📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGUYỄN QUỐC VĂN

446 trả lời, 29.592 lượt xem — Trang 4 / 15
HẠNH PHÚC Ở ĐÂU

Hạnh phúc ở Hà Giang
Hạnh phúc ở Phú Quốc
Hạnh phúc ở nước Mỹ
Hạnh phúc ở nước Nga

Hạnh phúc ở Trung Quốc
Hạnh phúc ở châu Âu
Hạnh phúc ở nước Úc
Có khác nhau mấy đâu

Nắng vàng ở trên đầu
Biển xanh xa trước mắt
Căn nhà trên khu đất
Chữ nhật hay hình vuông

Rau cải và rau muống
Hoa cúc và hoa hồng
Cơm ăn và nước uống
Mỗi đôi ngủ một phòng

Ai cũng phải lao động
Ai cũng phải học hành
Ai cũng phải chăm chỉ
Ai cũng phải kiên trì

Ai cũng phải có chí
Ai cũng phải vươn lên
Ai cũng phải kiếm tiền
Nuôi mình và xã hội

Cho dù ở Hà Nội
Hay là ở Pari
Cho dù ở Sitny
Hay là ở Nam Định

Cho dù ở Bắc Kinh
Hay là ở Bắc Cạn
Nếu như không có tiền
Hạnh phúc thường đi vắng

Hạnh phúc là yên lặng
Tự tới sâu thẳm mình
Hạnh phúc là sáng tạo
Không phải là đấu tranh

Hạnh phúc là thỏa mãn
Vừa đủ một đời người
Mái nhà che mưa nắng
Dư chút tiền đi chơi

Hạnh phúc là cuối đời
Cháu con không chờ đợi
Của thừa kế mẹ cha
Thân tự thân bước tới

Nơi nào trên thế giới
Hạnh phúc đến trú chân
Nơi nào giữa nhân gian
Hạnh phúc không về ở

Hạnh phúc thường mắc cạn
Khi con người ác tham
Hạnh phúc ở trong tâm
Thấm tận cùng vũ trụ

Hạnh phúc luôn là nụ
Hạnh phúc luôn là hoa
Hạnh phúc luôn là trái
Trời ban cho cuộc đời

Hạnh phúc là nụ cười
Nở ra trong đau khổ
Hạnh phúc tỏa từ người
Biết mình đang hạnh phúc...
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯA BAO GIỜ NHƯ BÂY GIỜ

Chưa bao giờ như bây giờ
Người ta khát tiền đến thế
Tham ô cỡ hàng ngàn tỉ
Chung thân chẳng nghĩa lý gì

Chưa bao giờ như bây giờ
Người ta tham quyền đến sợ
Cả nhà nguyện làm đày tớ
Tham nhũng được cả chức to

Chưa bao giờ như bây giờ
Giặc nước thì coi là bạn
Nhân dân lũy thành muôn thuở
Nhiều khi lại hóa kẻ thù

Chưa bao giờ như bây giờ
Tướng lĩnh quân đội sợ giặc
Tướng lĩnh công an làm ngơ
Phạm tội cùng quân kẻ cắp

Chưa bao giờ như bây giờ
Tượng đài xây từ ngàn tỷ
Nợ công ngày càng chồng chất
Dân còn bữa đói bữa no

Chưa bao giờ như bây giờ
Dân đen mất nhà mất đất
Thợ thuyền không còn xưởng thợ
Chỉ quân ăn cướp giàu to

Chưa bao giờ như bây giờ
Bộ trưởng giáo dục nói ngọng
Quan chức cấp cao ấm ớ
Cầm giấy đọc cũng chẳng xong

Chưa bao giờ như bây giờ
Tiến sĩ, giáo sư hàng vạn
Kiến thức cổ kim xếp xó
Phát minh là chuyện trong mơ

Chưa bao giờ như bây giờ
Trẻ con không thuộc lịch sử
Chuyện lạ trở thành đày tớ
Rồi mới trở thành học trò

Chưa bao giờ như bây giờ
Nhà nát dột nát từ nóc
Quan nhỏ theo đóm ăn nhỏ
Quan to lắt léo ăn to

Chưa bao giờ như bây giờ
Đạo đức đã bị đảo ngược
Yêu nước thành chống Tổ quốc
Biết ơn thay bằng hận thù

Chưa bao giờ như bây giờ
Công lý thành đồ trang trí
Người ta có quyền bắt bớ
Quá tạm giam thì bỏ tù

Chưa bao giờ như bây giờ
Tự do hay không mặc kệ
Có nhà có thân tự lo
Hạnh phúc có thể làm giả

Chưa bao giờ như bây giờ
Vận nước lâm nguy đến thế
Dân tộc sẽ thành nô lệ
Ngàn năm vết nhục còn nhơ

Chưa bao giờ như bây giờ
Kẻ thù trong nhà ngoài ngõ
Nhớ lời Cụ Hồ khôn kể
"Không có gì quý hơn độc lập tự do !"

