📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

:: TÂM ::

1.032 trả lời, 131.742 lượt xem — Trang 25 / 35
Cám ơn MT ghé thăm & để lại thơ .
Chúc em & gia đình an vui.

Chị 7

Tb : "Tháng Tư Đen" là 7 buồn lắm em ơi ![:(]


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Một chữ XẢ



Đề tài hôm nay là một chữ XẢ. Quí Vị biết ngược với xả là gì không? Là cố chấp, nắm chặt. Cố là chặt, chấp là nắm; cố chấp là nắm chặt. Khác với nắm chặt là buông bỏ. Mới nghe đơn giản quá nhưng xét kỹ, Quí Vị sẽ thấy tất cả chúng ta sống trên thế gian này, ai cũng than buồn than khổ, gốc tại cố chấp thôi, chớ không có gì khác. Bây giờ muốn hết buồn, hết khổ thì chúng ta phải làm sao? Phải xả, phải buông bỏ. Buông bỏ thì hết khổ.. Như vậy quá giản đơn, quá tầm thường. Chỉ cần Quí Vị thực hiện được điều chúng tôi nhắc thì sẽ bớt khổ ngay trong cuộc sống hiện tại này.Lâu nay chúng ta cố chấp những gì mà bây giờ phải buông xả ?Người thế gian luôn luôn nghĩ ai làm trái ý mình thì mình buồn, mình giận. Buồn giận nên bỏ liền hay nên giữ mãi? Có người thường hay nói: “Con giận người đó hai, ba chục năm không quên.” Giận hai, ba chục năm không quên thì nghe như khẳng khái lắm nhưng thật ra là dại, là khổ, chớ có hay gì đâu.Quí Vị nghĩ trên thế gian này chung quanh mình nào xóm giềng, thân tộc v.v… có bao giờ hoàn toàn không đụng chạm nhau đâu? Người ta nói vợ chồng như chén trong sống. Chén úp trong sống thế nào cũng có khua, huống là xóm giềng, thân tộc làm sao vừa ý mình hết, mà trái ý thì mình giận. Giận rồi chứa trong tâm. Chứa là cố chấp. Giận một người chứa trong lòng, giận hai người cũng chứa trong lòng. Nếu giận một trăm người thì sao? Chứa cả một trăm cái giận trong lòng, làm sao chịu nổi.Quí vị xét khi mình đang vui vẻ mà bỗng nhớ tới người mình giận thì lúc đó gương mặt quạu xuống liền. Sở dĩ chúng ta ngủ không ngon là cũng tại giận đó. Khi nào nằm nhớ lại hôm qua, hôm kia ai làm trái ý mình liền nổi giận lên, thì hết ngủ. Đó là chứa chấp oán hờn. Chứa chấp là khổ. Ta đang vui vẻ tươi mát mà chứa một cái giận, cũng như đem cục than bỏ trong tay hay trong da, trong thịt mình vậy. Nếu cục than bỏ trong tay, trong da, trong thịt thì sao? Nóng, khó chịu. Vậy mà lòng mình chứa một trăm cục than thì người này khổ nhiều ít? Khổ thứ nhất là khô héo vì ngủ không ngon, ăn không ngon. Giận quá làm sao ăn ngon, ngủ ngon được. Khổ thứ hai là giận làm cho mình dễ xấu. Quí vị thấy mỗi lần nổi giận lên gương mặt mình thế nào? Nổi giận lên thì con mắt đỏ ngầu, mặt đổi màu đổi sắc, không còn tốt đẹp nữa. Cả trăm cái giận ở trong lòng thì nó đốt riết mình khô héo, xấu xa. Như vậy ôm ấp cái giận mấy chục năm là khôn ngoan hay thiếu khôn ngoan?Bởi vậy nên người biết tu ai nói gì trái ý, mình giận chút rồi bỏ đi, xả đi. Giận làm chi, ngu! Ôm cái giận là ngu chớ không phải khôn, tội gì ôm cho khổ. Trong nhà Phật có câu: “Tăng hận bất cách túc” nghĩa là Tăng (người tu) giận không quá một đêm. Chúng ta là Phàm tăng nên tham sân si cũng còn, vì vậy gặp việc trái ý cũng giận. Nhưng giận chút thôi rồi bỏ, chớ không nên chấp chứa. Người thế gian thường thích chứa, chứa năm này qua năm nọ. Họ tưởng như vậy là hay, là khôn mà không ngờ đó là tự chuốc họa vào mình, tự đeo khổ cho mình chớ không có lợi gì hết. Vì vậy nên Phật dạy phải XẢ hết những giận hờn. Chứa chấp vừa bị khổ trong hiện tại, mà còn khổ cả vị lai nữa.Trong kinh Phật dạy, người khi sắp bỏ thân này qua đời khác thì nghiệp thương và nghiệp ghét sẽ đi theo. Bởi vì thương ai thì ta nhớ người đó, ghét ai cũng nhớ kẻ đó. Như chúng ta ngồi ôn lại trong lòng, thì nhớ những người mình thương và những người mình ghét nhiều nhất phải không? Ghét không mất, thương cũng không mất. Vì vậy càng chứa sâu thì khi nhắm mắt các nghiệp đó dẫn mình đi đến chỗ thương hoặc chỗ ghét.Do đó khi chúng ta thọ thân sau, nếu ôm ấp nghiệp ghét nhiều quá thì đến những gia đình gặp toàn chuyện buồn phiền, hờn giận, không vui. Có bao giờ chúng ta muốn gặp những người mình ghét không? Không muốn. Ai cũng muốn gặp người mình thương. Nhưng trong lòng thù oán nhiều quá thì nó sẽ dẫn mình gặp lại những người thù oán. Nên hiện tại khổ mà vị lai cũng khổ luôn. Điều này rất thiết yếu.Chúng ta phải khéo đừng nuôi dưỡng oán thù trong lòng, nên buông bỏ hết. Cái gì qua rồi không chứa chấp nữa. Hơn thua, phải quấy, chuyện đó không có gì quan trọng. Quan trọng ở chỗ làm sao cuộc sống mình bình an, thanh thản, tươi vui. Đó mới là điều đáng lưu tâm. Chúng ta sống muốn hạnh phúc, muốn được an lạc thì nên giữ hay nên xả? Nên xả.. Vì vậy tôi nói tu muốn cho hết khổ thì phải xả, đừng chứa chấp. Đó là điều thứ hai.Điều thứ ba, chúng ta đừng cố chấp ý kiến mình là đúng, ý kiến người khác là sai. Bởi vì ở thế gian này không có gì là đúng cố định mà cũng không có gì là sai cố định. Chúng ta mở miệng nói với ai cũng “Tôi nghĩ thế này là đúng”. Nếu nói tôi nghĩ như vậy là đúng, người thứ hai nói tôi nghĩ thế khác mới đúng, thì hai cái đúng nó đụng nhau. Mình đúng theo cái nghĩ của mình, người khác đúng theo cái nghĩ của họ. Ai cũng đúng hết thì cãi lộn hay huề? Thế gian không ai chịu thua ai, mình đúng thì người khác sai, mà người khác đúng thì mình sai. Cho nên khi người ta nghĩ khác với mình, mà họ cho rằng họ đúng thì mình bực lên liền, và người kia cũng nổi tức vậy. Hai cái nổi tức sẽ đi đến khẩu chiến. Khẩu chiến không xong thì tới thân chiến.Như vậy chỉ một chữ Xả mà chúng ta được an ổn vui tươi. Cần gì phải nhiều. Một chữ mà biết tu là cả cuộc đời sống thoải mái, an vui. Ngược lại quí vị sẽ thấy mặt mày nhăn nhó hoài, bất mãn cái này, bất mãn cái nọ, bất mãn con cái, bất mãn vợ chồng, bất mãn xã hội… Mấy chục năm cứ nhăn nhó hoài, uổng một cuộc đời. Cho nên mình phải vui tươi xả bỏ, có mấy mươi năm ngắn ngủi, sống làm sao cho thảnh thơi, tạo phước lành để khi nhắm mắt được đến cõi lành, ở đó mà buồn giận làm chi cho khổ.Vậy mong Quí Vị nghe hiểu, ứng dụng tu để tất cả chúng ta sống trên thế gian này lúc nào cũng tươi cười, không còn buồn bực. Đến lúc nhắm mắt ra đi chúng ta cũng vui luôn. Đó là kết quả tốt đẹp của người Phật tử khéo tu.

