📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Màu Tím Trên Đồi Xưa

2 trả lời, 20 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.09.2026 22:42:29 bởi Viễn Phương>
Màu Tím Trên Đồi Xưa
(Truyện ngắn)
Chương 1

Tôi trở lại đồi sim sau nửa thế kỷ, đứng lặng dưới màu tím ngan ngát đang đong
đưa trong gió chiều. Nắng muộn tràn qua từng bông hoa nhỏ, tím đến mức như ứa
ra nỗi nhớ. Từng màu sắc nơi đây dường như chưa từng phai. Chỉ có con người là
đã cũ đi, khắc nghiệt theo năm tháng.
Năm mươi năm. Tôi vẫn đi
tìm tình yêu của đời mình, một tình yêu đã thất lạc giữa khói lửa chiến tranh.
Ngày ấy, giữa miền rừng xanh đất đỏ, có một cô gái tuổi vừa đôi chín. Nàng tên
Vân. Cái tên nhẹ như mây đầu núi và cũng mong manh như chính dáng hình nàng.
Sáng nào tôi cũng gặp nàng bên suối khi ra múc nước. Nàng cười chào tôi, nụ
cười hiền đến mức có thể làm mềm đi cả những vất vả của đời lính trẻ.
Nàng yêu màu tím. Tím
của hoa sim, tím của khăn thêu, tím của những giấc mơ con gái chưa kịp đặt tên.
Tôi nhớ có lần nàng nói:
“Anh biết không, màu tím
giống như trái tim người con gái. Không ồn ào, không rực rỡ… nhưng một khi đã
thương ai rồi thì thương đến trọn đời.”
Tôi chỉ im lặng nhìn
nàng, tim bỏng lên. Lúc ấy, tôi còn chưa biết rằng câu nói nhỏ nhẹ đó sẽ theo
tôi đến suốt mấy chục năm sau.
Những buổi chiều tàn êm
ả, tôi thường mang cây đàn cũ ra đồi, đàn cho nàng nghe. Vân ngồi bên, đôi mắt
trong veo như vừa gom cả trời thu vào đáy mắt. Nàng nói tiếng đàn của tôi giống
tiếng suối, mộc mạc, trong trẻo và luôn biết đường trở về. Tôi trêu:
“Vậy còn em? Em giống
gì?”
Nàng đỏ mặt, cúi thấp:
“Em giống hoa sim… dễ thương mà dễ buồn.”
Tôi nắm tay nàng rất
khẽ, khẽ đến mức như sợ làm tan biến cả hoàng hôn đang rơi. Giây phút ấy, tôi
nghĩ mình có thể ở đây cả đời, chỉ để nghe nàng nói và nhìn nàng cười.
Nhưng chiến tranh không hiểu được những điều nhỏ bé ấy.
   Một sáng đầu đông, đơn vị tôi nhận lệnh di
chuyển gấp. Tôi chạy đến tìm Vân, thấy nàng đang ngồi dưới gốc kơ-nia, tay cầm
tấm khăn tím thêu dở. Sợi chỉ còn vướng trên đầu ngón tay thanh mảnh. Nàng nhìn
tôi bằng đôi mắt ươn ướt:
“Anh lại đi nữa sao?”
Tôi không nói được gì.
Chỉ gật đầu.
Nàng đặt tấm khăn vào tay tôi, bàn tay run run:
“Em thêu hai con chim… một con đã xong, con còn lại chưa kịp. Khi anh về, em sẽ
thêu nốt.”
Tôi muốn ôm nàng vào
lòng, muốn giữ nàng lại, muốn nói nghìn lời hứa. Nhưng chiến tranh cướp hết
ngôn từ. Chúng tôi chỉ kịp nắm tay nhau một chút, cái nắm tay đủ để tôi nhớ
suốt đời.
Nàng gọi với theo khi
tôi đi:
“Anh nhớ về nghe!-Em đợi!”
Đó là câu nói cuối cùng
tôi nghe được từ nàng.
