Chương 29-NẤM MỒ TRÊN ĐỈNH PHONG LAN
Vật lộn với sóng nước khá lâu anh mới bơi được vào bờ,vẫn thấy đồng chí Đông, lính trinh sát đứng chờ ở trên bờ reo lên:- A! anh Phong đây rồi, tôi tưởng anh bị trôi ra biển mất rồi, lo quá, trời tối chẳng biết đằng nào mà tìm. – Hút chết , sóng to quá ! – Phong vừa thở không ra hơi vừa trả lời. –Đông nhìn Phong hỏi tiếp– Thế súng ống đâu rồi ? – Tớ gửi hà bá rồi ! –Hả,… rơi mất rồi à, súng là vợ, đạn là con ,phải bất ly thân cơ mà, thế thì về đơn vị lôi thôi to đấy ! – Không phải rơi đâu, mà tớ để lại cho nhẹ đấy. Yên trí không lo đâu sáng mai lại ra lấy thôi, tớ đã đánh dấu tọa độ rồi mà, súng với lựu đạn nặng không thể trôi được đâu. –Đông nói tiếp:- Thế là anh vẫn còn khôn đấy, nếu không trôi mất cả người cả súng ra biển ấy chứ .Thôi về đơn vị cứ im không nói gì nhé!-Đông nắm chặt tay Phong tỏ vẻ thông cảm, hai người mò mẫm hơn hai giờ sau, gần nửa đêm, mới trở về đến trận địa.
Con thứ hai của Nam Sao là Nguyễn Nam Phong đi bộ đội theo gen của bố .Mãi sau ngày thống nhất đất nước được vài năm.Phong mới học xong phổ thông trung học, lại đang sảy ra chiến tranh biên giới phía Bắc, vừa tròn 18 tuổi, anh liền xung phong đi bộ đội, và thi vào trường sỹ quan lục quân, khóa 42. (năm19 82-19 84 ) .Năm đó cũng là năm đầu tiên nhà trường tuyển sinh đại học vào .Anh làm bài thi tốt, đã trúng tuyển với số điểm cao. Nên được phân vào học khoa trinh sát. Noi gương cha, và cảm thông với nỗi buồn của cha khi về hưu.Anh quyết tâm học tập và kiên trì rèn luyện để vươn lên, để gỡ lại danh dự cho gia đình, quyết không chịu lập lại số phận như của cha trước đây.Trong suốt bốn năm học tại trường, môn nào anh cũng đều đạt loại khá giỏi. Cuối khóa thi tốt nghiệp anh đạt là học viên xuất sắc. Sau đó, các sỹ quan trẻ được đi thực tập thực tế tại chiến trường.Nguyễn Nam Phong được cử về mặt trận biên giới Quảng Ninh, được tăng cường cho sư đoàn 323 chiến đấu bảo vệ biên giới ở khu vực Tổ Chim, Móng Cái .Anh được biên chế vào đơn vị trinh sát của trung đoàn 769 . Trong một trận, anh cùng một trung đội trưởng trinh sát tên là Đông ( còn gọi là Đông lùn ),người to khỏe, đi phục kích bên bờ sông Ka Long , với ý định phải bắt bằng được một tên địch từ bên kia biên giới mò sang ta trinh sát để khai thác tài liệu. Anh chọn một địa hình bãi sú rất xa trận địa mà kẻ địch không ngờ tới.Nhưng phục kích suốt một ngày trời không thấy bóng dáng tên địch nào cả.Trời đã tối rồi, nước thủy triều lại lên cao.Hai người phải bơi qua sông rút về, mỗi người theo một hướng để phân tán muc tiêu.Thủy triều dâng lên nhanh, sóng lại to, vũ khí mang trên người lại nặng, bụng lại đói, người mệt mỏi, bơi không nhanh được , Phong đã bị sóng dìm và uống nước mấy lần, trời tối mù mịt, lần đầu tiên trong đời, một mình bơi trên sóng biển chơi vơi ,có nguy cơ bị sóng cuốn ra khơi dìm chết hoặc lạc hướng về.Trong lúc đang thần hồn nát thần tính ấy,bỗng anh liền nảy ra một sáng kiến. Anh vội nhìn xung quanh tìm mục tiêu. Theo bài học trinh sát mà anh đã học, dóng theo hướng đỉnh núi và một cây cao vuông góc với nhau , xác định lại vị trí bãi sông, để đánh dấu Rồi anh đành phải thả khẩu súng và cả thắt lưng bao đạn và bốn quả lựu đạn xuống sông tập trung một chỗ, để bơi thoát thân vào bờ, hy vọng sáng mai nước rút sẽ ra mò lấy lại được .Lần đầu tiên trong đời lính, anh phải liều rời vũ khí để cứu lấy mạng sống của mình .