Chưa bao giờ như bây giờ
Nước non chòng chành bão tố
Dân thương giống nòi giông gió
Ước bây giờ chưa bao giờ...
Đăng nhập để trả lời
0
HÀN MẶC TỬ

Tôi nhớ ngày xưa tôi mười sáu
Người bán cho tôi một mảnh trăng?
Trên cành liễu rủ trăng thiếu nữ
Sóng soãi nằm nghiêng ngủ ngon lành?

Từ đấy tôi đi mọi nẻo đường
Linh hồn tóc liễu gái quê vương?
Em có mua trăng tôi bán lại
Cả trăng Vỹ Dạ gió lắt lay?

Ánh trăng vàng lắm, vàng như nắng
Như thể nhụy sen ở thiên đường?
Dấu chân trắng quá trên cát trắng
Tôi bén duyên mơ với họ Hàn...

Giời sai Hàn xuống để làm người
Viết giọng thơ điên thức tỉnh mê?
Hai tám mùa xuân thuyền trăng thức
Thiên giới buồm giăng, nở nụ cười...
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH EM

Lúc yêu
Biển giấu câu yêu
Dùng dằng
Vần lác đác chiều mưa rơi...

Sáng sao
Nhấp nháy đầy trời
Xa khơi
Thuyền nước mắt người trong mơ...

Mái chèo
Đứt nhịp câu thơ
Đá thất tình
Sóng vỗ bờ khôn nguôi...

Thủy triều vỗ
Khỏa tênh đời
Bãi thơ yêu
Lộ cho người bước qua...

Anh là người
Hay là ma
Mà em yêu
Chết sống ba bốn đời...

Thơ yêu
Anh thả lên giời
Mà rơi xuống chỗ
Bồi hồi ngàn năm...

Tình em gần
Tình xa xăm
Nhập hồn vào chữ
Nên nằm trong tim...
Đăng nhập để trả lời
0
NHẮM MẮT

Đêm mở mắt
Hóa sáng nay
Còn ngày nhắm mắt
Thì ngày thành đêm...

Từ chiều
Mở mắt con tim
Ở đâu
Em cũng chẳng nhìn thấy anh...

Đêm nao
Nhắm mắt vì tình
Chúng mình
Thấy hết chúng mình ngày đêm...

Nhắm mắt
Nhìn thấu qua em
Linh hồn mờ ảo
Lạ quen phập phồng...

Nhắm mắt
Mở mắt đàn ông
Run từ trên xuống
Từ trong ra ngoài...

Nhắm mắt
Trong vắt nụ cười
Cho lần mở mắt
Đất trời yêu nhau...
Đăng nhập để trả lời
0
VŨNG TÀU

Bãi Sau, Bãi Trước
Gành Hào, bãi Dâu
Nước non non nước
Như mơ Vũng Tàu

Sóng vỗ đùa anh
Trời xanh mặn chát
Dấu chân trên cát
Tóc mây ban mai

Biển xanh yêu ai
Mà trời mây trắng
Người ơi yêu ai
Mà lòng tỏa nắng

Để gió vỗ sóng
Biển mê trời xanh
Để đời mơ mộng
Để em yêu anh

Để gió khát gió
Trời khát biển xanh
Để em và anh
Tan trong Vũng Tàu....
Đăng nhập để trả lời
0
DẶN ANH

Câu thơ này
Mới lấy chồng
Câu kia ly dị
Anh đừng đọc qua

Mê hoa
Chỉ hái hương hoa
Chớ mang trái nẫu
Về nhà nghe anh

Đắm say người
Lẽ thường tình
Em đâu dám trách
Chồng mình đào hoa

Người ta thương
Mặc người ta
Anh đi đâu
Nhớ về nhà ăn cơm...
Đăng nhập để trả lời
0
GIAO MÙA