  Chiến tranh đến như một cơn bão. Bom đạn xóa
sạch những gì bình yên nhất. Một trận tập kích đã thổi bay cả bản làng. Khi tôi
tìm về, chỉ còn những mái nhà cháy rụi và tiếng gió hú qua những thân cây gãy
đổ.
Tôi chạy khắp nơi gọi
tên nàng. Chỉ có tro, khói và im lặng đáp lại.
Trên một tảng đá cháy
sém, tôi thấy vài sợi chỉ tím còn kẹt lại. Tím đến rát lòng. Tôi khụy xuống,
tưởng như tim mình cũng bị bóp nát thành cát bụi.
Từ đó, chiến tranh vẫn tiếp diễn, và tôi thì sống như
một cái bóng. Tấm khăn tím tôi mang theo bên mình suốt những năm tháng ấy, nó
trở thành thứ duy nhất nối tôi với thời thanh xuân, với nụ cười của nàng.
Năm tháng trôi đi. Hoà bình về. Người ta trở lại với ruộng nương, với thị trấn,
với những xôn xao của thời đại mới. Còn tôi, tôi đi khắp vùng rừng cũ, hỏi tên
nàng trong từng ngọn gió. Người bảo nàng đã mất. Người bảo nàng theo dân chạy
loạn về phương Nam. Có người còn bảo thấy có cô gái trẻ ôm một tấm áo lính cháy
dở, ngồi khóc nhiều ngày bên bìa rừng rồi bỏ đi.
Không ai biết rõ. Không ai khẳng định. Chỉ có tôi là không bỏ cuộc.
Tiếp chương 2
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.09.2026 22:34:24 bởi Viễn Phương>
Chương 2
Tôi đi tìm nàng suốt nửa
đời người.
Một chiều mùa thu, khi hoa sim đang tím nhất, tôi trở lại đồi xưa. Gió đưa
hương sim thoảng như hơi thở của quá khứ. Bất chợt, tôi nghe tiếng bước chân
phía sau. Một người đàn bà lớn tuổi tóc bạc đứng đó, lưng hơi còng nhưng dáng
vẻ dịu dàng đến lạ.
Bà nhìn tôi thật lâu.
Rồi khẽ hỏi:
“Ông, còn nhớ đồi sim
này chứ?”
Giọng bà run, nhưng có
gì đó quen thuộc đến gai người. Tôi quay lại. Gió nâng vạt áo tím của bà lên
như một lời thì thầm.
“Bà là…?”
Bà cười, một nụ cười mà
tôi đã từng biết. Dù thời gian có phủ mưa nắng bao nhiêu, tôi cũng không thể
quên.
“Ngày xưa, người ta gọi tôi là Vân.”
Tôi đứng chết lặng. Mọi âm thanh quanh tôi bỗng vỡ ra như
thuỷ tinh. Tôi nhìn bà, nhìn đôi mắt đã già nhưng vẫn còn ánh lên nét hiền lành
của thuở đôi chín.
Bà kể rằng ngày bản làng bị bom, nàng được một người dân
đưa chạy vào rừng sâu. Nàng mất liên lạc với tất cả. Tưởng rằng tôi đã chết,
nàng rời vùng núi, mang theo tấm áo lính cháy dở mà ai đó nhặt được. Nàng đi…
và chờ… chờ cho đến khi tóc đã bạc trắng.
“Em nghĩ mình sẽ không gặp lại anh nữa.”
“Anh cũng nghĩ vậy” tôi đáp, giọng nghẹn cứng.
Chúng tôi ngồi xuống đồi sim, nơi từng ghi dấu những ngày
xanh. Bà mở gói vải nhỏ mang theo. Bên trong là tấm khăn tím, đã cũ, nhưng hai
con chim trên đó nay đã được thêu trọn vẹn.
“Em thêu nốt nó, vào năm bốn mươi tuổi,” bà nói, mắt ươn
ướt. “Chỉ để giữ lời hẹn… cho chính mình.”
Tôi run tay chạm vào tấm khăn, nước mắt rơi xuống từng
sợi chỉ tím. Gió chiều như lật từng trang ký ức, mang theo hương sim lặng lẽ
bao bọc lấy hai mái đầu đã bạc.
