📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Giới thiệu nhà văn Chu Lai

16 trả lời, 765 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>Người đẹp bình dương</b> -- <b>10/18/2003 4:02:23 AM </b> &gt;>
Ông anh Chu Lai


Mỹ Quyên


Vào những buổi chiều muộn đi trên phố, ai đó có thể đã nhìn thấy một ông anh tóc tai xù xì, áo quần hầm hố cưỡi trên chiếc xe 125 phân khối chạy như kẻ lãng du. Ánh mắt ông anh lạnh lùng bình thản nguỵ trang cho những nỗi buồn mê đắm vẫn còn ngấm ngầm chảy trong trái tim năm mấy năm gõ nhịp. Ông anh đang đi về phía một dòng sông-nơi những tia nắng vàng vọt lẻ loi cuối chiều sẽ gợi cho ông anh nỗi nhớ thắt ruột thắt gan về dòng sông Sài Gòn một thời khói kửa. Ấy là lúc ông anh đang "tìm về".
Thế nào, trong những phút giây đó ông anh cũng lại bồi hồi mà khóc lặng lẽ. Cái tuổi toan về già bỗi bỗng dưng lại hay khóc như trẻ con. Xúc dộng một tí là khóc. Bóng ông anh in hình bên bờ sông, nhìn từ xa, giật thột bởi lại thấy hình ảnh cậu bé cùng lớp, rồi đêm giáng sinh ngồi như bị chôn chân trước ngõ nhà cô ấy mà không dám gõ cửa. Cái buổi biết trốn học ra bờ sông Hồng hoang sơ lau lách, tập tành tành tành thả khói thuốc trắng xoá cả hoàng hôn, bó gối cô độc mơ tới những chân trời mới lạ. Đâu biết rằng những triệu chứng già trước tuổi kỳ quặc ấy là mầm mống nảy nòi ra những tố chất văn chương của cậu học trò hư thủa ấy. Để rồi khi 17 tuổi vác súng ra trận, đã thầm nhủ rằng " chết thì thôi, sống về cầm bút" . Suốt mười năm vật lộn với cái chết cận kề, những tưởng đã bị dập vùi trong bom đạn... Nhưng rồi chiến tranh chống mỹ kết thúc thắng lợi, đất nước hoà bình ông anh trở về nguyên vẹn đeo cái sự nghiệp văn chương vào thân " lấy bút làm thìa múc óc ra mà sống" ( chữ của Chu Lai) Ông anh viết như ma đuổi, như lên cơn nhập đồng nghiệp chướng. Viết như để trả nợ những tháng năm đã ban tặng cho ông anh những giá trị sống mà ông anh đã phải đổi bằng máu và bằng tuổi thanh xuân của mình. Ông anh viết từ sự thôi thúc khôgn thể cưỡng lại được .
Bởi vì ông anh đã từng hẫng người lại, đau xót đến tận cùng mỗi khi đồng đội ngã xuống giữa tiếng bom đạn rùng rợn trên đầu. Những buổi chiều, giữa chiến hào anh nằm gác đầu lên súng, ngước nhìn bầu trời vùng ven xám xịt khói đạn, mơ đến những tháng ngày bình yên. Thỉnh thoảng tiếng súng từ xa dội lại, buồn đến dại người . Lúc ấy ông anh cũng khao khát một cái nhìn của người con gái lắm chứ . Ấy vậy mà có thời gian được sống cùng người yêu ở Hà Nội suốt ba ngày trong ngôi nhà thời kỳ sơ tán, ông anh đa xphải vật vã, giằng xé tới tận cùng bản năng của một thằng dàn ông với một người lính đang đè nặng trên vai. Và cuối cùng, anh lính Chu Lai ra đi để lại người yêu " nguyên vẹn thời con gái" Về sau, bạn bè bảo "ông dại bỏ mẹ" "Ừ đúng thật, tôi cứ tưởng tôi hoá thánh. Ấy vậy mà khi trở về, nàng đã lấy chồng". Thế là lại thêm một trải nghiệm nữa được cộng vào kho tàng nỗi đau của ông anh. Làm cho ông anh ngày càng giàu có. Dòng đời cứ thế trôi đi, những người lính trở về từ cuộc chiến tranh lại tiếp tục vật lộn với miếng cơm manh áo. Bom đạn đã lùi xa, nhưng nguy cơ thời bình còn có sức tàn phá khốc liệt hơn...như bào mòn cả thể xác lẫn tinh thần của họ .