Người Đi Trên Phố Lá...
Chiều lang thang trong cơn buồn nôn trên phố lá vàng, anh chợt biết mình đang lên cơn điên. Vẫn là những chiếc lá vàng còn vương chút màu xanh hơi nhạt ấy, vẫn cái kiểu xoay nghiêng như nhõng nhẽo điệu đàng còn luyến lưu cành, nhưng hôm nay anh dẫm lên xác lá. Anh yêu lá vàng của con đường này, con đường của café cóc, của kỉ niệm, của những tháng ngày sinh viên ngông dại và của một lãng tử sành điệu lượn lờ bước chân vương giả hãnh tiến trên đôi giày da bóng lộn qua phố. Cũng con đường, thế mà dường như có cả cuộc đời anh. Chiều nay anh lại lên phố, để giã biệt...
Anh đã mất hết, cơ ngơi, tình yêu và lòng tin. Trong mắt anh phồn hoa bỗng trở thành cái váy đỏ của một bà thiếu phụ trung niên phốp pháp, cả thành phố tráng lệ trở thành một hũ rượu mật ong có màu sóng sánh vàng dịu, anh là một chú ruồi bay vòng quanh chiếc váy, trên nắp hũ rượu mở he hé hấp dẫn đê mê. Anh say thì phải, làm gì có chuyện thành phố chỉ là một hũ rượu? Kì lạ hơn, phồn hoa kia, mỹ miều kia, sang cả kia sao có thể là một cái váy đỏ của quý bà thượng lưu kệch cỡm? Ảo giác chăng?
Có lẽ anh say thật!...
Mà cơ hồ, có cái gì chẳng phải là ảo giác?...
Ngày xưa, khi là một thằng bé con, rất bé con, những buổi sáng chớm mùa thu như thế này, anh thường thơ thẩn lon ton mê mẩn đi nhặt lượm những cánh bướm phượng cuối ở sân trường tiểu học trong làng. Không hiểu tại sao cái màu đỏ bầm trên cánh hoa hồi đó lại gợi lên trong anh những cái cảm giác mủi lòng dịu dàng, rất dịu dàng, như bàn tay mẹ anh vậy. Anh thường ước, ngước đôi mắt ngác ngơ u uẩn dại khờ thầm thĩ với thu: "Ước gì những cánh hoa kia mãi rực đỏ thường thường..."
Rồi anh lớn lên chút nữa và mẹ anh mất. Anh không khóc tiễn mẹ đi như những người lớn, cũng không giống với thằng Tơm bạn anh khóc mẹ Tép hồi năm ngoái. Lũ trẻ trong làng, đám ma là nơi chúng tụ tập để chỉ trỏ, chạy giỡn cùng với áo quan có hình khắc chim tước và những ông tổng áo quần sặc sỡ như những vị tướng lạ lẫm chúng thấy trong phim, trong tưởng tượng, trong mơ, tha hồ. Hình như, anh đã nghĩ rằng, giá mình có thể giết được hết những nụ cười trên môi, chém được hết những đôi chân chúng nó để chúng thôi cười giỡn với xác chết của mẹ anh đang nằm kia. Nhưng anh biết mình không làm được. Và vì thế anh không khóc.
Chiều lang thang trong cơn buồn nôn trên phố lá vàng, anh chợt biết mình đang lên cơn điên. Vẫn là những chiếc lá vàng còn vương chút màu xanh hơi nhạt ấy, vẫn cái kiểu xoay nghiêng như nhõng nhẽo điệu đàng còn luyến lưu cành, nhưng hôm nay anh dẫm lên xác lá. Anh yêu lá vàng của con đường này, con đường của café cóc, của kỉ niệm, của những tháng ngày sinh viên ngông dại và của một lãng tử sành điệu lượn lờ bước chân vương giả hãnh tiến trên đôi giày da bóng lộn qua phố. Cũng con đường, thế mà dường như có cả cuộc đời anh. Chiều nay anh lại lên phố, để giã biệt...
Anh đã mất hết, cơ ngơi, tình yêu và lòng tin. Trong mắt anh phồn hoa bỗng trở thành cái váy đỏ của một bà thiếu phụ trung niên phốp pháp, cả thành phố tráng lệ trở thành một hũ rượu mật ong có màu sóng sánh vàng dịu, anh là một chú ruồi bay vòng quanh chiếc váy, trên nắp hũ rượu mở he hé hấp dẫn đê mê. Anh say thì phải, làm gì có chuyện thành phố chỉ là một hũ rượu? Kì lạ hơn, phồn hoa kia, mỹ miều kia, sang cả kia sao có thể là một cái váy đỏ của quý bà thượng lưu kệch cỡm? Ảo giác chăng?
Có lẽ anh say thật!...
Mà cơ hồ, có cái gì chẳng phải là ảo giác?...
Ngày xưa, khi là một thằng bé con, rất bé con, những buổi sáng chớm mùa thu như thế này, anh thường thơ thẩn lon ton mê mẩn đi nhặt lượm những cánh bướm phượng cuối ở sân trường tiểu học trong làng. Không hiểu tại sao cái màu đỏ bầm trên cánh hoa hồi đó lại gợi lên trong anh những cái cảm giác mủi lòng dịu dàng, rất dịu dàng, như bàn tay mẹ anh vậy. Anh thường ước, ngước đôi mắt ngác ngơ u uẩn dại khờ thầm thĩ với thu: "Ước gì những cánh hoa kia mãi rực đỏ thường thường..."
Rồi anh lớn lên chút nữa và mẹ anh mất. Anh không khóc tiễn mẹ đi như những người lớn, cũng không giống với thằng Tơm bạn anh khóc mẹ Tép hồi năm ngoái. Lũ trẻ trong làng, đám ma là nơi chúng tụ tập để chỉ trỏ, chạy giỡn cùng với áo quan có hình khắc chim tước và những ông tổng áo quần sặc sỡ như những vị tướng lạ lẫm chúng thấy trong phim, trong tưởng tượng, trong mơ, tha hồ. Hình như, anh đã nghĩ rằng, giá mình có thể giết được hết những nụ cười trên môi, chém được hết những đôi chân chúng nó để chúng thôi cười giỡn với xác chết của mẹ anh đang nằm kia. Nhưng anh biết mình không làm được. Và vì thế anh không khóc.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc