📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Đông Chu liệt quốc (đính chính)

37 trả lời, 1.113 lượt xem — Trang 2 / 2
Dưới đây là phần bổ sung những câu bị thiếu trong bàn đang lưu hành. Những câu thiếu được IN ĐẬM.
 
Hồi 28
* Khi trước ta đã nằm mộng thấy Ngọc Hoàng thượng đế sai ta dẹp loạn nước Tấn; nay ta nghe nói Trùng Nhĩ và Di Ngô đều là người hiền cả, ta định chọn mà giúp một người, chưa biết nên giúp ai?
 
Hồi 29
* Phi Báo đến nước Tần, vào yết kiến Tần Mục công, phục xuống đất mà khóc. Tần Mục công hỏi. Phi Báo đem chuyện Phi Trịnh Phủ bị giết thuật lại đầu đuôi một lượt, rồi nói với Mục công nên đem quân sang đánh Tấn.
* Chu Tương vương mới đuổi vương tử Đái. Vương tử Đái chạy sang nước Tề. Vua Nhung xin giảng hòa, Tương vương đồng ý. Tương vương thấy công Quản Trọng to, bèn phong cho làm thượng khanh, nhưng Quản Trọng khiêm nhường chỉ nhận chức hạ khanh.
Mùa đông năm ấy, Quản Di Ngô đau nặng.
 
Hồi 30
* Bấy giờ có nước Hoài Di đem quân xâm phạm nước Kỷ. Nước Kỷ sai người sang cáo cấp với nước Tề. Hoàn công hội quân bảy nước là Tống, Lỗ, Trần, Vệ, Trịnh, Hứa, Tào thân hành đi cứu nước Kỷ và dời đô nước Kỷ về Lục Lăng. Chư hầu thấy Tề Hoàn công dùng Bão Thúc Nha làm tể tướng, những chính sách của Quản Di Ngô trước kia vẫn thi hành, không thay đổi gì cả.
* Huệ công nghe lời, rồi cử binh đi đánh Tần. Huệ công vẫn dùng con ngựa tiểu tứ để kéo xe, đó là ngựa của nước Trịnh đem biếu khi trước. Con ngựa ấy tầm nhỏ, lông mỡ, đi nhanh và êm lắm.
 
Hồi 36
* Bột Đề bằng lòng và nhận lời. Ba người cùng nhau ăn thề, hẹn ngày để khởi sự. Bột Đề ngoài mặt dẫu nhận lời, nhưng trong lòng không cho làm phải, nghĩ thầm một mình rằng:
* sợ lại như Tấn Huệ công (nhầm thành Tấn Hiếu công) ngày trước
 
Hồi 37
* Giới Tử Thôi cõng mẹ đi ẩn
Vương tử Đái tham sắc làm càn
 
Hồi 38
*Chu Tương vương tránh sang nước Trịnh
Tấn Văn công giữ tín hàng Nguyên
 
Chu Tương vương nghe lời Tiểu Đông nói, tức thì nổi giận rút thanh bảo kiếm ở trên đầu giường, định đi giết vương tử Đái. Đi được mấy bước, lại nghĩ thầm rằng: (Nhưng nhà vua bỗng nghĩ:)
* Bấy giờ mọi người tranh nhau lên mặt thành dựng cờ hàng. Và những người dòng dây trèo xuống thành để đi theo vua Tấn cứ liên tiếp nối nhau mãi không hết
 
Hồi 40
* Nước Tống tôi chẳng còn mấy ngày nữa mà mất, vậy chúa công tôi sai chúng tôi đem nộp quyển sổ có biên những lễ vật nhỏ mọn này để dâng quý quốc, xin quý quốc thương tình mà đến cứu cho.
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi 41
* Thành Đại Tâm ra sức phá vỡ vòng vây, để đưa cha chạy trốn. Khi Thành Đắc Thần đã ra khỏi rồi, Thành Đại Tâm không thấy Đấu Việt Tiêu đâu cả, lại quay vào tìm
 
Hồi 43
* Nước Tấn mượn đường nước Ngu để diệt nước Quắc khi đã diệt được Quắc rồi thì lại quay về mà đánh Ngu. Vua Ngu dại dột mà giúp Tấn, đến nỗi mất nước, điều ấy thật nên lấy làm gương! Chúa công thi ân với Tấn, điều ấy không có gì là đáng cậy (đáng tin cậy), mà nước Tấn lập kế để dâng chúa công, thì cái kế ấy lại khó mà lường được!
 
Hồi 45
* Nước Tấn có một toán quân mai phục, đã bị tôi đánh tan rồi, xin nguyên soái mau mau tiến binh. Hễ qua khỏi dãy núi Hào Sơn này thì không còn lo ngại gì nữa.
Mạnh Minh nghe báo mừng lắm, liền giục Tây Khất Thuật và Kiển Bính cùng nhau tiến binh. Lai Câu thu quân về yết kiến Lương Hoằng...
 
Hồi 46
* Ngày nay thắng trận, thế nào chúa công cũng ban thưởng, nếu tôi về mà không nhận thưởng thì thành ra có công mà không có thưởng, nếu tôi về mà chịu thưởng thì thành ra kẻ vô lễ cũng được quân (quận) công còn lấy gì làm phép cho kẻ khác.
* Quân Tấn tranh nhau đuổi đánh, quân Địch chết hại rất nhiều (theo Bạch Ðôn). Khi đuổi gần đến nơi, Bạch Ðôn trông thấy, liền hỏi Hồ Xạ Cô rằng:
* Bằng nay không tiến không lui thì hai bên cùng nhọc công tốn của, phỏng có ích gì!
 
