📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGUYỄN QUỐC VĂN

446 trả lời, 29.617 lượt xem — Trang 5 / 15
NHẠC TRỜI

Giữa không gian trong vắt lặng im
Bỗng mọc lên những bông sen màu tím
Những hòn đá im lìm biết nói
Nước qua khe róc rách góc tai đời

Tiếng chân ngựa phi thảo nguyên hẹp lại
Một nhành mai vừa hé mấy nụ mai
Người thiếu phụ chờ chồng lên lầu hát
Đôi bồ câu đậu xuống khúc nhạc thu

Khúc nhớ, khúc thương trong khúc hát ru
Khúc mùa hạ qua mùa xuân tỏa nắng
Khúc ngọt ngào chưa quên cay đắng
Khúc tri âm được gặp lại tri âm

Khúc nước đục, trời lọc thành mây trắng
Khúc quanh co, người nắn lại thẳng băng
Khúc phiêu lãng, khúc một đời phiêu dạt
Khúc thanh cao thanh thoát bởi thanh nhàn

Bao khúc nhạc nâng bổng ta tung cánh
Được cất chưng bằng hồn của thế gian
Những khúc nhạc như vọng từ thần thánh
Nghe rất xa nhưng lại cũng rất gần...
Đăng nhập để trả lời
0
SAU...

Sau mùa gặt, cánh đồng hoang
Sau giàu có lá, bần hàn cỏ hoa
Sau non trẻ tới tuổi già
Sau tài hoa thực, mới là tài năng?

Sau tròn, lá lúa vầng trăng
Sau cay đắng ẩn lời răn thật thà
Sau dối trá, hiện quỷ ma
Sau chân tình, mỏng manh ta với mình?

Sau chiến tranh đến hòa bình
Sau quyền sau lợi, tấm tình nhạt phai
Sau ngắn, ai nối được dài
Sau đêm tai họa, gặp tai nạn ngày?

Sau đông, xuân trắng nụ mai
Sau tăm tối, nắng đợi ngày sáng tươi
Sau tháng chín đến tháng mười
Sau nước mắt đục, nụ cười mới trong?

Sau thất bại đến long đong
Sau thương sau nhớ, mới mong mới chờ
Sau thắng lớn, thất bại to
Sau rừng rực lửa là tro bụi tàn?

Sau trăm năm đến ngàn năm
Sau chân đứng mỏi, thân nằm xuống thôi
Sau phía trước là thế thời
Sau sông sau núi, ai người nước non?

Sau thân xác đựng linh hồn
Sau lửa bất tử, mây còn gió không
Sau mênh mông hóa mênh mông
Sau cùng sinh mệnh, tận cùng sinh sôi?
Đăng nhập để trả lời
0
VIẾT TRONG BÃO

Gió bấc là chồng mùa đông
Gió mà không lạnh thì không ra chồng?
Gió bão có vợ hay không
Gió gào, gió thét, gió lồng lộn xoay?

Mưa bỏ chồng được mấy ngày
Từ tháng năm đến hôm nay chưa ngừng?
Thương cho con nắng đau lưng
Lứa đôi tắt lửa ít mừng nhiều lo?

Trường học không có học trò
Hao hao giống cái nhà tù trẻ con?
Thầy cô mà nhạt tấm lòng
Khác chi cai ngục mang hồn quỷ ma?

Bão gần rồi đến bão xa
Ngập non, ngập nước, ngập nhà ta trôi?
Bão chưa thể ác bằng người
Người làm ra bão thì trời cũng thua!

Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI LẠ

Tôi giờ đã khác tôi xưa
Đôi khi hoang tưởng mình chưa chạm già?
Trái mãng cầu gọi quả na
Tháng hai âm tới có là ba dương?

Sương mù nay khác mù sương
Giữa đời vẫn ở trên dương thế nằm?
Tháng tư tôi khác tháng năm
Rét qua gió có đắp chăn cho trời?

Năm nay tôi đã khác tôi
Khác từ thế đứng, dáng ngồi, hàm răng?
Khác từ mắt ngắm vầng trăng
Khác tay cầm chén rượu nâng mời mình?

Đất trời khác cả bình minh
Ban đêm tôi khác cả mình là tôi?
Lời chào khác với lời mời
Tôi khác tôi mỗi khoảng đời khác nhau?

