📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

NGƯỜI ĐÀN BÀ “ CÂM” - Nguyễn Hiền

8 trả lời, 32 lượt xem — Trang 1 / 1
NGƯỜI ĐÀN BÀ “ CÂM”


Tác giả: Nguyễn Hiền


CHƯƠNG 1
Ôm tấm thân gầy của mẹ từ phía sau, Phương Linh như muốn truyền hơi ấm thêm cho mẹ. Hai vai Bà Thanh Hà đang rung lên từng chập, cô biết mẹ đang khóc. Đây không phải là lần đầu tiên cô chứng kiến cảnh này. Mà đã rất nhiều lần Ba thượng cẳng chân, hạ cẳng tay lên cơ thể gầy yếu của mẹ. Bà Thanh Hà xoay người lại ôm lấy con gái, hai mẹ con cứ thế ôm nhau khóc, không cần nói thì cô cũng hiểu rằng mẹ đang đau lắm. Nỗi đau trong tim còn hơn ngàn vạn lần nỗi đau thể xác…
Cô thủ thỉ nói với mẹ:
- Hay là hai mẹ con mình bỏ trốn đến một nơi thật xa đi mẹ…
Bà Thanh Hà lắc đầu, tuy không nói ra nhưng bà cũng tự hỏi rằng mình có thể đi đâu khi trong tay không có tiền. Rồi còn nhang khói cho cha mẹ ai lo? Bà Trần Nga tuy không phải mẹ ruột, nhưng công dưỡng dục còn nặng hơn. Hồi đó nếu không được ông bà Lê Văn mang về nuôi, thì không biết bây giờ tương lai của bà sẽ như thế nào?
Bà chỉ nhớ hồi đó bà lớn lên ở trại trẻ mồ côi cùng những đứa trẻ khác. Năm đó bà mới 6 tuổi và bị sốt xuất huyết, nằm cùng phòng với bà là một cậu bé trai khoảng 10 tuổi, con của một cặp vợ chồng trông rất phúc hậu. Thấy cô bé xinh xắn dễ thương nằm một mình, và khi hỏi thì được biết cô bé được chuyển đến từ một trại trẻ mồ côi. Hai vợ chồng liền xin về nuôi và nhận làm con nuôi, đặt tên mới là Lê Thanh Hà.
Cô gái Thanh Hà càng lớn càng xinh đẹp và học giỏi bao nhiêu, thì chàng trai Lê Toàn lại quậy phá, ăn chơi bấy nhiêu. Bà Trần Nga cùng chồng đã khuyên con rất nhiều, nhưng cậu ta ỷ vào có bà nội cưng chiều vì là cháu đích tôn nên nhất quyết không nghe lời...
Cuộc sống cứ thế bình dị trôi đi, cho đến năm Thanh Hà học năm thứ nhất đại học thì gia đình xảy ra biến cố. Đó là vào buổi tối mùa xuân khi hai ông bà Lê Văn về quê dự đám cưới con người bạn, lúc trở về trời mưa, đường tối mà trong người cũng có hơi men nên ông Lê Văn đâm vào trục ranh con lươn trên đường. Vụ tai nạn khiến ông tử vong tại chỗ còn bà Trần Nga bị thương nặng. Phần thì đường trơn lại buổi tối, nhưng cũng may còn sớm nên hai người được bà con đi đường cứu giúp...
Nhận được tin báo cha nuôi qua đời còn mẹ đang cấp cứu tại bệnh viện. Thanh Hà liền tức tốc trở về, cô gào khóc bên thi thể của cha và túc trực ngày đêm bên mẹ. Cô quyết định nghỉ học để chăm sóc và động viên mẹ. Mặc dù bà Trần Nga khuyên con quay lại trường, ở nhà sẽ thuê giúp việc chăm sóc...nhưng cô một mực không đồng ý...
Và cũng chính vì cái không đồng ý đó mà cô đã là nạn nhân của tên Toàn. Sau khi đi nhậu về, hắn lẻn vào phòng và cưỡng hiếp cô kèm theo lời đe dọa, nếu hé răng nói với ai thì hắn sẽ giết cả cô và bà Trần Nga. Đau đớn tủi nhục và lo sợ, bởi với ai chứ với hắn thì không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Rồi cô có thai bé Thanh Loan thì hắn tuyên bố sẽ lấy cô làm vợ, nhưng lại không chịu làm hôn thú.
Khi đã chiếm được Thanh Hà rồi thì hắn cũng hứa sẽ bớt nhậu nhẹt. Cứ ngỡ ông trời sẽ nhìn xuống và thương hai mẹ con cô và hy vọng hắn thay đổi. Khi bé Loan được 2 tuổi thì cô lại có thai lần thứ hai, và lần này cũng không khác lần trước là sanh con gái, cô đặt tên con là Phương Linh.
Nhưng bước ngoặt cuộc đời bắt đầu từ đây. Lấy cớ cô không sanh được con trai nối dõi theo như ý nguyện của bà nội, hắn lại tiếp tục nhậu nhẹt và về đến nhà là chửi bới, thậm chí đánh đập nếu cô lên tiếng cãi lại. Rồi hắn bán đất, bán hết vườn tược để lấy tiền nói rằng đi lên Thành phố làm ăn. Chẳng hiểu hắn làm cái gì trên đó mà cứ hết tiền thì lại mò về bắt mẹ bán nhà. Uất ức buồn tủi, bà Trần Nga lặng lẽ ra đi trong một đêm mưa để lại ba mẹ con cô côi cút. Cũng may mẹ chồng có làm di chúc căn nhà này trước khi ra đi, bà Trần Nga đã viết di chúc cho hai đứa cháu nội là Thanh Loan và Phương Linh. Nếu không thì ba mẹ con cũng không còn nơi để ở...Ngay việc bà Trần Nga viết di chúc lúc nào thì bà cũng không biết. Việc mẹ chồng ra đi đột ngột trong đêm cũng chính là dấu hỏi mà bà đang muốn biết. Bởi ngay khi nghe tin mẹ qua đời, thay vì đau khổ thì hắn tỏ ra hậm hực. Trước đó bà đã nghe được hai mẹ con cãi nhau khi hắn đòi bán nhà và mẹ chồng nhất định không chịu. Rồi sau đó ít hôm thì bà qua đời...
Rồi bà nghe người ta nói hắn đã lấy vợ trên thành phố, và có với nhau một đứa con trai và một con gái đã lớn. Người ta nói thì nói mà bà cũng không thèm bận tâm, bởi bà đã quá chán với người chồng không hôn thú này rồi. Nếu như hắn có vợ ở Thành phố thì có khi lại tốt với mẹ con bà, bởi lúc nầy bà chỉ muốn được yên thân mà thôi.
Có một điều bà thắc mắc là dạo này hắn thường xuyên về nhà và tỏ ra tử tế, nhưng cho dù hắn có nói gì thì bà cũng im lặng không nói một lời nào. Bà Thanh Hà quá hiểu mục đích của hắn là đang rất muốn bán căn nhà cuối cùng để lấy tiền. Nhưng vì bà Trần Nga đã viết di chúc cho cháu nội nên hắn không làm gì được. Hết chửi mắng, đến dụ ngọt hứa hẹn đủ điều nhưng ba mẹ con vẫn nhất quyết không đồng ý...
Vèo...mải suy nghĩ mà bà không để ý hắn đã ngủ dậy từ hồi nào. Thấy hai mẹ con đang ngồi nơi cửa nên hắn rút chiếc dép ném vào bà Thanh Hà, nhưng lại bay vào vai Phương Linh làm cô la lên:
- Ba làm gì thế hả?
Hắn trợn mắt quát:
- Tao muốn hỏi con mẹ mày mấy giờ rồi mà còn chưa nấu cơm?
Bà Thanh Hà biết hắn bắt đầu tìm cớ để chửi mình, nên lẳng lặng đứng dậy đi xuống bếp mà không nói một lời nào. Chính thái độ im lặng của bà lại làm chọc tức hắn. Cầm cái dép còn lại ném vào lưng vợ, hắn cho rằng lần này bà sẽ trả lời hoặc ít nhất là chửi mắng. Nhưng không, bà cũng không thèm ngoái đầu lại nhìn hắn lấy một lần, mà cứ thế đi thẳng. Phương Linh thấy thế thì hét lên:
- Ba làm gì thế hả?
Hắn chưa kịp trả lời thì điện thoại đổ chuông, vừa nhìn màn hình thì hắn tái mặt rồi nhặt hai chiếc dép đi ra ngoài. Bà Thanh Hà cố gồng người lên để chịu đựng, nhưng khi hắn đi rồi thì hai hàng nước mắt cứ thế chảy ướt đầm khuôn mặt.
Phương Linh ôm lấy mẹ và nhắc lại câu nói lúc nãy một lần nữa:
- Mấy mẹ con mình rời khỏi nơi này đi mẹ, con không cần nhà để mẹ phải chịu khổ để cho Ba hành hạ...
Đi đâu? Khi hai con còn chưa học xong đang rất cần tiền. Tuy không làm ra nhiều tiền như người ta, nhưng cũng nhờ từng bó rau, quả trứng, con gà,...mà bà cũng gom góp để mẹ con sống với nhau, và tiết kiệm đóng tiền học cho con. Hơn nữa ngôi nhà này hắn ta đang lăm le bán, nếu bỏ đi thì chẳng phải tạo cơ hội cho hắn hay sao? Bà không trả lời con mà chỉ lắc đầu. Phương Linh thấy vậy thì không nói gì nữa.
Tuy không nói sợ mẹ đau lòng, nhưng cô gái Phương Linh vẫn không khỏi thắc mắc. Rõ ràng cuộc điện thoại vừa rồi là của bà ta, nhưng tại sao Ba lại sợ bà ta đến thế? Trong khi ở nhà ngày nào là mắng chửi vợ con ngày đó? Có bao giờ chính bà ta là người hối thúc Ba về bán nhà không? Nhất định cô phải điều tra thật kỹ, nếu đúng là như vậy thì cô sẽ nhất định không chấp nhận xem bà ta sẽ làm gì?
Đúng như suy nghĩ của Phương Linh, cuộc gọi vừa rồi là của bà Thúy Ái, vợ ông ta. Thấy giọng ông Lê Toàn ấp úng, bà ta mỉa mai:
- Sao rồi? Người hùng bị bỏ đói hay sao mà giọng yếu thế?
Ông Toàn trả lời:
- Anh mới ngủ dậy chứ có gì đâu?
- Vậy lúc nào anh mang tiền về?
- Tại bà già di chúc cho hai đứa cháu nội nên không bán được...
Bà Thúy Ái đập tay xuống bàn tỏ ra tức giận, giọng rít lên nghe thật lạnh người:
- Cháu nội? Con của cái thứ lang chạ mà gọi là cháu nội sao? Thử hỏi con mẹ nó có mảnh giấy hôn thú giắt lưng không mà bày đặt đòi giữ nhà thờ tổ? Con Thúy Ngà con gái hợp pháp có hôn thú mới là cháu nội duy nhất của ông, nó toàn quyền được hưởng tài sản đó...
Vì bà ta hét quá to nên khiến con trai Việt Cường không ngủ được, đi ra cãi lại mẹ:
- Mẹ nói gì mà hét toáng lên vậy? Bộ nói nhỏ một chút không được hay sao?
- Tao nói to hay nhỏ thì cũng có liên quan gì đến mày?
- Nhưng mà con không ngủ được...
- Trưa bảnh mắt ra còn không dậy đi chứ ngủ gì nữa?
Việt Cường là con trai của người chồng trước, nhưng ba mẹ hắn ly hôn khi hắn mới 4 tuổi. Sau đó mẹ hắn tái hôn với ông Toàn rồi sanh ra em Thúy Ngà. Tuy là anh em cùng mẹ khác cha, nhưng hắn cũng thương em gái hắn, ngoài ra hắn không cần bận tâm đến chuyện khác. Dù mẹ hắn có lấy bao nhiêu người cũng không quan trọng, miễn sao cứ có tiền đưa cho hắn là được rồi...
Lê Toàn cứ lang thang ngoài đường mà chưa quyết định nên về đâu? Nếu quay lại nhà thì chắc chắn sẽ không yên với bà Thúy Ái. Dạo này công việc làm ăn đang cần vốn, tuần trước hai vợ chồng hắn đến xem một lô đất nằm ngay trung tâm thành phố. Lô đất diện tích tuy không lớn nhưng nằm ngay trung tâm đắc địa của thành phố. Tấc đất tấc vàng, hắn nhất định không bỏ qua cơ hội này. Nhưng vấn đề lấy đâu ra tiền mới là vấn đề cần bàn. Người bán yêu cầu cho trả làm hai đợt, thời gian cách nhau 6 tháng. Hắn nghĩ chỉ còn cách mò về quê, rồi dụ hai đứa con gái đồng ý thế chấp ngân hàng. Nhưng chưa kịp nói gì thì lại xảy ra chuyện vừa rồi...
Điện thoại lại đổ chuông, không cần xem thì hắn cũng biết đó là bà Thúy Ái gọi. Hắn ngập ngừng:
- Anh nghe...
- Anh đang ở đâu?
- Anh đang trên đường...
- Tôi nói anh về lấy tiền chứ có nói anh làm thằng ăn xin đâu mà lang thang ngoài đường hả?
Đến nước này thì hắn cũng không giữ nổi bình tĩnh nữa, hắn hét lên:
- Em nói hơi quá lời rồi nghe, việc gì thì cũng phải từ từ chứ...
Bà ta dịu giọng nhưng dằn từng tiếng:
- Anh tưởng tôi mới hối anh hay sao? Cả năm nay rồi chứ ít gì? Nói tóm lại anh phải mang cái tờ giấy di chúc và sổ đỏ của cái nhà đó về đây cho tôi. Không bán được thì cầm cho giang hồ. Mấy mẹ con bà ta muốn ở thì bỏ tiền ra mà chuộc...
Lê Toàn im lặng, hắn ta biết chắc chắn những thứ đó bà Thanh Hà đang giữ chứ không phải ai khác. Việc đó đối với hắn cũng không phải là không làm được. Nhưng làm vậy có hơi quá đáng với ba mẹ con bà Thanh Hà, nếu như bà Thúy Ái giao cho giang hồ. Nhưng nếu không làm theo thì chính hắn cũng khó sống với bà ấy. Mà mảnh đất lại quá đẹp, chỉ cần mua xong bán sang tay là cũng lời gấp đôi...Hay là hắn bàn với bà Thanh Hà thế chấp nhà cho ngân hàng, sau khi bán mảnh đất kia thì sẽ chuộc lại. Như vậy vừa được tiền lời mà nhà cũng không sao?
Nghĩ vậy nên hắn quyết định quay lại nhà nhưng đành phải đứng ngoài, khi cửa đã được thay bằng một ổ khóa to tướng. Đã thế hàng xóm đi qua còn bĩu môi ra chiều khinh bỉ làm hắn cay cú. Nhưng không còn cách nào khác là hắn phải chờ bà ấy đi về để vào nhà. Hắn nhủ thầm nếu như hôm nay không phải lấy lòng mấy mẹ con cho được việc thì sức mấy hắn phải chịu lép vế như thế này...
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0

CHƯƠNG 2
Sau khi ông Lê Toàn rời đi và Phương Linh đi học, thì bà Thanh Hà cũng khóa cửa đi chợ. Bỗng bà nghe thấy tiếng gọi của một người đàn ông thì giật mình quay lại:
- Bé Tư…Bé Tư ơi…
Bà ngạc nhiên và hoàn toàn bất ngờ, bởi cái tên Bé Tư mà ở trại trẻ mồ côi mọi người thường gọi thì chỉ những người ở đó mới biết. Vậy người đàn ông ăn mặc sang trọng đang ôm mặt kia là ai? và tại sao lại biết tên bà? Chắc họ gọi ai có cái tên đó nên bà nhầm tưởng gọi mình, chứ với một người như bà thì ai mà quan tâm chứ?
Nghĩ vậy nên bà Thanh Hà lại quay lưng bước đi thì tiếng gọi lại cất lên, lần này giọng nói đã nghèn nghẹn như sắp khóc:
- Bé Tư ơi…anh Hai Hùng đây…
Hai Hùng! Bà giật mình vội đứng lại, bởi Hai Hùng chính là người anh mà hồi còn bé trong trại trẻ mồ côi luôn bảo vệ Bà. Hai anh em thân nhau như ruột thịt, anh Hai Hùng còn nói sau này lớn lên anh sẽ đi làm kiếm tiền nuôi em và cưới em. Vậy rồi bà bị sốt xuất huyết và sau đó được cha mẹ nuôi mang về quê. Và cũng từ ngày đó bà không biết tin gì của anh Hai và mọi người nữa…
Bà rất xúc động và khuôn mặt đã đầm đìa nước mắt, nhưng bà vẫn không quay lại mà đứng chôn chân tại chỗ. Dường như ông Hai Hùng cũng đang rất xúc động, phải một lúc lâu ông mới từ từ đi lại phía bà:
- Bé Tư…em biết anh đi tìm em bao lâu rồi không?