Hồi 46
* Thương Thần nghe nói Ðấu Bột không muốn lập mình làm thái tử, có ý căm tức, đến lúc Ðấu Bột đem quân đi cứu nước Sái, lại không giao chiến với Tấn mà rút về, Thương Thần mới đem lời dèm pha với Sở Thành vương rằng:
*lại sai người đưa cho một thanh kiếm. Đấu Bột không cách gì giãi tỏ tấm lòng ra được, liền cầm thanh kiếm đâm cổ mà chết.
* Mạnh Minh không đem quân đi đánh quân Tấn, người nước Tần đều cho là nhát, chỉ có Tần Mục Công vẫn tin Mạnh Minh là người giỏi, thường bảo các triều thần rằng:
- Mạnh Minh tất có ngày báo thù được quân Tấn, chỉ vì chưa gặp thời đó thôi.
 
Hồi 47
* Công Tôn Chi khi ở nhà Chu về, biết ý Mục công muốn trọng dụng Mạnh Minh, cũng cáo lão về nghỉ. Mục công có một người con gái bé
* Mục công lại hỏi Tiêu Sử rằng:
- Nhà ngươi biết ống sinh và ống tiêu làm ra từ đời nào không?
- Tiêu Sử nói:
- Ống sinh làm ra từ đời Nữ Oa, ống tiêu làm ra từ đời Phục Hi.
Mục công nói:
-  Nhà ngươi hãy thử kể rõ nguyên ủy cho ta nghe.
- Vì ta cùng nàng có tiền duyên với nhau, nhờ một khúc ngọc tiêu mà được cùng nhau tác hợp, nhưng không nên ở mãi chốn trần gian này
* Nói xong, truyền cho quân sĩ sửa soạn binh mã để đêm hôm ấy sang đánh quân Tần. Khi đến trại quân Tần,  thì vừa canh ba
 
Hồi 48
* Chưa sang đến nơi, đã nghe tin nước Trịnh theo Sở và quân Sở đã lui rồi; lại nghe tin nước Trần cũng theo Sở.
* Ðến lúc đi săn, Sở Mục vương đang ham đuổi một đàn cáo, đàn cáo chạy vào trong hang sâu. Sở Mục vương ngảnh lại hỏi Tống Chiêu công lấy cái mồi lửa toan hun đốt đàn cáo.
* Nói xong, truyền chém người dong xe ấy và đánh vỡ cả cái xe. Các tướng bèn nói với Triệu Thuẫn rằng:
- Tướng quốc tiến cử Hàn Quyết làm tư mã, mà Hàn Quyết dám giết người dong xe của ngài, thật là một kẻ phụ ơn, xin chớ nên dùng làm gì!
* Tôi nghe Triệu Xuyên là con rể Tấn Tương công thuở trước, có nói với Triệu Thuẫn xin làm thượng quân phó nguyên soái, mà Triệu Thuẫn không cho, lại dùng Du Biền. Nay Triệu Thuẫn dùng mưu Du Biền, Triệu Xuyên không bằng lòng, bởi vậy xin đem thân thuộc đi theo đạo thượng quân, là có ý muốn tranh công của Du Biền đó. Nếu ta đến đánh đạo thượng quân, thì tất Triệu Xuyên cậy sức mạnh, vội vàng ra nghênh chiến.
 
Hồi 49
* Tống Chiêu công có người thứ đệ tên gọi công tử Bảo, mỹ miều hơn con gái, Vương Cơ có lòng yêu; một hôm mời công tử Bão uống rượu thật say
* cứ mỗi tháng lại sai người biếu thóc lụa và các thứ thực phẩm; còn những người nào có nghề khéo, tài giỏi, đều thu dùng mà cấp lương cho
* liền chiếm lấy những ruộng đất của Bính Nguyên, lại thâm thù Quản Di Ngô về bè với Bính Nguyên, cũng tước bỏ phong ấp của họ Quản
 
Hồi 50
* Trọng Toại liền sai nội thị giả cách phụng mệnh vua Lỗ đến triệu Thúc Trọng Bành Sinh. Thúc Trọng Bành Sinh sắp sửa vào cung.
* Quý Sinh cùng với quân nước Tống đánh nhau ở Đại Cức, bắt được quan hữu sứ nước Tống là Hoa Nguyên
* Nước Tần nghe tin nước Tấn đánh Sùng, thì lại không đến cứu Sùng, mà lại đem quân đi đánh Tấn
* tin yêu một quan đại phu tên gọi Ðồ Ngạn Giả, tức là con Đồ Kích, cháu Đồ Ngạn Di.
Ðồ Ngạn Giả khéo nịnh hót, bời vậy nói câu gì Tấn Linh Công cũng nghe. Linh Công sai Ðồ Ngạn Giả lập một cái vườn hoa
* đi tìm những thứ hoa thơm cỏ lạ, trồng ở trong vườn, trồng nhiều nhất là hoa đào, cứ về mùa xuân thì hoa đào nở ra trông như gấm vóc, mới đặt tên là Ðào viên.
* Linh Triếp nghĩ đến cái ơn Triệu Thuẫn cứu mình ngày trước, vậy mới cố sức để cứu Triệu Thuẫn. Bấy giờ người tùy tùng bỏ chạy tán loạn cả.
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi 51
* Quan đại phu là Ðồ Ngạn Giả có thể đương nổi việc ấy.
Linh công liền sai Đồ Ngạn Giả đi tuyển con gái, bất cứ trong thành ngoài ấp
* Ðấu Việt Tiêu đứng đằng xa trông thấy bắn ngay một mũi tên, cắm vào cái giá trống. Sở Trang Vương sợ hãi, đánh rơi dùi trống, các tướng đem mộc ra đỡ. Đấu Việt Tiêu lại bắn mũi tên nữa, cắm vào cái mộc.
* mới bảo Tôn Thúc Ngao rằng:
- Các quan triều thần nước Sở ta ngày nay không ai có kiến thức bằng nhà ngươi cả.
Nói xong liền cho Tôn Thúc Ngao làm lệnh doãn.
Tôn Thúc Ngao chối từ mà rằng:
- Tôi mới ở chỗ thảo dã tới đây
 
Hồi 52
* Tôi chỉ sợ quân Sở căm tức mà lại sang đánh Trịnh, thì Trịnh có thể trông cậy vào Tấn được nữa không? Tôi chắc rằng chẳng bao lâu nữa quân Sở lại kéo sang đánh thôi.
Đến năm sau, Sở Trang Vương lại sang đánh Trịnh, đóng quân ở phía bắc sông Dĩnh Thủy.
 
