📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Chiều Cuối Năm - Nhật Vy

48 trả lời, 5.454 lượt xem — Trang 2 / 2
CHƯƠNG 31

Nhân khẽ giọng nói nhỏ:

-- Anh Huy! Cũng một phần lỗi do Nhân. Tại cái đám cưới quái ác kia đã làm anh xa dần Thúy Vy, anh mãi phải đóng tròn vai diễn. Vy không có lỗi. Vy hành động như thế cũng vì yêu anh thôi, Phong Huy!

Huy buồn buồn nói:

-- Giữa anh và Vy không có tình yêu, đó chỉ là sự ngộ nhận của Thúy Vy thôi Nhân.

Nhân mím môi cúi đầu:

-- Tại Nhân! Chính em đã làm Vy đau khổ.

-- Hạnh Nhân! Em đang trách giận anh đấy ư?

Cô lắc đầu:

-- Không! Nhân tự hiểu lấy, tất cả cũng do lỗi của Nhân, Nhân đã phá vỡ tình yêu đẹp của Vy, đã làm anh khó xử trước hai ngả rẽ Huy ạ!

Huy thở dài:

-- Hạnh Nhân! Lỗi do anh, tất cả do anh mà ra.

Nhân cắn môi cúi đầu trong nỗi buồn sâu lắng, cô im lặng theo suy nghĩ của mình.

Nhân không thể hiểu được cô đúng hay sai trong chuyện đã xảy ra từ sau ngày cưới.

Cánh cửa phòng được đẩy nhẹ, mở ra bởi bàn tay của bà Tâm. Bất chợt đôi mày bà nhíu lại khi thấy Huy nằm dài trên nệm cạnh tường, còn Hạnh Nhân thì đang nghiêng người vào thành giường, mắt nhìn lên khoảng trần nhà trên không.

Linh tính như mách bảo bà dường như giữa hai đứa đang giận hờn, hụt hẫng vì nhau điều gì thì phải.

Bà Tâm hắng giọng đánh tiếng hỏi:

-- Phong Huy! Con và Hạnh Nhân đang cãi nhau đấy ư?

Tiếng bà Tâm vang lên làm Huy chợt tỉnh. Anh hướng mắt ra cửa, hỏi mẹ:

-- Có việc gì không mẹ?

Ánh mắt bà nghiêm nghị:

-- Con chưa trả lời câu hỏi của mẹ.

Anh nhìn bà hỏi lại:

-- Mẹ hỏi con điều gì thưa mẹ?

Bà lắc đầu chặc lưỡi:

-- Đúng là con thay đổi nhiều quá, con đã làm Hạnh Nhân buồn giận con phải không?

Nở nhẹ nụ cười, anh nói khỏa lấp:

-- Dạ, con đâu có làm điều gì làm Nhân buồn đâu, thưa mẹ.

Bà Tâm lạnh giọng:

-- Con đừng dối mẹ, nếu không tại sao hai đứa lại nghỉ hai nơi? Từ bao lâu rồi hả Phong Huy?

Nhân đứng lên đến bên bà Tâm khẽ giọng gỡ rối cho Huy với nụ cười tươi:

- Thưa mẹ. Anh Huy không có điều gì để con phải buồn giận. Thật ra chúng con rất thương nhau mẹ ạ.

Siết bàn tay Nhân, bà hỏi gọn:

-- Con không giấu mẹ chứ Nhân?

Nhân lại nở nụ cười cùng bà:

-- Vâng, chúng con không việc gì phải giận nhau. Mẹ hãy tin nơi chúng con.

Vuốt lại mái tóc Nhân bà cười, hướng mắt về phía Huy nói vẻ tin tưởng vào hai người:

-- Phong Huy và con phải sinh cho mẹ một cháu bé trong năm nay nhé.

Huy chợt nhìn Nhân cùng một lúc. Họ không biết phải trả lời sao trước lời yêu cầu chính đáng của bà.

Làm sao Nhân chối từ lời nói ấy của bà. Sự giúp đỡ của Huy đưa Nhân thoát khỏi sự khắc nghiệt của gia đình, ân nghĩa ấy làm sao Nhân quên được.

Chấp nhận lấy Huy để thoát khỏi địa ngục gia đình chứ đâu phải là tình yêu đích thực.

Nhưng giờ đây ai hiểu cho Nhân. Còn Phong Huy có sung sướng gì hơn Hạnh Nhân?

Nhân nhìn bà Tâm, cô tự nói lên những ý nghĩ cho dù cô không muốn như thế. Biết sao hơn khi trước tình cảm của người mẹ đang mong con mình sinh cháu cho bà.

Đầu cúi thấp, Nhân khẽ đáp:

-- Thưa mẹ! Con và anh Huy sẽ cố gắng làm mẹ vui lòng. Chúng con sẽ vâng lời mẹ.

Bà siết chặt vai Nhân, khuyên bảo:

-- Mẹ rất thương các con. Mẹ đã già rồi chỉ mong có cháu ẵm bồng thương yêu, nếu như Phong Huy nó đi sớm về tối có việc gì khuất lấp cứ nói với mẹ, mẹ sẽ trị tội nó. Con đừng giấu giếm mẹ Hạnh Nhân. Nó là thằng phóng túng quen rồi nên mẹ lo...

Huy nhìn mẹ chợt cười:

-- Mẹ ơi! Chưa chi mẹ đã nói xấu cho con rồi. Mẹ yên tâm, thật ra con mong muốn ở nhà thường hơn đi làm nữa là khác.

Nhân lảng tránh ánh mắt Huy, cô nhìn ra cửa. Câu nói của anh hàm hai ý nghĩa. Anh đang mong muốn được như thế và cũng đang trách hờn Nhân đã hờ hững lạnh nhạt với anh khi hai người đối mặt nhau.

Biết làm sao hơn khi mọi việc đã là thế mà bà Tâm thì lại không hay biết. Nhân rất khổ tâm. Cô mệt mỏi trong lo âu giằng xé giữa Phong Huy và lời nói của bà Tâm.

Không biết rồi đây cuộc đời Nhân sẽ ra sao và trôi về đâu? Có ai hiểu được nỗi lo trong lòng Hạnh Nhân.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 32

Phong Huy rít hơi thuốc thật dài, đôi mày cau lại trong tức tối. Rồi lại dụi tắt điếu thuốc trong cái gạt tàn chưa vơi đi nửa điếu.

Thý Vy, tại sao cô lại như vậy? Tại sao cô gây khổ tâm cho tôi, gieo cho tôi sự tức tối.

Đã sỉ nhục Nhân trên điện thoại bây giờ còn lên giọng hăm dọa tôi. Đưa tay chặn lấy môi, dằn bực tức nuốt vào lòng, anh cảm thấy hối hận, cũng tại ngày xưa anh ăn chơi phóng túng buông thả bỏ phí thời gian, để bây giờ mới xảy ra việc bực mình cho anh.

Anh đã đùa giỡn trước Thúy Vy nên cô cứ ngỡ anh yêu cô. Anh không sợ thủ đoạn nào của Vy, anh chỉ ngại Vy nóng giận xúc phạm đến tự ái của Hạnh Nhân.

Huy thở dài ngả người ra sau ghế salon nơi phòng khách, anh lại mồi điếu thuốc khác.

Anh gác tay lên trán suy nghĩ, đầu óc rối bời. Về nhà gặp Nhân anh lại thấy mình có lỗi với cô.

Đã trói buộc cuộc đời cô vào anh để được được gì? Chỉ là những khó xử cho cả hai. Nhân còn nhận những lời sỉ nhục của Thúy Vy đưa đến nữa.

Bật ngồi dậy Huy dụi tắt điếu thuốc trong buồn bực, anh đứng lên bước chân thật êm lên thang lầu về phòng.

Ánh sáng màu hồng tỏa chiếu ra cửa của chiếc đèn ngủ thật dịu êm, ấm áp. Nhẹ đẩy cửa bước vào, Huy nhìn về phía giường Nhân, thấy cô đang say ngủ.

Anh nhìn về chiếc nệm của mình chỗ ngủ của anh cũng được bàn tay Hạnh Nhân sửa soạn cho anh đâu vào đấy.

Bước đến gần bên giường anh nhìn Nhân say đắm, ánh mắt anh vẫn không rời Hạnh Nhân. Đôi mắt nhung huyền, mũi cao, môi khép hờ như đóa hồng vừa chớm nở. Hội tụ đủ những nét đẹp sắc xảo trên gương mặt thanh cao của Nhân trong giấc ngủ.

Huy nghe lòng thèm muốn, khao khát trước nét đẹp đài các của Nhân. Nỗi thèm khát tràn về trong lòng Huy. Màu hồng của chiếc đèn ngủ tỏa sáng nơi Nhân nằm, tất cả đã quyến rũ Huy một cách lạ lùng.

Anh mơ hồ nơi đây là thế giới của riêng anh. Nhân là của anh. Anh nhìn Nhân mơ hồ như đấy là người tình muôn thuở trong đời anh.

Không dằn lòng được, Huy chợt cúi xuống hôn thật gần bờ môi Nhân, anh muốn hôn vào đấy một nụ hôn say đắm.

Bất chợt Huy dừng lại, anh không dám... trong tim anh giằng xé từng cơn. Đối diện với Nhân đêm nay, cái đêm anh muốn chiếm đoạt tất cả những gì của Nhân có sẽ là của riêng anh. Nhưng anh đã hụt hẫng đã không làm được như ý muốn.

Nhân ơi, anh là người đáng trách. Anh có lỗi rất nhiều với em. Anh có tội khi yêu em, anh đã hứa chỉ xem Nhân như em gái, anh không được quyền đặt tình yêu vào em, Hạnh Nhân à! Một lần gặp em nơi nhà quê, em hái trộm mận, anh đã thấy em giống người con gái thuở nào anh yêu.

Gặp lại em trong đêm em và Thư định hủy diệt mầm sống của cây mận nơi vườn nhà anh. Rồi đến trong phòng học của Thanh Yên em băng lại vết thương nơi trán cho anh.

Tất cả những kỷ niệm đáng nhớ ấy đã thôi thúc anh gần em hơn. Khi hiểu được Nhân là em gái của Hạnh Dung, anh thấy mình phải có trách nhiệm bảo vệ em, xem em như em gái thân thương nhất.

Huy nhẹ đứng lên anh bước về nơi anh nghỉ, cởi bỏ bộ đồ trên người mặc vào bộ đồ ngủ mà Hạnh Nhân đã để sẵn trên nệm.

Mùi hương thoang thoảng tỏa ra nơi bộ quần áo trên người làm cho anh dễ chịu. Huy ngả lưng nằm xuống xoay nghiêng người ôm lấy chiếc gối ôm vào lòng. Đôi mắt anh khép lại cố tìm giấc ngủ trong muộn phiền.

Căn phòng trở nên yên lặng khi Huy đã nằm yên. Nhân khẽ mở mắt nhìn Huy, thật ra Hạnh Nhân không ngủ bao giờ, cô đã thức để chờ đợi Phong Huy về. Cô đã biết rõ tất cả những hành động của Phong Huy đưa đến.

Đầu óc cô luôn hiển hiện hình bóng Huy. Mỗi đêm chờ đợi Huy đến mỏi mòn nóng cả ruột, trách hờn lo lắng chỉ một mình cô biết mà thôi.

Cô đã quen thuộc từng sở thích của Huy, nệm gối chăn mền đều do anh sắp xếp lại mỗi sáng anh thức dậy. Nhân chỉ giúp anh những khi về muộn như thế này trong đêm nay.

Tất cả giờ đây dường như Nhân đã thân quen, choáng ngợp làm tim cô xao động. Huy đã đem đến cho Nhân những biến chuyển tâm hồn rồi chăng?

Có lẽ từ khi sống gần bên Huy cô đã hiểu như thế nào là cuộc sống.

Nhân không ngờ cô nghĩ về anh nhiều như thế. Cũng phải thôi, giữa hai người gần gũi nhau trong một căn phòng, nó đã là cành nhánh vươn lên từ từ để rồi ăn sâu vào tim óc của hai người một tình yêu đích thật.

Chẳng lẽ hiện tại bây giờ với Thúy Vy, chỉ là bóng mờ sẽ phôi pha theo ngày tháng nơi Huy?

Có lẽ đúng, anh thường nói với Nhân, tình yêu sẽ vĩnh viễn thật sự khi cả hai cùng chung một ý nghĩ, một chí hướng đó sao?

Hạnh Nhân ơi! Có lẽ mi đã thật sự yêu Huy rồi? Đừng tự làm khổ mình mà sống trong nỗi cô đơn dằn vặt bên người chồng quá tốt như Huy.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 33

Ra khỏi cổng trường, Hạnh Nhân đã đối diện ngay với Thúy Vy. Nhân nhìn kỹ, Vy trông có vẻ khó chịu kém vui. Nhưng nét đẹp đài các của cô gái nhà giàu vẫn còn hiện lên trong Thúy Vy.

Phải công nhận Vy đẹp một nét đẹp sắc sảo, thế tại sao Huy không yêu Vy, lại từ chối ngoảnh mặt với cô?

Còn Phong Huy thì lại thương tưởng đến Hạnh Nhân, anh mê đắm Nhân choáng hết cả thời gian cho công việc. Thế mà Nhân có hay biết điều ấy?

Nhân cũng đẹp, so với nét đẹp của Vy, Nhân còn thua kém. Bù lại có những cái mà Thúy Vy không có được, Nhân đẹp, bình dị, không cầu kỳ như Thúy Vy.

Mắt Nhân đen huyền, mũi cao má hồng luôn tươi. Cô đẹp một cách dễ thương. Thế đấy, Phong Huy không mê đắm sao được!

Yêu chiều đến cả đưa rước cô mỗi ngày khi ra khỏi cổng trường.

Đôi mắt Vy long lên khi thấy Hạnh Nhân, cô cất tiếng hỏi Nhân:

-- Cô vừa tan học đấy à? Sao trễ vậy cô Nhân?

Nhân ngó Vy, chẳng lẽ Thúy Vy đến đây tìm cô từ lâu? Nhân chợt nở nụ cười thông cảm:

-- Vâng! Nhân vừa hết tiết học. Chị Vy cũng có mặt ở đây hả? Dường như chị...

Thúy Vy cướp lời Nhân, giọng mai mỉa:

-- Vâng! Tôi đến đây chờ đợi cần gặp cô nói cho cô biết một câu chuyện, chứ không phải đến tìm Phong Huy đâu.

Nhân tròn mắt nhìn Vy vẻ kém vui, không biết Thúy Vy định gây sự chuyện gì với Nhân nữa đây? Nhân khẽ đáp.

-- Chị Vy có điều gì muốn nói cùng tôi?

Vy thọc sâu hai tay vào túi ác khoác ngoài, buông giọng khen ngợi:

-- Cô nói chuyện nghe hay lắm, bởi thế Phong Huy mê đắm cũng đúng thôi, Hạnh Nhân!

Nhân khẽ đáp:

-- Tôi không dám nhận những lời chị vừa nói ra bao giờ đâu.

Vy đưa tay lên ngăn chặn:

-- Hạnh Nhân! Tôi khen thật đấy, chính cái ngây thơ của cô đã làm Phong Huy say mê. Nhưng cô nên nhớ rằng không người đàn ông nào tốt tuyệt đối với cô. Nhất là với Phong Huy, anh ấy đã có thời gian là người yêu của tôi. Cô đang nghe lời đường mật của Phong Huy, cô có biết đó là những lời lừa dối với cô không Hạnh Nhân!

Mặt Nhân hơi đổi sắc, nhưng cố kiềm chế:

-- Thúy Vy! Chị có biết là đang xúc phạm tôi đấy không? Tôi không làm Huy mê đắm tôi, tôi cũng không là người phá vỡ tình yêu của chị và Phong Huy bao giờ. Anh Huy có tự do riêng của anh ấy, tôi không hề ngăn cấm, chị hiểu cho điều đó. Huy có đến với chị hay không là quyền của anh ấy!