Ông anh và đồng đội lại trở thành những người lính trên mặt trận mới, trong một " vòng tròn bội bạc" , sau những bi tráng của " Nắng đồng bằng".
Văn chương đã chọn Chu Lai để đày đọa, để rồi ông anh thấy mình suốt đời cô độc. Và vì thế ông anh nói, cô độc và lãng mạn tận cùng không chấp nhận sự sánh đôi. LÃng mạn chính là cái nguồn của hàng trăm trạng thái tình cảm khác: bâng khuâng , xao xuyến, buồn , thất tình...mà cô đơn lại là điểm chạm tới cuối cùng cao nhất, sâu nhất của lãng mạn. CÁi anh văn chương mà ham hố chốn đông người, ham hố những cuộc vui ồn ã thì làm được cái quái gì. Chả thế mà mỗi ngày ông anh nhốt mình trong ngôi nhà âm u tĩnh mịch để đắm chìm trong thế giới riêng tràn ngập ký ức với những nỗi đớn đau lẫn hạnh phúc của đời người. Ông anh ngồi tập tành ngồi thiền mỗi ngày 45 phút, cho đó là công việc " bảo dưỡng hệ thần kinh" đã bị chiến tranh và những nghiệt ngã đời thường làm cho quá tải. Và buổi chiều lại xách xe long rong một mình đi về phía bờ sông. Đó là những khoảng không gian và thời gian lý tưởng nhất cho sự chiêm nghiệm, cho sự thai nghén, cho sự hiến mình vào cõi văn chương. Ông anh biết chìm vào cô đơn là tự đày đoạ, nhưng cô đơn chính là sự tự do cao nhất, là tài sản quý giá nhất của sáng tạo. Ngay cả việc nếu như có ai đó ban tặng cho ông anh một người con gái đẹp khì ông anh đang mê đắm với từng con chữ, thì ông anh cũng không dại gì thổi phụt đi sự thăng hoa đang trào lên đầu ngọn bút, mặc dù ồn anh là chúa đa tình, chúa mê cái đẹp. Lúc nào cũng có thể đắm chìm chuyện văn chương với phụ nữ. Có vẻ như hình tượng người phụ nữ xuất hiện trong văn Chu Lai là những người con gái thánh thiện với mái tóc dài, vai thon, "bắp chân trắng nôn nao cả bưng biền." vụt loé sáng rồi vụt biến mất. Đó là sự bất diệt của khoảnh khắc.
Dường như bước chân đã bắt đầu mệt mỏi bởi những chặng đường dài, cái tuổi toan về già của ông anh đang cần lấy cắp đi khí thế rạo rực, lấy cắ đi những khoảnh khắc "len cơn" những buổi ngồi vào bàn viết như ma đuổi .
Cho dù vậy, vẫn còn ham hố những chuyến đi độc hành vào cái cõi đã " hành hạ" mình suốt cả cuộc đời. Chuyến xuyên việt bằng xe máy, ăn cơm bụi, ngủ nhà bình dân, không ghé qua bất kỳ một uỷ ban. hiệp hội nào là ý muốn bấy lâu nay của ông anh. Âu cũng là sự đam mê và dâng hiến đến tận cùng là sự đam mê và dâng hiến đến tận cùng cho cái sự nghiệp văn chương " đầy tăm tích" trong suốt cuộc đời dài lắm này

