CON CHÓ NUMI
Thằng Bèo khoái chí cười hớn hở trên đường trở về nhà. Cái chân vội vã kèm với tâm trạng phơi phới, giục phải bước nhanh thêm. Hôm nay là ngày đặc biệt vui nhất! Vì mới được bạn học tặng cho một chú chó con. Màu lông vàng tơ, đôi mắt tinh ranh, chắc hẳn sau này nó sẽ khôn lanh biết quý mến người chủ. Vậy là về sau Bèo đã chính thức trở thành chủ nhân của chú chó vốn dĩ rất quý hiếm ở trong cái xóm này. Người ta vẫn hay gọi đó là giống chó xù. Không những tinh khôn đáng yêu, nó còn có bộ lông xù ra trông như những sợi tơ lụa óng ả! Khác biệt so với những loại chó khác. Nó đặt tên là Numi. Nhìn cái gương mặt rộn rã niềm vui đủ biết nó thương Numi đến chừng nào. Không thương sao được vì Numi phải xa chó mẹ và chó anh, chó chị, chó em để về sống cùng nhà. Nó là một người có máu cực kỳ thương động vật, nhất là loại chó, mèo. Cũng có thể Bèo là con một chẳng có anh chị em nào để chơi cùng trong gia đình, tối ngày chỉ thui thủi một mình bên quả bóng tròn, từng viên bi nhỏ, khẩu súng nước và những chiếc xe bằng nhựa. Nhưng các loại ấy đều vô tri không có sự sống, huống gì chơi một mình thì chẳng có thú vị, sẽ chán, được vài ngày lại vứt lung tung, đi tìm thú vui mới. Nhiều khi muốn có ai chơi cùng phải tới xóm trên rủ mấy đứa nhỏ cho có bạn có nhóm! Đôi khi cũng bị chúng nó ức hiếp, tệ hơn nữa là công cụ cho lũ trẻ tiêu khiển. Biết thế! Bèo đành cam chịu! Nó hiểu nếu không chấp nhận sẽ chẳng ai chơi cùng. Giờ thì rất khác, đã có bạn trong nhà. Tuy chỉ là loài chó nhưng dẫu sao vẫn nghe được tiếng sủa, rượt đuổi rồi vui đùa cùng nhau. Rồi từ đây, những lần Bèo đi học nhà trường sẽ phát sữa học đường kèm bánh quy dinh dưỡng, nó ăn bánh quy, nhường phần sữa cho Numi uống. Dự tính xin tiền mẹ mua tặng một chiếc lục lạc để đeo vào cổ chú chó, mỗi lần di chuyển nghe lẻng xẻng vui tai. Nhờ chị Hoa gần nhà may cho Numi vài chiếc áo. Cứ chiều chiều dắt đi dạo quanh từ xóm trong đến ngoài! Nghĩ đến thế thấy khoái chí vô cùng.
Những giọt mồ hôi ướt đẫm đang rịn trên chiếc áo trắng tinh, khăn quàng đỏ cứ bay bay theo nhịp chân nhanh. Bèo quên hết mệt mỏi, vừa về tới đầu ngõ miệng liên tục gọi to: “Mẹ ơi - Ba ơi”, rồi vội vàng chạy vào nhà mở cặp lấy gói sữa, đổ vào cái chén nhỏ đặt xuống cho con Numi. Ba mẹ đang ăn cơm ở nhà dưới, nó ôm Numi chạy xuống khoe:
- Con mới được thằng Nam học cùng cho con chó. Từ nay về sau con sẽ làm bạn với nó.
Ba ngước nhìn Numi bên nồi canh nóng hổi, miệng nhai nuốt chậm rãi, rồi ngó sang Bèo nói:
- Người không làm bạn mà đi làm bạn với con chó. Nuôi chi ba cái thứ đó nó dơ nhà bẩn cửa. Thôi đi vào trong thay đồ rồi ra ngồi ăn cơm.
Mẹ không thèm nhìn đến Numi! Ba mẹ không hề yêu động vật như chính bản thân nó. Vả lại căn nhà từ xưa đến giờ không hề có chó mèo! Giờ phải nuôi, rồi cho ăn hằng ngày, lại phải dọn dẹp vệ sinh mỗi khi nó tiểu tiện. Chưa nói khi lớn lên ra đường cắn người thì phải bỏ tiền ra đền bù, đang yên lành tự nhiên lại rước họa? Bao nhiêu phiền toái lại hiện rõ trong đôi mắt của ba mẹ, lộ vẻ không hài lòng khi có sự xuất hiện của Numi. Đó là sự thật! Trong xóm này không thiếu các vụ chó cắn người. Chủ nhân phải tới nhà xin lỗi, đồng thời lo tiền để họ tiêm phòng dại.
- Nói gì thì nói! Mẹ còn làm bao nhiêu chuyện trong nhà, không có thời gian đâu mà chăm sóc cho chó. Con nuôi thì tự mà lo. - Nói thì nói vậy, nhưng mẹ nhìn sang ba nhưng một cuộc hội ý, sẽ mang Numi cho người khác. Ba hiểu ý chợt mỉm cười gật đầu.
- Con sẽ chăm sóc cho Numi. Ba mẹ yên tâm. - Bèo dõng dạc nói dứt khoát.
- Cái gì! Numi hả? Chó thì nói đại là chó đi, làm như là con người phải cần có tên. Thế có cần đặt họ cho nó rồi làm giấy khai sinh luôn không? - Ba nói, nụ cười vẫn chưa tắt trên môi.
Ba Mẹ cười cho một việc làm hết sức ngớ ngẩn của con trai mình. Nhưng, cũng khó mà mang Numi cho người khác nuôi, thừa hiểu cái tính của đứa con mình, không thấy Numi nó sẽ nhảy dựng lên khóc lóc, có khi chẳng ăn cơm, tệ hơn nữa là không chịu đi học. Thôi thì cứ để đó tính sau.
Thằng Bèo biết dù nói thế nào ba mẹ cũng không hiểu, chỉ có những người yêu động vật mới thật sự thấy chúng đáng yêu gần gũi đến chừng nào. Tình thương dành cho thú nuôi cũng tương tự như con người với nhau.
- Từ nay về sau mẹ nấu cơm nhiều hơn một tí! Có phần cho Numi ăn! Để nó đói thì tội nghiệp lắm.
Ba thở dài lắc đầu ngán ngẩm. - Ba nói:
- Cái thân mày ốm nhom ốm nhách như con cò ma mà không lo, lại đi sợ con chó nó đói. Thiệt tình hết biết.