Mình ôm nhau
Ôm mùa thu vào lòng
Tóc bớt xanh
Thì trời xanh bù lại

Phía sau lưng em
Mùa hè ngún cháy
Gió mùa xuân
Xao xuyến chạm vào môi

Mình ôm nhau
Mình hôn nhau bổi hổi
Mỗi lần gặp anh
Em quên hết cả đời

Quên cả ngày đêm
Lẫn sáng với tối
Em thành em
Thành một phần đời anh

Mình ôm nhau
Sóng cuộn sôi dữ dội
Anh thành anh
Thành một phần đời em

Lửa đã cháy
Không nước nào dập nổi
Khi mùa yêu
Gió thu thổi tắt đèn

Mình ôm nhau
Hôn lần nữa đi em
Mùa đông sắp qua
Xui ta về đôi ngả

Em lại đến với xuân
Còn anh ngang sang hạ
Còn ngày vui nào
Ta dành tiễn thu xa...
Đăng nhập để trả lời
0
TRUNG QUỐC CHẲNG CÓ GÌ ĐÁNG SỢ

Ta đã từng cúi đầu trước vần thơ
Của Lý Bạch, Khuất Nguyên, Đỗ Phủ
Hồng lâu mộng và những Tây du ký
Tam quốc kia mê hoặc cả tuổi thơ

Ta quý trọng tình người dân Trung Quốc
Sẻ cháo ta ăn khi bão lũ tràn qua
Nhưng căm hận bọn mặt người dạ thú
Muốn biến nước Nam thành nô lệ Trung Hoa

Trung Quốc có gì đáng sợ đâu ta
Người ăn thịt người, giật máu tươi làm thuốc
Lấy mắt chó thay mắt phường lệ thuộc
Không cản được ta yêu Tổ quốc, thương nhà

Kẻ mua rễ tiêu, móng trâu bằng mọi giá
Tàn hại cỏ cây, bỏ thuốc độc người
Dạ nham hiểm chỉ tay làm hàng giả
Gian lận bán mua, chước quỷ mưu ma

Có gì đâu mà phải sợ Trung Hoa
Cướp nội tạng, đi xâm lăng lãnh thổ
Hành xử với dân như giữa thời trung cổ
Bạo tàn thôi, chẳng hề đáng sợ đâu

Trung Quốc chẳng có gì đáng sợ đâu anh
Càng tham sâu thì càng mau bại trận
Càng tàn ác, càng chất chồng thù hận
Người không tha, trời đất cũng diệt trừ

Trung Quốc chẳng có gì đáng sợ đâu em
Cướp nước Nam ta sẽ bị dân chặn đánh
Đón giặc dữ có Bạch Đằng, Hàm Tử
Gò Đống Đa còn thừa chỗ chôn chờ

Chẳng có gì đáng sợ Trung Quốc đâu con
Nếu lũ Việt gian tham tàn lụi hết
Lý Thường Kiệt thời đại nay có thể
Làm sáng danh sông núi nước Nam nhà

Trung Quốc chẳng có gì đáng sợ, cháu ơi
Thế giới hôm nay là thế giới phẳng
Đã ngàn đời rồi người Việt Nam đứng thẳng
Không cúi đầu, không hề sợ chiến tranh

Người Việt Nam từng đổi máu lấy hòa bình
Nên không sợ biến Đông kia sóng dữ
Trần Nhân Tông còn ngự trên Yên Tử
Tre trúc Côn Sơn hồn Nguyễn Trãi làm thơ

Những Lê Duẩn chưa bao giờ run sợ
Vẫn ngắm trăng sao bên ao cá bác Hồ
Trung Quốc chẳng có gì đáng sợ
Tướng Giáp cười vẫy đảo Yến sóng xô

Người lính năm xưa tóc đã bạc phơ
Sẽ cầm súng bên cháu con lần nữa
Nước Việt Nam sẽ vượt qua máu lửa
Em hái mơ lại mộng giữa rừng mơ

Chẳng có gì đáng sợ đâu, nhà thơ
Khi ta đã bắt tay rất nhiều cường quốc
Khi ta có tự do, dân kết đoàn làm chủ
Khi những kẻ thù giờ đã thành bè bạn

Và giấc mơ Trung Hoa
Sau trước cũng lụi tàn...