Bà Thanh Hà nghẹn ngào không nói nên lời, không hiểu sao mà nước mắt cứ chảy, cổ họng như muốn tắc nghẽn lại không thể thốt nên lời. Đã từ lâu lắm bà rất ít nói, chỉ thi thoảng gật đầu, nhất là trước mắt ông Toàn thì hầu như bà hoàn toàn câm nín. Nhưng giờ đây không hiểu sao khi gặp lại ông Hai Hùng thì bà rất muốn nói nhưng lại không nói được. Phải chăng bà tủi thân khi gặp lại ông sau mấy chục năm trời, biết bao chuyện muốn nói nhưng chính bà cũng không biết nói những gì? Bà kể khổ ư? Hay than thân trách phận? Nhưng xét cho cùng thì ông Hùng cũng đâu phải ruột thịt của Bà mà cũng chẳng phải bà con, vậy nói ra liệu có ích gì chứ?
Không phải chỉ mình bà Thanh Hà xúc động mà chính ông Hai Hùng cũng vậy. Đã không dưới 4 lần ông đi tìm bà mà không thấy. Nghe người ta nói cha mẹ nuôi bà ở miệt này nên ông chỉ quanh quẩn ở đây, nhưng chính vì bà đã mang tên khác là Thanh Hà, nên khi ông hỏi về người phụ nữ có tên là Bé Tư thì ai cũng lắc đầu không biết. Hai người ghé vào một quán nước gần đó, lúc này bà Thanh Hà có vẻ không được tự nhiên. Kể cũng đúng thôi từ khi mang tiếng là có chồng, bà chưa hề gặp chứ đừng nói đến là ngồi nói chuyện với ai. Ông Toàn tính gia trưởng lại hay ghen, hễ nghe có ai đó nói này kia là ông uống rượu say, và lấy cớ để đánh mà không cho bà được giải thích.
- Em khỏe không?
Theo thói quen, bà Thanh Hà gật đầu nhưng đôi mắt buồn đã đẫm nước tự bao giờ. Ông Hai Hùng không hiểu nên hỏi lại:
- Tại sao em không nói? Bộ có chuyện gì xảy ra hay sao?
Bà lại lắc đầu, khi ông Hùng định cầm hai bàn tay thì bà vội rụt tay lại, khuôn mặt có vẻ hốt hoảng. Lúc này thì ông đã hiểu rằng bà ấy đang rất sợ, còn sợ ai thì ông cần phải tìm hiểu kỹ. Chỉ ngồi một lát thì bà Hà đứng dậy cúi đầu chào rồi ra về. Ông Hùng cũng không giữ lại mà cũng chỉ gật đầu chia tay, nhưng ông bí mật đi theo mà không cho bà biết.
Về gần đến nhà thì bà Thanh Hà sững người khi phát hiện ra ông Toàn đang đứng trước cổng nên lùi lại. Tưởng ông ta đã về rồi chứ tại sao lại vẫn còn ở đây. Bà thật sự không dám về nhà một mình, bởi bà biết nếu chỉ có một mình thì ông ấy sẽ đánh, thậm chí bóp cổ bà yêu cầu ký tên hoặc đưa sổ đất. Chính vì thế hai chị em Thanh Loan và Phương Linh luôn ở bên để bảo vệ mẹ. May sao lúc đó con gái lớn Thanh Loan cũng vừa về tới. Bà vội vàng ra khỏi chỗ nấp và đi nhanh về phía con. Vừa nhìn thấy mẹ và lại có cả Ba, nhưng Thanh Loan chỉ cất tiếng hỏi mẹ mà xem như không nhìn thấy Ba cũng đang đứng ở đó:
- Ủa, mẹ về hồi nào mà con không biết?
Bà Thanh Hà nhìn con gái rồi gật đầu. Hai mẹ con vào nhà rồi đi xuống bếp nấu cơm. Còn lại một mình trên phòng khách, ông Toàn cay cú lắm nhưng cứ nghĩ đến nhiệm vụ là ông lại phải dằn mình lại mà ngồi im. Ông bỗng cảm thấy tiếc giá như bà Thanh Hà về sớm một chút thì ông dễ bắt nạt, đằng này xui làm sao khi con gái lớn Thanh Loan cũng vừa về tới. Chỉ cần việc ông là chủ nhà mà không có chìa khóa để vào nhà, cũng đã là một vấn đề xỉ nhục rồi chứ chưa nói đến vấn đề khác.
Ngồi một lúc lâu mà không thấy dọn cơm thì ông bỗng thấy hai mẹ con từ dưới bếp đi về phòng và đóng cửa lại thì thắc mắc gọi con gái:
- Loan ơi…
Thanh Loan từ trong phòng đi ra ngạc nhiên hỏi Ba:
- Có chuyện gì vậy Ba?
Ông Toàn nổi điên khi con gái hỏi tỉnh bơ, nhưng cố nuốt tức giận vào trong để hỏi hết sức bình tĩnh:
- Sao không thấy dọn cơm?
- Ủa, con với mẹ ăn rồi mà, xưa giờ mấy mẹ con cứ nấu cơm xong là mỗi người một tô ăn luôn, có ai đâu mà rườm rà chi cho mệt.
- Vậy con dọn cơm lên đây cho Ba ăn…
- Đồ ăn hết rồi, vì cũng lâu rồi Ba chê cơm nhà nên ba mẹ con cũng chỉ nấu đủ ăn thôi…Ba ra ngoài ăn đỡ gì đi nhé, con đi ngủ đây, buồn ngủ quá trời luôn…
Nói xong Thanh Loan đứng dậy đi vào phòng với mẹ. Còn lại một mình ông Toàn tức lắm nhưng không làm gì được. Ai chứ với con gái lớn Thanh Loan thì tính tình ngang bướng, chỉ có con em Phương Linh còn dễ bảo, lúc này ông chịu lép vế một chút để được việc cũng không sao. Đang lúc không biết nên đi hay ở thì bà Thúy Ái gọi tới, ông đứng dậy đi ra ngoài nghe điện thoại:
- Alo…
Tiếng bà ta rít lên the thé làm ông Toàn phải mở loa ngoài và đưa điện thoại ra xa tai:
- Anh đang ở đâu thế hả? lấy được sổ chưa?
Ông Toàn ấp úng:
- Con gái lớn đang ở nhà nên chưa nói được, chờ chút nó đi rồi xem sao?
- Anh sao vậy hả? anh sợ cả con gái thì còn làm được trò trống gì nữa? chủ đất hẹn ngày mai là phải xuống cọc, nếu không mất đừng tiếc. Mà nhân đây cũng nói với anh luôn, nếu vụ giao dịch lần này mà thất bại thì anh cũng nên tìm nơi để chuyển đi, con này xưa nay không biết chứa kẻ vô tích sự…
- Hay mình thế chấp căn nhà đang ở lấy tiền mua rồi tính sau em ạ…​
- Nhà nào mà thế chấp? anh nói dễ như đó là nhà của anh không bằng…
- Thì mình là vợ chồng thì còn phân biệt riêng tư gì nữa, tiền anh bán đất cũng đưa cho em để mua nhà còn gì, tại sao bây giờ em lại nói vậy chứ?
Tất cả những gì diễn ra nãy giờ ông Hai Hùng đều nghe hết. Ông tự hỏi tại sao khi về nhà và thấy chồng đứng chờ ở cổng mà bà Thanh Hà lại không dám vào? Phải chờ con gái vào cùng mới xuất hiện? việc người đàn ông này đang nói chuyện với ai? ông ta muốn lấy quyển sổ đất nhằm mục đích gì? Thấy người đàn ông lạ cứ chăm chú theo dõi nhà ông Toàn thì bà chủ quán cũng kiếm câu chuyện làm quà:
- Tôi hỏi không phải thì ông cũng bỏ qua, tôi thấy ông đang quan tâm cái nhà đó?
- Vâng, tôi đang lấy làm khó hiểu về gia đình này, xem có giúp được gì không?
Mặc dù câu chuyện mà bà chủ quán kể lại không đầy đủ chi tiết, nhưng cũng đủ để miêu tả về cuộc sống của bà Thanh Hà kể từ khi vụ tai nạn xảy ra của cha mẹ nuôi. Cuối cùng bà kết luận:
- Chị ta bị câm luôn rồi…
Chợt nhớ lúc gặp ở chợ, ông Hùng không nghe bà Hà nói mà chỉ thấy bà ấy lắc hoặc gật đầu thì hốt hoảng hỏi lại:
- Bà ấy tại sao lại câm?
- Tôi cũng mới về nên không biết, chỉ biết rằng chưa nghe thấy bà ấy nói một lần nào…hình như bị ổng đánh nên mới vậy…
Chỉ cần nghe Bé Tư bị đánh cho dù vì lý do gì, thì ông Hùng cũng không cho phép người đó dám giở thói vũ phu với bà. Ông cho rằng là thằng đàn ông mà về đánh phụ nữ thì quả là hèn, giỏi thì ra ngoài đánh nhau với nam giới, chứ về nhà mà thắng thua với vợ thì nhất định phải trừng phạt. Tiếng bà chủ quán vẫn đang nói đều đều bên tai, nhưng ông không thể nghe thêm được một câu từ nào nữa. Ông điện ngay cho thám tử:
- Tôi cần biết thông tin về người đàn ông này càng nhanh càng tốt, ông ta tên là Lê Toàn, địa chỉ…
Kèm theo đó là tấm ảnh mà ông đã chụp ông Lê Toàn đang nghe điện thoại và định vị nơi ông đang ngồi. Thấy ông Lê Toàn đứng lại thêm một lát thì rời đi. Ông Hùng không theo dõi nhà bà Hà nữa mà bám theo chiếc xe Taxi chở ông Toàn. Sở dĩ ông làm như vậy bởi qua câu chuyện mà bà chủ quán kể lại, và được nghe nội dung cuộc điện thoại của hắn, thì ông cũng đã hiểu được phần nào về cuộc sống của bà Thanh Hà. Mà ông biết cho dù có hỏi bao nhiêu đi chăng nữa thì bà ấy cũng không bao giờ nói ra…
Chiếc xe Taxi chở ông Toàn đến trước một căn nhà thì dừng lại. Ông ta đi vào trong nhà và khoảng 20 phút sau thì đi ra cùng một người phụ nữ. Cả hai lên xe taxi và rời đi, ông Hùng vẫn lặng lẽ bám theo với một khoảng cách an toàn. Đến trước một ngôi nhà lầu hai tầng thì chiếc xe taxi dừng lại. Hai người bước vào nói chuyện gì đó mà phải gần một tiếng đồng hồ sau mới thấy quay trở ra. Nhưng đi cùng hai người lần này còn có thêm một thanh niên, trên tay cầm tập hồ sơ. Chiếc Taxi chạy khoảng 3 cây số thì dừng lại, cả ba người xuống xe và tiến về phía khu đất. Đến đây thì ông Hùng đã hiểu mục đích của chúng đang làm gì. Trong vai một người cũng đang quan tâm lô đất trên. Ông đi lại gần lô đất chỉ chỏ, chụp hình…thấy vậy bà Thúy Ái vội tiến lại gần rồi cười giả lả:
- Chào anh…
Ông Hùng trả lời hờ hững nhưng mắt vẫn lơ đãng nhìn vào lô đất trước mặt:
- Vâng, chào chị…
- Anh cũng quan tâm đến lô đất này ạ?
- Ở khu trung tâm thành phố mà tại sao vẫn còn lô đất này chứ? với vị trí đắc địa này thì kinh doanh gì cũng được…
- Đúng đấy anh ạ, thật ra chủ đất cũng chưa muốn bán, nhưng vì kẹt tiền mà phải bán thôi…
- Thế tôi muốn gặp chủ đất có được không?
Vừa nghe thấy thế thì bà ta thay đổi ngay nét mặt. Giọng thỏ thẻ oanh vàng bỗng biến mất, mà thay vào đó là một giọng nói chua lè, đanh đá:
- Chắc anh không phải ở Việt nam?
- Vâng, tôi ở Canađa, tôi mới về nước…
- Sao anh biết lô đất này?
- Tôi có nghe một anh bạn giới thiệu nên tiện đến xem...hạp thì mua để kinh doanh...
Bà Thúy Ái liếc nhìn ông Toàn đang đứng hóng hai người nói chuyện. Như vậy chứng tỏ lô đất này không chỉ có mình bà ta quan tâm, mà rất nhiều người nhòm ngó đến. Quay sang ông Hùng, bà ta nói:
- Nãy giờ giữ ý nên không tiện nói, vì hoàn cảnh gia đình nên phải bán lô đất mà tiếc đứt ruột...
Ông Hùng ngạc nhiên:
- Vậy chị chính là chủ đất?
Cái gật đầu của bà Thúy Ái, mà làm ông Toàn và ngay cả cậu thanh niên đi cùng đều há hốc mồm vì vô cùng ngạc nhiên. Ông Toàn thật sự không hiểu trong đầu bà ấy đang nghĩ gì? Đất còn chưa đặt cọc mà chưa gì đã nhận là của mình, trong khi người của chủ đất cũng đang có mặt nơi đây, thật là hết biết mà, không còn gì để nói nữa...
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 3
Không biết bà ta nói những gì với khách mà chỉ biết ông ta đưa cho bà một cái Card visit rồi ra về. Lúc này gã thanh niên mới hỏi bà Thúy Ái:
- Ông ta là ai vậy? Rồi bà là chủ đất hay ông chủ của tôi?
Bà Thúy Ái cười nhếch mép:
- Hiện giờ thì chủ đất là ông chủ của mầy, nhưng tương lai sẽ là của tao. Mày hiểu chưa? Tao mà không nói như thế thì liệu ông ta có đưa cái Card visit này không hả?
Tên kia cười, tay chỉ vào tấm gỗ rồi nói:
- Bà ranh nhưng mà không có khôn, bà có biết tại sao mà ông ta không xin bà số điện thoại không hả?
- Tao có số của ông ta đây rồi, cần thì tao gọi lúc nào mà chẳng được...
Chợt bà ta im bặt khi nhìn theo tay chỉ của hắn vào tấm bảng ghi hai chữ BÁN ĐẤT kèm theo số điện thoại liên hệ. Vậy là khi mới đến thì ông việt kiều đã chụp số điện thoại này rồi, hèn gì không hề đề cập đến chuyện xin số điện thoại của bà. Bà Thúy Ái tỏ ra tức giận quay sang ông Toàn đang đứng kế bên mà quát:
- Về! Bộ ông còn muốn ở lại hả?
Cả ba người quay ra kêu xe Taxi để về, nhưng khi tên thanh niên vừa xuống xe thì bà ta nói với tài xế:
- Quay lại chỗ cũ...
Tài xế ngạc nhiên:
- Là sao ạ?
- Tôi nói tiếng Việt nam mà anh cũng không hiểu hả?
- Dạ, tôi hiểu rồi...
Nhưng ông Toàn lên tiếng:
- Bà nói có lộn không hả? Sao không về nhà mà đến đó làm gì?
- Ông im đi, đến đó rồi sẽ biết...
Xe chạy đến nơi thì bà ta vẫn ngồi trên xe mà giục chồng:
- Ông còn ngồi đó mà làm gì? Xuống đi...
- Còn xuống làm gì nữa?
- Sao ông không hiểu ý tôi chút nào là sao hả? Gỡ cái tấm bảng bán đất kia cho tôi...
- Ơ, cái đó của nhà chủ mà...
- Gỡ đi, có gì tôi chịu...
Ông Toàn chỉ biết lắc đầu, ông đang chịu lép vế bởi không lấy được quyển sổ đỏ nhà đất, thì tốt nhất làm theo bà ta cho yên chuyện. Nhưng khi vừa mang cái bảng bán đất đến, thì bà Thúy Ái lấy từ trong túi ra một cây viết dầu sửa hai số điện thoại, cụ thể sửa số 3 thành số 8 còn số 5 thành số 6 rồi đưa cho ông Toàn. Ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì thì bà ta lại gắt lên:
- Treo về chỗ cũ...
Dường như sự chịu đựng đã vượt quá giới hạn, ông Toàn cầm cái bảng ném xuống đất rồi quát lên:
- Bà đang làm cái gì thế hả? Nếu chỉ sửa hai số điện thoại thì tại sao bà không đi lại đó mà sửa là xong, đằng này lại hành tội người khác...
- Người khác? Bộ ông không tham gia vào vụ này đúng không? Ông là gì hả? Tiền lời ông cũng muốn có nhưng tiền vốn thì không, chỉ mỗi việc lấy quyển sổ đỏ mang về mà cũng không làm được. Thật vô tích sự mà...
- Tất cả tiền bán đất tôi đều đưa hết cho bà, giờ bà còn muốn gì nữa?