Chép từ TTVN.com
Đăng nhập để trả lời
0
Mỗ chẳng thích các tác phẩm của các nhà văn VN lắm, ngoài Khi Người Ta Trẻ của PTVA mỗ đọc hồi cấp 2 thì từ đó đến giờ chẳng đọc thêm gì nữa, ý mà quên gần đây nhất mỗ có đọc Thần Đồng đất Việt [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Ôi ! Mình thì chỉ không thích coi phim việt nam thui, vì thấy nó cứ giả tạo và kịch kịch thế nào ấy, với lại hay triết lý lung tung, chẳng đời thường tí nào !

còn coi truyện thì được chứ, tuy văn học việt nam không nổi tiếng nhưng nhiều tác phẩm đọc thấy hay lắm, như mình thích đọc các tác phẩm thời chiến tranh của các nhà văn cách mạng, không phải vì tôn thờ cách mạng đâu, mà trong các tác phẩm đó khi con người ở vào những hoàn cảnh đặc biệt của chiến tranh mình mới thấy thật là người..., những tình cảm nhằng nhịt giữa bạn và thù, tình yêu, sự khổ ải, cái chết, sự độc ác và lòng nhân hậu ... mình rất thích các tác phẩm "nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh, "Ăn mày dĩ vãng" của Chu Lai, "Tuổi thơ dữ dội của" Phùng quán, Bên kia bờ ảo vọng" của Dương Thu Hương, "đi về nơi hoang dã" của Nhật Tuấn và cũng rất thích các tác phẩm nói về thân phận của người VN mà mình gọi là đồng bào trong các trại tập trung cải tạo sau giải phóng như "đồi Fanta" của Duyên Anh .... hay những cuốn tự truyện lãng đãng một đời người với những câu hỏi như sinh ra để làm gì, đã làm được gì chưa ,... những nỗi buồn của những tài năng và tâm huyết bị vùi dập, hoang đàng bỏ phí như cuốn "Chiều chiều" của Tô Hoài, "Giữa đêm trường" của Nguyễn thụy Long, vv và vân vân .
Đọc đề làm gì, đọc để trăn trở, để băn khoăn và để cảm thấy mình bất lực... Hihiiii nói chung là đọc để mà đọc mà thôi nhưng thích lắm ... nếu bạn chưa đọc qua thì nên tìm mà đọc, mình thấy trên thư quán cũng có một vài tác phẩm mà mình liệt kê đó .

[;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Thú thực văn học Việt nam thì mình thích đọc giai đoạn trước 45 hơn, đọc Vũ TRọng Phụng, nam cao, Ngô Tất Tố,… Còn văn học cận đại và hiện đại thì không thích lắm. không hiểu sao nhưng mình không thích cái giọng văn đầy vẻ bất mãn của các nhà văn. cả cách dùng câu chữ nữa, nó không ngot ngào mà có vẻ gì đó cay độc, châm biếm. giọng văn đó chỉ thích hợp với một loai văn trào phúng nhất định thôi chứ với những câu chuyện nghiêm túc đọc lên thấy rợn hết cả người. Có những điều mà các nhà văn dùng ngôn từ thật trần trụi. Ví dụ như ăn mày dĩ vãng, câu chuệyn thì thật hay, nội dung thật sâu sắc, nhưng tớ không thích được vì cái giọng văn và cả cách miêu tả nữa. rồi “mảnh đấtt lắm người nhiều ma”, những truyện của các tác giả Nguyên Thị Thu huệ, Phạm Thị Hoài… Nó không làm cho người đọc có cái thanh thản khi đọc, chỉ thấy điều gì đó dường như là…
Đăng nhập để trả lời
0
Ôi ! đúng như bạn nói, những quyển tiểu thuyết của các nhà văn việt nam sau khi được "cởi trói" quả thật nhiều chua xót cay độc, châm biếm mỉa mai, đau đớn thù hận, nhiều gia vị cay đắng của bao nhiêu năm "ngậm bồ hòn làm ngọt" đã được các ông rắc thật nhiều vào các tác phẩm của mình, làm mình mới đầu tiên cũng không dám đọc, vì nó làm tổn thương đến tình cảm của mình nhiều quá. Tự hào là người Việt, mình đâu có nghĩ rằng những con người cùng một dân tộc vẫn gọi nhau bằng hai tiếng "đồng bào" lại có thể đối xử với nhau quá kẻ thù, xã hội thì tha hoá, con người ti tiện ...., mãi sau này mình mới lấy hết dũng cảm để đọc, nghiến răng lại để đọc, để cảm nhận niềm đau của tác giả, niềm đau của dân tộc và của chính mình ... như mình đã nói, đọc để mà đọc mà thôi chứ phận nhỏ bé như mình thì làm được cái quái gì cho đời, ngay như các ông nhà văn ấy sau bao năm cũng chỉ viết được chừng ấy tác phẩm ... mình nghĩ các ông ấy cũng như đứa trẻ đang bị tủi thân, đang ấm ức, nức nở đột nhiên có người an ủi thì vỡ oà ra khóc với những lời lẽ cay nghiệt, hận đời ... rồi khi những tình cảm đó đã đi qua rồi thì đâu lại vào đấy ...[:-]