Vy nhếch môi cười:

-- Cô khó chịu trước lời nói của tôi à? Hạnh Nhân, tôi hành động như thế là vì muốn nói một sự thật cho cô biết Huy cưới cô làm vợ chỉ vì qua hình bóng một cô gái trong thời Huy còn trẻ mà thôi. Cô đã bị lợi dụng, Phong Huy làm thế thế để hủy diệt tuổi thanh xuân của cô sau đám cưới hờ, thế mà cô cứ mãi tin tưởng. Sống với Phong Huy tôi biết chắc rằng chưa bao giờ anh bày tỏ việc này cho cô biết. Người con gái ấy đẹp sắc sảo toàn vẹn hơn cả cô và tôi. Huy cưới cô có mục đích chủ định trước, cô có cần biết tất cả sự thật ấy không?

Nhân im lặng cúi đầu, cô không nói lấy một lời nào với Vy. Cô cảm thấy xót xa cay đắng.

Thoát được địa ngục này lại rơi vào nỗi khắc nghiệt khác. Nhân nào dám tỏ ra yêu anh bao giờ, dù biết rằng tim cô đang hướng về anh trước tình cảm của anh. Nhân thấy cô thật mâu thuẫn, cõi lòng cô chết lặng với những lời nói của Vy.

Vy hỏi lại Nhân:

-- Bây giờ cô đã hiểu đôi phần rồi đó. Cô có biết Phong Huy không yêu ai ngoài cô gái...

Nhân đau đớn bịt kín đôi tai và gào lên:

-- Chị đừng nói nữa. Tôi không muốn nghe... không muốn nghe nữa...

Vy cười, vẻ đắc thắng:

-- Hạnh Nhân! Cô có biết rằng ngày ấy tôi yêu Phong Huy, tôi đã cố gắng vực anh ấy ra khỏi cơn mê tình ái cùng người con gái tôi nói với cô. Tôi đã hoàn toàn tin tưởng vào tình yêu nơi Huy, nhưng tôi đã lầm. Thật sự bây giờ tôi hiểu rất rõ là cô đã...

Nhân cướp lời Vy, giọng uất nghẹn:

-- Chị đừng nói nữa. Tôi không cướp Phong Huy của chị. Anh Huy có yêu tôi hay không là quyền của anh ấy. Tôi không nói nhiều. Tôi thừa thông minh sáng suốt nhận định, cũng như chị đủ thông minh sáng suốt nhận định. Nếu cần, gặp anh Huy đến đây chị nên nói với anh ấy.

Vy giận dữ:

-- Cô đang hăm dọa tôi đấy à? Cô đừng tự cao người như cô không bằng...

Nhân lại bịt tai lắc đầu bỏ chạy, nói lớn:

-- Tôi không nghe chị nói nữa... Tôi không muốn nghe.

Nhân bỏ chạy chợt đâm sầm vào người Phong Huy đang đi vào. Nhìn gương mặt lệ ngấn mi của Nhân, Phong Huy hốt hoảng:

-- Hạnh Nhân! Chuyện gì vậy em? Sao lại khóc chứ?

Phong Huy giang tay ôm chầm lấy Nhân, giọng trầm ấm dỗ dành:

-- Hạnh Nhân! Chuyện gì vậy em? Nói cho anh biết.

Rồi như chợt hiểu ra khi thấy sự xuất hiện của Thúy Vy. Cau đôi mày lại vẻ giận dữ, Huy thoáng nghĩ: Thúy Vy đến đây ư? Cô đã nói điều gì xúc phạm Hạnh Nhân, nên Nhân mới bỏ chạy như thế?

Phong Huy không nghĩ thêm, anh khẽ nói cùng Nhân:

-- Hạnh Nhân! Em đừng khóc. Anh đưa em ra xe. Anh phải nói chuyện với Thúy Vy. Em nên nghe lời anh.

Nhân nức nở theo bước chân Huy dìu ra xe. Sau đó anh vội quay trở lại đối diện cùng Thúy Vy.

Thúy Vy cũng không vui sướng gì khi thấy hai người đang hạnh phúc bước đi bên nhau.

Lệ ngấn mi, Thúy Vy lau nhanh cố kiềm chế lòng mình, cô không muốn Huy nhìn thấy sự mềm yếu của cô trước mặt anh.

Nét mặt cáu giận của Huy lộ rõ, anh nhìn Vy, gằn giọng:

-- Thúy Vy! Cô nên có chút tự trọng để tôi không đối xử tệ với cô.

Vy nhẹ giọng:

-- Phong Huy! Có bao giờ anh cho tôi là một người tốt đâu. Vì thế tôi sẽ nói tất cả sự thật cho Nhân biết!

Huy giận dữ:

-- Tôi cấm cô. Cô nên nhớ nếu Hạnh Nhân có những hành động quẫn trí xảy ra vì những lời nói của cô, lúc ấy đừng trách tôi đấy nhé!

Nỗi kiềm chế không dằn được trong Vy, một giọt lệ lăn dài xuống má, cô cảm thấy cô đơn hụt hẫng với những lời Huy thốt ra! Anh thương yêu bảo vệ Hạnh Nhân đến thế ư? Còn với Thúy Vy, anh chẳng có gì để nhớ?

Lòng Huy chợt chùng xuống khi nhìn thấy giọt lệ lăn trên má Vy, anh quay mặt trầm giọng:

-- Thúy Vy! Tôi xin lỗi, tôi có hơi tàn nhẫn với Vy. Nhưng cô hiểu cho, tôi đang cần một mái ấm gia đình.

Thúy Vy van vỉ:

-- Điều đó có gì khó hả Huy? Nếu như không yêu Nhân, anh nên ly hôn về sống với Vy. Em vẫn yêu anh, em sẽ cho anh một mái ấm gia đình như anh mong muốn.

Huy lắc đầu:

Thúy Vy! Tôi đã nói với Vy rồi. Tình yêu do con tim chọn lựa, tôi không thể cãi lý với nó được. Tôi chỉ biết chấp nhận.

Cúi đầu thật thấp, Vy nức nở khóc cho phận mình. Huy cũng im lặng anh nghe lòng bùi ngùi thương xót cho Thúy Vy.

Vâng! Thật sự Vy không có lỗi gì với anh, có chăng chỉ vì quá yêu anh mà hành động như thế. Và cũng do anh góp phần gây cho Thúy Vy đau khổ.

Nhưng biết sao hơn khi trái tim nó làm chủ lòng anh. Huy nhìn Vy khẽ giọng, nói tiếp:

-- Thúy Vy! Tôi hiểu những mong ước của Vy. Nhưng Vy ơi! Giữa tôi và Vy chúng ta cần phải quên đi những gì không đáng nhớ. Mình chỉ có thể giữ lại trong nhau những tình cảm đẹp cho nhau thôi. Tôi sẽ giúp Vy nếu những gì không ngoài khả năng. Vy hiểu cho tôi. Tôi còn bổn phận...

Ánh mắt Vy nhìn anh đầy thù hận:

-- Anh thật tàn nhẫn. Trước sau gì anh cũng một mực tránh xa tôi. Tôi không cần anh thương hại Huy ạ!

Đôi mắt Vy long lên trong khi Huy vẫn cúi đầu im lặng. Vy gằn giọng nói tiếp:

-- Anh đừng mong có hạnh phúc riêng mình, tôi sẽ nói cho Hạnh Nhân biết, anh cưới cô ta chỉ để chuộc lại lỗi lầm bởi cái chết của Hạnh Dung, anh rõ chưa. Tôi khổ anh cũng phải đau khổ, thế mới công bằng.

Huy thở dài tức giận:

-- Vy đừng hăm dọa. Tôi không muốn có sự thù hằn giữa tôi và Thúy Vy bây giờ. Hãy nên suy nghĩ lại tốt hơn Thúy Vy.

Vy cười khan:

-- Điều tôi làm dĩ nhiên là đã suy nghĩ kỹ và có chủ định. Tôi không hăm dọa anh đâu. Nếu Nhân biết rõ sự thật, cô ấy có còn tin anh nữa không? Sẽ chẳng bao giờ Nhân tha thứ cho anh về sự lừa dối đó.

-- Cô thật hèn.

Đôi mắt Huy giận dữ long lên nhưng anh không thể hành động thẳng tay cùng Vy trước cổng trường của Nhân. Anh thở ra thật dài cố dằn nén tức giận.

Giọng Huy lại nói vẻ bất cần:

-- Tùy ở cô. Tôi không phải là người thủ đoạn, tôi không sợ bất cứ việc gì đưa đến cho tôi.

Dứt lời, Huy xoay mặt bước đi khỏi nơi Vy đứng. Cô bất ngờ trước hành động của anh.

Tại sao anh không tát cô cái tát đau buốt về lời nói sỉ nhục ấy? Mà chỉ bằng sự thách thức rồi bỏ đi?

Nước mắt vẫn chảy mãi. Bây giờ Vy mới hiểu tình yêu của cô là trò đùa, chính Phong Huy đã đùa cợt trên tình yêu chân thật của Vy bấy lâu.

Huy ơi! Đau thương có chôn vùi sâu dưới lớp bụi thời gian dầy đặc để Vy quên như lời anh nói không? Quên được tình yêu đầu trong em? Khi mà tháng ngày qua đã cuốn mất thời gian vàng son của em, luôn cả tình yêu của anh.

Bão táp sóng gió đã quất vào tim em những cơn đau buốt giá, Huy ơi! Anh có hiểu được rằng trên vạn nẻo đường đời vẫn có một người con gái đau khổ đang dõi theo bước chân anh từng giờ từng phút.

Đã hết rồi phải không Huy?

Anh mở cửa xe ngồi vào tay lái, đôi mắt vương buồn vội mồi lấy điếu thuốc. Anh cảm thấy đau lòng trước những giọt nước mắt của Nhân.

Một sự im lặng ngột ngạt đến khó thở Huy lại dụi tắt điếu thuốc, anh hướng mắt về phía Hạnh Nhân.

Huy trầm giọng nói:

-- Hạnh Nhân! Em nín đi, chẳng có gì đáng buồn như vậy đâu em.

Lời trầm ấm của Huy làm cho Nhân xúc động lệ lại viền mi. Anh nhẹ lau dòng lệ cho Nhân, rồi khẽ nói:

-- Anh xin lỗi. Đã đến đón em muộn nên xảy ra việc không vui.

Nhân lắc đầu:

-- Không. Nhân không buồn gì hết.

Anh lại năn nỉ:

-- Hạnh Nhân! Em đừng nói thế, lời nói ấy của em càng làm anh buồn hơn.

Nước mắt Nhân chực chảy:

-- Cũng tại Nhân, em đã làm vướng bận anh... Vì Nhân hết.

Nắm chặt bờ vai cô, anh nghiêng đầu về phía Nhân rồi trầm giọng:

-- Hạnh Nhân! Em nên nhớ rằng anh không bao giờ bỏ mặc em. Em hiểu rõ lòng anh không? Anh hiểu em đang khổ tâm vì những lời Vy nói. Nhưng đó không có gì là quan trọng với anh, điều chính là em có tha lỗi cho anh, cũng vì anh mà Thúy Vy có hành động xúc phạm em...

Nhân lắc đầu khẽ đáp:

-- Phong Huy! Anh thật tốt với em. Em thấy mình đang có lỗi với anh thì đúng hơn.

-- Không. Em không có lỗi gì với anh, chỉ do anh mà ra mọi việc. Hãy quên tất cả việc hôm nay đi Nhân. Anh mong như thế.

Nhân nhìn anh nỗi buồn khép kín, cô im lặng cô có nên xem đó như chuyện đã qua như một vở kịch đã hạ màn không?

Huy đặt đôi tay vào vô lăng anh lên tiếng nói:

-- Mình về nhà nghe Nhân?

Nhân gật đầu đáp thay lời nói.

Nghiêng đầu vào băng nệm, Nhân nghe mệt mỏi quá. Cô có sai lầm khi chấp nhận đám cưới đã bao ngày trôi qua với Huy? Có phải cô đã vội vàng để bây giờ vương đau khổ? Bị sỉ nhục bởi lời Thúy Vy?

Nhân thở dài cô không hiểu được chính lòng mình ra sao? Nó vô cùng mâu thuẫn có phải chăng?
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 34

Mấy hôm nay, trời Sài Gòn đổ xuống những cơn mưa dai dẳng của mùa hè.

Thấm thoát đã gần một năm từ ngày Nhân về sống trong gia đình Phong Huy.

Giọt mưa vẫn lất phất rơi rơi, Nhân vẫn cúi đầu đếm bước. Nước mắt đã khô cạn với nỗi buồn của cô.

Nhân đã thất bại sau kỳ thi bởi không thể bảo vệ thành công được luận văn tốt nghiệp đại học.

Cơn mưa rả rích không dứt hạt, thế mà Nhân cứ nhủ lòng cơn mưa này vẫn là một cơn mưa nhỏ, nó không lạnh giá bằng nỗi lòng hiện tại của Nhân.

Cô cảm thấy xấu hổ với chính mình. Nhân đang sợ tất cả mọi người biết được cô đã rớt đại học bởi sự kém cỏi của mình.

Cơn gió nhẹ thổi qua, Nhân rùn vai chợt thấy lạnh. Có lẽ những hạt mưa đã thấm vào người. Cô ngước mắt nhìn trời, từng đám mây vẫn lang thang kéo về, không biết bao giờ mưa mới dứt hạt.

Huy có vẻ lo âu khi đến trường đón Nhân trễ giờ. Gặp phải cơn mưa quái ác, có lẽ Nhân đã về đến nhà cũng nên?

Nghĩ thế Huy cho xe chạy thẳng hướng về nhà, chiếc đèn pha chiếu xuống đường làm đôi mắt Huy cau lại. Anh hoảng hốt khi nhìn thấy Hạnh Nhân đang chậm bước đi trong mưa.

Anh không hiểu việc gì xảy ra? Anh đã làm gì Nhân buồn? Đúng rồi, tại vì anh sai giờ rước Nhân. Chẳng lý do nào khác nên Nhân đã buồn anh.

Thắng xe lại bên đường anh bước xuống. Nắm tay Nhân đưa cô lại phía xe, giọng anh trầm ấm:

-- Hạnh Nhân! Lên xe đi em. Tại sao em không chờ anh một chút, lại đi về trong mưa thế này chứ?

Niềm xúc động dâng lên, nước mắt Nhân chợt trào ra, cô bụm lấy mặt bật khóc nức nở:

-- Phong Huy! Em không xứng đáng đã làm anh thất vọng, làm vướng bận thời gian của anh.

Anh nhìn cô đăm đắm:

-- Mưa ướt hết người em rồi. Lên xe đi Nhân, chuyện gì mà em phải như thế?

Nhân vẫn nức nở bước theo Huy trong vòng tay ấm áp. Mở cửa xe anh lên tiếng:

-- Lên xe đi Nhân!

Nhân ngồi ủ rũ nơi băng ghế cúi mặt nức nở, nước mưa bám đầy đầu tóc. Toàn thân cô đã ướt sũng.

Huy lấy chiếc khăn lông anh xích lại gần lau lên mái tóc Nhân, choàng chiếc áo khoác lên người cho cô. Siết nhẹ bờ vai Nhân, anh trầm giọng hỏi:

-- Nhân! Chuyện gì vậy. Sao em lại khóc và dầm mưa nữa?

Nhân chợt òa khóc:

-- Anh Huy! Nhân đã làm mọi người thất vọng. Nhân đã làm bận lòng của anh. Nhân đã kém cỏi nên thất bại sau khi thi, đã không bảo vệ được thành công luận văn tốt nghiệp đại học. Nhân đã...

Huy nghiêng đầu vào mái tóc Nhân, niềm thương như dậy sóng trong tim anh sau những lời nói của Nhân. Mùi hương thoang thoảng của mái tóc làm anh ngây ngất.

Huy muốn hôn lên suối tóc ấy nhưng lại không dám. Anh bật cười như xóa đi những nỗi buồn lòng Nhân:

-- "Nhân đã... thế là Nhân đã rớt đại học phải không em?"

Rồi Huy chợt nâng gương mặt Nhân lên hỏi khẽ:

-- Em buồn ư? Nhân à, việc đó đâu có gì đáng để em buồn như vậy? Nếu em muốn, sẽ thi lại năm sau, chẳng muộn gì đâu.

Nhân lắc đầu buồn bã:

-- Không dễ dàng như lời anh đâu Huy. Anh còn nhớ những lời mẹ nói sẽ thay đổi theo chiều hướng khác Huy ạ!

Huy siết nhẹ vai Nhân an ủi:

-- Nhân! Em đừng quá lo, anh sẽ có cách nói với mẹ.