- Tiền nào? Tôi không biết tiền nào hết. Bộ ông không ăn mà sống được đến ngày nay hả?
Thấy hai ông bà cãi nhau mà không chịu lên xe, tài xế taxi liền hỏi bà Thúy Ái:
- Cô chú đi tiếp hay trả tiền cho cháu còn chạy...
Không ngờ bà ta quay lại quát lên:
- Tiền nong gì hả? Tao đã đi xong đâu mà đòi tiền?
- Nhưng cháu chờ lâu quá, cô chú cãi nhau đến bao giờ?
Ông Toàn thấy tội nghiệp cậu tài xế liền lấy tiền ra trả thì bà Thúy Ái vội giật lại, hai bên lại tiếp tục cãi nhau. Đúng lúc đó thì chiếc xe hơi màu đen của ông Hùng quay lại, thấy hai vợ chồng đang lớn tiếng với nhau thì ông lên tiếng:
- Chuyện vợ chồng có gì về nhà nói, ở đây đông người không hay…
Bà Thúy Ái nhận ra người khách mua đất liền cười giả lả:
- Dạ, anh Việt kiều hiểu nhầm rồi, vì ông xã tôi bị lãng tai nên phải nói lớn tiếng như vậy thì ổng mới nghe được. Ủa mà sao anh Việt kiều quay lại? có phải…
Bà ta bỏ lửng câu nói để thăm dò nhưng ông Hùng cũng không bận tâm:
- Tôi muốn xem lại một lần nữa…
- Tôi thấy anh xem kỹ lắm rồi mà…
- Theo bà như thế nào gọi là kỹ? lô đất này hơi bóp đuôi chuột, nhưng ở khu vực này tìm không ra lô thứ hai mà tôi lại đang cần mặt bằng kinh doanh để mua…
- Lô này là duy nhất đấy ạ, nói nhỏ anh nghe chứ lão nhà em đang tiếc không muốn bán…cứ cằn nhằn nhức đầu quá…
Bỗng ông Hùng quay lại hỏi:
- Vậy là không bán nữa đúng không? để tôi tìm lô khác…
Nghe nói vậy thì bà Thúy Ái hốt hoảng:
- Em đâu có nói là không bán, đàn ông thường nông nổi lắm. Nhà có công chuyện thì phải bán cho dù có rẻ một chút cũng được.
Chợt ông nhìn thấy tài xế xe Taxi cứ đi đi lại lại tỏ vẻ sốt ruột liền vẫy lại gần, nhưng chưa kịp hỏi thì bà Thúy Ái vội lên tiếng:
- Ấy, thằng cháu con bà chị đấy ạ, Dì nói nè…
Bà ta vội đi lại phía tài xế rồi dúi tờ 200 ngàn vào tay cậu ta, giọng rít lên:
- Cầm lấy rồi biến thật lẹ lên nghe không?
- Ơ, để con thối tiền…
- Khỏi thối, biến…
Cậu tài xế chẳng hiểu đầu đuôi nhưng khi đã chứng kiến cả buổi, và anh hiểu rằng miệng lưỡi bà ta thật kinh khủng, tốt nhất không nên ở lâu. Khi thấy tài xế đi rồi thì bà ta quay lại chỗ ông Hùng cười giả lả:
- Thằng cháu ấy mà, nhờ nó đi mua mấy thứ…
Ông Hùng không nói gì mà định lên xe bỏ đi. Thấy vậy bà ta vội chạy theo:
- Anh Việt kiều, vậy lúc nào mình gặp nhau để bàn cụ thể?
- Có gì tôi sẽ gọi cho chị, tôi có số điện thoại của chị rồi…
- Ấy ấy, số đó em không sài nữa, hôm rồi làm rớt điện thoại mà tìm không được. Anh gọi theo số này nè…
Hai người trao đổi số điện thoại xong thì ông Hùng ra về. Thật ra ông đang cho người đi tìm hiểu về nguồn gốc lô đất trên. Quay nhìn về phía ông Toàn, ông Hùng cười khẩy rồi không nói gì mà lên xe rời đi. Khi ông đi rồi thì bà Thúy Ái vẫn còn bực tức, và có vẻ tiếc rẻ số tiền đã đưa cho cậu tài xế xe Taxi. Nhìn thấy ông Toàn đang đứng chờ một mình, không còn cách nào khác mà bà trút sự bực dọc lên đầu ông:
- Tất cả cũng tại ông hết, người gì đâu mà cù lần hết sức hà…
- Bà vừa phải thôi nghen, đừng tưởng thấy tôi không thèm nói mà làm tới. Tôi nhịn chứ không phải câm…
Nhắc đến chữ “ CÂM” ông bỗng giật mình khi nghĩ đến bà Thanh Hà. Phải chăng bà ấy cũng không thèm nói với một người chồng, người cha như ông chứ không phải bà ấy không muốn nói. Thấy ông Toàn đang nói thì im bặt, bà Thúy Ái lên tiếng:
- Sao lại không nói nữa? hay ông cũng bị Câm như con mụ vợ không hôn thú ấy rồi?
Ông Toàn giật mình, không hiểu sao bà ấy cũng biết bà Thanh Hà không nói chứ? tốt nhất là nên im lặng, kẻo bà ta lại nhắc đến cái sổ đỏ thì nhức đầu…
Nhưng đó là điều ông muốn, chứ làm sao mà qua mắt được một người cáo già như bà Thúy Ái. Bà ta rít lên:
- Hồi giờ ông nghe hết rồi đúng không? chỉ cần mua xong là bán sang tay tức thì, lần này lời bộn tiền à nha. Nhưng vấn đề là tiền, trong ngày mai ông phải mang được cái sổ đỏ về đây cho tôi. Còn bằng cách nào thì tôi không cần biết…
Thật tình chứng kiến bà vợ nói chuyện với ông Việt kiều thì ông cũng ham thật. Nhưng việc lấy được quyển sổ đỏ thì không phải đơn giản. Không những chỉ mình bà Thanh Hà mà ngay cả hai đứa con gái cũng cương quyết không đồng ý. Thậm chí chúng cũng không coi ông ra gì, đường cùng có lẽ ông đành phải cậy cửa vào lục tủ mà lấy thôi…
Ông Toàn lại đi về nhà cũ, nhưng ông không vào bởi ông thấy xe của con gái Thanh Loan vẫn đang để ngoài sân. Muốn lục tủ để tìm sổ thì trừ phi nhà đi vắng, chứ bây giờ con gái lớn đang ở nhà thì ông có vào lại càng làm hai mẹ con thêm cảnh giác mà thôi…
Chợt thấy bụng đói cồn cào thì ông mới nhớ mình chưa ăn gì, cứ hết chuyện nọ lại đến chuyện kia. Ông tìm một quán phở ăn một tô đỡ đói. Chợt ông nghe thấy hai thanh niên đang nói chuyện với một bà trung tuổi ăn mặc sang trọng, liếc ra ngoài thấy một chiếc xe hơi màu trắng thì ông hiểu rằng bà ta là người giàu lắm tiền. Tiếng bà ta cất lên căn dặn hai thanh niên làm ông chú ý:
- Tụi bây làm sao thì làm, tiền chị không thiếu nhưng phải làm ăn với người đàng hoàng. Cho dù lãi suất có rẻ một chút mà giúp được người ta thì cũng ok nghe hôn…
- Dạ chị Đại…
- Thôi kêu phở ăn đại đi rồi còn làm công chuyện.
Lê Toàn chợt nghĩ, nếu chỉ cần mua xong rồi sang tay ngay thì trả lãi cũng không đáng nhiêu, vẫn còn lời chán. Ông ta chăm chú nhìn người phụ nữ, đôi lúc lại nở nụ cười làm thân. Người phụ nữ chờ cho ông ta ăn xong thì nói một tên thanh niên đi sang bàn tên Toàn rồi nhắc nhở:
- Chị Đại tôi không ưa ba cái kiểu nhìn đểu của ông. Khôn hồn thì biến cho nhanh…
Ông Toàn tái mặt, hắn ấp úng:
- Hiểu nhầm rồi, thật tình tôi đâu dám…
- Biến! ông lại còn chối hả?
- Tôi muốn gặp bà chủ có được không? tôi chỉ nói vài câu rồi đi ngay…
- Đây không có nhiều thời gian, ngoại trừ ông có tài sản thế chấp để vay tiền…
Thấy ông Toàn gật đầu, tên thanh niên lại gần người phụ nữ nói gì đó rồi vẫy tay gọi ông sang. Thật tình ngồi trước người phụ nữ sang trọng mà cổ họng ông tắc nghẹn không nói được lời nào. Chờ cho ông bình tĩnh, bà ta hỏi thẳng vào vấn đề:
- Anh muốn vay tiền?
Ông Toàn ấp úng định trình bày lý do vì sao phải vay tiền, nhưng ông chưa kịp nói thì bà ta đập mạnh tay xuống bàn quát làm ông giật bắn mình:
- Không dài dòng, chỉ trả lời Có hoặc không…
Ông Toàn gật đầu, miệng lý nhí:
- Tôi có muốn vay…
- Sổ đỏ?
- Tôi không có mang ở đây…mong bà nói chuyện với vợ tôi…
Ông Toàn lấy điện thoại gọi cho vợ rồi đưa cho người phụ nữ kia nói chuyện. Bà Thúy Ái thấy chồng gọi về thì mừng tưởng đã lấy được sổ, nhưng chưa kịp nói gì thì một người phụ nữ lên tiếng:
- Alo, bà cần vay bao nhiêu?
Cái gì? bà ta là ai mà lại hỏi vay tiền? không biết ông chồng mắc dịch của bà tại sao lại để cho bà ta nói chuyện với bà thế này. Mặc dù thắc mắc chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng bà Thúy Ái vẫn đủ bình tĩnh để nói chuyện:
- Alo, xin hỏi ai đang ở đầu dây?
- Ai thì bà cũng không cần biết, yêu cầu bà trả lời cần vay bao nhiêu tiền?
Đến đây thì bà cũng tạm hiểu rằng bà ta là một người làm nghề cho vay tiền. Nhưng làm nghề này cũng tùy từng người, tùy số tiền và lãi suất. Gì chứ chuyện này thì bà quá rành, nghĩ như thế nên bà thay đổi thái độ:
- Tôi đúng là đang cần tiền, mua mảnh đất nhưng đang còn thiếu tiền, có căn nhà ở quê mà chưa bán được…
- Chị vay bao nhiêu? Thời gian mấy tháng?
- Chị cần nhiều á, em có nổi không?
- Bao nhiêu cũng có, chị nghe tên Tuyến Đô la chưa?
Tuyến đô la. Mặc dù không giao du với giới giang hồ, nhưng bà cũng đã từng nghe nhắc đến cái tên của người phụ nữ này. Nghe nói bà ta giàu có lắm, hội cờ bạc cũng thường xuyên cần đến bà ta. Không hiểu sao ông Toàn chồng của bà lại biết bà ta chứ. Nhưng để chắc chắn thì tốt nhất nên gặp nhau. Biết đâu bà cũng đồng ý với phương án này. Nếu chỉ cần mua xong là sang tên ngay cho ông việt kiều. Để chắc ăn thì bà yêu cầu ổng cũng đặt cọc giống mình, nếu chủ đất xù thì bà cũng xù theo. Nhất là kéo nhau ra tòa rồi cũng hòa cả làng mà thôi…
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 4
Việc chị đại Tuyền Đô la hẹn gặp bà Thúy Ái tại nhà làm bà hơi ngạc nhiên, bà tự hỏi tại sao lại không gặp nhau ở một quán café nào đó mà lại đến nhà mình? Có bao giờ do cách làm ăn của bà ta là như vậy? rồi bà chặc lưỡi, đến nhà thì đến cũng chẳng sao…
Chiếc xe hơi màu trắng sang trọng đậu trước cửa, người đầu tiên bước xuống chính là ông Toàn chồng bà. Bà Thúy Ái đon đả chạy ra mời khách nhưng thật kỳ lạ, chị Đại không vào nhà ngay mà cùng hai đệ tử cứ đứng ngoài sân chỉ chỏ rồi còn lấy điện thoại ra bấm gì đó. Tuy có chút bực mình nhưng bà vẫn phải cố nín nhịn, bởi với ai chứ với những người này không phải để bà có thể lớn tiếng. Một lúc sau thì chị Đại cùng hai đệ tử đi vào, bà Thúy Ái đon đả mời cả ba người ngồi xuống bộ Salon đã bày sẵn ly tách. Nhưng dường như cả ba người không đoái hoài gì đến chuyện nước nôi mà vào đề luôn:
- Tôi không cần biết chị vay tiền để làm gì? tôi chỉ biết chị có nhu cầu thì tôi cho vay…vậy chị cần bao nhiêu?
Bà Thúy Ái ấp úng:
- Cho chị biết lãi suất được không?
Chị Đại hỏi lại:
- Vậy chị muốn lãi suất bao nhiêu?
- Hihi em tính mềm mềm cho chị nhé…
- Mềm là bao nhiêu? 1%, 2% hay 10%?
- Ối, cao quá là chế.t chị đó. Em tính chị 2% nhé…
Bà Thúy Ái ướm thử xem phản ứng của cô ta thế nào rồi chờ đợi. Im lặng một hồi rồi chị Đại lên tiếng:
- Chị cần vay bao nhiêu?
- 1 tỷ…
- 800 triệu, căn nhà này tôi chỉ có thể cho chị vay 800 triệu thôi…
Nghe nói đến căn nhà thì bà ta phát hoảng, hèn gì lúc mới đến cô ta không vào nhà ngay mà cứ đứng nhìn ngược ngó xuôi. Hóa ra không phải ngắm mà là định giá xem ngôi nhà giá trị bao nhiêu? Cảm thấy cô ta làm vậy với mình là hơi bị xỉ nhục, nhưng cũng phải thông cảm bởi nghề của họ mà, rồi ai vay tiền cũng phải chịu thế thôi…
Thấy bà Thúy Ái có vẻ lưỡng lự, chị Đại cùng hai đệ tử không nói không rằng đứng dậy ra về, làm bà Thúy Ái lo cuống lên vội gọi giật lại:
- Ấy ấy, ngồi chơi một lúc đã, để vợ chồng tôi bàn bạc một chút rồi trả lời ngay mà...
- Tôi có nói gì đâu? Ông bà cứ suy nghĩ đi, lúc đó nếu còn tiền thì cho ông bà vay mà hết thì thôi. Ông bà là người đi vay chứ không phải tôi...
Chị Đại chưa nói hết câu thì điện thoại đổ chuông, chị ta nghe điện thoại, giọng nói trả lời oang oang mà cả làng cùng nghe:
- Alo, ông cần bao nhiêu tiền?
Không biết người đầu dây bên kia nói gì mà chỉ biết chị ta trả lời:
- Sao vay nhiều thế? Căn biệt thự của ông tôi chỉ có thể cho vay 4 tỷ thôi, lãi suất 3%...
Bà Thúy Ái và ông Toàn nghe mà giật mình, tiếng chị Đại tiếp tục nói:
- Đúng rồi, hôm qua tôi đồng ý lãi suất 2% nhưng hôm nay là 3%, nếu ông không quyết thì ngày mai là 4%, có khi hết tiền...
Nói xong chị ta đi thẳng ra cổng mà không một lời từ biệt. Ông Toàn thấy thế liền hối vợ:
- Bà sao vậy? Mình cần thì phải chớp lấy thời cơ chứ? Chần chừ để ngày mai là 3% đó...
- Nhỡ may ông Việt kiều không mua thì sao?
- Ổng không mua thì có người khác mua, mảnh đất ở vị trí đắc địa như vậy bây giờ kiếm đâu ra. Cùng lắm thì trả tiền lại, mất vài đồng tiền lời thì nhằm nhò gì? Nếu ông Việt kiều đồng ý mua mà bà chưa cọc tiền cho chủ thì có phải uổng không?
- Thôi được rồi, tôi chốt...
Đúng lúc chị Đại nói xong chuyện điện thoại với ai đó chuẩn bị lên xe, thì bà Thúy Ái vội vàng chạy theo gọi lại:
- Chờ tôi một chút để tôi lấy sổ đỏ...
Hai ông bà nhanh chóng mang theo hồ sơ nhà đất căn nhà đang ở, và lên xe cùng đi đến phòng công chứng. Vừa bước chân vào phòng công chứng thì điện thoại của bà đổ chuông, nhìn thấy lưu tên người gọi là ông Việt kiều thì bà vui ra mặt. Trong khi ông Toàn đưa hồ sơ nhà đất cho công chứng viên soạn hợp đồng chuyển nhượng thì bà Thúy Ái đi ra ngoài nói chuyện với ông Hùng:
- Alo...
Tiếng ông Hùng nghe có vẻ rất ồn:
- Tôi đang ngoài đường nên nói chuyện không tiện, tôi trả lời ngắn gọn thế này: Tôi đồng ý xuống tiền mua lô đất mặt tiền đường của chị, vậy thời gian nào thì gặp nhau làm thủ tục công chứng?