Hồi 53
* biết là Tiết Giã có ý muốn đem lời can ngăn, mới cáo từ Linh công mà lui ra. Linh công cũng đứng dậy, toan trở vào trong cung. Tiết Giã rảo đến trước mặt, nắm lấy vạt áo Linh công
 
Hồi 54
* nước Trần không đánh được, vậy ta phải đem quân đánh hộ. Tội ai người ấy chịu, quân dân nước Trần phải yên lặng, không được náo động”.
* Khổng Ninh và Nghi Hàng Phủ vì nó mà phải chạy trốn, nước Trần cũng vì nó mà phải tan nát.
* vì thế mà đại binh của Sở Trang vương tiến thẳng được đến địa giới nước Trịnh. Sở Trang Vương thấy quân tiền bộ đi được nhanh cóng như vậy
* Nước Tấn cho Tuân Lâm Phủ làm chánh tướng, Tiên Cốc làm phó tướng, đem quân sang cứu Trịnh hiện đã qua sông Hoàng Hà rồi.
Sở Trang Vương hỏi các tướng rằng:
- Quân Tấn sắp đến, nên về hay là nên đánh?
Quan lệnh doãn là Tôn Thúc Ngao nói rằng:
- Nước Trịnh chưa xin hòa thì ta nên đánh nhau với Tấn; nay Trịnh đã giảng hòa, ta còn sinh sự với Tấn gì nữa, chi bằng ta giữ cho toàn quân mà về.
 
Hồi 54
* Sái Cưu Cư ra khỏi dinh quân Tấn, lại gặp tướng nước Tấn là là Triệu Chiên
* Phan Ðảng tức khắc giục ngựa đuổi theo. Ngụy Kỳ đi đến một quãng rừng, nghe có tướng nước Sở đuổi theo, bèn toan quay lại để đối địch
* Triệu Chiên cởi áo giáp treo ở trên cây thông để chạy cho dễ. Khuất Đãng lấy được áo giáp và xe ngựa đem về nộp Sở Trang vương
* Tướng nước Tấn là Bàng Bá đem hai con là Bàng Ninh và Bàng Cái cùng ngồi một cái xe nhỏ để chạy trốn; lại gặp Triệu Chiên cũng đang bơ vơ chạy trốn, đi chân không; da bàn chân trầy ra hết
* Quan lệnh doãn là Tôn Thúc Ngao thở dài mà than rằng:
- Nhờ có mưu của Ngũ Sâm mà đánh được quân Tấn thì ta cũng nên xấu hổ mà chết!
Từ đó Tôn Thúc Ngao uất ức thành ra ốm nặng. Tuân Lâm Phủ về nước Tấn, vào yết kiến Tấn Cảnh Công. Tấn Cảnh Công toan chém. Các quan triều thần đều can rằng:
- Tuân Lâm Phủ là một bậc đại thần
 
* Trang vương nói:
- Tẩm Khâu là nơi đất xấu, có lợi gì cho nhà ngươi?
Tôn An nói:
- Khi cha tôi gần mất có dặn tôi như vậy
 
Hồi 55
* Trang vương nói:
- Nhà ngươi sợ nước Tống đám ngăn trở hay sao?
Thân Vô Úy nói:
- Khi trước tiên quân ta hội chư hầu ở Quyết Lạc
* nếu ta không cứu thì bỏ mất nước Tống!
Bá Tôn nói:
- Nước Sở cách xa nước Tống hai nghìn dặm, lương thực khó vận lắm. Nay ta sai người sang nước Tống, nói là đại binh ta đã sắp tới nơi, khiến cho nước  Tống cứ cố sức mà chống giữ, chẳng qua chỉ vài tháng thì nước Sở phải rút quân về, thế là ta không đánh Sở mà có cái công cứu được nước Tống.
Tấn Cảnh công khen phải, hỏi các quan trong triều xem có ai dám sang sứ nước Tống
* Ngụy Khỏa giả cách truyền lệnh rút quân trở về Lê Thành. Quả nhiên Đỗ Hồi đem quân đuổi theo. Ngụy Khỏa giao chiến qua loa mấy hợp, rồi giả cách thua chạy, dụ Đỗ Hồi đến gần Thanh Thảo bi
* để làm cho vướng chân Đỗ Hồi. Ngụy Khỏa và Ngụy Kỳ đi đến nơi, bắt sống được Đỗ Hồi. Quân Đỗ Hồi thấy chủ tướng bị bắt
* Vì quả chuông ấy là tự Tấn Cảnh công đúc ra, nên sau người Tấn mới  gọi quả chuông là “Cảnh chung”
 
Hồi 56
* Lỗ Tuyên công lo lắm, chỉ sợ sau này ba họ ấy lại chiếm đoạt quyền thế của con cháu mình, mới nhân khi công tôn Quy Phủ sang sứ nước Tấn, mới cầm tay Quy Phủ mà dặn rằng:
* Khoảnh công về đến dinh quân Tề, nghĩ cái ơn Phùng Sửu Phủ cứu sống cho mình, lại lẻn vào trong đám quân Tấn, để tìm Phùng Sửu Phủ, ra rồi lại vào, cả thảy đến ba lần.
 