Cái đau khác với nỗi đau
Bên nhau khác với của nhau trong đời?
Bồi hồi cùng khác lạ tôi
Mà thương người lạ khác người tôi quen ...
Đăng nhập để trả lời
0
NAM ĐỊNH

Nam Định mắt xanh màu ngọc bích
Vị Xuyên lóng lánh ánh mắt cười
Phù Long môi son phơn phớt đỏ
Sông Đào thu xuống sắc bớt hồng...

Quê nhà xa ơi, tôi chợt nhớ
Tú Xương còn mắc nợ áo bông
Mắt môi ấy đền Trần loang lổ
Nước non ơi, non nước nước non...

Tôi nhớ chưa quên, tôi còn nhớ
Mỹ Lộc chiêm khê đom đóm xóm nghèo
Rạ rơm Nghĩa Hưng còng cua Giao Thủy
Tự do buồn Vụ Bản khát áo cơm...

Tôi nhớ chưa quên, tôi hằng nhớ
Mặt Xuân Trường như cánh buồm đói gió
Trực Ninh, Ý Yên quạng quờ tay mò hạnh phúc
Muối tự do Hải Hậu mặn bất ngờ...

Tôi nhớ không quên, tôi nhớ cỏ
Mọc kín tuổi thơ mọc kín hồn tôi
Bao nhiêu cỏ lụi rồi xanh trên mộ
Gió bấc ngày xưa thổi tới tận trong mơ...

Tôi nhớ biển, nhớ đồng, nhớ phố
Hàng Sắt, Hàng Đồng, Hàng Cót, Hàng Than...
Tóc đã bạc tôi nhớ về muôn thuở
Nam Trực về nhà qua bến Đò Quan...
Đăng nhập để trả lời
0
NUÔI

Hết chiến tranh, con lại về với mẹ
Chỉ chú hai giỏi giang nhất không về
Dáng hình chú hóa nước non Quảng Trị
Trong nhà ta, chú ở cạnh ông bà

Trong nhà ta, hàng tháng chú vẫn về
Chú ẩn hiện trong món lương tử tuất
Chú hiếu đễ bởi trong từng nắm đất
Cũng cúi đầu dâng nuôi mẹ, Việt Nam ơi

Hết chiến tranh, hàng triệu người vượt khơi
Người mất, người còn lạc loài xứ sở
Người khốn khổ xa nuôi người khốn khổ
Máu, mồ hôi nuôi nước mắt, Việt Nam ơi

Bao thương đau, nghịch lý dân tộc tôi
Triệu người chết vẫn còn nuôi người sống
Nuôi cơm áo, nuôi ước mơ, dáng đứng
Nuôi tự do cho trời biển núi sông...
Đăng nhập để trả lời
0
GỬI BẠN

Mình đã già đi sau chiến tranh
Chỉ các bạn mãi mãi mười tám tuổi
Mình đã quay về với đường Chín, Khe Sanh
Đất cúi đầu, nói bao điều chưa kịp nói...

Đêm chết khát, ba thằng mình ra suối
Lúc trở về chỉ còn một mình thôi
Mười tám mùa xuân ơi, lòng mình xát muối
Đất nước này nước mắt chẳng chảy xuôi

Mẹ ơi mẹ ! Cha ơi cha ! Khờ khạo
Ngã xuống rồi, con chẳng thể dại hơn
Mẹ ơi mẹ, xin đừng như chuối chín
Cha ơi cha, xin vững tựa núi non...

Con không thể về với đồng với ruộng
Rót rượu dâng cha, mời mẹ chén cơm
Xin tha tội cho con trai bất hiếu
Con chưa về, con hóa đất, núi, sông...

Và em nữa, tình anh chưa kịp hứa
Mới thầm yêu anh, em đã góa chồng
Anh mãi ở Khe Sanh cùng nắng lửa
Nắng có sưởi em đủ ấm những đêm đông?

Mình đã già đi, cha mẹ chúng ta đều đã khuất
Đồng đội ơi, xin để họ ngủ yên!
Những người lính chết không nhắm được mắt
Ngửa mặt lên vời vợi trời xanh!
Người yêu bạn, nay đã thành bà ngoại
Hẹn kiếp sau, sau nữa, chẳng chiến tranh...
Đăng nhập để trả lời
0
NGỦ VÀ THỨC

Ngủ đi! Mấy chú trai già!
Cùng mấy bác gái đã là đàn ông!
Ngủ say đi mấy dòng sông!
Nước đã lấm láp từ trong ra ngoài?