Bà Thúy Ái suy nghĩ, hôm nay bà mới vay được tiền, thì tức khắc mang tiền đến đặt cọc cho chủ đất, ít nhất cũng phải hai ngày thì mới gặp khách được, bà ta trả lời:
- Tôi đang về quê không có nhà, hẹn anh hai ngày nữa nhé...
- Tôi có nghe chị nói đến căn nhà ở quê, nếu không ở thì để làm gì?
- Tôi cũng tính vậy đó nhưng ông xã còn chưa chịu, ổng muốn sau này già thì về quê ở...
- Ông bà giỏi quá, bán đất nhiều tiền rồi sao sài hết?
- Anh cứ nói vậy chứ? Đâu đáng nhiêu so với các anh...
Lúc bà ta quay vào thì thấy ông Toàn đang ký tên vào các bản hợp đồng chuyển nhượng thì vội ngăn lại:
- Từ từ để tôi đọc đã, mà hợp đồng vay mượn tiền chứ sao lại chuyển nhượng nhà đất?
Chị Đại dằn từng tiếng tỏ ra bất cần:
- Đúng rồi, tiền chứ không phải giấy lộn, đến ngày mà chị không trả thì tôi lấy nhà chị. Cho dù chị có vay ngân hàng thì cũng phải thế thôi. Nếu chị không đồng ý thì dẹp, mất thời gian quá...
Nhớ đến lời hứa với ông khách Việt kiều thời gian hai ngày, và số tiền lời có được nếu giao dịch thành công, làm bà tặc lưỡi ký vào hợp đồng, duy có khác ban đầu thay vì thời gian vay một tháng thì bà yêu cầu sửa thành 6 tháng cho chắc ăn. Có một điều ông Toàn thắc mắc người cho ông vay tiền lại có tên giống vợ ông Lê Thanh Hà, nhưng ở đời người có họ tên giống nhau cũng là lẽ thường. Còn ai chứ bà Hà vợ ông thì cho dù có chế.t đi sống lại thì cũng không bao giờ có chuyện gì xảy ra.
Chỉ chưa đầy hai tiếng đồng hồ thì hợp đồng đã được ký và ông bà Toàn Ái cũng đã nhận đầy đủ số tiền 800 triệu đồng. Khi chiếc xe hơi màu trắng của chị Đại đã rời đi thì ông Toàn mới nói với vợ:
- Sao tôi thấy cái tên Thanh Hà lại giống tên bà câm quá...lại cùng họ Lê nữa chứ?
Bà Thúy Ái bĩu môi:
- Xàm quá, trong đầu ông thường nghĩ đến bà ta nên tưởng tượng thôi...
- Làm gì có, thì tôi cũng không tin nên mới nói với Bà, chứ bà ta làm gì có số tiền lớn như vậy chứ?
- Thôi đi về cất tiền rồi đi gặp chủ đất. Xong vụ này tôi sẽ mua chiếc xe hơi cho bằng với người ta, đi taxi hoài tiếc tiền quá...
- Thì tôi nói chạy xe gắn máy chở bà cũng được nhưng bà sợ mất sỹ diện, giờ còn kêu la gì nữa...
Bà Thúy Ái đuối lý nên chỉ trả lời qua quýt:
- Thì tôi cũng có nói gì đâu? Nhiều khi tiếc tiền cũng không được...mà ông nhớ phải lấy bằng được cái sổ đỏ nhà ở quê đấy nhé...
Nghe bà ta nhắc đến sổ đỏ, ông Toàn ậm ờ rồi chuồn thẳng còn bà Thúy Ái thì ôm bọc tiền đi vào nhà. Ngày mai, chỉ ngày mai thôi sau khi đặt cọc cho chủ đất xong, thì bà sẽ bán sang tay luôn cho ông khách Việt kiều. Chỉ nghĩ đến số tiền kiếm được là bà thấy đời mình thật hạnh phúc rồi...
Cầm bộ hồ sơ mà trợ lý Diệu Linh trong vai chị Đại đưa lại mà ông Hùng không vui, khuôn mặt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa. Ông không thể hiểu tại sao bà Thanh Hà lại có thể cam chịu sống bên cạnh một nguời đàn ông tham lam, ích kỷ và gia trưởng như ông Toàn. Chỉ cần nhìn cái bản mặt nung núc những mỡ của hắn là ông đã muốn đấm cho vỡ mặt. Nhưng vì kế hoạch vẫn chưa xong nên ông phải ghìm mình lại. Nhất định hai con người đó phải trả giá, bọn chúng phải trả giá cho những tội ác đã gây ra cho bà Thanh Hà. Tiếng chị Đại cất lên làm ông giật mình:
- Nhiệm vụ Sếp giao em đã hoàn thành, mong Sếp giữ sức khỏe...
- Cảm ơn trợ lý Diệu Linh và hai nhân viên, mọi người giỏi lắm...mới chỉ là bắt đầu thôi...
Tưởng hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ được Sếp khen, nhưng thấy khuôn mặt ông Hùng căng thẳng quá làm ai cũng sợ vội nháy nhau rút lui. Sở dĩ ông Hùng có thái độ như vậy bởi ông vừa nhận được thông tin lô đất trên là của nhà nước, do ủy ban nhân dân Thành phố quản lý. Vậy mà bọn chúng dám để biển bán đất. Chính ông đã tìm vào gặp tên chủ đất thì hắn cười nham nhở:
- Chỉ bọn ngu mới không hiểu, tôi có ghi chữ tại đây đâu, tôi ghi bán đất cách 100m kia mà. Không tin ông cứ ra ngoài đó mà xem...
Ông Hùng phóng to tấm biển đã chụp thì thấy chữ CÁCH 100M bằng mực màu vàng. Ông chỉ biết lắc đầu với bọn lừa đảo, nhưng giờ đây ông cũng chẳng có tâm trí đâu mà bận tâm đến mấy chuyện này. Kế hoạch được tiến hành ngay và Diệu Linh xung phong đóng vai chị Đại, và bước đầu đã thành công.
Bây giờ để đối đầu với bà ta thì chính là ông chứ không phải ai khác. Sở dĩ trong hợp đồng chuyển nhượng căn nhà của ông Toàn bà Ái, ông đề tên bên mua chính là bà Thanh Hà, sau này ông sẽ tặng ngôi nhà ấy cho mẹ con bà Hà tá túc...
Bỗng điện thoại đổ chuông, nhìn màn hình ông mỉm cười rồi tự nói với mình:
- Có tiền là biết ngay. Có kịch vui để xem rồi...
Bấm nút nghe, ông lên tiếng:
- Alo...
Từ đầu dây bên kia, tiếng bà Thúy Ái hết sức nhẹ nhàng:
- Em nè anh ơi...
- Tôi đang làm việc, chị gọi cho tôi có chuyện gì không?
- Em muốn hỏi anh chút chuyện mà, nhưng anh bận thì thôi. Mai gặp...
Ông Hùng không nói gì rồi tắt máy. Thật tình hai người này không liên quan đến bà Thanh Hà thì ông cũng chẳng mất thời gian mà làm gì? Ông có thể vạch mặt bà ta làm hồ sơ giả để lừa đảo, nhưng làm vậy chẳng phải quá nhẹ tay với hai người họ hay sao...
Theo như đã hẹn, đúng 8 giờ ông Hùng có mặt tại phòng công chứng. Khi công chứng viên yêu cầu bà Thúy Ái trình hồ sơ thửa đất thì ông Hùng vội cầm lên xem. Ông phát hiện đây là bộ hồ sơ khác mà tên chủ đất đã đánh tráo. Đúng như lời hắn nói, bản vẽ kỹ thuật thửa đất vẽ rất rõ, thửa đất quay mặt ra hẻm nhỏ chứ hoàn toàn không phải lô đất kia. Biết là hồ sơ đã bị đánh tráo nhưng ông Hùng vẫn giả bộ như không biết:
- Hình như bà mang lộn hồ sơ căn nhà ở quê rồi, tôi mua lô đất mặt tiền chứ có mua lô này đâu?
Lúc này bà Thúy Ái vô cùng hốt hoảng, ông Toàn nghe nói như thế cũng vội đi lại xem thì đúng như lời ông Hùng nói. Đây hoàn toàn là một lô đất khác nằm trong con hẻm nhỏ. Ông ta thốt lên hỏi vợ:
- Hồ sơ mà ông Năm chủ đất đưa cho bà đâu?
- Thì đây chứ đâu...
- Vậy tại sao lại như vậy?
- Ông hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai? Rõ ràng hôm qua ông ta đưa cho tôi bộ hồ sơ lô đất kia, tôi xem rất kỹ mà. Giờ tại sao lại là lô đất khác chứ? Chẳng nhẽ ông ta đánh tráo?
Lúc này ông Hùng mới hỏi bà ta:
- Bà tự khẳng định mình là chủ đất nên tôi mới hẹn gặp bà. Hóa ra cháy nhà mới ra mặt chuột, bà là cò đất hay mua đi bán lại thì cũng vậy thôi. Thật mất thời gian của tôi quá...
Nói xong ông Hùng đứng dậy đi nhanh ra ngoài, trong phòng hai ông bà Toàn Ái vẫn đang cãi nhau. Ông đổi cho bà ngu nên mới bị ông Năm chủ đất lừa mà vẫn ta đây là giỏi. Bà Thúy Ái đang sẵn cơn tức giận lại bị chồng mỉa mai coi thường thì gào lên chửi chồng thậm tệ. Bảo vệ văn phòng công chứng đành mời hai ông bà ra ngoài. Bởi vậy mới nói, tham thì thâm cũng hoàn toàn chẳng sai...
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 5
Cãi nhau chán chê rồi hai ông bà vội vàng kêu xe đến nhà ông Năm chủ đất để đòi lại tiền cọc, thì cổng đã được khóa bằng một ổ khóa to đùng. Thấy cũng đã thấm mệt nên ông Toàn nói bà vợ về nhà rồi ngày mai sẽ đến nhưng bà ta không chịu, mà hết đứng lại ngồi chờ cho bằng được. Bà Thúy Ái nhớ lại và lấy làm thắc mắc, rõ ràng lúc nói chuyện chỉ là đặt cọc tiền, rồi khi nào ký chuyển nhượng thì bà phải giao đủ tiền bán đất, thì ông Năm mới đưa đầy đủ hồ sơ và ký chuyển nhượng tại phòng công chứng. Vậy tại sao bà mới đưa cho ông Năm tiền cọc 800 triệu mà ông ta lại đưa sổ đỏ cho bà? Đáng lý ra khi nào ký hợp đồng chuyển nhượng và bà giao đủ tiền thì ông ta mới đưa sổ chính chứ? cũng chính vì như vậy nên bà mới không xem lại mà vội vàng về luôn…
Cứ tưởng rằng ông ta ngu đần nên tham, nhưng không ngờ người ngu lại chính là mình. Lúc ở phòng công chứng bị ông Toàn chửi thậm tệ, bà tức lắm nhưng không dám nói ra điều đó. Giờ nhất định bà phải chờ bằng được ông ta về để lấy lại tiền, chẳng nhẽ ông ta không về nhà ngủ hay sao?
Gọi cho ông Năm liên tục năm bảy cuộc không được, chợt nhớ đến tên thanh niên hôm đi cùng bà ra xem đất, bà gọi thì điện thoại đổ chuông, nhưng vừa Alo thì đầu dây bên kia tắt máy rồi chặn luôn. Vậy là sao chứ? có bao giờ bà đã bị hắn lừa thật không? nhưng chờ lâu cũng thấm mệt, hơn nữa đêm cũng đã khuya rồi nên bà phải về rồi sáng mai lại đến…
Suốt đêm phần vì tức lại lo nên bà Thúy Ái không tài nào ngủ được. Mới 3 giờ sáng Bà đã gọi cho ông Toàn:
- Dậy đi nào…
Bị mất giấc ngủ, ông ta quát lên:
- Bà bị sao vậy hả? không ngủ được thì nằm yên đi để cho người khác ngủ chứ?
- Tôi lo lắm ông ơi, cái nhà này…huhu…
Khó chịu bởi bà vợ nằm bên cạnh cứ rên rỉ ỉ ôi, nên ông Toàn ôm gối đi ra phòng khách cho yên thân. Nói là vậy chứ ông cũng không tài nào ngủ được, ông cũng tự trách mình đã quá sơ xuất nên không kiểm tra hồ sơ. Hơn nữa bà Thúy Ái xưa giờ vẫn hay cho rằng ta đây là giỏi và lấn lướt chồng. Chợt ông giật mình khi nghĩ đến bà vợ Thanh Hà, bà ấy hiền lành và chịu đựng bao nhiêu thì bà Thúy Ái lại ngang ngược bấy nhiêu. Có bao giờ ông trời đã trừng phạt ông nên mới thế. Nhưng ông cũng thắc mắc rằng tại sao ông Năm lại không có nhà? ông ta đi vắng hay bỏ trốn? lúc giao tiền cho ông ta, ông đã yêu cầu đến công chứng ký hợp đồng đặt cọc, nhưng ông ta nói giao sổ đỏ cho bà Thúy Ái luôn rồi còn rắc rối mà làm gì. Hơn nữa thấy ông cứ thắc mắc nên bà Thúy ái quát lên nói ông biết gì. Giờ mọi chuyện xảy ra như vậy rồi thì biết làm sao? Chuyện mua bán với ông Việt kiều, ông không lo bằng việc vay 800 triệu của bà trùm xã hội đen. Bây giờ kiếm đâu ra tiền để trả cho bà ta mà chuộc lại nhà chứ?
Cứ mải suy nghĩ mà trời sáng lúc nào không biết, chợt ông giật mình khi nghe tiếng bà Thúy Ái hét bên tai:
- Nhà xảy ra bao chuyện vậy mà ông còn nằm ườn ra thế hả? Dậy ngay...
Ể oải đi vệ sinh cá nhân, rồi cứ như một cái bóng ông lầm lũi đi theo bà ta ra ngoài. Bỗng bà ta lại hét lên:
- Ông còn đứng lớ ngớ ở đó làm gì hả? Không vào lấy xe gắn máy chở tôi đi...
Ông Toàn ngạc nhiên:
- Ủa, nay không đi Taxi nữa hả?
- Tiền đâu mà đi Taxi hả cha nội? Lẹ lên còn hỏi nữa...
Đúng lúc ông Toàn vào lấy xe thì con trai Việt Cường cũng vừa tỉnh giấc, vội chạy ra ngoài nói với bà Thúy Ái:
- Mẹ đưa tiền cho con đi, hết tiền rồi nè...
Tuy hay than vãn hết tiền, nhưng khi con trai Việt Cường vừa lên tiếng là bà ta vội dúi tiền vào tay con. Nhưng vừa nhìn tập tiền mẹ đưa thì cậu ta nhăn mặt:
- Nhiêu đây thì sài được gì hả mẹ?
Bà Thúy Ái nói nhỏ, hình như bà không muốn ông Toàn nghe thấy:
- Mẹ hết tiền rồi, sài đỡ đi rồi có mẹ đưa thêm...
Nhưng con trai Việt Cường lại đâu hiểu ý của mẹ mà lớn tiếng:
- Mẹ sợ ổng hả? Sao mẹ nói nhỏ thế? Mọi ngày mẹ nói to lắm mà...
Bà Thúy Ái như năn nỉ:
- Thôi đi vào dùm mẹ đi, mẹ đi công chuyện xíu về...
Đúng lúc đó thì ông Toàn cũng vừa dắt xe ra, thấy hai mẹ con đang nói chuyện thì ông đứng lại. Chẳng cần phải nghe thì ông cũng biết con trai riêng của vợ đang làm gì. Mặc dù không ưa cậu ta nhưng ông cũng chẳng việc gì mà can thiệp vào cả, bởi ông cũng biết cậu ta chẳng ưa gì mình, chính vì thế nên khi nhìn thấy bà Ái đưa tiền và cậu ta đi vào rồi thì ông mới đi ra.
Hai vợ chồng chở nhau đến nhà ông Năm chủ đất thì thấy cổng đã mở, và trong sân có một chiếc xe hơi 7 chỗ màu đen thì vô cùng mừng rỡ. Bà Thúy Ái cười giả lả ngay từ cổng, miệng gọi lớn:
- Anh Năm ơi, tui tới rồi nè...
Một người đàn ông nghe tiếng gọi thì đi ra, nhìn thấy bà ta ngồi ngay ở bộ sofa thì lên tiếng:
- Chị là ai?
Chợt nhận ra người đàn ông trước mặt không phải là người mà mình cần tìm, bà Thúy Ái ngạc nhiên:
- Tôi muốn gặp chủ căn nhà này...
Người đàn ông khẳng định:
- Tôi chính là chủ nhà đây? Cô muốn hỏi gì?