Hồi 57
* Sở Trang vương hỏi các quan đại phu rằng:
- Vua Trịnh lại sai sứ sang đón Hạ Cơ là vì cớ gì?
Khuất Vu tâu với Sở Trang vương rằng:
- Hạ Cơ muốn tìm xác Tương Lão
 
Hồi 58
* nước tôi bắt được ba quan nguyên soái mà đều tha cho về, rồi sau quý quốc lại trái lời thề, đem quân sang cướp vương cung. Đời Linh công và Khang công tôi, đem quân sang đi đánh Sùng mà quý quốc lại đem quân cùng với nước tôi giao chiến
 
Hồi 59
* - Ta trông cậy vào thần tiễn của nhà ngươi để hộ vệ quan tư mã về nước.
Nói xong, hạ lệnh rút quân. Trịnh Thành công đem quân đi tiễn ra khỏi địa giới.
* Hàn Quyết và Triệu Vũ đem quân vây nhà Đồ Ngạn Giả, bất cứ già trẻ lớn bé, đều giết sạch cả. Triệu Vũ xin đem đầu Đồ Ngạn Giả ra tế ở trước mộ Triệu Sóc.
* rồi tâu với Tấn Điệu công, xin thiên cả ngôi mộ công tôn Chử Cữu cùng chôn ở Vân Trung Sơn, gọi là “nghĩa trủng”.
* ta nên giúp binh lực cho bọn ấy, sai về đánh Tống, hễ đánh được Tống thì ta lại phong cho. Đó là cái kế dùng quân giặc đánh quân giặc.
 
Hồi 60
* Nay Bức Dương là con đường quân Sở sang đánh Tống, nếu ta đem quân thẳng tới Bức Dương thì chỉ đánh một trận là có thể chiếm lấy được
* Bỗng nghe trên mặt thành có tiếng cót két rồi cánh cửa treo buông sầm ngay xuống trúng giữa đỉnh đầu Thúc Lương Ngột, Thúc Lương Ngột tức khắc ném cái giáo xuống đất, hai tay đỡ cánh cửa từ từ đẩy lên
Đăng nhập để trả lời
0
 
Hồi 61
* - Trong bốn anh em mày, chỉ có Quí Trát hiền đức hơn cả, nếu lập Quí Trát thì có thể làm cho nước Ngô ta được cường thịnh. Từ trước ta vẫn muốn lập Quí Trát làm thế tử, nhưng Quí Trát cố ý từ chối. Vậy khi ta chết rồi, Chư Phàn truyền cho Dư Sái, Dư Sái truyền cho Di Muội, Di Muội truyền cho Quí Trát, cứ lần lượt truyền cho em, chứ không được truyền cho con, cốt để cho Quí Trát được lên làm vua mà giữ lấy cơ nghiệp, ai trái mệnh ta, là bất hiếu đó.
 
Hồi 62
* - Nhà ngươi là ai mà bắn trúng được vai Thực Xước này, cũng đáng khen cho là người giỏi! Xin nói rõ họ tên.
Châu Xước nói:
- Ta đây là danh tướng nước Tấn, tên gọi là Châu Xước!
Thực Xước nói:
- Tôi đây không phải người nào, chính là danh tướng nước Tề tên gọi là Thực Xước đây! Tướng quân không nghe thấy người ta có câu rằng: “Đừng có láo xược, sợ hai ông Xước!” Tôi cùng tướng quân đều nổi tiếng là kẻ dũng sĩ, vậy thì nên yêu nhau vì tài, nỡ nào lại hại nhau!
Châu Xước nói:
- Tướng quân nói dẫu phải, nhưng người nào vì chủ người ấy, thế tất phải như vậy.
 
Hồi 64
* - Chồng thiếp mà có tội thì không dám nhận lời viếng của chúa công; nhược bằng vô tội thì chồng thiếp cũng còn có cái túp của tiền nhân để lại, chứ chỗ này đâu có phải là chỗ viếng tang, thiếp không dám nhận.
 
Hồi 65
* Đông Quách Yển giả cách thân tình, mời sang một cái nhà bên thắp đèn uống rượu; lại bảo bọn Châu Xước hãy cởi bỏ kiếm ra, để ngồi uống rượu cho vui;
 
Hồi 67
* khi đã say thì chung chạ lăng nhăng, các người xung quanh ai cũng phải bưng miệng mà cười. Khánh Phong và Lư Bồ Miết vẫn không lấy gì làm ngượng. Lư Bồ Miết nói với Khánh Phong xin triệu người anh là Lư Bồ Quí ở nước Lỗ về
 
Hồi 68
* Đài cao chót vót, mỗi tầng lại có bao lan và mái hiên. Đi đến tầng nào thì ở đấy lại có một bọn mỹ đồng múa hát và chuốc rượu.
 
Hồi 69
* Khang vương vào trước, đứng lễ quá lên trước chỗ chôn ngọc bích; Linh vương vào sau, lúc lễ với tay đến chỗ ngọc bích; Tử Can và Tử Tích thì cách ngọc bích xa lắm.
* Từ khi nhà Chu suy, Tề và Tấn làm bá chủ ở Trung nguyên, Tấn làm bá chủ ở Tây Nhung, Tần làm bá chủ ở Nam Man, dẫu bởi có nhân tài, nhưng chẳng qua cũng là do khí vận.
* chứ có phải là vì tham danh vị đâu! Nếu ai cũng đi cả thì việc nước còn trông cậy vào đâu? Huống chi việc biến loạn, nước nào chẳng có,
* Gặp bấy giờ có người ở ngoại thành đem dâng hộp hoan quất (quít). Sở Linh vương cầm ngay một quả, đưa cho Án Anh. Án Anh cắn ăn cả vỏ. Sở Linh vương vỗ tay cười ầm lên mà bảo rằng:
 
