📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ta và Hắn

489 trả lời, 51.802 lượt xem — Trang 11 / 17
Ngốc Nghếch Ơi!
Trường Phi Bảo


Ngốc nghếch ơi, hãy cùng ta ngồi dậy
Khóc lóc gì? mi hãy nín ngay đi
Người ấy xa níu kéo mà làm chi
Vô nghĩa lắm chẳng còn đâu mong nhớ

Ngốc nghếch ơi, nghe ta đừng than thở
Thở than gì? có ai hiểu cho đâu
Cứ cười tươi sẽ vơi bớt âu sầu
Đừng cứ mãi cúi đầu mi cam chịu

Ngốc nghếch ơi, chớ bao giờ nũng nịu
Van mi đấy đừng quỵ lụy người ta
Kỷ niệm đó xem như đã nhạt nhòa
Vùi chôn nhé, một ảnh hình bội bạc

Ngốc nghếch ơi, mi hãy thôi ngơ ngác
Cho tim ta hát vang khúc yêu đời
Niềm tin đánh mất giờ nhặt lại được rồi
Sao ngốc nghếch còn buông lời cay đắng

21- 10- 2006
Đăng nhập để trả lời
0
Trơ Trọi
Trường Phi Bảo


Căn phòng ấy chắc giờ lạnh lẽo lắm
Bốn bức tường vôi trắng phủ cô đơn
Em đi rồi căn phòng trống vắng hơn
Mọi kỷ vật bụi bám đầy nỗi nhớ

Ở bên này giờ mùa đang trăn trở
Gió xạc xào trên những tán dừa xanh
Từ theo chồng em bỏ bến phụ anh
Đêm úp mắt lệ long lanh hoen gối

Quán nhỏ nào? câu chuyện vui mỗi tối!
Giờ không em chắc mòn mõi mình ai
Đường hiu hắt thiếu một tà áo bay
Lối về cũ xa vòng tay tuổi mộng

Em xa rồi con phố chiều gió lộng
Khung cửa buồn rớt rụng giọt mưa khuya
Em qua cầu bỏ lại những cách chia
Cho anh đó phải đầm đìa lệ ứa

Tha lỗi nhé đừng trách hờn chi nữa
Tập thơ tình còn chan chứa vần yêu
Ở bên này vẫn có những buổi chiều
Em gậm nhấm một tình yêu trơ trọi

3-11-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-04 13:10:31Trường Phi Bảo>
Lên Tiên
-Trường Phi Bảo-



Phật bảo em "quên anh"
Ừ thì em sẽ quên
Chúa bảo "đừng yêu anh"
Ừ thì em sẽ nghe

Em sẽ tự giấu che
Bao ngọt ngào anh noí
Cho mọi điều gian dối
Khó tồn tại trên môi

Phật bảo em hãy thôi
Ôm lấy điều phiền não
Chúa khuyên em tỉnh taó
Đừng chọn lấy khổ đau

Ừ thì mình xa nhau
Si mê gì anh nữa
Trả lại đây lời hứa
Còn duyên xưa úa màu

Em về gieo từ tâm
Phật dạy em tu niệm
Bỏ dục vọng bí hiểm
Nghe lòng mình dịu êm

Ơi con tim bình yên
Nhờ ơn trời cứu rõi
Em về em sám hối
Đặn mai này lên Tiên

(trưa) 11-11-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Khi Chết Rồi Con Người Ta Sẽ Đi Về Đâu?
Trường Phi Bảo



Khi chết rồi con người ta sẽ đi về đâu?
Em tự hỏi nơi nào sẽ dung nạp mình
Cái cõi âm u lạnh lẽo đầy nhục hình
Có thật không hay chỉ toàn huyễn hoặc

Thế giới quay lưng với những linhy hồn trầm mặc
Tốt đẹp thảy bay lên trời
Xấu xa thành ma thành quỷ
Em nửa đời ngu si nhiều lầm lỗi
Khi chết rồi chắc đọa cõi đau thương

Kiếp phù sinh như một đóa vô thường
Có cảnh giới gọi là thiên đường không vậy?
Giá mà được diễm phúc nhìn thấy
Ngay buổi bắt đầu làm người...
...sẽ tốt biết bao nhiêu!

Hoan hỷ trong mọi tình yêu
Đức Phật dạy rằng: đừng bao giờ cố chấp
Em sẽ không yêu anh nữa...
Nên kiếp sau mình đừng có gặp!
Hãy để em tự giác ngộ riêng em.

Khi chết rồi con người ta sẽ càng lạc lõng thêm
Anh biết đó nhiều linh hồn vất vưởng
Hãy giúp em từ bỏ bao gàng buộc ma chướng
Để thể giới Tây Phương em có thể quay về!