Nhân hơi rún người ngã hẳn vào băng ghế như tìm hơi ấm. Huy chợt nói:

-- Em lạnh rồi đó, dầm mưa thế này về nhà sẽ cảm lạnh cho xem, Hạnh Nhân.

Cô lắc đầu khỏa lấp:

-- Em không sao đâu! Cho xe về nhà đi anh Huy.

Huy nhìn Nhân say đắm rồi gật đầu:

-- Vâng! Em nghỉ chút đi, anh sẽ chạy thật nhanh.

Hạnh Nhân thật buồn, mắt nhìn thẳng phía trước màn mưa. Những giọt nước mắt rơi như những giọt mưa ngoài trời buồn thê lương.

Huy cũng không hơn gì Nhân, anh nghe buồn vô cùng, dù sao nỗi buồn của Nhân cũng làm anh xót xa đau đớn phần nào!

Nhân buồn rất có lý, không nỗi buồn nào bằng nỗi mất mát do chính mình gây ra!

Huy đã hiểu Nhân đau buồn là như thế!
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 35

Hạnh Nhân dần dần tỉnh lại sau cơn sốt cao. Nhân như người mộng du thẫn thờ.

Rớt tốt nghiệp, niềm mơ ước bấy lâu đã bay xa. Cuộc đời Nhân trở nên vô vị, buồn chán! Cô phải làm gì đây trong những ngày sắp tới sống trong gia đình Phong Huy.

Nhân mở mắt nhìn quanh, nỗi đau thể xác lẫn tinh thần làm Nhân gục ngã. Nhân nghe như không còn gượng dậy nổi sau những gì đến với cô. Dường như vì quá phân tâm mà Nhân đã tuột dốc kỳ thi. Bất chợt Nhân mím môi xúc động, tại cô tất cả.

Vì quá lo lắng cho bệnh tình của cô, Phong Huy phải thức suốt canh chừng Nhân đến mòn mỏi phải ngủ gục bên chân giường cô.

Nhân ơi! Tại mi tất cả, mi đã làm cho anh đau khổ dằn vặt lo âu cũng vì mi. Có hiểu và nhìn thấy chưa Nhân?

Dường như sau cơn đau, cú sốc của thất bại, Hạnh Nhân lấy lại được sáng suốt bình tĩnh phần nào.

Nhân bước chân khỏi giường, lấy chiếc chăn đắp nhẹ lên người Huy. Cái chạm nhẹ của chiếc mền cũng đủ làm cho Huy tỉnh giấc.

Anh mở choàng mắt, ánh mắt chợt sáng lên chớp nhanh trong vui mừng, vội hỏi cô:

-- Nhân tỉnh rồi hả? Em thật khoẻ chưa? Thật, anh có lỗi vô cùng, trông người bệnh mà ngủ quên lúc nào không hay.

Nhân xúc động:

-- Phong Huy! Anh đừng nói thế, chính em mới là người có lỗi đã làm anh phải lo lắng đến mòn mỏi trong giấc ngủ.

Đến bên Nhân, anh nắm bàn tay cô như an ủi:

-- Hạnh Nhân! Đừng khóc nữa em. Em đã tỉnh rồi anh vui vô cùng vậy đừng bao giờ nhớ đến điều đáng buồn đó nữa.

Cô buồn giọng:

-- Huy ơi! Anh đừng an ủi em! Một năm học đâu phải là ngắn ngủi hả anh?

Anh nói tiếp:

-- Chẳng hại gì, em có thể thi lại năm sau. Em nên nhớ rằng, có phải ai cũng được như ý mình mong muốn đâu, hả em?

Nhân mím môi đáp:

-- Anh không hiểu được những gì trong lòng Nhân đâu, Phong Huy ơi!

Huy đã hiểu tất cả những gì cô đang lo lắng! Anh nhìn cô trầm giọng:

-- Anh hiểu chứ Nhân, anh biết em đang đau buồn lo lắng vì yêu cầu của mẹ. Nếu rớt đại học em sẽ không còn được đến trường và phải ở nhà làm tròn bổn phận như lời nói của mẹ phải không, Nhân?

Cô tròn mắt nhìn anh gọi khẽ:

-- Phong Huy! Anh...

Anh nhẹ nở nụ cười:

-- Vâng! Anh đã biết điều đó từ lâu rồi Nhân. Nhưng anh sẽ có cách để hòa hoãn với mẹ.

Nhân lại khóc, cô không kiềm chế được xúc động trong lòng. Tại sao điều gì nơi Nhân anh cũng đã hiểu rõ tất cả. Nhiều lúc cô muốn nói cùng anh thật nhiều nhưng không thể nói được, chỉ có nước mắt chảy dài và tiếng nức nở buồn đau cõi lòng.

Huy muốn nói lời an ủi Nhân nữa, nhưng anh lại thôi. Anh nghĩ rằng cứ để cho nàng khóc, biết đâu những giọt nước mắt đau khổ buồn tủi sẽ vơi đi, rồi cô sẽ nghĩ lại mà sống đúng cho cuộc đời mình trong gia đình của anh.

Một lúc sau Huy lên tiếng với cô:

-- Em chưa khoẻ hẳn đâu Nhân. Nằm nghỉ đi em, anh pha cho em ly sữa nhé.

Nhân mệt mỏi ngồi xuống giường:

-- Vâng! Anh có thể giúp Nhân?

Huy nhìn cô say đắm:

-- Câu hỏi của em quá thừa đối với anh rồi đó Nhân. Dù sao anh cũng phải có bổn phận lo cho em lúc đau yếu Hạnh Nhân à!

Một nụ cười gượng gạo nở trên môi Nhân:

-- Xin lỗi anh. Nhân không dám làm phiền anh đúng hơn.

Huy siết nhẹ bờ vai Nhân. Đỡ cô nằm xuống, anh khẽ giọng:

-- Mười phút, anh sẽ mang sữa cho em. Chờ anh nhé.

Hạnh Nhân nhìn Phong Huy, một thoáng ngần ngại cô cũng khẽ gật đầu bằng lòng khi Phong Huy đã muốn như thế.

Nhìn theo bước chân anh, Nhân nghe bùi ngùi:

-- Huy ơi! Anh là người đàn ông tốt. Thế mà sao em cứ phải lãng tránh. Anh có biết là Nhân đang khổ tâm không ít hay không?
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-31 10:01:19SBC>
CHƯƠNG 36

Bước đến giá sách, Nhân sắp xếp lại cho anh, nhẹ nhàng sắp từng chồng sách ngăn nắp vào chỗ cũ.

Được một ngày làm việc phụ giúp anh thế này cũng đem lại cho Nhân một niềm vui nho nhỏ.

Nghĩ thế, Nhân mỉm cười rồi tiếp tục cho công việc còn lại của mình.

Chồng sách cuối cùng của một ngăn sách đã phủ đầy lớp bụi bám được Nhân xếp lại. Dường như từ lâu Huy không sờ tới.

Nhặt chiếc khăn, lấy tất cả xuống phủi bụi lau chùi từng cuốn một, Nhân thoáng buồn khi nhớ đến Huy, không biết bao giờ Huy về nhà? Không biết hôm nay anh có về đến nhà trong cơn say như những ngày qua?

Nhân thở dài phủi bụi một cuốn sách được bao kỹ càng rất đẹp mắt. Bất chợt một xấp hình rơi ra từ quyển sách ấy.

Nhân nhặt lên tay giở từng tấm ảnh đã phai màu vàng ố, ánh mắt Nhân cham.phải bức ảnh còn rõ nhất trong số hình đó.

Hạnh Dung! Đúng rồi ảnh của chị Dung. Tay Nhân run run nghe lòng xúc động. Bất ngờ hơn nữa, bức ảnh Nhân nhìn thấy sau cùng là của Hạnh Dung và Phong Huy chụp chung, dù đã ngả màu vàng ố nhưng Nhân vẫn nhận ra hai người.

Nghi ngờ Nhân vội lật ngược tấm ảnh ra sau, những dòng chữ thân quen của Hạnh Dung còn rõ nét hiện ra trên tấm ảnh hai người.

Kỷ niệm.

Một lần đi chơi của anh và em!


Hạnh Dung


Nhân bàng hoàng nhìn ảnh của hai người, đôi môi cô mím lại. Thảo nào Huy tỏ ra lo lắng yêu chiều cô là thế!

Anh đã tàn nhẫn quay mặt bỏ đi lúc chị Hạnh Dung một mình tuyệt vọng đau khổ đến tự vẫn.

Tại sao yêu Hạnh Dung mà Huy không cứu vớt cuộc đời Dung trong lúc người dượng tàn nhẫn ép buộc gả Hạnh Dung cho một người đàn ông đáng tuổi cha chú?

Không, Huy đã lừa dối phản bội Hạnh Dung, để đến với tình yêu khác.

Bị ép buộc đau buồn vì người yêu phụ bạc Hạnh Dung quẫn trí mới sinh ra liều lĩnh quyên sinh.

Nhân nghe thù hận, dĩ vãng lại hiện về mà hiện tại thì... đau đớn hơn Nhân lại là vợ của Huy.

Cái chết của Hạnh Dung cứ ngỡ đã chìm trong quên lãng, nhưng dòng thời gian vẫn dừng lại đã lôi kéo Hạnh Nhân vào tình cảm của Phong Huy một cách trớ trêu.

Đã bao năm trôi qua, lớp bụi thời gian đã phủ mờ kỷ niệm thế mà Huy vẫn còn mãi giữ những kỷ niệm ấy để được gì?

Chẳng lẽ thời gian không làm lành vết thương, không xóa nhòa được hình bóng Hạnh Dung trong lòng anh?

Nhưng nếu yêu Hạnh Dung đến ngần ấy tại sao Dung phải tự vẫn? Nhân lắc đầu, cô không thể giải thích được những thắc mắc trong cô.

Huy ơi !Anh lo lắng cho Nhân, đưa rước Nhân đến trường, chăm sóc chiều chuộng lúc Nhân bệnh, cho đến lúc Nhân rớt đại học anh cũng buồn. Anh làm thế để chuộc lại lỗi lầm xưa như lời Vy nói không sai phải không Huy?

Lời nói của Vy bây giờ đã rõ dần trong đầu óc Nhân. "Cô tưởng Huy yêu cô ư? Anh ấy cưới cô vì muốn chuộc lại lỗi lầm đó thôi."

Bây giờ đã quá rõ, câu nói ấy của Vy đã khẳng định, không sai lệch. Huy chỉ thương hại lo cho Nhân qua hình bóng của Hạnh Dung.

Huy ơi! Bây giờ tôi mới hiểu rõ con người thật của anh, anh chỉ là hạng sở khanh lừa gạt chị em tôi mà thôi.

Nhân cúi đầu mím môi, cô có lỗi với Hạnh Dung, cô đã không trả thù người đàn ông đã làm chị đau khổ đến chết.

Nhân thấy lòng ân hận nhiều hơn cảm giác hối lỗi tràn ngập lòng Nhân. Chị Hạnh Dung! Hãy tha thứ cho em, em đã không làm được gì trước người đàn ông đã tàn nhẫn phụ bạc tình yêu của chị.

-- Hạnh Nhân! Em vào phòng anh làm gì đó? Em chờ đợi anh lâu lắm phải không?

Tiếng Huy vang lên làm Hạnh Nhân giật mình, cô chợt nhìn anh im lặng không đáp, ánh mắt đăm đăm chiếu thẳng vào Huy thật lâu.

Đẹp trai, lịch sư, trí thức mà Phong Huy lại tệ bạc đến thế ư? Mắt Nhân hiện rõ nét thù hận, gương mặt cô thay đổi theo sắc mặt tức giận, trái tim cô nghe đau nhói, Huy tàn nhẫn tồi tệ đến không ngờ. Thế mà bấy lâu nay cô cứ cho Huy là người tốt.

Nước mắt chợt trào ra, cô nghe uất nghẹn ném mạnh những bức ảnh vào người Huy rồi bỏ chạy ra khỏi phòng.

-- Đồ lừa dối, ti tiện, phản bội...

Huy chợt hỏi:

-- Hạnh Nhân! Em nói sao vậy? Tại sao lại nặng lời với anh như thế?

Huy cũng thật bất ngờ trước thái độ của Nhân. Anh không biết việc gì đã xảy ra với cô.

Cúi nhặt những bức ảnh lên tay, đôi mắt anh lướt qua và Huy đã hiểu rõ mọi việc. Huy vội chạy theo bước chân của Hạnh Nhân.

Nhân ôm mặt nằm vật xuống giường. Bây giờ Nhân đã mụ mẫm không nhận ra được đâu là thật đâu là giả. Tất cả đều giả dối, giả dối hết.

Những lời Huy ngọt ngào chiều chuộng lo lắng cho Nhân bao lâu nay, giờ đây chỉ còn là thù hận, nó như mũi kim nhọn đâm vào từng thớ thịt của Nhân. Hết cả rồi, chỉ là lời hứa dối, phỉnh gạt.

Phong Huy là thế đó sao? Thúy Vy đã nói đúng. Huy không yêu cô, anh cưới Nhân chỉ vì muốn chuộc lại lỗi lầm xưa.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 37

Huy bước vội vào phòng hai người. Anh khép cánh cửa lại cẩn thận bước đến bên Nhân lau đi những giọt lệ trên má cô. Anh giữ Nhân trong vòng tay siết nhẹ. Giọng anh trầm ấm bên tai cô:

-- Hạnh Nhân! Anh xin lỗi em.

Nhân đẩy mạnh anh ra. Vùng thoát khỏi tay Huy, cô hét to:

-- Buông tôi ra, anh là đồ lừa dối, đê tiện, đồ hèn. Anh làm khổ chị Dung tôi bây giờ còn lừa dối cả tôi. Anh tàn nhẫn quá Huy ơi!

Huy đau khổ:

-- Hạnh Nhân! Tại sao em lại nghĩ vậy? Em có biết, em đã nghĩ sai về anh rồi không?

Cô bĩu môi mai mỉa:

-- Nghĩ sai về anh? Tôi đã hiểu rõ bộ mặt của anh thì đúng hơn Phong Huy. Anh hãy để cho tôi yên.

Mắt Nhân chợt nhòa lệ. Huy nhìn cô và ngồi xuống chiếc ghế đưa tay chặn lấy bờ môi. Ánh mắt sâu lắng, giọng Huy vang lên buồn bã:

-- Hạnh Nhân! Anh không lừa dối em. Rồi em sẽ hiểu tất cả cuộc đời anh trong thời gian đã qua. Em hãy nín đi, nghe anh nói tất cả sự thật. Em đừng như thế, những giọt nước mắt của em rơi ra đã bào mòn cả con tim đau khổ của anh Hạnh Nhân ạ!

-- Mặc xác tôi. Tôi không cần không sợ một điều gì nữa hết. Anh đi đi. Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.

Huy đứng lên, đến bên Nhân siết nhẹ bờ vai:

-- Hạnh Nhân! Đừng dằn vặt như thế. Anh không muốn em buồn sinh bệnh đâu Nhân. Khóc bao nhiêu đó đủ rồi, em xem này, mồ hôi trong người em đã thấm ướt cả áo, em sẽ bệnh mất thôi. Nếu giận anh đến đâu em cũng nên nhớ rằng anh vẫn luôn bên em lo lắng cho em thôi Hạnh Nhân.

-- Tôi không cần đâu Huy. Đó chỉ là những lời nói để làm tôi chùng lòng. Anh hãy buông tha tôi, hãy trở về với Thúy Vy người yêu của anh. Bây giờ tôi mới hiểu được bộ mặt thật của anh, anh là hạng Sở Khanh, thích chinh phục, đùa cợt trên tình yêu của chị tôi rồi quên bỏ trong lúc chị tôi tuyệt vọng đau khổ.

Huy thở dài, giọng buồn bã:

-- Hạnh Nhân! Bây giờ em hãy cho anh một lần chuộc lại lỗi lầm, sau cùng được nói lên sự thật chính lòng anh.