Sáng sớm hôm sau, mới tờ mờ sáng,Phong và Đông đã ra bãi bờ sông .Lúc này nước đã rút, chỉ lội đến ngang ngực.Phong dóng lại tọa độ, hướng lại mục tiêu, xác định đúng vị trí, rồi hai người cùng quờ chân và mò xung quanh đó để tìm vũ khí.Nhưng quờ, mò mãi khá lâu, hàng tiếng đồng hồ vẫn không thấy, Phong đã lo sợ toát cả mồ hôi: - Quái ! không lẽ súng lại trôi được à?- Anh xác định lại xem có đúng vị trí không ? – Đông cũng sốt ruột hỏi lại – Vị trí thì chính xác rồi không sai đâu. -Không lẽ Hà bá lại ăn trộm mất súng à? – Đông nói đùa. Chợt Phong lại nghĩ ra và bảo Đông: - Dận, phải dận cát để tìm, có khi bị sóng đánh , phủ cát lên rồi.-Ừ đúng đấy, phải dận sâu xuống một tý .-Thế là hai người, cứ rún rún người ,dận chân xung quanh, cứ như người đánh rậm vậy.Một lúc lâu, bỗng nhiên Đông kêu lên khe khẽ :- Thấy rồi! –Đông cúi xuống móc lên : -Thắt lưng và bao đạn đây rồi,cả lựu đạn nữa đủ cả .-Cùng lúc đó Phong cũng reo lên : - Súng đây rồi ! Mừng quá, hai người nhìn nhau cùng cười. Phong phấn khởi qúa, dơ súng lên trời, kéo thử quy lát rồi bấm cò. Một tràng tiểu liên bỗng nhiên nổi lên, kéo hết cả băng đạn 30 viên, giữa lúc trời vừa sáng . Quân ta ở các chiến hào trận địa gần đó cứ tưởng bọn địch đã tấn công sớm.
Hôm nay, Phong bàn với Đông chuyển sang hướng khác để phục kích.Phong nói:- Có khi ta phải sang bờ địch mới chắc ăn, chứ ở bờ ta mãi, bọn chúng không dám sang đâu? Đông cũng đồng tình:- Phải đấy anh ạ, muốn bắt cọp thì phải vào hang cọp mới bắt được, nhưng…- Đông ngần ngừ..-Tiểu đoàn lệnh là ta chỉ phục kích ở bờ ta thôi đấy! – Nhưng trên cũng lệnh là ta phải bắt được một “tài liệu sống” cơ mà !- Phong trả lời rồi nhìn Đông : -Cậu có ngại gì không? –Đông trả lời vẻ mạnh dạn: -Chẳng ngại gì cả, ta đi thôi anh.Phong chìa tay nắm tay Đông :- Hôm naychưa bắt được địch chưa về nhé !-Đông cũng nắm chặt tay Phong:- Nhất trí ! Họ cùng nhau lội qua sông, đoạn nông nhất chỉ đến đầu gối,rồi chạy nhanh ẩn nấp vào rừng sú vẹt um tùm.Lúc này trời còn đang mù sương, cả phía ta và phía địch, chẳng bên nào nhìn thấy họ cả. Họ đi trong rừng sú men theo dọc sông đến gần một nơi, có một lối mòn đi xuống bến, họ phục kích ở cách đó khoảng dăm chục mét, có thể quan sát được đường xuống bến và xung quanh. Trong khi chờ đợi, họ lấy lương khô và nước uống ra ăn sáng, rồi kín đáo, im lặng và kiên trì chờ đợi. Họ chờ mãi vẫn không thấy gì.Quái, hôm nay trên các trận địa ta và địch giáp nhau cũng chưa nghe thấy tiếng súng, có lẽ bọn địch đang chuẩn bị một cuộc tấn công mới, quy mô lớn hơn chăng? Đến khoảng gần trưa, trời nắng và nóng bức, thì có bóng một người đi ra bến sông, Phong “xuỵt”làm hiệu cho Đông sẵn sàng chuẩn bị.Khi bóng người đến gần thì ra là một cô gái người Hoa, mặc quần áo xanh chàm, đội nón, đang vác một chiếc đòn gánh.Cô ta chạy vội xuống bến sông dừng lại, một tay chống đòn gánh, một tay cầm nón quạt mát, mắt nhìn xuống sông như ngắm cảnh .Một lát, rồi nhìn ngang nhìn ngửa xung quanh, cảnh giác, không thấy có người, cô ta liền ngả đòn gánh và nón xuống