ST
i-meo



Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Hay lắm , đoc bài trên của vDN
Vậy tặng 1 bài nha
 
 
============
 
Hoa tháng tư
 
 
Mọi…nụ hoa nào nở tháng tư
Củng là hoa dở với hoa dư
Vì cho nó báo cộng hòa tử
Và khiền  người ly biệt xứ cư
biết một điều là lai bất khứ
hiểu muời lẻ ấy  chiến  thành hư
Tịnh tâm tâm tịnh hà thời sự
Thì thấy là hoa nở chẳng dư
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-23 10:14:19Viet duong nhan>
NHƯ DÒNG THÁC CHẢY RA BIỂN ...
Hạnh Phúc Đối Diện Tử Sanh

Tác giả Matthieu Ricard(Plaidoyer pour le Bonheur)Nguyễn Thượng Chánh chuyển ngữ



Chết tuy xa mà gần. Xa, vì chúng ta nghĩ rằng nó chỉ đến sau nầy mà thôi; gần vì nó có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Chết là điều cầm chắc, nhưng lúc nào là điều không ai có thể tiên liệu trước được.
Khi giờ ra đi đã đến rồi thì không một lời lẽ nào có thể thuyết phục bắt nó phải chờ được, không một quyền lực nào đẩy lùi được nó, không có tiền của nào mua chuộc được, cũng như không có một sắc đẹp nào có thể quến nó được hết.
Như dòng thác chảy ra biển cả, Như vầng nhật nguyệt khuất dần sau rặng núi hướng Tây, Ngày cũng như dêm, thời gian và khoảnh khắc đều trốn đi, Kiếp phù sinh dần dần trôi qua không tiếc nuối.

Comme le torrent qui court vers la mer, Comme le soleil et la lune qui glissent vers les monts du couchant, Comme les jours et les nuits, les heures, les instants qui s’enfuient, La vie humaine s’écoule inexorablement. (Padmasambhava, Đại sư Tây Tạng, người đã đem Phật giáo vào Tây Tạng vảo  thế kỷ thứ 8-9. M.Ricard dịch). Đối với người biết trích lấy tinh khí của cuộc sống thì chết không có nghĩa là sự suy tàn cuối cùng, nhưng là sự kết thúc trong thanh tịnh của một đời sống trọn vẹn: một cái chết êm đềm là kết quả của một cuộc sống tốt đẹp.
Văn hào Victor Hugo đã từng nói: “Sống hạnh phúc thì chết vinh quang” ( C’est le bonheur de vivre qui fait la gloire de mourir).
Hãy nhớ đến cái chết để trân quý mỗi giây phút trong cuộc sống hiện tại
Làm sao đương đầu với cái chết mà không quay lưng lại với cuộc sống?
Làm sao nghĩ tới cái chết mà không thất vọng, không sợ hãi cũng như không cắt đứt hết tất cả mọi lạc thú và sung sướng trong đời?
Etty Hillesum có nói: “Loại bỏ cái chết ra khỏi cuộc đời, chúng ta không thể sống trọn vẹn được, còn chấp nhận cái chết trong lòng cuộc sống, sẽ mở rộng và phong phú hóa cuộc đời của chúng ta hơn.”
Bởi vậy, cách chúng ta tư duy đến cái chết của bản thân sẽ ảnh hưởng không ít đến phẩm chất của cuộc sống. Có người thì hốt hoảng,nhưng có người thì không màng quan tâm đến nó, và người khác thì ngắm nhìn cái chết như một thực thể không thể tránh khỏi. Thái dộ nầy giúp chúng ta trân quývàtận hưởng giá trị mỗi giây phút đang trôi qua trong cuộc sống.
Cái chết nhắc nhỡ chúng ta phải quan tâm và tránh phung phí thời gian trong những cuộc vui chơi vô ích.
Mọi người đều bình đẳng trước cái chết, nhưng chúng ta khác nhau về thái độ và cách chuẩn bị giây phút lâm chung của chính mình.
Esther "Etty" Hillesum (15 January 1914 in Middelburg, Netherlands – 30 November 1943 in Auschwitz, Poland) was a young Jewish woman whose letters and diaries, kept between 1941 and 1943 describe life in Amsterdam during the German occupation. They were published posthumously in 1981, before being translated into English in 1983
Tốt hơn hết là chúng ta nên biết cách lợi dụng nỗi lo sợ trước cái chết hơn là có thái độ thờ ơ với nó.
Chúng takhông sống trong nỗi thù hằn với cái chết, nhưng vẫn phải ý thức về sự mong manh của kiếp nhân sinh. Chúng ta không nên thờ ơ nhưng phải biết trân quý thời gian còn lại trong phù sinh.
Cái chết thường đến bất ngờ mà không cần báo trước: đang có một sức khoẻ tốt, đang thưởng thức một bữa tiệc vui cùng bạn bè trong khung cảnh tuyệt vời, biết đâu đócó thể đó là lúc chúng ta đang sống những giây phút cuối cùng đời mình.
Chúng ta đành bỏ lại cho người thân, cuộc hàn huyên gián đoạn, dĩa thức ăn lở vỡ và những dự án chưa hoàn tất.
Không có gì để tiếc nuối hết?
Nếu biết lợi dụng tối đa tiềm năng phi thường mà sự sống đã mang đến cho mình, thì tại sao mình phải dày vò tiếc nuối làm chi trước cái chết.
Dù cho thời tiết có ưu đãi hay không đi nữa thì người nông dân nào đã cày, đã gieo mạ, đã chăm sóc và chu toàn vụ mùa rồi thì họ không có lý do gì phải tiếc nuối cả.
Chúng ta chỉ có thể tiếc nuối khi chúng ta chểnh mảng và thiếu sự quan tâm mà thôi.
Người nào biết lợi dụng mỗi khoảnh khắc trong cuộc sống để tự rèn luyện thành một người hoàn thiện hầu đóng góp vào hạnh phúc của tha nhân thì người đó có quyền được chết với tâm thanh tịnh.
Không còn gì cả
Cái chết cũng không khác hơn gì một ngọn lữa đã tắt liệm, một giọt nước tan thấm vào lòng đất khô cằn.
Nếu cuộc phiêu lưu không dừng nơi đây thì chết chỉ là một trạm trong hành trình mà thôi.
Như Phật giáo đã nói tâm thức của chúng ta đã từng sống và sẽ còn sống mãi trong vô số kiếp nữa.
Vậy khi gần đến phút lâm chung, sẽ không thích hợp nếu chúng ta âu lo là mình sẽ bị đau đớn hay không nhưng cần phải tự vấn là mình đã sẵn sàng chưa trước ngã rẽ quyết định nầy.
Trong tất cả mọi trường hợp, vào những tháng cuối cùng của cuộc đời chúng ta cần phải giữ cho tâm trạng được thanh tịnh hơn là rơi vào trong một trạng thái lo âu.
Tại sao chúng ta phải dày vò với ý tưởng là phải bỏ lại người thân, bỏ lại tài sản để rồi sống trong sự chán ghét thân xác mình?
Như Đại Sư Sogyal Rinpoché đã giải thích: “Chết tượng trưng cho sự hủy hoại tối thượng và không tránh khỏi của những gì chúng ta gắn bó nhất: đó là chính chúng ta.Bởi vậy những lời dạy về vô ngã (sans-égo) và bản chất của trí tuệ có thể giúp ích cho chúng ta.” (Đai Sư là tác giả của Tác phẩm nổi tiếng Tạng Thư Sống Chết).
Khi đến giờ phút sắp ra đi,chúng ta cần phải giữ cho tâm được thanh tịnh, vị tha và buông xả. Như thế chúng ta tránh được sự dày vò tinh thần và thể xác ./.

