📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ta và Hắn

489 trả lời, 51.800 lượt xem — Trang 9 / 17
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-16 15:39:36Viet duong nhan>
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Bởi Em Là Hà Nội Trong Anh

Anh đi rồi, Sài Gòn em chợt nắng
Hà Nội giờ này chắc mưa giăng...mưa giăng...
Anh đi rồi tím ngắt hoa bằng lăng
Căn phòng vắng cũng mênh mông nỗi nhớ

Em thèm lắm được bên anh như hơi thở
Được nghe anh kể về miền đất anh sinh ra
Đẹp tuyệt vời, đẹp hơn mọi lời ca
Tình yêu Hà Nội...em học từ anh sự thiết tha chân thành

Anh hứa một ngày sẽ đưa em về thăm
Sẽ đưa em dạo quanh Hồ Hoàn Kiếm
Tìm Viếng Lăng Bác với vòng hoa tưởng niệm
Hà Nội 36 phố phường cổ kính những rêu phong

Góc phố Nguyễn Du, hương hoa sữa thơm nồng
Biết bao giờ em có thể qua Hồ Tây thơ mộng
Qua cầu Thê Húc một buổi chiều gió lộng
Thưởng thức món kem Tràng Tiên như anh từng hứa sẽ mời em

Anh đi rồi, vỡ tan mọi êm đềm
Nhớ Hà Nội, nhớ người yêu da diết
Anh đi rồi, sẽ về thôi em biết!
Bởi em cũng là Hà Nội ở trong anh!

7-10-2006

R

[



Đưa em lang thang Hà Nội
 
Vui biết bao nếu một ngày đưa em
Lang thang dạo Hà Nội thành phố cũ.
Hồ Hoàn Kiếm trong xanh liễu rủ
Thê Húc kia rồi nhịp bước lãng du.
 
Kem Tràng tiền phải ăn bù ba cái
Để nhớ mùa đông lạnh buốt dẳng dai.
Đường Cổ ngư thấp thoáng tà áo dài,
Tiếng ai cười sóng Hồ Tây lan tỏa.  
 
Trần Hưng Đạo này thênh thang quá
Con đường tôi mỗi sáng vẫn đi.
Ga Hà Nội chẳng còn nét xuân thì
Vẫn đưa đón từng đoàn tàu thương nhớ.
 
Phố Nguyễn Du hạ này mùi hoa sữa
Vẫn nồng nàn níu bước những người tình.
Kìa quán Ha le ánh nến lung linh
Cà phê đắng quện ngọt ngào tình tứ.
 
Vào Phở Thìn đêm nay em ăn thử
Xem có ngon có xứng danh không?
Chè thập cẩm tráng miệng dịu ngọt lòng
Giấc ngủ muộn vọng tiếng rao tẩm quất...
 
Hà nội đây tình bao la chân thật
Trải mênh mang theo năm tháng rộng dài.
Vui nhường nào nếu như sáng ngày mai
Lại lang thang đưa em đi dạo phố./.
 
Nguyễn Hoàng  
Hà Nội, ngày 24/06/2007
 
  R
Nguyễn Hoàng

Trang chính: http://diendan.vnthuquan....69&mpage=27#792128
http://www.maiyeuem.net/topic/144861/DANH-CHO-EM-NHUNG-VAN-THO---Nguyen-Hoang/480 
Trang lưu trữ: http://diendan.vnthuquan....guye_hoang&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0
Câu thần chú "Tình Yêu"
Trường Phi Bảo


Chưa một ai dám gõ cửa tim em
Bởi tim em trứơc kia là đá cuội
Trăm năm sau đá mới thành vách núi
Gọi "vừng ơi" không linh nghiệm nữa rồi

Em không thể cứ nói nói, cừơi cừơi
Với một người mà em không hề thích
Câu thần chú "vừng ơi" trong cổ tích
Quên đi anh, gã tứơng cướp mạo danh

Anh hãy đến với tấm lòng hiền lành
Và hãy nghĩ yêu em là chân thật
"Phụ nữ yêu bằng tai, đàn ông yêu bằng mắt"
Em yêu anh bằng nhạy cảm riêng mình

Kho báu em có, duy nhất chỉ niềm tin
Trái tim em lâu rồi chưa người mở
Anh không thể gọi to điều nhung nhớ
Nên suốt đời tình hai đứa như mơ

2-7-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Xa rồi "Vừng Ơi!"
Trừơng Phi Bảo

Thôi anh đừng gắng sức gọi "vừng ơi"
Mệt mỏi lắm, và thật vô nghĩa lắm
Ngừơi ta đã mua em bằng nhung gấm
Nhẫn kim cương, hoa tai thắm hột xoàn

Em trở về làm đại đứa con ngoan
Đừng trách em tham sang mà phụ rẫy
Cho trái tim nỗi buồn thêm sưng tấy
"Vừng ơi vừng" nào có thấy gì đâu?

Tình yêu kia đem ném dứơi vực sâu
Đừơng em đi mây sầu giăng khắp lối
Câu thần chú mỗi ngày anh vẫn gọi
Làm lòng em luôn bổi hổi bồi hồi

Trái tim em mở cửa tự lâu rồi
Mà kẻ tới chẳng là anh, anh ạ!
Thất vọng nhiều, lệ tình rơi lã chã
Em lấy chồng, đẹp dạ mẹ lẫn cha

Ngừơi ta đã cứơp em bằng xe hoa
Không như anh suốt đời đạp xe đạp
Anh đã gọi nhưng mà em không đáp
Bởi vì em đã xa..xa quá xa...