Tất nhiên mình cũng thích đọc các tác phẩm của các nhà văn nước ngoài, thích truyện trinh thám, kiếm hiệp, ... Mình thích nhất là tác giả Jack london, Hemingway ... coi người đánh nhau với người chán rùi thì đọc các tác phẩm của họ để xem con người chiến đấu với thiên nhiên, với bản thân mình .... [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Cách giải thích của bạn khá ấn tượng, vừa giễu cợt vừa sâu cay. Nhưng với 1 số nhà văn trẻ, mới nổi thì đâu có ảnh hưởng gì sau chiến tranh, đâu có bị tàn phá mất mát gì đâu. vậy tại sao họ vẫn…? cái giọng văn hằn học đó bây giờ hình như là “mốt”, ai cũng muốn viết như thế, ai cũng muốn được vinh danh như thế, và để được nổi tiếng, họ chấp nhận đi theo vết xe đã cũ của những người đi trước. chính vì thế đọc những nhà văn hiện đại nhiều lúc tớ không thể phân biệt được giọng văn của từng người. Nó cứ giống giống nhau thế nào ấy (giống cừu Dolly quá).
gần đây ở vn nổi lên hiện tượng Mạc Ngôn, tác giả của “cây tỏi nổi giận”, “báu vật của đời”…, nó cũgn giống các nhà văn VN hay các nhà văn VN học đòi từ nhà văn này không bếit nữa.
tớ cũng thích đọc các tác giả nước ngoài hơn, họ không bao giờ lồng cái hoàn cảnh hiện tại của mình vào trong tác phẩm, điều mà các nhà văn của chúng ta chưa làm được. và trong các tác phẩm của các nhà văn nước ngoài thấy cái nhân văn sâu sắc hơn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>Người đẹp bình dương</b> -- <b>10/25/2003 10:24:46 AM </b> &gt;>
Hi các bạn ! [:)]

Thật vui khi chúng mình khám phá ra những khía cạnh khác của các phẩm mà mình đã đọc qua mà chưa biết tới qua các bài viết của các bạn. [:D]

PEAR S.BUCK là nhà văn "tây" viết về đông phương mà mình thấy tác phẩm của ông (hay của bà) bày bán rất nhiều trên giá sách, mình cũng có lật qua mấy trang, nhưng rùi không mua ! ( hông hiểu tại sao nữa) nên mình chưa đọc tác phẩm nào, chắc mình có ấn tượng nếu không phải người đông phương mà viết về đông phương thì không hay, hay sao đó. [8D]

Bạn "lật đật" nói rằng văn học VN thời kỳ sau này kể cả người già và người trẻ có giọng văn giống nhau? "Hằn học..." không biết là có bắt chước nhau không? hay bắt chước nhà văn "Mạc ngôn" ở bên tàu?...
theo mình thì đều hông phải... (ý kiến của mình thui nghen)

theo mình thì đó là "dòng văn học" hay nói theo cách khác thì là "trào lưu".

khi con người bị bức xúc( hoặc cả xã hội bị bức xúc) vì một vấn đề gì đó thì những người viết ra những điều đó thường là các nhà văn, họ hơn tui ( hoặc hơn chúng ta) ở chỗ có thể đặt được những suy nghĩ của họ lên giấy, vô tình nhiều khi họ viết chỉ để giải toả suy nghĩ của chính họ nhưng lại cũng đánh trúng suy nghĩ của chính chúng ta hay suy nghĩ trăn trở của cả một xã hội... Tác phẩm hay hay không? có được dư luận đánh giá cao hay không? chính là ở chỗ này, bạn lat dat nói rằng các nhà văn nước ngoài có thể đặt bản thân họ ra khỏi thời cuộc để viết ra những áng văn hay, theo mình hoàn toàn sai lầm. Các nhà văn kể cả các nhà văn viết truyện cổ tích hay viễn tưởng đều dùng những hình thức văn chương để nói lên những điều mà họ muốn gửi gắm, đó chính là suy nghĩ của họ, họ có thể để dòng suy tư của mình đi trước thời đại, nhưng gì thì gì họ cũng phải để những người đương thời hiểu được họ, cảm thông được với những gì họ viết ra, vậy thì làm sao có thể tách rời văn chương với xã hội đương thời được?,

Văn học VN trước 45 mà sau này mình quen với tên gọi văn học "tiền chiến" với các nhà văn tiêu biểu như Nam cao, Nguyên Hồng, Ngô tất Tố, Vũ trọng Phụng... mà mình đã đọc qua và cũng đã được học trong nhà trường với cái tên gọi là "dòng văn học hiện thực phê phán" thì sao? kể cả những tiểu thuyết "lãng mạn " của các nhà văn thuộc nhóm" tự lực văn đoàn" nữa ( mà không tác phẩm nào được đưa vào chương trình giáo dục phổ thông) !
Thì cũng vậy thôi ! bối cảnh vẫn là xã hội đương thời, các nhà văn viết cái họ thấy, họ nghe, họ hiểu, các nhân vật kêu gào cái mà trong tâm tưởng họ kêu gào... cũng buồn lắm chứ với các tác phẩm tiền chiến nầy, mình cũng thấy trong các tác phẩm đầy dẫy bất mãn tủi hờn... các nhân vật thời ấy "hèn" hơn hay sao đó ( hoặc các nhà văn "hèn" hơn) [:@] nên mức độ bất mãn, phản kháng yếu ớt hơn....đỡ bậm trợn hơn...