Ngủ đi! Hỡi mấy vườn xoài!
Hỡi ngô, khoai, sắn cùng khoai với hồng!
Ngủ đi! Tóc rối tóc bồng!
Núi cao vơi mấy cánh rừng bớt xanh?

Ngủ đi anh! Ngủ đi em!
Ngày mai tối phải đốt đèn mà đi?
Ngủ đi ! Sẽ chẳng còn gì
Nước non tan nát, mình thì vong thân?

Ngủ hay thức? Lũy thành dân
Đứng cho ngay thẳng hay nằm xuống đây?
Thoát ra khỏi giấc mơ gầy
Đêm mai được thức giữa ngày tự do?
Đăng nhập để trả lời
0
LUẬT GIỜI

Người sinh ra luật trị người
Quy định cả chỗ nói cười tự do!
Kẻ ác lên giọng nhân từ
Lòng lang dạ sói làm thơ dạy đời!

Giời sinh ra luật của giời
Đón đưa là việc của người đón đưa!
Nắng tụ nước đổ xuống mưa
Lỗi nhân gian đọng từ xưa đến giờ...

Công bằng kẽ tóc chân tơ
Giời cân đo lại để lo cho người?
Những ai qua được luật đời
Cũng không thể thoát luật giời cao xa!

Sinh từ vũ trụ bao la
Luật giời đến chậm hay là rất mau!
Xử kiếp này tiếp kiếp sau
Những phường bịt miệng, đè đầu thế gian!

Thẩm phán giời giữa cao xanh
Xử sao sáng tối mặt giăng, mặt giời?
Khuất che đêm nửa mắt cười
Hai người rên rỉ: Giời ơi là giời!!!...



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2025 08:50:50 bởi Nguyễn Quốc Văn>
TÌNH BẠN

Tình bạn như gió thoảng
Mát trong nuôi hồn ta

Mong manh hơn tia nắng
Dễ vỡ hơn giọt sương
Ngọt ngào hơn cay đắng
Rộng dài hơn thời gian

Xa lạ thành tri kỉ
Người bạn đời trăm năm...

Đăng nhập để trả lời
0
GÀ GÁY

Tự dưng
Khát gối thèm chăn
Nôn nao ước nệm
Mơ nằm bên ai...

Tự dưng
Mộng nửa lần say
Đứng lên chân nhũn
Vươn vai vai chùn...

Tự dưng
Xa đến ngàn trùng
Ai bay tới
Lả trong vòng tay ai...

Tay đêm
Ghì riết ban mai
Con gà trống
Vỗ cánh hoài
Gáy vang...
Đăng nhập để trả lời
0
VẼ TUỔI

Tôi vẽ em tay năm Thìn, năm Dậu
Mắt năm Thân, dáng của năm Dần
Chân năm Ngọ, duyên như là năm Tuất
Nụ cười xuân, khuôn mặt của trăng rằm
Tôi vẽ em vẽ nồng nàn, tươi thắm
Chấm ngàn năm con ngươi mắt thời gian...

Em vẽ tôi tóc năm Mùi, năm Mão
Năm Tý ngang ngang, năm Tỵ hiền lành
Vui năm Hợi và trầm ngâm năm Sửu
Em vẽ tôi bay, em vẽ tôi nằm
Em vẽ tôi đi, tôi ngồi, tôi đứng
Một chút tôi một chút bụi không gian
Em vẽ tuổi những muôn năm không tuổi
Những mong manh bền vững đến muôn đời…

Nếu vẽ lại được một thời nông nổi
Em sẽ vẽ về người
Và vẽ mãi đời tôi !

Nếu vẽ được cả chân dung bóng tối
Tôi sẽ vẽ mặt trời
Tuổi sáng chói là em...
Đăng nhập để trả lời
0
RIÊNG CHUNG

Trên đời vạn vật của chung
Thành riêng bởi một người dùng mà thôi!
Một người riêng với một người
Hai người có thể nên đôi vợ chồng?

Cho mây, nắng uốn cầu vồng
Cho mưa, trời hóa cánh đồng biếc xanh?
Yêu mình, em nhận ra anh
Thương người, anh nhận ra mình đang yêu!