2-7-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày xanh lơ đểnh
Trường Phi Bảo


Anh ạ, giờ này nhỏ đang khóc
Nắng sân trường thương lắm vạt áo bay
Mùa hạ nào hai đứa nói chia tay
Nhỏ giận dỗi vì anh hoài lỗi hẹn

Nay trở lại tháng ngày yêu không vẹn
Tiếng guốc khua, hay tiếng lá xạc xào
Thương chiếc bàn thuở hai đứa chia nhau
"Quả ổi chẻ tư, miếng xoài xẻ nửa..."

Tuổi học trò vụng dại trong lời hứa
Nhỏ tiếc thầm cơn mưa cuối đường đi
Những vòng xe vội vã giữa mùa thi
Anh có còn trồng cây si mỗi sớm?

Mối tình đầu kể như là đã chớm
Đôi mình quen trong thấp thỏm rụt rè
Thư tình ghi trên chiếc lá độ hè
Ai ép bướm, làm phượng xoè đôi cánh

Dòng lưu bút viết gởi người ương ngạnh
Nhớ nụ cười kiêu hãnh của nhỏ không?
Con gái mà đôi má đỏ hồng hồng
Anh đã cướp nụ hôn đầu ...ghét thật!

Giờ chia tay kể như mình đánh mất,
Phải không anh bao kỷ niệm ngày mơ
Nhỏ theo chồng, xếp áo mỏng ngây thơ
Đừng trách hận, nhỏ nào đâu muốn thế!

Nay trở về thấy đời mang dâu bể
Nhỏ không còn là nhỏ của riêng anh
Nắng sân trường nhỏ òa khóc ngon lành
Nhặt lá úa thương ngày xanh lơ đểnh.

16-7-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-16 15:43:20Viet duong nhan>
Thơ tình tuổi 24
Trường Phi Bảo


Hăm bốn tuổi, em cầm sợi tóc bạc
Thoáng ngỡ ngàng, ngơ ngác trước phận mình
Em già rồi sau mỗi một cuộc tình
Nhiều dự tính, lắm băn khoăn, do dự...

Hăm bốn tuổi ôm nỗi buồn thiếu nữ
Giấc muộn màng đánh đổi phút suy tư
Em oặn lòng, khi biết sắp giã từ
Khung trời mộng, nét vụng về nho nhỏ

Hăm bốn tuổi, không còn mang hài cỏ
Bước theo anh như cô tấm dịu hiền
Cổ tích xưa thường có những ông tiên
Mang ước mơ về miền bình yên nhất

Em hăm bốn, sợ nghe lời ngọt mật
Cổ tích giờ tiên, bụt chẳng còn thiêng
Cầm trên tay sợi tóc bạc muộn phiền
Thương tóc xanh không còn màu nguyên vẹn

Thôi trả lại hăm bốn điều hứa hẹn
Ở lòng anh, em chết tự bao giờ
Cho em hôn lần cuối ở trong mơ
Và mai sáng, mới ngõ lời "tạm biệt"

Và mai sáng, thấy mình can đảm thiệt
Trả cho anh mọi thắm thiết trên đời
Cuộc tình này làm bạc tóc em rồi
Dẫu nuối tiếc... cũng đành thôi hai ngã.

16-7-2007
[/align]

R[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

Tình quê xin gởi Cô Hai.

 

Tình tôi xin gởi cô Hai.
Nếu cô không nhận.
Đừng cười dài tôi nghe.
 
Hạ về rừng vẳng tiếng ve.
Lời yêu buồn thảm.
Cô có nghe chạnh lòng?.
Cô Hai ơi.
Sao nỡ lấy chồng?.
Mà quên đi mối tình nồng tôi trao.

Cô Hai à.
Tôi nào có tiếc gì.
Một mớ trầu cau.
Xe hoa lễ cưới.
Dạt dào bể yêu.

Nè.
Sao trời cô đếm bao nhiêu.
Thì.
Tình tôi chan chứa còn nhiều hơn sao.
Sông dài biển rộng trời cao.
Là tình tôi đó.
Biết thưở nào mới thôi.
Cau trầu tôi ướp với vôi.
Để mời Ba Mẹ.
Đôi mình thương nhau.

Tôi chèo đò.
Cô ngắm sao.
Trăng thanh ngâm khúc.
Tình trao trọn tình.
Ngày bạc đầu.
Cô gọi tôi.
Là mình.
Răng long đầu bạc thuận tình trăm năm.
 

Giờ đây cơn mộng xa xăm.
Bây giờ cô ngắm trăng rằm bên kia.
Thương cho con cá Lia thia.
Nó về bên ấy.
Đêm khuya tôi sầu.
Thiệt cô à.
Đây mối tình đầu.
Vì yêu.
Thề sẽ dãi dầu nắng mưa.
Cô thức trễ.
Cô ngủ trưa.
Để tôi làm hết cho vừa lòng nhau.
 