Đăng nhập để trả lời
0
NGUYỄN KHẢI

Sinh ra
ở phố Hàng Nâu
Tóc không chịu bạc
cái mầu Tú Xương

Mặc áo lính
bút văn chương
Tấm gương nổi tiếng
tìm đường không ra

Thánh thần
con lẫn với cha
Bao nhiêu mùa lạc
nở ra hoa cà

Chuyện người ta
lạ chuyện nhà
Chuyện non, chuyện nước
đêm ba mươi buồn

Văn chương
ở cuối con đường
Có quê hương
vẫn tha hương phận người

Luận đời
lịch lãm nụ cười
Bao nhiêu nhốn nháo
thế thời phô ra


Thoát từ
bão tố phong ba
Phủi sạch bụi chữ
để là mình thôi

Chết
mới tìm thấy cái tôi
Khuyên đàn em
chớ thành người viết văn...
Đăng nhập để trả lời
0
TRẦN MẠNH HẢO

Hối lộ xã chín con gà
Được mặc áo lính rồi ra chiến trường?
Mặt trời vùi hố văn chương
Mượn tia chớp đất nhóm nguồn thơ ca?

Mở mắt chữ kẻ mù lòa
Gỡ ngu đần lũ tưởng là văn nhân?
Đếm chân rận bám trong chăn
Kết hôn cùng muỗi người đành ly thân?

Ngửa mặt cuốc phận làm dân
Lớn nhờ mu rạm đâu cần công kênh?
Mơ tiên nữ lấy được tiên
Đổ tình ái cháy ưu phiền vào thơ?

Sông Ninh từ bấy đến giờ
Văn xuôi thời thế chen thơ thế thời?
Viết chơi chơi cũng vì đời
Mắt ngông nghênh nở nụ cười Tú Xương?





Đăng nhập để trả lời
0
TRẦN DẦN

Khóc chân trời
Không có bóng người bay
Khóc người bay
Một chân trời không có!

Qua nước mắt
Thấy rõ làng giữa phố
Hiểu mưa sa
Dư ướt nhấn chìm cờ...
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN DIỆU

Trước cách mạng
Người gửi hương cho gió
Tắt nắng trời
Hoa hồng cắn vào môi...

Vần vội vàng
Căng ngực khí tự do
Xuân mơn mởn
Điệu thi hào thơ mới !

Sau cách mạng
Xếp ải vần gạch ngói
Con đỉa khô mô đất
Vắt vào thơ...

Lời lốc cốc
Giọng mõ rao đầu ngõ
Thiên đường mù
Hơn hớn kiếp văn nô?
Đăng nhập để trả lời
0
SÓNG HỒNG

Dùng cán bút làm đòn xoay chế độ
Xoay mãi nhà to hóa mái lều
Phá nát cường quyền, sinh sâu bọ
Yêu nước thế nào mới là yêu?
Đăng nhập để trả lời
0
EM NHỚ EM

Em nhớ em
Tóc dài em cắt ngắn
Mắt xa xăm
Mơ mộng đắm xa xăm

Em nhớ anh
Ngực vồng như ngực núi
Mỗi sải chân
Bước qua một buổi chiều

Em nhớ xưa
Mưa rơi nhiều lắm lắm
Nắng khô hanh
Trong lòng gió cô liêu

Em nhớ nay
Bước chân thu chầm chậm
Gió heo may
Từng sợi tóc hoa râm

Em nhớ em
Mùa đông nào nhầm lẫn
Em quên em
Anh quên cả chính mình

Ôi tháng năm
Bao giờ hè trở lại
Đợi mùa xuân
Níu trẻ mãi không già

Và tình yêu
Có thể nào hóa đá
Em nhớ em
Cho anh mãi nhớ anh...
Đăng nhập để trả lời
0
TÀN THU

Ngủ đi em
Ngủ đi mùa thu
Ta quên đêm
Ta quên ngày tháng cũ
Ta quên em
Em quên tình bất tử

Ta quên ta
Quên ngày hè thác lũ
Em quên ta
Quên chiều mưa nước đổ
Ta quên ta
Đủ để cho em nhớ
Vài vần thơ
Cùng mấy khúc hát ru

Ta quên ta
Đang độ giữa tàn thu
Em mắc nợ
Cùng cỏ cây hoa lá
Ta mắc nợ
Cùng suối sông đất đá
Ta cố quên em
Khi chưa hết nợ em

Đời tàn thu
Em như quầng trăng lu
Mọc cuối chân trời
Tóc mờ liễu rủ
Đêm thao thiết
Đêm tàn thu biền biệt
Ngủ đi em
Vơi bớt khúc mình ru...
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÁM GIỖ

Đám giỗ gặp gỡ cháu con
Anh em ruột thịt mãi còn bên nhau
Không nhiều thịt cá thì rau
Thương nhau dẫu bạc mái đầu vẫn thương...