đất , từ từ cởi quần áo ngoài vứt vào nón , rồi lội xuống nước , được vài bước, lưỡng lự một chút, cô tặc lưỡi ,lại quay lên bờ cởi nốt cả quần áo lót vứt vào đống quần áo, rồi chạy ào xuống nước tắm.Cô cứ tồng ngồng lội ra chỗ nước sâu, mới dìm người xuống tắm và gội đầu.Phong và Đông bấm nhau.Phong vẫn phải nhìn trên bờ cảnh giác, thỉnh thoảng mới dám quay lại , còn Đông thì đôi mắt cứ chằm chằm nhìn vào cô gái.Thật là tình cờ và cũng trớ trêu thay, trong lúc đang làm nhiệm vụ bí mật khẩn trương , các anh bỗng được ngắm một “bức họa Maja khỏa thân” mà các chàng lính trẻ chưa từng thấy bao giờ (!) Phải nói rằng đó là một cô gái trẻ có thân hình khá đẹp, nước da trắng với mái tóc ngắn, trông có duyên, có lẽ cô ta là một học sinh đi phu lao động ngoài trận địa gì đó .Ấy là mãi sau này khi về trận địa rồi, hai người mới dám tán với nhau như thế, chứ lúc này, cả hai chàng trai đều đỏ mặt lên, phải cắn răng im lặng mà ngắm bức tượng thôi ! Đông ghé vào tai Phong nói nhỏ:-Hay ta bắt con này, biết đâu nó cũng là lính giả dân làm thám báo thì sao, trông có vẻ lấc lơ lấc láo nhìn nhìn ngó ngó mãi, tắm gì mà tắm lâu thế ?.Phong lắc đầu:- Không phải, có phải cũng không thèm bắt, quân lính mình nó cười cho, hèn! Vừa lúc đó lại thấy có người từ xa đi tới, Phong đưa mắt ra hiệu cho Đông, cả hai cùng quan sát: Một tên lính mặc quần áo đại cán vàng, mũ mềm, đeo súng ngắn, có vẻ là một sỹ quan trẻ. Phong ra hiệu cho Đông chuẩn bị vũ khí sẵn sàng.Tên lính đi thong thả như đi dạo, vừa đi vừa quan sát đia hình, hắn đang đi về hướng của Phong và Đông, bỗng nhiên hắn trông thấy cô gái tắm truồng dưới sông, xa ngoài bãi cát, hắn liền rẽ ngay sang hướng cô gái, hắn đi chậm lại, dò dẫm như rình mồi, trông thấy nón quần áo thì hắn ngồi thụt xuống nấp sau một bụi cây thấp, mắt vẫn chằm chằm nhìn xuống bãi sông, nơi cô gái đang nô đùa bơi lội hình như chưa biết gì, trên bờ đang có người nhìn mình .Đông và Phong nháy mắt nhìn nhau gật đầu, đây là thời cơ chiến đấu tốt nhất.Phong ra hiệu cho Đông vòng phía sau lưng tên địch, còn anh tấn công ngang sườn.Hai người đi khom tiếp cận đến cách khoảng 10m thì bò, trong bãi cát và rừng sú, không một tiếng động, tới sát tên địch.Tên địch vẫn chăm chú nhìn xuống sông, há hốc mồm, xem cô gái bơi lội.Chỉ còn cách tên địch chừng 5m.Phong còn đang định dùng thế võ “đả hậu”, thì tên địch đột nhiên đứng lên và quay sang phía anh, hắn bỗng nhìn thấy anh, nó trợn tròn mắt lên, há hốc mồm ra lo sợ.Nhanh như cắt, anh vùng lên, cầm súng tiểu liên lao nhanh đâm vào bụng dưới hắn, thằng địch bị bất ngờ ngã ngửa ra đất, Đông từ phía sau lao tới giật tay, lật hắn úp mặt xuống rồi ngồi đè lên người nó, bẻ quặt hai tay nó ra đằng sau.Phong nhanh chóng lấy mũ mềm đặc công trong túi tống vào mồm nó, buộc quặt ra sau gáy và lấy mũ đặc công bịt mắt nó lại, làm nó không kịp kêu, rồi tịch thu khẩu súng ngắn và bao đạn.