Ngày già.
Cô têm trầu.
Tôi chẻ cau.
Lưng còng hai đứa vẫn ngọt ngào thuỷ chung.
Bệnh chung chiếu.
Chết chung mùng.
Thương cô cho đến ngày tôi lùng bùng nặng tai.
Cô nắm tay tôi vịn vai.
Để cho khỏi té bước dài mõi chân.
Khi già tôi sẽ giặc hết áo quần.
Những khi tối lửa chỉ cần có nhau.
 
Cô hai ơi.
Phận má đào.
Theo chồng đi mãi phương nào xa xăm.
 

Ở quê ủ rũ tháng năm.
Tôi trông tôi ngóng.
Lặng câm .
Tôi buồn.
Tôi buồn tôi ở vậy luôn.
Lòng tôi chung thuỷ tròn vuông chữ tình.

 

Nguyên Thạch.
Tháng Bảy 2007.
Đăng nhập để trả lời
0
HNLC xin gởi tặng " nhỏ " bức tranh thơ nè. Chúc vui tươi mãi.
 

Đăng nhập để trả lời
0
Trùi, cảm động quá, ôm hun anh HNLC thắm thiết chút nào. Cảm ơn bức tranh của anh, lồng thơ của em, trông đáng yêu quá hi hi[:)] chúc anh luôn vui vẽ!
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
Trường Phi Bảo

 
Tôi che vội vành nón lá cong cong
Ngoảnh mặt quay đi khi xe vừa rời bến
Chuyến xe miền tây anh về trong một sớm
Chạnh lòng thương bao chuyện cũ xa vời

 
Giọt lệ nào vừa rớt xuống môi cười
Tôi đã khóc sau bao lời vui vẽ
Người ta có đôi, riêng mình tôi cô lẻ
Cuộc chia ly nào cũng thế sao anh?

 
Tôi giấu nỗi buồn trong đáy mắt long lanh
Lặng lẽ trên tay một nhành cúc dại
Xe lăn bánh và anh xa mãi
Cuối nẽo đường tình ai nhớ chăng ai?

 
22-7-2007

Đăng nhập để trả lời
0
Đôi Bờ
Trường Phi Bảo
 
 
Chuyện tình cảm vốn  là điều cũ kỷ
Vì có ai sống mà hổng cần yêu
Nhưng oái oăm, định mệnh kheó trớ trêu
Em và chị cùng phải lòng anh ấy
 
Chị đến trước cũng xin đành nhượng vậy
Em chẳng điên rồ mà làm kẻ tới sau
Dẫu có khổ đau, hay nhớ thương cỡ nào
Vẫn giấu kỷ lòng mình, dù tan nát
 
Nhận được tình yêu chị thời ca hát
Hạnh phúc của chị, em chua chát ghen thầm
Chị vui cười, khi gá nghĩa trăm năm
Em mơ về anh, lại muốn mình thành chị
 
Hãy thứ lỗi ở em sự đố kị
Tình yêu đôi  khi  cũng tàn nhẫn, xấu xa
Anh ấy thuỷ chung, anh ấy yêu chị mà
Đâu thể trách lòng người ta hờ hững
 
Hạnh phúc suốt đời là hạnh phúc chung thân
Chị xuống thuyền theo anh về bến mộng
Em như chiếc cầu còn đợi chờ ván đóng
Nên đôi bờ hiu quạnh một nhành hoa.
 
16-8-2004
Đăng nhập để trả lời
0
Hãy đóng đinh tôi
Trường Phi Bảo
Tặng: LKHN

Người đóng đinh đời mình vào hai chữ "Hôn Nhân"
Hạnh phúc hay bất hạnh?
Niềm vui hay khổ đau?
Tôi nghe chua cay,
lệ rưng mắt nghẹn ngào
Thèm một bờ vai tựa vào cho đỡ nhớ!

Tôi vẫn hoài ôm lầm lỡ
Cuộc tình nào cũng dang dở, chia phôi
Người bước chân đi, nhẹ lòng...
hoa pháo đỏ ven trời
Tôi thật tâm chúc duyên người trọn vẹn

Chỉ trong giấc mơ mới về chung lối hẹn
Suốt cuộc đời quen quạnh quẽ, cô đơn
Biết người phương ấy có đẹp mộng uyên ương
Thèm vòng tay ấp ôm đêm trống vắng

Người đóng đinh "Tự Do" vào quyền được "Im Lặng"
Tôi khát nụ hôn đầu sâu lắng, mắt ai nhìn
Nhà thơ nào ví tình yêu như chiếc áo tàng hình
Nên tôi vẫn nuôi giữ hoài "Kỷ Niệm"

Tôi khao khát kiếm tìm
Thèm người thắp riêng cho mình ngọn lửa
Sưởi lòng tôi chan chứa
Đóng nỗi buồn treo lên vách tường câm

Lẻ loi bóng trăm năm
Sao người còn hứa yêu tôi mãi mãi
Tôi lặng tiếng, im hơi
tôi chắc mình khờ dại
Hãy đóng đinh tôi vào mãi mãi tim người!