Hồi 70
* mới định nhân tiện sang triều kiến nước Tấn để xem Tấn Chiêu công là người thế nào. Khi Tề Cảnh công sang Tấn, cho kẻ dũng sĩ là Cổ Giã Tử đi theo.
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi 71
* mới trèo lên tướng đài để truyền hiệu lệnh cho quân sĩ. Khi mặt trời đã gần chiều, mới trông thấy Trang Giả đủng đỉnh đi một cái xe ngựa từ đằng xa đến, mặt còn có vẻ say. Trang Giả đi đến quan môn, thủng thỉnh xuống xe, trèo lên tướng đài.
* người thứ tử tên là Đông Quốc muốn tranh, mới lễ tiền cho Phí Vô Cực, để nhờ nói hộ với Bình vương(4). Phí Vô Cực nói với Sở Bình Vương đuổi Triều Ngô nước Sái sang nước Trịnh. Đến lúc Sái Bình công mất, thế tử Chu lên nối ngôi. Phí Vô Cực lại giả mạo truyền mệnh Sở Bình vương bắt người nước Sái phải đuổi thế tử Chu đi, mà lập Đông Quốc lên làm vua.
Sở Bình vương thấy vậy, hỏi Phí Vô Cực rằng:
- Tại sao người nước Sái đuổi thế tử Chu?
* Nàng Mạnh Doanh dẫu được Bình vương yêu dấu, nhưng thấy Bình vương già cả, trong lòng không được vui. Bình vương biết vậy cũng không dám hỏi.
 
Hồi 73
* chức thị lại là Bị Ly có cái công tiến thóc trong kho cấp phát cho thăng làm đại phu; đem tiền thóc trong kho cấp phát cho những người cùng khổ, người trong nước ai cũng bằng lòng.
(Sửa lại) chức thị lại là Bị Ly có cái công tiến dẫn Ngũ Viên, được [strike]thóc trong kho cấp phát cho[/strike] thăng làm đại phu; đem tiền thóc trong kho cấp phát cho những người cùng khổ, người trong nước ai cũng bằng lòng.
* rồi nửa đêm hôm nay tôi cùng anh cải trang tìm đường lẻn trốn, quân Sở tất không ngờ.
Yểm Dư khen phải, truyền sửa soạn quân mã để sắp khai chiến. Yểm Dư và Chúc Dung cùng mấy người tâm phúc giả hình làm quân tuần tiễu
 
Hồi 74
* nói cho biết việc Bá Khước Uyển muốn hại mình. Yên Tương Sư nói:
- Bá Khước uyển cùng với Dương Lập Trung, Dương Hoàn và Dương Đà đồng mưu với nhau đã lâu
* cùng học một thầy với Âu Giã Tử, cho ở cửa Tượng Môn để đúc những thanh kiếm thật sắc. Can Tương đi tìm những kim loại
* Yêu Ly thừa cơ lẻn trốn. Hạp Lư bèn giết vợ con Yêu Ly đem thây đốt ở giữa chợ. Yêu Ly trong khi đi trốn, gặp ai cũng kể những nổi oan khổ
* - Nhà ngươi hãy đem thần dũng [strike]thân dùng[/strike] để giữ thành cho ta.
* Tôn Vũ hẹn đến sáng hôm sau thì mọi người đều hội tại giáo trường(2) để tập trận và mời Hạp Lư lên trên đài ngồi xem.
Đầu canh năm ngày hôm sau, hai đội cung nữ đều đến giáo trường. Người nào cũng mình mặc áo giáp
 
Hồi 76
* Ngũ Viên lại lấy chân giẫm lên bụng xác Sở Bình vương, rồi thò tay khoét mắt, mà kể tội rằng:
- Lúc mày sống có mắt cũng như không! Mày có mắt mà không biết ai trung, ai nịnh, lại giết oan cha ta và anh ta!
Nói xong, cắt lấy đầu Sở Bình vương, còn áo quan và xương, sai đem quẳng ở giữa cánh đồng. Ngũ Viên đã đánh vào xác Sở Bình vương rồi, lại hỏi ông cụ già rằng:
* Người em thứ hai của Đấu Tân là Đấu Hoài nghe nói Sở Chiêu vương đến, vội vàng ra đón. Đấu Tân sai Đấu Hoài đi làm cơm.
* Lại nói chuyện công tử Thân đóng quân ở Lỗ Phục Giang nghe tin Sính Đô đã mất rồi, Sở Chiêu vương phải chạy trốn, sợ người trong nước tan tác, không có ai làm chủ, mới mặc đồ vương phục, đi xe vương dư, tự xưng là vua Sở, đóng ở đất Bế Tiết để cho yên lòng dân. Dân chạy loạn, đều theo về đấy. Sau công tử Thân nghe tin Sở Chiêu vương ở nước Tuỳ, liền hiểu dụ cho dân biết, rồi tìm sang nước Tuỳ để theo Sở Chiêu vương. Ngũ Viên vẫn căm tức vì không bắt được Sở Chiêu vương mới nói với Hạp Lư rằng:
* - Nếu vậy thì Phu Khái tất có lòng làm phản!
Hạp Lư nói:
- Bây giờ biết làm thế nào?
Ngũ Viên nói:
- Công tử Phu Khái là một kẻ vũ phu
* Sở Chiêu vương nói:
- Kẻ kia định báo thù cho cha, thế tức là hiếu tử. Đã là hiếu tử thì khó gì không làm được trung thần!
* Tháng tám năm ấy, nước Lỗ sắp làm lễ Đế tế. Dương Hổ định sau ngày Đế tế, làm tiệc mời Quí Tôn Tư. Vô Kỵ nghe tin, liền nói:
* Bấy giờ họ Mạnh cùng họ Thúc đem quân đến vây ấp Cấu. Hầu Phạm cố sức chống giữ. Mạnh Tôn Vô Kỵ không thể đánh nổi
* Lúc trước Công Sơn Bất Nhữu nghe nói Hầu Phạm chiếm cứ ấp Cấu để làm phản, họ Thúc và họ Mạnh đem quân đi đánh, thì mừng mà nói rằng:
* Được một lúc, quan tư mã là Thân Câu Tu và Nhạc Kỳ đều đem quân đến. Khổng Tử bảo Quí Tôn Tư đem hết binh pháp ra trao cho quan tư mã
* Nhà ngươi cứ nói ấp Thành là để trấn thủ cõi bắc nước Lỗ. Nếu phá ấp Thành thì khi quân Tề sang xâm cõi bắc, ta lấy gì mà đương nổi
* rồi đệ quốc thư vào tâu Lỗ Định công.
Lỗ Định công mở thư ra xem. Thư rằng:
“Tôi là Chử Cữu,
 