Đông lấy cuộn dây dù trói chặt hai tay kẻ địch về phía sau, rồi kéo nhanh nó vào rừng sú vẹt, khuất tầm nhìn của cô gái đang tắm dưới sông. Tất cả các hành động đó của các anh chỉ diễn ra trong vòng không đầy một phút, làm tên địch hết sức ngỡ ngàng, chắc cô gái cũng không hề biết bởi khuất bụi cây.Trong khi Phong dẫn tên địch vào rừng .Đông cảnh giới đề phòng cô gái, nhưng không thấy cô ta có phản ứng gì cả.Hai chiến sỹ nhanh chóng dẫn tên tù binh len lỏi trong bãi sú ngược lên phía thượng lưu .Nơi góc khuất có một cái mảng nứa nhỏ nằm trên bãi gần mép nước, mà buổi sáng các anh đã nhìn thấy.Phong bảo Đông:- Cậu trói tên này nằm lên mảng, rồi đun nó qua sông đi .để tớ cảnh giới và yểm hộ phía sau cho.Đông đẩy tên địch lên mảng,vừa trói vừa bảo: -Anh chú ý xem cô gái đã lên chưa, coi chừng nó chạy về báo động đưa người ra đuổi thì nguy!- Phong nhìn về phía cô gái một lát rồi bảo:- A nó đang lên rồi, nhanh chóng qua sông đi.!Đông đẩy mảng xuống nước, ra đến giữa sông thì nước đã dâng lên ngập bụng anh rồi.Phong lên quy lát quay lại hướng sau cảnh giới.Lúc đó khoảng 12 giờ trưa,trời nắng chang chang, khắp bến sông không một bóng người. Một lát Đông đã qua sông, anh dẫn tên tù binh lên bờ, chạy nấp vào một bụi cây, ở đó có chiến hào của quân ta đã đào sẵn, anh trói tên địch ở dưới hào, rồi lên bờ, dơ tay làm hiệu và cảnh giới, yểm hộ cho Phong qua sông.Phong nhanh chóng qua sông, anh vừa chạy vừa bơi, vừa đi dích dắc, đề phòng địch bắn tỉa, lên bờ anh chạy nhanh nhảy vào chiến hào, trước sự vui mừng của Đông. Hai người dẫn tên địch theo chiến hào đi sâu vào trận địa, gặp một hầm ẩn nấp có nắp. Phong quyết định nghỉ tại đây đến chiều tối mới dẫn tù binh về đơn vị, để bảo đảm an toàn, đề phòng bọn địch có thể bắn pháo sang tiêu diệt ta và thủ tiêu tù binh. Họ nghỉ ngơi, còn ít lương khô và nước uống, họ lấy ra ăn và bón cho cả tên tù binh cùng ăn uống nữa. Quả nhiên một lát sau thì bọn địch bắn pháo sang bến sông truy kích quân ta và những chỗ chúng nghi là ta sẽ đi qua.Nhưng quân ta yên chí, thay nhau đánh một giấc ngủ trưa trong hầm kiên cố.Mãi chiều tối hai ngườì mới dẫn tù binh và chiến lợi phẩm về sở chỉ huy trung đoàn ở gần đồn biên phòng 211 , cách đó hơn cây số. Các chiến sỹ biên phòng định xông vào đánh tên thám báo, nhưng Phong và Đông gạt đi không cho đánh.Bộ phận của Cục 2 thường trực ở đó liền lấy khẩu cung, khai thác tài liệu ngay trong đêm.Thì ra đó là một tên sỹ quan tham mưu trẻ tuổi đẹp trai của quân đoàn 50 mới từ phía bắc Trung quốc hành quân đến, chuẩn bị mở đợt tấn công lớn sang ta. Sau cuộc hỏi cung của đại diện Cục 2, Phong hỏi thêm qua phiên dịch: - Anh ra bờ sông làm gì?-Hắn trả lời:-Tôi đi quan sát tìm đường,để tung thám báo sang trận địa đối phương.- Tại sao anh lại dừng lại ở bờ sông? – Tại vì… “một bông hồng đẹp” đang ở trước mặt, ở dưới nước, nên phải dừng lại chiêm ngưỡng.-Anh có ý định chiếm đoạt cô ta à ? – Có chứ, lính nào mà chả muốn ! Nhưng hôm nay tôi không may.- Vì anh hám gái nên mới bị chúng tôi bắt. Hắn cúi gầm mặt xuống , nói nhỏ:- Vâng, đúng thế, một giá quá đắt (!) Phong còn nghĩ thầm trong bụng, thế là chúng tao còn cứu được cô gái thoát nạn của mày nữa.