9/8/2008

Đăng nhập để trả lời
0
Telephone buồn!
Trường Phi Bảo


Một dòng tên chứa mười hai mẫu tự
Mười con số đeo đẳng bóng hình ai
Telephone...buồn, lặng tiếng thở dài
Không...không thể gọi cho người tình chết

090_477_54...trời ơi sao ngốc nghếch
Thương nhớ gì một kẻ phụ lòng em
Đã xa rồi ngày tháng cũ êm đềm
Quên hết nhé những mộng tình thao thức

Người chỉ là ảo ảnh nào có thật
Trái tim ơi ngủ yên giấc ...muộn phiền
Người chỉ là sương khói thoảng qua miền
Cô đơn lắm, nỗi niềm riêng ...sâu kín

Không thể gọi ...nén lòng mình ...câm nín
Không thể ngồi ...ươm hy vọng ...chờ mong
Một dòng tên như bản án chất chồng
Mười con số đoạ đày trong khổ luỵ

Biết còn yêu hồn trải nhiều thi vị
Biết còn yêu, còn uỷ mị, dại khờ
Giá giết chết được người ở trong mơ
Muôn kiếp nữa chẳng bao giờ khóc hận

12/9/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện ngày thơ
Trường Phi Bảo
 
Có cô bé lần đầu
Chân bước ngang cầu khỉ
Dáng ngập ngừng, run rẫy
Cậu bé cười nhe răng
 
Cô bé cứ dùng dằng
Khi chìa tay ai nắm
Thẹn thùng chi cho lắm
Cậu bé cười giả nai
 
Áo trắng về thăm quê
Chưa quen mùi rạ mới
Áo nâu cỡi trâu tới
Mình cùng bày trò chơi
 
Đây cánh cò, dòng sông
Kia cánh đồng tuổi nhỏ
Lung linh vầng trăng tỏ
Êm ả một điệu hò
 
Sáng mai trở lại phố
Xa quê rồi, xa anh
Cô bé khóc ngon lành
Cậu bé buồn dành dỗ
 
Đợi mùa thu thay lá
Cải vàng rồi đơm hoa
Mỏi mòn mong mùa hạ
Tình năm tháng nhạt nhòa

 
Bé quên cây cầu khỉ
Chẳng nhớ gì áo nâu
Tình thơ như củ ấu
Không cuối cũng không đầu
 
Em vui thay áo màu
Một chiều hoa pháo nổ
Anh lặng cười đau khổ
Tiễn em về bến nao.
 
31/10/2008
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyện ước đêm đông
Trường Phi Bảo
 
Trái tim Ta, Chúa Đông về gõ cửa
Con ước gì hỡi cô con gái ngoan
(Ta đắm chìm trong bóng tối mơ màng
Cần! cần lắm! một bờ vai nương tựa)
 
Không, không thể Chúa Đông không thể hứa
Con ước lại điều gì khác hay hơn
(Cõi lòng Ta sao băng giá, cô đơn?
Cần ai đó mang vòng tay sưởi ấm)
 
Chân đã sa vào hố sầu vực thẳm
Mơ chưa tàn, tình gẫy gánh chia phôi
Trên môi Ta giờ héo hắt nụ cười
Nhớ! rất nhớ! một người Ta rất nhớ!
 
Chuyện yêu đương khiến lòng thêm hoảng sợ
Xin Chúa Đông những giây phút bình yên
Mọi ngọt ngào, say đắm chỉ hão huyền
Sao vẫn ước được cùng ai chung mộng.
 
24/12/2008
Đăng nhập để trả lời
0




Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Trích đoạn: Người lính


Trích đoạn: Trường Phi Bảo

MỴ CHÂU
Trường Phi Bảo

Nàng trong tình ái mà nông nổi
Ngây thơ, khờ dại, cả tin người
Nếu vì yêu nhau mà có tội
Ngọc kia muôn thuở chẳng sáng soi

25/12/2008




Người lính
MỴ CHÂU


Tình riêng đẹp lắm Mỵ Châu ơi
Dâng trọn trái tim đỏ cho người
Tình yêu đã hóa thành ngọc trắng
Tắm mình Giếng Ngọc bổng rạng ngời...


Mị Châu (2)
Trường Phi Bảo

Tình yêu đâu che mờ mắt Thánh
Nên lưỡi gươm thiêng đoạt mệnh nàng
Phút cuối không kịp nhìn thấy mặt
Cha giết con rồi thật nghiệt oan

Mị Châu (3)
Trường Phi Bảo

Tấm áo lông thành vô tích sự
Dặm trường rong ruỗi bụi tương tư
Nàng như quân cờ sa thế trận
Mất nước, đau tình sầu thiên thu

25/12/2008


 
 
Người lính
MỴ CHÂU (2)
Một lòng tha thiết yêu chàng
Áo lông giết phụ mà nàng có hay?
Khi đã đến đoạn đầu đài
Lưỡi gươm..., rẽ nước…, hỡi ai thấu cùng!

Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 


 
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-14 11:10:24Trường Phi Bảo>
Ngẫm!
Trường Phi Bảo

Cuộc đời đâu thiếu những khúc quanh
Em gặp được anh
Duyên tầm duyên, nợ tầm nợ
Lại góp thêm dang dở
Lại lo phần ly tan

Cuộc đời dở dang
Biết kể sao cho lòng anh thấu hiểu
Nông nổi qúa nhiều
Mà lỡ lầm không ít

Em không còn trẻ nít
Anh bằng tuổi cha em
Khoảng cách càng xa thêm
Cả hai mình hiểu rõ

Thì trách làm gì chuyện ngày xa xưa đó
Tình là dây oan
Lòng người mang ngang trái
Anh một vợ, một con
Em lỡ thì con gái

Chẳng dụm dành hạnh phúc cho ngày mai
Mất trắng tương lai em không còn lối thoát
Bao đêm trường ngơ ngác
Vần thơ lạc theo bước chân viễn hành

Anh đến làm chi mảnh đất hết tươi xanh
Gieo hy vọng để rồi em vỡ mộng
Sao chỉ là một bóng, không thể thành hai bóng
Sao không kiếp này, cứ phải hẹn kiếp sau

Cứ mãi loanh quanh ở phía không nhau
Trượt dốc đời, ôm đớn đau khổ hận
Đã thua rồi lý trí
Nên sợ lời con tim
Rất mệt mỏi với trò chơi trốn tìm

Mùa xuân nào mới thật của riêng em.