Thời gian chung biết bao nhiêu
Thành riêng đêm mọc giữa chiều dừng trôi?
Ai cho đi một khoảng trời
Đời ban riêng đủ một người để yêu!
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ

Về đây
Suối đang mùa trắng xóa
Rừng mướt hương thoang thoảng da thịt em

Về đây
Biển mặn triều xối xả
Nơi anh về trong em anh bình yên

Về đây anh
Em lại thành con gái
Mặn mà hơn
Tất cả mọi đàn bà

Về đây anh
Lúc em còn xinh đẹp
Nếu không thì
Anh sẽ phí đời trai...
Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỆN TÌNH

Sáu mươi năm trước, người yêu đi
Hai đứa chúng tôi nguyện lời thề
Bất cứ lúc nào anh trở lại
Chúng tôi chung sống một mái nhà!

Chinh chiến mười năm, tin anh biệt
Ai thấy cảnh tôi cũng xót xa
Bạn thân anh nhất gần tôi nhất
Đem đến tặng tôi một bó hoa...

Tôi nói với anh rất thật thà
Lấy anh khỏi tủi một đời hoa
Nếu có ngày nao người trở lại
Anh ấy với tôi vẫn vợ chồng!

Mãi khi tôi đã có hai con
Người trước nhà tôi tựa trời trồng
Hai người bạn cũ trào nước mắt
Cho tôi chọn nước với chọn non!

Tôi rời nhà bạn với hai con
Về với người yêu nghĩa vẹn tròn
Hải Phòng bến tạm ai đành bỏ
Bạn ấy vào trong tận Sài Gòn!

Mây trắng tháng tư con cái lớn
Bạn trở về thăm biển nước ròng
Hai người lặng phắc ly rượu trắng
Trời xanh như thuở tắt chiến tranh...
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ HƯU

Quá nửa đời người ngang dọc
Bao nhiêu vất vả, thăng trầm
Hạnh phúc, đắng cay nếm trọn
Nay ta thanh thản ra về

Rũ thuở tham công, tiếc việc
Bỏ thời yêu, ghét, si mê
Không biết mình là ai nữa
Giờ ta tìm lại chính mình

Về hưu, về nhà với vợ
Trong đời nhiều lúc lãng quên
Giặt áo, nấu cơm, quét dọn
Gọi là chuộc chút lỗi lầm

Về hưu thảnh thơi dắt cháu
Cười vang lội tắm sông làng
Thả diều, bắt chim, câu cá
Có khi được thành trẻ con

Về hưu rượu, trăng, hoa, gió
Trải lòng ra với bạn hiền
Tới gặp những muôn năm cũ
Đêm ngủ không còn nằm mơ

Về hưu tha hồ mà nói
Chẳng còn ai bắt bẻ mình
Có điều phải nên biết trước
Mình nói rất ít người nghe

Về hưu yêu người mà viết
Đời ta chẳng thiếu ưu phiền
Đất nước vẫn còn gian khó
Dân còn bữa đói bữa no

Vòng đời tròn như trái đất
Ai người rồi cũng về hưu
Xa xưa gửi lại tất cả
Ta về vui với nhà ta...
Đăng nhập để trả lời
0
LÊN CHÙA

Hôm nay
mồng một lên chùa
Em gặp em
tính bỏ bùa cho em
Khói hương ngan ngát hương sen
Bùa gieo buổi sớm tới đêm thì tàn

Qua cổng chùa
vấp bùa anh
Em vòng vo
với vòng quanh không về
Lửa lòng chưa nhóm bùa mê
Đã ra tro sợi tóc thề bỏ buông

Rau muống luộc
chấm nước tương
Đường gần không đến
ra đường cách xa
Ăn chay chưa chắc thật thà
Lên chùa rồi rẽ vào nhà em nghe

Nhà em
có một bụi tre
Măng tre thẳng đứng
măng tre bỏ bùa
Hôm nay mồng một lên chùa
Bời bời gió lẫn đầy mưa trong lòng

Anh ơi !
Em muốn lấy chồng
Ngày xưa
sợi tóc anh còn giữ không ?
Cô đơn trả lại cô đơn
Hai người, em biết, sẽ hơn một người...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2019 03:45:00 bởi Nguyễn Quốc Văn>
EM BÂY GIỜ VỚI AI

Nỗi nhớ bay lên trời
Nhuộm xanh xa trong vắt
Nỗi nhớ lặn xuống nước
Nối chiều cao thêm sâu

Em bây giờ ở đâu?
Nỗi nhớ vòng phía trước
Bây giờ em còn đợi
Nỗi nhớ đi theo sau?