Thằng Bèo nở nụ cười yêu thương, trên tay vẫn còn ôm Numi rồi đưa tay vuốt vuốt! Chưa bao giờ nó thấy vui sướng như lúc này. Cái ngày bạn Nam cùng lớp có hứa, khi nào chó ở nhà đẻ sẽ cho Bèo một con. Bèo mừng dữ dội, sẵn sàng làm bất cứ cái gì mỗi khi Nam nhờ vả hoặc ra lệnh sai khiến, vì đó là giống chó xù không dễ gì mà có được. Đến khi chó nhà Nam đã sinh ra, thằng Bèo nôn nóng vội vàng muốn bắt đi ngay. Theo yêu cầu của người bạn học, phải cho chó con ở lại thêm một thời gian để bú mẹ đến khi nào cứng cáp rồi tới lấy. Việc bắt đi quá vội sẽ rất tội nghiệp cho một chú chó mới vừa kịp ra đời mà thiếu hơi ấm mẹ. Bèo nghe có lý nên cũng ráng đợi chờ cho tới ngày hôm nay.
Thằng Bèo cứ ôm Numi mà chưa chịu ăn cơm. Càng nhìn càng thấy thương làm sao. Trông cái mặt của Numi rất lơ đãng tội nghiệp! Nó vừa xa mẹ, tạm biệt anh em mà đi đến nơi này. Thằng Bèo thì thầm: “nhớ mẹ lắm rồi phải không? Về đây tao thương mày như em ruột trong nhà”. Câu nói ấy khiến ba mẹ phải toát lên cười ngây ngất, vì trên đời có ai con người mà đi nhận loài vật làm em ruột bao giờ. Nó lấy tay vỗ nhẹ vào đầu Numi, quay sang nói với mẹ:
- Mai mẹ cho con xin tiền để mua cái lục lạc đeo cho Numi nha?.
Mẹ cau mày với câu nói vừa phát ra từ miệng của thằng con trai độc nhất.
- Không lục lạc, lục đục gì hết. Bộ tiền dư hay sao? Để cho mày nuôi là may lắm rồi, ở đó mà còn lục với chả lạc.
Gương mặt thằng Bèo chợt thoáng lên buồn hiu! Nó ôm Numi quay lưng đi về phía nhà trên rồi tiếp tục cho uống sữa. Vậy là từ nay đi học nó phải nhịn ăn để dành tiền mà mua lục lạc. Chắc chắn nó sẽ mua được, chiếc lục lạc ấy không sớm muộn gì cũng nằm trên cổ của Numi, nghĩ thế Bèo thấy bản thân đỡ tủi đi phần nào.
Đêm đó Numi cứ ẳng ẳng dưới góc bếp vì chỗ xa lạ, nơi ở khi không có chó mẹ bên cạnh. Tiếng kêu của nó nghe thảm thiết khiến thằng Bèo muốn đứt từng khúc ruột. Nó xuống ôm Numi vào lòng rơi hai hàng nước mắt, đôi tay cố vỗ về an ủi: “mày cố lên, rồi vài ngày nữa cũng sẽ quen chỗ mới”. Ba mẹ bực bội vì không tài nào chợp mắt được! Con chó cứ ẳng gào liên hồi nghe điếc tai khó chịu. Riêng thằng Bèo cũng mất ngủ, không phải vì tiếng kêu của con chó, mà thương cảm tội nghiệp chẳng khác gì như em bé nhỏ xa nhà. Tự trách bản thân mình “sao không để Numi thêm một thời gian ở cạnh chó mẹ rồi hãy tới bắt về” trong đầu nó bỗng nhiên hiện lên một dòng suy nghĩ trông rất lạ thường “hay là ngày mai mang trả nó lại cho chó mẹ, dù sao cũng không thể buộc con phải xa mẹ khi còn quá non nớt. Nhưng cũng không được vì mình chẳng thể nào mang đi trả, không lòng nào muốn nó xa rời mình, chưa nói đến thằng Nam sẽ đổi ý lấy lại đồng thời không cho nữa”.
Nghe Numi kêu gào làm thằng Bèo nhớ lại cái cảm giác một mình ở nhà cách đây hơn hai năm về trước: Lúc đó cha mẹ đi đám cưới ở dưới huyện, gặp lại bạn cũ rồi tay bắt mặt mừng, tổ chức tiệc tùng đến quá khuya mới trở về. Thằng Bèo một mình ở nhà cứ đi tới đi lui, thấy xung quanh quạnh quẽ, ngoài kia đêm tối im ắng như Trái Đất chỉ tồn tại một người. Dù cơn gió làm cánh cửa sổ va đập cũng đủ nó giật mình rồi khóc thét giữa căn nhà trống trơn. Ngồi ngóng trước cửa miệng cứ gọi “mẹ ba” kêu mãi đến cả khàn cổ họng. Lúc ấy Bèo chỉ mới có vừa tròn năm tuổi! Cũng là lần đầu tiên nó xa mẹ xa ba. Giờ nhìn Numi mà lòng buồn não nùng, dâng lên cảm giác âm ỉ như gặp bản sao của chính mình lên năm. Nó đành bóp bụng mà để, nhất quyết không trả về.
Những đêm đầu tiên cả nhà đều khó ngủ vì tiếng kêu não ruột của chú chó Numi. Dần dần rồi cũng quen thích nghi với môi trường mới mẻ, gia đình không còn đinh tai nhức óc như những đêm đầu mới về. Ba mẹ đã đồng ý cho Numi ở lại. Chẳng phải hai người đã đổi tính chuyển sang cảm thông với Bèo và thương yêu động vật. Chẳng qua nó là công cụ để hai ông bà chế ngự thằng con khi chẳng chịu nghe lời. Mỗi khi Bèo không thèm học bài, không vâng lời ba mẹ. Cái điệp khúc quen thuộc sẽ được bật lên từ cửa miệng hai người, như một chiếc máy thâu thanh đúng một ngữ điệu “tao đem con chó cho người ta bây giờ”. Thật bất ngờ, câu nói không quá mạnh nhưng có sức công phá ghê gớm, đủ hiệu quả làm Bèo e dè rồi răm rắp mà nghe theo. Từ đó Numi mỗi ngày một lớn nhanh. Mỗi lần Bèo đi học về Numi thường chạy ra đầu ngõ rồi vẫy đuôi mừng rỡ quấn quýt không rời dưới cẳng chân. Quà cho Numi là một gói sữa được ban phát ở trường. Có thể nhờ thứ sữa này mà mỗi ngày Numi thêm phát triển. Nó với thằng Bèo như hình với bóng! Bất cứ đi đâu cũng có đôi, chẳng rời bất cứ phút giây nào. Trừ những giờ Bèo đi học, mặc dù vậy Numi vẫn chạy tới trước ngõ, đuổi lắm mới chịu trở vô nhà.
Đến lúc ba tháng hè thằng Bèo theo dì đi về quê ngoại như mọi năm thường lệ! Vậy là đành phải xa Numi ba tháng dài lê thê. Ngày thằng Bèo bước lên xe! Numi chẳng chịu ăn, đi ra nằm trước sân với đôi mắt buồn thẳm. Nó tức tốc chạy theo chiếc xe vừa mang cái bóng Bèo rời khỏi ngõ! Được một quãng Bèo phải xuống xe đuổi nó về. Thế nhưng Numi không chịu về, đứng đó nhìn theo chiếc xe càng lúc càng đi xa! Thằng Bèo nhìn lại mà thấy lòng buồn vô tận, nếu chủ xe cho phép chắc chắn nó sẽ mang theo cùng.
Rồi ba tháng hè sắp trôi qua. Ba tháng không dài, cũng không gọi là quá ngắn. Nó đủ làm lối nhỏ nhuộm đỏ màu sắc của xác phượng, vài chùm hoa sót lại trên cây cũng đang đợi chờ thoát ly hoàn trả vẻ nguyên sơ. Một tín hiệu như thay lời nói “chào tạm biệt nhé mùa hè”. Thằng Bèo cũng trở về quê chuẩn bị năm học mới. Màu da của nó bây giờ đã đen ngăm hơn xưa. Ở quê ngoại suốt ngày rong ruổi với nắng chang chang để chơi cùng chúng bạn. Nắng Miền Trung khắc nghiệt như một tấm áo, khoác lên da là cái màu cháy rám đen thủi đen thui. Tới nỗi khó có ai nhận ra thằng Bèo ốm như cây tre, người lầm lũi của ngày nào trong xóm. Giờ thì mập mạp hơn trước, da đen bóng với cái tướng vội vàng. Trên đường đi gặp những người quen nó đều chào hỏi. Trái lại chẳng ai biết đó là thằng nào. Mãi nhìn lâu họ mới nhận ra nhờ giọng nói quen thuộc “à thì ra là thằng Bèo, con của anh Năm Thành, nhà ở xóm giữa! Ôi tổ cha, mới có mấy tháng mà trông lớn quá trời”. Vậy mà khi vừa về đến đầu ngõ Numi chạy ra mừng rỡ vẫy đuôi, quấn quýt dưới chân như thuở nào thằng Bèo đi học về. Chẳng thể ngờ nó vẫn nhận ra người chủ nhân đã xa vắng suốt ba tháng hè dài. Rồi khi trở về với cái thân hình lột xác không còn như lúc trước. Vậy mà những người gần gũi thân thiết từ thuở nhỏ vẫn không biết đồng thời nhận ra ngay từ lúc ban đầu: đây thằng Bèo rồi khẳng định chắc chắn chính là nó. Dù thằng Bèo có khác thế nào đi chăng nữa nhưng với Numi vẫn nhận ra ngay từ phía xa xa. Cũng có lẽ nó đã quen mùi vì đã gần nhau từ lúc mới đem về cho tới tận bây giờ.
Ba năm sau con chó Numi càng lớn càng khôn hơn. Từ ngày có nó, nhà chẳng có con chuột nào dám phá phách như trước. Bao nhiêu gia đình bị kẻ gian đột nhập vào lấy trộm đồ, riêng nhà thằng Bèo chưa từng xảy ra. Đố thằng trộm dám bước chân vào vì đã có Numi canh giữ rất nghiêm ngặt. Từ cửa trước đến cửa sau, từ cây xoài trái sum sê trước sân, tới bụi chuối sau hè. Numi đi tuần khắp nhà, miễn xuất hiện kẻ lạ mặt rón rén có ý đồ đen tối sẽ được tặng ngay những tiếng sủa chát chúa. Một dấu hiệu cảnh báo dữ tợn khơi mào cho sự sắp sửa tấn công không hề có khoan nhượng. Nhằm làm lá chắn bảo vệ để xua đuổi những kẻ gian trá ra khỏi vùng cấm. Đồng thời muốn nhắn nhủ nơi đây là bất khả xâm phạm.
Một hôm thằng Bèo đi học về, vừa đến ngõ không thấy Numi chạy ra mừng rỡ như mới ngày hôm qua. Thấy quá đỗi lạ, khác xa với thường ngày. Một cảm giác bất an len lỏi vào não bộ. Nó đứng tần ngần nhìn vào trước sân, thấy sau nhà đông đúc người lui tới. Họ đang làm gì đó, những cái dáng vội vàng không quá rõ ràng bởi cây xoài to đùng che khuất. Vào đến nhà nó điếng lặng, hai chân như lún sâu dưới lòng đất khi nghe mẹ báo tin: Numi đã bị xe tải cán chết! Giờ mọi người đang chuẩn bị làm thịt. Bèo bưng mặt khóc, hai hàng nước mắt rơi xối xả xuống chiếc áo trắng ướt đẫm! Nó quăng chiếc cặp vội vàng chạy ra phía sau, nhìn cái xác Numi đang trong đống rơm với ngọn lửa phừng phực. Bèo hét lên rồi lao tới, may mà được những người đàn ông xung quanh kéo ra! Nó dùng giằng trong niềm tuyệt vọng bởi những cánh tay níu giữ với sức lực rắn chắc, muốn lao vào ôm Numi ra khỏi đống lửa. Nó khóc tức tưởi, miệng la to: “Trả Numi lại cho tôi… trả lại cho tôi...trả lại...trả lại...trả…” cứ thét lên đến khi hoàn toàn mất tiếng rồi im re ngồi bệt xuống trong bất lực nghẹn ngào.
Những người chung quanh an ủi, những câu nói càng phẫn nộ khi nghe:
- Chỉ là con chó thôi mà, nó chết thì làm thịt ăn chứ để cũng có sống lại đâu.