28/08/2009

Đăng nhập để trả lời
0
Thương Yêu Mù Quáng
Trường Phi Bảo
 
Sâu thẳm yêu là lòng tin mù quáng
Tận niềm thương gốc rễ của dại khờ
Thiên tình sử Mỵ Châu và Trọng Thủy
Mấy ngàn năm ngỡ chỉ còn trong mơ
 
Khi yêu ai thì không thể vực ngờ
Đâu ai muốn làm thế cờ bại trận
Chắc Mỵ Châu nàng cũng nhiều ân hận
Trọng Thủy buồn, cũng giận chuyện giao tranh.
 
Nỗi lòng này không thể thấu trời xanh
Nước biển kia trách gì không nổi sóng
Cơ đồ chìm dưới tình yêu nóng bỏng
Vẫn chờ nhau nơi thập tử nhất sinh
 
Ai là người sẽ khôi phục niềm tin
Lông ngỗng bay khuất tầm nhìn đôi lứa
Nếu tình yêu lỗi lầm không thể chửa
Chẳng lý gì ngọc soi sáng mãi đâu
 
Thời bây giờ khác xa thời Mỵ Châu
Nên đốt đuốc khó tìm ra Trọng Thủy
Yêu bằng tim ai yêu bằng lý trí
Nông nỗi nào cũng cao giá như nhau.
 
30/4/2010 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà quê

Phận mình, con gái nhà quê
Ấu thơ canh cửi, triền đê, cánh cò...
Tảo tần như một con đò
Nắng mưa, bồi lở bến bờ nông sâu.
Thị thành chẳng cuốn hút đâu
Yên bình thôn xóm, bên nhau... dãi dề.

Cảm ơn Trường Phi Bảo ghé thăm nhân vấn đề về Mỵ Châu - Trọng Thuỷ. Tôi đặc biết thích mấy lời chữ ký của bạn đấy.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lụa trắng

Nhà quê

Phận mình, con gái nhà quê
Ấu thơ canh cửi, triền đê, cánh cò...
Tảo tần như một con đò
Nắng mưa, bồi lở bến bờ nông sâu.
Thị thành chẳng cuốn hút đâu
Yên bình thôn xóm, bên nhau... dãi dề.

Cảm ơn Trường Phi Bảo ghé thăm nhân vấn đề về Mỵ Châu - Trọng Thuỷ. Tôi đặc biết thích mấy lời chữ ký của bạn đấy.

 
Rất vui khi Lụa Trắng ghé thăm nhà. Cảm ơn bạn đã đề thơ gởi lại. Chúc bạn có những ngày nghĩ lễ vui vẽ! Thân ái!
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Biển và Sóng
Trường Phi Bảo


Anh biết không trong lòng Biển có Sóng
Tự lâu rồi đâu phải chỉ hôm nay
Mối duyên này trời đất buộc chẳng sai
Yêu muôn kiếp vẫn xanh hoài mộng ước

Biển lãng du theo bóng Thuyền phía trước
Con Thuyền vui theo Biển hát tình ca
Ngoài khơi kia ai đoán được phong ba
Khi Sóng lớn chợt hóa ra bão tố

Con Thuyền nào cũng neo về Bến đổ
Lúc gió mưa Bờ là chốn bình yên
Sóng lạc loài giữa muôn lớp muộn phiền
Hờn trách Biển sao triền miên thao thức ?

Đợi chờ Trăng, ngỡ Sóng còn yên giấc
Biển và Trăng tình tự suốt canh thâu
Sóng lặng lẽ riêng mang một nỗi sầu
Trong cay đắng có chút ghen, chút giận

Anh biết không Sóng không hề oán hận
Bởi vì thương, vì nhớ...lại khoan dung
Trái tim Biển bao la chẳng vô cùng
Nên dẫu xa cũng chung về một hướng

Sóng dịu dàng quyện lấy Biển say hương
Vị muối mặn cho duyên đời thắm lại
Trong lòng Biển - Sóng chính là mãi mãi
Như chính lòng em ,
anh mãi mãi tình nồng.

03/10/2010

 


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-03 23:26:28Lữ Hành>
Bến cũ đò xa


Đã lâu lắm.
Thuyền trôi không trở lại.
Bến cũ buồn mong đợi cánh buồm xưa.
Mịt trùng khơi bão táp sóng đẩy đưa.
Lạc biển ngát thuyền chưa về bến hẹn.

Từ xa em.
Cõi lòng buồn len lén.
Xuân mòn trông đàn én lượn cánh chào.

Từ chia tay.
Lòng vẫn nhớ đến nhau.
Chiều trông biển phương nao thuyền mù thẳm.