Sau nửa thế kỷ lạc nhau, cuối cùng chúng tôi đã tìm lại
được nhau, trong một buổi chiều tím như mơ, nơi đồi xưa còn lưu lại dấu chân
của hai người trẻ tuổi.
Và rồi, bên màu tím bền bỉ ấy, tôi nắm bàn tay Vân, bàn
tay từng đặt lời hứa năm nào vào lòng tôi, và thì thầm:
“Chúng ta không còn trẻ nữa. Nhưng anh vẫn muốn nắm tay
em… hết phần đời còn lại.”
Gió đưa lời tôi ra xa, bay qua đồi sim, bay vào hoàng hôn
tím thẫm. Và chiều hôm ấy, tôi biết rằng cuộc tìm kiếm dài nhất cuộc đời tôi
cuối cùng đã kết thúc, ngay tại nơi nó bắt đầu.
Từ ngày gặp lại Vân trên đồi sim năm ấy, tôi dọn về sống
trong căn nhà nhỏ dưới chân núi, nơi có tiếng suối chảy róc rách và con đường
đất đỏ uốn mình quanh đồi hoa tím. Căn nhà cũ kỹ, mái ngói phủ rêu, nhưng khi
Vân bước vào, dường như cả không gian bừng sáng, ấm lên như được thắp lại bởi
ánh lửa năm xưa.
Ngày đầu tiên bà dọn đến, tôi hỏi:
“Em có sợ nơi hoang vắng này không?”
Vân lắc đầu, nở nụ cười hiền như ánh trăng non:
“Đây là nơi em đã chờ anh suốt nửa thế kỷ rồi… Em còn sợ gì nữa?”
Chúng tôi sống những ngày chậm rãi, bình yên đến lạ. Mỗi
sáng, tôi pha ấm trà nóng, còn Vân ra vườn hái ít lá sim non mang vào. Chúng
tôi ngồi bên hiên gỗ cũ, nhìn sương mù tan dần trong nắng mai. Đôi khi chẳng
nói gì, chỉ lặng lẽ bên nhau, như thể chỉ cần hơi ấm của nhau là đủ.
Có hôm, Vân mở tủ, đưa tôi xem lại tấm khăn tím đã bạc
màu theo thời gian. Nàng nhỏ nhẹ bảo:
“Em giữ tấm khăn này để nhắc mình rằng, có những lời hẹn
dù không ai chứng kiến, nhưng vẫn phải giữ đến cùng. Cảm ơn anh đã quay lại, để
lời hẹn ấy không thành vô nghĩa.”
Tôi cầm tay nàng thật lâu, muốn nói nhiều điều nhưng rồi
chỉ thốt ra được một câu duy nhất:
“Anh về trễ… nhưng anh vẫn về.”
Mùa sim năm đó nở rộ lạ thường. Những triền tím trải dài
như dải lụa vắt ngang núi. Chiều nào Vân cũng rủ tôi lên đồi, ngồi dưới gốc
kơ-nia cũ, nơi chúng tôi từng chia tay trong ngày gió đỏ.
Một lần, nàng tựa đầu lên vai tôi, giọng nhẹ hơn gió:
“Anh à… nếu ngày xưa mình không lạc nhau, chắc giờ con
cháu mình đã nô đùa quanh nhà rồi hén? Nhưng em không hối tiếc đâu. Vì cuối
cùng em vẫn được ngồi bên anh thế này.”
Tôi vuốt tóc nàng, mái tóc bạc nhưng vẫn còn thơm mùi lá
rừng.
“Trên đời, có người gặp nhau một đời, có người chỉ gặp một khoảnh khắc. Còn
mình… gặp nhau hai lần, nhưng lần sau đẹp hơn lần đầu.”
Vân khẽ cười, đôi mắt ấm như buổi chiều thu. Nụ cười ấy,
tôi biết mình đã mang nợ cả đời.
Một hôm cuối thu, khi hoa sim đã phai bớt màu, Vân đưa cho tôi một cuốn sổ nhỏ.