Ngừng một thoáng, anh nhìn cô đăm đắm và tiếp lời:

-- Hạnh Nhân! Ngày xưa anh đã từng yêu Hạnh Dung, yêu tha thiết say đắm Nhân ạ. Ngày đó anh và Dung đã thề hẹn cùng nhau sẽ chờ đợi nhau khi anh thành danh. Lúc đó anh còn là một sinh viên đang ngồi ghế nhà trường nên chưa có ý lập gia đình. Vả lại, anh muốn lo cho tương lai vững chắc, công danh sự nghiệp ổn định sẽ tính chuyện cưới Hạnh Dung. Nhưng em biết không, trong lúc anh đang lo học thì Hạnh Dung cho anh biết là sẽ lấy chồng do dượng em gán buộc. Lúc ấy Nhân ơi, anh đau khổ vô cùng, Hạnh Dung mong anh cứu giúp ra khỏi nỗi đau nghiệt ngã còn anh... em phải hiểu. Ngày ấy anh còn quá trẻ, anh chưa thể tự lo cho mình một mái ấm, một cuộc sống riêng tư dù rất yêu thương Hạnh Dung. Anh đành bó tay nhìn sự thật đau lòng trước tình yêu của anh và Dung tan vỡ. Anh đau khổ day dứt trước cái chết của Dung. Đã một năm bỏ học anh ăn chơi phóng túng buông thả cuộc đời mình, anh hụt hẫng xuống dốc thấy rõ. Nhân ơi! Em có hiểu rõ nỗi khổ của anh chưa?

Tiếng nói từ đáy lòng Huy cũng không khơi dậy trong lòng Nhân chút thương xót nào, cô cương quyết trước thù hận, sự lừa dối của Huy.

-- Phong Huy! Anh đừng nói gì nữa hết. Tôi không muốn nghe gì nữa. Hãy để tôi yên.

-- Nhưng em phải hiểu rõ nỗi lòng anh, tha thứ cho anh. Đừng tàn nhẫn với anh Hạnh Nhân. Anh luôn là người chung thủy với Hạnh Dung.

Giọng Nhân xót xa:

-- Tôi tàn nhẫn với anh ư? Phong Huy, nói đúng hơn là anh chưa biết yêu bao giờ Phong Huy ạ! Anh chỉ yêu chính bản thân anh mà thôi. Nếu anh vì chị Dung, yêu chị Dung chắc hẳn chị tôi không phải chết vì yêu anh bao giờ. Tôi đã mệt mỏi lắm rồi, tôi không muốn nghe một lời nào của anh nữa. Trời ơi! Tại sao trời cao không cho tôi chết đi để tôi phải đối diện trước hiện tại đau lòng này. Anh hãy để tôi yên, đừng nói gì nữa hết.

Ánh mắt Huy tỏ ra buồn da diết, anh mím môi thở dài:

-- Thôi được. Anh đi đây nhưng anh mong em hãy nghĩ lại Hạnh Nhân ạ! Anh không phải là người như em nghĩ đâu. Đến một lúc nào đó em sẽ thấy rằng lời nói của anh là chân thật.

Bước chân của Huy xa dần xa dần mà Hạnh Nhân vẫn còn gục đầu khóc. Bây giờ cô phải làm gì đây? Những lời anh nói ra có đúng sự thật, có đáng để Nhân tin?

Vì tương lai của chị Dung và anh, hay Huy chỉ biết thương cho chính bản thân anh cùng danh vọng tiền tài đã lóa mắt anh lúc ấy, đã đưa anh đến một sai lầm đáng trách.

Vẻ mặt Nhân lạ lùng, không biết Nhân đang nghĩ gì về Huy?

Nếu cho rằng anh là người tàn nhẫn không yêu Hạnh Dung thì có lẽ không khổ với Hạnh Nhân như bây giờ đâu. Tại sao cô không chịu nghe Huy nói? Cô lại cấm đoán anh, bảo thủ cho lời nói của mình là đúng.

Nhân thầm trách mình, chỉ biết đưa anh vào đường cùng chỉ biết buộc tội. Cô có lầm lỗi với anh không?

Huy ơi! Nhân cũng không biết được nên hành động sao đây? Làm gì đây khi sự thật đã phơi bày.

Tại sao khi cưới Nhân làm vợ, anh không nói lên sự thật mà bảo xem Nhân như em gái. Hứa hẹn với nhân đủ điều, anh có đáng để Nhân tin anh không?

Anh có nhiều thủ đoạn đối với chị em Nhân thế ư? Nhân lại ngu khờ không biết gì về anh, thế mà vẫn dấn thân vào hôn nhân tạm bợ.

Đầu óc Nhân rối bời, bây giờ cô chỉ nghĩ về Huy, không biết nên tin anh hay không? Nhân nghe lạnh buốt người. Bây giờ Huy đang đi đâu? Cô hành động như thế có đúng không? Rồi đây những cơn say sẽ tiếp tục hành hạ Huy thêm nữa. Hôm nay Huy sẽ là một người say khi bước chân về đến nhà.

Thường khi là như thế, Huy buồn chuyện gì gây ra không vui cho Nhân, anh luôn vắng nhà chỉ đêm về với cơn say khướt không còn biết gì nữa.

Nhân nghe lòng mình chùng lại, cô làm thế đã tròn bổn phận của mình chưa? Nhân lắc đầu xua đi bao ý nghĩ, cô không thể nào giải đáp được. Nhân đã thật sự có lỗi với Huy.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 38

Hạnh Nhân hướng mắt nhìn về phía trước, giáo đường chiều chủ nhật thật đông những con chiên ngoan đạo đến cầu kinh.

Nhìn người ta đông vui lòng Nhân buồn vô hạn. Thời gian sau này Nhân càng buồn nhiều hơn. Hồi chuông giáo đường như mời gọi từng tốp người đủ loại trang phục lần lượt bước vào nơi thánh đường linh thiêng để hành lễ.

Nhớ đến càng giận, lúc gần đây Huy thường vắng mặt có lẽ anh muốn tránh gặp Nhân để cho cô bình tĩnh tinh thần lại.

Nhân không biết đi đâu về đâu với buổi chiều chủ nhật cô đơn buồn tẻ này. Rồi bước chân Hạnh Nhân đưa cô đến nhà Minh Thư, chỉ có Thư là người thông cảm và hiểu Nhân nhiều nhất.

-- Minh Thư.

Đang chăm chú đọc cuốn "Phụ nữ với đời sống và hạnh phúc gia đình", Thư giật mình ngẩng lên, đôi mắt lộ nét vui:

-- Nhỏ đó hả Nhân? Đến khi nào ta không hay, làm ta hết hồn.

Đôi mắt vương buồn, Nhân nhìn bạn:

-- Hôm nay rảnh muốn đến thăm Minh Thư.

Thư lên tiếng với bạn:

-- Ngồi đây Nhân, sao nhỏ buồn quá vậy?

Câu nói của Thư như mũi kim đâm vào vết thương chưa lành. Một giọt lệ chực tràn ra mắt, Nhân lau nhanh, mím môi dằn nén không nói được lời nào với Minh Thư.

--...

Ngồi xuống bên Nhân, ôm lấy bờ vai bạn, Thư khẽ hỏi:

-- Việc gì vậy Nhân? Nhân và anh Huy giận nhau à?

Nhân buồn giọng:

-- Minh Thư! Nhân vừa biết được một sự thật đau lòng về cái chết của chị Hạnh Dung.

Thư tròn mắt hỏi:

-- Ai là người gây ra đau khổ cho chị Dung hả Nhân?

-- Thư ơi! Có bao giờ Thư nghĩ rằng chính Phong Huy là người yêu của chị Dung, đã vô tình hờ hững trước nỗi đau của chị ấy. Huy bỏ rơi chị Dung trong lúc tuyệt vọng không thể bám víu tựa vào ai, mới sinh ra tự vẫn.

Thư ngờ vực:

-- Không lý nào. Thư thấy anh Phong Huy cũng nghiêm chỉnh lắm mà Nhân.

Lệ rưng rưng trên mắt, Nhân đau khổ:

-- Minh Thư! Chính Nhân cũng không ngờ Phong Huy và Hạnh Dung đã có một thời gian yêu nhau tha thiết. Nhân đã thấy những bức ảnh hai người chụp chung và cả một quyển nhật ký của chị Dung viết cho Huy.

Thư hỏi Nhân:

-- Phong Huy đối xử như thế nào với Nhân thì Nhân đã hiểu?

Nhân nhìn Thư:

-- Phong Huy nói hết tất cả sự thật giấu kín lâu nay cho Nhân biết và anh cũng nói cái chết của chị Dung không phải anh gây ra. Anh vẫn yêu chị Dung. Nhưng vì lúc đó anh chưa thể tự giải quyết được một việc hệ trọng như thế. Trong lúc anh còn đi học, anh không lo được một cuộc sống riêng cho cả hai, dù anh rất yêu Hạnh Dung.

Lau lệ cho Nhân, Thư an ủi:

-- Đừng buồn Hạnh Nhân, bây giờ nhỏ phải nghĩ, trước mắt Nhân tất cả đã an bài, chị Dung đã chết lâu nay rồi còn gì? Biết đâu trong đám cưới mà Phong Huy đưa ra chính lúc ấy Huy đã yêu Nhân qua hình bóng Hạnh Dung. Theo Thư, bây giờ Phong Huy cũng đang đau khổ không ít.

Nhân lắc đầu khổ sở:

-- Thư ơi! Nhân vô cùng hối hận, đã ngu muội nghe lời làm vợ Huy. Bây giờ đã lỡ làng tất cả rồi, không ai hiểu được nỗi khổ của Nhân hết.

Không nói nữa Nhân gục đầu thổn thức. Đôi vai run run thật tội nghiệp cho Nhân.

Có lẽ Nhân đã yêu Phong Huy, nhưng không dám nói lên sự thật lòng mình, sau khi biết rõ sự thật về tình yêu của Hạnh Dung.

Nhân càng thêm hụt hẫng, cô sợ rồi đây những biến cố đau khổ lại tiếp diễn xảy ra, bởi một người "có tiếng" như Phong Huy dù biết rằng hiện tại Nhân yêu anh tha thiết.

Nhân nghẹn ngào, những giọt nước mắt lại tràn ra hai má. Làn tóc bám vào mặt trông Nhân càng bơ phờ hơn.

Nhân cho rằng Huy đã lừa gạt cô, nên tâm trí rối bời, cô như mất cả lý trí. Cô chỉ muốn chết đi để không còn đau đớn buồn phiền.

Nhìn nét đau khổ của bạn Thư khuyên Nhân bằng giọng an ủi:

-- Hạnh Nhân! Theo Thư, bạn phải nhìn thẳng vào sự thật. Thư tin chắc rằng Nhân đã yêu Phong Huy nên mới đau khổ như thế này. Có đúng không?

Nhân lắc đầu chối nhanh:

-- Không. Không bao giờ có chuyện đó. Không bao giờ Nhân đặt tình yêu vào con người Sở Khanh, đê hèn ấy đâu Thư. Họ chỉ biết hưởng thụ, sống cho bản thân cá nhân họ, họ không bao giờ nghĩ đến những kẻ khác đau khổ hướng về họ đâu Thư. Nói đúng ra, hiện tại bây giờ Nhân thù hận Phong Huy đến ngút ngàn, chỉ có thù hận Huy thôi.

Thư siết nhẹ vai Nhân, chậm rãi nói:

-- Hạnh Nhân! Nhỏ nóng quá, chuyện gì cũng từ từm đừng vội vàng kết luận Nhân vẫn có thời gian để suy nghĩ ai đúng ai sai. Thư không bênh vực Phong Huy, cũng không cho rằng lời nói của Nhân không đúng. Nhưng trong mỗi con người ai cũng có điều sai và lẽ phải, Nhân nghĩ Thư nói có đúng không nào?

Nhân im lặng. Theo ý nghĩ lời nói của Thư, có lẽ Thư có phần đúng. Tại sao mình lại quá nóng vội đến thế.

Nắm bàn tay Thư, Nhân nói:

-- Thư! Mình nghĩ Thư nói có phần nào đúng. Nhưng hiện tại thù hận Huy trong lòng Nhân không quên được. Thời gian... chỉ có chờ đợi thời gian. Không biết nó có phôi pha được trong Nhân không.

Thư khẽ nói với Nhân:

-- Cách thiết thực nhất là Nhân hãy suy nghĩ lại, như thế biết đâu tình thế sẽ đổi thay.

Đưa tay lau giọt lệ cho Nhân, Thư nói tiếp:

-- Hạnh Nhân! Vừa qua Thư và Quang Vỹ có gặp lại Quốc Quân ở Đà Lạt, trông anh ấy lúc này phong trần và tàn tạ lắm.

Chớp nhẹ đôi mắt, Nhân hỏi:

-- Quân vẫn khoẻ.

-- Vâng! Quân rất buồn khi Thư cho anh biết tin Hạnh Nhân đã có chồng. Quân chúc Hạnh Nhân được nhiều hạnh phúc, nhờ Thư nhắn lại.

Nhân thấy hối tiếc những gì đã qua, cũng tại Nhân cả, cô sai hẹn với anh nhiều lần bảo sao Quân không chán nản.

Càng hối tiếc khi đã làm lễ cưới với Huy. Nhớ đến những lời yêu cầu của mình khi về làm vợ Huy. Anh đã bằng lòng xem Nhân như một người bạn, mỗi người có tự do riêng trong cuộc sống. Cô thấy mình đã không đúng, đã sai lầm trong hôn nhân ấy cùng Phong Huy.

Nhớ lại tình yêu giữa Nhân và Quốc Quân ngày nào cũng đẹp vô cùng. Thế mà lại chia tay nhau thật dễ dàng nhanh chóng.

Nhớ kỷ niệm xưa lòng Nhân bùi ngùi hối tiếc, nhưng chỉ là hối tiếc những gì còn sót lại trong tiềm thức phải không Quân?

Anh nông cạn và em đầy lòng tự ái nên giữa hai người mới chia tay. Tình yêu tan vỡ thật không ngờ Quân ạ!

Giá như anh và em không chia tay nhau, chưa hẳn bây giờ em lệ thuộc vào Huy.

Hạnh phúc, Quân chúc Nhân hạnh phúc, thật buồn cười và mai mỉa quá anh ạ.

Có ai hiểu rõ nỗi lòng của Nhân, cũng lễ cưới linh đình, cũng căn phòng hoa chúc sang trọng. Nếu thật sự đó là căn phòng hoa chúc của hai người yêu nhau thì còn hạnh phúc nào hơn.

Chỉ là giả dối, lừa phỉnh nhau tất cả Quân ơi! Nhân và Huy là đôi vợ chồng, nhưng lại không có một điểm giao nhau trên một lối đi trong hiện tại của cuộc sống vợ chồng.

Nhân nhìn Thư, nước mắt lại chảy dài, cô biết chính sự nông nỗi bốc đồng và sự đối đãi khắc nghiệt của người dượng đã đưa cô vào nỗi đau khổ triền miên.

Nhưng bây giờ Nhân buông xuôi tất cả. Mặc cho thời gian xoay chuyển Nhân chẳng còn thiết nghĩ đến những gì sẽ xảy ra cho ngày mai nữa...
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 39

Phong Huy nằm dài trên nệm anh hút thuốc liên tục. Dường như khói thuốc là bạn đồng hành của anh trong cuộc sống.

Chốc chốc anh lại thở dài, không khí nặng nề trong căn phòng giữa anh và Nhân đã một tuần nay trôi qua là thế.

Nhân lạnh lùng thinh lặng càng làm anh đau khổ nhiều hơn. Nhân cũng không hơn gì Huy, cô thấy xúc động bùi ngùi trước nỗi buồn của anh.

Nhưng tự ái bị tổn thương vẫn còn nơi Nhân nên cô không tha thứ khi Huy đã van vỉ với Nhân.

Cô muốn cho Huy thấy rằng anh là người có lỗi, đã lừa dối cô bao lâu nay.

Tàn điếu thuốc này Huy mồi điếu thuốc khác, nó vẫn cháy mãi trên tay anh. Anh chịu đựng sự hững hờ quay mặt của Nhân trong sự day dứt hàng đêm anh mất ngủ.

Dường như sự im lặng bao ngày đã làm Nhân chùng lòng suy nghĩ. Nhân nhẹ bước đến bên Huy nhắc nhở.

-- Khuya rồi anh nên ngủ đi Huy! Đừng hút thuốc mãi như thế, không tốt đâu anh.