Ôi đại dương nghìn trùng xa xôi lắm.
Đông đã về còn nắng ấm lòng ai.
Biển bao la em bé bỏng hình hài.
Chợt thoáng nghĩ tương lai.
Lòng ái ngại.

Đời giông tố.
Đâu phải thuyền nào cũng trở lại.
Mộng gieo neo bến dấu ái thân thương.
Ai ra đi biền biệt nẻo miên trường.
Phận bến đợi nhớ thương tìm nhân ảnh.

Tình đã xa khi chim hoang chấp cánh.
Lạc phương trời dẫu ngoảnh lại tổ xưa.
Biết về đâu cánh rũ xoải trong mưa.
Thuyền viễn xứ đong đưa chiều gió lộng.

Ta lạc nhau giữa dòng trôi cuộc sống.
Có còn chăng là hình bóng kỷ niệm xưa.
Đời chông chênh em hỡi gió chướng lùa.
Tạ từ nhé tôi cằn nua mong đợi.

Biển mông mênh.
Tôi ngắn tầm tay với.


Nguyên Thạch

📎 phuquoc150
Đăng nhập để trả lời
0
Anh đi rồi...
Em..., Anh nhớ đừng quên !

Trường Phi Bảo
Tặng: Sh...


Anh đi rồi
ngày bỗng buồn héo hắt
Ánh nắng nào đã tắt phía trời yêu
Lạnh hồn hoang em thương nhớ thật nhiều
Dù em biết chẳng bao giờ anh hiểu

Dù em biết mình chắc sẽ còn níu
Một cuộc tình vô vọng, một đời đau
Anh đi rồi
nghĩa là mình xa nhau
Là vắng bóng, là không lần hiện diện

Là mãi mãi...
không, xin đừng là vĩnh viễn (!)
Đến làm chi rồi anh lại ra đi
Tình trót trao thoáng chốc chẳng còn gì
Giấc mơ vỡ...rồi thì...lòng tan nát

Anh đi rồi
trái tim thôi không hát
Ngày bỗng buồn, mà đêm cũng mênh mang
Hạnh phúc bay xa, kỷ niệm ngỡ ngàng
Khoảnh khắc vui giờ ngậm ngùi khôn xiết

Chuyện lỡ làng, làm sao mà ta biết
Mình dại khờ, mình tha thiết yêu nhau
Có tội chi sao trời đất đổi màu
Gieo sầu khổ xuống đời em cay đắng

Anh đi rồi
rời xa em lẳng lặng
Rời ngôi nhà, rời nệm ấm chăn êm
Chút niềm tin xin gữ lại trong tim
Làm đuốc sáng soi lối đường anh đến.

Anh đi rồi...
Em..., Anh nhớ đừng quên !

15/10/2010


Em mến chào anh NT, rất vui anh ghé thăm, có dịp rãnh em sẽ hoạ lại bài thơ trên của anh. Chúc sức khoẻ và vui vẻ!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-16 19:41:20Lữ Hành>
Dòng đời


Từ dang dở.
Anh về quê lấy vợ.
Lắm khi buồn lòng nhớ lại người xưa.
Tiễn em đi.
Trăng tàn khuất rặng dừa.
Trăng khuyết bóng.
Mối tình xưa biền biệt.

Quê anh mãi miền trung Phan Thiết.
Cũng chẳng xa nếu muốn ghé Sài Gòn.
Đường không cách ngăn bởi sông suối núi non.
Nhưng cách trở bởi anh còn có vợ.

Anh vẫn biết.
Từ thâm sâu của hai đầu nỗi nhớ.
Làm sao đây khi duyên nợ đã yên xuôi.
Hôm ghé thăm, người xưa hỡi, một nỗi ngậm ngùi.
Em dang dở chồng vui nơi duyên mới.

Giá ngày xưa anh nguyện làm bến đợi.
Thuyền chông chênh quay tới bến cũ chờ.
Thì dòng đời có lẽ sẽ như mơ.
Nhưng em hỡi, duyên tơ ai ngờ được.

Kiếp hồng nhan đa truân bạc phước.
Dòng phong ba ai biết được ngày mai.
Người ấm êm trong hạnh phúc lâu đài .
Kẻ sầu muộn.
Cuộc đời ai biết được.

Thôi hãy cố mà bơi theo dòng xuôi ngược.
Dẫu mai sau mộng ước vẫn chưa thành.
Nếu ghé thăm.
Thì anh vẫn là anh.
Thương em quá, tuổi xuân xanh sầu muộn.

Anh đi nhé.
Mây đen vừa trĩu xuống.


Nguyên Thạch

📎 images2024..50810a1a
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-16 22:34:04Viet duong nhan>
Trích đoạn: Lữ Hành

Dòng đời


Từ dang dở.
Anh về quê lấy vợ.
Lắm khi buồn lòng nhớ lại người xưa.
Tiễn em đi.
Trăng tàn khuất rặng dừa.
Trăng khuyết bóng.
Mối tình xưa biền biệt.

Quê anh mãi miền trung Phan Thiết.
Cũng chẳng xa nếu muốn ghé Sài Gòn.
Đường không cách ngăn bởi sông suối núi non.
Nhưng cách trở bởi anh còn có vợ.

Anh vẫn biết.
Từ thâm sâu của hai đầu nỗi nhớ.
Làm sao đây khi duyên nợ đã yên xuôi.
Hôm ghé thăm người xưa hỡi một nỗi ngậm ngùi.
Em dang dở chồng vui nơi duyên mới.