(trưa) 11 -11 -2006
Đăng nhập để trả lời
0
Làm Dâu Hà Nội
-Trường Phi Bảo-


Em yêu phải người Hà Nội
Một ngày bỏ phố rong chơi
Nghe người kể về Hà Nội
Một lần mà nhớ quá trời!

Mai đây giã từ đô hội
Em về Hà Nội theo người
Tâm hồn đẹp xinh phơi phới
Dịu dàng lắm Hà Nội ơi!

Hà Nội che ngang nụ cười
Sắc hồng chúm chím làn môi
Em về làm dâu nhà người
Hà Nội chừ có thêm vui

Thôi ngoan nhé người Hà Nội
Mau chân dắt tay em về
Yêu thì buộc chặt câu thề
Hà Nội trót làm say mê

Cũng đành bỏ phố, bỏ quê
Nhớ cha mẹ khóc sụt sùi
Hà Nội thương em ngậm ngùi
Một chiều cũng hóa mưa rơi

13-11-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Nhật Ký Của Nàng
-Trường Phi Bảo-


Em bận quá anh yêu ạ!
Cổ máy thời gian không đi ngược lại ý mình
Em ở nơi này là do ý chỉ của thần linh
Anh cần hiểu khi xa những gì thân yêu nhất
...mình sẽ cảm thấy đau lòng

Hãy quan tâm anh nhiều như quan tâm chính em
Sức khoẻ - món quà vô giá của cuộc sống
Em dẫu xanh xao, dẫu yếu ớt khôn cùng
Cũng chẳng thể ỷ lại
hay dựa vào anh che chắn

Bởi em hiểu tâm hồn mình lành lặn
Mình còn tiếng hát trẻ trung và nụ cười con nhỏ
Nên anh đừng buồn, đừng nghĩ ngợi về phương đó
Rằng em có đủ nghị lực làm niềm vui

Tất cả rồi sẽ qua thôi!
Không có bỉ cực sẽ không ngày thới lai
Mọi phiền não em bỏ ngoài tai
Bài hát hạnh phúc còn ai... ngoài anh nữa!

Hãy yên lòng, em vẫn dành riêng anh ngọn lửa
Được thắp lên do người chủ gia đình
Ba tháng rồi con chúng mình
Luôn miệng nhắc về anh

Nỗi nhớ đêm nào cũng đoạ đày mắt long lanh
Cuộn len càng đan càng rối
Anh giờ phương nào? có hay em mãi đợi!
Lửa trong lò sưởi đâu ấm tình đơn

Chỉ có anh là ngọn lửa ấm hơn...

20-11-2006

Đăng nhập để trả lời
0
Đây là nhà của anh T...Trước sân còn nhuộm hồng xác pháo, T...ơi em nghe lòng mình rã rời tan nát!

Đám Cưới Người Ta
-Trường Phi Bảo-

 
Đám cưới nhà ai, nhà ai đó!
Xác pháo còn nhuộm thẳm lối đi
Tôi đứng nép mình bên ngoài ngõ
Thương mến ngày xưa có là gì?

 
Ngậm ngùi tôi khóc với chia ly
Lệ buồn đọng ứa nét xuân thì
Duyên kiếp từ đây đành cô lẻ
Tôi về gói ghém mộng tình si

 
Dĩ vãng mãi hoài nhớ khôn nguôi
Hình bóng anh ghi khắc suốt đời
Đôi ngã đường tình ta chia cách
Yêu nhau mà phải biệt đôi nơi

 
Bẽ bàng nước mắt cứ rơi rơi
Gối chiếc tôi ôm nghẹn cả lời
Thuyền anh tách bến chiều hoang lạnh
Một người thao thức nhớ xa xôi

 
Đám cưới người ta buổi chiều nay
Rượu mừng chưa nhấp thoáng chua cay
Anh hỡi, yêu nhau ngày tháng trước
Đổi bằng sầu hận chỉ phút này!