Dụi điếu thuốc vào cái gạt tàn, Huy chợt ngồi dậy, ngẩng nhìn Hạnh Nhân đăm đắm:

-- Hạnh Nhân! Em còn nhớ đến anh ư?

Nhân xúc động đến rơi lệ, giọt lệ nặng trĩu hận Huy, mà tại sao cô không thể rời khỏi Phong Huy.

Cô vội lau lệ quay mặt đi nơi khác.

--...

Huy siết nhẹ bờ vai nhỏ của Nhân. Anh thấy thương cô vô cùng. Nhưng anh không dám hành động một điều gì khác hơn, phải dừng lại nơi đó.

Huy hiểu Nhân đang thù hận anh ngút ngàn. Nhưng Nhân không thể bỏ mặc anh trong lúc buồn bã như thế.

Nhân đã chịu đối diện tiếp chuyện cùng anh đó cũng là một niềm vui với anh rồi.

Giọng Huy thật ấm vang lên bên tai Nhân:

-- Hạnh Nhân! Có lẽ sống mãi trong căn phòng này em cũng buồn chán, anh hiểu điều đó nên đã sửa soạn cho em một chuyến đi du lịch cho khuây khỏa. Em nên nghe lời anh Hạnh Nhân.

Nhân lắc đầu buồn giọng:

-- Không Huy ạ! Anh biết em không muốn đi đâu hết. Nếu cần Nhân sẽ về bên mẹ một thời gian. Anh cứ đi một mình.

Huy nhìn Nhân, tim anh đau nhói:

-- Hạnh Nhân, anh biết em không bao giờ muốn gần anh, nên anh đã chuẩn bị đồ dùng cho chỉ một mình em đi thôi Nhân. Anh không bao giờ quấy rầy em cả. Anh đã có ý định đó cho em được thoải mái không tù túng mãi trong bốn bức tường, Nhân ạ.

Huy lại siết nhẹ bờ vai Nhân. Anh nhìn sâu vào đôi mắt ấy tha thiết, giọng thật ấm:

-- Hạnh Nhân! Đừng thù hận anh nữa. Anh biết trong đáy mắt em đã nói lên tất cả những giận hờn nơi em đối với anh. Vì thế anh làm mọi cách để em được vui, tha thứ lỗi cho anh.

Nhân trách giận:

-- Anh là người đã tàn nhẫn. Anh làm khổ Nhân thôi, Phong Huy.

Huy van vỉ:

-- Không đâu Nhân. Anh không tàn nhẫn anh không bao giờ muốn em đau khổ. Làm thế anh có vui bao giờ đâu.

-- Huy ơi! Anh chỉ an ủi Nhân khi tất cả những gì đã an bài, mà anh chính là người được diễm phúc nhiều nhất.

Huy buồn giọng:

-- Hạnh Nhân! Lời em nói ra càng làm anh đau đớn, anh muốn chết đi được để cho em hiểu rõ lòng anh hơn.

Nhân im lặng nhìn ra màn đêm đen tối, không nói với Huy lời nào nữa.

--...

Huy không khơi lại chuyện buồn đã qua cùng Nhân, dường như cô đã bớt giận Huy. Anh nhìn Nhân và trầm giọng:

-- Hãy nghe lời anh đi một chuyến Đà Lạt, em sẽ thấy vui vẻ hơn.

Đôi mắt Nhân chớp nhẹ, tương lai hạnh phúc cả cuộc đời Nhân sẽ về đâu. Còn lại được gì trong Nhân?

Nhân có nên nghe lời anh nói. Tại sao anh lại tạo cho Nhân những niềm vui như thế mà cô lại hận anh? Anh đâu có gì lỗi với Nhân.

Chẳng lẽ vì thương Hạnh Dung, vì cái chết của chị Dung. Nhân lại đổ trút hết tội lỗi cho Huy sao?

Nhân im lặng nhìn Phong Huy, trong lòng Nhân vẫn không nguôi sự dằn vặt đau đớn. Cô có nên tha thứ cho anh những lỗi lầm trong thời gian đã từ xa xưa không?
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 40

Hạnh Nhân đang thả bộ theo hàng thông trên đồi, cô giật mình khi nghe tiếng ai đó gọi đúng tên cô.

Giọng nói rất quen thuộc, xoay đầu nhìn lại Nhân chợt xao động. Trong ngực cô đập khe khẽ. Quốc Quân, Nhân có lầm chăng?

Đúng là Quốc Quân, anh đang chạy chậm chậm chiếc Citi hướng về phía nhân réo gọi:

-- Hạnh Nhân! Em có nhận ra anh không?

Ánh mắt Nhân buồn sâu lắng, cô đáp khẽ:

-- Quốc Quân, không ngờ lại gặp anh ở đây.

Nụ cười nửa miệng trên môi Quân:

-- Anh cũng không ngờ gặp lại Nhân nơi đây. Nhân vẫn khoẻ chứ?

Nhẹ gật đầu:

-- Vâng! Lâu lắm rồi giờ gặp lại anh. Cuộc sống anh thế nào, vẫn khoẻ hả Quân?

-- Cảm ơn Nhân. Anh vẫn bình thường.

Nhìn Nhân một thoáng, anh hỏi:

-- Nghe nói Nhân đã lập gia đình.

Nhân cười buồn:

-- Vâng! Sau ngày chia tay với anh, Nhân lấy chồng theo sự sắp đặt của mẹ và dượng. Anh cũng còn quan tâm đến Nhân sao Quân? Giá như ngày xưa...

Quân trầm giọng tiếp lời Nhân:

-- Giá như ngày xưa anh và Nhân đừng chia tay phải không? Hạnh Nhân, thật ra anh vẫn lo lắng tưởng nhớ về em. Vẫn còn yêu em như ngày nào Nhân ơi.

Nhân cười buồn:

-- Quốc Quân! Lo lắng thương tưởng đến Nhân, thế mà vừa chia tay anh đã đi với người khác. Trong khi Nhân đau khổ anh cũng biết điều đó.

Quân khổ sở:

-- Hạnh Nhân! Thật sự khi chia tay với em, anh có vài mối tình kế tiếp, nhưng trong anh không ai qua được em, Hạnh Nhân ạ! Thật ra em cũng biết, anh có muốn chia tay em bao giờ đâu.

Nụ cười khó hiểu nở trên môi Hạnh Nhân:

-- Nhân hiểu Quân ạ! Anh không đủ kiên nhẫn về sự trễ hẹn của Nhân, anh chán nản bỏ Nhân đúng không? Nhưng nếu thật sự yêu Nhân sao bao tháng năm xa nhau anh không một lần thăm hỏi? Tôi chỉ buồn là mình đã sai lầm khi yêu anh, Quân ạ!

Quân xót xa đau đớn:

-- Hạnh Nhân! Đừng gay gắt đay nghiến anh như vậy. Gặp lại em nơi đây, anh hy vọng rằng em sẽ nghĩ lại, trở về với tình yêu xưa cùng anh.

Nhân lắc đầu:

-- Dễ dàng thế sao Quân? Không, không bao giờ Nhân phản bội Phong Huy, chồng của Nhân đâu Quân.

Siết nhẹ vai Nhân, Quân khẽ giọng:

-- Hạnh Nhân! Em nên hiểu cuộc sống của em bên cạnh Phong Huy không bao giờ có hạnh phúc, vì em có yêu Huy bao giờ? Đó chỉ là một người chồng do dượng em ép buộc, gả em cho anh ấy.

Nhân mím môi:

-- Cho dù đúng như thế, Nhân không thể làm gì khác hơn trước tình cảm của Phong Huy dành cho Nhân, dù Nhân không yêu anh ấy.

Một thoáng suy tư Quân trầm giọng:

-- Hạnh Nhân! Hay là em chia tay với Phong Huy.

Nhân chợt nhiên hỏi nhanh:

-- Anh nói gì vậy?

Nắm chặt bờ vai Nhân, giọng Quân khẽ khàng:

-- Anh muốn em ly hôn với Phong Huy.

Nhân lắc đầu chắc giọng:

-- Không. Nhân không muốn như thế. Anh đừng bao giờ nhắc đến điều đó, Quân ạ.

Anh trầm giọng:

-- Hạnh Nhân! Em đừng dối gạt anh nữa. Anh đã biết tất cả.

Nhân khẽ chau mày:

-- Anh định nói gì hả Quân? Anh đúng là người khó hiểu.

Giọng anh trầm ấm:

-- Hạnh Nhân! Có phải cuộc hôn nhân giữa em và Huy chỉ là một đám cưới giả không?

Cô quay phắt nhìn anh:

-- Bằng chứng nào anh nói thế?

Quân cười nhẹ:

-- Em không cần bằng chứng, lời anh vừa nói ra là rất thật. Dù sao tình yêu của chúng mình vẫn còn đầy ắp trong tim anh, Hạnh Nhân.

Nhân lắc đầu ngoảnh mặt:

-- Anh nói dối. Nhân không muốn nghe nữa đâu Quân.

Giọng anh trầm buồn, anh như van vỉ:

-- Hạnh Nhân! Yêu nhau mấy năm em chưa đủ hiểu anh sao Nhân? Nếu không còn tình yêu trong em, anh đã lập gia đình từ lâu rồi. Anh vẫn còn nhớ thương em chờ đợi em.

Nỗi khổ tâm phân vân rối lên trong đầu Nhân. Tại sao? Tại sao trời con bày chi cảnh này để cho Quân và Nhân gặp lại nơi đồi thông.

Ánh mắt Nhân nhìn anh van xin:

-- Quốc Quân! Nhân đã có chồng, anh đừng bao giờ nhắc đến tình yêu, kỷ niệm xưa hãy cho vào quên lãng để Nhân tròn bổn phận. Tương lai anh còn dài, lo gì không tìm được một người khác hơn Nhân.

Một chút nhói đau trong tim Quân, anh trầm buồn. Rút lấy điếu thuốc, đôi tay run run bật lửa mồi thuốc.

Rít một hơi thuốc thật dài, Quân nhìn đăm đắm vào Nhân.

-- Hạnh Nhân! Anh vẫn còn yêu em. Anh không thể xa em được nữa.

Cô buồn giọng:

-- Chắc chắn không bao giờ có chuyện đó đâu Quân. Anh đừng buộc Nhân vào nỗi đau trước tình cảm của anh. Nhân không muốn như thế!

Quân nhìn Nhân tha thiết trong mắt buồn. Nhân xúc động thật sự, chính đôi mắt ấy ngày xưa cô từng nhìn ngắm say mê!
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 41

Bây giờ cũng đôi mắt ấy làm Nhân sắp ngã gục nữa sao? Trời ơi! Tại sao tôi lại gặp chuyện khó xử này chứ?

Quân chợt hỏi:

-- Hạnh Nhân! Em đến đây chỉ một mình ư?

Nhân không đáp chỉ im lặng nhìn Quốc Quân:

--...

Trong thâm tâm, Nhân đang nghĩ điều gì đó mông lung lắm mà chính Nhân chưa thể giải thích ra sao?

Quân chợt ngắm nhìn Nhân, mái tóc ôm bờ vai thon nhỏ. Nét đẹp ngày nào vẫn còn... Khẽ bước lại gần bên Nhân, anh âu yếm đặt tay lên vai Nhân:

-- Mình đi dạo một chút đi Nhân. Hôm nay gặp lại em, anh vui vô cùng.

Nhân lắc đầu:

-- Nhân thích ngồi đây hơn Quân ạ!

-- Phong cảnh nơi đây hữu tình quá, Nhân nhỉ?

-- Vâng.

Quân khẽ giọng:

-- Em giận anh nhiều lắm phải không Nhân?

Ánh mắt Nhân hướng ra đồi thông, cô khoanh tròn cánh tay trước ngực, đáp khẽ:

-- Có buồn thì chuyện cũng đã qua rồi Quân ạ. Đừng nhắc lại dĩ vãng.

Buồn sâu lắng, Quân nói:

-- Anh biết em nói dối.

Nhân cười nhếch môi:

-- Nhân không muốn tranh cãi với anh lúc này đâu Quân.

Quân van vỉ:

-- Tha lỗi cho anh, Hạnh Nhân. Anh muốn anh và em làm lại từ đầu.

Nhân lắc đầu:

-- Đừng bao giờ nói chuyện không có được Quân ạ!

Anh thở dài:

-- Tại sao lại không hở Nhân? Chúng mình yêu nhau, còn nghĩ đến nhau kia mà.

Nhân cười chua chát:

-- Tại sao ngày xưa anh không suy nghĩ khi chia tay Nhân. Nếu còn nghĩ thì bây giờ có lẽ tình thế đã tốt đẹp rồi, Quốc Quân. Còn bây giờ thì...

-- Còn bây giờ thì sao hả Nhân?


Nhân lắc đầu buồn chán:

-- Đã muộn. Tất cả đã an bài rồi Quốc Quân.

Anh siết nhẹ vai Nhân:

-- Anh nghĩ còn kịp, vì anh biết em không yêu Phong Huy. Và trái lại Phong Huy cũng không yêu em.

-- Tại sao anh chắc chắn như thế chứ? Đừng hy vọng, một sự hy vọng mong manh. Nhân đã có chồng, Phong Huy rất yêu Nhân. Không bao giờ anh thay thế được Phong Huy trong Nhân.

Quân vẫn khẳng định:

-- Anh không tin, lời nói của em không thật, Hạnh Nhân ạ.

Nhân không tranh cãi với Quân nữa, cô hướng mắt ra phía đồi thông, Quân nhìn cô đăm đắm vào sóng mắt long lanh buồn ấy.

Anh chợt áp đôi tay vào má Nhân, đôi mắt quyến rũ đa tình của Quân không rời gương mặt Nhân. Trông thật say đắm. Rồi bất chợt Quân cúi xuống môi của Nhân hôn nồng nàn.

Nhân nhắm hờ đôi mắt lại im lặng nhận nụ hôn của Quân. Thật bất ngờ, Phong Huy lại xuất hiện, nét mặt Huy ngầu đỏ trông giận dữ. Anh tát mạnh vào má Quân cái tát như trời giáng khi nụ hôn của hai người còn nồng say.

Bốp...

Quân chợt buông rơi Hạnh Nhân, gương mặt anh đỏ bừng vì cái tát quá mạnh của Huy. Quân xoa tay lên mặt.

Đôi mắt giận dữ như có lửa bừng lên, Huy hét to:

-- Đồ vô liêm sỉ. Cút mau.

Nhân trố mắt nhìn Huy trong ngạc nhiên không thể tưởng cô nghe tim đập nhanh trong sợ sệt hoảng hốt. Huy nắm mạnh tay Nhân kéo ghì lại:

-- Em theo tôi đi về.

Nhân giẫy giụa trong tay anh, trả lời:

-- Anh lấy quyền gì lôi kéo tôi như thế chứ? Buông tôi ra, anh không được phép làm như thế.

Giọng Huy giận dữ:

-- Quyền gì à? Tôi không nói em cũng đủ hiểu. Nhưng mà thôi, trong lúc này tôi cũng cần nhắc lại cho em nhớ. Tôi được phép làm như thế vì tôi là chồng của em, rõ chưa?

Ánh mắt Huy nhìn Nhân trông đáng sợ. Còn Quốc Quân, không nói được lời nào cùng Hạnh Nhân, chỉ dõi mắt nhìn theo Nhân buồn bã...

Nhân riu ríu bước theo Huy, không biết rồi đây chuyện gì sẽ xảy ra cho cô hôm nay?

Đây là lần đầu tiên kể từ khi về chung sống với Huy, ánh mắt Huy làm cô khiếp đảm. Chưa bao giờ Nhân thấy anh đối xử như thế.

Giọng Huy gay gắt ra lệnh:

-- Em lên xe đi.

Thái độ im lặng đến lạnh người của Huy suốt đoạn đường về lại khách sạn làm Nhân toát mồ hôi. Anh cứ chăm chăm nhìn cô không nói gì.

Nhân muốn nói lên một lời gì đó phá đi sự im lặng, nhưng sao cô không nói được. Dường như lưỡi cô líu lại, miệng như đông cứng...
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 42

Dừng xe trước khách sạn, đưa tay mở cửa xe, mắt anh lầm lì chợt lên tiếng:

-- Em vào mở cửa phòng đi.