Mặc dù đã linh tính có chuyện gì đó không lành, nhưng ông Toàn có vẻ bình tĩnh hơn nên tỏ ra lịch sự:
- Tôi muốn hỏi thăm ông Năm, ngày hôm qua chúng tôi có gặp ông ta ở căn nhà này. Xin ông có biết thì chỉ giúp tôi...
- À, ông hỏi người thuê nhà của tôi đúng không? Ông ta trả nhà và đi rồi...
- Ông ta đi đâu ông có biết không?
- Tôi không biết, chỉ biết rằng chiều qua ổng trả tiền nhà và chìa khóa rồi rời đi luôn...
Bà Thúy Ái kêu trời và nằm vật ra nhà. Người chủ nhà tỏ ra khó chịu khi tai bay vạ gió ở đâu kéo đến nhà mình. Ông ta nói:
- Tôi không quan tâm đã xảy ra chuyện gì giữa ông bà và người thuê nhà, chỉ yêu cầu ông bà nhanh chóng rời khỏi nhà tôi...
Ông Toàn buồn bã đỡ vợ đứng dậy rồi đi ra ngoài. Khi cánh cửa cổng đã đóng lại sau lưng, ông mới cay đắng ôm đầu ngồi bệt xuống đất. Thế là hết, ông ép bà Trần Nga mẹ ông bán hết ruộng đất để đưa cho bà Thúy Ái mua căn nhà này. Bây giờ đã ký bán cho người ta để vay 800 triệu đồng, bây giờ lấy gì mà trả để chuộc nhà chứ? Chợt ông nghe nói ông Năm có đưa sổ đỏ mảnh đất trong hẻm, thôi thì mất nhà mà còn giữ được mảnh đất thì cũng đỡ, hoặc bán mảnh đất đó đi rồi lấy tiền chuộc nhà về. Nghĩ vậy ông nói với vợ:
- Sổ đỏ mảnh đất trong hẻm mà ông ta đưa đâu? Cứ xem như chúng ta mua mảnh đất đó 800 triệu cũng được...
Đang khóc lóc, nghe chồng nói như thế thì bà Thúy Ái như chợt tỉnh, vội mở giỏ xách lấy tập hồ sơ ra xem, theo như sơ đồ kỹ thuật thửa đất thì mảnh đất trên nằm trong hẻm nhỏ, diện tích 30 mét vuông nhưng nhìn kỹ thì lại không có đường đi vào mà phải đi qua một căn nhà phía ngoài. Lấy làm thắc mắc, ông Toàn nói:
- Bà lên xe tôi chạy đến đó xem sao?
Hai ông bà đến nơi thì nhìn khắp không biết mảnh đất đó ở đâu, mặc dù con hẻm không dài nhưng nhà cửa san sát, không còn mảnh đất nào trống. Ông Toàn biết đã bị lừa, ông nói với vợ:
- Tôi biết 90% đã bị ông ta lừa, nhưng còn 10% tôi vẫn phải hỏi cho ra. Vậy cái sổ đỏ này là như thế nào? Bây giờ tôi muốn đến hỏi địa chính phường sẽ rõ, bà đúng là uống phải thuốc ngu rồi...
Nếu như mọi lần mà nghe ông Toàn nói mình ngu thì bà ta sẽ tru tréo lên, nhưng nay bà ta im bặt. Khi hai người đến ủy ban Phường và nghe cán bộ địa chính phường giải thích, thì bộ hồ sơ trong tay bà Ái hoàn toàn là giả. Đáng lý bà ta sẽ khóc lóc hoặc chửi bới thì lần này bà ta hoàn toàn im bặt. Bỗng ông Toàn giật giọng hỏi:
- Tờ giấy mà hắn viết nhận tiền cọc đâu?
Lấy từ trong giỏ xách ra tờ giấy gấp làm tư, ông Toàn xem rồi la lên:
- Sao trong này có nhắc gì đến việc đặt cọc tiền mua đất đâu hả? Chỉ thấy hắn ghi đã nhận đủ số tiền 800 triệu mà bà Ái đã trả, và tôi có nhiêm vụ giao lại bộ hồ sơ cho bà....
Nghe những lời ông Toàn đọc trong tờ giấy mà chính bà ta cũng ngạc nhiên. Rõ ràng lúc đó bà có đọc rồi ký tên, sau đó hắn lấy lại đưa cho vợ hắn ký. Vậy chắc chắn hắn đã đánh tráo tờ giấy khác rồi. Bà thật mất cảnh giác không kiểm tra lại, khi hắn đưa lại thì bà cầm bỏ vào giỏ xách và ra về...
Ra khỏi cổng ủy ban, hai ông bà lững thững đi bộ mà cũng chẳng buồn lên xe để về nhà. Bỗng bà Thúy Ái khóc nức nở làm ông Toàn phải dừng lại, hai vợ chồng vào một quán cafe cóc gần đó để lấy lại bình tĩnh. Vẫn khuôn mặt đẫm nước mắt, bà ta ôm lấy cánh tay chồng năn nỉ:
- Thôi của đi thay người, cả hai vợ chồng mình đều quá tin người...
Ông Toàn im lặng, thật tình ông ông biết nói gì vào lúc này, tin người và bị người lừa quả đúng không sai. Nhưng cái mấu chốt của vấn đề chính là lòng tham, không chỉ riêng bà ta mà ngay cả chính ông cũng như vậy. Nếu như ông ông tham thì đã không mời chị Đại về nhà mình, nếu không vay được tiền của chị ta thì ông Năm cũng không lừa được ông. Thôi thì cay đắng cũng phải ngậm miệng lại, nói ra lại còn bị người ta chửi cho...
Bà Thúy Ái thấy chồng im lặng thì lại tưởng ông đã xuôi rồi, nên bà tấn công tiếp:
- Theo em thì lúc này anh phải bình tĩnh để giải quyết mọi vấn đề, phụ nữ thường cứ rối lên rồi khóc lóc mà cũng chẳng giải quyết được gì. Ý em là muốn chuộc lại căn nhà từ chị Đại....Em không thể mất nhà được...
Lúc này ông Toàn mới lên tiếng:
- Tiền đâu ra mà chuộc?
Bà ta lại khóc nức nở:
- Em biết là không nên nói ra lúc này, nhưng không còn cách nào khác. Anh về nói với chị Hà và hai cháu, cho mượn quyển sổ đỏ cầm đỡ 800 triệu chuộc căn nhà này về, rồi mình bán đi cũng phải được 2 tỷ, mình mua căn nhỏ hơn một tỷ để ở, không thì dùng tiền đó xây thêm phòng rồi cùng về đó ở thôi chứ biết làm sao?
Ông Toàn ngạc nhiên không hiểu tại sao mà bà ta lại nghĩ như thế? Nhưng ở tình huống này cũng không có hướng giải quyết khác. Chẳng nhẽ căn nhà đang ở lại chỉ có giá trị 800 triệu hay sao? Nhưng phương án kéo nhau về ở đó thì ông hoàn toàn không muốn, chẳng phải ông sợ mẹ con bà Hà mà ông ngại cái tính đanh đá ngang ngược của bà Thúy Ái, hơn nữa bà ấy đi đâu thì cậu con trai riêng Việt Cường cũng sẽ đi theo. Ông bỗng cảm thấy đau đầu và hoàn toàn bế tắc...
Không thấy ông Toàn trả lời, bà Thúy Ái tấn công tiếp:
- Em biết anh thương em và sẽ nhất trí mà, hơn nữa con gái Thúy Ngà của mình cũng lớn rồi nên rất cần không gian riêng. Em biết anh cần suy nghĩ nhưng cũng đừng lâu quá, vì càng để lâu thì lãi tăng mỗi ngày thì càng khó thêm thôi...
Ông Toàn vẫn im lặng, ông biết trả lời thế nào đây? Ngay cả khi ông về nhà mà hai cô con gái cũng xem như người xa lạ, còn bà Thanh Hà thì tuyệt nhiên không mở lời. Nhưng như bà Thúy Ái nói, việc này cần phải giải quyết ngay, nếu để lâu rồi lãi đẻ ra mỗi ngày thì tiền đâu mà trả chứ? Nhưng để lấy được cuốn sổ đỏ thì ông cũng chưa biết phải làm thế nào? Thật là khó quá...
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 6
Hai ông bà mải nói chuyện, bàn mưu tính kế mà không để ý đến một thanh niên ngồi bàn bên cạnh đang quay video. Nhận được đoạn Video quay trực tiếp và nhìn tận mắt khuôn mặt, cử chỉ của hai người. Kể cả những giọt nước mắt giả tạo của bà Thúy Ái, mà ông Hùng phải gồng người lên để không đập bể cái điện thoại đang cầm trên tay. Đặt điện thoại xuống bàn bởi ông không đủ kiên nhẫn để xem tiếp. Tiếng khóc nỉ non kèm theo lời nói tỏ ra lo lắng giả tạo của bà ta càng làm ông thêm căm thù. Chợt ông giật mình khi nghe bà ta nói về cái sổ đỏ và kế hoạch trở về quê nếu như mất nhà vào tay chị Đại. Sở dĩ ông lo lắng bởi từ nhỏ tính bà Thanh Hà đã rất hiền lành. Nếu mẹ con bà ta kéo nhau về đó ở, thì việc đuổi ba mẹ con ra khỏi nhà chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Bây giờ phải làm sao để bà Thanh Hà nghe lời ông là cả một vấn đề, ngày còn bé mặc dù hai anh em rất thân nhau. Nhưng thời gian cũng đã quá lâu rồi, hơn nữa bà ấy luôn mặc cảm rằng mình đã có chồng, nên không tiếp xúc với bất cứ người đàn ông nào. Thời gian rất gấp không thể kéo dài thêm được nữa, bởi sẽ là sai lầm khi ông ta lấy được sổ, hoặc mẹ con bà Thúy Ái kéo nhau về đó ở. Chợt nhớ đến hai đứa con gái, nghe nói con gái út đang học năm nhất trường đại học. Con gái lớn học năm thứ ba. Ông Hùng yêu cầu thám tử tìm hiểu thông tin về hai cô gái con của bà Thanh Hà gấp. Có lẽ ông sẽ bắt đầu từ hai cô gái này, để qua đó tiếp cận với bà Hà dễ hơn…
Thông tin về hai cô gái con bà Hà đã được thám tử gửi về. Thật tình chỉ có cô gái út tên là Phương Linh thì vẫn theo học, còn cô gái lớn đã bỏ học đi làm hơn một năm nay rồi. Ông muốn gặp cô gái lớn và được sự đồng ý…
Hai người một già một trẻ ngồi tại một bàn kín đáo, phía sau của một tiệm café bờ sông khá thoáng. Ông Hùng quan sát cô gái thì thấy cô ta mang rất nhiều nét giống mẹ nên tương đối xinh đẹp. Có vẻ như vẫn còn cảnh giác mặc dù đã nhận lời gặp. Kể cũng đúng thôi bởi cô chưa hề nghe mẹ nói đến những người bạn, dù chỉ là một lần. Thấy cô gái đang còn nghi ngờ, ông Hùng lấy hộ chiếu để lên bàn rồi giới thiệu:
- Trước tiên Bác xin lỗi về sự đường đột này, Bác tự giới thiệu mình tên là Hùng. Cái tên này cũng như tên mẹ cháu là Thanh Hà đều do cha mẹ nuôi đặt cho. Sau khi mẹ cháu được ông bà nội mang về nuôi, thì một năm sau bác cũng được ông bà người Canada nhận nuôi và mang sang nước ngoài. Cuộc sống tuy đủ đầy nhưng Bác vẫn nhớ đến mẹ cháu, và nguyện khi trưởng thành sẽ trở về Việt nam tìm gặp và giúp đỡ. Nhưng mặc dù đã trở về Việt nam 4 lần, nhưng mọi thông tin về mẹ cháu rất mờ mịt. Trung tâm trẻ mồ côi chỉ cung cấp được quê của cha mẹ nuôi, còn ngoài ra không biết gì thêm. Bác cứ bám sát ở vùng này và hỏi thăm Bé Tư nhưng không ai biết. Cho đến một ngày Bác vô tình nhìn thấy mẹ cháu, nhưng mẹ cháu tuyệt nhiên không nói một lời tuy rằng đã nhận ra Bác. Còn chuyện sau đó thế nào thì Bác không cần phải nói nữa…
Không thấy Thanh Loan lên tiếng, ông Hùng mải nói chuyện mà cũng không để ý cô gái đã gục đầu xuống bàn, hai vai rung nhè nhẹ thì ông hiểu rằng cô gái đang thương mẹ mà khóc. Khi nghe ông nhắc lại một thời tuổi thơ cơ cực của mẹ, lớn lên vẫn hoàn cơ khổ mà không có một ngày hạnh phúc. Chờ cho cô bớt xúc động, ông Hùng nói tiếp:
- Bác thuê thám tử theo dõi Ba cháu và bà Thúy Ái và nhận được video do thám tử cung cấp. Cháu xem qua nhé…
Khi nhận được băng video do ông Hùng chuyển qua. Thanh Loan mím chặt môi, hai mắt vằn đỏ tỏ ra căm thù tột độ. Cô òa khóc nức nở:
- Bác ơi cứu mẹ con với. Con thương mẹ mà chẳng biết phải làm gì? Mẹ không phải bị câm mà do Ba đánh mỗi khi mẹ lên tiếng. Con nghỉ học đi làm kiếm tiền đỡ cho mẹ, nhưng Bác đừng nói với mẹ, con không muốn mẹ buồn...
- Việc bà nội viết di chúc để lại con có biết không?
- Lúc đầu con cũng ngạc nhiên tại sao bà nội lại không di chúc để lại nhà cho mẹ mà cho hai chị em. Nhưng sau con hiểu mẹ là con nuôi được bà mang về từ trại trẻ mồ côi, nên chắc vì thế mà bà không cho mẹ. Hay còn lý do gì nữa thì con không biết, con chỉ biết cùng với mẹ cố gắng giữ ngôi nhà đó để ở và thờ ông bà...
Nức nở một hồi, như cố gắng lấy lại bình tĩnh. Thanh Loan nói tiếp:
- Sổ đỏ thì mẹ cất kỹ lắm, Ba không lấy được đâu. Nhưng nếu mấy mẹ con bà ta về đó ở thì không sớm thì muộn mấy mẹ con cũng bị đuổi ra đường. Bây giờ phải làm sao ạ Bác?
Vỗ nhẹ lên vai cô gái như người cha động viên an ủi con. Ông trả lời:
- Bác đã thuê một căn biệt thự để mấy mẹ con tạm thời chuyển về đó, việc này phải làm nhanh và bí mật trước khi Ba cháu trở về nhà. Vấn đề là mẹ cháu có chịu không thì hoàn toàn phụ thuộc vào cháu...
- Nhưng còn nhà và bàn thờ ông bà nội thì sao ạ?
- Chuyển hết đến đó, còn nhà thì khóa lại xem như đã bán rồi. Trước mắt bác cháu ta làm đến đó, rồi tùy cơ mà ứng phó tiếp...
- Để con về nói với mẹ xem sao?
- Không kịp đâu con, chiều nay con rủ mẹ đi mua đồ rồi đến căn nhà đó ngồi chờ, Bác sẽ cho xe đến chuyển đồ đi...
Đặt chùm chìa khóa nhà vào tay cô gái, ông nói tiếp:
- Bây giờ hai bác cháu sẽ đến căn nhà đó, nhiệm vụ của cháu là làm sao đưa mẹ đến đó là được. Theo như đoạn ghi âm thì ngày mai thế nào Ba cháu cũng trở về nhà, chẳng nhẽ con cứ phải ở nhà với mẹ, hoặc mẹ con có lẩn tránh ông ấy mãi được không?
Những lời mà ông Hùng vừa nói thì Thanh Loan cũng đã biết, nhưng dù sao cô cũng chỉ là một cô gái yếu đuối, mặc dù rất thương mẹ nhưng không biết phải làm sao? Đã không ít lần vì thương mẹ mà hai chị em cãi lại nên bị ông ấy đánh cho một trận nhừ tử. Từ đó trở đi mẹ mới im lặng chịu đòn mà không hề hé răng nói một lời.
Hai bác cháu đi đến một ngôi nhà hai tầng xinh xắn nằm trong một con hẻm. Ông Hùng mở cửa để hai bác cháu cùng vào, lúc này trợ lý Diệu Linh cũng vừa tới, chỉ vào Thanh Loan, ông giới thiệu:
- Đây là Thanh Loan, từ nay sẽ là thư ký của tập đoàn, giao cho trợ lý Linh hỗ trợ...
Trợ lý Diệu Linh mỉm cười còn Thanh Loan thì vô cùng ngạc nhiên, cô thắc mắc:
- Cháu học quản trị kinh doanh nhưng mới năm thứ hai thì nghỉ rồi ạ, cháu chưa có bằng nên chỉ làm công nhân thôi...