Giá ngày xưa anh nguyện làm bến đợi.
Thuyền chông chênh quay tới bến cũ chờ.
Thì dòng đời có lẽ sẽ như mơ.
Nhưng em hỡi duyên tơ ai ngờ được.

Kiếp hồng nhan đa truân bạc phước.
Dòng phong ba ai biết được ngày mai.
Người ấm êm trong hạnh phúc lâu đài .
Kẻ sầu muộn.
Cuộc đời ai biết được.

Thôi hãy cố mà bơi theo dòng xuôi ngược.
Dẫu mai sau mộng ước vẫn chưa thành.
Nếu ghé thăm.
Thì anh vẫn là anh.
Thương em quá tuổi xuân xanh sầu muộn.

Anh đi nhé.
Mây đen vừa trĩu xuống.


Nguyên Thạch



Than thở Lục Bình
Trường Phi Bảo
 
Dòng đời trôi
cuốn thân em chìm nổi
Kiếp hoa sầu
héo rũ nụ tình xanh
Nhớ nhau chi khi mộng giấc chẳng thành
Từ khuất mặt bóng hình anh đã chết
 
Em giận dỗi nhũ lòng thôi chấm hết
Hờn trách ai đã lỗi hẹn quên thề
Con đò kia chịu cắm bến sông quê
Đèn đô thị chỉ cơn mê lấp lánh
 
Anh bước vào dĩ vãng,
chiều mưa tạnh
Sao mưa lòng
vẫn thấm lạnh tim em
Ngỡ là quên
sao nặng trĩu nỗi niềm
Thương với nhớ mãi kiếm tìm trong trí
 
Không chờ đợi, em nhất quyết ra đi
Thời con gái còn chi đâu nuối tiếc
Gom kỷ niệm làm hành trang tiễn biệt
Dòng đời trôi theo mệnh số em trôi
 
Sống bên chồng
nghe lệ đắng vành môi
Em sầu tủi giam đời trong khuôn khổ
Biết mình sai vì trao duyên nhầm chỗ
Đêm ăn năn
hạnh phúc cũng nhọc nhằn.
 
Thì thôi anh cứ tròn mộng vĩnh hằng
Với người ta thắm đẹp tình chăn gối
Lặng lẽ em xuôi theo dòng trôi nổi
Kiếp hoa sầu than thở "Lục Bình ơi..."
 
16/10/2010
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Hồn Trinh Nữ
Trường Phi Bảo
 
Là tôi trong cổ quan tài đẹp
Mắt khép, mi cong, tím môi hồng
Lụa trắng phủ lên đời trinh trắng
Quanh mình ngàn sắc trắng mênh mông
 
Ai cài cho tôi đóa ngọc lan
Điểm trên mái tóc nhung mơ màng
Tóc huyền óng ả muôn tơ sáng
Như dòng sông vắng chuyến đò ngang
 
Ai nắm tay tôi, rồi kể lể
Thuở nào cắp sách, thuở nào vui
Ai ngồi than khóc, ai hờn tủi
Ai gọi tên tôi rất ngậm ngùi
 
Tôi thấy trời như không sáng tỏ
Người đến, người đi nét buồn so
Sao trong đám người thăm viếng ấy
Vắng bóng người yêu ở chốn này
 
Cờ tang phơ phất hai hàng trắng
Một chuyến xe tang lặng lẽ chờ
Có những vòng hoa màu trăng trắng
Đưa tiễn tôi về nơi bến mơ
 
Những nén nhang lòng thơm nức nở
Mưa rơi lác đác giọt mong chờ
Gót hài phiêu diêu cùng mây gió
Sài Gòn như chít cả khăn sô
 
Tôi ngóng anh mà chẳng thấy đâu
Hận tình oan khuất dưới huyệt sâu
Thơ tình tôi viết muôn năm thức
Mà tình rưng rức đẫm dòng châu
 
Có người con gái yêu thơ lắm
Là tôi mê đắm say điệu vần
Nay người con gái yêu thơ lắm
Mệnh bạc như hoa rụng dưới chân
 
Hồn trinh nàng thác còn vương vấn
Xác này mục rữa lấm bụi trần
Trời xuôi tôi kiếp đời son phấn
Cát bụi nghìn thu vọng "Cố Nhân"
 
 
17/10/2010 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Xứ Hàn là xứ người ta
Trường Phi Bảo
Tặng: Sh...
 
Xứ Hàn là xứ người ta
Yêu anh mà phải xa nhà không nên
Biết rằng khác họ khác tên
Trăm năm em lẫy, bắt đền anh thôi
 
Xứ Hàn lạnh buốt đôi môi
Lạnh từ ngôn ngữ, lạnh hồi xuân sang
Lạ quê, lạ cảnh ngỡ ngàng
Biết tìm đâu cánh đồng vàng quê hương
 
Xứ Hàn đâu có cải lương
Nói chi hát bội, thân thương điệu chèo
Lũy tre xanh, mái tranh nghèo
Bến đò cũ, cánh cò theo cánh cò
 
Xứ Hàn bên ấy buồn so
Em mà sang ấy ốm o héo gầy
Áo dài rất Việt chẳng Tây
Áo bà ba nét duyên đầy tình quê
 
Xứ Hàn đẹp mấy chẳng mê
Yêu anh mà phải xa quê hổng đành
Tình là tình quá mong manh
Yêu nhau một thoáng tình thành giấc mơ.
 