Hồi 79
*Thế tử Ba tâu lại với Hạp Lư, rồi sai an táng nàng Thiếu Khương ở trên đỉnh núi Ngư Sơn. Thế tử Ba thương nhớ nàng Thiếu Khương quá, sau cũng thành bệnh, chưa được bao lâu cũng chết. Hạp Lư muốn chọn trong các công tử để lập một người làm thế tử
* Linh Cô Phù đuổi theo, chém vào chân phải Hạp Lư đứt ngón chân cái. Hạp Lư rơi giầy, ngã lăn xuống đất,
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi 81
* Nhà lại gần sông, ngày nào hai người cũng cùng nhau ra đập sợi ở bến sông, má hồng mặt hoa, ánh rọi vào nhau chẳng khác gì hai đóa phù dung trên một nhánh.
* Trước đó một năm thì Tề Cảnh công (Chữ Cữu) mất, con nhỏ là Trà lên ngôi. Năm ấy, Sở Chiêu vương (Trân) mất, thế tử Chương lên nối ngôi.
 
Hồi 82
* Cứ như việc ngày nay, có tiến không thoái, có chết không sống. Trong quân chỉ cho đánh trống, chứ cấm không cho đánh chiêng.
*  Câu Tiễn thân hành đốc suất quân sĩ đánh nhau với Ngô, Phạm Lãi và Thế Dung ở hai bên cùng reo hò mà tiến, khí thế hăng hái lắm.
 
Hồi 83
*Vệ [strike]Thành[/strike] Trang công thấy bao nhiêu bảo khí ở trong kho tàng đều bị Vệ Xuất công lấy đem đi cả, mới bàn mưu với Hồn Lương Phu.
* Đêm hôm ấy, Phạm Lãi đi một chiếc thuyền nhỏ, ra Tề Nữ môn, qua Tam Giang vào Ngũ Hồ. Ngày hôm sau, Câu Tiễn sai người triệu thì Phạm Lãi đã đi rồi. Câu Tiễn biến sắc mà bảo Văn Chủng rằng:
 
Hồi 85
* - Chín cái đỉnh là đồ quý truyền của đời nhà Chu, nay bỗng lay động, thế là vận nhà Chu sắp hết.
* Cổ Tu chạy về yết kiến Cơ Quật, nói Nhạc Dương là người trí dũng, không thể địch nổi. Được một lúc thì Nhạc Dương đem quân đến vây.
* Từ bấy giờ các quan đua nhau dâng thư: người thì nói vua Trung Sơn sắp đem nửa nước chia cho Nhạc Dương; người thì nói Nhạc Dương bàn mưu với Trung Sơn để cùng đánh Ngụy.
 
Hồi 86
* - Đất nước Tần nguyên là của nhà Chu chia cho, chỉ hơn năm trăm năm thì tất lại hợp, mà sẽ có đời nên nghiệp bá vương.
 
Hồi 88
* trong lúc uống rượu cùng nói về binh cơ, Tôn Tẫn đối đáp trôi chảy; đến khi Tẫn hỏi Quyên mấy điều, thì Quyên chẳng đáp được câu nào, Quyên bèn giả cách hỏi rằng:
Hồi 89
* - Cứ ý tôi, thì ta nên hứa với nước Hàn là thế nào cũng cứu để cho họ yên lòng. Hàn biết có Tề cứu thì tất cố sức để chống Ngụy, Ngụy tất cũng hết sức để đánh Hàn, ta đợi đến lúc quân Ngụy mệt mỏi rồi mới cứu nước Hàn đã nguy ngập, thì dùng sức ít mà được công nhiều, há chẳng hơn hai kế kia ư?
Tuyên vương vỗ tay khen phải, bèn hứa với sứ Hàn là cứu binh Tề sớm chiều sẽ đến.
* Bàng Quyên nói chưa dứt thì hai toán phục binh của Viên Đạt và Độc Cô Trần trông thấy lửa sáng, đều giương cung nỏ bắn ra, muôn mũi tên vùn vụt bay đến như mưa, khiến quân Ngụy rối loạn, Bàng Quyên mình bị trọng thương, liệu không thể thoát được mới than rằng:
* Tề Tuyên vương bèn cử Điền Kỵ làm tướng quốc, Điền Anh làm tướng quân, còn Tôn Tẫn làm quân sư như cũ, gia phong ấp lớn.
* liền sai Long Giả đem địa đồ Tây Hà dâng cho quân Tần. Vệ Ưởng xét đồ nhận đất, kéo quân trở về. Công tử Ngang bèn đầu hàng nước Tần. Ngụy Huệ vương cho rằng đất An ấp ở gần Tần khó giữ được yên, bèn thiên đô đến Đại Lương
 
Hồi 90
* Lại qua vài ngày, Trương Nghi đưa giấy vào tướng phủ xin từ biệt, Tần truyền cho hôm sau sẽ tiếp kiến. Nghi hỏi mượn mũ áo của chủ trọ để sáng hôm sau vào tướng phủ.
* Bà mẹ già của Tần cũng chống gậy đi ra đường xem, hai em trai, chị dâu và vợ Tần đều nghiêng mắt không dám trông lên
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi 91
* Quân đi đến giữa đường, Mạnh Thường quân giả bệnh đi đón thầy thuốc điều trị, lần chần không đi.
* Tô Tần tự thấy xấu hổ không bằng Mạnh Thường quân. Vua Sở sợ Tần và Tề kết liên với nhau, bèn sai sứ kết thân với Mạnh Thường quân. Từ đời Tề Tuyên vương, Tô Tần được trọng dụng,
* Nhưng từ lúc Mân vương không nghe kế của Tần mà nghe kế của Mạnh Thường quân, thì bọn tả hữu cho là đã có lòng ghét Tần
* Tần đông hợp với Tề thì Tề mạnh, nam hợp với Sở thì Sở mạnh, nhưng ý của chúa công tôi là ở Sở mà không phải ở Tề.
* bọn danh tướng như Bàng Hầu Sửu chết trận hơn bảy mươi người, sáu trăm dặm đất Hán Trung đều mất. Nghe tin ấy, cả nước Sở đều chấn động.
 