Anh em góp giỗ cúng dường
Hương hoa thành kính thơm hương tấm lòng
Gọi là chút hiếu cỏn con
Ghi ơn vuông đất trời tròn mẹ cha...

Có tiền nhân mới có ta
Hỡi người ăn giỗ, đừng xa nghĩa tình
Ai quên đám giỗ nhà mình
Hình như chưa đủ gia đình vẹn nguyên...
Đăng nhập để trả lời
0
TÍM

Tím những con đường
Hoa phượng tím
Màu nhớ thương, tần tảo, thủy chung
Đà Lạt tháng nao rồi còn lạnh
Đèo Prenn
Tím mấy khúc mù sương

Anh có về Đà Lạt em thương
Hồ Xuân Hương chiều nay mây lạ
Áo tím em
Níu cả cánh chim sa

Rồi phượng tím
Sẽ nhuộm anh Đà Lạt
Em theo anh
Đi cuối đất cùng trời

Rồi sương tím
Rồi hương hoa thơm đất
Em yêu anh
Lật thác uống suối xa

Ơi Đà Lạt
Mắt biếc xanh biết hát
Không gặp người
Đào quên tiết nở hoa...
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÀ LẠT

Đà Lạt hoa
Mơn man khí lạnh
Mây nhấp nhô
Thấp thoáng mặt người...

Chiều mắc nợ với trời
Mưa xối
Ta mắc nợ ai
Đà Lạt ơi...

Ta mắc nợ Prenn
Thác đổ
Mắc nợ Lâm Hà
Đá cạn mùa khô...

Mắc nợ Tuyền Lâm
Sóng gọi gió chờ
Mắc nợ một thời
Bích Câu mơ mộng...

Mắc nợ người xưa
Mắc nợ hôm nay
Mắc nợ
Cả những người chưa gặp...

Ơi Đà Lạt
Tiếng đàn thông réo rắt
Xứ sương mờ
Tím mãi một nhành lan...
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÀ LẠT THÁNG MƯỜI

Đà Lạt tháng mười mưa bay trắng núi
Sáng mùa xuân trưa đã mùa hè
Chiều buông sớm khí thu dìu dịu
Đêm lạnh đông cho những người yêu

Cho ai thương ai xuôi đèo sương khói
Cho thác Prenn ầm ào mời gọi
Cho thông bên thông nói thầm cùng gió
Anh yêu em như Đà Lạt mộng mơ

Anh yêu em như Tuyền Lâm xanh biếc
Nước hồ trong in trắng xốp mây trời
Thung lũng Tình Yêu thương ai chờ đợi
Gió đi qua hương ở lại với người

Hoa dã quỳ mãi mãi thuở đôi mươi
Vàng núi vàng đồi vàng con ngõ nhỏ
Vàng cả lối mòn vào hồ Than Thở
Vàng tháng mười khuôn mặt phố nhấp nhô

Đà Lạt ơi đến rồi thương về nhớ
Hoa mai đào đã hẹn nắng tháng giêng
Núi đã xui suối sông thành duyên nợ
Đà Lạt tháng mười anh của riêng em...
Đăng nhập để trả lời
0
CHỐN TIÊN

Trái hồng
Còn xanh chát lắm
Như chiều Đà Lạt vắng sương
Hết lạnh
Trời chang chang nắng
Dốc lên dốc xuống cạn đường...

Trái hồng
Chín rồi mọng đỏ
Ngọt như môi ướt người thương
Ai đã một lần nếm thử
Tưởng như
Chạm tới thiên đường...

