CHƯƠNG 31
Nhân khẽ giọng nói nhỏ:
-- Anh Huy! Cũng một phần lỗi do Nhân. Tại cái đám cưới quái ác kia đã làm anh xa dần Thúy Vy, anh mãi phải đóng tròn vai diễn. Vy không có lỗi. Vy hành động như thế cũng vì yêu anh thôi, Phong Huy!
Huy buồn buồn nói:
-- Giữa anh và Vy không có tình yêu, đó chỉ là sự ngộ nhận của Thúy Vy thôi Nhân.
Nhân mím môi cúi đầu:
-- Tại Nhân! Chính em đã làm Vy đau khổ.
-- Hạnh Nhân! Em đang trách giận anh đấy ư?
Cô lắc đầu:
-- Không! Nhân tự hiểu lấy, tất cả cũng do lỗi của Nhân, Nhân đã phá vỡ tình yêu đẹp của Vy, đã làm anh khó xử trước hai ngả rẽ Huy ạ!
Huy thở dài:
-- Hạnh Nhân! Lỗi do anh, tất cả do anh mà ra.
Nhân cắn môi cúi đầu trong nỗi buồn sâu lắng, cô im lặng theo suy nghĩ của mình.
Nhân không thể hiểu được cô đúng hay sai trong chuyện đã xảy ra từ sau ngày cưới.
Cánh cửa phòng được đẩy nhẹ, mở ra bởi bàn tay của bà Tâm. Bất chợt đôi mày bà nhíu lại khi thấy Huy nằm dài trên nệm cạnh tường, còn Hạnh Nhân thì đang nghiêng người vào thành giường, mắt nhìn lên khoảng trần nhà trên không.
Linh tính như mách bảo bà dường như giữa hai đứa đang giận hờn, hụt hẫng vì nhau điều gì thì phải.
Bà Tâm hắng giọng đánh tiếng hỏi:
-- Phong Huy! Con và Hạnh Nhân đang cãi nhau đấy ư?
Tiếng bà Tâm vang lên làm Huy chợt tỉnh. Anh hướng mắt ra cửa, hỏi mẹ:
-- Có việc gì không mẹ?
Ánh mắt bà nghiêm nghị:
-- Con chưa trả lời câu hỏi của mẹ.
Anh nhìn bà hỏi lại:
-- Mẹ hỏi con điều gì thưa mẹ?
Bà lắc đầu chặc lưỡi:
-- Đúng là con thay đổi nhiều quá, con đã làm Hạnh Nhân buồn giận con phải không?
Nở nhẹ nụ cười, anh nói khỏa lấp:
-- Dạ, con đâu có làm điều gì làm Nhân buồn đâu, thưa mẹ.
Bà Tâm lạnh giọng:
-- Con đừng dối mẹ, nếu không tại sao hai đứa lại nghỉ hai nơi? Từ bao lâu rồi hả Phong Huy?
Nhân đứng lên đến bên bà Tâm khẽ giọng gỡ rối cho Huy với nụ cười tươi:
- Thưa mẹ. Anh Huy không có điều gì để con phải buồn giận. Thật ra chúng con rất thương nhau mẹ ạ.
Siết bàn tay Nhân, bà hỏi gọn:
-- Con không giấu mẹ chứ Nhân?
Nhân lại nở nụ cười cùng bà:
-- Vâng, chúng con không việc gì phải giận nhau. Mẹ hãy tin nơi chúng con.
Vuốt lại mái tóc Nhân bà cười, hướng mắt về phía Huy nói vẻ tin tưởng vào hai người:
-- Phong Huy và con phải sinh cho mẹ một cháu bé trong năm nay nhé.
Huy chợt nhìn Nhân cùng một lúc. Họ không biết phải trả lời sao trước lời yêu cầu chính đáng của bà.
Làm sao Nhân chối từ lời nói ấy của bà. Sự giúp đỡ của Huy đưa Nhân thoát khỏi sự khắc nghiệt của gia đình, ân nghĩa ấy làm sao Nhân quên được.
