📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

:: TÂM ::

1.032 trả lời, 131.712 lượt xem — Trang 34 / 35
Trích đoạn: Minh Tuấn


 
NẮNG THƠ .
 
Thương chiếc lá vàng mấy thiết tha
Bút thơ đưa tiễn giọt sương tà
Mơ thu hoang vắng len buồn tận
Góc nhớ âm thầm chẳng nói ra …
 
Bên ngọn nến hồng quạnh gió may
Đọc trang nhật kí chữ hao gầy
Ngày đi mong mảnh như ngàn lá
Một thoáng canh chầy đã lắt lay .
 
Mắt xưa tiếc thuở ao thơ mộng
Sương bụi lệ dăng nhớ chẳng khuây
Bóng Nguyệt câu thơ còn lắng đọng
Buồng tim sao vội cóng bàn tay …
 
Có phải thơ buồn tại dở dang
Hay thu gió đổ lá vội vàng
Bến đông khắc khoải gom sầu lại
Xuân tái mong vần hết thở than.
 
MINH TUẤN
 
 R
 Lâu không ghé thăm chị Bảy /hôm nay mới vào thăm chị...Kính chúc chị một tuần vui vẻ.

Cám ơn MT ghé thăm 7. Và để lại bài thơ dễ thương nhẹ nhàng.
Cũng chúc em & gia đình an vui
Chị bảy_vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0




   
Em Là THƠ

Em là THƠ, đã đưa tôi
Qua sông, qua những núi đồi hiểm nguy
Lòng này luôn mãi khắc ghi
Nhờ em tôi được tứ thi giải sầu.
.........!
vdn
 
  


NGUYỆN

Hôm nay Tâm con không tịnh
Xin vào tá túc Phật mầu
Niệm Từ Khúc sáo về đâu
Cho lòng thanh thãn...về mau Niết Bàn

Khúc Niệm Từ

@ Kính cô cô lời chúc vạn an ạ !

KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-17 23:45:15Viet duong nhan>
Em Là THƠ

Em là THƠ, đã đưa tôi
Qua sông, qua những núi đồi hiểm nguy
Lòng này luôn mãi khắc ghi
Nhờ em tôi được tứ thi giải sầu.
.........!
vdn

CHÉN MỘNG...

Giải sầu, thi tứ được, Em nhờ tôi!
Khắc ghi luôn mãi ở nơi lòng nầy,
Hiểm nguy lần bước qua sông, xuống núi.
Thơ đưa tôi cùng Em luôn sum vầy.

Lục bát hai câu, tình vẫn thắm.
Bốn dòng tứ tuyệt, ngủ bên đời.
Tự do thanh thản, niêm bằng trắc.
Chuốc chén quỳnh tương, say chẳng vơi.

nguyên hoang
17.10.10
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: khucniemtu





   
Em Là THƠ

Em là THƠ, đã đưa tôi
Qua sông, qua những núi đồi hiểm nguy
Lòng này luôn mãi khắc ghi
Nhờ em tôi được tứ thi giải sầu.
.........!
vdn
 
  


NGUYỆN

Hôm nay Tâm con không tịnh
Xin vào tá túc Phật mầu
Niệm Từ Khúc sáo về đâu
Cho lòng thanh thản...về mau Niết Bàn

Khúc Niệm Từ

@ Kính cô cô lời chúc vạn an ạ !



Khúc Niệm Từ ơi !
 
Tâm không tịnh, niệm Quan Âm
Cầu xin Mẹ độ thăng trầm chóng qua
Mười phương trong cõi Ta Bà
Nơi đâu cũng gọi là NHÀ ấy thôi
 
Hihi.. vài "con cóc nhảy ra"
[:)]
Cô 7 cũng chúc KNT luôn vui vẻ an lành
[sm=40.gif][sm=----------------.gif]
 
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-19 19:16:13NGOCMAI99>


Văn là Người , Thơ là Tâm ... Khúc Niệm Từ hiểu mà, trách chi buồn vậy..

Phật vốn tiêu dao tận niết bàn
Ai buồn chấp ngã trí hồng hoang
Một khúc tương phùng quân tử tấu
Mộng tìm Nha Bá cõi trần gian
Tuệ ái lầm sương căn cốt lạnh
Hờn trời chưa hửng nắng tâm can
Thơ họa đôi vần khuê các hảo
Tao đàn dâng ý họa dung nhan

Văn Cát Tiên


Đàn khúc tiêu tương đàn khúc sầu
Trắng canh sương điểm giọt lòng châu
Tiêu dao chốn ảo buồn khôn tả
Dừng bước vào nơi am nguyện cầu
Quân tử hảo cầu quân tử quý
Khuê trung bất khuất Niệm Từ câu
Một ánh vầng hồng Phật toả sáng
Chiếu vào tâm khảm tịnh Tiên mầu.

Khúc Niệm Từ


Em bước chân qua gặp đám cà
Trở về bên phải thấy hoàng hoa
Xoay ngang phía trái em nhìn núi
Bước tới dòm thì đúng biển xa
Em tiến lên trên đài thượng tiền
Toà sen Phật ngự chốn thần tiên
Tay Ngài chỉ hướng miệng cười mỉm
Cỏ lẽ đang độ ai phước thiền
hiền

NGOC MAI

@ Cô 7 ơi cho con vào chơi chỗ Tâm với. Thích quá, ở đây có nhiều hình Phật đẹp ! Hi hi hi...