Sau trận đi tập sự, thử thách đầu tiên đó, Phong ( cùng Đông) đươc chỉ huy sư đoàn khen thưởng: Vì đã mưu trí, dũng cảm, vượt sông đột nhập sang vùng địch, bắt được thám báo quan trọng.Đáng lẽ được bằng khen, nhưng có khuyết điểm chưa được phép cấp trên, đã tự ý vượt sông, nên chỉ được giấy khen, do trung tá ,sư phó Tham mưu trưởng sư đoàn Nguyễn Thế Trị ký ngày 19-5-1984.Sau đợt thực tập, về trường tổng kết và nhận bằng tốt nghiệp.Phong cũng được nhà trường biểu dương. Tờ giấy khen đó đang đượcTrường lục quân lưu giữ ở Phòng truyền thống để làm gương cho các thế hệ sau, một tấm gương sáng khi đi thực tập.
Tốt nghiệp ra trường Phong được điều về sư đoàn 312 đang chiến đấu ở mặt trận Hà Giang từ tháng 7 năm 1987 đến tháng 4 năm 1988.Với cấp bậc trung úy, trung đội trưởng, thuộc đại đội 20,trung đoàn 165.
Vừa vác ba lô tới đơn vị, anh được đại đội trưởng giao nhiệm vụ :-Đồng chí lên nhận bàn giao thay phiên cho đồng chí Khôi làm đài trưởng đài quan sát trung đoàn, tại cao điểm1.098 gần Thanh Thủy.- Đài này ta xây dựng từ bao giờ? –Phong hỏi.-Đài này ta nhận bàn giao của đơn vị trước đã hơn một tháng nay-Đại đội trưởng trả lời và tiếp:-.Đã mấy lần bị bọn địch mò lên đánh chiếm, anh em đã chiến đấu quyết liệt để đẩy lùi bọn chúng, nhưng ta cũng hy sinh mất hơn mười đồng chí.Gần đây trên trung đoàn phàn nàn là ta ít phát hiện được địch từ xa để chúng đến gần biên giới mới biết, có thể do anh em lơ là cảnh giác, nhưng bọn địch cũng dùng nhiều thủ đoạn xảo quyệt, mưu kế thâm hiểm bất ngờ, làm ta khó phát hiện. Đồng chí lên đấy tìm hiểu, và chấn chỉnh lại giờ giấc cảnh giới củng cố lại trận địa, quyết không để bọn địch tấn công lên lần nữa…-Vâng, tôi xin cố gắng tìm hiểu, đề nghị cho tôi một ngày để học tập và nghiên cứu, rồi mới nhận bàn giao, có gi tôi xin đề đạt sau.-Đại đội trưởng :- Nhất trí ! -Ngay sau đó một chiến sỹ liên lạc dẫn đường cho Phong lên đâì quan sát. Lần đầu tiên leo núi chưa quen, phải mất gần nửa ngày trời, Phong mới tới được đài quan sát, vừa đi vừa hỏi chiến sỹ liên lạc về tình hình ta, địch gần đây, tình hình đại đội và các đài quan sát do đại đội đảm nhiệm.Nhờ đó Phong hình dung ra toàn cảnh trận địa của trung đoàn và tình hình thương vong khốc liệt gần đây.Anh cũng biết đây là đài quan sát chính của trung đoàn, là tai mắt chủ yếu giúp chỉ huy nắm được tình hình địch để đối phó kịp thời.Gần trưa mới tới đài quan sát.Sau nghi thức làm quen nhanh chóng và thắm thiết của những người lính ở trận địa.Trạm trưởng Khôi dẫn Phong ra ngay máy quan trắc, giới thiệu địa hình,mục tiêu , toàn bộ phạm vi nhiệm vụ của đài,và bàn giao quân số vũ khí trang bị một cách nhanh chóng,trong vòng 30 phút xong.Khôi định chuẩn bị xuống núi ngay, nhưng Phong nói:- Tôi đã xin phép và được đại đội trưởng đồng ý 12 giờ trưa mai, tôi mới chính thức nhận nhiệm vụ, còn hôm nay xin lên trước một ngày là để học tập các đồng chí và nghiên cứu, tìm hiểu lại vị trí đài xem sao.Mong đồng chí ở lại cùng trao đổi thêm với tôi vì đồng chí đã quen và có nhiều kinh nghiệm hơn tôi.