 
21-11-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Người Ấy
-Trường Phi Bảo-
 
Đêm nao, người ấy cũng lại về
Bên cạnh đời tôi lúc ngủ mê
Mà mọi khổ đau và day dứt
Đủ làm tê tái những hẹn thề
 
Vẫn nét mặt buồn, sầu rũ rượi
Vẫn mắt mơ màng ngóng xa xôi
Vẫn khói thuốc bay vờn khoé miệng
Sao quá lạnh lùng chẳng hé môi
 
Người ấy về gieo phút đoạ đày
Nợ tình chưa trả hết đắng cay
Nhớ nhung người ấy về đòi lại
Nợ tình tôi trót dại thương vay
 
Ngỡ tưởng thời gian phai sắc mộng
Ai ngờ gẫy đổ gánh hoài mong
Trăm năm ân ái còn trong mộng
Sớm tối riêng mơ cảnh vợ chồng
 
Người ấy ngày xưa của riêng tôi
Giờ tôi hoàn toàn của riêng người
Dẫu người không nằm trong thế giới
Cũng nằm một nửa trong tim tôi
 
Đêm nao,tôi vẫn đợi vẫn chờ
Người ấy luôn về cạnh giấc mơ
Dẫu rằng lạnh lẽo vòng tay đó
Tôi vẫn tin yêu giữa dại khờ
 
22-11-2006
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Ừ, Thôi Anh Về!
-Trường Phi Bảo-

 
Thơ em viết chiều nay buồn da diết
Bởi tình yêu anh không có phép màu
Không làm sao thỏa lấp hết nỗi đau
Vết thương cũ cứ ngàn đời mưng mủ
 
Bao chuyện xưa vẫn hoài em ấp ủ
Từ gặp anh - nhận quá đủ chân thành
Ngỡ niềm tin ngát hy vọng thắm xanh
Mơ hạnh phúc, mơ mộng lành xây đắp
 
Mình hân hoan trong tình yêu vừa thắp
Nhưng sao lòng cay đắng quá đi thôi
Lần gặp nào cũng thiếu vắng nụ cười
Những hẹn hò phai phôi dần tẻ nhạt
 
Trước anh đó vẫn còn một kẻ khác
Dù người ta bội bạc thiếu thủy chung
Xin lỗi anh, em vụng trộm nhớ nhung
Người của cái thuở ban đầu lưu luyến

Thôi anh về, thôi đừng nhìn xao xuyến
Bỏ mặc em với phiền muộn riêng mình
Ngồi ngấu nghiến, ôn lại một chuyện tình
Thôi anh về cùng lặng thinh anh nhé!
 
24-11-2006
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-07 14:11:34Viet duong nhan>
Cho Người Tình Ảo
-Trường Phi Bảo-
 
 
Không biết anh là người đàn ông thứ mấy...?
Chừ ngõ lời yêu em
Thương nhớ vẫn vơ theo từng ngón tay mềm
Gõ xuống đời nhau chếnh choáng
Anh say!
Em say!
Qua vần thơ thấp thoáng
Cuồng quay trong ảo vọng mơ hồ
Em hiểu mình hơn bao giờ
Vẫn cần một bờ vai che chở
Một nụ cười rạng rỡ
Một ánh nhìn rao rực lúc xuân sang
 
Không biết anh là người đàn ông thứ mấy...?
Làm em ngỡ ngàng
Tình yêu nhanh hơn tiếng sét
Vội vã như diêm quẹt
Loé sáng một lần rồi vụt tắt thiên thu
Thế giới này bộ hết chỗ riêng tư
Mà ta kiếm tìm nhau ở một thế giới khác
Đôi tâm hồn đồng điệu qua ảo giác
I Love You - enter hệt trò hề
 
Không biết anh là người đàn ông thứ mấy...?
Từng lập lời thề
Và không biết bao nhiêu lần em đã lạc lối về
Không biết...?
Chỉ biết khi niềm tin còn chưa cạn kiệt
Mọi thề thốt đã giết chết ngây thơ
 
Anh - xin cho em vĩnh biệt hết thảy giấc mơ
Thời đại này không còn hoàng tử
Cô bé lọ lem ngàn năm say ngủ
Và hãy để Thơ ru em khúc bình yên...
 
24-11-2006
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-03 05:33:09Huyền Băng>
Không Thể Nào Em Quên Được Đâu Anh
-Trường Phi Bảo-

 
Không thể nào em quên được đâu anh
Cả cuộc đời kể làm sao cho hết
Câu chuyện buồn dù nhớ thương đến chết
Cũng chắc gì sẽ phai lạt đâu anh

 
Anh trong em... là khát vọng màu xanh
Anh trong em... là ngàn năm thao thức
Anh trong em... là niềm tin rạo rực
Là nồng nàn, tha thiết, mãi hoài mong

 
Anh luôn về trong mỗi giấc mơ hồng
Em ấp ôm bóng hình anh trọn kiếp
Dẫu một chiều cánh rừng thu chợt khép
Con nai vàng ngơ ngác lạc lối hoang

 
Thì Nhật Ký em vẫn viết từng trang
Em vẫn lật lại tháng ngày xưa cũ
Anh vẫn về vẹn nguyên màu quá khứ
Mình vẫn yêu như lúc mới bắt đầu

 
Không thể nào em quên được anh đâu
Biết kể gì khi còn yêu nhiều lắm
Dù biệt ly nhưng chắc còn sâu đậm
Trong mỗi người gởi gắm một người thương

 
Rồi một mai đầu bạc tóc điểm sương
Câu chuyện buồn đem kể cùng con cháu
Chúng sẽ quay đi và lắc đầu thiểu não
Như chúng mình quay đi trước khổ đau.