Nỗi nhớ chùng mặt đất
Ở lưng chừng dáng em
Nỗi nhớ xuyên qua đêm
Chạm bóng người đã khuất?

Nỗi nhớ run bần bật
Em bây giờ với ai
Bóng đèn nào mở mắt
Soi mặt người nhớ nhau?
Đăng nhập để trả lời
0
LỖI

Lỗi lớn nhất trong đời anh
Là nhen trong tim em ngọn lửa...

Nóng hơn mặt trời
Những đêm đông giá lạnh
Đốt cháy em
Và đốt cháy cả anh...

Lỗi lớn nhất trong đời chúng mình
Là ta đã yêu nhau
Và để lại bao nhiêu thương nhớ
Và bao nhiêu nỗi khổ niềm đau...

Ta đã yêu những gì
Trời không cho ta có
Nên có sửa được đâu
Kể cả tới bạc đầu...
Đăng nhập để trả lời
0
LỖI TRỜI

Cảm xúc đến
Xúc cảm đi
Thăng hoa
Nở một bài thơ đa tình...

Con bướm bay
Con bướm xinh
Con bướm tinh nghịch
Lượn vành hoa tươi...

Người đọc xong
Nhoẻn miệng cười
Nhớ ơi là nhớ
Bút người làm thơ...

Con bướm đợi
Con bướm chờ
Con bướm hóa bướm
Thẫn thờ vai ai...

Bướm thương
Gái sắc trai tài
Xót hoa đôi kẻ
Vương tai nạn tình...

Lỗi trời
Cảm xúc đó em
Tình đơm hoa lá
Yêu mềm bướm say...
Đăng nhập để trả lời
0
LỖI MÙA XUÂN

Em không nhớ anh nữa
Tất cả tại mùa xuân
Nói nhớ mà không nhớ
Bảo thương mà không thương...

Em không chờ anh nữa
Lỗi trời đầu năm mưa
Dẫu mai anh gõ cửa
Em cũng không mở lòng...

Em không đợi anh nữa
Em sẽ đi lấy chồng
Phai nhớ người không nhớ
Nhạt thương người không thương...
Đăng nhập để trả lời
0
NÍU MÙA

Làm sao đến được cùng em
Mưa phùn gió bấc ngược về
Mây mù đường xưa mất lối
Em gieo rét mấy cuộc đời

Làm sao để ta thành đôi
Tầm xuân em nào có lỗi
Bông cúc cuối thu nở vội
Vàng mơ xao xuyến tim tôi

Làm sao ?
Mùa yêu
Em hỡi !
Níu cho tháng Chạp ngừng trôi
Theo giòng Giêng Hai bổi hổi
Em theo tôi mấy kiếp người

Làm sao ?
Người yêu
Em hỡi !
Thề xưa trong đá không lời
Hẹn nước thương non làm gối
Ta trong nhau giữa cuộc đời...


Đăng nhập để trả lời
0
ĐÀN BÀ

Chai rượu này
Hòa bồ hòn đấy anh
Đắng hay ngọt
Chỉ một mình anh biết

Bình rượu kia
Nhấp đáy ly sẽ chết
Ngâm nhân ngôn lá ngón mà anh...

Một giọt thôi
Vĩnh viễn hết ngày xanh
Ấy là rượu
Được pha bằng thuốc độc

Ngấm đàn bà
Anh sẽ thôi mọc tóc
Chết một đời
Vẫn còn khát thịt da ...
Đăng nhập để trả lời
0
LƯỠI DAO

Tóc em đủ dài
Buộc lỏng trăm năm anh
Và trong vắt như biển xanh nước mắt
Thuyền tình anh
Chết đuối mấy ngàn năm

Phập phồng em
Đời cất hũ rượu tăm
Anh khát uống đêm đê mê thăm thẳm
Bao nỗi buồn
Bám đời anh gặm nhấm
Cũng rũ về mây khói phía xa xăm

Dưới nệm êm
Trời giấu một lưỡi dao
Cái lưỡi dao vô hình mà bén ngọt
Cái lưỡi dao
Mắt ái tình sắc lạnh
Nhấn vào em đêm đen hóa lụa mềm
Nhấn vào anh
Lưỡi dao cong trong rượu
Anh cong trong em
Đau đớn đến ấm êm...
Đăng nhập để trả lời
0
Ở CUỐI CON ĐƯỜNG

Ở cuối con đường, mở ra con đường ?
Ở cuối đời người, một đời người khác ?
Ở cuối nước mắt, chỉ còn cạn khô ?