La mort représente l’ultime et inévitable destruction de ce à quoi nous sommes le plus attaché:nous même.On voit donc à quel point les enseignements sur le sans égo et la nature de l’esprit peuvent aider. Il convient donc, à l’approche de la mort, d’adopter une attitude sereine, altruiste, sans attachement. On évite ainsi de faire de la mort une torture mentale autant qu’une épreuve physique”.

Montreal, April 20, 2011



Nguồn : e-mail


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc bài "NHƯ DÒNG THÁC CHẢY RA BIỂN ..." của chị sáng nay, nhất định là MT sẽ không sợ cái ngày ấy rồi. Xin để lại mấy dòng cảm xúc. Chúc chị mùa phục sinh tràn lên sức sống...vui vẻ hạnh phúc....Thương mến!



Bình Yên

Gập ghềnh thác lũ chảy về
Gốc nguồn êm ái chiều quê thanh nhàn
Hiu hiu gió thổi quan san
Mặt trời nằm xuống ấm hàng thông xanh
Kiếp phù sinh đã an lành
Ta đi cùng gió mưa ân nghĩa đời
Hết lo hết sợ chơi vơi
Tâm bây giờ sáng ánh ngời Bảy ơi!

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mỹ Trinh

Đọc bài "NHƯ DÒNG THÁC CHẢY RA BIỂN ..." của chị sáng nay, nhất định là MT sẽ không sợ cái ngày ấy rồi. Xin để lại mấy dòng cảm xúc. Chúc chị mùa phục sinh tràn lên sức sống...vui vẻ hạnh phúc....Thương mến!



Bình Yên

Gập ghềnh thác lũ chảy về
Gốc nguồn êm ái chiều quê thanh nhàn
Hiu hiu gió thổi quan san
Mặt trời nằm xuống ấm hàng thông xanh
Kiếp phù sinh đã an lành
Ta đi cùng gió mưa ân nghĩa đời
Hết lo hết sợ chơi vơi
Tâm bây giờ sáng ánh ngời Bảy ơi!

Mỹ Trinh


Chào Mỹ Trinh,

Bây giờ mình cứ RÁNG điều khiển TÂM "Bình Yên" là khoẻ rồi. Cám ơn MT để lại những vần thơ Thiền thật nhẹ nhàng.
Chúc MT & gia đình vui vẻ cuối tuần.
Thân mến
[sm=40.gif]
7_vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: DEM MI

Hay lắm , đoc bài trên của vDN
Vậy tặng 1 bài nha


============

Hoa tháng tư
 

Mọi…nụ hoa nào nở tháng tư
Củng là hoa dở với hoa dư
Vì cho nó báo cộng hòa tử
Và khiền  người ly biệt xứ cư
biết một điều là lai bất khứ
hiểu muời lẻ ấy  chiến  thành hư
Tịnh tâm tâm tịnh hà thời sự
Thì thấy là hoa nở chẳng dư



Cám ơn DEM MI ghé thăm.
Bạn viết gì hiểu chít liền á ! Vdn NGU quá ![sm=11.gif]

Chúc DM bình an.
vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-24 17:25:22Viet duong nhan>


Chào VDN
Hehe demi vừa mắc cở vừa hên.
Mắc cở mình viết hổng ai hiểu gì.
Hên là mình viết hổng ai hiểu gì.
Hiểu demi chết liền
Chúc luôn khỏe nha
dm
Đăng nhập để trả lời
0
[:D][:D][:D][:D]


SẮC KHÔNG    [tiếp theo ]

10
NGƯỜI TỪ HOA NỞ TRONG THƠ
 
Sầu xưa có kẻ thâu đêm,  145
Trăng khuya thơ thẩn dựa thềm dõi trông.
Giữa xuân nhắp chén rượu nồng,
Lại nghe hoa nở bên dòng cuối đông.
 
 
Chào nhau giữa chốn bụi hồng,  149
Trăng in dấu thỏ người trông dấu hài.
Chiều tàn nắng xế hoa bay,
Hồi chuông cổ độ dặm dài thu không.
 
 
Hôm qua gặp lão tơ hồng, 153
Hỏi nàng có muốn chỉ hồng xe tơ?
“..Xe tơ phải giữ mối tơ,
Dù năm bảy mối còn chờ mối anh…”.*
 
 
Từ em bỏ núi về thành,  157
Con oanh thôi hót trên cành ngẩn ngơ.
Người về hoa nở trong thơ,
Dấu trầm hương đọng bên bờ trúc mai.
 