Bèo giãy giụa hai chân cào xuống đất liên tục, những ngón chân đã rỉ máu. Nhưng chẳng đau hơn, khi nhìn những gì đang hiện diện trước mắt. Đứt từng khúc ruột, nước mắt ngắn dài nhìn người ta làm thịt Numi trong tiếng cười hả hê. Những nụ cười ấy chẳng khác tiếng thét của quỷ dữ trong âm u rùng rợn. Những tiếng nói lạnh lùng đầy sát khí như tên đồ tể tay cầm dao sắc nhọn, mặt vô cảm, mắt dọa sa, rạch nát nội tạng của thằng Bèo. Nó trách người xung quanh: “Tại sao có thể làm vậy với một con vật chỉ biết trung thành luôn bảo vệ tài sản cho gia chủ, là tình bạn ấu thơ của biết bao nhiêu đứa trẻ! Vì sao họ có thể ăn thịt một cách tàn độc tới như vậy”. Bèo lịm đi trong những vòng tay với gương mặt hớn hở và tiếng nói lạnh lùng.
Vậy là từ nay về sau cái nhà này sẽ không còn tiếng chó sủa mỗi khi có người lạ đi vào. Không còn những ngày thằng Bèo đi học về Numi chạy ra trước ngõ vẫy đuôi mừng rỡ rồi quấn quýt trong sự thương yêu giữa chó với người. Giống chính bản thân của thằng Bèo ngày ấy! Hồi đó hay đứng trước hàng rào, mắt trông ra đầu ngõ, cái nôn nao chờ đợi như ngọn lửa đang cháy phừng phực trong lòng. Ngọn lửa ấy cũng vụt tắt lịm vì niềm vui bỗng dâng trào trỗi dậy! Xa xa đã thấy cái dáng mẹ vừa mới đi chợ về. Chắc chắn một điều trong chiếc giỏ ấy có một ít quà bánh dành cho con. Cũng như Numi đã chờ thằng Bèo đi học về tới đầu ngõ, hai tai ngẩy ngẩy và chiếc đuôi lúc lắc báo hiệu nó đang rất mừng rỡ! Thằng Bèo xoa đầu, mở cặp lấy một gói sữa tươi.
Buổi tiệc ăn thịt chó diễn ra xong xuôi. Mọi người ra về trong ngà ngà hơi rượu. Thằng Bèo vẫn đứng thất thần nhìn xung quanh nhà với nỗi buồn mênh mang. Ba tới vỗ vai an ủi:
- Thôi! Chỉ là một con chó! Mày đau buồn mà làm gì cho mệt thân mệt xác. Con chó nó chết chứ có phải tao chết đâu mà làm quá lên.
Thằng Bèo lấy tay lau nước mắt, nói trong nỗi buồn tột đỉnh của sự mất mát lẫn khốn khổ vô ngàn.
- Nó chết rồi sao không chôn, mà lại ăn thịt. - Bèo nói những lời nghẹn ngào đứt quãng.
Ba lắp bắp chẳng trọn câu
- Thì… thì… nó chết rồi mới làm thịt mà ăn, nếu chôn đi thì quá uổng phí...
Thằng Bèo còn khóc lóc, nó kể lại:
- Ngày ấy nếu không có Numi thì nhà mình đã mất hết mấy tấn lúa rồi. Ba nhớ lại xem: cái ngày lúa ở ngoài đồng chở về để trong sân! Đêm đó trong lúc đi tiểu con thấy có bốn người đang đứng ở phía trước hàng rào! Rình xem thì thấy đang họ lén lút mở cửa rào chuẩn bị vào trộm lúa. Họ rinh một bao đưa lên vai chuẩn bị rời đi. Sợ quá con không dám la lên! May mà lúc đó Numi nó vụt ra nhanh nhẹn, sủa inh ỏi rồi rượt cắn đuổi! Họ đành phải bỏ bao lúa xuống mà thục mạng chạy đi. Nếu lúc đó không có Numi thì chẳng phải nhà mình đã mất sạch lúa rồi sao?
Ba gục đầu hối lỗi vì đã ăn thịt con chó mà vốn dĩ từ xưa đến giờ loài chó luôn trung thành, bảo vệ gia đình cả người và tài sản. Cha nhớ ra có một lần đi ra đồng cuốc đất! Con rắn trong hang chui ra chuẩn bị táp. Numi tinh hơi lao tới tấn công giết chết con rắn ngay tức thì, nếu không có Numi chắc lúc ấy cha đã toi mạng, đó là loài rắn cực độc rất hiếm khi xuất hiện ở cái xứ này. Vậy mà hôm nay chỉ vì cái miếng ngon, miếng no của bản thân mà ba lại nỡ lòng đi ăn thịt chó! Đó không phải là lấy oán trả ơn hay sao? Ba nhẹ nhàng vỗ vào vai Bèo rồi thầm thì trong sự hổ thẹn tột độ. Những hơi men đã tiêu tan, chỉ còn lại sự tội lỗi đã bám đầy chất giọng.
- Từ nay về sau ba sẽ vĩnh viễn không bao giờ ăn thịt chó nữa.
Thằng Bèo lặng lẽ bỏ đi ra trước ngõ. Từ nay về sau hình dáng của Numi chỉ còn lại trong ký ức của những tháng ngày êm đềm rất an nhiên. Sẽ có trong tuổi thơ là những cái ve vuốt, những cái vẫy đuôi, những cái quấn quýt dưới đôi chân bé nhỏ. Đó sẽ là một khoảng trời nhung nhớ hoài niệm về những ký ức có Numi tồn tại, cũng là một dấu mốc đẹp nhất của tuổi nhỏ đầu đời.
Bèo đứng trước hàng rào nhìn thẳng ra đầu ngõ mà thấy lòng mình dâng lên niềm thương nhớ vô bờ! Rơi hai hàng nước mắt, miệng lẩm bẩm thì thầm “vĩnh biệt nhé, tình bạn ấu thơ tôi. Một tình bạn không hề có lợi dụng gian dối, chỉ có trung thành và yêu thương bất tận. Dù đồng loại có quay lưng hắt hủi, thay lòng đổi dạ với những mưu mô xảo quyệt! Loài chó vẫn một lòng quý mến, yêu thương vô điều kiện, chẳng phân biệt chủ hay giàu hay nghèo! Dù con người có bất cứ lỗi lầm gì với nó, nó vẫn thứ tha, vẫn ôm trọn nghĩa trung thành. Đó là hạt mầm của sự tử tế đã hơn hẳn loài người. Trong thế giới của loài người, lòng trung thành là một món hàng có giá trị trao đổi, nhưng trong thế giới của loài chó, lòng trung thành là một tôn giáo, một đức tin mà chúng sẵn sàng tử vì đạo.