Ông Hùng cười:
- Cháu phải quay trở lại trường học tiếp với khóa sau, còn hiện tại vừa học vừa làm tại công ty, có như vậy vừa có bằng vừa có tiền để nuôi mẹ chứ?
Thanh Loan cảm động, nói lý nhí:
- Con cảm ơn ạ...
Trước khi ra về, cô nói với ông Hùng:
- Con muốn nói chuyện này với em Linh được không ạ?
Ông Hùng cười:
- Được chứ? Gọi nó đến đây...
Thanh Loan đi ra ngoài nói chuyện với em xong lại quay vào nhà, thấy vậy ông Hùng hỏi:
- Sao rồi? Cô bé có ý kiến thế nào?
- Nó bảo con cẩn thận không có bị lừa...Bác đừng trách em ấy...
- Nó nghi ngờ là đúng đấy, nhưng lừa ai mới được chứ? Lừa tiền thì cả ba mẹ con đều không có, còn nhà thì cháu khóa cửa xong và giữ chìa khóa...
- Em cháu chưa hiểu ạ, cháu chỉ mới nói chuyển nhà thôi. Ngày mai em cháu mới về được...
Ông Hùng gật đầu, như vậy thì càng tốt, bởi nhỡ may ông Toàn khi trở về nhà mà thấy khóa cửa thì sẽ gọi điện, biết đâu cô gái út sẽ nói ra. Mọi chuyện mới chỉ là bắt đầu thôi nên phải thận trọng trong từng bước đi, ít nhất cũng phải trong 6 tháng gia hạn trong hợp đồng vay tiền...Trước tiên ông phải giải thoát ba mẹ con, có như thế ông Toàn và bà Ái mới không trông mong gì đến số tiền từ căn nhà này.
Ông cũng không hiểu cô gái Thanh Loan nói với mẹ những gì mà đến chiều thì ông nhận được tin nhắn:
- Cháu đã hoàn thành nhiệm vụ, chìa khóa nhà cháu đưa cho anh lái xe của Bác rồi...
Ông Hùng xúc động:
- Vậy mẹ cháu đang ở căn nhà thuê đúng không? Mẹ có nói gì không? Thư ký Loan làm quá tốt...
Được chủ tịch khen, Thanh Loan cười:
- Cháu cho mẹ xem băng video và nói những gì mà Bác đã nói với cháu. Không ngờ mẹ đồng ý...
- Cháu nói là Bác luôn hả?
- Dạ không, cháu nói giám đốc của cháu khi biết hoàn cảnh của ba mẹ con thì đồng ý giúp đỡ cho ở nhờ...
- Rất tốt, rạng sáng đêm nay nhân viên sẽ chuyển hết đồ đạc về nhà mới...
- Mà cũng có gì đâu ạ, Ba cháu lấy đi hết rồi, còn mấy thứ đồ cũ thôi...
- Chỉ lấy đồ dùng cá nhân thôi, còn để lại hết...
- Dạ vâng ạ...
Ông Hùng bỗng hồi hộp muốn đến căn nhà đó để gặp bà Thanh Hà, nhưng ông phải dằn cảm xúc lại, bởi làm như thế có thể bà ấy sẽ lo sợ. Ông đã cho chị trợ lý Diệu Linh đi siêu thị sắm đồ ăn và đồ dùng cần thiết cho ba mẹ con. Cẩn thận hơn ông còn cho gắn Camera trước cửa căn nhà và nối với điện thoại của Thanh Loan để cô tiện theo dõi. Xong đâu đó ông bắt đầu chờ phản ứng của ông Toàn bà Ái xem như thế nào rồi mới đi bước thứ hai.
Đúng như ông dự đoán, khoảng 8 giờ sáng thì ông Toàn đến, nhưng lần này khác với những lần trước là đi tay không. Lần này ông ghé chợ mua đồ ăn để bà Thanh Hà nấu rồi cả nhà cùng ăn nhằm gây tình cảm. Cả đêm qua ông không ngủ được mà nghĩ hết cách, không có cách nào khác là ông phải đối xử tốt với ba mẹ con và tỏ ra hối lỗi. Ông sẵn sàng nói xấu bà Thúy Ái để lấy lòng các con, và nói mình làm ăn thua lỗ 800 triệu đồng, nếu không có trả thì giang hồ sẽ kéo đến đây xiết nhà. Hoặc ông có thể chuyển về đó ở một thời gian cũng nên. Chỉ có như thế thì may ra ba mẹ con mới tin mà hợp tác...
Nhìn ổ khóa to tướng ngay cổng còn trong nhà cửa cũng khóa cửa im ỉm thì ông vô cùng tức giận, vội dùng chân đạp mạnh vào cửa, miệng chửi thề:
- ĐM, không biết bà ta chế.t dấp chế.t dúi ở đâu rồi?
Rồi ông ta đâm ra tức luôn bản thân mình, hôm trước đã nói lấy bộ chìa khóa để mỗi lần về sẽ chủ động vào nhà. Vậy rồi khi bà Thúy Ái gọi là quên luôn không nhớ gì nữa. Bây giờ chẳng nhẽ cứ đứng ở đây để người đi đường qua lại nhòm ngó mà bực mình. Nghĩ vậy nên ông ta ghé vào hàng phở làm một tô lót dạ. Cũng tại cái quán phở này mà ông gặp chị Đại để rồi đưa chị ta về nhà và vay 800 triệu định mệnh. Cũng có thể một ngày nào đó mà cụ thể là 6 tháng là ông phải ra đường. Ông chợt giật mình, có bao giờ ông đang bị quả báo hay không? Liệu nếu chẳng may ông sa cơ lỡ vận rồi bà Thanh Hà và hai con có cho ông trở về hay không?
Tô phở nóng bốc khói nghi ngút ngay trước mặt nhưng ông Toàn bỗng cảm thấy không muốn ăn. Phải chăng con người ông đang có những cơn biến động. Nghĩ lại chặng đường đã qua, ông đã sống như thế nào? ở nhà ông đối xử với bà Thanh Hà tàn nhẫn bao nhiêu, thì với bà Thúy Ái hoàn toàn ngược lại. Hồi mới quen, bà ta đâu có thế, giọng nói oanh vàng nhỏ nhẹ dễ thương bao nhiêu, thì khi lấy nhau rồi và nhất là đã nắm hết tiền bán đất của ông, thì lúc đó bà ta hoàn toàn lột xác và biến thành một mụ đàn bà đanh đá chua ngoa. Nhưng tiếc thay tất cả đều đã muộn...
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 7


Đồng hồ đã chỉ 12 giờ trưa mà vẫn không thấy bà Thanh Hà đi về, ông Toàn sốt ruột cứ đi đi lại lại, hết nhìn vào cửa lại nhìn bịch đồ ăn rồi chép miệng tiếc rẻ. Ông bỗng cảm thấy lo lắng không biết bà ấy đi đâu và có việc gì xảy ra không? chính ông cũng không biết mình lo cho sự an toàn của bà ấy, , hay ông sợ nếu chẳng may bà ấy gặp chuyện gì thì ông lại không thực hiện được kế hoạch. Điện thoại cho hai đứa con gái thì đều không được làm ông tức điên lên, cuối cùng ông quyết định ra về, định rằng đến tối lại tới xem bà ta còn đi nữa không?
Nhưng ông không về nhà ngay mà vào một quán Café cóc gần nhà. Sở dĩ ông phải làm vậy là để suy nghĩ cách trả lời khi bà Thúy Ái hỏi còn biết cách trả lời. Chợt ông nhìn thấy một người phụ nữ nhìn rất giống bà Thúy Ái vợ ông đang khoác tay một người đàn ông đi vào. Vội nép mình bên chậu cây cảnh và cũng phải mất vài phút thì ông mới lấy được bình tĩnh. Nhưng khi ông quay ra tìm xem bà ta đang ở đâu thì hoàn toàn không thấy. Phải chăng bà Ái đã phát hiện ra ông và nhanh chóng rời khỏi quán hay sao? Nhưng bà ta đi ra thì ông cũng phải biết chứ? Thật tiếc lúc nhìn thấy hai người thì ông lại không chụp tấm hình làm bằng chứng…
Buồn bã ngồi phịch xuống ghế, ông thẫn thờ suy nghĩ, bà ta hối ông từ sáng sớm đến nhà cũ lấy sổ đỏ. Trong khi ông lo lắng về số tiền vay 800 triệu kia để trả cho chị Đại và chuộc nhà, thì bà ta lại đi hú hí với gã đàn ông khác. Ông ta là ai mà nhìn hai người rất thân mật, tiếc rằng nhìn phía sau nên ông không kịp thấy rõ mặt.
Cay đắng, chán chường. Ông tự hỏi tại sao bà ấy lại đối xử với ông bạc bẽo như vậy. Ông đã bỏ gia đình vợ con, thậm chí bán hết đất đai để mua nhà lo cho bà ấy. Vậy mà bà ấy lại còn bỏ ông để theo người đàn ông khác. Ông phải thế nào thì với bà ấy mới là đủ? Bỗng ông giật mình nhớ ra căn nhà thế chấp để vay tiền chính là nhà của ông mua bằng tiền bán đất. Vậy nếu chẳng may bị mất về tay chị Đại thì ông hoàn toàn tay trắng, đã vậy bà ta lại còn muốn lấy luôn căn nhà ở quê thì thật sự ông không còn đường để lui nữa rồi.
Nhưng tất cả cũng chỉ là suy nghĩ, ngay cả việc mắt nhìn thấy bà ta đang khoác tay đi với người đàn ông khác, thì ông cũng không dám mở miệng để nói, bởi chỉ cần bà ta hỏi bằng chứng đâu thì ông cũng không nói được. Bây giờ ngay việc trả lời chưa lấy được sổ đỏ, chẳng nhẽ lại nói nhà khóa cửa không vào được sẽ bị bà ta chửi cho là hèn, một chiếc chìa khóa cửa cũng không có mà đòi làm chủ nhà. Thật là hết cách rồi mà, tất cả dường như đều quay lưng lại với ông hết rồi…
Ông Toàn vẫn ngồi đó mà chưa chịu về, ông tin rằng nhất định hai người sẽ phải quay trở ra, bởi ông biết quán Café này chỉ có một lối ra duy nhất. Lúc đó không cần phải chụp hình làm bằng chứng, ông sẽ chỉ thẳng mặt xem bà ta nói như thế nào? Nhưng ông tự hỏi rồi sau đó thì sao nếu bà ấy bỏ ông để theo người đàn ông kia? Ông bây giờ không còn như ngày xưa vừa phong độ lại có tiền. Còn ông bây giờ thì sao? Chỉ còn một thân xác mà người ta gọi là hết hạn sử dụng. Ngay cả chuyện vợ chồng mà ông cũng không đáp ứng được nhu cầu của bà ấy. Sở dĩ ông biết mình bị như vậy là do thời tuổi trẻ ông quá phung phí sức lực vào ăn nhậu, gái gú. Đã thế tiền cũng không có thì thật sự phải chịu cảnh thấp cổ bé họng cũng là phải thôi.
Bỗng ông nhìn thấy bà Ái tươi cười đi cùng một người đàn ông trở ra. Cũng vẫn là người đàn ông lúc nãy, nhưng ông ta mang kính mát to bản nên nhìn không rõ mặt. Không biết bà Ái có phát hiện ra ông không? nhưng bà ta vẫn thản nhiên nói cười. Còn ông trong khi chỉ mới một tiếng trước thôi, ông cũng hung hổ ta đây lắm, nhưng bây giờ thì sao? Ông chỉ biết đứng chôn chân một chỗ mà không dám nhúc nhích đến nửa bước. Hai môi cắn chặt đến chảy máu mà không dám cất lên tiếng nói chứ nói gì đến chửi rủa. Ông cảm thấy mình bất lực và bắt đầu lo sợ mình sẽ bị bỏ rơi. Ông sợ khi nói ra thì bà ta sẽ trả lời là chia tay. Thời còn trẻ có tiền và có phong độ thì ông chẳng biết sợ là gì, còn bây giờ tất cả đã tan vỡ như bọt bong bóng xà phòng thì ông bắt đầu lo sợ cho chính tương lai của mình…
Ông tự hỏi liệu ông có còn chốn để lui về với mẹ con bà Hà hay không? nếu ông quyết định lấy sổ đỏ thì cũng là dấu chấm hết cho mọi đường lui sau này. Còn nếu không lấy về cho bà Ái thì ông cũng không thể sống nổi với bà ấy. Ông có cảm giác mình đang đứng ở ngã ba đường mà không biết phải đi về hướng nào?
Ông Toàn cứ ngồi như hóa đá mà hai hàng nước mắt đã chảy tự bao giờ. Còn gì đau khổ hơn khi chính mắt mình nhìn thấy vợ tay trong tay với người đàn ông khác mà không dám lên tiếng? Ông cứ ngồi đó mà suy ngẫm sự đời. Cuộc đời này nhân quả đến sớm quá, phải chăng ông đang gặp quả báo về những việc mà ông đã làm? Nhân quả có hay không chưa nói, mà ngay bây giờ chính ông còn chưa biết phải trả lời với bà Ái thế nào về cái sổ đỏ.
Phải lâu lắm ông mới đứng dậy và đi ra cửa, nhưng thay là về nhà thì ông lại đi về căn nhà cũ của ba mẹ con bà Thanh Hà. Nhưng ông hoàn toàn ngạc nhiên khi cửa vẫn khóa mà bịch đồ ăn ông treo trước cổng thì đã bị ai đó lấy mất. Thẫn thờ như người mất hồn, ông ngồi phệt xuống đất, đầu cúi gục xuống hai cánh tay, vai rung nhè nhẹ và ông đã khóc…
Nhìn qua Camera, Thanh Loan đã chứng kiến tất cả. Nhiều khi cô cũng mủi lòng thấy thương Ba, vì dù sao ông ấy cũng là cha ruột của cô. Nhưng ở hoàn cảnh này không cho phép cô được yếu mềm. Nhiều khi cô tự hỏi Ba cô có thật sự đáng thương như vậy không? ông ấy không hề yêu vợ và hai chị em, mà chẳng qua ông ta đang bòn rút đến tài sản cuối cùng mà thôi. Ngôi nhà là nơi cư ngụ che mưa nắng của ba mẹ con, đồng thời cũng là nơi thờ cúng cha mẹ ông ấy. Vậy mà năm lần bảy lượt ông ta mưu đồ muốn chiếm đoạt. Điều đó rõ ràng trong tim của ông ta không hề có hình bóng của mẹ và hai chị em cô. Chỉ nghĩ đến đoạn băng video mà bà Ái bày mưu để ông ta đến lấy căn nhà, và bây giờ ông ta đang làm theo mà cô căm hận vô cùng. May mà đêm qua mấy mẹ con được bác Hùng giúp đỡ, nếu không thì mẹ còn khổ đến mức nào?