11
MÂY LÀ NƯỚC CHẢY GIÓ LÀ THÔNG REO
 
Hẹn nhau tàn cuộc vui này,  161
Cầm như én liệng tung bay giữa trời.
Sông hồ nước chảy đầy vơi,
Người qua bến cũ thuyền trôi lững lờ.
 
 
Đêm khuya nằm ngắm sao trời,  165
Thấy người qua lại giữa đời phồn hoa.
Lên đường gỏ nhịp trầm ca,
Mây là nước chảy gió là thông reo...
 
 
Ta vui hoa lá bên đèo,  169
Người nhìn vượn hú chim kêu giữa rừng .
Lên non cho biết non cùng ?
Vào hang mới thấy ngọn nguồn suối đâu ?
 
 
Qua sông mới biết sông sâu,  173
Xa em mới thấy ruôt đau chín chiều.
Chín chiều thưong mẹ nhớ quê ,
Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua.
 
 Duong Lam

 




&lt; Sửa đổi bởi: duonglam -- 24.4.2011 9:11:28 &gt;


Đăng nhập để trả lời
0
:: TÂM ::





Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-24 16:51:35Viet duong nhan>
Khuyến Tu

Xưa Nhan Bình, Như Như cư sĩ,
Dẫn luận kinh, ý ý khuyên cầu
Bút nhàn khuyên giữa canh thâu
Tình ai trần lụy, đổi sầu làm tươi
*
Thân bào ảnh lắm người yêu tiếc
Yêu quý thân cho lụy vì thân
Cuộc vui những ước vô ngần
Nào hay vui vẫn là nhân chác sầu!
Kiếp phù thế bóng câu cửa sổ (1),
Vóc huyễn hư giọt lộ lòng hoa (2)
Ðôi mươi trẻ, tám mươi già
Số người yểu thọ, khó qua vô thường
Dép dưới giường, trên giường bỗng biệt
Sống ngày nay dễ biết ngày mai
Mạng người hô hấp cho hay,
Nghĩ cơn vĩnh biệt, tuyền đài mà đau!
Xót duyên kiếp vì sao ngắn ngủi
Chấp thân chi để tủi cho thân,
Da bao những thịt, xương, gân
Xác người như thể đống phân sạch gì!
Tóc, răng, móng khác chi đất bợn
Mũi, dãi, đờm ghê tởm xiết bao
Bên ngoài rệp đút, muỗi đeo,
Bên trong sán, lải lẫn vào nhớp chưa?
Nỗi nóng bức, ngày trưa tiết Hạ
Cơn lạnh lùng, đêm giá trời Ðông
Xét thân nhơ khổ vô cùng,
Xả lòng tham luyến, khởi lòng thoát ly
*
Trách người thế mê chi lắm nhẽ!
Sánh phong lưu phô vẻ y quan!
Kẻ khờ cũng học đài trang
Ðể lòng điên đảo theo đàng sắc thanh
Ðầu xương sọ: cài trâm, thắt lụa
Ðãy da hôi: ướp xạ, xông hương
Khéo đòi nhung gấm phô trương
Chỉ tuồng che lớp vô thường hôi tanh
Những mảng tưởng ngày xanh muôn tuổi
Lắm cơ mưu theo đuổi yên hoa
Ngờ đâu tai điếc, mắt lòa,
Diêm Vương sắp rước đến tòa U Minh
Làn tóc bạc đưa tin quỷ sứ
Gốc răng long nhắn ý quy âm,
Càng tài, càng sắc, càng dâm
Càng cho đọa lạc, càng lầm mà thôi,
Cuộc hành lạc một đời tham tiếc
Nẻo luân hồi muôn kiếp đắng cay
Ðến khi sắp xuống Diêm Ðài
Thịt xương đau nhức, chân tay rụng rời,
Vợ lưu luyến đầy vơi giọt lệ
Con tiếc thương kể lể khóc than
Dầu cho quyến thuộc muôn ngàn
Có ai thay thế cho chàng được đâu!
*
Kẻ sống ở nặng oằn gánh tủi,
Người chết đi rong ruổi phách hồn
Ðường âm mờ tựa đêm hôm
Trông ra quạnh quẽ, bồn chồn chỉn ghê!
Nại Hà đến lạnh tê gió lốc,
Quỷ Môn Quan ghê gốc tiếng thương
Bảy ngày lìa quá cõi dương
Âm ty đã trải trăm đường khảo tra.
Tào quan xử thét la chẳng vị,
Ngục tốt hờn, xoa, chủy đâu tha.
Ðài gương Nghiệp Cảnh chói lòa
Soi tường thiện, ác chối qua được nào.
Người nhân đức đưa vào cõi phước
Kẻ hung hoang giải trước hình ty,
Ðọa đày thảm khổ xiết chi,
Mới hay nhân quả mấy khi sai lầm
Rừng đao kiếm bao năm hết tội
kiếp lông sừng nhiều nỗi đa mang,
Trả đền cho dứt nghiệp oan
Mới mong thoát khỏi con đàng long đong
Dù ai có to lòng, lớn mật
Mặc chàng hay báng Phật, khinh Tăng,
Chẳng qua đối trước Diêm quân
Cúi đầu, co gối chịu phần khảo tra
*
Hồn phách đã xa chơi âm giới
Thi hài còn nơi cõi dương gian
Có tiền mua lớp áo quan
Không tiền vùi chốn núi hoang lạnh lùng
Chất da thịt sẽ lần tan rã,
Tấm hình hài lần hóa tanh hôi
Chỉ trong hôm sớm mà thôi
Chầy năm bảy bữa, sớm thời ít hôm,
Nét kiều diễm chập chờn xuân mộng
Kiếp tài hoa hình bóng bạch vân
Khi xưa tài sắc mười phân,
Mà nay một nấm cô phần lạnh tanh,
Thời oanh liệt, anh hùng đâu tá?
Nỗi ái ân hư giả còn ghi!
Phất phơ cành liễu xanh rì
Giấy tiền treo đó dường ghi mối sầu
Bóng chiều rủ xuống màu cỏ biếc
Bia mồ trơ một chiếc vắng không
Nghĩ thôi rơi lệ chạnh lòng
Ðời người đến thế là xong cuộc đời
*
Ví chẳng biết tìm nơi giải thoát
Nương về ngôi Chánh Giác quy y
Luân hồi dứt hẳn có khi
Bên trời Bát Nhã còn chi lo phiền
Lối ma quỷ đừng riêng sinh sống
Ðất từ bi có giống hoa đàm
Giữ lòng thiện, dứt lòng tham,
Gái, trai, tăng, tục đều ham tu hành
Rõ cảnh mộng chớ quanh đường mộng,
Biết miền chơn hãy chóng tu chơn,
Dần dà tính thiệt, so hơn
Tuổi xuân qua mất để hờn về sau
Sáu chữ Phật cùng nhau gắng niệm
Chín phẩm đài sen chiếm ngôi vinh,
Chớ nên mình phụ lấy mình
Trách sao Diêm lão vô tình chẳng dung!
Bỏ điều ác xin cùng tu thiện,
Chừa lỗi xưa, cải tiến đường sau
Lại vì quyến thuộc bảo nhau
Cùng khuyên già trẻ sớm mau tu trì
Khiến mỗi kẻ đồng quy bến giác
Cho mọi người đều thoát sông mê.
Dù cho lao khổ dám nề,
Ðài sen đốt mảnh hương thề nguyền xin…
Xin dốc tưởng tin theo lời Thánh
Ðừng để cho rỗi rảnh, ưu du
Kiếp này nếu chẳng chuyên tu,
Chỉn e kiếp khác công phu lỡ làng []