Ở cuối lời ca, bắt đầu khúc hát ?
Ở cuối tai ương, có khi hạnh phúc ?
Ở cuối vinh hoa, có khi tủi nhục ?

Ở cuối mù lòa, mở to mắt đọc ?
Ở cuối chân trời, hoàng hôn chấp chới ?
Ở cuối chờ đợi, ai chờ đợi ai ?

Ở cuối một thời, con người nông nổi ?
Ở cuối mông muội, phô ra lụi tàn ?
Ở cuối chế độ, quan thường gian tham ?

Ở cuối con nước, sóng trào biển khơi ?
Ở cuối tâm gió, nổi cơn bão người ?
Ở cuối lửa gốm, phôi thai đất trời ?
Đăng nhập để trả lời
0
MÙA HOA CẢI

Cái mùa cây cải ra ngồng
Gió ven sông với nắng sông nhuộm vàng !
Cánh hoa cải gọi hè sang
Người về đò đã sang ngang bến người !

Gió đưa hạt cải về trời
Để người góa bụa với người nằm bên ?
Cuộc tình lạnh ngắt cuộc tình
Người yêu còn sống mà mình mồ côi ?

Cải vàng cay lắm ai ơi !
Ngồng xuân còn đắng hơn mười đông xưa ?
Rau răm ai cấu thiếu thừa
Gió đông nếm thử xem vừa cay chưa ?

Cải ngồng ai nỡ muối dưa
Cái mình lỡ dở sao đưa tặng người ?
Vàng như thể nhuốm chơi vơi
Nén chi dập cánh hoa rơi lỡ mùa...

Cuối xuân trời lắc rắc mưa
Đầu hè ngồng cải đã đua ngang trời !
Vãi gieo một nắm hạt đời
Ai chờ hoa nở với người đợi hoa ?

Đăng nhập để trả lời
0
ĐỨC THÁNH TRẦN

Mỗi lần về Nam Định
Tạ ơn Đức Thánh Trần
Tôi thường đứng dưới chân
Chắp tay cầu kính cẩn

Cúi đầu trước tượng thánh
Sinh từ lòng nhân dân
Hịch tướng sĩ tỏa bóng
Che tôi phần mát trong

Sau lưng Ngài Vị Xuyên
Mang hình sông dáng nước
Chương Dương và Hàm Tử
Hùng khí thời Đông A

Mấy trăm năm trầm tư
Mắt dõi về phương Bắc
Ngài hàng ngày vẫn nhắc
Hướng sinh ra kẻ thù

Ngài muôn đời nhắn nhủ
Muốn yên nước thiên thu
Không sợ dù giặc mạnh
Chết cũng không đầu hàng

Ngài bao dung căn dặn
Ái quốc thì ưu dân
Người trong nhà đoàn kết
Nước vững hơn lũy thành

Duy nhất ở Nam Định
Có tượng Đức Thánh Trần
Mặt đối mặt Trung Quốc
Lưng tựa vào dân Nam

Vì đức, Ngài hiển thánh
Vì đời, Ngài trong dân
Vì nước non tươi sáng
Ngài hóa thân thành người...
Đăng nhập để trả lời
0
NGÔI SAO

Gió tháng bẩy lạnh nghĩa trang Thủ Đức
Những đoàn binh mặc áo trắng mây trời
Đất không nói chỉ khói hương đang nói
Đỏ ngàn năm máu đổ mỗi phận người

Lính công binh khi mở đường qua suối
Bom bi rơi xé nát cả nụ cười
Lính vận tải chơi vơi trên sóng dữ
Những con thuyền không số đáy sâu

Người lính bộ binh giữ chốt ở trên cao
Pháo giặc dội, ngực đạn thù hứng trọn
Đêm tập kích trườn dưới rào gai thép
Lính đặc công mìn rình rập nổ tung

Những du kích chống càn lì lợm
Đội hầm lên chọi với cả tiểu đoàn
Có những người biệt động lặng thầm
Không vẹn xác khi Sài Gòn vào trận