 
2-12-2006
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
Nói Với Anh
Trường Phi Bảo

 
Nào lại đây hỡi người đàn ông của em
Gần chút nữa...gần...gần thêm chút nữa...
Cho em được ôm nỗi buồn bốc lửa
Cháy bỏng tay sau vất vả bên ngoài

 
Em - người đàn bà sẽ làm anh nguôi ngoai
Nào hãy gối đầu lên cánh tay em ngơi nghĩ
Em sẽ chậm những giọt tâm hồn hoen rĩ
Thắm đẳm tim, quen chịu đựng riêng mình

 
Nào hãy bình tâm trong mái ấm gia đình
Rủ bỏ hết mọi nhọc nhằn bạc tóc
Có em - anh sẽ không còn đơn độc
Ngủ ngoan nào đừng thao thức chi thêm

 
Cảm ơn anh hết lòng che chở em
Hạnh phúc đơn sơ là nụ cười con nhỏ
Em yếu đuối dễ dầu gì từ bỏ
Trân quý, giữ gìn mọi thứ vốn có hôm nay

 
Anh - người đàn ông sẽ đi suốt cuộc đời này
Đốt đuốc tìm, vẫn thấy anh tốt nhất
Mọi Tin - Yêu xin dành nhau chân thật
Cho đêm về mình mộng giấc thủy chung

3-12-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-18 14:00:27Viet duong nhan>
Chúc Thư
Trường Phi Bảo

 
Trái tim này tặng anh người yêu dấu
Cặp mắt này dành tặng bạn thân thương
Bờ môi này tặng riêng những vấn vương
Còn linh hồn gởi ngàn phương nỗi nhớ

 
Mẹ cha ơi... con lìa xa nhịp thở
Người yêu ơi... em thiêm thiếp ngàn đời
Bạn bè ơi... xa vắng nhau nụ cười
Mai tôi chết bao lời ghi trăn trối

 
Tập thơ này trao lại thời nông nổi
Kỷ niệm này xin ai giữ hộ tôi
Nợ tình kia chưa trả hết than ôi...!
Còn gì nữa ngoài đơn côi vô vọng

 
Thôi từ giã quãng đời xanh mơ mộng
Hẹn kiếp sau sẽ duyên nợ cùng anh
Với bạn bè ghi tạc những chân thành
Riêng phụ mẫu phận trẻ đành lỗi đạo

 
Một đời người thoáng chốc là hư ảo
Mai tôi về cùng cát bụi trời mây
Mọi ưu phiền rồi mai hết bủa vây
Vĩnh biệt nhé tháng năm đầy mộng ước.

 
8-11-2006
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-05 07:17:08BĂNG NGUYỆT>
Thôi từ giã quãng đời xanh mơ mộng
Hẹn kiếp sau sẽ duyên nợ cùng anh
Với bạn bè ghi tạc những chân thành
Riêng phụ mẫu phận trẻ đành lỗi đạo



Thăm em nè... vững vàng lên cô bé của tui..Chúc em sức khoẻ và niềm vui nha! Hứa với chị rùi mà sao còn bi quan thế nè..


Bi quan thế hỡi người con ngoan thảo
Bên em còn rực thắm sắc màu tươi
Mơ mộng đi dẫu đông lạnh lắm rồi
Cười lên nhé cho đời còn nghĩa đẹp

Gửi hết vào thơ những buồn vui khép nép
Nói hết đi em cho nhẹ nhõm đáy lòng
Đời đôi lúc phải đối diện cuồng phong
Vững lên em rồi long đong sẽ hết


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT


Thăm em nè... vững vàng lên cô bé của tui..Chúc em sức khoẻ và niềm vui nha! Hứa với chị rùi mà sao còn bi quan thế nè..