Hòa Thượng Thích Thiền Tâm soạn dịch
 ____________________________________________________
(1) Lấy ý từ câu: “Nhân sinh như bạch câu quá khích” (Ðời người như bóng con ngựa trắng chạy vọt qua khe cửa hẹp).
(2) Giọt lộ lòng hoa: Giọt sương đọng trên cánh hoa, chốc lát tan mất.

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0


:: Quét Bụi Trừ Dơ ::





Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-20 15:51:25Viet duong nhan>
 
 
 
GIỌT LỆ THA HƯƠNG…
 
(Kính Tặng Chị Việt Dương Nhân )
 
Tình nhà khoác áo trung trinh
Theo chân viễn xứ theo hình tha hương
Mỗi lần dõi chốn màn sương
Là đôi mắt đẫm chiều buồn hạ mưa.
 
Nào ai gọi… Để mà thưa…
Niềm tin đã gác theo mùa ngây thơ
Thương yêu cái thưở dại khờ
Cho hồn rút ruột nhuốm thơ quặn lòng.
 
Nghĩa tình ngày nhớ đêm mong
Vòng tay năm tháng ôm vòng đơn côi
Dõi dòng …Chỉ mỗi mình thôi
Nào ai thấu hiểu cuộc đời nhỏ nhoi…
 
Tàu mơ vang vọng tiếng còi
Xé màn sương cách về coi quê nhà
Để rơi nước mắt quê cha
Để dâng quê mẹ tiếng òa …Con tim.
 
Ai người cậy, ai người tìm
Mà ta ôm bút chắp nghìn vần cay
Tinh hoa ánh mắt còn đầy
Liễu thân vội héo vòng tay vội gầy.
 
Văn buồn xếp xám nhà mây
Lầu thơ lệ đắng gửi bầy gió xanh
Gói tình vào mảnh trăng thanh
Nến soi đỏ lệ ,rơi mành tơ hoa.
 
Ước như mưa giọt vỡ òa
Ở nơi đồng cỏ quê xa bốn mùa.
 
MINH TUẤN
 
R
Lâu rồi em chưa làm thơ tặng chị.Hôm nay có đôi vần chia sẻ nỗi niềm viễn xứ cùng Chị /Kính chúc chị luôn dẻo dai mạnh khỏe an khang thịnh vượng chị nhé
Mến chúc chị vui vẻ khi vào Hạ…
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-17 01:08:43duonglam>
[:D][:D][:D][:D]



BÊN DÒNG SẮC KHÔNG      [tiếp theo]...



12
MÔI  EM KỲ DIỆU SẮC HƯƠNG

Thu  sang hoa bướm la đà, 177
Nắng soi ngỏ trúc trăng cài then mây.
Dặm hồng lữ khách qua đây,
Nỗi lòng riêng những niềm tây một mình.


Chim nhớ cảnh người nhớ tình. 181
Nhớ nơi hò hẹn nhớ  hình gởi trao.
Bên cầu nước chảy lao xao,
Hoa trôi từng cánh giữa bầu trời xanh.


Con  chim nó hót trên cành, 185
Em thay áo mới áo xanh vô thường.
Môi em kỳ diệu sắc hương,
Của ngàn hoa lạ trên đường sắc không.


Em xưa yếm thắm môi hồng, 189
Nửa vòng e ấp nửa vòng thiết tha.
Anh nằm say giữa ngàn hoa,
Tay em  bạch ngọc tỳ bà khói sương…

13
HOA NÀO ƯỚP CHÉN TRÀ SEN THƠM NỒNG

Sáng ra ngắt cánh hoa rừng, 193
Lên chùa lễ phật ngát hương mùi thiền.
Hoa nào tịnh độ hóa duyên ?
Hoa nào ướp chén trà sen thơm nồng ?


Lan nào xanh ngát thu đông ? 197
Tình nào xanh ngát cho lòng thiết tha ?
Sương nào ướt giữa ngàn hoa ?
Rượu nào say giữa giang hà xanh xao ?


Thôi em môi thắm rượu đào,  201
Thôi em lời cũng đi vào hư không.
Thôi em tình cũng qua sông,
Thôi em đò cũng bềnh bồng nẽo xa...


Gió thu từ độ quan hà, 205
Rừng phong thu nhuộm bóng tà dương bay.
Nắng thu vàng vỏ heo may,
Chiều thu bãng lãng buồn lây lất sầu.

Dương Lam
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-14 22:49:25Viet duong nhan>










Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

01.Cuộc đời Đức Phật

Đức Phật Thích Ca
Từ Đâu Suất giáng trần
Nước Ca Tỳ La Vệ
Vào Rằm Tháng Tư

Hoa Vô Ưu bừng nở
Tại vườn Lâm Tỳ Ni
Trái đất sáu lần rung động
Nhạc trời trỗi khúc hoan ca

Thần dân vui khắp mọi nhà
Chúc mừng Thái tử Tất Đạt Đa
Tịnh Phạn vua cha
Rời hoàng cung đi đón

Hoàng hậu Ma Gia
Sinh ra Ngài bảy ngày thì đã quy thiên
Kiều Đàm Di mẫu, thay thế mẹ hiền
Nuôi Thái tử cho đến ngày khôn lớn

Tất Đạt Đa thông minh xuất chúng
Thiên tư cốt cách siêu phàm
Sở học không thể nghĩ bàn
Bao nhiêu thái sư cũng đều bái phục

Xuyên suốt cổ kim, không còn gì dạy nữa
Lớn lên, lời A Tư Đà, Vua Cha chợt nhớ
Mượn tay nguyệt lão kết tóc se tơ
Công chúa Gia Du kiều diễm như mơ

Để cột chân trong lâu đài nhân thế
La Hầu La, tiếng bí bô con trẻ
Mở mắt chào đời, tập nói tiếng Mẹ Cha
Ngài muốn nhìn nhân tình thế thái gần xa
 
TNT_Mặc Giang

st



Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Tám Ngọn Gió Đời

Bị kẹt tám ngọn gió đời,
Tâm ta loạn động, chẳng hồi nào ngơi,
Được khen: vui vẻ, tươi cười,
Bị chê: sân dậy, giận người chê ta,
Đắc lợi: vui sướng quá đà,
Tổn hại: buồn bã, tưởng là khó nguôi,
Còn được xưng tán, ôi thôi!
Hả hê, ngây ngất, thấy đời lên hương,
Bị vu khống: thật đoạn trường,
Hậm hực, uất ức, tưởng chừng khó quên,
Tất cả mọi việc thuận duyên,
Đời sao đẹp quá : cõi tiên dương trần,
Chướng duyên đến: khổ vô vàn,
Làm sao cố giữ Tâm An: hàng đầu,
Khen: không kiêu; mất: không rầu,
Chê: không giận; được: hơi đâu vui mừng,
Bát phong muốn ló, phải dừng,
Tập tu được vậy, đáng mừng lắm thay!
Qui lại nhớ bốn điều này:
Khen, chê, được, mất: hàng ngày bỏ qua.