- Khôi trả lời : -Thế cũng được, sẵn sàng thôi.Thực ra đại đội trưởng đã gọi điện thoại cho Khôi từ sáng nay rồi, nên Khôi không thể từ chối được. Phong lại ra máy quan trắc nhìn một lần nữa, rồi hỏi Khôi:- Anh Khôi này, có phải hướng Tây bắc, bị hòn núi chắn ngang, lấp mất một phần ba lối vào đường biên không ?- Lấp mất non một nửa ấy chứ !-Khôi trả lời liền- Phong gật gật đầu hiểu ra :-Hèn chi, bọn địch đến hướng ấy ta không phát hiện từ xa được ,mãi vào trong sát đường biên ta mới biết.- Đúng đấy !- Khôi nói, Phong hỏi luôn:- Sao ta không chuyển đài ra chỗ khác nhìn cho rõ hơn ?- Làm gì có thì giờ mà chuyển, mấy lại sức đâu mà chuyển.Ta tiếp quản của sư đoàn 316 đấy chứ, người ta đã xây dựng sẵn rồi, ta cứ thế mà dùng thôi!- Khôi tranh cãi.Phong nghĩ thầm: Hẳn nào, cả hai sư đoàn đều bị sứt đầu mẻ trán, lao đao, chắc vì chỗ này đây (!) Vào trong hầm, Phong liền xem lại bản đồ một lúc lâu, rồi hỏi Khôi :- Anh đã lên cao điểm 1.612 phía sau cao điểm 1.098 này chưa?- Khôi trả lời:- Thì giờ đâu mà lên, phải vòng xuống thung lũng rồi mới lên được, toàn dốc đứng thôi, cao lắm!-Vậy, anh cho tôi một đồng chí cùng tôi lên trinh sát cao điểm này ngay xem sao.-Phong đề nghị.Khôi gật đầu:-Nhất trí !-rồi gọi:- Cậu Mụa, đi với anh Phong nhé!- Có tôi!- Một chiến sỹ trẻ nhất người rắn chăc, trông mặt trắng như con gái trả lời- Khôi nói thêm: -Ăn trưa xong rồi hãy đi!- Ấy dồ, mang lương khô vừa đi vừa ăn thôi mà, tranh thủ thời gian kẻo tối không đi về được đâu á!.-Mụa nói, rồi hướng về phía Phong :-Ta đi thôi, cái thủ trưởng ơi!-Thôi cứ đi từ từ thôi, thủ trưởng Phong mới lên núi chưa quen, mà cậu cứ trèo nhanh như con sóc ấy, không khéo lạc mất thủ trưởng đấy!-Một cậu cao cao, tầm tuổi Mụa, nước da đen đen cười nói. Phong để lại ba lô, hai người chỉ trang bị nhẹ rồi lên đường, theo hướng bản đồ mà anh và Khôi vừa thống nhất vạch ra, tức là vòng sang phía sau núi có cao điểm 1.612 rồi mới đi lên. Vai khoác súng, túi bản đồ, vải mưa ni lông , cổ đeo ống nhòm, lương khô và bi đông nước đeo thắt lưng, tay cầm dao phát đánh đấu đường.Phong và Mụa dơ tay chào mọi người :-Chúng tôi đi nhé! - Mọi người cùng chào lại:- Chúc mừng thắng lợi !- Cậu chiến sỹ trẻ Mụa, quả là một chiến sỹ tháo vát nhanh nhẹn,Phong hỏi ra mới biết cậu là người dân tộc Mông ngay trên đất Hà Giang này mới được bổ sung vào mấy tháng gần đây, khi quân số đơn vị bị thương vong thiếu hụt, anh em thường gọi đùa là Mèo.Mụa thổi khèn mèo rất thạo .Trên đường đi Mụa luôn luôn bước trước và dắt Phong vượt qua những chỗ khó khăn. Phải mất gần ba tiếng sau hai người mới lên tới lưng chừng núi .