Trích đoạn: Lat Dat

Nhưng với 1 số nhà văn trẻ, mới nổi thì đâu có ảnh hưởng gì sau chiến tranh, đâu có bị tàn phá mất mát gì đâu. vậy tại sao họ vẫn…? cái giọng văn hằn học đó bây giờ hình như là “mốt”, ai cũng muốn viết như thế,


Bạn chắc lớn lên trong lòng đất nước sau giải phóng đúng hông? cũng như mình vậy, cũng như các nhà văn trẻ vậy...
Cái mình học ở trường, với các lý tưởng cao đẹp, với các gương anh hùng, với cái xấu xa của xã hội cũ mà mình học qua văn chương của các nhà văn "tiền chiến" và cái tốt đẹp của xã hội bây chừ,.... sao nó đối lập quá! Cái mình học ở trường và cái thực tế mình đang sống nó như hai mặt của một chiếc lá... Mình cũng muốn tin lắm chứ ! cũng muốn đất nước và xã hội mình tốt đẹp thật sự như cái mình đã được học lắm chứ ! tại sao hông? mình là người yêu nước mà ![:D]
Mình đã có nói rằng mình phải nghiến răng lại để đọc, nuốt nước mắt vào lòng để đọc, để cảm nhận niềm đau... quả thật có như thế, cũng như bây giờ ngồi đây viết ra những dòng tâm sự này, mình cũng đang gặm nhấm niềm đau của chính mình, mình cũng tự bảo phải dũng cảm lên, nhưng có nhiều tác phẩm mình cũng không dám đọc đến lần thứ 2...
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn
trước hết xin nói ngay, tất cả những gì mình viết đều là cái mình suy nghĩ, mỗi người đều có một cách cảm nhận văn học khác nhau phải không? Khi đọc văn, mình muốn văn chính là văn. Nói thì khó lắm.
văn thì chính là đời, văn phản ánh lại cuộc đời thôi.

Bạn hỏi mình về nam cao, vũ trọng phụng… cùng với tự lực văn đoàn, tại sao văn của họ không được đưa vào chương trình giáo dục phổ thông? Nam cao có đấy chứ, vũ trọng phụng có đấy chứ (Lão Hạc, Chí Phèo, đôi mắt, số đỏ…). Mình không thích tự lực văn đoàn. Văn của nhóm này thương đi vào cái bế tắc, vào những éo le của cuộc sống.
Đúng như bạn nói, “khi con người bị bức xúc( hoặc cả xã hội bị bức xúc) vì một vấn đề gì đó thì những người viết ra những điều đó thường là các nhà văn”. Nhưng các nhà văn hiện đại của chúng ta đã viết gì? Chúng ta hiểu được quá khứ, hiểu được lịch sử thông qua văn học. qua Nam Cao, Nguyễn Công Hoan, Ngô Tất tố chúng ta hiểu được thân phận của người nghèo trong chiến tranh, khi cả nước 2 triệu người chết đói. Qua vũ trọng phụng, chúng ta hiểu được cái xã hội thối nát của pháp, những éo le trong cuộc sống thời đó.

Nhưng các nhà văn hiện đại của chúng ta thì họ viết gì? bạn có thể cho mình biết họ đã viết gì về thời mà tất cả mọi người lao vào cuộc chiến xây dựng và khôi phục đất nước? hay họ chỉ viết về những điều họ phẫn uất? và tại sao họ lại phải phẫn uất như thế. Có lẽ chỉ một phần nào văn học phản ánh được thực trạng của cuộc sống hiện tại, đó là đạo đức xã hội. Có những tác phẩm nào không mang giọng chua cay không? Văn học để làm con người vui hơn hay làm mỗi người đọc cảm thấy đau đớn đến tận tâm can? Và như bạn nói, không dám đọc lại lần thứ hai??? Hay vì mình đọc ít nên không biết đến những tác phẩm mà từ đó mình có thể cảm thấy yêu cuộc sống hiện tại hơn tí chút? tại sao O.Henry sống ở Mỹ vào cái thời mà người ta nghèo đến không thể nghèo hơn, xã hội đầy rối ren mà ông vẫn viết được những tác phẩm đầy nhân ái như thế? Cũng chỉ về những người nghèo, những người thậm chí không biết đến ngày mai ra sao? đọc những tác phẩm đó bạn có nghĩ đến văn học VN không?