Nhân lúc này có vẻ giận, cô lên tiếng hằn học. Thái độ của Huy làm cho cô tức giận:

-- Tôi không muốn anh nói gì nữa hết. Anh về đi.

Giọng Huy dịu lại:

-- Lên phòng đi. Anh muốn nói chuyện với em.

-- Tôi không đồng ý! Anh đừng buộc tội tôi.

Huy quắc mắt:

-- Tôi nói em lên phòng đi.

Huy nổi khùng anh hét to như thế, ánh mắt anh nhìn Nhân trông dễ sợ. Nhân thấy thế quay mặt bước đi lên lầu thang khách sạn.

Một lúc sau, Phong Huy lên đến anh đẩy cửa phòng bước vào. Giọng Huy gằn từng tiếng hỏi Nhân:

-- Quốc Quân phải không?

Nhân hững hờ:

-- Anh muốn hỏi ai?

Huy cáu gắt:

-- Thì thằng khốn nạn đang hôn cô đắm đuối ấy chứ ai?

Cô mím môi gằn giọng:

-- Phải! Đó là Quốc Quân. Nhưng có gì anh cần tôi phải trả lời anh chứ?

Anh cười nhếch môi:

-- Đẹp mặt quá. Cô có thấy xấu hổ là đã có chồng mà còn đi chơi với tình nhân không?

Nhân thấy bực tức trong lòng, cô nhìn Huy khiêu khích:

-- Anh nên nhớ, tôi nghe theo lời yêu cầu của anh đến đây! Quan hệ của chúng tôi không có gì quá đáng. Anh đừng phóng đại sự việc nói không tốt cho tôi.

Huy long đôi mắt:

-- Không tốt ư? Hôn nhau đắm đuối như thế là gì? Cô nói đi, tư tình với người đàn ông khác không phải là tôi, em có đúng không

Nhân nhếch môi mai mỉa:

-- Anh nên nhớ, anh cũng không là chồng của tôi, chúng ta đã hứa những gì cùng nhau, anh nhớ chứ? Mỗi người có tự do riêng mà Phong Huy. Không ngờ anh tạo điều kiện cho tôi đi chơi chỉ nhằm mục đích xấu xa ích kỷ để theo dõi tôi.

Huy tức giận:

-- Hạnh Nhân! Cô đừng bướng. Cô không thấy xấu hổ với việc vừa xảy ra với chính mình sao? Cô làm thế có đúng chưa? Quốc Quân sẽ nghĩ sao về người con gái đã có chồng vẫn còn tư tình với kẻ khác? Mục đích của tôi là cho cô đến đây chơi để khuây khỏa trong lúc cô buồn, cô đơn trong căn phòng không có tôi thường ngày, chứ đâu phải đưa cô đến đây để làm trò đó? Đâu phải để cặp kè tình tự, nhũng nhiễu với kẻ khác!

Nhân trở nên gàn bướng, cô khinh khỉnh nhìn anh:

-- Mỗi người có tự do riêng. Tôi có cấm đoán anh đến với Thúy Vy hay những cô gái khác? Anh không được quyền cấm cản tôi!

Phong Huy bỗng tức tối trước sự bướng bỉnh khiêu khích của Nhân. Anh trừng mắt.

-- Cô... cô là vợ có hôn thú với tôi, phải nghe lời tôi.

Như muốn trêu tức Huy, Nhân vẫn nhẹ nhàng nói:

-- Xin lỗi, cuộc sống hôn nhân ấy chỉ do anh đưa ra ý kiến và chỉ tạm bợ, do đó nếu muốn tôi và anh có quyền phá bỏ. Anh đồng ý chứ?

Huy quát tháo:

-- Đừng hòng. Tôi sẽ không bao giờ đồng ý phá bỏ. Rất tiếc cô không được toại nguyện, không thoát được tôi đâu, Hạnh Nhân!

Nhân cười mỉa:

-- Còn tôi, tôi cũng không bao giờ lấy một người chồng, một gã Sở Khanh giả dối lừa gạt đê tiện tàn nhẫn như anh làm chồng đâu. Anh đừng hy vọng làm chồng của tôi, vô ích.

Đôi mắt Huy long lên giận dữ, giang đôi tay vật ngã Nhân xuống giường, theo phản xạ tự nhiên Nhân bật ngồi dậy thật nhanh. Nét mặt Nhân ngơ ngác bàng hoàng trước hành động của Huy.

Anh nhìn cô đăm đắm, cơn giận trong lòng Huy chợt bừng lên ồ ạt tràn về. Bao nhiêu hờn ghen bực tức thương yêu bấy lâu dằn nén, nay được dịp bộc phát.

Huy mím môi:

-- Hạnh Nhân! Tôi không để bất cứ ai cướp mất em trên tay tôi!

Cô mím môi hoảng sợ gạt tay Huy ra:

-- Phong Huy!

Huy hất mặt:

-- Em gọi tôi cái gì?

Anh cau giọng hỏi tiếp:

-- Tại sao em lại tỏ ra sợ hãi tôi như thế hả, Nhân?

Cô lắc đầu:

-- Không. Tôi không muốn. Anh buông tôi ra.

Huy cười gằn:

-- Hạnh Nhân! Nhìn nét mặt em, tôi biết rõ ràng em đang sợ tôi. Tại sao thế Nhân?

Nhân lắc đầu nguầy nguậy:

-- Không như vậy đâu, Phong Huy!

Lại một tràng cười gằn của Huy:

-- Không phải vậy thế tại sao khi tôi vừa chạm vào người em, em lại gạt tay tôi ra?

Nhân ngập ngừng:

-- Bởi vì tôi...

Huy quắc mắt:

-- Vì sao?

-- Anh Huy! Nhân không muốn, anh hại Nhân...

Huy cáu kỉnh:

-- Đủ rồi Hạnh Nhân! Tôi đã hiểu hết cả rồi.

Đôi mắt đẹp của Nhân lại nhìn anh:

-- Anh hiểu được gì hả Huy?

Huy chồm tới sát mặt Nhân, hơi thở của anh trở nên gấp rút. Anh nắm chặt đôi bờ vai Nhân khiến cô phải cắn môi nín thở.

Huy nói giọng như rít:

-- Tôi... Tôi sẽ không để bất cứ ai là kẻ đến trước tôi, Hạnh Nhân.

Nhân ngỡ ngàng hét lên:

-- Phong Huy, anh đừng quá đê tiện như thế. Tôi cấm anh.

Huy cao giọng:

-- Được. Em hãy xem có cấm nổi tôi không?

Cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, bướng bỉnh trong Nhân trỗi dậy:

-- Tôi không ngờ anh hèn hạ như thế?

Anh cười khan:

-- Hạnh Nhân! Em đừng dùng những lời nói nặng nề để qua mắt tôi. Đừng mong qua nổi tôi đâu...

Nhân mím môi uất hận:

-- Tôi không có gì gian dối. Tôi không sợ đâu, Phong Huy.

Vuốt ngược mái tóc ra sau, Huy đứng thẳng người lên, chỉ tay vào ngực hằn học nói thẳng:

-- Sợ tôi đây này. Em sợ tôi khám phá cuộc đời trong trắng của em phải không?

-- Bốp.

Tức giận, vì không kiềm chế được bởi những lời trắng trợn trơ trẽn của Huy, Nhân đã dang tay tát vào mặt anh.

-- Phong Huy! Anh không được nói thế, tôi không ngờ...

Xoa má, Huy trừng trừng nhìn Nhân:

-- Cô khinh tôi ư?

Hạnh Nhân bối rối:

-- Buông tôi ra, anh muốn làm gì hả Phong Huy?

Anh gằn từng tiếng một:

-- Làm chồng em! Hiểu rồi chứ Hạnh Nhân?

Mắt Huy như có lửa. Anh gằn giọng:

-- Sao? Em còn thắc mắc không? Em nên nhớ ngày này nhé. Đêm nay nơi khách sạn Đà Lạt này là đêm tân hôn của tôi và em...
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 43

Tiếng khóc rấm rứt của Nhân vang bên tai, Huy xoay người lại nhìn Nhân. Những giọt nước mắt của Nhân làm Huy chùng lòng lại. Anh ngồi bật dậy ôm lấy đầu trong niềm hối hận.

Anh vừa hành động những gì? Anh có đúng với Nhân không? (101% sai ) Một hành vi của tên đê tiện, hèn hạ.

Huy hối tiếc, anh đã nghĩ không đúng cho Hạnh Nhân, chỉ nhìn Quân hôn Nhân, anh đã đánh giá Nhân quá thấp. Hờn ghen trong anh đã làm Nhân bị tổn thương, bị xúc phạm. Anh đã cưỡng bức chiếm đoạt cuộc đời trong trắng của Nhân!

Tại sao anh không kiên nhẫn để đến khi Hạnh Nhân chấp nhận dâng hiến cho anh? Anh đã làm tổn thương Nhân trầm trọng.

Nhìn bờ vai rung động theo từng tiếng nấc, Huy cảm thấy xót xa, anh bất mãn chính mình. Hiện tại anh là người có lỗi, cần phải xin Nhân tha thứ.

Nằm trở xuống gối, Huy nghiêng người đặt tay lên vai Nhân khẽ giọng:

-- Hạnh Nhân!

Đáp lại chỉ là tiếng nấc của Nhân, Huy xích lại gần Nhân dỗ dành an ủi:

-- Hạnh Nhân! Anh xin lỗi. Em đừng khóc nữa.

Cô nhè giọng:

-- Phong Huy! Tôi không có quyền giận anh, tôi chỉ là người vợ, anh bỏ tiền ra cưới thì anh có trọn quyền hành hạ tôi mà.

Lòng đau như cắt, Huy xót xa:

-- Anh thật hồ đồ, đê tiện đáng trách Nhân ạ! Tha lỗi cho anh đi em.

Nhân cay đắng:

-- Anh không có lỗi, bỏ tiền cưới tôi anh có quyền làm bất cứ điều gì anh muốn. Tôi đâu dám chống đối, mà chỉ biết phục tùng cam chịu như lời nói.

Huy buồn giọng, nhìn sâu vào mắt Nhân:

-- Đừng cay đắng với anh như thế, Hạnh Nhân. Anh xin em.

Huy lắc đầu, bây giờ anh mới hiểu Hạnh Nhân chưa bao giờ yêu anh, bằng chứng là những giọt nước mắt của Nhân cùng lời nói cay đắng khinh miệt mỉa mai trước hành động vừa rồi của anh.

Bây giờ Huy mới thấm thía được nỗi đau của kẻ không được yêu, bị phụ rẫy. Anh đã thất vọng.

Mấy năm cưới Nhân làm vợ anh những tưởng sẽ có ngày Nhân nhìn thấy tình cảm trong anh mà nghĩ lại, yêu anh. Nhưng giờ đây tất cả đã rõ ràng mà Phong Huy được chứng kiến.

Phong Huy chợt hiểu nụ hôn mà Quân đưa đến cho Nhân, cô vẫn còn yêu Quân, cô làm điều đó không có gì đáng trách. Như thế là đúng.

Nhân không có lỗi gì cả. Nhân có quyền tự do riêng của cô ấy, có quyền tự do với người yêu của Nhân. Anh không được ghen hờn vô cớ vì lời hứa của anh, Nhân vẫn còn nhớ.

Nhân ơi! Tất cả lỗi do anh gây ra, giờ đây anh phải nhận lấy hứng chịu quả báo.

Nhìn gương mặt Nhân nhạt nhòa lệ buồn, Huy nghe đau nhói trong lòng, anh chợt hiểu hiện giờ anh phải làm gì?

Huy lầm lũi rời khỏi phòng Hạnh Nhân chỉ sau một câu nói:

-- Hạnh Nhân! Tôi thành thật xin lỗi em.

Huy xót xa mệt mỏi khi bước ra khỏi phòng Nhân. Bây giờ Huy nhận rõ một điều chắc chắn là Hạnh Nhân không bao giờ yêu anh và nghĩ đến anh nữa.

Càng yêu Nhân, Huy càng khổ sở đớn đau. Anh giận mình đã làm tan vỡ hết những gì dằn nén bấy lâu. Cũng bởi sự hờn ghen vô lối giờ đành phải ra đi, chia xa cách biệt Hạnh Nhân.

Nhân sẽ mãi mãi thù hận anh khi nhớ lại việc làm đêm nay của anh, ngút ngàn không bao giờ hết.

Từng bước chân của Huy xa dần Nhân nhìn ra phía cửa. Giờ đây Nhân đã rõ Huy hờn ghen nên mới thẳng tay hành động với Nhân như thế. Cũng vì Nhân, vì quá yêu cô, Nhân cũng thấy mình đang có lỗi với Huy.

Huy ơi! Em biết anh yêu em, nhưng anh hành động như thế đã làm Nhân hụt hẫng buồn giận anh vô cùng anh hiểu không Phong Huy?

Nước mắt lại tràn về, Nhân chẳng cần buồn lau. Không biết những giọt nước mắt này khóc cho hạnh phúc hay đau khổ diễn ra những ngày sắp tới đối với Hạnh Nhân!
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 44

Nhân thẫn thờ xách chiếc valy bước về phòng, nhìn cánh cửa vẫn còn khép kín. Mím môi cúi đầu thật thấp, nét mặt thật buồn sâu lắng.

Nhân hốc hác đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ và khóc nhiều. Hôm nay Nhân trở lại căn phòng của hai người để chứng kiến cảnh vắng lạnh xa cách chờ đợi nữa ư?

Nhân thấy nghẹn ngào chua xót cho mình, mọi thứ đã thay đổi một cách bất ngờ.

Một Hạnh Nhân trong trắng, một cô gái luôn dè chừng gìn giữ trước Phong Huy. Chỉ một chuyến xa nhà cô đã mất tất cả, xuống dốc thảm hại.

Tất cả những gì Nhân mơ ước như biến mất sau biến cố đêm hôm đó với Huy!

Huy không về nhà ư? Cửa được khóa cẩn thận! Từ bao giờ thế này? Dường như Huy đã không cần về nhà, không cần nhìn lại căn phòng buồn bã này khi không có Nhân.

Tra chìa khóa vào ổ Nhân mở cửa bước vào. Vẫn gọn gàng, chăn nệm của Nhân vẫn đâu vào đấy! Nơi Huy ngủ cũng chỉ vỏn vẹn một tấm nệm xếp thế là xong.

Nhìn thật lâu mọi vật, cô thấy chua xót. Nỗi buồn lại vây kín tâm hồn. Nhân muốn trút cạn nỗi niềm nhưng không biết tâm sự cùng ai?

Nhân đặt valy xuống góc tường, ngồi vào ghế. Cô đi khỏi đây ư? Nhưng để được gì khi mà Phong Huy không hiện diện gây phiền gì cho cô nữa?

Rồi Nhân lại lắc đầu, có lẽ giải pháp sau cùng là Nhân sẽ rời khỏi nơi đây, khỏi căn phòng bấy lâu hai người cùng chung một phòng mà xa nhau nghìn trùng, giận hờn rồi lại lo lắng chờ mong.

Chỉ có sự ra đi của Nhân sẽ là êm đẹp cho tất cả. Trên pháp lý, Huy là chồng của cô, nhưng trong hiện tại giữa hai người đã không còn lại chút gì dư âm tốt đẹp đáng nhớ, thì tờ hôn thú ấy không có giá trị gì để níu kéo tình cảm của cả hai không cùng chung ý nghĩ bao giờ.

Nhân cũng chẳng sung sướng gì khi đầu óc rối bời bởi bao nhiêu ý nghĩ. Huy đã hành động rồi đó, anh đã nói lên những gì anh mong muốn bấy lâu.

Anh đã chiếm đoạt Nhân, anh đã chiến thắng và bây giờ anh cũng chẳng còn cần đến Nhân?

Nhân có đúng không khi đã nặng lời với anh đêm hôm đó? Không! Nhân không có lỗi. Tất cả chỉ là do Huy. Huy đã tàn nhẫn làm Nhân hụt hẫng mất niềm tin trong cuộc sống. Anh là người chỉ biết thủ lợi làm khổ Nhân mà thôi.

Bàn tay Thanh Yên nhẹ đặt lên bờ vai Nhân, cô bé gọi khẽ:

-- Thưa thím.

Nhân chợt nhìn lên, gượng nở nụ cười hỏi cô bé:

-- Thanh Yên đó hả? Hôm nay có gì vào tìm thím đấy?