Tâm Lương Đào Mạnh Xuân
(Stone Mountain, Georgia)
ST

:: Quét Bụi Trừ Dơ ::

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

:: Quét Bụi Trừ Dơ ::

................

Ở đời "luôn hãy mỉm cười*"[color="#000099"] [/color]
Người chửi không giận. Đánh thời thứ tha
Thân còn trong cõi Ta-Bà
Thì còn tâm cảm : xót xa hồng trần.

Kiên trì nắm giữ "Gươm Tâm"
Phòng khi gặp cảnh u-âm đến gần
Chặn bầy lục-tặc tam-bành
Đuổi xua phiền-não, nhặt cành Liễu-dương

Hướng về Cực-Lạc Tây-phương
Cầu xin Cam-Lộ tưới vườn Vô-Ưu.
...........
VDN

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Đời Bỗng Nhiên Vui

Sáng nay đời bỗng nhiên vui
Thấy sung sướng được thêm người chửi tui

Tâm hồn thanh thản nhẹ vơi
Nghiệp vay kiếp trước, nay thời trả xong.

Là la lá la lá la là la ha ha ha



______________________
:: Phủi Bụi Trừ Dơ ::


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Viet duong nhan


Đời Bỗng Nhiên Vui

Sáng nay đời bỗng nhiên vui
Thấy sung sướng được thêm người chửi tui

Tâm hồn thanh thản nhẹ vơi
Nghiệp vay kiếp trước, nay thời trả xong.

Là la lá la lá la là la ha ha ha



______________________
:: Phủi Bụi Trừ Dơ ::





Nghe người chửi mà vui là siêu ĐỘ
Thấy người ghét mà không màng là siêu LƯỢNG.

Đạt ĐỘ và LƯỢNG là siêu " NHÂN "

-------------------------------------

Khà khà khà...Ai chửi và ghét 7 tui vậy hè...

Chúc vui khoẻ nhen.

NT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-19 20:48:57Viet duong nhan>

Mẹ Têrêsa Calcutta


Những lời của các Bậc Thánh Hiền ta luôn cất giữ bên mình làm "Kim Chỉ Nam" phòng khi gặp "Tam bành, lục tặc" hoặc mấy ngọn "gió đời" 'bất như ý' ta đem ra làm "lá chắn" ngăn chặn.
Nhất là các bài "Sống Đạo" của Mẹ Teresa Calcutta và các bài "Quê Hương Nhân Loại" & Lời Cầu Nguyện" của R. Tagore :

Tại sao ? Hỏi tức trả lời : Vì ta cũng phàm (người ta) như ai, nên đôi khi "Tám ngọn gió đời" ồ ạt nhào tới . Biết "gió độc" chứ ! Biết đó là Ơn Trên thử thách xem ta nhẫn nhục kiên trì tới cỡ nào? Dù biết thế, nhưng nó cũng làm tâm ta bị chao động. Nay gió giông im bặt rồi. Tạ Ơn Trời Phật , Chúa Mẹ.
Sống Đạo

 Đạo không phải là một chủ thuyết,
để dựa vào đó mà chỉ trích chống đối nhau,
hay bảo vệ lập trường riêng tư của mình.
Đạo là sống theo Phúc âm Chúa Yêsu cách trọn vẹn.
Thế gian này có người không biết
phải trái, phi lý, vụ lợi :
Không can gì, cứ yêu thương họ.
Nếu bạn làm tốt, họ bảo rằng
bạn nhằm mục đích ích kỷ :
Không can gì, cứ làm điều tốt
Bạn thực hiện chương trình,
bạn sẽ gặp nhiều người bạn giả dối
và kẻ thù đích thực :
Không can gì, cứ thực hiện.
Sự thanh liêm và trung thực
Làm cho bạn dễ bị tấn công :
Không can gì, cứ thành thực và thanh liêm.
Công nghiệp bạn xây dựng nhiều năm
Sẽ bị phá tan trong một ngày :
Không can gì, cứ xây dựng.
Người được bạn giúp đỡ sẽ phản bội bạn :
Không can gì, cứ tiếp tục giúp đỡ.
Bạn đem những gì đẹp nhất
của đời bạn cho thiên hạ,
Họ sẽ đưa chân đá đuổi bạn :
Không can gì, hãy cho mọi người những gì tốt nhất.
Hai ngàn năm trước đây
Chúa Jêsu cũng làm như vậy.


Lời của Mẹ Calcutta Têrêsa
*
Quê Hương Nhân Loại
Thi Sĩ Đông Hồ dịch

Đó là chốn lẳng tăng khí cốt
Đó là nơi khoáng đạt tâm hồn
Là nơi bác ái chứa chan
Là nơi chẳng có tương tàn tương ly
Đó là chốn trí tri cách vật
Đó là nơi nỗ lực thành công
Là nơi đạo lý quán thông
Thanh cao chẳng lẫn trong vòng tối tăm
Đó là chốn vững cầm thiên ý
Bước vào nơi ngõ trí đường nhân
Thảnh thơi trong cõi tinh thần
Quê hương nhân loại muôn phần tỉnh tươi.
Rabindranath Tagore

Lời Cầu Nguyện


Cầu nguyện đấng toàn năng toàn trí
Đánh tan lòng vị kỷ đê hèn
Cầu cho lòng được tự nhiên
Khi vui vui thoảng khi buồn buồn qua
Cầu cho được tài hoa lỗi lạc
Để đem thân gánh vác việc đời
Lòng ta nguyện với lòng trời
Gần đời cao thượng xa đời nhỏ nhen
Nguyện đừng khuất phục quyền uy vũ
Nguyện đừng khinh bỏ kẻ khốn cùng
Lòng trời xin tựa cho lòng
Trong khuôn số mạng vui cùng Hóa nhi.