Đã khá mệt, bỗng họ nhìn lên, thấy một hốc núi hõm vào, Phong chỉ tay bảo Mụa:- Chỗ kia có thể có hang đấy, ta lên tiếp đi ! – A lúi! Còn cao đến năm sáu chục mét nữa đấy- Càng cao càng tốt.- Phong nói!- Thế là, Phong và Mụa lại hăm hở lên mục tiêu hang đá.Nửa giờ sau họ đã lên tới nơi, lúc này cao điểm 1.098 đã ở dưới chân họ.Phong dơ ống nhòm ra nhìn.Tầm nhìn sang đối phương đã vươn ra xa hơn hàng chục cây số, đường biên phía trong cũng không chỗ nào bị che khuất nữa.Mụa cũng lấy ống nhòm Phong đưa cho, nhìn một lúc reo lên :-Hay quá rồi cáí thủ trưởng ơi, thế này thì bọn Tàu không trèo lên đây được nữa.Hai ngươi lính ôm lấy nhau vui mừng phấn khởi.Mụa bảo :- Đề nghị cái thủ trưởng về cho chuyển trạm lên đây đi. – Ta vào hang xem đã!- Mụa lại xung phong vào trước, vừa đi vừa phát cây.-Ấy không được phát cây đâu, lộ bí mật bây giờ, cứ để nguyên đấy, rẽ cây mà vào thôi .Hai người len vào.Không ngờ là một cái hang khá rộng, khoảng trên 10 m2, cao khoảng 2 đến 3 mét có thể đủ cho cả tiểu đội đài quan trắc ở rộng rãi.Phía ngoài lại có cây cối rậm rạp che khuất kín đáo.Phong ngắm lại địa hình, xác định lại bình độ của hang , ở khoảng giữa bình độ 1.500 đến 1.600, đánh dấu vào bản đồ .Anh còn xác định một số vật chuẩn gần, vật chuẩn xa từng hướng xung quanh , tọa độ của hang, vẽ sơ đồ, ghi chép đầy đủ vào giấy để về báo cáo cấp trên .- Xuống núi thôi, kẻo sắp tối rồi đấy cái thủ trưởng à !-Mụa nói,Phong vội gấp bản đồvà sơ đồ lại :- Ừ, thắng lợi rồi ta về thôi! Hai người quay xuống núi, theo dấu đường mà chiến sỹ Muạ đã đánh dấu lúc lên.Phấn khởi vì đã tìm được vị trí mới, lại đi xuống , nên họ đi rất nhanh, chỉ hơn hai giờ sau đã về tới vị trí đài vào lúc chập tối, trước sự vui mừng của mọi người trong đài.Đài trưởng Khôi cười nói:- Tôi tưởng hai người ngủ trong rừng cơ! -Phong cũng phấn khởi nói :- Nếu không tìm được thì cũng đến ngủ trong rừng thật.Nhưng may quá, tìm thấy rồi anh ạ, nên chúng tôi về ngay, để báo cáo toàn đài chúng ta cùng bàn bạc và xin ý kiến cấp trên.-Khôi dục :-Sao tình hình thế nào, nói luôn đi!.-Vâng !-Phong liền giở bản đồ và sơ đồ cho Khôi và mấy anh em cùng xem nói :-Đây, các anh xem ! Rồi vừa chỉ bản đồ, vừa chỉ thực địa, vừa trình bày cho mọi người nghe một cách mạch lạc, rõ ràng.Anh kết luận :- Theo chúng tôi, đây là một vị trí đặt đài quan sát là tốt nhất.Chỉ có điều ở khá cao, phải hành quân tăng thêm một giờ rưỡi đến hai giờ nữa mới tới, so với vị trí cũ hiện nay! - Mọi người đều à lên : - Chà cao quá ! Tha hồ mà leo! - Khôi nói luôn:-Vấn đề là quan sát được rộng hơn, xa hơn là cái chắc.Còn cao thì không sợ ! - Ta sẽ đề nghị đại đội tăng cường thêm lực lượng tiếp tế hậu cần hàng ngày .-Phong cũng bổ sung.Một chiến sỹ khác nói tiếp:- Lên cao,bọn địch càng khó leo lên tập kích đánh phá, đài của ta tha hồ an toàn. - Chỉ sợ chúng dùng máy bay bắn phá như bọn Mỹ trước đây thôi .