Yên cười tươi:

-- Cũng chẳng việc gì quan trọng đâu, tại Yên thấy thím về một mình nên sang đây chơi vậy thôi. Sao thím không về cùng một lượt với chú vậy?

Nhân cười khỏa lấp:

-- À, chắc là chú Huy còn bận chút việc gì nên thím về trước.

Yên nhìn Nhân một thoáng và nói:

-- Thím biết không, chú Huy hay trở chứng lắm, lúc thím đi Đà Lạt thì chú không đi với thím. Đằng này khi thím đi rồi chú ở nhà bảo với Thanh Yên là nhớ thím, thế là tức tốc chú đi Đà Lạt, dù đã gần chiều. Yên công nhận chú này cũng hay ghê. Thím thật là có phước gặp được ông chú của Yên, tuy cộc tính nhưng yêu vợ thì không ai bằng.

Nhân chợt nhăn mặt:

-- Có đúng như thế không Thanh Yên?

Yên tròn mắt:

-- Thím hỏi gì lạ vậy? Chẳng lẽ sống với chú bấy lâu thím không hiểu chú sao?

Nhân không trả lời Yên. Thanh Yên vẫn vô tư thì thầm kể cho Nhân nghe chuyện nhà:

-- Thím à, Yên nói chuyện này cho thím nghe nhé. Hôm đó Yên đi học về, không biết có việc gì xảy ra mà nội và chú Huy tranh cãi với nhau dữ lắm. Bà nội thì sắc mặt giận dữ, còn chú thì lớn tiếng chối quanh là không có gì.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 45

Nhân không trả lời Yên. Thanh Yên vẫn vô tư thì thầm kể cho Nhân nghe chuyện nhà:

-- Thím à, Yên nói chuyện này thím nghe nhé. Hôm đó Yên đi học về, không biết có việc gì xảy ra mà nội và chú Huy tranh cãi với nhau dữ lắm. Bà nội thì sắc mặt giận dữ, còn chú thì lớn tiếng chối quanh là không có gì.

Nhân nhìn Yên, hỏi nhỏ:

-- Thanh Yên có nghe nói đến thím không?

Cô bé cong môi chúm chím:

-- Yên chỉ nghe loáng thoáng, hình như có cô Thúy Vy nào đó, người yêu xưa của chú gởi cho nội lá thư. Sau đó nội bảo chú và thím đã lừa gạt nội.

Nhân chợt hỏi:

-- Yên có nghe chú nói gì nữa không?

-- Có chứ, chú cãi với nội ghê lắm. Rồi chú giận bỏ nhà đi luôn mấy ngày nay không về nhà. Còn bà nội thì nhất định không nhìn nhận chú là con trong gia đình này nữa.

Ánh mắt Nhân nhìn Yên chăm chăm, cô không biết nói sao hơn, tất cả đều do lỗi ở Nhân.

Có lẽ do mong muốn của mẹ có cháu bấy lâu, vì cố tình Huy tìm đủ mọi cách cho Nhân học lại một năm qua để trì hoãn thời gian cùng mẹ.

Chuyện đã không ngã ngũ về đâu nay bà lại nhận được thư tố giác của Thúy Vy, vì thế, Huy đã đau khổ bỏ đi như thế này.

Yên chợt hỏi:

-- Thím à, thím có biết đó là chuyện gì không?

Nhân lắc đầu:

-- Thím không biết, Thanh Yên ạ!

Yên hỏi tiếp:

-- Còn cô Thúy Vy gì đó, có phải là bồ chú Huy không?

Nhân mím môi:

-- Thím cũng không rõ nữa.

-- Theo Yên! Thím cũng như Yên thôi, không biết có việc gì xảy ra khi thím vắng nhà cả! Chú về thím sẽ hỏi lại rồi nói cho Yên nghe nhé.

Yên cười cùng Nhân, lên tiếng:

-- Thôi. Yên đi học đây, thím nghỉ cho khoẻ. Đường xa Yên thấy thím còn mệt lắm đó.

Nhân cười đáp:

-- Cám ơn Thanh Yên!

Yên đứng lên giơ tay:

-- Bye nhé thím!

Thanh Yên đi rồi, còn lại một mình trong phòng, Nhân thấy lo lắng. Bao nhiêu thắc mắc trong đầu! Không biết Thúy Vy đã nói gì mà mẹ lại giận dữ như thế?

Còn Phong Huy, anh đã đương đầu với cái khó trước người mẹ thật đáng thương! Anh tranh cãi bỏ bà ra đi như thế có đúng không? Tại ai anh lại bỏ đi như thế? Chỉ tại Nhân mà ra cả.

Ngồi xuống ghế cạnh bàn, bình hoa hồng đã héo rũ, đôi mắt Nhân chợt bắt gặp tờ giấy ly hôn đặt trên bàn dưới con ốc biển dằn lên tờ giấy. Và bên cạnh còn có một lá thư của Huy viết cho cô.

Nhân nghe bùi ngùi, bàn tay mở vội trang thư của Phong Huy viết.

Hạnh Nhân yêu !...

Viết thư này cho em anh suy nghĩ thức trắng một đêm bên ly cà phê đắng.

Nhân ơi! Khi đọc xong thư, em có còn chút lòng thương hại nào tha thứ lỗi cho anh? Nhân ơi! Gần hai năm trôi qua, chúng mình sống chung một phòng, có bao nhiêu chuyện buồn vui thương nhớ cần phải nói. Thế tại sao anh lại không nói được, không bày tỏ được cùng em? Anh xin lỗi em. Thành thật xin lỗi về việc đã qua giữa tình yêu của anh với Hạnh Dung cùng em!

Nhân ơi! Có thể nói xa Hạnh Dung ngày ấy anh đau khổ dường nào? Nhưng anh không thể nào sống mãi với hình ảnh của người đã trở về hư vô.

Hiện tại mẹ đang buồn anh, đổ lỗi do anh ăn chơi phóng túng mới xảy ra mọi chuyện. Anh không muốn mẹ, cả em buồn anh nữa, nên giải pháp sau cùng anh đành chấp nhận viết đơn ly hôn. Em bằng lòng chứ?

Anh sẽ không bao giờ quên em, một người con gái đáng để anh yêu thương và tôn trọng. Anh biết em đang đau khổ và thù hận, anh đã làm hại đời em. Nhưng cũng vì quá yêu em thật nhiều.

Anh mong rằng em đọc hết những gì anh viết trong thư này, thông cảm tha thứ cho anh. Dù em có sỉ nhục mắng chửi, anh cũng cúi đầu chấp nhận. Anh đã tuột dốc, đã thua thiệt không còn chút gì để níu kéo em lại khi bên em còn tình yêu của Quốc Quân.

Anh sẽ làm tròn lời hứa bắt đầu từ bây giờ, giữa anh và em không còn ràng buộc nhau. Hãy tha thứ cho anh, có lẽ Quân không tàn nhẫn đối với em như anh đâu. Quân tốt hơn anh nhiều.

Lần cuối xin em tha thứ cho anh. Nhân ơi! Anh chỉ viết ngắn ngủi cùng em bao nhiêu, chúc em luôn xinh đẹp, trẻ mãi, được nhiều hạnh phúc bên Quốc Quân!

Anh

Phong Huy.

Tay Nhân run run gấp nhẹ lá thư lại. Cô chết lặng dường như nơi tim cô nghẹn lại đau buốt sau khi đọc xong lời lẽ trong thư Huy viết.

Nhân nhìn tờ giấy ly hôn mà rơi nước mắt. Nhân mím môi lắc đầu lau dòng lệ. Cô không hiểu tại sao với Phong Huy, với con người đã gây đau khổ cho cả hai chị em Nhân, cô lại phải đau khổ vì con người ấy mãi thế này?

Thượng đế quá trớ trêu để cho Huy yêu cả hai người con gái là chị em chăng?
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 46

Quân sốt ruột nhìn thái độ im lặng của Nhân. Cô có suy nghĩ gì khi anh đưa ra ý định được trở lại cùng Nhân.

Ngước mắt nhìn Quân, vẻ mặt Nhân lạnh lùng:

-- Quốc Quân! Tôi muốn nói dứt khoát những lời cuối cùng hôm nay, và chỉ một lần này thôi với anh.

Đan đôi tay vào nhau, Quân buồn giọng nói:

-- Vâng! Anh cũng muốn chúng mình nói tất cả những gì cần nói lâu nay Nhân ạ!

Nhân chợt nghiêm giọng:

-- Quốc Quân! Sau ngày gặp gỡ trên đồi thông, anh có thấy việc làm ấy của anh không bao giờ tha thứ được?

Quân nói nhanh:

-- Anh hiểu, nhưng cũng vì yêu em.

Nhân nói với Quân, giọng khẳng định:

-- Nhưng tôi không cần anh hành động như thế bao giờ Quân ạ. Anh đừng tìm tôi, làm khổ tôi thêm nữa.

Quân khổ sở:

-- Nhân ơi! Đừng xua đuổi anh. Anh cần em, anh yêu em Hạnh Nhân.

Nhân cười:

-- Anh không thấy xấu hổ sao Quân? Huy đánh anh cũng vì hành động thấp hèn của anh, cũng bởi do tôi yếu đuối, bây giờ tôi đã hiểu chính mình, tôi không yêu anh, Quân ạ!

Quân lắc đầu nói nhanh:

-- Nhân ơi! Anh yêu em, anh không có gì xấu hổ và bị sỉ nhục hết. Anh chỉ biết yêu có em.

Nhân chì chiết:

-- Giả dối! Bao nhiêu đủ rồi Quân ạ! Anh đừng bao giờ trở lại đây tìm tôi. Phong Huy biết được sẽ không để yên cho anh đâu.

-- Hạnh Nhân, em...

Nhân ngăn chặn:

-- Đừng cướp lời tôi Quốc Quân, anh để tôi nói hết một lần cho anh biết...

Ngừng giây lát, Nhân lại tiếp:

-- Quốc Quân! Gia đình tôi tan nát, Phong Huy đã bỏ đi sau ngày chúng ta gặp nhau nơi Đà Lạt, cũng chính vì lỗi của anh, và tôi mang tai tiếng với Huy là tư tình với kẻ khác! Nhưng thực tế anh đã rõ, tôi không bao giờ là như thế chứ?

Quân chụp vội tay Nhân, khổ sở:

-- Hạnh Nhân.

Một chút xao động trong lòng, Nhân cũng trấn tĩnh lại nhanh. Đẩy bàn tay anh ra ngay sau đó.

-- Anh đừng làm thế. Tôi không muốn bất cứ ai trong gia đình Minh Thư nghĩ không tốt về tôi.

Quân nhăn mặt đau đớn:

-- Em không còn yêu anh hả Nhân?

Nhân lắc đầu:

-- Từ lâu rồi Quân ạ!

-- Em tàn nhẫn với anh quá, Nhân ơi!

Nhân cay đắng:

-- Tôi tàn nhẫn hay chính anh đã làm tôi mất cả niềm tin trong cuộc sống?

Quân đau khổ vô cùng:

-- Em cứ đay nghiến sỉ nhục anh, nhưng em phải nghĩ lại trở về tình yêu ngày nào cùng anh Nhân ơi!

Nhân nhếch môi:

-- Anh thật ngoan cố, tôi đã nói tôi không còn yêu anh Quân ạ! Đừng van xin một tình yêu đã chết!

Quân đau đớn nhìn Nhân:

-- Hạnh Nhân! Em không tha thứ cho anh sao?

-- Chúng ta không còn gì nói cùng nhau nữa. Tôi và anh chẳng ai có lỗi gì cùng nhau. Chẳng qua ngày xưa tôi đã bốc đồng xốc nổi nên nhầm lẫn yêu anh! Bây giờ chúng ta nên chấm dứt câu chuyện nơi đây thì tốt hơn.

Giọng Quân van xin:

-- Em đuổi anh sao Nhân?

-- Thì tôi đã nói thẳng với anh còn gì?

-- Nhân ơi! Hãy suy nghĩ lại đi em.

-- Anh Quân, tốt hơn hết anh và Nhân nên xem nhau là bạn, gương đã vỡ tan có bao giờ chắp vá lành lại không? Anh hiểu cho Nhân điều đó!

Mím môi, Quân buồn giọng:

-- Thôi được. Anh về đây, nhưng anh mong rằng em nghĩ lại Hạnh Nhân! Chào em...

Quân đã ra về tự bao giờ, Thư trở vào phòng chỉ thấy còn mình Nhân ngồi đơn độc nơi ghế. Cô lên tiếng:

-- Quân về rồi hả Nhân?

Nhân trách bạn:

-- Tại sao Thư lại cho Quân gặp Nhân ở đây chi vậy chứ?

Thư siết nhẹ vai bạn:

-- Nhân à, tại vì Quân năn nỉ quá nên Thư không biết phải làm sao. Nhưng cũng tội nghiệp Quân, chỉ vì quá yêu Nhân thôi.

-- Minh Thư! Nếu như sau này Quân có nhờ Thư điều gì thì nên từ chối. Nhân không bao giờ trở lại với tình yêu của Quốc Quân.

Thư cười mỉm gật đầu:

-- Trước khi Quân nhờ Thư cho gặp Nhân, Thư đã biết là không bao giờ nhỏ đồng ý, trở về với Quân rồi. Nhưng Thư làm thế để Quân không hối tiếc và trách Thư vô tình.

Nheo đôi mắt, Thư hỏi tiếp Nhân:

-- Hạnh Nhân! Nhỏ và Phong Huy đến đâu rồi? Đã nguôi giận hờn chưa? Làm hòa rồi hả?

Nhân buồn bã lắc đầu nhìn đi nơi khác, nghẹn lòng không nói được.

-- !

Thấy vẻ khác lạ của Nhân, Thư hỏi nhanh:

-- Sao vậy? Sao lại buồn quá vậy?

Nhân mím môi nghẹn giọng:

-- Phong Huy! Anh ấy... đã viết đơn ly hôn.

Thư tròn mắt hỏi nhỏ:

-- Trời ơi! Động trời thế sao Nhân?

Nhân bật khóc sau câu hỏi của Thư. Tại sao khi đối diện với Huy, Nhân đã thách thức rời xa cô càng tốt. Rồi bây giờ nhận được tờ giấy ly hôn, cô lại khóc buồn đau như thế?

-- Thư ơi! Bây giờ Nhân khổ quá, Nhân cũng không hiểu được chính lòng mình ra sao nữa. Nhiều lúc Nhân hận ảnh nhưng rồi lại phải khổ vì anh ấy.

Ôm choàng vai bạn, Thư an ủi:

-- Nín đi Nhân, có lẽ Nhân đã bắt đầu thay đổi trước tình yêu của Phong Huy.

Nhân cúi đầu lau lệ, Thư nói đúng, cô mâu thuẫn trong lời nói, giận hờn sỉ nhục Huy để rồi đau khổ nhớ mong. Cô thù hận anh nhưng trái lại sợ mất anh khỏi cuộc đời vốn đã đầy sóng gió của cô.

Nhân ơi! Tại sao Nhân lại là như thế? Nhân là đứa u mê ngờ nghệch Nhân đã yêu anh từ bao lâu rồi còn gì. Tại sao Nhân cứ làm khổ chính mình, lẩn tránh dằn vặt để nhớ nhung tương tư.

Đừng bao giờ lo nghĩ điều gì đã qua nữa, hãy nhìn thẳng sự thật trước Phong Huy. Đừng tưởng nhớ đến cái chết của Hạnh Dung thì tất cả sẽ tốt đẹp. Nhân không có lỗi Hạnh Dung cả với Phong Huy. Tiếng Thư chợt vang lên:

-- Hạnh Nhân! Nhỏ nên suy nghĩ lại trước khi hành động việc gì. Nhân hãy sống cho hiện tại, hiện tại Nhân đang có Phong Huy bên cạnh. Huy lo cho Nhân, trong tương lai sẽ còn những điều tốt đẹp hơn. Đừng bao giờ nhớ về quá khứ, Nhân sẽ chùng ý chí cùng bước đi của mình. Đừng nhớ đến cái chết của Hạnh Dung mà dằn vặt, hãy để cho chị ấy được bình yêu nơi cõi thiên thu. Và đừng nhắc đến vết thương lòng của Huy khi anh muốn Hạnh Nhân bên đời anh! Hãy nghe lời khuyên của Thư, Hạnh Nhân ạ!