 (Thi Sĩ Đông Hồ dịch)

Rabindranah Tagore
(1861 - 1941)

"VDN sưu tầm trong quyển "Việt Nam Quang Hoa" tr. 167 & 168
của Hàn Lâm - Tiến Sĩ - Hương Giang - Thái Văn Kiểm"

[sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Lữ Hành

Trích đoạn: Viet duong nhan


Đời Bỗng Nhiên Vui

Sáng nay đời bỗng nhiên vui
Thấy sung sướng được thêm người chửi tui

Tâm hồn thanh thản nhẹ vơi
Nghiệp vay kiếp trước, nay thời trả xong.

Là la lá la lá la là la ha ha ha



______________________
:: Phủi Bụi Trừ Dơ ::





Nghe người chửi mà vui là siêu ĐỘ
Thấy người ghét mà không màng là siêu LƯỢNG.

Đạt ĐỘ và LƯỢNG là siêu " NHÂN "

-------------------------------------

Khà khà khà...Ai chửi và ghét 7 tui vậy hè...

Chúc vui khoẻ nhen.

NT


Trời, gì lên tới đó dữ dzậy NT.[:)]
Hổng dám nhận đâu. Vạn sự gì rồi cũng qua.
Chúc NT luôn an vui
7_vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
[:D][:D][:D][:D]

BÊN DÒNG SẮC KHÔNG    [tiếp theo]


...Từ em bỏ phố về thành,  157
Con oanh thôi hót trên cành ngẩn ngơ.

 
Người về hoa nở trong thơ,
Dấu trầm hương đọng bên bờ trúc mai...

 
Dương Lam
 







Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-17 08:39:51lethutrang>
..
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0



:: Quét Bụi Trừ Dơ ::


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
VU LAN NHỚ MẸ



Nhân mùa báo hiếu.
Kính tặng những ai có diễm phúc
còn mẹ, và làm mẹ.

DTDB

Con hỏi mẹ: "Sao cài hoa màu trắng?
Vào những ngày báo hiếu lễ Vu Lan?
Sao không cài hoa hồng thắm cao sang?"
Mẹ khẽ bảo: "Mẹ không còn có mẹ!"

Trong vũ trụ muôn loài đều có mẹ
Kẻ vô phần nên mẹ sớm ra đi
Thân cút côi sống lặng lẽ sầu bi
Đời đâu có tình nào hơn tình mẹ!

Thương thân mẹ, mất bà từ thuở bé
Thiếu tình thân yêu, âu yếm thiêng liêng
Thiếu vắng vòng tay trìu mến dịu hiền
Thiếu hơi ấm, ấp lòng khi giá lạnh

Thiếu hình bóng bên đèn chong đêm quạnh
Lời ngọt ngào khuyên dỗ lúc ốm đau
Chạy rong chơi vấp ngã té cầu ao
Về phụng phịu: "Mẹ ơi, con đau đớn..."

Thương yêu con, mẹ quên con đã lớn
Gió trở mùa, cây thay lá vàng thu
Đợi cổng trường khi đem nón, đem dù
Che mưa nắng, cho con phòng cảm mạo

Có những hôm trời lên cơn dông bão
Gió lạnh căm căm, thời tiết đổi thay
Đường về nhà trơn trợt tuyết mưa bay
Đội giá buốt, đem con giầy cao ống

Hết cấp ba, con vào trường Đại học
Sống xa nhà, mẹ lo sợ đắn đo...
Luôn nhắc con: "Trở gió dễ cảm ho
Nhớ mặc áo, choàng khăn cho đủ ấm"

Trước nhập học, tự tay mẹ mua sắm
Từ chiếc khăn, đôi vớ, thỏi xà phòng
Cây kim may, cuộn chỉ với mền bông
Chai dầu gió, phòng hờ khi cảm lạnh!

Nơi gác trọ những đêm dài hiu quạnh
Buồn bâng quơ hay chợt đến bất ngờ
Tình thơ ngây vụng dại tuổi học trò
Thương nhớ mẹ, vội vàng ra đi hết

Luôn cuối tuần, thứ bảy hay chủ nhật
Đến thăm con, mẹ chỉ dạy khuyên răn
Đem cho con, giỏ đầy ắp thức ăn
Và ánh mắt, ôi dịu dàng trìu mến

“Mẹ mới có tình thương vô bờ bến
Con hơn người, vì có mẹ bên con
Con hơn người vì có mẹ chu toàn
Con hạnh phúc, cài hoa hồng lên áo!”

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

R

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
[:D][:D][:D][:D][:D][:D]
 
[đón đọc thơ Dương Lam,trích từ trường ca lục bát BÊN DÒNG SẮC KHÔNG,vnthuquan.]
 
[:D][:D][:D][:D]
 
 
...Sáng ra ngắt cánh lan rừng,
Lên chùa lễ phật ngát hương mùi thiền. 
 


Hoa nào tịnh độ hóa duyên?...
Hoa nào ướp chén trà sen thơm nồng?...

 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-23 11:14:36Viet duong nhan>
Chân thành cám ơn Dương Lam ghé thăm và dán những lời thơ nhẹ nhàng THIỀN TỊNH.
Kính chúc Dương Lam đạt thành Ý NGUYỆN.

Nam Mô A Dà Đà Phật !




Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 12:33:36Viet duong nhan>
Trích đoạn: Viet duong nhan

Tám ngọn gió đời


Bát phong xuy bất động (Tranh Phật giáo Trung Quốc)

HỎI:Chúng tôi có biết một số giai thoại thú vị về Tô Đông Pha và Thiền sư Phật Ấn. Nhưng giai thoại về "Bát phong xuy bất động” thì chưa được tỏ tường, nhất là bài thơ của Tô Đông Pha. Trong cuộc sống hàng ngày, con người luôn đối diện với "Bát phong”, tức tám ngọn gió đời. Có cách nào để có thể đứng vững trước tám ngọn gió ấy không?
(NGUYỄN TẤN, Phan Đình Phùng, Đà Lạt, Lâm Đồng;
 

ĐÁP:Bạn Nguyễn Tấn và sentrang… thân mến!