Bi quan thế hỡi người con ngoan thảo
Bên em còn rực thắm sắc màu tươi
Mơ mộng đi dẫu đông lạnh lắm rồi
Cười lên nhé cho đời còn nghĩa đẹp

Gửi hết vào thơ những buồn vui khép nép
Nói hết đi em cho nhẹ nhõm đáy lòng
Đời đôi lúc phải đối diện cuồng phong
Vững lên em rồi long đong sẽ hết

Em Nào Đâu Có Bi Quan
-Trường Phi Bảo-
 
Em nào đâu có bi quan
Cuộc sống vẫn đập rộn ràng đó thôi
Đời là tiếng khóc, nụ cười
Cho em riêng một khoảng trời ước mơ
 
Gia tài em chỉ có thơ
Tháng năm cóp nhặt vu vơ nghĩa tình
Quanh em đâu chỉ một mình
Vẫn còn đó những bóng hình dấu yêu
 
Gia tài em chỉ bấy nhiêu
Mà mang theo suốt bao chiều nhớ thương
Trãi lòng trên những vấn vương
Thơ thành quán trọ bên đường đời em
 
Lật từng trang ký ức xem
Khát vọng, hoài bão còn nhen tâm hồn...
 
5-12-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Em Xin Là Nắng Ấm
Trường Phi Bảo
Tặng:KN

Em xin là nắng ấm
Soi khắp cõi nhân gian
Trong từng sợi nắng vàng
Có tình anh mong nhớ

Em nguyện chung hơi thở
Hòa nhịp đập tim anh
Anh như bầu trời xanh
Trong lành em dịu mát

Mình sẽ luôn ca hát
Đời thêm đẹp, thêm tươi
Mình luôn nở nụ cười
Cho cuộc đời thêm thắm

Em xin làm nắng ấm
Trên mọi nẽo đường về
Từ thành thị đồng quê
Nơi nào anh bước tới

Em ước thành quán đợi
Che giông tố cuồng phong
Là bến mõi mòn trông
Con đò chiều nước cuốn

Anh sẽ là sóng lượn
Trên mặt biển bình yên
Em sẽ là cánh chim
Bay hoài trong khát vọng

Đặt lên ngực cuộc sống
Em có vần thơ yêu
Đặt anh vào duyên phận
Ngàn năm khao khát nhiều

7-12-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Trăn Trối
-Trường Phi Bảo-


Nhỡ mai này một ngày tôi chết đi
Trong tang lễ xin đừng ai phải khóc
Có những điều tôi còn chưa kịp học
Nhưng chết rồi là hết - chỉ vậy thôi!

Đừng lấp đất, đừng tàn nhẫn chôn tôi
Trong tang lễ đừng nổi chi kèn trống
Tôi chỉ muốn như người trong giấc mộng
Lặng lẽ say, lặng lẽ ngủ giấc dài

Nửa chừng xuân...tôi thầm tiếc từng ngày
Sao lãng phí nhiều thời gian vô ích
Cứ mãi sống với niềm đau cổ tích
Giờ chết đi năm tháng cũng lạc loài

Đừng bỏ tôi cô độc chốn mệt nhoài
Đừng đưa tôi tới nghĩa trang lạnh lẽo
Xin người hãy dùng hành động khôn khéo
Ngọn lửa hồng thêu trụi xác thân tôi

Còn tro tàn tôi cũng cảm thấy vui
Có gì đâu người buồn rầu ghê gớm
Để tôi tan giữa muôn nghìn nắng sớm
Nợ trần gian trả...trả hết ưu phiền

8-11-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Chào hai bạn Trăng quê và VANNH, chúc hai bạn vui vẽ[:)]


Đàn Ông
-Trường Phi Bảo-


Người đàn ông trong lòng anh quá lớn
Mọi hãnh kiêu chẳng đủ gói gọn ngôn từ
Anh làm người đàn bà trong em phải ưu tư
An phận với những vần thơ vụng vặt

Anh...
Người đàn ông có ánh nhìn gay gắt
Người đàn ông nghiêm ngặt đủ gia quy
Người đàn ông giận dữ trong ích kỷ
Đứng trước người đàn ông ấy, buộc em phải ủy mị ngàn lần

Nhưng...
Chính người đàn ông ấy đã có thời ân cần
Chính người đàn ông ấy từng làm em nhung nhớ
Chính người hiên ngang đứng về phía tình yêu trắc trở
Chính người thề suốt đời che chở một mình em

Đừng bao giờ tin đàn ông có trái tim
Nên lời hứa của họ đôi khi là gió thoảng
Họ dễ yêu mà cũng dễ chóng chán
Đã biết thế rồi, em vẫn cứ phải yêu

Người đàn bà trong em chẳng thiết nói nhiều
Toàn khờ khạo, toàn làm điều ngốc nghếch
Yêu đàn ông cả khi mình sắp chết
Sự thủy chung thật vĩ đại khó ngờ

12-10-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-18 14:15:15Viet duong nhan>
Thơ Gởi Một Người Ở Thế Giới Aỏ
Trường Phi Baỏ
Cho L...!