Chấp nhận lấy Huy để thoát khỏi địa ngục gia đình chứ đâu phải là tình yêu đích thực.
Nhưng giờ đây ai hiểu cho Nhân. Còn Phong Huy có sung sướng gì hơn Hạnh Nhân?
Nhân nhìn bà Tâm, cô tự nói lên những ý nghĩ cho dù cô không muốn như thế. Biết sao hơn khi trước tình cảm của người mẹ đang mong con mình sinh cháu cho bà.
Đầu cúi thấp, Nhân khẽ đáp:
-- Thưa mẹ! Con và anh Huy sẽ cố gắng làm mẹ vui lòng. Chúng con sẽ vâng lời mẹ.
Bà siết chặt vai Nhân, khuyên bảo:
-- Mẹ rất thương các con. Mẹ đã già rồi chỉ mong có cháu ẵm bồng thương yêu, nếu như Phong Huy nó đi sớm về tối có việc gì khuất lấp cứ nói với mẹ, mẹ sẽ trị tội nó. Con đừng giấu giếm mẹ Hạnh Nhân. Nó là thằng phóng túng quen rồi nên mẹ lo...
Huy nhìn mẹ chợt cười:
-- Mẹ ơi! Chưa chi mẹ đã nói xấu cho con rồi. Mẹ yên tâm, thật ra con mong muốn ở nhà thường hơn đi làm nữa là khác.
Nhân lảng tránh ánh mắt Huy, cô nhìn ra cửa. Câu nói của anh hàm hai ý nghĩa. Anh đang mong muốn được như thế và cũng đang trách hờn Nhân đã hờ hững lạnh nhạt với anh khi hai người đối mặt nhau.
Biết làm sao hơn khi mọi việc đã là thế mà bà Tâm thì lại không hay biết. Nhân rất khổ tâm. Cô mệt mỏi trong lo âu giằng xé giữa Phong Huy và lời nói của bà Tâm.
Không biết rồi đây cuộc đời Nhân sẽ ra sao và trôi về đâu? Có ai hiểu được nỗi lo trong lòng Hạnh Nhân.
Nhân khẽ giọng nói nhỏ:
-- Anh Huy! Cũng một phần lỗi do Nhân. Tại cái đám cưới quái ác kia đã làm anh xa dần Thúy Vy, anh mãi phải đóng tròn vai diễn. Vy không có lỗi. Vy hành động như thế cũng vì yêu anh thôi, Phong Huy!
Huy buồn buồn nói:
-- Giữa anh và Vy không có tình yêu, đó chỉ là sự ngộ nhận của Thúy Vy thôi Nhân.
Nhân mím môi cúi đầu:
-- Tại Nhân! Chính em đã làm Vy đau khổ.
-- Hạnh Nhân! Em đang trách giận anh đấy ư?
Cô lắc đầu:
-- Không! Nhân tự hiểu lấy, tất cả cũng do lỗi của Nhân, Nhân đã phá vỡ tình yêu đẹp của Vy, đã làm anh khó xử trước hai ngả rẽ Huy ạ!
Huy thở dài:
-- Hạnh Nhân! Lỗi do anh, tất cả do anh mà ra.
Nhân cắn môi cúi đầu trong nỗi buồn sâu lắng, cô im lặng theo suy nghĩ của mình.
Nhân không thể hiểu được cô đúng hay sai trong chuyện đã xảy ra từ sau ngày cưới.
Cánh cửa phòng được đẩy nhẹ, mở ra bởi bàn tay của bà Tâm. Bất chợt đôi mày bà nhíu lại khi thấy Huy nằm dài trên nệm cạnh tường, còn Hạnh Nhân thì đang nghiêng người vào thành giường, mắt nhìn lên khoảng trần nhà trên không.
Linh tính như mách bảo bà dường như giữa hai đứa đang giận hờn, hụt hẫng vì nhau điều gì thì phải.
Bà Tâm hắng giọng đánh tiếng hỏi:
-- Phong Huy! Con và Hạnh Nhân đang cãi nhau đấy ư?