Tiếng gọi của mẹ làm Thanh Loan giật mình:
- Ủa, sao hôm nay con không đi học à? Không hiểu sao mẹ cứ thấy nóng ruột quá. Hay hôm nay con chở mẹ về nhà xem thế nào? thắp cho ông bà nội nén nhang…
Mặc dù biết mẹ không yên tâm khi bàn thờ ông bà nội còn chưa chuyển đi được, nhưng bây giờ Ba đang ở đó nên cũng không thể về. Chợt cô giật mình quay lại nhìn mẹ, rõ ràng cô vừa nghe mẹ nói. Nghe được tiếng mẹ nói chuyện, Thanh Loan quá vui mừng vội chạy đến ôm lấy mẹ mà hét lên:
- Mẹ nói chuyện với con rồi, con mừng lắm mẹ ơi…
Hai mẹ con ôm nhau khóc, bà Thanh Hà nghẹn ngào muốn nói với con thật nhiều rằng tại sao mà mẹ giả câm không nói. Nhưng bây giờ bà vẫn chưa có thể nói ra được điều đó, bởi không cẩn thận rất có thể phải đổi bằng tính mạng. Bà chỉ có thể thốt lên được mấy câu:
- Mẹ xin lỗi…
- Con biết mẹ sợ Ba đánh nên không dám nói, con thương lắm mẹ ơi…
Bà lại gật đầu để con yên tâm, không phải ngẫu nhiên mà khi con nói chuyển đi nơi khác ở mà bà đồng ý ngay. Đã từ lâu bà đã muốn bỏ đi, nhưng còn các con thì ai sẽ chăm sóc, nhất định các con sẽ oán trách mẹ mà điều đó thì bà hoàn toàn không muốn. Nay chính miệng con nói ra nên bà liền đồng ý, chỉ có thoát khỏi nơi này thì bà mới có thể dám cất tiếng nói tố cáo tội ác của ông Toàn và bà Thúy Ái. Ông ta cứ tưởng bà bám lấy ngôi nhà đó là để chiếm đoạt, nên tìm hết cách này đến cách khác đòi quyển sổ đất. Từ khi chưa xảy ra tai nạn, ông bà Trần Nga nói sẽ tặng bà ngôi nhà để sau này khi ông bà qua đời sẽ có chỗ nương thân, nhưng bà nhất định không chịu mà tặng lại cho hai đứa con gái. Bà vốn là trẻ mồ côi hai bàn tay trắng thì cũng không tham gì tài sản của người khác. Nhưng với ông ta lại khác, sau khi ông Lê Văn qua đời, hắn ép bà Trần Nga phải bán đất đưa tiền cho hắn làm ăn. Thương mẹ chồng bệnh tật bị hắn đối xử, thậm chí bạo hành ngay trên giường bệnh mà bà không làm gì được. Thời gian đầu bà hay bênh mẹ chồng nên bị hắn đánh thừa sống thiếu chết mà không dám tố cáo. Hắn còn tuyên bố sẽ giế.t cả nhà nếu bà nói ra với người ngoài. Chính vì thế bà Trần Nga đưa toàn bộ hồ sơ nhà đất cùng di chúc cho bà giữ, với mong muốn hai cháu nội sau này vẫn còn có mái nhà che mưa nắng…
Bà trở thành câm hoàn toàn từ cái đêm hôm đó. Đang ngủ trong phòng cùng hai con, nửa đêm bà nghe thấy tiếng người nói như van xin bên phòng mẹ chồng, thì rón rén đi sang xem đã xảy ra chuyện gì? đến nơi bà không tin ở mắt mình khi thấy tên Toàn đang bóp cổ mẹ yêu cầu đưa giấy tờ nhà đất, dọa nếu không đưa thì sẽ giết chết. Lúc đó bà nửa muốn xông vào cứu mẹ hoặc la lên, nhưng với ai chứ tên Toàn thì cho dù cả bà thì hắn cũng giế.t luôn. Chợt tay đang cầm cái điện thoại nên bà chụp được những tấm hình mà hắn đang trong tư thế bóp cổ mẹ già trên giường. Bà còn nhìn rất rõ khuôn mặt và ánh mắt của mẹ chồng đang nhìn ra ngoài cửa, ý của bà không muốn con dâu xuất hiện, vì như thế có thể vì thương mẹ mà đưa sổ cho hắn, hoặc cũng phải cùng chung số phận như bà mà thôi…
Sáng sớm hắn đã rời đi đâu không biết, bà Thanh Hà vội vàng đi sang phòng mẹ thì thấy bà Trần Nga đã rất yếu. Bà chỉ kịp dặn con dâu hãy giữ lấy ngôi nhà và nuôi hai cháu nội ăn học nên người rồi ra đi. Cho đến giây phút cuối cùng, bà Trần Nga vẫn tha thứ cho đứa con trai ngỗ nghịch nên không đề cập gì đến chuyện đêm qua…
Sau đám tang của mẹ chồng, bà Thanh Hà gần như lặng im không hề nói một lời. Và cũng chính từ ngày ấy bà tránh mặt không bao giờ giáp mặt với ông ta. Hồ sơ nhà đất và chiếc điện thoại bà chôn giấu ở ngoài vườn. Hôm qua khi Thanh Loan nói chuyển đi nơi khác thì bà mới mang theo.
Bà biết con gái không khỏi thắc mắc tại sao mẹ không nói suốt một thời gian dài, thôi thì con muốn hiểu thế nào cũng được, bởi nếu chuyện đó mà lộ ra thì mẹ con bà liệu có yên ổn không?
Thanh Loan thấy mẹ im lặng và nước mắt vẫn không ngừng rơi ướt đẫm vai áo cô thì biết mẹ vẫn đang rất xúc động. Phải lâu lắm rồi mẹ mới được khóc, cô thương mẹ nhưng hoàn toàn bất lực, may mà được bác Hùng giúp đỡ, nếu không thì cuộc sống của ba mẹ con chẳng biết đến bao giờ mới thoát được cảnh ngục tù, nhất là khi phải sống chung với mấy mẹ con bà Thúy Ái. Trước sau gì cũng lại phải tìm cách trốn đi mà thôi…
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 8
Thấy mẹ muốn về nhà cũ mà Ba thì vẫn chưa rời đi, Thanh Loan vội đi ra ngoài điện cho ông Hùng xin ý kiến:
- Bác ơi mẹ cháu muốn về nhà thắp nhang cho ông bà nội. giờ cháu có nên nói sự thật với mẹ không ạ?
Thật ra ông Hùng cũng đã biết điều đó qua thám tử, và ông cũng biết rằng lúc này bà Thanh Hà không nên quay về nhà. Nhưng không hiểu sao ông lại không muốn bà phải buồn, bà ấy đã khổ quá nhiều rồi, những tháng ngày còn lại phải được sống thật vui và hạnh phúc. Ông trả lời cô gái:
- Nếu mẹ cháu muốn thì phải chiều thôi…
- Nhưng Ba cháu đang ở đó…
- Thì phải lôi cổ ông ấy đi chỗ khác thì mẹ cháu mới về được chớ…
- Nhưng lôi bằng cách nào ạ?
Ông Hùng không trả lời, một lúc sau ông gọi lại cho Thanh Loan:
- Con nhìn Camera xem ông ta còn ở đó không?
- Dạ, Ba đi rồi…
- Vậy hai mẹ con về đi, nhớ mang hai bát nhang về nhà kia luôn nhé…
- Dạ, con hiểu rồi…
Thật ra ông Hùng cũng không làm gì cả, ông cho cậu Kiên gọi điện cho ông Toàn, nói nhìn thấy ông Năm chủ đất đang ở quán café X. Nếu ông ta muốn gặp thì đến ngay không có ông Năm đi mất. Vậy là không cần phải đợi lâu, ông Toàn tức tốc chạy xe tới, nhưng gọi mãi chẳng thấy người gọi mà ông Năm cũng không thấy. Ông ta biết mình bị lừa nhưng lại lấy làm thắc mắc, không biết ai biết được chuyện ông bị ông Năm lừa mà báo? Có phải chính là tên thanh niên hôm đi cùng ông đến xem đất hay không?
Chán nản buồn bực, ông như người vô công rồi nghề thơ thẩn hết chỗ này đến chỗ khác. Chính ông lúc này cũng không muốn về nhà để phải nhìn thấy cái bản mặt của bà Thúy Ái. Giờ ông cũng không biết đi đâu về đâu nữa. Bỗng điện thoại đổ chuông, nhìn màn hình thì ông biết bà Thúy Ái gọi. Lúc đầu ông không muốn nghe, nhưng rồi lại nghĩ cứ xem như mình không biết gì, để xem bà ta sẽ như thế nào? Ể oải ông trả lời:
- Alo…
- Anh đang ở đâu?
- Đang ở quán café…
- Quán café nào?
- Café X
Cứ thế ông trả lời nhát gừng, còn bà Ái nghe nói đến tên quán café thì la lên:
- Anh có khùng điên không hả? ở trong thành phố thiếu gì quán ngon lại đẹp mà đi ra tận ngoại ô lận. Hay lại hẹn hò ai ngoài đó?
Ông Toàn chỉ muốn hét lên mà trả lời rằng ông đang muốn hẹn hò, nhưng không hiểu sao cái đầu muốn nghĩ nhưng cái miệng thì lại không thốt nên lời. Thấy ông Toàn im lặng, bà ta hỏi tiếp:
- Sao vậy? đừng nói lấy được sổ rồi giấu đi một mình nghe không?
Không nghe thấy ông ta trả lời làm bà Ái giật mình. Có bao giờ ông ấy phát hiện được gì không? Thật ra bà đã quá chán người chồng chỉ biết có nhậu mà không biết làm một việc gì? nếu không vì ông ta còn cái nhà ở quê thì bà ta đã đá ông ta như trái banh cho khuất mắt rồi.
Hôm nay thấy ông ta hơi lạ, có bao giờ ông ta đã lấy được sổ đỏ rồi không? chợt bà giật mình khi nghĩ đến việc ông ta vô tình nhìn thấy bà đi cùng lão Chen, người tình Đài loan mà bà mới quen. Đấy là bà nghĩ vậy thôi chứ ông ta thời gian đó đang còn ở quê, làm gì có chuyện vào quán ngồi uống cafe một mình chứ? Thật tình bà cũng không muốn đi vào nơi đông người vì như vậy rất dễ bị lộ. Nhưng ông Chen lại muốn uống cafe nên bà đành chiều ông và đi vào quán nhỏ ít người. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu, bà cũng chưa dám gợi ý gì mà trước mắt phải chiều lấy lòng ông ta. Bà cũng mới biết ông ta là một thương gia giàu có, buôn bán chuyên về ngành hàng điện tử. Chính vì vậy bà phải thận trọng đi từng bước, cẩn thận trong từng lời nói. Còn ông Toàn dù sao cũng vẫn là chồng bà, hơn nữa mặc dù ông ta bất tài vô dụng, nhưng vẫn còn tài sản là căn nhà mà ông ta có quyền được hưởng. Chờ một hồi vẫn không thấy ông Toàn trả lời thì bà gọi tiếp, nhưng giọng nói lần này có vẻ quan tâm hơn:
- Anh à, anh không khỏe hay đã xảy ra chuyện gì? anh ngồi yên đó nhé, em sẽ đến ngay…
Vì mới đi với ông Chen về, bà cũng không kịp thay đồ mà để nguyên như vậy rồi đón xe đi ngay. Quán café mà ông Toàn đang ngồi không cách Thành phố bao xa, và khi đến nơi thì bà thấy ông ta đang ngồi gục đầu trên hai cánh tay tỏ ra mệt mỏi. Nhìn người đàn ông mà bà gọi là chồng đang ngủ gật mà bà chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Chỉ cần nhìn cái dáng lôi thôi lếch thếch là bà biết sáng giờ ông ta chẳng làm được gì? sổ đỏ cũng chẳng có mà kiểm tra bóp cũng chẳng có tiền. Đúng lúc bà định gọi ông Toàn để về, thì ông Chen gọi đến nên bà vội vàng đi ra ngoài để nghe điện thoại. Không biết hai người nói chuyện gì mà bà đi nhanh vào, nhét vào bóp cho chồng mấy tờ tiền rồi vội đi ngay.
Khác với lần đi gặp chồng, bà Thúy Ái vội về nhà tắm rửa, trang điểm, xức dầu thơm rồi lại kêu xe đến điểm hẹn. Nơi gặp là trước sảnh một khách sạn 5 sao, vừa đến nơi thì bà Thúy Ái mỉm cười vì biết rằng cá đã cắn câu. Nhưng người gặp bà lúc này lại không phải là ông Chen mà là một chàng trai. Tuy hơi thất vọng vì đã mất công chuẩn bị, nhưng bà vẫn cố nở nụ cười:
- Chào cậu…
Thanh niên cúi đầu chào lễ phép, anh ta đưa cho bà một cái túi rồi nói:
- Ngài Chen có việc nên đi ngay, Ngài để quên cái túi này ở đây, nhờ bà đưa cho Ngài giúp tôi…
- Vậy tôi gặp ông ấy ở đâu?
- Khu chòi câu cá giải trí, khi bà đến đó sẽ có người ra lấy…
Vừa cầm cái túi từ tay chàng trai và chưa kịp hỏi trong đó đựng cái gì thì chàng trai đã rời đi. Hơn nữa nhiệm vụ của bà cũng chỉ là đưa giúp cho ông ta, thì sao lại còn mất lịch sự lục lọi mà làm gì chứ? Vừa lúc đó một chiếc xe Taxi cũng vừa tới, bà vội lên xe và rời đi. Khi đến nơi, trong khi bà đang ngơ ngác không biết ông Chen đang câu cá ở chòi nào? thì một người nhân viên nữ đến nói với bà:
- Bà để đồ vào tủ và đến chòi số 12 gặp ông chủ…
Bà Thúy Ái làm theo hướng dẫn của nhân viên và tìm đến chòi số 12. Quả nhiên bà gặp ông Chen ở đó đang nói chuyện với một người đàn ông Đài loan khác. Sở dĩ bà biết ông ta người Đài loan bởi nghe tiếng nói mà hai người họ nói chuyện với nhau. Thấy người lạ đến thì người đàn ông nhanh chóng rời đi…
Khi chỉ còn hai người thì ông Chen lấy từ trong túi ra một tập tiền 10.000 USD để lên bàn rồi nhìn bà cười nói:
- Tặng em…
Quá bất ngờ và thích thú nhưng bà Thúy Ái vẫn cố tỏ ra ta đây lịch sự hỏi lại:
- Anh tặng em?
Ông Chen không trả lời mà gật đầu. Bà Thúy Ái cười hỏi tiếp:
- Nhưng là tiền gì chứ? em phải biết rõ lý do thì mới dám nhận…
Lúc này ông Chen mới trả lời:
- Tiền công mà em mang chiếc túi đồ bạn anh để quên ở khách sạn…
Lúc này bà ta mới nhớ ra mình có mang đến đây một túi đồ mà chàng trai đưa cho bà tại khách sạn. Bà tỏ ra xúc động nhưng cũng nhân tiện nói để ông Chen chú ý giúp đỡ:
- May quá, em đang kẹt tiền…
Ông Chen không biết có nghe được câu nói của bà ta không mà im lặng không nói gì. Lúc sau điện thoại của ông ta đổ chuông, nhưng vì ông nói với ai đó ở đầu dây bên kia bằng tiếng Đài loan, nên bà Thúy Ái ngồi ngay đó nghe mà chẳng hiểu gì cả. Nói chuyện điện thoại xong thì ông ta nói với bà ta:
- Anh có việc phải đi, em đón xe về nhé…
- Ơ, thế anh phải đi ạ?
Nhưng ông ta đã biến mất như chưa từng xuất hiện. Còn lại một mình và cầm tập tiền áp lên ngực, thật tình bà không tin những gì vừa xảy ra. Trời ơi 10 ngàn đô, bà vừa có được 10 ngàn đô mà ông ấy tặng, trong khi chưa hề đụng chạm đến bà. Bà cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc…
Cất thật kỹ như sợ bị lấy mất, bà Thúy Ái đi nhanh ra ngoài như bị ai rượt đuổi. Khi đón xe về đến nhà rồi mà bà vẫn còn chưa tin những gì vừa xảy ra. Chợt nhớ đến ông Toàn, không biết ông ta đang ở đâu? Chẳng nhẽ hồi giờ ổng vẫn ngồi ngủ ở đó? Bà vừa buồn vừa cảm thấy tức giận, nhưng lại một lần nữa bà phải cố gồng mình lên mà chịu đựng. Nhìn cái bộ dạng hãm tài của ổng là bà lại muốn nổi điên. Nhưng thôi tất cả vì tiền, bà phải để ổng lấy được cái sổ về để vay tiền chuộc lại cái nhà này rồi mới tính gì thì tính…
Nuốt cục tức đang trào lên cổ, bà cố gắng giữ giọng bình tĩnh mà gọi lại cho ông Toàn:
- Alo…
Tiếng ông Toàn từ đầu dây bên kia vẫn còn chưa tỉnh ngủ:
- Bà gọi tôi có chuyện gì?
- Ơ, ông nay bị sao thế hả? ông về nhà ngay…
Hình như lúc đó ông Toàn mới nhớ mình vẫn đang còn ở quán café mà trời cũng đã trễ nên vội trả lời:
- Ờ…ờ…tôi về ngay. Vậy mà ngồi ngủ quên luôn…
Bà Thúy Ái lưỡng lự không biết có nên nói với ông chồng về số tiền trên trời rơi xuống hay không? Nhưng nếu ông ta hỏi về ông Chen và tại sao ông ta lại đưa tiền cho bà thì biết giải thích thế nào? rõ ràng cho dù có nói thế nào thì ông ấy cũng không tin, rồi lại cằn nhằn nhức đầu. Hơn nữa khi ông ta biết bà có tiền thì sẽ bắt mang trả cho chị Đại để giảm bớt số nợ vay. Chẳng việc gì mà bà phải thiệt thòi đến thế, cứ xem đây là tiền riêng của bà thì đã sao? Hơn nữa phải để ông ta lo số nợ và sợ mất nhà, có như thế mới ráo riết tìm cách lấy sổ đất của căn nhà kia…
Mải suy nghĩ nên ông Toàn về lúc nào mà bà cũng không biết, đến khi nghe tiếng nói cất lên thì bà giật mình:
- Ui trời, làm người ta giật mình hà…
Không ngờ ông ta nói trống không:
- Thường những người làm chuyện khuất tất nên hay giật mình…
- Ông nói vậy là ý gì?