Quang Nguyễn
Thằng Bèo khoái chí cười hớn hở trên đường trở về nhà. Cái chân vội vã kèm với tâm trạng phơi phới, giục phải bước nhanh thêm. Hôm nay là ngày đặc biệt vui nhất! Vì mới được bạn học tặng cho một chú chó con. Màu lông vàng tơ, đôi mắt tinh ranh, chắc hẳn sau này nó sẽ khôn lanh biết quý mến người chủ. Vậy là về sau Bèo đã chính thức trở thành chủ nhân của chú chó vốn dĩ rất quý hiếm ở trong cái xóm này. Người ta vẫn hay gọi đó là giống chó xù. Không những tinh khôn đáng yêu, nó còn có bộ lông xù ra trông như những sợi tơ lụa óng ả! Khác biệt so với những loại chó khác. Nó đặt tên là Numi. Nhìn cái gương mặt rộn rã niềm vui đủ biết nó thương Numi đến chừng nào. Không thương sao được vì Numi phải xa chó mẹ và chó anh, chó chị, chó em để về sống cùng nhà. Nó là một người có máu cực kỳ thương động vật, nhất là loại chó, mèo. Cũng có thể Bèo là con một chẳng có anh chị em nào để chơi cùng trong gia đình, tối ngày chỉ thui thủi một mình bên quả bóng tròn, từng viên bi nhỏ, khẩu súng nước và những chiếc xe bằng nhựa. Nhưng các loại ấy đều vô tri không có sự sống, huống gì chơi một mình thì chẳng có thú vị, sẽ chán, được vài ngày lại vứt lung tung, đi tìm thú vui mới. Nhiều khi muốn có ai chơi cùng phải tới xóm trên rủ mấy đứa nhỏ cho có bạn có nhóm! Đôi khi cũng bị chúng nó ức hiếp, tệ hơn nữa là công cụ cho lũ trẻ tiêu khiển. Biết thế! Bèo đành cam chịu! Nó hiểu nếu không chấp nhận sẽ chẳng ai chơi cùng. Giờ thì rất khác, đã có bạn trong nhà. Tuy chỉ là loài chó nhưng dẫu sao vẫn nghe được tiếng sủa, rượt đuổi rồi vui đùa cùng nhau. Rồi từ đây, những lần Bèo đi học nhà trường sẽ phát sữa học đường kèm bánh quy dinh dưỡng, nó ăn bánh quy, nhường phần sữa cho Numi uống. Dự tính xin tiền mẹ mua tặng một chiếc lục lạc để đeo vào cổ chú chó, mỗi lần di chuyển nghe lẻng xẻng vui tai. Nhờ chị Hoa gần nhà may cho Numi vài chiếc áo. Cứ chiều chiều dắt đi dạo quanh từ xóm trong đến ngoài! Nghĩ đến thế thấy khoái chí vô cùng.
Những giọt mồ hôi ướt đẫm đang rịn trên chiếc áo trắng tinh, khăn quàng đỏ cứ bay bay theo nhịp chân nhanh. Bèo quên hết mệt mỏi, vừa về tới đầu ngõ miệng liên tục gọi to: “Mẹ ơi - Ba ơi”, rồi vội vàng chạy vào nhà mở cặp lấy gói sữa, đổ vào cái chén nhỏ đặt xuống cho con Numi. Ba mẹ đang ăn cơm ở nhà dưới, nó ôm Numi chạy xuống khoe:
- Con mới được thằng Nam học cùng cho con chó. Từ nay về sau con sẽ làm bạn với nó.
Ba ngước nhìn Numi bên nồi canh nóng hổi, miệng nhai nuốt chậm rãi, rồi ngó sang Bèo nói:
- Người không làm bạn mà đi làm bạn với con chó. Nuôi chi ba cái thứ đó nó dơ nhà bẩn cửa. Thôi đi vào trong thay đồ rồi ra ngồi ăn cơm.
Mẹ không thèm nhìn đến Numi! Ba mẹ không hề yêu động vật như chính bản thân nó. Vả lại căn nhà từ xưa đến giờ không hề có chó mèo! Giờ phải nuôi, rồi cho ăn hằng ngày, lại phải dọn dẹp vệ sinh mỗi khi nó tiểu tiện. Chưa nói khi lớn lên ra đường cắn người thì phải bỏ tiền ra đền bù, đang yên lành tự nhiên lại rước họa? Bao nhiêu phiền toái lại hiện rõ trong đôi mắt của ba mẹ, lộ vẻ không hài lòng khi có sự xuất hiện của Numi. Đó là sự thật! Trong xóm này không thiếu các vụ chó cắn người. Chủ nhân phải tới nhà xin lỗi, đồng thời lo tiền để họ tiêm phòng dại.
- Nói gì thì nói! Mẹ còn làm bao nhiêu chuyện trong nhà, không có thời gian đâu mà chăm sóc cho chó. Con nuôi thì tự mà lo. - Nói thì nói vậy, nhưng mẹ nhìn sang ba nhưng một cuộc hội ý, sẽ mang Numi cho người khác. Ba hiểu ý chợt mỉm cười gật đầu.
- Con sẽ chăm sóc cho Numi. Ba mẹ yên tâm. - Bèo dõng dạc nói dứt khoát.
- Cái gì! Numi hả? Chó thì nói đại là chó đi, làm như là con người phải cần có tên. Thế có cần đặt họ cho nó rồi làm giấy khai sinh luôn không? - Ba nói, nụ cười vẫn chưa tắt trên môi.
Ba Mẹ cười cho một việc làm hết sức ngớ ngẩn của con trai mình. Nhưng, cũng khó mà mang Numi cho người khác nuôi, thừa hiểu cái tính của đứa con mình, không thấy Numi nó sẽ nhảy dựng lên khóc lóc, có khi chẳng ăn cơm, tệ hơn nữa là không chịu đi học. Thôi thì cứ để đó tính sau.
Thằng Bèo biết dù nói thế nào ba mẹ cũng không hiểu, chỉ có những người yêu động vật mới thật sự thấy chúng đáng yêu gần gũi đến chừng nào. Tình thương dành cho thú nuôi cũng tương tự như con người với nhau.
- Từ nay về sau mẹ nấu cơm nhiều hơn một tí! Có phần cho Numi ăn! Để nó đói thì tội nghiệp lắm.
Ba thở dài lắc đầu ngán ngẩm. - Ba nói:
- Cái thân mày ốm nhom ốm nhách như con cò ma mà không lo, lại đi sợ con chó nó đói. Thiệt tình hết biết.