“Bát phong xuy bất động” (tám gió thổi không động) là một giai thoại vui, thâm thúy và tràn đầy thiền vị về mối thâm giao giữa thi hào Tô Đông Pha (1037-1101)  và Thiền sư Phật Ấn (1032-1098). Chuyện kể rằng, một hôm Tô Đông Pha sáng tác được một bài thơ và ông rất hài lòng, bèn cho người đem tặng Thiền sư Phật Ấn lúc bấy giờ đang ở chùa Kim Sơn. Nguyên văn bài thơ của Tô Đông Pha như sau: Khể thủ thiên trung thiên/Hào quang chiếu đại thiên/Bát phong xuy bất động/Đoan tọa tử kim liên. Tạm dịch là: Đảnh lễ Bậc Giác ngộ (thiên trung thiên tức là Phật, Bậc Giác ngộ)/Hào quang chiếu vũ trụ/Tám gió thổi chẳng động/Ngồi vững tòa sen vàng. Phật Ấn xem qua bài thơ xưng tán cảnh giới giải thoát của Bậc Giác ngộ, thấy chữ nghĩa và ý tứ rất hay nhưng biết quá rõ bạn mình nhờ văn hay, chữ tốt, dùng tâm thức bén nhạy để làm thơ chứ không phải là bậc thượng sĩ thâm nhập nghĩa lý sâu xa của Phật pháp, đạt đến Thượng thừa “Tám gió thổi không động” nên thay vì khen ngợi ngài liền cầm bút phê vào hai chữ “phóng thí” (đánh rắm- hạ phong) và bảo gia nhân đem về trình lại cho Đông Pha. Quả như điều mà Phật Ấn đã dự đoán. Đông Pha sau khi xem lời nhận xét của Phật Ấn xong liền đùng đùng nổi giận, lập lức bươn bả vượt sông sang chùa Kim Sơn để bắt tội Phật Ấn.
Gặp nhau ở bến sông, Đông Pha liền lớn tiếng trách: Bài thơ của tôi sai sót ở chỗ nào mà ngài lại phê vào hai chữ “đánh rắm” kia. Thiền sư Phật Ấn liền cười xuề: Ông nói “Tám gió thổi không động” mà chỉ một cái “đánh rắm” thôi đã bay sang sông rồi. Đến đây, Đông Pha mới chợt hiểu ra mình chưa bất động.
Về bát phong hay bát thế phong, nghĩa là tám ngọn gió đời, tám pháp ở thế gian hay làm loạn động, mê hoặc lòng người. Theo Từ điển Phật học Huệ Quang, tập I, tr.414, tám ngọn gió ấy gồm: 1-Lợi (lợi lộc), 2-Suy (hao tổn), 3-Hủy (chê bai chỉ trích), 4-Dự (gián tiếp khen ngợi người), 5-Xưng (trực tiếp ca tụng người), 6-Cơ (dựng sự việc giả để nói xấu người), 7-Khổ (gặp chướng duyên nghịch cảnh, thân tâm bị bức bách, khổ não), 8-Lạc (gặp được duyên tốt, thuận cảnh, thân tâm vui vẻ, hân hoan). Con người thường giao động, thể hiện cảm xúc vui buồn rõ rệt trước những hoàn cảnh thuận nghịch của cuộc sống. Khi được lợi (lợi) thì vui mừng, hớn hở ngược lại khi bị mất mát, tổn hại (suy) thì buồn bã, tiếc nuối. Khi bị chê bai, chỉ trích (hủy) cảm thấy rất khó chịu nhưng khi được khen ngợi (dự) thì vui thích, hài lòng. Khi được mọi người xưng tán, tung hô (xưng) thì hả hê, ngất ngây hạnh phúc ngược lại khi bị chế diễu, vu khống (cơ) thì hậm hực, bức xúc không yên. Khi những điều không như ý ập đến (khổ) thì đau khổ, thở than và ngược lại khi mọi việc đều thuận lợi như ý (lạc) thì mừng rỡ, vui vẻ.
Cuộc sống của con người chẳng mấy khi được bình an, vì luôn bị tám ngọn gió này chi phối. Do vậy, muốn thiết lập hạnh phúc và an vui trong đời sống chúng ta phải giữ vững tâm ý khi tiếp xúc, đối điện với tám ngọn gió này. Đại thừa vô sanh phương tiện môn (Đại chính 85, 1247 hạ) chỉ rõ: “Nếu thân tâm vắng lặng an ổn thì tám gió thổi không động”. Cũng như chuyện “gió động hay phướn động”, thì ra tâm người động chứ gió và phướn chỉ là chuyện bên ngoài. Những giao động của tâm thức như là sóng nhưng bên dưới sự ầm ào đó là yên lặng. Phải quán sát liên tục để thấy rõ bản chất của tám ngọn gió đời ấy tuy thường xuyên thổi đến nhưng thực chất chỉ là ở bên ngoài, bởi vì mình đeo bám, bị dính mắc nên mới bị chúng chi phối. Mặt khác, bát phong vốn vô thường nên có đó rồi lại không đó. Vì thế, được hay mất, khen hay chê, đau khổ hay vui sướng cũng đều tương đối, không có gì trường cữu. Nhờ thường xuyên quán sát với trí tuệ như thế nên khi được cũng không quá mừng, lúc mất cũng không quá buồn, được khen không kiêu, bị chê không giận v.v… thì có thể chế ngự được bát phong. Sống vững chãi và thảnh thơi trong vô vàn biến động thuận nghịch của cuộc đời là điều có thể thực hiện được nhờ thực tập và thành tựu tuệ quán về ba sự thật Vô thường- Khổ-Vô ngã của vạn pháp.
Chúc các bạn tinh tấn

ST

 
 
 
 
Cám ơn chị Bảy và Sương Anh có lời tầm sự và chung vần thơ chia sẻ…Kính chúc chị và SA cuối tuần vui vẻ và mạnh khỏe.
Câu truyện Tô Đông Pha thật hay quá chị nhỉ
Em còn chờ thi sĩ Chu Hà gieo vần để họa theo vận của ảnh cho tiện chị ạ
 
Heho Chu Hà ,phóng bút một bài Đường cho câu chuyện của chị Bảy nhé
Chờ mong nhiều nè… 
 
 
 
 
 
Kính chào chị Bảy, Huynh Dương Lắm và các anh chị.
Chu Hà xin chìu bạn Minh Tuấn góp vui một bài, có gì thiếu sót  kính xin quý anh chị góp ý thêm.
 

  
 
Tám ngọn gió đời

 
 
 

Bát phong xuy bất động 
 

Bát phong không động nói thì hay
"Đánh rắm" chàng Tô tức khí đầy
Bởi gió rì rào nên sóng vỗ
Vì tâm lay chuyển lá bay bay
Khen chê một thoảng tan theo khói
Được mất thời gian cát phủ dày
Sướng khổ lòng vòng vay lại trả
Chi bằng vô ngã thế mà hay
 
Chu Hà
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Huỳnh_Gia

Em bôn ba giữa giòng đời
Cuối đường chưa vẫn chơi vơi cõi lòng ?
tâm chưa tịnh chốn hồng trần
Rối bời một mối - chôn chân nỗi buồn
 
-----------------------------------
 
 
Em đọc nhiều bài viết của chị lắm - cả những trang nhật ký và những bức thư tình...[;)] Em ngưỡng mộ chị vô cùng nhưng chưa có dịp nào để nói vì hơi ngại.
 
Chúc chị luôn luôn an nhàn.
 
Em gái
HM


Chào HM,

Cám ơn em đã chia sẻ những buồn vui với 7_vdn.

Một thời mắt lệ trào tuôn
'Níu' Thơ gieo thả vui buồn biến tan...

Chúc HM & gia đình luôn BÌNH AN HẠNH PHÚC.
Thân mến
7_vdn


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0