Mình không dám chê hay khen những nhà văn, họ chắc chắn hơn mình. Mình chỉ mơ ước rằng văn học Vn sẽ có những tác phẩm mà không phải dùng những lời lẽ thật cay độc, mà như bạn nói, đó là “trào lưu”.

cuộc sống, nó khác nhiều so với văn học. mình hiểu điều đó. Nhưng khi chúng ta học, chúng ta đọc, không phải chỉ để đọc những gì chúng ta phải trải qua hàng ngày. Chúng ta cũng cần phải học thêm rằng, dù cuộc đời không như mơ, nhưng cuộc đời cũng có nhiều cái đáng quý lắm chứ. Bạn nói bạn cũng muốn tin. vậy thì nếu bạn chỉ đọc những cuốn sách đó thì liệu bạn có dám tin không? những bạn đang ở nước ngoài, không hiểu nhiều về sự thay đổi của đất nước, đọc lên sẽ nghĩ gì?
Còn nhiều điều để nói lắm, hẹn gặp lại bạn.
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào bạn Latdat,

Cảm ơn bạn đã nhắc nhở, sửa chữa.

Kỳ thiệt ! [:o] Chẳng hiểu tại sao trong ký ức mình McMurphy chỉ trốn đi chứ không chết…
Chẳng lẻ đó là điều mình mong mỏi sau khi đọc xong quyển sách ? ! ! [:(]

Thật ra mình đọc quyển này, và xem phim này cũng lâu lắm rồi,
một ngàn chín trăm …hồi đó thì phải….
Trí nhớ mình « tốt » quá, phải không Latdat ? [:D]
Chắc phải cần "tu bổ" lại bộ óc đang trên đà xuống dóc ...[:D]

Một lần nữa cảm ơn bạn nhiều nhen .

Thân ái,
TSAH
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn bạn đã nói lên dùm TL những ý tưởng mà TL đã suy gẫm,chất chứa từ lâu trong tâm đối với nhà văn Chu Lai,không biết các bạn có được đọc qua cuốn "PHỐ" mà nhà văn vừa cho ra đời,TL chỉ mới đọc tới đoạn người chồng phải đồng ý cho vợ đi xuất khẩu lao động để có tiền lo tương lai cho đứa con là TL chưa dám đọc tiếp nữa,vì nó buồn thảm não quá đi thôi.Nói chung lại,văn của tác giả trong nước và ngoài nước đều có những cái hay của riêng nó,nhưng mà khi đọc một quyển sách mà chỉ thấy toàn là sự cay đắng ,nghèo khổ thì tự nhưng mình nhìn thấy cuộc đời toàn là một màu u ám cả.Thành ra TL cũng giống như bạn LD thích đọc những sách văn học trước 45.Không biết các bạn có thích đọc sách của tác giả PEAR S.BUCK không dậy?Thân
Đăng nhập để trả lời
0
ôi, rất tiếc là trong thư quán mình chỉ có 4 truyện của nhà văn nì thôi, nếu ai co thì post lên cho mọi người cùng đọc với
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào tất cả các bạn ,

Nhân đọc được lời bình của các bạn về những tác phẩm văn học VN, thấy hay quá nên mình cũng viết vài hàng về sở thích đọc sách của mình, để tham gia cùng các bạn.
Mình là kẻ đọc sách « tổng hợp » (ngoại trừ truyện cấm trẻ em dưới 18 ! !) [8D]
hễ thấy truyện hay hay hợp với sở thích thì đọc liền, không phân biệt Tây, Tàu. Truyện trinh thám, tình cảm, kiếm hiệp, truyện con nít (cổ tích, fairy tales), truyện ma, chuyện trong nước hay ngoài nước, đều đọc tuốt luốt, nếu cảm thấy thích! [;)]

Các tác phẩm Việt Nam thì mình thích nhóm Tự lực văn đoàn nhất, những truyện của Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan, Vũ Trọng Phụng, Bình Nguyên Lộc, Lê Văn Trương, Sơn Nam, Hồ Biểu Chánh, Hồ Dzếnh….
Kế đó là những truyện nhóm Tuổi Hoa (xanh, đỏ, tím), truyện của Duyên Anh, Hồ Trường An, Huỳnh Trung Chánh, Dương Thu Hương, Trần Mạnh Hảo, Phạm thị Hoài (khó hiểu quá ! ?), và gần đây nhất là những truyện của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (cảm ơn Thái Nhi nghen !)….