Tiếng bà Tâm vang lên làm Huy chợt tỉnh. Anh hướng mắt ra cửa, hỏi mẹ:
-- Có việc gì không mẹ?
Ánh mắt bà nghiêm nghị:
-- Con chưa trả lời câu hỏi của mẹ.
Anh nhìn bà hỏi lại:
-- Mẹ hỏi con điều gì thưa mẹ?
Bà lắc đầu chặc lưỡi:
-- Đúng là con thay đổi nhiều quá, con đã làm Hạnh Nhân buồn giận con phải không?
Nở nhẹ nụ cười, anh nói khỏa lấp:
-- Dạ, con đâu có làm điều gì làm Nhân buồn đâu, thưa mẹ.
Bà Tâm lạnh giọng:
-- Con đừng dối mẹ, nếu không tại sao hai đứa lại nghỉ hai nơi? Từ bao lâu rồi hả Phong Huy?
Nhân đứng lên đến bên bà Tâm khẽ giọng gỡ rối cho Huy với nụ cười tươi:
- Thưa mẹ. Anh Huy không có điều gì để con phải buồn giận. Thật ra chúng con rất thương nhau mẹ ạ.
Siết bàn tay Nhân, bà hỏi gọn:
-- Con không giấu mẹ chứ Nhân?
Nhân lại nở nụ cười cùng bà:
-- Vâng, chúng con không việc gì phải giận nhau. Mẹ hãy tin nơi chúng con.
Vuốt lại mái tóc Nhân bà cười, hướng mắt về phía Huy nói vẻ tin tưởng vào hai người:
-- Phong Huy và con phải sinh cho mẹ một cháu bé trong năm nay nhé.
Huy chợt nhìn Nhân cùng một lúc. Họ không biết phải trả lời sao trước lời yêu cầu chính đáng của bà.
Làm sao Nhân chối từ lời nói ấy của bà. Sự giúp đỡ của Huy đưa Nhân thoát khỏi sự khắc nghiệt của gia đình, ân nghĩa ấy làm sao Nhân quên được.
Chấp nhận lấy Huy để thoát khỏi địa ngục gia đình chứ đâu phải là tình yêu đích thực.
Nhưng giờ đây ai hiểu cho Nhân. Còn Phong Huy có sung sướng gì hơn Hạnh Nhân?
Nhân nhìn bà Tâm, cô tự nói lên những ý nghĩ cho dù cô không muốn như thế. Biết sao hơn khi trước tình cảm của người mẹ đang mong con mình sinh cháu cho bà.
Đầu cúi thấp, Nhân khẽ đáp:
-- Thưa mẹ! Con và anh Huy sẽ cố gắng làm mẹ vui lòng. Chúng con sẽ vâng lời mẹ.
Bà siết chặt vai Nhân, khuyên bảo:
-- Mẹ rất thương các con. Mẹ đã già rồi chỉ mong có cháu ẵm bồng thương yêu, nếu như Phong Huy nó đi sớm về tối có việc gì khuất lấp cứ nói với mẹ, mẹ sẽ trị tội nó. Con đừng giấu giếm mẹ Hạnh Nhân. Nó là thằng phóng túng quen rồi nên mẹ lo...
Huy nhìn mẹ chợt cười:
-- Mẹ ơi! Chưa chi mẹ đã nói xấu cho con rồi. Mẹ yên tâm, thật ra con mong muốn ở nhà thường hơn đi làm nữa là khác.
Nhân lảng tránh ánh mắt Huy, cô nhìn ra cửa. Câu nói của anh hàm hai ý nghĩa. Anh đang mong muốn được như thế và cũng đang trách hờn Nhân đã hờ hững lạnh nhạt với anh khi hai người đối mặt nhau.
Biết làm sao hơn khi mọi việc đã là thế mà bà Tâm thì lại không hay biết. Nhân rất khổ tâm. Cô mệt mỏi trong lo âu giằng xé giữa Phong Huy và lời nói của bà Tâm.
Không biết rồi đây cuộc đời Nhân sẽ ra sao và trôi về đâu? Có ai hiểu được nỗi lo trong lòng Hạnh Nhân.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..