Em như
Trái hồng Đà Lạt
Không xanh, chưa chín, vừa ương
Dịu ngọt dắt tay phải chát
Chốn tiên
Ngủ với đời thường...
Đăng nhập để trả lời
0
HÁI TRĂNG SAO

Có sớm nào mộng mơ hơn khi ngồi bên thác đổ
Ly cà phê ngậm khí núi giọt vào sương
Giọt thương Cam Ly, Prenn giọt nhớ
Nhớ lẫn trong thương mơ mộng thành thơ
Thơ không lời những vần thơ tri kỷ
Những câu thơ không cần nắm tay nhau...

Có trưa nào thi vị hơn khi lặng lẽ
Xuôi Tuyền Lâm nghe tiếng thông reo
Cá quẫy sóng bóng thông dài theo sóng
Dài theo tiếng chuông chùa len trong rừng thông
Chợt cao vút tiếng ve ngân rộn rã
Trưa tâm hồn thao thức cõi mênh mông...

Có chiều nào nao lòng hơn khi dạo
Hồ Xuân Hương liễu rủ sương mờ
Hồ Than Thở từng đôi in bóng nước
Tay trong tay mắt trong mắt trong nhau
Đơn giản thế mà cả đời mơ ước
Thung lũng Tình yêu chỉ một lần chơi...

Có gì tình tứ hơn khi cùng em leo núi
Langbiang thơm hơi thở đôi ta
Chim rừng xa lảnh lót hót ái ân
Khí núi lạnh kéo người gần nhau lại
Cái ôm riết nhắc ai say nhau mãi
Nụ hôn trên cao nụ hôn xuống thấp dần...

Chỉ có vậy mà nhớ ơi Đà Lạt
Xứ sương rơi nhẹ cánh hoa đào
Chỉ có vậy mà em ơi tình đất
Như tình em trong anh mãi xôn xao
Ta đã đến con đường nào anh chỉ nhớ
Đà Lạt vắng người bữa ấy hái trăng mơ...
Đăng nhập để trả lời
0
VƯỢT BIÊN

Tôi đã gặp em ở xứ Đài
Hái chè trên núi A Lý Sơn
Long lanh sương giọt in nắng sớm
Sao chè, đóng gói tới chiều hôm...

Tôi đã gặp em ở Cô Thôn
Bên đường xe lửa bán với buôn
Cửa hàng tạp hóa nhà em nhỏ
Buôn bán vào ra chẳng biết buồn...

Tôi đã gặp em ở Cao Hùng
Chiên xào nấu nướng mỏi rã tay
Khách đến, khách đi chào mỏi miệng
Vất vả nhưng em túi nặng tiền...

Tôi đã gặp em ở chợ đêm
Bán buôn quần áo ở Đài Trung
Em bảo tuy em không túng thiếu
Nhưng chưa về lại được đền Hùng...

Tôi đã gặp em ở dọc đường
Đài Bắc mùa này lạnh vừa qua
Sáng sớm ngày nào em cũng bận
Với việc đưa con tới cổng trường...

Nửa triệu cô dâu tới Đài Loan
Nhà nghèo ngay cả việc lấy chồng
Cũng chẳng được yêu, không được chọn !
Xứ người đâu dễ hóa quê hương ?

Chao ôi ! Phận gái nghèo xa xứ
Trao thân cho kẻ chẳng hiểu mình !
Đá ở với nhau nên chồng vợ ?
Vì con vì cái sá chi tình ?

Cũng là một cách để vượt biên
Tìm kiếm tương lai đẹp, sang giầu !
Gái Việt làm dâu Đài Loan vậy
Có gì mà phải xót với đau ?
Đăng nhập để trả lời
0
NƯỚC MỸ

Nước Mỹ
Như một cái bánh mì
Ai ở đây
Cũng được ăn một miếng

Cái bánh ấy
Cho dù to dù nhỏ
Miếng bánh kia
Cho dù nhỏ dù to

Nước Mỹ hình như
Là một bài thơ
Ai ở đây
Cũng phải dâng một chữ

Nước Mỹ
Phải đâu
Là thiên đường nhỏ
Mỗi trang đời
Nước mắt chật ước mơ

Nước Mỹ
Ít khi
Có điều bất ngờ
Người hạnh phúc
Chỉ là người chăm chỉ

Ai vì người
Dâng cánh tay, trí tuệ
Chính là người
Đã tìm được tự do...
Đăng nhập để trả lời
0
PERTERBURG

Nước Nga
Nguy nga những cung điện Mùa Đông, Mùa Hè
Perterburg cuối xuân trong vắt

Trời nước Nga
Xanh trong từng đôi mắt
Những nàng tiên Bantich Natasa

Vang lên từ lồng ngực những bài ca
Những cánh rừng
Những dòng sông êm ả

Ơi Peterburg
Người cưỡi trên lưng ngựa
Đều thấy mình mang gươm báu Pitơ

Và, Catơrin
Ở trong mỗi vần thơ
Bao khát vọng của một thời con gái

Nước Nga xưa
Dân tộc Nga vĩ đại
Hiện tại tươi cười hớn hở gặp tương lai?