Thằng Bèo nở nụ cười yêu thương, trên tay vẫn còn ôm Numi rồi đưa tay vuốt vuốt! Chưa bao giờ nó thấy vui sướng như lúc này. Cái ngày bạn Nam cùng lớp có hứa, khi nào chó ở nhà đẻ sẽ cho Bèo một con. Bèo mừng dữ dội, sẵn sàng làm bất cứ cái gì mỗi khi Nam nhờ vả hoặc ra lệnh sai khiến, vì đó là giống chó xù không dễ gì mà có được. Đến khi chó nhà Nam đã sinh ra, thằng Bèo nôn nóng vội vàng muốn bắt đi ngay. Theo yêu cầu của người bạn học, phải cho chó con ở lại thêm một thời gian để bú mẹ đến khi nào cứng cáp rồi tới lấy. Việc bắt đi quá vội sẽ rất tội nghiệp cho một chú chó mới vừa kịp ra đời mà thiếu hơi ấm mẹ. Bèo nghe có lý nên cũng ráng đợi chờ cho tới ngày hôm nay.
Thằng Bèo cứ ôm Numi mà chưa chịu ăn cơm. Càng nhìn càng thấy thương làm sao. Trông cái mặt của Numi rất lơ đãng tội nghiệp! Nó vừa xa mẹ, tạm biệt anh em mà đi đến nơi này. Thằng Bèo thì thầm: “nhớ mẹ lắm rồi phải không? Về đây tao thương mày như em ruột trong nhà”. Câu nói ấy khiến ba mẹ phải toát lên cười ngây ngất, vì trên đời có ai con người mà đi nhận loài vật làm em ruột bao giờ. Nó lấy tay vỗ nhẹ vào đầu Numi, quay sang nói với mẹ:
- Mai mẹ cho con xin tiền để mua cái lục lạc đeo cho Numi nha?.
Mẹ cau mày với câu nói vừa phát ra từ miệng của thằng con trai độc nhất.
- Không lục lạc, lục đục gì hết. Bộ tiền dư hay sao? Để cho mày nuôi là may lắm rồi, ở đó mà còn lục với chả lạc.
Gương mặt thằng Bèo chợt thoáng lên buồn hiu! Nó ôm Numi quay lưng đi về phía nhà trên rồi tiếp tục cho uống sữa. Vậy là từ nay đi học nó phải nhịn ăn để dành tiền mà mua lục lạc. Chắc chắn nó sẽ mua được, chiếc lục lạc ấy không sớm muộn gì cũng nằm trên cổ của Numi, nghĩ thế Bèo thấy bản thân đỡ tủi đi phần nào.
Đêm đó Numi cứ ẳng ẳng dưới góc bếp vì chỗ xa lạ, nơi ở khi không có chó mẹ bên cạnh. Tiếng kêu của nó nghe thảm thiết khiến thằng Bèo muốn đứt từng khúc ruột. Nó xuống ôm Numi vào lòng rơi hai hàng nước mắt, đôi tay cố vỗ về an ủi: “mày cố lên, rồi vài ngày nữa cũng sẽ quen chỗ mới”. Ba mẹ bực bội vì không tài nào chợp mắt được! Con chó cứ ẳng gào liên hồi nghe điếc tai khó chịu. Riêng thằng Bèo cũng mất ngủ, không phải vì tiếng kêu của con chó, mà thương cảm tội nghiệp chẳng khác gì như em bé nhỏ xa nhà. Tự trách bản thân mình “sao không để Numi thêm một thời gian ở cạnh chó mẹ rồi hãy tới bắt về” trong đầu nó bỗng nhiên hiện lên một dòng suy nghĩ trông rất lạ thường “hay là ngày mai mang trả nó lại cho chó mẹ, dù sao cũng không thể buộc con phải xa mẹ khi còn quá non nớt. Nhưng cũng không được vì mình chẳng thể nào mang đi trả, không lòng nào muốn nó xa rời mình, chưa nói đến thằng Nam sẽ đổi ý lấy lại đồng thời không cho nữa”.
Nghe Numi kêu gào làm thằng Bèo nhớ lại cái cảm giác một mình ở nhà cách đây hơn hai năm về trước: Lúc đó cha mẹ đi đám cưới ở dưới huyện, gặp lại bạn cũ rồi tay bắt mặt mừng, tổ chức tiệc tùng đến quá khuya mới trở về. Thằng Bèo một mình ở nhà cứ đi tới đi lui, thấy xung quanh quạnh quẽ, ngoài kia đêm tối im ắng như Trái Đất chỉ tồn tại một người. Dù cơn gió làm cánh cửa sổ va đập cũng đủ nó giật mình rồi khóc thét giữa căn nhà trống trơn. Ngồi ngóng trước cửa miệng cứ gọi “mẹ ba” kêu mãi đến cả khàn cổ họng. Lúc ấy Bèo chỉ mới có vừa tròn năm tuổi! Cũng là lần đầu tiên nó xa mẹ xa ba. Giờ nhìn Numi mà lòng buồn não nùng, dâng lên cảm giác âm ỉ như gặp bản sao của chính mình lên năm. Nó đành bóp bụng mà để, nhất quyết không trả về.
Những đêm đầu tiên cả nhà đều khó ngủ vì tiếng kêu não ruột của chú chó Numi. Dần dần rồi cũng quen thích nghi với môi trường mới mẻ, gia đình không còn đinh tai nhức óc như những đêm đầu mới về. Ba mẹ đã đồng ý cho Numi ở lại. Chẳng phải hai người đã đổi tính chuyển sang cảm thông với Bèo và thương yêu động vật. Chẳng qua nó là công cụ để hai ông bà chế ngự thằng con khi chẳng chịu nghe lời. Mỗi khi Bèo không thèm học bài, không vâng lời ba mẹ. Cái điệp khúc quen thuộc sẽ được bật lên từ cửa miệng hai người, như một chiếc máy thâu thanh đúng một ngữ điệu “tao đem con chó cho người ta bây giờ”. Thật bất ngờ, câu nói không quá mạnh nhưng có sức công phá ghê gớm, đủ hiệu quả làm Bèo e dè rồi răm rắp mà nghe theo. Từ đó Numi mỗi ngày một lớn nhanh. Mỗi lần Bèo đi học về Numi thường chạy ra đầu ngõ rồi vẫy đuôi mừng rỡ quấn quýt không rời dưới cẳng chân. Quà cho Numi là một gói sữa được ban phát ở trường. Có thể nhờ thứ sữa này mà mỗi ngày Numi thêm phát triển. Nó với thằng Bèo như hình với bóng! Bất cứ đi đâu cũng có đôi, chẳng rời bất cứ phút giây nào. Trừ những giờ Bèo đi học, mặc dù vậy Numi vẫn chạy tới trước ngõ, đuổi lắm mới chịu trở vô nhà.