Đúng như các bạn đã diễn tả, văn học cũng tuỳ thuộc vào bối cảnh đất nước, xã hội, hoàn cảnh gia đình, học vấn, tính tình cá nhân, và kinh nghiệm cuộc sống… Do đó, dù muốn dù không, những tác phẩm cũng nói lên phần nào ảnh hưởng của chế độ, xã hội, gia đình, và môi trường xung quanh….
Có người thích thì dĩ nhiên cũng sẽ có người không thích… Cuộc đời là tương đối mà ! Phải không các bạn ?[:D]

Truyện và sách ngoại quốc thì mình đọc cũng kha khá.
Các bạn cứ đăng lời bình cho một tác phẩm nào đó đi , nếu đã đọc qua rồi, thì chắc chắn mình sẽ tham gia mà ![:D]

Thanh Loan ơi ! [:)]
Chuyện của Pearl S. Buck thì mình cũng thích...
đã đọc (The mother, Sons, House divided, East and West)
Bạn đăng lời bình đi rồi mình sẽ tham gia sau .

Hiện tại mình thích đọc sách của Paul Auster (Mr. Vertigo, Timbukktu).


Thân ái,
TSAH
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn TSAH,
Tất cả những tác giả TSAH kê ra đây TL đều thích cả,bạn cũng thích cả Hồ Trường An nữa cơ à,TL sưu tầm hết cả sách của ông ấy,ông ở bên Pháp,gần tỉnh của TL,có lần TL cũng liên lạc với ông để được sách tặng,TL rất thích lối hành văn của ông ấy.
TL nhường cho bạn bình trước đấy,nhưng nói cho bạn biết trước là tác giả P.B ,TL đọc bằng bản việt văn,bản bằng tiếng Pháp thì đọc cũng được đấy chứ,nhưng không có sự xúc cảm như khi mình đọc bằng tiếng việt,không biết bạn có giống mình không,bạn đọc bằng bản tiếng Anh hả??Chà,mình không biết tác giả Paul Auster,bạn viết vài dòng giới thiệu đi cho mình và các bạn khác cùng biết luôn.Thân ái
Đăng nhập để trả lời
0
vậy ra thatsonanhhung Và thanhloan đọc cũng nhiều quá hả? latdat chưa đọc các tác giả mà hai bạn nói. Như Pearl Buck và Paul Auster. Hình như trogn thư quán có P.B, sẽ thử đọc và phát biểu cảm nhận sau (latdat đã đọc phần thatsonanhhung giới thiệu rồi, nhưng vì chưa đọc nên chưa thể reply được,hì)

Nhà văn VN mình thích nhất cho tới nay là Nam Cao. đọc truyện của ông thấy day dứt và thấm thía nhiều lắm. nhưng thú thực là mình ít đọc văn học VN. Dương thu hương thì cũng thích, thực ra mới chi đọc 2 cuốn: hành trình ngay thơ ấu và bên kia bờ ảo vọng.
Các nhà văn trẻ thì mình thích Nguyễn Thị Châu Giang, Hải miên. gần đây có thêm truyên “vừa nhắm mắt vừa mở cửa số” khá ấn tượng. vậy thôi.

Có một truyện mà không biết mọi người đã đọc chưa, nó không phổ biến lắm ở Vn, đó là “Bay trên tổ chim cúc cu” (one flew over the cuccu’s nest), teen tác giả thì không nhớ, nhưng nội dung thì không quen được. câu chuyện được viết = giọng văn 1 người điên, kể về cuộc sống của người điên nhưng đọc thì giống như đang nghe kể về chuyện đời thực vậy.
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn Lat Dat thân mến,
Theo như Thanh Loan nhớ không lầm thì bạn đến từ TPHCM phải không?Bạn có thế kiếm được dễ dàng những quyển của P.B bằng bản tiếng việt,TL cũng nhờ gia đình mua mang qua cho đấy chứ,có khi gưỉ nhiều thì bằng đường bưu điện.
Nếu bạn đã đọc hai quyển trên của Dương Thu Hương thì bạn nên đọc cuốn Chuyện Tình Kể Trước Lúc Rạng Đông mà trong VNTQ có đăng thì bạn sẽ thấy tình yêu của con người mà bị khắc chế nó như thế nào (truyện buồn lắm đó ).
Truyện "Bay trên tổ chim cúc cu " thì TL có xem qua bằng bản tiếng Pháp và cả phim nữa,cũng trên 10 năm rồi đó.
Rất vui khi có nhiều bạn cùng chung một sở thích với mình là đọc sách.Chúc Bạn Lat Dat được nhiều niềm vui.Thanh Loan
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào bạn Latdat,