Bìa sổ đã sờn, những trang giấy ố vàng, chữ viết mềm mại run run. Đó là nhật ký
nàng viết trong thời gian chạy loạn, trong những năm tháng tưởng rằng tôi đã
mất.
Tôi đọc từng dòng, và mỗi dòng như cứa vào tim một nhát
dao nhẹ:
“Giá như ngày ấy em níu anh lại…”
“Giá như em kịp nói rằng em thương anh nhiều lắm…”
“Nếu anh còn sống, ắt hẳn anh sẽ trở về đồi sim…”
Tôi ôm cuốn sổ vào ngực, mắt cay xè. Vân nhìn tôi, nhẹ
đặt tay lên má:
“Mình gặp lại nhau rồi. Mọi đau buồn… để gió mang đi anh
nhé.”
Mùa đông đến chậm rãi. Gió núi thổi hun hút qua khe cửa, nhưng căn nhà nhỏ vẫn
ấm nhờ bếp lửa hồng và nhờ bàn tay lạnh mà dịu của Vân luôn đặt vào tay tôi mỗi
tối.
Một đêm, khi trăng lơ lửng trên đồi, tôi nói:
“Vân à, nếu một ngày nào đó anh đi trước, em đừng buồn.
Anh đã sống đủ, vì anh đã tìm lại được người anh thương.”
Vân mỉm cười, lắc đầu:
“Nếu anh đi trước, em chỉ buồn một chút thôi. Rồi em sẽ
lên đồi sim, thắp cho anh một ngọn nến. Vì em biết, anh sẽ vẫn ở quanh đây.
Còn nếu em đi trước, anh cũng đừng buồn. Vì em đã sống đủ, khi anh tìm được
em.”
Tôi nắm tay nàng, cảm nhận hơi ấm run nhẹ trong
lòng bàn tay, hơi ấm của một đời chờ đợi cuối cùng đã được đền đáp.
Tiếp chương 3
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.09.2026 22:42:57 bởi Viễn Phương>
Chương 3

Mùa sim năm sau lại đến. Tím hơn mọi năm. Đẹp hơn mọi năm.
Người ta bảo, những bông sim khi nở thật rực rỡ thường
mang theo một lời chúc phúc của đất trời.
Chiều ấy, tôi và Vân lại lên đồi. Nàng tựa vào vai tôi,
mắt khép hờ. Tôi kể cho nàng nghe những kỷ niệm đã phai màu theo chiến tranh.
Nàng mỉm cười, bàn tay nắm lấy tay tôi thật chặt.
“Anh này…”- nàng nói khẽ, “Hẹn anh mùa sim sang năm…”
Tôi gật đầu.
“Hẹn nhau mùa sim sang năm.”
Hoàng hôn phủ tím cả ngọn đồi. Gió rừng nhẹ nhàng, ấm áp
như vòng tay ôm lấy hai bóng người già.
Và ngay lúc ấy, tôi hiểu rằng điều đẹp nhất trong cuộc
đời không phải là năm tháng tuổi trẻ, mà là khoảnh khắc hai người tìm lại được
nhau, sau một cuộc lạc mất dài bằng nửa thế kỷ.
Trên đồi sim chiều tím, tôi nắm tay Vân và thì thầm:
“Chúng ta đến trễ, nhưng tình yêu không trễ.”
   Mùa đông năm ấy đến lạnh hơn mọi năm. Sương phủ trắng
từ sáng sớm, bám trên mái ngói rêu phong của căn nhà nhỏ. Vân thường mệt hơn,
đi chậm hơn, nhưng vẫn giữ thói quen buổi chiều lên đồi sim cùng tôi. Dù tôi
bảo:
“Trời lạnh lắm, hay ở nhà nghỉ cho ấm…”
Nàng chỉ lắc đầu, nụ cười mỏng như tơ khói:
“Em sợ mình ngủ quên mất một chiều tím nào đó của anh.”
Chúng tôi vẫn đi, tay nắm tay, bước từng bước qua những
thảm lá vàng. Gió đưa hương sim khẽ chạm vào tóc nàng như một lời gọi nhẹ của
thời xuân sắc ngày cũ.