Hồi 92
* bèn riêng đặt ra chức thừa tướng, tả một người, hữu một người, Cam Mâu làm tả thừa tướng, Vu Lí Tật làm hữu thừa tướng
 
Hồi 94
* - Đại vương đã biết nước Tề bỏ Mạnh Thường quân chưa?
Vua Tần nói:
- Quả nhân có nghe nói mà chưa tin.
Phùng Hoan nói:
- Tề sở dĩ được thiên hạ xem trọng là vì có Mạnh Thường quân là người hiền tài
* sai sứ giả đem nghi trượng thừa tướng đi theo để đón Mạnh Thường quân. Phùng Hoan nói:
- Tôi xin đi trước để báo Mạnh Thường quân, bảo phải đi ngay chớ nên dùng dằng.
* bắt được tướng Hàn là công tôn Hỉ, lấy được ba trăm dặm đất Vũ Toại; rồi đánh Ngụy lấy được bốn trăm dặm đất Hà Đông.
* - Nay nước Tề đánh Tống, tôi xin có lời mừng đại vương.
Vua Tần nói:
- Tề đánh Tống làm sao tiên sinh lại mừng quả nhân?
Đại nói:
- Vua Tề cường bạo không khác gì vua Tống,
*ba người cùng họp bàn. Đường Muội nói:
- Vua Tống chí lớn khí kiêu, nên làm ra thế yếu để dụ nó.
Mang Mãi nói:
- Vua Tống dâm ngược,
 
Hồi 95
*Xỉ thấy quân Yên thế mạnh, sợ cứu Tề vô công, bèn mật sau sứ tư thông với Nhạc Nghị, muốn giết Mân vương cùng Yên chia nhau đất Tề,
* Lại nói quần thần nước Tề bỏ chạy tán loạn, nghe việc Vương Chúc tử tiết, than rằng:
- Hắn đã cáo quan, mà còn có lòng trung nghĩa, nữa là chúng ta đang làm quan ở triều, mà ngồi nhìn vua mất nước tan, không lo khôi phục, thì còn ra giống người gì nữa!
Bèn cùng chạy đến Cử Châu theo Vương Tôn Giả, cùng đi dò tìm thái tử; hơn một năm, Pháp Chương biết là thực lòng, bèn ra mắt tự nói mình thực là Pháp Chương.
* Nói rồi ù té chạy.
Điền Đan vội đuổi theo giữ lại bảo mọi người rằng:
- Vị thần nhân ta thấy trong chiêm bao tức là người này!
 
Hồi 96
Quả nhân được Lạn Tương Như, thân yên như Thái sơn, nước vững như chín đỉnh. Tương Như công rất cao quần thần không ai bằng.
Bèn cử Lạn Tương Như làm chức thượng tướng, ban thứ ở trên Liêm Pha.
Liêm Pha giận nói rằng:
 
Hồi 97
* cho nên sai hạ thần là Giả này đến nối lại tình giao hiếu ngày trước, đại vương chỉ biết trách người mà không biết trách mình, e rằng cái dấu xe đổ của Mãn vương lại thấy ở ngày nay vậy!
* xưa kia đức Trọng Ni không làm điều thái quá, sao mày lại quá nhẫn tâm, đó là ba tội. Ngày nay mày đến đây, đáng lẽ ta chém đầu mày để báo cái thù trước, nhưng thấy mày thương ta rét mà cho áo,
 
Hồi 98
* Vua Triệu biết hai người đưa nhau đi, không ở Hàn thì tất ở Ngụy, bèn sai người đi bốn phía đuổi bắt. Sứ giả đến nước Ngụy, mới biết Ngụy Tề đã tự vẫn, liền tâu vua Ngụy muốn xin cái đầu Ngụy Tề để chuộc Bình Nguyên quân về nước.
* tỉnh dậy, đòi quan đại phu là Triệu Vũ nói cho biết. Triệu Vũ thưa rằng:
- Mặc áo hai sắc, đó là hợp lại; cưỡi rồng lên giời, đó là tấn tới nhanh chóng; ngã xuống đất là được đất; vàng ngọc thành núi là của cải đầy rẫy. Cứ như chiêm bao ấy, đại vương tất có sự mừng rộng đất thêm của, thực là giấc chiêm bao rất hay.
Vua Triệu lại sai quan coi việc bói toán là Cảm đoán xem. Cảm thưa rằng:
- Áo hai sắc là tàn tệ; cưỡi rồng lên trời, chưa đến nơi mà ngã xuống là công việc giữa chừng sinh biến
* Dưới núi Kim Môn có cái suối chảy gọi là Dương Cốc; quân Tần, Triệu đều phải lấy nước uống ở đó. Dinh Triệu ở phía nam, dinh Tần ở phía tây, dòng nước từ tây chảy về đông nam, nếu đoạn tuyệt suối ấy,
 
Hồi 99
* cho nên Dị Nhân làm con tin ở Triệu, đã lâu chẳng có ai thăm hỏi đến. Khi Vương Tiễn đánh Triệu, vua Triệu giận lây đến con tin, muốn giết Dị Nhân.
 