Đến lúc ba tháng hè thằng Bèo theo dì đi về quê ngoại như mọi năm thường lệ! Vậy là đành phải xa Numi ba tháng dài lê thê. Ngày thằng Bèo bước lên xe! Numi chẳng chịu ăn, đi ra nằm trước sân với đôi mắt buồn thẳm. Nó tức tốc chạy theo chiếc xe vừa mang cái bóng Bèo rời khỏi ngõ! Được một quãng Bèo phải xuống xe đuổi nó về. Thế nhưng Numi không chịu về, đứng đó nhìn theo chiếc xe càng lúc càng đi xa! Thằng Bèo nhìn lại mà thấy lòng buồn vô tận, nếu chủ xe cho phép chắc chắn nó sẽ mang theo cùng.
Rồi ba tháng hè sắp trôi qua. Ba tháng không dài, cũng không gọi là quá ngắn. Nó đủ làm lối nhỏ nhuộm đỏ màu sắc của xác phượng, vài chùm hoa sót lại trên cây cũng đang đợi chờ thoát ly hoàn trả vẻ nguyên sơ. Một tín hiệu như thay lời nói “chào tạm biệt nhé mùa hè”. Thằng Bèo cũng trở về quê chuẩn bị năm học mới. Màu da của nó bây giờ đã đen ngăm hơn xưa. Ở quê ngoại suốt ngày rong ruổi với nắng chang chang để chơi cùng chúng bạn. Nắng Miền Trung khắc nghiệt như một tấm áo, khoác lên da là cái màu cháy rám đen thủi đen thui. Tới nỗi khó có ai nhận ra thằng Bèo ốm như cây tre, người lầm lũi của ngày nào trong xóm. Giờ thì mập mạp hơn trước, da đen bóng với cái tướng vội vàng. Trên đường đi gặp những người quen nó đều chào hỏi. Trái lại chẳng ai biết đó là thằng nào. Mãi nhìn lâu họ mới nhận ra nhờ giọng nói quen thuộc “à thì ra là thằng Bèo, con của anh Năm Thành, nhà ở xóm giữa! Ôi tổ cha, mới có mấy tháng mà trông lớn quá trời”. Vậy mà khi vừa về đến đầu ngõ Numi chạy ra mừng rỡ vẫy đuôi, quấn quýt dưới chân như thuở nào thằng Bèo đi học về. Chẳng thể ngờ nó vẫn nhận ra người chủ nhân đã xa vắng suốt ba tháng hè dài. Rồi khi trở về với cái thân hình lột xác không còn như lúc trước. Vậy mà những người gần gũi thân thiết từ thuở nhỏ vẫn không biết đồng thời nhận ra ngay từ lúc ban đầu: đây thằng Bèo rồi khẳng định chắc chắn chính là nó. Dù thằng Bèo có khác thế nào đi chăng nữa nhưng với Numi vẫn nhận ra ngay từ phía xa xa. Cũng có lẽ nó đã quen mùi vì đã gần nhau từ lúc mới đem về cho tới tận bây giờ.
Ba năm sau con chó Numi càng lớn càng khôn hơn. Từ ngày có nó, nhà chẳng có con chuột nào dám phá phách như trước. Bao nhiêu gia đình bị kẻ gian đột nhập vào lấy trộm đồ, riêng nhà thằng Bèo chưa từng xảy ra. Đố thằng trộm dám bước chân vào vì đã có Numi canh giữ rất nghiêm ngặt. Từ cửa trước đến cửa sau, từ cây xoài trái sum sê trước sân, tới bụi chuối sau hè. Numi đi tuần khắp nhà, miễn xuất hiện kẻ lạ mặt rón rén có ý đồ đen tối sẽ được tặng ngay những tiếng sủa chát chúa. Một dấu hiệu cảnh báo dữ tợn khơi mào cho sự sắp sửa tấn công không hề có khoan nhượng. Nhằm làm lá chắn bảo vệ để xua đuổi những kẻ gian trá ra khỏi vùng cấm. Đồng thời muốn nhắn nhủ nơi đây là bất khả xâm phạm.
Một hôm thằng Bèo đi học về, vừa đến ngõ không thấy Numi chạy ra mừng rỡ như mới ngày hôm qua. Thấy quá đỗi lạ, khác xa với thường ngày. Một cảm giác bất an len lỏi vào não bộ. Nó đứng tần ngần nhìn vào trước sân, thấy sau nhà đông đúc người lui tới. Họ đang làm gì đó, những cái dáng vội vàng không quá rõ ràng bởi cây xoài to đùng che khuất. Vào đến nhà nó điếng lặng, hai chân như lún sâu dưới lòng đất khi nghe mẹ báo tin: Numi đã bị xe tải cán chết! Giờ mọi người đang chuẩn bị làm thịt. Bèo bưng mặt khóc, hai hàng nước mắt rơi xối xả xuống chiếc áo trắng ướt đẫm! Nó quăng chiếc cặp vội vàng chạy ra phía sau, nhìn cái xác Numi đang trong đống rơm với ngọn lửa phừng phực. Bèo hét lên rồi lao tới, may mà được những người đàn ông xung quanh kéo ra! Nó dùng giằng trong niềm tuyệt vọng bởi những cánh tay níu giữ với sức lực rắn chắc, muốn lao vào ôm Numi ra khỏi đống lửa. Nó khóc tức tưởi, miệng la to: “Trả Numi lại cho tôi… trả lại cho tôi...trả lại...trả lại...trả…” cứ thét lên đến khi hoàn toàn mất tiếng rồi im re ngồi bệt xuống trong bất lực nghẹn ngào.
Những người chung quanh an ủi, những câu nói càng phẫn nộ khi nghe:
- Chỉ là con chó thôi mà, nó chết thì làm thịt ăn chứ để cũng có sống lại đâu.