18/10/2010
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Yêu ...
Trường Phi Bảo


Tôi cứ ngỡ yêu nhau là thắm thiết
Là nồng nàn, là da diết con tim
Là nhớ thương trong giây phút yếu mềm
Lòng tự hỏi bao đêm rồi...tự hỏi...

Yêu có thật như lời người ta nói
Sẽ là yêu trong khoảnh khắc ngọt ngào
Là sẽ không bao giờ biết khổ đau
Tình mãi mãi vẫn xanh màu cổ tích

Hai tâm hồn có cùng chung sở thích
Nghe tơ lòng rung cảm ý thơ say
Thấy thời gian chưa đủ gọi là dài
Và ta cứ đắm say hoài mộng tưởng

Tôi đã tin với tình không tưởng tượng
Không vực ngờ cho trọn vẹn nghĩa yêu
Biết thuỷ chung, biết chấp nhận mọi điều
Yêu là sẽ cho nhau nhiều "Tuyệt Đối"

Sao giờ đây tình từng cơn hấp hối
Lời người ta như gió thoảng mây bay
Yêu là chết, là dang dở từng ngày
Là cay đắng, là đoạ đày ...phải biết

Yêu lầm lỡ sẽ buồn trong nuối tiếc
Lệ thương sầu tình ly biệt thở than
Thực tế thì bao giờ cũng phủ phàng
Nên suy xét kỹ càng tình yêu ấy

Hạnh phúc đâu dễ dầu gì tìm thấy
Đừng vẽ tô những giấc mộng hão huyền
Tôi gục ngã vì tình quá thiêng liêng
Thiêng liêng quá khiến lòng mang hoảng sợ

Khoan vội vã, vội vàng chi nhung nhớ
Yêu là mong mình nên vợ nên chồng
Nếu đúng duyên thì tình sẽ trổ bông
Tôi sẽ đợi dẫu lòng đầy thương tích.

20/10/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Thời Áo Trắng
Trường Phi Bảo


Áo trắng hồn nhiên áo trắng bay
Thả hương theo gió, tóc em dài
Nụ cười của thuở tình chưa chớm
Một thoáng ai nhìn mắt bỗng say

Em tan trường về, áo trắng duyên
Nón lá nghiêng che rất dịu hiền
Bạn đâu ? đường vắng mình tha thướt
Tha thướt cho lòng ai chao nghiêng

Vô tư áo trắng ngát hồn xuân
Sách vở đeo mang mộng xa gần
Hàng si thẳng lối tình lấp ló
Thẹn thùng áo trắng giả bâng khuâng

Tháng ngày ngỡ trắng áo thơ ngây
Trái tim nguyên vẹn với em này
Nỗi buồn mỏng mảnh như sợi khói
Một chiều vướng mắc tựa làn mây

Bây giờ không thấy áo trắng đâu
Tương tư áo tím nhớ nhung sầu
Môi thắm ươm mơ mùa nắng hạ
Giã trường, biệt bạn... khóc mưa ngâu

26/10/2010
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-27 16:58:30Cạn Nguồn>
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Thời Áo Trắng
Trường Phi Bảo


Áo trắng hồn nhiên áo trắng bay
Thả hương theo gió, tóc em dài
Nụ cười của thuở tình chưa chớm
Một thoáng ai nhìn mắt bỗng say

Em tan trường về, áo trắng duyên
Nón lá nghiêng che rất dịu hiền
Bạn đâu ? đường vắng mình tha thướt
Tha thướt cho lòng ai chao nghiêng

Vô tư áo trắng ngát hồn xuân
Sách vở đeo mang mộng xa gần
Hàng si thẳng lối tình lấp ló
Thẹn thùng áo trắng giả bâng khuâng

Tháng ngày ngỡ trắng áo thơ ngây
Trái tim nguyên vẹn với em này
Nỗi buồn mỏng mảnh như sợi khói
Một chiều vướng mắc tựa làn mây

Bây giờ không thấy áo trắng đâu
Tương tư áo tím nhớ nhung sầu
Môi thắm ươm mơ mùa nắng hạ
Giã trường, biệt bạn... khóc mưa ngâu

26/10/2010




Áo Tím Buồn...
 
Áo tím buồn như chiếc lá phai
Nhớ ai để mắt biếc u hoài
Hồn nhiên thuở ấy giờ đâu mất
Để nắng hoàng hôn nhuốm tóc dài
 
Áo tím buồn như giấc mộng tàn
Môi hồng phai nhạt mỗi thu sang
Ai mang nhung nhớ lên song cửa
Để lúc trăng lên khóc lỡ làng
 
Áo tím buồn như những giọt mưa
Ướt trang kỷ niệm mấy cho vừa
Người đi chưa khuất chiều ly biệt
Đã thấy tình tàn trên lối xưa
 
Áo tím buồn như lỗi hẹn thề
Tàn thu gầy guộc kiếp u mê
Hết rồi tất cả bao mong ước
Sướt mướt chiều nay lạc lối về
Nhạc Sáng Tác http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=646342
Nguồn Thơ Chưa Cạn http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=641533
Ru Ta Một đời http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=657364

Cạn Nguồn
Đăng nhập để trả lời
0