Hồi 100
* Bình Nguyên quân nghe tin và hỏi rõ nguồn cơn, tự trách mình rằng nước Triệu có hai hiền sĩ, Tín Lăng quân biết mà mình không biết, thực mình kém Tín Lăng Quân. Rồi tự đi đến quán xá xin lỗi. Tín Lăng quân lại ở lại nước Triệu.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
Hồi 101
* thấy quân các nước kia không đến, đều chán nản rồi cùng rút về. Tây Chu công cũng kéo quân về. Noãn vương một phen ra quân, chi phí tổn suông mà chẳng được lợi gì
* Ngô Khởi thờ vua Sở, bỏ quý thích để nuôi chiến sĩ, bình định Ngô, Việt ở phía nam, đánh lui Tam Tấn ở phía bắc. Còn Văn Chủng thì thờ vua Việt, đổi yếu làm mạnh, thôn tính được nước Ngô, báo được cái thù Cối Kê cho vua Việt.
* tiếng là từ bỏ vinh hoa, thật là cất được gánh nặng, rồi sẽ tìm nơi cao ẩn, hưởng hết tuổi trời, con cháu đời đời nối làm Ứng hầu, chẳng hơn là cứ giữ lấy cái địa vị bấp bênh không vững mà còn lo cái họa vô hình không khéo sẽ xảy ra ư?
 
Hồi 103
* bổ vây được tướng Tần là Trương Đường ở Đô Sơn, Mông Ngao đem quân đến cứu và đánh thành, nhưng quân Triệu gặp được quân cứu lại càng ra sức phòng giữ, bọn Mông Ngao không sao đánh được, phải sai sứ giả trở lại Đồn Lưu
* Trường An quân mới thật là con của tiên vương, nên ta mới tôn lên, nếu tướng quân còn nhớ tiên vương, thì nên cùng kéo quân thẳng vào Hàm Dương, trừ đứa dâm,
* Rồi một mặt sai Dương Đoan Hòa là khách cũ của Trường An quân đem thư đến thành Đồn Lưu, lẻn giao cho Trường An quân, khuyên mau mau quy thuận; một mặt sai Hoàn Xỉ dẫn một toán quân đánh thành Trường Tử, Vương Bí dẫn một toán quân đánh thành Hồ Quan, Vương Tiễn tự đánh thành Đồn Lưu, ba nơi cùng đánh, khiến Phàn Ô Kỳ không thể ứng phó kịp. Phàn Ô Kỳ bảo Thành Kiệu rằng:
- Nay nhân lúc nó chia quân, ta nên quyết một trận được thua. Nếu Trường Tử và Hồ Quan không giữ được, quân Tần thế to, lại càng khó địch lắm!
Thành Kiệu tuổi bé nhát sợ, khóc lóc nói rằng:
- Việc này tự tướng quân xướng ra, chỉ nhờ ở tướng quân liệu định, đừng làm lỡ việc tôi!
Phàn Ô Kỳ liền kén hơn vạn tinh binh, mở cửa ra đánh, Vương Tiễn giả cách thua một trận, lui quân đóng ở đồn Phúc Long. Ô Kỳ đắc thắng vào thành. Dương Đoan Hòa đổi lốt giả làm quân của Ô Kỳ, nhập bọn lẻn vào trong thành. Thành Kiệu hỏi Phàn Ô Kỳ:
- Binh mã của Vương Tiễn không lui, biết làm thế nào?
Phàn Ô Kỳ đáp rằng:
- Ngày nay đánh nhau, quân nó bị thua đã nhụt lắm, ngày mai nên đem quân hết ra đánh, quyết bắt sống Vương Tiễn, kéo quân thẳng vào Hàm Dương, tôn vương tử lên làm vua, mới thỏa chí tôi!
 
Hồi 104
* Phương chi Lao Ái chưa từng được đem đối chất, hư thực không bằng cớ, không nên bắt tội lây. Vua Tần bèn tha Bất Vi không giết, chỉ bãi chức thừa tướng. Hoàn Xỉ đánh giặc có công, được gia phong thêm cấp. Năm ấy tháng tư mùa hạ, trời phát đại hàn, giáng sương tuyết, nhân dân nhiều người chết rét. Dân gian đều cho là vì vua Tần đày thái hậu, con không nhận mẹ, nên có điềm lạ ấy. Quan đại phu là Trần Trung can rằng:
- Thiên hạ không có người con nào không mẹ, nhà vua nên đón thái hậu về Hàm Dương để giữ hết đạo hiếu, may ra có thể chuyển được lòng trời.
Vua Tần giận quá, sai lột quần áo Trần Trung ra, đặt nằm trên đống gai móc mà đánh chết, phơi thây ở dưới cửa khuyết, rồi yết thị rằng:
“Còn ai can việc thái hậu, thì trông đây”.
 
Hồi 105
* Có người nước Sở tên là Lý Tư, học trò của bậc danh hiền Tuân Khanh, có học vấn rộng, trước kia đến nước Tần, thờ Bất Vi làm xá nhân, Bất Vi tiến lên vua Tần, được làm khách khanh.
 
Hồi 106
* để Tần khỏi mượn cớ sinh sự, rồi mới kết với Tam Tấn ở phía tây, liên với Tề, Sở ở phía nam, thông với Hung Nô ở phía bắc, để mưu đồ dần dần việc báo thù Tần.
 
Hồi 107
* Hạng Yên đuổi đánh luôn ba ngày ba đêm, giết bảy viên đô úy và quân sĩ Tần không biết bao nhiêu mà kể. Mông Vũ đi sau, nghe quân Lý Tín thua to, liền lùi lại, sai sứ về cáo cấp. Vua Tần giận quá, tước hết quan chức và ấp ăn lộc của Lý Tín, rồi thân đến Dĩnh Dương
 
 
Đến đây là hết phần hiệu đính (các lỗi vặt như chấm câu, lỗi chính tả... xin các bạn tự sửa). Cám ơn các bạn.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»