Có bao giờ các bạn để ý đến những chuyện rộng lớn hơn cuộc sống của mình không?Mỗi lần buồn,tôi thừơng nghĩ đến 1 chân trời nào đó,có những con người còn bất hạnh hơn tôi,nghĩ đến biết bao thế hệ đi qua chịu nhiều cay đắng thiệt thòi để đđđổi lấy cuôc sống cua tôi hôm nay,tôi thấy trách nhiệm của mình,những gi nhỏ bé,tầm thường nơi mình.Đièu nay có luc làm suc sôi ý chí của tôi,có lúc khiến tôi rất buồn,tôi quá kém cỏi,tôi chẳng làm được gì hơn ngoài việc chi biết ngồi suy nghĩ,tôi chẳng làm đươc gì cả mà đã vội tự đắc.Bây giờ tôi thấy cuộc sống của mình rất vô vị,tôi chán chường chẳng muốn làm gi trong khi lúc này có rất nhiều điều đang chờ tôi làm.
Có lẽ tâm hồn tôi quá nhạy cảm nên luôn biến đổi,mới hôm qua nghĩ thế này,hôm sau đã nghĩ thế khác,tôi dễ buồn,dễ giận.Tôi mang nhiều ước mơ,lí tưởng cho đất nước,cho tương lai mai sau nhưng toi lại không vượt qua được cuộc sống tầm thường.Tôi chê trách những người chỉ biết nghĩ đến tình yêu,chỉ biết sung sướng cho chính mình,sống ích kỉ,sống quẩn quanh với đồng tiền,vui chơi,gia đình...những điều nhỏ bé xung quanh tầm thường mà không biết,không can quan tâm đến thế giới ngoai kia đang thay đổi thế nao nhưng chính tôi có luc lại không vươt wa được điều đó,bị nó chi phối cản trở mà ko cách nào giải quyết được,tôi phải làm sao bây giờ?Chẳng lẽ chỉ vì những điều nhỏ nhặt này tôi hủy hoại tương lai mình sao/?
Tôi đã tự hỏi mình có biết thương gia đình mình ko?Giờ thi tôi đã bít,vì chính nó đang chi phối toàn bộ cuôc đời tôi,nếu bạn là 1 người chị của 1 đứa em gái chỉ hơn mình 2 tuổi ,bạn luôn phải chịu đựng ,nhịn nhục no còn nó thì ko hiểu điều đó mà càng ngày càng quá hơn,cộng thêm sự bênh vực của bố mẹ,bạn luôn chịu ấm ức ,thịêt thòi,dù tức ,dù buồn ,dù uất ức cũng ko gì đươc,tôi cảm thấy rất bế tắc,tôi phải làm sao??
Có lẽ tâm hồn tôi quá nhạy cảm nên luôn biến đổi,mới hôm qua nghĩ thế này,hôm sau đã nghĩ thế khác,tôi dễ buồn,dễ giận.Tôi mang nhiều ước mơ,lí tưởng cho đất nước,cho tương lai mai sau nhưng toi lại không vượt qua được cuộc sống tầm thường.Tôi chê trách những người chỉ biết nghĩ đến tình yêu,chỉ biết sung sướng cho chính mình,sống ích kỉ,sống quẩn quanh với đồng tiền,vui chơi,gia đình...những điều nhỏ bé xung quanh tầm thường mà không biết,không can quan tâm đến thế giới ngoai kia đang thay đổi thế nao nhưng chính tôi có luc lại không vươt wa được điều đó,bị nó chi phối cản trở mà ko cách nào giải quyết được,tôi phải làm sao bây giờ?Chẳng lẽ chỉ vì những điều nhỏ nhặt này tôi hủy hoại tương lai mình sao/?
Tôi đã tự hỏi mình có biết thương gia đình mình ko?Giờ thi tôi đã bít,vì chính nó đang chi phối toàn bộ cuôc đời tôi,nếu bạn là 1 người chị của 1 đứa em gái chỉ hơn mình 2 tuổi ,bạn luôn phải chịu đựng ,nhịn nhục no còn nó thì ko hiểu điều đó mà càng ngày càng quá hơn,cộng thêm sự bênh vực của bố mẹ,bạn luôn chịu ấm ức ,thịêt thòi,dù tức ,dù buồn ,dù uất ức cũng ko gì đươc,tôi cảm thấy rất bế tắc,tôi phải làm sao??
Lũ chúng ta nằm trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát tâm hồn con.
Giấc mơ con đè nát tâm hồn con.