Một buổi chiều cuối cùng, trời tím đậm đến lạ. Màu tím như dồn hết cả nửa thế
kỷ nhớ thương vào bầu trời hoàng hôn.
Vân ngồi xuống gốc kơ-nia quen thuộc, tựa đầu vào vai
tôi, khẽ nói:
“Anh còn nhớ lời hẹn của mình không?”
Tôi cười, siết tay nàng:
“Hẹn nhau mùa sim sang năm.”
Nàng nhắm mắt lại, hơi thở nhẹ như gió thoảng:
“Ừ… mùa sim… sang năm…”
Và rồi, nàng im lặng.
Chỉ có tiếng lá rừng rơi rất chậm, rất nhẹ, như sợ làm nàng thức giấc.
Tôi ngồi như hóa đá.
Không khóc được. Không nói được. Một điều gì đó trong tôi vỡ ra nhưng không
thành tiếng. Tôi chỉ biết ôm lấy đôi vai gầy đã gắn với tôi muộn màng nhưng
trọn vẹn ấy.
Hoàng hôn ôm lấy hai
bóng người già.
Hương sim tím thấm vào từng hơi thở cuối cùng của nàng.
Và Vân, đi mất, nhẹ như
một dải sương chiều.
Tôi làm cho nàng một ngôi mộ nhỏ trên đồi sim, ngay nơi chúng tôi từng ngồi đợi
hoàng hôn nhiều năm về trước. Trên mộ, tôi đặt tấm khăn tím, thứ nàng giữ suốt
đời như giữ lời hẹn cùng tôi.
Gió thổi, làm sợi chỉ
tím bay nhẹ như đang dệt thêm một câu chuyện khác, ở một nơi nào đó không có
chiến tranh, không có chia ly.
Ngày hạ huyệt, tôi không
khóc.
Nước mắt tôi đã khóc hết từ nhiều năm trước.
Giờ đây chỉ còn sự bình yên, một sự bình yên buồn nhưng thanh thản.
Tối ấy, tôi viết vào
cuốn sổ nàng từng đưa:
“Em đã đợi anh
nửa đời người.
Phần đời còn lại, đến lượt anh đợi em.”

   Mỗi chiều, tôi vẫn lên đồi sim.
Tôi ngồi bên mộ nàng, kể những chuyện nhỏ nhặt: hôm nay chim hót thế nào, con
suối có nhiều nước hơn không, trời có mưa bất chợt hay nắng lâu một chút.
Tôi nói như thể nàng vẫn
đang ngồi cạnh tôi, tựa đầu lên vai như ngày nào.
Và lạ thay, tôi luôn cảm
thấy có ai đó đang nghe mình thật chăm chú.
Một năm sau, mùa sim lại nở. Tím rực rỡ, tím sâu thẳm, tím đến mức như chính
đất trời cũng nhớ đến một người phụ nữ từng yêu màu tím trọn cả cuộc đời.
Tôi mang theo một nhành
sim, đặt lên mộ nàng.
Rồi nhỏ giọng nói:
“Vân này, mùa sim sang
năm đấy.
Anh giữ lời hẹn.
Chỉ thiếu mỗi em thôi.”
Gió đồi bỗng thổi mạnh
hơn, mang theo mùi hương sim bay quanh tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe như có tiếng nàng thì thầm:
“Em vẫn ở đây…”
Tôi nhắm mắt lại.
Cả ngọn đồi tím hắt vào lòng tôi một thứ ánh sáng ấm lạ.
Một cảm giác như nàng chưa từng rời xa.
   Người ta bảo, ai yêu một màu sắc trọn
đời thì khi nhắm mắt, linh hồn cũng khoác lên màu ấy.
Hẳn là vậy.
Bởi mỗi khi chiều xuống, giữa biển sim tím bạt ngàn, tôi luôn thấy bóng dáng
Vân, nhẹ như mây, dịu như gió, đứng trên triền đồi nhìn tôi mỉm cười.
Và tôi biết,..Nàng chỉ
đi trước tôi một chút.
Chút thôi mà. /.
Kết

Jan 26, 2013
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0