Em không giữ anh lại đâu...
...Ngày mai, ngày mốt
Khi mở toang cánh cửa yahoo ...
...sẽ không còn được nhìn thấy anh nữa
Dẫu là trong tưởng tượng...
...Dẫu cơn mơ hoang đường
Dẫu còn yêu anh rất nhiều...
...cũng phải nói chia tay!

Em hiểu rồi quanh mình chẳng còn ai
"Giang san dễ đổi
Bản tánh khó dời
Muôn phương trời vô định
Xá gì cánh hoa rơi"

Anh cứ đi tìm nơi nào có thật nhiều niềm vui
Nơi nào thật sự làm tâm tư anh thoải maí
Hãy yên tâm về em, em không cần ai thương haị
Duyên kiếp nhỡ nhàng, đau khổ chịu luân hồi

Mặc em dài tay gõ từng nhịp buồn chơi vơi
Rồi lại thầm rươm rướm khóc cho cuộc tình ai tuyệt đẹp
Khi chính cửa lòng em đã nhiều lần tự khép
Xin anh đừng can thiệp nỗi riêng tư

Rồi hộp mail sẽ trống những lá thư
Lời dễ thương mắt không còn đọc được
Nụ cười khả ái không diễn đạt qua ô hình hài hước
Chỉ còn riêng mình em ngồi đếm bước thời gian

Em là một khúc tình buồn mênh mang
Nên xin anh đừng bao giờ tiếc nuối
Bỏ mặc em từng ngày mong đợi
Không phải đợi anh đâu
...mà em đợi ký ức trở ngược về!

16-10-2006
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Chớ Trách Chi Tôi...Nhé Một Người!
-Trường Phi Bảo-
Tặng TVH


Anh trách làm chi dạ hững hờ
Cho khổ lòng tôi, nát hồn thơ
Hãy để tâm tình tôi yên giấc
Từ đây cho tới lúc xuống mồ

Vì sao anh có hiểu vì sao?
Vì tình yêu tôi đã phai màu
Vì dạo trước người ta gian dối
Cho tới bây giờ vẫn còn đau!

Biết rồi thì chớ giết đời nhau
Vẫy tay mình cứ vẫy tay chào
Nhỡ mai bất chợt ta gặp gỡ
Một nụ cười xinh cũng xuyến xao

Nếu trót yêu tôi hãy gắng quên
Tim anh đừng vội khắc dòng tên
Có nợ chi đâu mà vương vấn
Tôi sợ duyên xưa tới bắt đền

Vì đâu anh có hiểu vì đâu?
Vì tôi sợ lắm phải mang sầu
Vì anh tốt quá, tôi nào dám...
Gieo khổ lòng anh chút nỗi đau!

31-10-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Xin một lần nữa được đến cùng anh
Trường Phi Bảo


Xin một lần nữa được đến cùng anh
Vẫn lại sinh ra làm con gái
Vẫn lại yêu, yêu hoài, yêu mãi
Một người có tên gọi: Đàn Ông!

Yêu làn da sạm nắng, yêu mái tóc phiêu bồng
Anh mạnh mẽ dày sương dạn gió
Yêu một trái tim nung bằng đá đỏ
Rất lạnh lùng, cũng lại rất tình chung

Xin một lần nữa được sánh bước cùng
Bản tính anh hùng dễ xao lòng nhi nữ
Anh liều lĩnh trước vội vàng mọi thứ
Nên cũng cần em đôi lúc biết lắng nghe

Phụ nữ trời sinh cho tụi anh chở che
Ngọn lửa gia đình do bàn tay em thắp
Ấm áp tình yêu muôn đời anh bắt gặp
Hãy để chúng em vun đắp hạt giống anh gieo trồng

Xin một lần nữa được chọn anh làm chồng
Người đàn ông khiến tim em nhung nhớ
Em nguyện làm cánh đồng quê muôn thưở
Thật hiền hòa anh có thể dừng chân


1-11-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-03 13:23:49Trường Phi Bảo>
Thơ Tôi
Trường Phi Bảo


Thơ tôi viết làm sao người hiểu đựơc
Mọi ẩn tình hàm chứa ý bên trong
Từng câu chữ là máu lệ tuôn dòng
Tôi đã khóc bao bạc lòng dối trá

Họ trao tôi nhiều đam mê sa ngã
Thú yêu đương quằn quại vết tình câm
Họ đưa tôi vào giấc mộng xa xăm
Khi bừng tỉnh chỉ lỡ lầm, tiếc nuối...

Thơ tôi viết... ngừơi ơi xin đừng hỏi?
Chỉ là buồn, là hờn giận vu vơ!
Hỏi làm chi những mất mát vô bờ,
Kể sao hết nhiều dại khờ, nông nỗi.