Đăng nhập để trả lời
0
TỰ DO

Trời Paris mây trắng
Nước sông Sein xanh lơ
Tháp Effel đứng thẳng
Dáng của người tự do...
Đăng nhập để trả lời
0
TÚ XƯƠNG

Xương đã nát
Cả trăm năm trước
Chỉ mấy câu thơ chân bước vẹo xiêu
Lảo đảo, lệch xô
Phố Hàng Nâu cũ
Mưa phùn giăng lấm tấm mồ hôi...

Mồ hôi ông
Mồ hôi người say rượu
Người xung quanh
Men ngấm vã mồ hôi...

Mồ hôi ông
Mực bút lông ròng chảy
Đen thành tro
Trắng bụi ném lên trời...

Gặp mưa phùn
Mồ hôi rơi xuống đất
Cỏ Vị Hoàng
Xanh lại điệu Vị Xuyên...

Cỏ mọc lên
Những vần thơ nợ duyên
Bà Mẫn làm sao đổi thành cơm áo?
Nên mồ hôi mom sông không thể ráo
Trắng muối lưng người
Trắng câu hát chênh chao...

Thơ như cỏ
Gặp mưa phùn xanh mướt
Nỗi đau thế thời
Tê buốt ruột Tú Xương...

Tôi về quê
Dầm mưa phùn bạc tóc
Dầm thơ người
Xót mình kiếp tha hương...
Đăng nhập để trả lời
0
Ả ĐÀO

Rơi rơi rơi...
Chiều rơi...
Mưa giăng trên phố vắng
Hàng Đồng trong sâu lắng
Thánh thót hiên chiều xuân...

Ta nghe đàn ai ngân
Vọng về từ kiếp trước
Gót sen hồng nhẹ lướt
Nón quai xanh Hàng Thao...

Ta gõ tom tom chát
Mưa ghẹo ướt áo em
Tỳ bà trêu giọng hát
Gió lệch xô ả đào...

Ta nhập vào Tú Xương
Nghiêng phách hồn Nguyễn Bính
Ta thành thuyền không bến
Giọt thu Đặng Thế Phong...

Chiều Nam Định... long đong...
Phận sông Đào...lận đận...
Chiều nay mưa rơi mãi
Mưa rơi từ kiếp nào...

Mà mắt em xanh xao
Mà môi em thắm đỏ
Mà mưa rơi không nỡ
Ngắt ngang lời em trao...

Chát tom...tom tom...chát...

Ướt nhòe em...
Ả đào...
Đăng nhập để trả lời
0
BÀI HỌC VỠ LÒNG

Trăng tròn rồi đến trăng non
Trong người già, đứa trẻ con không già?
Trăng ít tuổi vốn thật thà
Trẻ con nhiều tuổi nói ra phật lòng?

Trăng tròn biết nói dối không
Để trăng non gạch mấy dòng gió trăng?
Trăng non tóc mãi trời xanh
Tuổi đầy neo giữ chòng chành làm chi?

Ta đi, trăng cũng theo đi
Trăng già khuyết tới xuân thì trăng non?
Mai ngày ta hóa trẻ con
Nhớ chăng bài học vỡ lòng về trăng?
Đăng nhập để trả lời
0
HỌC TRÒ LÊ HỒNG PHONG

Học trò Lê Hồng Phong thông minh
Đất Nam Định
mấy trăm năm vẫn vậy

Những người thầy
về ngôi trường này dạy
Đều nhờ học trò mà thành danh

Học trò Lê Hồng Phong kiêu hãnh
Nên ra đời
thường rất khó làm quan

Ai từ tốn
đều làm nên nghiệp lớn
Chưa thành công
nhưng có thể đã thành nhân...

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»