Có những người bị quân thù bắt
Nắm xương tàn nơi Phú Quốc, Côn Lôn
Có những người dẫu có tuổi có tên
Dưới nấm mộ không cốt xương, tăng võng

Có những chiếc xe tăng qua cầu bốc cháy
Năm anh em ngủ trong một mộ chung
Có chiếc máy bay vút qua trời rộng
Trúng đạn thù thành bó đuốc trên không

Có những người ngã xuống mãi vô danh
Tên các anh chỉ là tên trận đánh
Tuổi các anh tính theo năm theo tháng
Năm Tý, năm Thân, năm Mão, năm Thìn

Có những người ngã xuống năm bốn lăm
Nấm mộ rừng hoang, bưng biền không dấu
Có những người ngã trước giờ chiến thắng
Một bàn tay chạm nước mắt hòa bình

Có những người ngã vào năm bảy chín
Campuchia hay biên giới Việt - Trung
Đau đớn mấy ! Kẻ thù là bè bạn
Mắt mở to còn mãi mãi lạ lùng

Có những người ở dưới đáy biển xa
Hoàng Sa, Trường Sa muôn đời uất hận
Những người lính hy sinh năm tám tám
Nấm mộ nào không thuộc đất Hà Giang

Mấy mươi năm chưa giành trọn giang san
Áo Tổ quốc trắng nghĩa trang liệt sĩ
Các anh chết cho cháu con được sống
Tuổi hai mươi còn mãi những dấu son !

Các anh chết, không chết bao hy vọng
Nước Việt Nam bốn ngàn tuổi hào hùng
Các anh chết mắt nhìn về phương Bắc
Những cánh tay vẫn chỉ hướng biển Đông !

Các anh chết nhưng hùng linh đứng thẳng
Súng cầm tay diệt kẻ cướp nước Nam !
Và quét sạch lũ tham tàn hại nước
Hỡi những hồn thiêng sông núi hiển linh !

Sẽ trừng phạt lũ đớn hèn bạc nhược
Ác với anh em nhưng run sợ quân thù !
Và nuôi lớn những mầm xanh yêu nước
Hỡi những ngôi sao không tắt giữa lòng Dân...
Đăng nhập để trả lời
0
VẾT CẮN

Dẫu em cắn vào đâu anh cũng chịu
Này mắt, này môi, này tai, này tóc
Và đây nữa, kia là tim là óc
Có gì đâu chỉ những nốt cắn yêu?

Có gì đâu nếu em cắn vào chiều
Cắn vào gió khâu trời mây liền lại
Cắn vào nắng phơi tình ta khờ dại
Những kẻ yêu nhau chưa lúc nào khôn?

Những kẻ yêu nhau nhớ đến tận cùng
Cắn vỡ vỏ hạt âm thầm dĩ vãng
Có khi nào cắn trái buồn cay đắng
Em thương mình rồi trách tệ bạc anh?

Anh góp hoàng hôn đắp vết cắn bầm
Răng hạt lựu trên thịt da đã lặn?
Chỉ cái dấu nơi hẹn hò nguyên vẹn
Trên nền trời vẫn lơ lửng vầng trăng...
Đăng nhập để trả lời
0
THÁNG BẢY

Tháng bảy đến, trời xanh mây trắng lắm !
Các anh nằm trắng mọi nẻo nghĩa trang
Các anh nằm nơi rừng thẳm, biển trong
Dưới đáy sóng sông, đồng hoang chói nắng...

Tháng bảy em ta tóc giờ bạc trắng
Cạn nước mắt rồi khóc những người anh!
Cha ta đã khuất chân trời thăm thẳm
Mưa đầu mùa gội nước mắt tìm con...

Tháng bảy nhòa mắt người vợ chờ mong
Bốn tư năm qua nuôi con dưỡng mẹ !
Người đã mất còn nuôi sao người sống ?
Xót mẹ ta tuổi hạc hóa anh hùng !

Tháng bảy này các anh có về không
Với vợ góa, con côi cùng đồng đội ?
Về phù hộ nhen niềm tin hy vọng
Ngẩng cao đầu mà giữ lấy núi sông !

Tháng bảy nay bao người vẫn ngóng trông
Các anh về khói nhang thơm màu nắng !
Cỏ đã lút qua một thời xa vắng
Đất nước mình còn trắng tóc nghĩa trang ?
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»