Họ tàn nhẫn quẳng tôi sự phản bội
Để mắt tôi ngơ ngác một tầm nhìn
Họ ra đi một cách rất tuyệt tình
Mặc tôi đứng với bóng mình cô độc

Thơ tôi viết mỗi ngày như con ngốc
Người có đọc cũng xin chớ cười chê
Dệt vần điệu bằng đôi tay vụng về
Tôi tha thiết họ nguyện thề lần nữa

Kỷ niệm đó ngàn lần tôi chất chứa
Người có xin cũng chẳng cho bao giờ
Bởi với tôi họ vẫn sống trong mơ
Dù tôi biết suốt đời mang dang dỡ!

2-11-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-06 12:41:29Trường Phi Bảo>
Còn Thiên Thu Anh Ơi!
-Trường Phi Bảo-


Thôi em về cõi âm
Thôi em xa cõi trần
Thôi anh miền dương thế
Đừng buồn khi cách ngăn

Tình yêu em trối trăn
Theo em tới vĩnh hằng
Cạnh cổ quan đừng khóc
Bên mộ đừng chậm khăn

Thôi thương nhớ nhé anh!
Mộng ước thôi chẳng thành
Xác thân giờ tro bụi
Hòa tan giữa trời xanh

Ôi Hạnh Phúc mỏng manh
Không nẩy mầm cuộc sống
Ôi cội nguồn khát vọng
Dập tắt thảy hoài mong

Vĩnh biệt một dòng sông
Tuổi thơ từng uốn lượn
Vĩnh biệt mùa gió trướng
Cánh đồng sắp phai hương

Vĩnh biệt những đêm trường
Ôm ngày dài khắc khoải
Vĩnh biệt thời gian mãi
Em chìm vào phai phôi

Tắt hết mọi nụ cười
Bặt hết mọi lời nói
Quẳng lại đời tên gọi
Còn Thiên Thu anh ơi!

6-11-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Mai Em Chết
-Trường Phi Bảo-


Mai em chết, anh có buồn không nhỉ?
Cuối thu rồi lạnh lẽo một khuôn viên
Em nằm đây đôi mắt cứ nhắm nghiền
Bao thụ cảm theo niềm riêng tan loãng

Mai em chết, trách gì em mệnh đoản
Mọi ưu phiền rời bỏ cõi nhân gian
Em nằm đây dòng lệ rớt hai hàng
Nghe sự sống bước vội vàng - hấp hối!

Mai em chết, gió ơi xin đừng thổi
Để lời sầu trăn trối chớ xa bay
Cửa lòng em khép chặt với tháng ngày
Còn thương nhớ nơi hình hài mục ruỗng

Mai em chết là tiêu tan mộng tưởng
Cổng tân hôn hay góc kín giáo đường...?
Pháo nổ dòn thay tiếng nức thê lương...?
Anh gần đó chắc ngàn phương ngăn cách...?

Mai em chết, mưa rõ điều trên vách
Tấm srap dài trắng toát phủ kín thân
Hơi thở nào rồi đây sẽ lịm dần
Và cuộc sống chợt nhiên không còn biết.

Mai em chết, mai ra đi biền biệt,
Mọi niềm yêu em đã rót vào thơ.
Mà thôi anh ơi giữ làm chi điều dang dỡ,
Để yên em nằm say dưới mấm mồ!

9-11-2006
Đăng nhập để trả lời
0
CHIỀU THĂM BẠN

Ta ghé tới thăm, bạn vắng nhà
Tưởng rằng xướng họa những thi ca
Đành mang thơ trải xanh màu lá
Lỗi bạn ra về kẻo đường xa.


10.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Thực, Cõi Hư
-Trừơng Phi Bảo-
 
Ngừơi từ...từ đâu tới
Cõi thực hay cõi hư
Ngừơi đã đến rồi ư?
Không, làm sao có thể!
 
Giương nụ cừơi ngạo nghễ
Sau ánh mắt hờn căm
Ngừơi từ chốn xa xăm
Lại về mang cay đắng
 
Tôi rùng mình chết lặng
Trong cõi thực đời mình
Những mất mát vô tình
Ngừơi làm sao bù đắp?
 
Lòng đã ngăn thành quách
Tim đã hóa đá xanh
Hồn thôi lệ long lanh
Ngừơi chớ mà mặc cả
 
Bao cuộc vui vội vã
Thoáng qua trong cõi mơ
Ngựơc từ trong cõi nhớ
Tôi trể nãi đợi chờ
 
Ngừơi từ đâu đến hở?
Cõi hư hay cõi thực!
Lòng tin đầy ngờ vực
Cõi thực hay cõi hư?
 