Truyện « Bay trên tổ chim cúc cu » (one flew over the cuckoo’s nest) dường như của Ken Kesey, được xuất bản lần đầu vào năm 1962 thì phải . Đã được quay thành phim với tài tử Jack Nicholson thủ vai McMurphy , mình không rõ ở VIỆT NAM có chiếu phim này không ? Khi đọc truyện này , mình cảm thấy thú vị với Chief Bromden, theo khoa tâm lý học, thì ông là một người bị bệnh tâm thần phân liệt (schizophrenic), nhưng sao thấy ông giống mấy nhà ‘hiền triết’ quá… McMurphy vì muốn tránh ở tù, giả bị bệnh tâm thần… ông phá phách, hóm hỉnh, luôn chống đối với ban điều hành … Nhờ có McMurphy mà dưỡng trí viện ‘sôi động’ hẳn lên…. Qua diễn biến của câu chuyện với đoạn kết là McMurphy được Chief Bromden giúp đỡ và thoát khỏi nhà thương…. Chẳng hiểu sao đọc đến đây thì mình thấy …hụt hẩng…quá….. Có lẻ lúc đó mình đang mong chờ một đoạn kết khác hơn… ? ! ! Bây giờ nếu đọc lại quyển này, chắc là mình sẽ có cảm nhận khác, vì mỗi thời mỗi khác mà….
Tuy nhiên, cảm nhận đầu tiên sau khi đọc xong là… « đâu là ranh giới của điên và tỉnh ? » Người bị cho là điên có thật là điên không ? Hay bởi vì người được gọi là « tỉnh » chưa đủ « tỉnh thức » để hiểu được người « điên », và nếu những người kia « điên » thật, thì những người « tỉnh » phải làm gì để giúp họ đây ?
Giựt điện, trấn nước, hay cho họ uống thuốc để họ nửa mê, nửa tỉnh…
phải chăng là giải pháp ? ! ! [:(][:(][:(]


Latdat nhắc đến truyện này làm mình nhớ đến quyển sách « Entities » của Dr. Samuel Sagan . Trong sách có một đoạn Dr. Sagan nói về bệnh tâm thần phân liệt, ông cho rằng những người bị bệnh schizo thường là vì phần ý thức tâm thần vật lý bị biến đổi, và vì vậy họ nhìn thấy những cái mà thông thường thì phải có một trình độ tâm linh nhất định mới không cảm thấy bị ‘chới với’… Mình không biết nên tin hết những gì Dr. Sagan viết không, nhưng quyển sách của ông đã ‘khai mở’ phần nào những thắc mắc của mình về một số bệnh tâm thần. Không biết Latdat có hứng thú đọc mấy cái sách này không ?
Mình thì tuỳ lúc thôi. [:D]

Vài hàng gửi bạn. Chúc bạn cuối tuần vui vẻ.


Thân ái,
TSAH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>Lat Dat</b> -- <b>10/28/2003 1:06:16 AM </b> &gt;>
không


Chào Thatsonanhhung,

đoạn cuối cuả truyện “bay trên tổ chim cúc cu” không phải là Bromden để cho McMurphy ra đi, mà là anh ta đã giúp Murphy được chết thanh thản hơn, sơm hơn (vì Murphy bị hành hạ quá nhiều và đó là lối thoát duy nhất vào thời điểm đó), còn bản thân anh ta thì bỏ đi. trở về với quê hương Colombia của anh ta.

Theo tớ, đó là một kết thúc tuy buồn nhưng rất hay và rất thực nữa. Murphy chết vì anh ta quá cứng cỏi, quá kiêu hãnh nhưng anh ta không thể làm gì để chống lại những thế lực mạnh hơn đang đàn áp anh ta, nên kết cục là anh ta phải chết. còn Bromden, yếu ớt, sợ hãi, cô độc nhưng không bị ai hàh hạ vì họ cho rằng anh ta là một kẻ không đáng để quan tâm.

Khi đọc xong, đến phần mà Murphy chết, thấy hẫng hụt nhưng suy nghĩ lại thì đó là một kết cục tất yếu. kẻ nào không chịu tuân theo sự sắp đặt thì khó mà tồn tại.

Cũng không biết là mình nên học tập ai nữa, trong cuộc sống, ai cũng muốn được như Murphy, “thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn buồn le lói suốt trăm năm” nhưng không phải ai cũng làm được như thế. mọi người thường giống như Bromden, nín lặng, nín lặng mãi. chỉ để tồn tại.

đọc cuốn này, nhiều câu làm mình thấy rùng mình vì nó đúng quá, thật quá. Mà đó là lời nói của một người điên đấy. Để hôm nào rảnh rang, lôi mấy câu đó trích lên đây cho mọi người đọc.
Đăng nhập để trả lời
0