- trong truyện "thượng cổ" của tác giả Tinh Linh, nàng vì tam giới tuẫn tiết , chàng vì nàng mấy vạn năm thu gom hồn phách của nàng ....để rồi thiên kiếp ập đến, chàng vì nàng ứng kiếp ..hồn phách lại tiêu tan ...nàng lại tìm cách hồi sinh chàng trở lại, lại vì chàng chờ đợi ...như loài hoa bỉ ngạn có lá không cành ..nàng tái sinh, chàng hoá kiếp .....chỉ tiếc nhân sinh có hạn, kiếp người chỉ trăm năm ....ta sẽ chẳng vì anh mà nhớ nhung đến vạn kiếp ....đúng không ? Nếu như thật có tái sinh ... ? ở một góc đời nào đó ...ta sẽ có nhận ra nhau ? Có một điều trong truyện "thượng cổ " , nàng và chàng không hề nói rằng mình yêu đối phương, hoa bỉ ngạn cũng chẳng biết mình và nửa bên kia tương tư nhau đến thế nào ....còn ta và anh ....chắc cũng thế ...! có phải vĩnh viễn không hiểu rõ ...để vĩnh viễn thời gian chỉ đọng lại ở ngày hôm qua ? tình yêu của nhân thế thật yểu mạng, có hôm nay , mất ngày mai ...thôi thì ....đừng có ..hoặc có rồi lại cố tìm quên ...? cái vòng lẫn quẫn này mà nhân thế cứ thích chui vào ...rồi than thở ...lạ không ? ta và anh chắc cũng trong cái vòng lẫn quẫn đó ...!
vương lòng câu chữ đêm sâu
những câu chuyện thiên hạ dựng nên
hai vị thượng thần nhớ mong qua hàng vạn năm chia cách
ta và anh cùng thời gian thử thách
bao năm rồi ...vẫn cứ ngỡ hôm qua ...!
buổi đầu tiên những câu chữ thiết tha
ta đọc, ta say ...ta chìm mình trong hư ảo
những thứ cảm tình trong trí não ....
vẫn là hư không ...!
anh điềm nhiên theo ngày tháng thong dong
bao mùa đến vẫn là chữ câu tha thiết
ta chìm trong sóng gió đời thường cay nghiệt
câu chữ của mình chôn sâu ...
như bao thiếu nữ ngoài kia không đoán được ngày sau
ta vẫn chưa tìm cho mình lối thoát
bởi hai khoảng có - không cho lòng thêm chua xót
định mệnh nào ta phải bước qua ?
năm tháng trôi ..! thu mấy lượt cách xa
ta lầm lẫn giữa những điều không thực tế
chuốt say lòng mình trong những giáo điều ngạo nghễ
ta sai đường, sai cả con tim ...!
nhìn quanh đời chỉ còn lại bóng đêm
ta trược dài trên những nỗi đau rất lạ
không có anh ...mà nỗi nhớ kia vẫn cùng ta nghiêng ngã
một bóng một mình, một nỗi nhớ cùng rơi ....
sầu không cao, nỗi nhớ lại chẳng vơi
ta quay về cùng câu chữ
vẫn là anh !
có không duyên - nợ
sao vương vấn lòng ở những đêm sâu ...?
2022/04/03
ta tìm gì ở góc phố ngày xưa
nơi nắng- gió chỉ về qua ký ức
nơi những linh hồn rời xa đời thực
và yêu thương qua nét vẽ ảo hư