Nhẽ nào tôi nhân từ
Và thứ tha hết thảy
Nhẽ nào tình yêu ấy
Hết đầy dẫy lọc lừa
 
Một lần ngã đau chưa?
Daị gì thêm lần nữa
Tôi quyết không chan chứa
Với mọi thứ đi qua
 
Ngừơi quay gót, người ạ!
Từ cõi thực về hư
Tôi từ hư ra thực
Thấy mình thôi ngất ngư
 
16-12-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Muộn Màng
-Trường Phi Bảo-
 
Sao không gặp nhau từ một ngàn năm trước?
Sao không gặp nhau từ một ngàn năm sau?
Sao mình không sớm nhận ra nhau,
Hay chí ích cũng mười năm thực tại!
 
Dẩu biết thời gian không làm mình trẻ lại
Sao anh còn chậm trể chuyến đò
Người nào đó đã thay thế anh hẹn hò
Với em,
suốt cả thời con gái
 
Trái trinh nguyên người ấy trót hái
Em đâu còn gì cho anh
Tuổi thanh xuân - tình yêu và hạnh phúc
Người ấy điều chiếm giữ
 
Em bất lực trơ mắt nhìn mọi thứ
Nhận ra người ấy không là một nửa yêu thương
Anh chậm trể tới sau nửa chặng đường
Em tuyệt vọng xuôi tay cùng đau đớn
 
Sao không gặp nhau từ lúc...
em vừa lớn
Sao không gặp nhau từ lúc...
em chưa thuộc về ai
Sao anh không là vòng tay
Từng đêm ôm ấp vỗ về em giấc ngủ
 
Muộn màng trao nỗi buồn tạm trú
Em an phận rồi, còn bất mãn chi anh
Về thôi, về mà tự dỗ dành
Em cũng thế! tự nhủ thầm
...chấm hết!
 
18-12-2006
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Anh
-Trường Phi Bảo-
 
Anh là thiên đường của những giấc mơ
Thắp sáng trong em niềm tin và hy vọng
Như loài hoa xương rồng
Yêu da diết một miền cát nóng nặng phù sa

 
Anh sẵn sàng dang rộng cánh tay ra
Dìu dắt em đi qua từng nỗi nhớ
Anh sẵn sàng đương đầu hết mọi trắc trở
Ấp ôm em vào sâu thẳm luyến thương

 
Anh làm cuộc sống tràn ngập sắc hương
Cho em mái gia đình,
Cho em tình yêu trẻ,
Em là bờ bến cuối cùng thuyền anh ghé
Hạnh phúc! quá đổi diệu kỳ!

 
Anh! người tri kỷ
Người yêu lý tưởng, người chồng vị tha
Anh với tất cả đàn bà
Chỉ mình em, anh xem là duy nhất

 
Anh, chẳng dối lừa ngọt mật
Chính anh chứng minh sự chung thủy
...hoàn toàn có thật trong nhau
Anh, dù anh không sang giàu
Nhưng anh có phép màu làm nụ cười em luôn nở trên môi
Rạng rỡ...rạng rỡ phải thế không?

20-12-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn CD đến nhà chúc mừng giáng sinh, chúc CD luôn vui vẽ và hạnh phúc![:)]
 
Ứơt Mi!
-Trường Phi Bảo-
 
Gửi theo gió lời thương chưa ngõ
Trong cuộc tình con ong rõ lối đi
Còn đâu một đóa trà mi
Anh về bên ấy ướt mi tôi rồi
 
9-9-2004
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Nhau Nhiều Rồi Cũng Chỉ Thế Thôi!
-Trường Phi Bảo-


Nhớ nhau nhiều vô ích phải không anh?
Em - con bé giã từ ngây thơ sớm!
Mùa thu qua cho đông về nhen nhóm
Dậy thì xuân trong thấp thỏm lòng mình

Nhớ nhau nhiều cũng ngần ấy vô tình
Em - con bé thích học thành người lớn
Lệ hoen mi sau ánh nhìn cao thượng
Đừng chạm vào đa cảm trái tim thương

Nhớ nhau nhiều nào có được yêu đương
Em - con bé vốn bình thường trong sáng
Từ yêu anh, mắt pha buồn lãng đãng
Thương hại gì, thôi mình gắng quên đi!

Nhớ nhau nhiều đôi ngã vẫn chia ly
Em - con bé đôi khi thèm nũng nịu
Có những lời mắt trong mắt ngọng ngịu
Khó chi đâu mà chẳng hiểu hở người?

Nhớ nhau nhiều chỉ làm khổ cả đời
Anh xa quá, bàn tay không đủ vói
Nhưng em biết có một lời anh sẽ nói:
"Em chỉ như là em gái anh thôi!"

29-12-2006


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0