- Bọn Tàu thì mấy sức, nếu cần thì ta xin trung, đại liên lên đây sẽ trị được chúng thôi… Anh em còn bàn tán nhiều nữa, nhưng Khôi dục:- Thôi đi ăn cơm đi, anh Phong và cậu Mụa sắp chết đói rồi còn gì.Trừ người gác còn tất cả xô vào mâm cơm nguội đơn giản, nhưng rất phấn khởi. Sau đó Phong gọi điện về báo cáo với đại đội trưởng. Cả Khôi nữa cũng báo cáo:- Nếu đại đội nhất trí với phương án của đồng chí Phong ,thì tôi xin xung phong ở lại một, hai ngày nữa, cùng đồng chí Phong tổ chức di chuyển đài xong mới xuống núi. Chỉ huy đại đội báo cáo lên chỉ huy trung đoàn, được trung đoàn nhất trí và bố trí các đài khác tăng cường quan sát thay thế , trong khi đài của Phong di chuyển.Đại đội cũng tăng cường thêm một tổ tiếp tế hậu cần và một tiểu đội nữ dân quân người Mông, rất thạo việc leo núi làm nhiệm vụ vận chuyển di chuyển đài cho nhanh.Phong bàn với Khôi kế hoạch di chuyển ngay từ sáng hôm sau, vừa di chuyển mà vẫn không ngừng viêc quan sát, đề phòng bất trắc bọn địch tấn công.Trước hết là tổ thông tin rải đường dây hữu tuyến đi trước và một tổ sửa đường , đánh bậc thang những chỗ khó.Cậu Mụa xuống núi dẫn đường cho tổ tiếp tế và tiểu đội nữ dân quân gùi mấy chuyến: gạo, thực phẩm và nước lên vị trí mới , sau đó chuyển dụng cụ và máy móc từ vị trí cũ lên…Sáng sớm ngày thứ hai thì chuyển máy quan trắc và máy thông tin vô tuyến, đến trưa thì lên đến nơi.Các chiến sỹ nhanh chóng triển khai tác nghiệp đặt máy và quan sát thử được ngay.Phong trực tiếp kiểm tra , đọc các chỉ số kỹ thuật của các địa hình xung quanh, đúng như dự kiến của Phong, không còn bị khuất một góc nào cả.Bỗng nhiên Phong phát hiện, về phía Tây bắc hai mươi độ, cách xa 16,5 cây số, có hiện tượng địch chuyển động, tập trung quân khá đông, xe pháo di chuyển nhiều .Phong đưa Hòa, chiến sỹ quan trắc xem lại, đúng như thế , có khả năng bọn địch chuẩn bị một cuộc tấn công mới vào sáng sớm mai ?Hòa nôi luôn :- Đứng vị trí đài cũ thì không thể phát hiện được góc này, vì vướng hòn núi trước mặt,-Đúng thế!-Phong tán thành rồi cầm máy vô tuyến gọi ngay cho trực ban tác chiến của sở chỉ huy trung đoàn .Trung đoàn gọi lên sư đoàn.Sư đoàn cho kiểm tra xác định lại,c hính xác, liền có kế họach cho pháo chủ động tấn công “đánh phá chuẩn bị “của bọn địch vào lúc 15 giờ chiều.Cả ba trận địa pháo của sư đoàn đều dồn dập tấn công .Bọn địch vì chủ quan bất ngờ, nên bị thương vong khá nhiều..Ngày hôm sau tin tình báo cho biết, địch bị tan tành một trung đoàn,thương vong khoảng 3.000 tên, phải hủy cuộc tấn công cấp sư đoàn sang ta sáng hôm sau .Chỉ huy sư đoàn điện biểu dương khen thưởng đài quan sát mới của trung đoàn 165 do Phong làm đài trưởng.Tin thắng lợi đầu tiên làm anh em toàn đài phẩn khởi reo mừng quên cả mệt nhọc, tiếp tục xây dựng trận địa bảo vệ đài cho vữngchắc.
★
★
★
★
★
0