- Tôi chẳng có ý gì cả. thích thì nói thôi…
- Ông đi đâu từ sáng đến giờ tôi còn chưa nói, giờ về đến nhà là gây chuyện à…
Ông Toàn không nói gì mà đi vào nhà tắm. Thật ra bà Thúy Ái cũng không lạ gì câu nói trỏng của chồng. Chỉ cần như thế là bà đã hiểu ông ấy có thể đã nghe hoặc nhìn thấy điều gì đó. Chẳng nhẽ trưa nay ông ta có mặt ở quán café để rồi nhìn thấy bà đi cùng với ông Chen vào quán hay sao? Rồi tại sao lúc chiều thì ông ta lại đến quán café khác ở ngoại ô ngồi ngủ? Rõ ràng điều đó là vô lý vì xưa giờ chưa bao giờ mà ông Toàn làm như vậy…
Vì chưa hiểu được lý do vì sao mà ông Toàn có những thái độ khó hiểu như vậy nên bà Thúy Ái cũng không hỏi về nhiệm vụ giao cho ổng đi lấy sổ. Nhưng người tính không bằng trời tính, cậu con trai Việt Cường vừa về tới nhà là hỏi ngay:
- Nay mẹ có bồ mới mà lơ cả con, gọi mãi mà không thèm nhìn làm con bẽ mặt với bạn nè…
Bà giật mình nghe con trai nói như vậy thì hốt hoảng:
- Bậy nào? bồ bịch gì chứ? mày có im đi không hả?
Miệng nói nhưng mắt bà liếc xéo về phía con trai. Thấy cái nháy mắt của mẹ thì cậu Việt Cường nhìn ông Toàn rồi cười nói:
- Con đùa thôi, có gì mà mẹ làm ghê thế?
- Mày nói gì cũng được, nhưng chuyện đó thì vô duyên à nghen…
Việt Cường cười hề hề rồi lắc đầu đi vào nhà. Ông Toàn vẫn ngồi im mà không nói một lời, cho dù bà Thúy Ái có chối đi chăng nữa thì ông cũng biết lời của cậu Cường là thật. Điều ông lo lắng nữa là nếu bà ta hỏi về hồ sơ nhà đất thì ông biết trả lời thế nào đây? thật đau đầu quá…
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI ĐÀN BÀ CÂM
Tác giả: Truyệnn Ng Hiền
CHƯƠNG 10
Mãi đến chiều thì bà Thúy Ái mới về tới nhà, vừa bước vào đến cổng thì bà thấy cái xe gắn máy của ông Toàn nằm chỏng chơ ngoài sân thì vô cùng ngạc nhiên, bà lên tiếng từ ngoài cửa:
- Sao ông để xe ở đây? bộ muốn đi bộ rồi hay sao?
Không thấy tiếng trả lời, bà đi vào phòng thì vô cùng ngạc nhiên khi thấy ông Toàn đang lục tủ, quần áo ném tứ tung thì tỏ ra bực bội, vội chạy đến giằng lấy những bộ quần áo xếp lại vào trong tủ, miệng hét lên:
- Ông làm gì thế hả? bộ ông điên rồi phải không?
Ông Toàn quay lại, gương mặt đỏ ửng và hai mắt quắc lên nhìn bà Ái rồi gằn từng tiếng:
- Tiền đâu?
Bà Thúy Ái thoáng giật mình, ông ta đang nói gì? có bao giờ ông ta biết việc bà có 10 ngàn đô hay không? Nhưng may quá bà đã kịp thời giấu đi nơi khác, không dại gì mà để tiền trong nhà. Hít một hơi đầy lồng ngực, bà trả lời:
- Ông vừa nói gì? tiền nào? đừng đi cho cố rồi về gây chuyện là không xong với tôi à nghen…Tôi phải hỏi ông mới đúng, mấy ngày nay ông đi đâu? Đừng tưởng tôi không nói rồi qua mặt được nghe chưa?
Như mọi lần hễ nghe bà ta hỏi đến sổ đất là ông im ngay, nhưng lần này lại khác. Hai mắt trợn trừng, ông Toàn vẫn hỏi câu nói cũ:
- Tiền đâu? 10 ngàn đô mà thằng ch.ó hắn đưa cho bà đâu?
Nghe đến đây thì bà Thúy Ái toát mồ hôi và hiểu ông ta đang nói gì? nhưng ai chứ với bà thì đâu dễ bắt nạt. Bà cũng chẳng vừa mà trơ tráo trả lời:
- Tiền nào của ông mà ông hỏi? còn tôi chỉ biết nói chuyện với người chứ không nói chuyện với ch.ó. Ông ăn nói cẩn thận, coi chừng tôi à nghen…
- Tôi hỏi bà 10 ngàn đô đâu? Tại sao bà lại giấu tôi?
- Tôi đã nói là tôi không có tiền, cái nhà này bé tí ti nên ông cứ tìm thoải mái. Mà kể cũng nực cười, nếu tôi tự kiếm ra tiền thì việc gì mà tôi phải giấu? tiền tôi kiếm được là của tôi, ông có quyền gì mà hỏi?
Ông Toàn thấy bà vợ nói cứng giọng thì có vẻ đuối lý:
- Nhưng mình đang nợ thì tại sao có tiền lại không mang đi trả nợ cho chị Đại chứ? trong khi hàng ngày bà chỉ hối tôi đi lấy sổ đất không hà, còn bà có tiền lại giấu riêng…
- Tôi hối vậy mà ông cũng đã làm được gì chưa? Hay chỉ dài cổ nói là không ai bằng…
Thấy bà ta cố tình gây chuyện mà không đả động gì đến chuyện 10 ngàn đô thì ông Toàn nhắc lại, nhưng trong giọng nói đã có phần dịu hơn:
- Nợ vay bằng cái nhà này chứ có phải mình tôi đâu. Chị Đại nói có nhiêu trả nhiêu cho bớt tiền lời…
Bà Thúy Ái thoáng tái mặt, không hiểu sao mà chuyện ông Chen đưa cho bà 10 ngàn đô tại chòi câu cá, rõ ràng lúc đó chỉ có hai người và tuyệt đối giữ bí mật mà tại sao bà ta cũng biết. Nhưng nếu biết được bà có tiền, thì ổng cũng ỳ ra không về nhà lấy sổ đỏ nữa. Hơn nữa nếu đưa ra số tiền đó thì chẳng khác nào bà công nhận rằng mình có quan hệ với ông Chen. Rồi lúc đó biết giải thích thế nào đây? Chẳng nhẽ nói tự nhiên ổng cho bà số tiền đó hay sao? Nói như vậy thì con nít nghe cũng không nổi chứ nói gì đến ông Toàn chồng bà. Nghĩ vậy nên bà cương quyết từ chối:
- Tôi chẳng hiểu ông đang nói gì? Ai nói với ông thì đến mà hỏi người đó, còn tôi đây không có. Tôi mệt rồi không cãi nhau với ông nữa...
Đến nước này thì ông Toàn đành phải đưa tấm hình chụp bà Ái đang cầm tiền của ông Chen. Tái mặt vì việc đã bị lộ, bà nổi khùng:
- Vợ ông mà ông không tin lại đi tin người ngoài, đây là ảnh ghép để phá hoại gia đình. Thôi tôi không nói nhiều nữa, ông cứ đi mà tin người ta, còn tôi không có thời gian để nghĩ mấy chuyện ba láp này. Lo mà kiếm tiền trả nợ còn chưa xong, lại còn nhiều chuyện mệt ghê á...
Ông Toàn bán tín bán nghi nên im lặng. Có bao giờ chị Đại đã nói không đúng hay không? Nhưng làm vậy thì được gì chứ? Trước sau gì thì nợ ông cũng phải tìm cách để trả chứ có ăn quỵt được đâu. Còn bà Thúy Ái vợ ông làm gì mà có được số tiền đó? Ngay đi vay cũng khó chứ nói gì đến ông ta cho không? Cho dù bà ta có cặp bồ và bán cái vốn tự có đi chăng nữa, thì cũng không bao giờ được như vậy. Bởi bà ấy đã già, ngoài kia thiếu gì con gái trẻ lại xinh đẹp mà đàn ông phải tìm đến bà ấy chứ?
Nghĩ đi không được mà nghĩ lại cũng không xong, nhưng qua việc vừa rồi thì ông tin vợ ông nói đúng. Nếu số tiền mấy chục triệu thì may ra, đằng này tới mấy trăm triệu thì tiền chứ có phải lá đa đâu mà ông ta cho dễ thế.
Mừng hụt vì tuởng có tiền để trả bớt nợ, không ngờ lại cũng xôi hỏng bỏng không. Đã thế lại còn bị bà ấy mỉa mai chì chiết vì bất tài, vô dụng. Ông lại nghĩ đến ba mẹ con bà Hà, bây giờ không biết Ba mẹ con đang ở đâu? nếu thật sự không ở đó nữa thì bán nhà đi, ông vừa có tiền trả nợ mà mấy mẹ con cũng mua căn nhà nhỏ ở là xong. Nhưng bây giờ phải làm sao để gặp được họ. Thật tình ông không dám gọi nữa bởi sợ lại gặp chị Đại rồi biết trả lời sao với bả đây? Mệt mỏi nên ông ngủ quên lúc nào không biết…
Chẳng biết ông ngủ bao lâu nhưng khi tỉnh dậy thì bà Thúy Ái cũng đã ra khỏi nhà từ bao giờ. Lấy điện thoại ra gọi thì tiếng chuông reo ngay trong phòng, hóa ra khi đi ra ngoài bà ấy để quên điện thoại ở nhà. Chợt ông Toàn có ý muốn mở kiểm tra điện thoại của vợ xem có gì bất thường không? Hay nói cụ thể là bà ấy có thường xuyên nói chuyện với ai không? Nhưng ông tỏ ra ngạc nhiên khi phát hiện vợ ông đã gài mật khẩu. Loay hoay một hồi nên ông không mở được. Nhưng ông đâu biết rằng để đối phó với chồng thì bà Thúy Ái đã mua một cái điện thoại xịn hơn, để tiện liên lạc với ông Chen. Còn cái điện thoại cùi bắp thì bà để ở nhà, cho ông Toàn khỏi nghi ngờ...
Cẩn thận hơn, bà ghé tiệm bán sim card điện thoại mua một cái sim rác rẻ tiền, rồi nhờ luôn cô bán hàng gọi vào số máy điện thoại của bà để ở nhà. Quả nhiên ông Toàn thấy điện thoại của vợ đổ chuông thì vội nghe:
- Alo, xin hỏi ai gọi ở đầu dây đấy ạ?
Tiếng một người phụ nữ vang lên:
- Ông cho tôi gặp bà Ái...
- Bà Ái không có nhà, nếu cô cần nói gì thì cứ nhắn với tôi, khi bà ấy về thì tôi sẽ nói lại...
- Vậy nhờ ông nhắn với Bả ngày mai đến làm việc, phải chấp nhận lương thử việc 1 tháng...
- Bà ấy xin làm việc gì vậy cô?
- Người không có trình độ bằng cấp thì được giúp việc cũng là tốt rồi...
Nói xong người ở đầu dây bên kia cúp máy. Bà Ái Thanh toán tiền xong định rời đi thì cô chủ quán liền hỏi:
- Sao bà lại nói dối ổng? Vợ chồng thì phải thật lòng với nhau chứ? Lỡ mai mốt ổng biết rồi cho dù bà có nói thế nào thì ổng cũng không tin...
Cố nặn ra mấy giọt nước mắt, bà Thúy Ái tỏ ra đau khổ:
- Mỗi nhà mỗi cảnh cô ơi, nếu không nói thế thì ổng cũng làm biếng không chịu đi làm. Rảnh rồi tối ngày nhậu nhẹt không hà...
Cô chủ quán nghe nói như thế thì chỉ biết lắc đầu mà không hỏi gì nữa. Đúng lúc đó thì một chiếc taxi cũng vừa chạy tới, bà đang ngơ ngác nhìn thì điện thoại có tin nhắn của một người lạ:
- Bà xách chiếc Ba lô ở dưới chân trụ điện rồi lên taxi đến điểm hẹn, ông chủ đang chờ...
- Ba lô nào? Mà ở trỏng đựng gì chứ? Tại sao ổng lại không mang đi mà sai tôi?
- Đây là đồ cá nhân của ông chủ, ổng muốn bà cùng ổng ra sân bay...
Quá bất ngờ, cái gì mà đi cùng ông ấy ra sân bay? Rất có thể ông ấy cho bà đi theo chuyến công tác giống như một cặp tình nhân. Nhưng tại sao ông ấy lại không gọi điện trước để bà chuẩn bị chứ? Bà cứ ngỡ ông ấy chỉ gọi đi uống cafe, nên trang điểm rồi mặc một chiếc đầm mỏng khiêu gợi. Nhưng đây cũng là dịp may hiếm có, bà có làm sao thì ông ấy mới cho đi theo chứ? Nghĩ lại cái lần ông ấy cho hẳn bà 10 ngàn đô mà thật nhẹ nhàng, cứ như tặng tờ 2 đô may mắn vậy. Lần này được đi cùng với ông chủ thì không biết sẽ được thưởng bao nhiêu...
Nghĩ vậy nên bà lại gần trụ điện rồi xách cái Ba lô lên vai và đi về hướng chiếc taxi. Nhưng bà ngạc nhiên khi chiếc Taxi không chạy đến điểm hẹn mà đi thẳng ra sân bay, bà hỏi tài xế:
- Cậu đi có lộn đường không? Ông chủ dặn thế nào?
- Ông chủ dặn chở bà ra sân bay luôn, ông ấy sẽ đi thẳng đến đó luôn...
- Vậy bay chuyến mấy giờ cậu có biết không?
Hỏi xong bà mới biết mình vô duyên. Việc bay mấy giờ có bao giờ ông chủ lại nói với tài xế Ta xi chứ? Ông chỉ thông báo thời gian nào thì có mặt để chở ổng ra sân bay thôi. Thậm chí có khi phải đến giờ chót thì ổng mới nói, y như lần này vậy...
Khi xe chạy gần đến sân bay thì điện thoại của bà Ái đổ chuông, tiếng trợ lý của ông Chen vang lên từ đầu dây bên kia:
- Xin lỗi bà, ông chủ phải đổi chuyến bay về nước gấp, hẹn bà vào một dịp khác...
Quá bất ngờ và cảm thấy mình như là trò đùa đối với họ. Bà định nổi khùng nhưng vội kìm chế lại khi nghĩ đến ông Chen. Phải khó khăn lắm Bà mới tiếp cận được ông ta, qua một người bạn giới thiệu. Bây giờ không phải vì chuyến đi lần này mà làm dỡ lở hết mọi công việc. Bà cố gắng nở nụ cười gượng:
- Không sao, công việc là trên hết mà...
Tài xế Taxi chở bà đến điểm hẹn rồi bà đón xe về nhà. Chợt nhớ đến chiếc Ba lô, bà hỏi tài xế:
- Chiếc Ba lô này tôi không thể đem về nhà, bởi ông chồng tôi hay suy nghĩ linh tinh...
- Dạ không sao? Bà cứ để ở băng ghế sau là được rồi...
- Vậy khi nào ông ấy về nước thì cậu đưa cho ổng nhé...
Bà chưa nói hết câu thì chiếc xe đã vội dời đi, bà Thúy Ái lúc này mới tỏ ra bực mình. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Lúc đang ở nhà thì ông Chen gọi gặp bà, khi đến nơi thì nói ra sân bay, khi gần đến sân bay thì lại quay về. Thế là thế nào chứ? Hay bà gọi cho ông Chen bắt đền? Nhưng rồi bà rùng mình khi nếu như vợ ông ta nhận được cuộc điện thoại này thì sao nhỉ? Thôi tốt nhất không nên dây vào những rắc rối, nhất là khi tình cảm giữa bà và ông ấy cũng chỉ mới bắt đầu...
Bà đâu biết rằng khi vừa xuống xe thì tài xế chạy ngay. Chạy khoảng 3 cây số thì chiếc xe dừng lại. Một thanh niên khoảng 30 tuổi vội mở cửa xe leo lên và một lúc sau thì lại xuống, trên vai mang Ba lô mà lúc nãy bà Thúy Ái vừa xách lên. Anh ta nhanh chóng lên một chiếc Taxi khác và biến mất như chưa hề xảy ra chuyện gì?
Chiếc xe Taxi ban đầu vẫn dừng ở đó như chờ ai. Khoảng 30 phút sau thì một chiếc xe hơi màu trắng cũng vừa chạy đến. Một người đàn ông mang khẩu trang và kính mát che gần kín khuôn mặt từ trên xe bước xuống đi lại gần chiếc xe Taxi rồi chui vào. Chiếc xe nhanh chóng rời đi, một lúc sau thì chiếc xe hơi màu trắng cũng chuyển bánh...Tất cả mọi chuyện diễn ra thật nhanh và như đã được sắp đặt từ trước...
Trên xe, người đàn ông đưa tay tháo khẩu trang xuống rồi mỉm cười:
- Sắp tới phải mời bà ta đi Campuchia một chuyến, người ta thì kỵ mang theo đàn bà, còn tôi thì lại khác...
Người tài xế vẫn chăm chú lái xe mà không trả lời, nhưng ai hiểu được rằng sự im lặng và ánh mắt kia đang ẩn chứa điều gì?
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0