Bèo giãy giụa hai chân cào xuống đất liên tục, những ngón chân đã rỉ máu. Nhưng chẳng đau hơn, khi nhìn những gì đang hiện diện trước mắt. Đứt từng khúc ruột, nước mắt ngắn dài nhìn người ta làm thịt Numi trong tiếng cười hả hê. Những nụ cười ấy chẳng khác tiếng thét của quỷ dữ trong âm u rùng rợn. Những tiếng nói lạnh lùng đầy sát khí như tên đồ tể tay cầm dao sắc nhọn, mặt vô cảm, mắt dọa sa, rạch nát nội tạng của thằng Bèo. Nó trách người xung quanh: “Tại sao có thể làm vậy với một con vật chỉ biết trung thành luôn bảo vệ tài sản cho gia chủ, là tình bạn ấu thơ của biết bao nhiêu đứa trẻ! Vì sao họ có thể ăn thịt một cách tàn độc tới như vậy”. Bèo lịm đi trong những vòng tay với gương mặt hớn hở và tiếng nói lạnh lùng.
Vậy là từ nay về sau cái nhà này sẽ không còn tiếng chó sủa mỗi khi có người lạ đi vào. Không còn những ngày thằng Bèo đi học về Numi chạy ra trước ngõ vẫy đuôi mừng rỡ rồi quấn quýt trong sự thương yêu giữa chó với người. Giống chính bản thân của thằng Bèo ngày ấy! Hồi đó hay đứng trước hàng rào, mắt trông ra đầu ngõ, cái nôn nao chờ đợi như ngọn lửa đang cháy phừng phực trong lòng. Ngọn lửa ấy cũng vụt tắt lịm vì niềm vui bỗng dâng trào trỗi dậy! Xa xa đã thấy cái dáng mẹ vừa mới đi chợ về. Chắc chắn một điều trong chiếc giỏ ấy có một ít quà bánh dành cho con. Cũng như Numi đã chờ thằng Bèo đi học về tới đầu ngõ, hai tai ngẩy ngẩy và chiếc đuôi lúc lắc báo hiệu nó đang rất mừng rỡ! Thằng Bèo xoa đầu, mở cặp lấy một gói sữa tươi.
Buổi tiệc ăn thịt chó diễn ra xong xuôi. Mọi người ra về trong ngà ngà hơi rượu. Thằng Bèo vẫn đứng thất thần nhìn xung quanh nhà với nỗi buồn mênh mang. Ba tới vỗ vai an ủi:
- Thôi! Chỉ là một con chó! Mày đau buồn mà làm gì cho mệt thân mệt xác. Con chó nó chết chứ có phải tao chết đâu mà làm quá lên.
Thằng Bèo lấy tay lau nước mắt, nói trong nỗi buồn tột đỉnh của sự mất mát lẫn khốn khổ vô ngàn.
- Nó chết rồi sao không chôn, mà lại ăn thịt. - Bèo nói những lời nghẹn ngào đứt quãng.
Ba lắp bắp chẳng trọn câu
- Thì… thì… nó chết rồi mới làm thịt mà ăn, nếu chôn đi thì quá uổng phí...
Thằng Bèo còn khóc lóc, nó kể lại:
- Ngày ấy nếu không có Numi thì nhà mình đã mất hết mấy tấn lúa rồi. Ba nhớ lại xem: cái ngày lúa ở ngoài đồng chở về để trong sân! Đêm đó trong lúc đi tiểu con thấy có bốn người đang đứng ở phía trước hàng rào! Rình xem thì thấy đang họ lén lút mở cửa rào chuẩn bị vào trộm lúa. Họ rinh một bao đưa lên vai chuẩn bị rời đi. Sợ quá con không dám la lên! May mà lúc đó Numi nó vụt ra nhanh nhẹn, sủa inh ỏi rồi rượt cắn đuổi! Họ đành phải bỏ bao lúa xuống mà thục mạng chạy đi. Nếu lúc đó không có Numi thì chẳng phải nhà mình đã mất sạch lúa rồi sao?
Ba gục đầu hối lỗi vì đã ăn thịt con chó mà vốn dĩ từ xưa đến giờ loài chó luôn trung thành, bảo vệ gia đình cả người và tài sản. Cha nhớ ra có một lần đi ra đồng cuốc đất! Con rắn trong hang chui ra chuẩn bị táp. Numi tinh hơi lao tới tấn công giết chết con rắn ngay tức thì, nếu không có Numi chắc lúc ấy cha đã toi mạng, đó là loài rắn cực độc rất hiếm khi xuất hiện ở cái xứ này. Vậy mà hôm nay chỉ vì cái miếng ngon, miếng no của bản thân mà ba lại nỡ lòng đi ăn thịt chó! Đó không phải là lấy oán trả ơn hay sao? Ba nhẹ nhàng vỗ vào vai Bèo rồi thầm thì trong sự hổ thẹn tột độ. Những hơi men đã tiêu tan, chỉ còn lại sự tội lỗi đã bám đầy chất giọng.
- Từ nay về sau ba sẽ vĩnh viễn không bao giờ ăn thịt chó nữa.
Thằng Bèo lặng lẽ bỏ đi ra trước ngõ. Từ nay về sau hình dáng của Numi chỉ còn lại trong ký ức của những tháng ngày êm đềm rất an nhiên. Sẽ có trong tuổi thơ là những cái ve vuốt, những cái vẫy đuôi, những cái quấn quýt dưới đôi chân bé nhỏ. Đó sẽ là một khoảng trời nhung nhớ hoài niệm về những ký ức có Numi tồn tại, cũng là một dấu mốc đẹp nhất của tuổi nhỏ đầu đời.
Bèo đứng trước hàng rào nhìn thẳng ra đầu ngõ mà thấy lòng mình dâng lên niềm thương nhớ vô bờ! Rơi hai hàng nước mắt, miệng lẩm bẩm thì thầm “vĩnh biệt nhé, tình bạn ấu thơ tôi. Một tình bạn không hề có lợi dụng gian dối, chỉ có trung thành và yêu thương bất tận. Dù đồng loại có quay lưng hắt hủi, thay lòng đổi dạ với những mưu mô xảo quyệt! Loài chó vẫn một lòng quý mến, yêu thương vô điều kiện, chẳng phân biệt chủ hay giàu hay nghèo! Dù con người có bất cứ lỗi lầm gì với nó, nó vẫn thứ tha, vẫn ôm trọn nghĩa trung thành. Đó là hạt mầm của sự tử tế đã hơn hẳn loài người. Trong thế giới của loài người, lòng trung thành là một món hàng có giá trị trao đổi, nhưng trong thế giới của loài chó, lòng trung thành là một tôn giáo, một đức tin mà chúng sẵn sàng tử vì đạo.
Quang Nguyễn