Nước mắt chợt trào ra, niềm đau khổ dâng đầy trong tim. Huy đã bỏ đi khi gởi lại giấy ly hôn và lá thư.

Nỗi hoang mang luôn ám ảnh làm Nhân toát mồ hôi, cô lo sợ trong những cơn say khướt Huy sẽ không làm chủ được bản thân, nếu lỡ có chuyện gì xảy ra.

Cô vẫn lo sợ vẫn khóc mãi và nghĩ về Phong Huy nhiều hơn.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 47

Sự oi bức của cái nắng hè nóng gắt thường dẫn đến những cơn mưa bất chợt. Ngọn gió lùa qua cửa sổ se se lạnh cùng những hạt mưa hắt vào.

Một mình trong phòng nỗi buồn lại vây kín hòa vào cơn mưa rả rích gợi cho Nhân nhớ đến Huy càng nhiều hơn.

Yêu Huy đó nhưng lại giận anh. Nhưng rồi hình ảnh Huy lại ám ảnh Nhân mãi.

Anh đã hơn hẳn cô, anh không yếu đuối thấp hèn khi quyết định đưa giấy ly hôn, chứng tỏ anh không phải là tầm thường như Nhân nghĩ.

Chỉ vì cái chết của Hạnh Dung là vật chắn tình yêu của Huy và Nhân chăng? Điều dằn vặt trong Nhân là như thế, cô luôn cho rằng cô đang có lỗi với Hạnh Dung, đã không trả thù cho mối tình đầu ngang trái của chị!

Nhân suy nghĩ thật nhiều về lời nói của Thư. Nhân phải sống cho ngày mai, đừng nhìn về dĩ vãng.

Nhân có nên tha thứ cho anh không? Cả hai tuần nay, hai tuần Nhân phải sống trong căn phòng buồn tẻ không có Huy? Tại sao anh hành động thế? Anh không cần về đây gặp lại Nhân ư?

Cô tự trách mình đã không giữ được tự chủ, đã nặng lời sỉ nhục Phong Huy? Nhiều lúc Nhân tự hứa với lòng là hãy quên đi tất cả, tha thứ cho anh, giúp anh vượt qua những đau khổ mất mát bao lâu. Nhưng Nhân đã không làm được gì, cô vẫn day dứt không nguôi.

Bây giờ cô mới hiểu, cô không thể nào thiếu anh trong đời.

Nhân cũng biết mình có lỗi, tại sao chấp nhận lễ cưới với Huy mà tâm hồn lại còn vương vấn nhớ Quốc Quân.

Nhân đã sai lầm để Huy đau khổ nên có hành động sau đêm ở khách sạn. Nhân ơi! Nên nhớ rằng cái gì vuột khỏi tầm tay mới thấy hối hận. Nhân có thấy là Nhân đang suy nghĩ để mà hối tiếc?

Nhân bước đến gần bên tấm nệm xếp của Huy cô đã trải ra bao ngày để chờ đợi anh về.

Ngã người nằm dài ra nệm, Nhân hít sâu một hơi dài, hơi hướm của Huy vẫn còn thoang thoảng vương vấn bên Nhân, bên chiếc nệm thân quen ngày nào anh nằm đó!

Huy vắng mặt trong phòng này đã hai tuần còn gì? Thế mà anh lại không về! Có lẽ bây giờ anh không chút mảy may nhớ đến Nhân?

Nhân nép mặt vào chiếc gối dài của anh, bàn tay Nhân chạm phải vật gì cồm cộm trong bao áo gối, cô lần lấy ra.

Một quyển Nhật Ký! Nhật ký của Huy ư? Nhân đưa mắt nhìn vào quyển nhật ký không rời. Nhẹ lật từng trang nhật ký của Huy, cô nghe lòng xao động, bồn chồn.

Ngày.. Tháng...

Hạnh Nhân yêu,

Sau những giờ làm việc mệt mỏi vội vã về nhà trong niềm vui không thể tưởng! Anh nghĩ rằng anh gần được bên em rồi, còn gì vui bằng phải không Nhân? Nhưng Nhân ơi! Khi đối diện nhau thì tình cảm trong anh như chùng lại. Anh không dám đi xa hơn điều mình mong muốn. Cũng chính lời hứa của anh chỉ được xem Nhân là đứa em gái. Từng đêm anh thao thức bao ý nghĩ anh phải chuộc lại lỗi lầm xưa cùng chị Dung của em, Nhân ơi!

Ngày... Tháng...

Hạnh Nhân,

Nhân ơi! Đêm nay trời mưa rả rích, anh thấy cô đơn trước em đang cận kề bên anh. Anh mãi chế ngự lòng mình không dám tiến xa hơn nữa, chỉ là tình cảm của người anh và cô em gái. Nhân ơi! Thà như thế vẫn hơn, giá như có việc gì xảy ra có lẽ em sẽ thù hận anh ngút ngàn. Anh nằm đây đã thấy đôi mắt em khép lại... Nhân ơi! Em hãy ngủ ngon trong giấc mơ hồng tuyệt đẹp...

Ngày... Tháng...

Hạnh Nhân yêu dấu,

Nhân ơi! Anh suy nghĩ rất nhiều, bây giờ anh phải làm gì? Có lẽ anh không còn em bên cạnh nữa rồi đó. Anh không có quyền bắt buộc em, anh phải trả lại tự do cho em là điều hợp lý nhất... Nhân ơi! Căn nhà màu hồng với đầy những bức tranh thủy mạc mà ngày nào em bảo là ưa thích và mơ ước có được khi chung sống với người yêu. Anh đã mua đã xây dựng một tổ ấm theo mơ ước của em. Bây giờ tất cả đã vô nghĩa. Có lẽ mãi mãi anh sẽ chẳng bao giờ được cùng em chung sống trong căn nhà hạnh phúc ấy.

Nhân nức nở khóc cô gục đầu vào những trang nhật ký của Phong Huy lệ nhạt nhòa. Nét bút còn mới tinh khôi, Huy ơi! Anh có hiểu nỗi lòng em bây giờ, em đang khóc đang buồn vì nhớ anh không? Huy ơi! Có lẽ anh đã không bao giờ hiểu được tình cảm trong em đối với anh. Bao ngày nay không gặp anh em như người ngớ ngẩn. Em yêu anh! Phong Huy. Em yêu anh, anh có hiểu lòng em không?
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 48

Huy gục đầu bên chiếc bàn đặt nơi góc phòng. Căn nhà mơ ước của Hạnh Nhân đã thực hiện xong. Nhưng tất cả đã trở nên vô nghĩa.

Huy buồn vô hạn thời gian cứ mãi qua nhanh thế mà nó không trôi những niềm đau khắc khoải trong lòng anh.

Ngẩng lên vuốt ngược mái tóc ra sau Huy thở dài, anh mồi lấy điếu thuốc rít một hơi rồi ngã người ra ghế.

Đầu óc Huy chợt ẩn hiện hình bóng Hạnh Nhân, anh nghe tiếng cười lời nói của Nhân còn văng vẳng đâu đây, nó ngọt ngào ấm áp làm sao!

Anh như quen thuộc từng nụ cười thói quen của Nhân, anh miên man trong nỗi nhớ da diết khôn nguôi.

Nhân ơi! Cuộc sống của anh bây giờ không còn ý nghĩa gì nữa hết. Em không yêu anh còn lại tỏ ra khinh bỉ oán thù anh ngút ngàn.

Nhân ơi! Anh không hiểu tại sao lại yêu em nhiều thế, càng yêu em anh càng hèn yếu! Tại sao anh can đảm viết tờ giấy ly hôn mà không dám ký vào đó tên mình?

Phải chăng trong tình yêu anh dành cho em đã là rễ là cây ăn sâu vào tim óc anh, mà anh không thể rời xa để hạ bút ký vào tờ đơn ấy?

Bây giờ anh lại hối tiếc, anh đã tự làm khổ chính mình Nhân ạ! Anh đã yêu em không thể tưởng, anh như chết đi được nếu cuộc sống hiện tại anh mất em vĩnh viễn.

Em đã lôi cuốn anh, mang đến cho anh những khát vọng yêu đương âm ỉ cuộn trào như từng đợt sóng ngầm trong lòng biển.

Huy ngồi bật dậy, bất chợt anh gạt mạnh tay, tất cả những đồ vật đang hiện diện trên bàn ngã lăn lóc xuống nền gạch, rồi chợt ôm lấy đầu rấm rức đau đớn.

Nhân nhẹ lách bước vào. Tiếng động vang lên Huy giật mình nhìn ra cửa. Anh bất ngờ trước sự xuất hiện của Hạnh Nhân.

Cả hai nhìn nhau trong nỗi buồn qua đôi mắt hiện rõ.

Huy gượng gạo quay mặt đi nơi khác, anh trầm giọng hỏi:

-- Nhân đến bao giờ? Sao em biết nơi này mà đến hả Nhân?

Nhân chưa đáp vội cùng anh cô đưa tờ giấy ly hôn trước mắt Huy. Nhân chợt hỏi:

-- Tờ giấy này có phải là của anh?

Huy nhìn Nhân đôi mắt buồn bã sau câu hỏi của Nhân. Thì ra Nhân đến đây chỉ để đưa giấy ly hôn cô đã ký xong, chứ không phải cần tìm đến anh sau mấy tuần cô mong chờ như anh đã tưởng.

Huy mím môi khẽ giọng:

-- Thì Hạnh Nhân đã đọc rồi?

Nhân nhẹ gật đầu buông giọng, hỏi:

-- Anh thật sự muốn giữa anh và Hạnh Nhân chia tay nhau ư?

Huy chợt nhìn Nhân khỏa lấp:

-- Hạnh Nhân! Anh nhận thấy rằng giữa anh và Nhân không có sự đồng cảm, không hợp cùng nhau thì không thể chung sống với nhau Nhân ạ!
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-31 10:13:04SBC>
CHƯƠNG CUỐI

Nhân nhìn anh giây lát rồi gằn giọng:

-- Phong Huy! Nhân biết anh đang tự dối lòng, anh có nhận thấy điều đó không? Anh đang yêu nhưng anh tự lừa dối chính mình! Anh tự đày đọa tình cảm đang kiềm chế trong tim anh, đúng không Phong Huy?

Huy lắc đầu chối quanh:

-- Anh không dối Nhân. Anh đã đủ suy nghĩ và hiểu rõ chính mình. Anh có lỗi, đã sai lầm buộc Nhân vào anh qua hôn nhân tạm bợ, vì thế anh mong rằng Nhân đừng thù hận, đừng ghét anh. Nhân sẽ không còn gặp những buồn phiền nơi anh gây nữa. Anh muốn ly hôn để trả Nhân về với Quân, trả tự do cho Nhân. Đến lúc anh phải trả em về với người em yêu.

Nhân nghe đau nhói tim sau những lời nói chia xa của Huy. Nhân cố bình tĩnh quay mặt nhìn đi nơi khác. Gương mặt lộ sắc giận, cô lạnh lùng nói:

-- Cám ơn anh! Đây là giấy ly hôn, anh hãy ký tên vào đi. Tại sao khi gởi cho Nhân anh lại bỏ trống không ký trước, để bây giờ Nhân phải làm phiền đến thời gian quí báu của anh!

Huy cố kiềm chế sự uất giận, nỗi lòng đau đớn đang sắp bộc phát theo lời nói trêu tức thách thức của Nhân. Anh lớn giọng:

-- Được! Tôi sẽ ký... Tôi sẽ ký ngay cho Nhân.

Rồi đưa tay lật tờ giấy trên tay Nhân, Huy ký vội trong tức tối. Đôi mắt anh cau lại phẫn uất chiếu vào Nhân khi đưa cho cô tờ giấy ly hôn.

Huy như nổi khùng trong lúc đó, anh quát tháo lớn tiếng hỏi Nhân:

-- Còn gì để tôi phải ký nữa không? Cô đưa đây tôi sẽ ký mau để cô được tự do mà đi với người yêu. Còn gì nữa... còn gì nữa đưa hết đây đi. Tôi ký cho vừa lòng em, Hạnh Nhân.

Rồi chợt đứng lên Huy xoay lại chiếc bàn, anh xổ tất cả những giấy tờ trên bàn và nói tiếp:

-- Tôi sẽ ký giấy chia tài sản cho cô, tôi sẽ làm cô vừa lòng, sòng phẳng không vụ lợi.

Nhân nhìn hành động như người điên của Huy, cô chết lặng người. Còn Huy thì cứ xốc rồi ném, miệng lại hét to trước Hạnh Nhân.

-- Đâu rồi! Nó đâu rồi, đã mất rồi ư? Hạnh Nhân, cô chờ tôi, cô chờ tôi... Tôi sẽ tìm được nó, tôi sẽ ký giấy chia cho cô tài sản mà.

Nhân mím môi cúi đầu nhìn Huy. Đôi tay cô nắm chặt vào nhau, ánh mắt cô ngập ngừng đầy buồn thương.

Nhân biết hiện tại Huy rất đau khổ vì sự đối đãi hờ hững lạnh lùng của Nhân. Bất chợt, Nhân giang tay tát thẳng vào mặt Phong Huy:

-- Bốp!

Huy dừng hành động anh đang điên khùng lúc ấy, anh nhìn Nhân sững sờ. Cái tát tay của Nhân không làm Huy đau, mà nó như luồng điện làm anh chợt tỉnh. Đôi mắt anh ráo hoảnh, lảo đảo Huy quay mặt đi, Nhân hối hận sau cái tát tay với anh.

Rồi bất chợt Huy ngồi sụp xuống nền gạch úp mặt vào đôi bàn tay Huy bật khóc.

-- Hạnh Nhân! Em đừng hành hạ anh nữa Nhân ơi! Anh van em, anh không chịu nổi sự đả kích của em. Thật sự anh không muốn, anh không muốn ly hôn. Không muốn ly hôn xa em Nhân ơi! Đừng làm khổ anh, đừng quay mặt bỏ đi.

Ánh mắt Nhân nhìn anh tha thiết:

-- Phong Huy! Tại sao chúng mình cứ mãi dối lòng, anh cho rằng em không hiểu gì, em nhầm tưởng ư? Không đâu Huy, em đã rõ thế nào là tình yêu! Thật sự anh đã yêu em, yêu đến điên cuồng phải không Huy? Anh sợ mất em, anh đã ghen hờn và quyết chiếm đoạt em. Bao nhiêu đó cũng đủ để em nhận đúng tình yêu của anh dành cho em, đúng không anh Huy?

Nhân nhẹ bước đến bên Phong Huy sờ vào bên má anh, cô xúc động nghẹn ngào, trông anh bây giờ thật sự yếu đuối.

-- Hạnh Nhân! Em nói đi, em yêu anh phải không Nhân?

Nhẹ nâng gương mặt Huy lên, họ nhìn nhau nhạt nhòa nước mắt. Nhân nói khẽ:

-- Vâng! Em yêu anh, Phong Huy ạ!

Huy bỗng ôm chầm lấy Nhân, anh thổn thức:

-- Hạnh Nhân! Anh xin lỗi em. Đã làm em đau khổ. Tha thứ cho anh nghe Nhân!

Nhân khẽ gật đầu ánh mắt cô nhìn Huy nồng cháy. Bất chợt môi anh áp nhẹ vào bờ môi Nhân một nụ hôn dài tạ lỗi...

Nhân nghe lòng lâng lâng, cảm giác ngọt ngào! Ôi, tình yêu của Nhân đã thật sự đây rồi. Quyển nhật ký từ người Nhân bỗng đâu rơi ra, Huy chợt hiểu, anh cười rạng rỡ.

Huy nhìn Nhân say đắm, khẽ khàng:

-- Hạnh Nhân! Anh yêu em.

Họ mỉm cười nhìn nhau trong hạnh phúc, qua làn nước mắt ! Huy bất chợt nhận ra điều gì, anh nói với Hạnh Nhân :

-- Hạnh Nhân! Thế mà đã giáp Tết rồi, chúng mình phải chuẩn bị gì trong những ngày cuối năm này để đón một năm mới chứ em.

-- Vâng! Tết năm nay hẳn là vui lắm Phong Huy.

Họ lại nhìn nhau, dạt dào hạnh phúc.


HẾT
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»