NGỌC MAI
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NGOCMAI99



Văn là Người , Thơ là Tâm ... Khúc Niệm Từ hiểu mà, trách chi buồn vậy..

Phật vốn tiêu dao tận niết bàn
Ai buồn chấp ngã trí hồng hoang
Một khúc tương phùng quân tử tấu
Mộng tìm Nha Bá cõi trần gian
Tuệ ái lầm sương căn cốt lạnh
Hờn trời chưa hửng nắng tâm can
Thơ họa đôi vần khuê các hảo
Tao đàn dâng ý họa dung nhan

Văn Cát Tiên


Đàn khúc tiêu tương đàn khúc sầu
Trắng canh sương điểm giọt lòng châu
Tiêu dao chốn ảo buồn khôn tả
Dừng bước vào nơi am nguyện cầu
Quân tử hảo cầu quân tử quý
Khuê trung bất khuất Niệm Từ câu
Một ánh vầng hồng Phật toả sáng
Chiếu vào tâm khảm tịnh Tiên mầu.

Khúc Niệm Từ


Em bước chân qua gặp đám cà
Trở về bên phải thấy hoàng hoa
Xoay ngang phía trái em nhìn núi
Bước tới dòm thì đúng biển xa
Em tiễn lên trên đài thượng tiền
Toà sen Phật ngự chốn thần tiên
Tay Ngài chỉ hướng miệng cười mỉm
Cỏ lẽ đang độ ai phước thiền
hiền

NGOC MAI

@ Cô 7 ơi cho con vào chơi chỗ Tâm với. Thích quá, ở đây có nhiều hình Phật đẹp ! Hi hi hi...



Cứ tự nhiên vào nhà ::: TÂM ::: tha hồ thả thơ Ngọc Mai ơi ! Hoạ thơ ĐL hay quá xá - 7 hổng biết họa hi hi [:)]..
Chúc NM & tất cả an vui và hồn thơ lai láng cho 7 thưởng thức nha !
 
Đem về thêm Mẹ Quan Thế Âm Bồ Tát.
[sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif]
[sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-17 18:16:04Viet duong nhan>

  
  
Em Là THƠ

Em là THƠ, đã đưa tôi
Qua sông, qua những núi đồi hiểm nguy
Lòng này luôn mãi khắc ghi
Nhờ em tôi được tứ thi giải sầu.
.........!
vdn
 
 *** 
 
EM LÀ THƠ
                           Tặng vdn
                       Cảm tác sau khi đọc Mai ly      
 
             1        
 
Em là hoa cuả nhiệm mầu,
Ươm thơ tươi thắm ,dạt dào ý xuân .
Em là mái tóc giai nhân,
Dệt trang tình sử muôn phần diễm trang.
 
Em về xuân cũng bàng hoàng,
Em đi thu cũng dung nhan héo mòn.
Thì thôi em , mộng phù vân .
Trăm năm thôi cũng có ngần ấy thôi .
 
Gặp nhau một thoáng bên đời,
Tiễn nhau một thuở bồi hồi nhớ thương .
Sông kia rồi cũng xa nguồn,
Bên dòng nước chảy cánh buồm xa xa.
 
Ta về tắm giọt mưa sa,
Tìm trong kỷ niệm ánh tà huy bay.
Năm xưa em đến chốn này;
Có ngôi nhà nhỏ , có cầu lại qua.
 
Có vườn , có bướm , có hoa,
Có nàng thơ thẩn bên ta tháng ngày.
Rượu vào thơ dệt liền tay,
Sương sương nàng mới giải bày nhỏ to:
 
“Em xưa  tiền kiếp nàng thơ,
Nhân duyên nên mới đợi chờ gặp anh,
Bây giờ hoa thắm lá xanh,
Cõi trăm năm đó duyên lành từ đây “
 
Ta về nhặt nắng hiên tây,
Gửi hương cho gió gửi mây cho ngàn.
Gửi thơ cho khắp nhân gian,
Con tằm vạn kiếp con tằm vương tơ…
 
 Ai đem tơ dệt thành thơ ?
Ai đưa con sáo bên bờ sang sông ?
Ai xui nàng đã có chồng ?
Ai đem con sáo sỗ lồng bay xa ?
 
Chiều nghiêng bóng xế chiều tà,
Nắng nghiêng bóng xế ngàn hoa héo tàn .
Cũng đành một kiếp hồng nhan.
Trách thay con tạo đa đoan trêu người …
      
            2         
 
 Nàng về gõ cửa Chân Như ,
Khép trang huyễn mộng ,giã từ phồn hoa .
Từ em giũ áo ta bà ,
Tóc mây xưa cũng theo tà huy bay .
 
Trăng về ngõ trúc hiên tây ,
Vàng thu mấy độ hoa gầy ,liễu nghiêng .
Từ em thắm đượm mùi thiền,
Sáng qua Vô Ngã , tối miền Hoa Nghiêm .
 
Nhẹ tênh quên hết ưu phiền ,
Muối dưa , rau quả tùy duyên tháng ngày .
Mắt em hiền tựa Như lai ,
Môi em nở nụ tựa ngày mới quen.
 
Hoa lòng đẹp tựa hoa sen ,
Tay lần tràng hạt , TÂM nghiêng bồ đề .
Thuyền từ lạc khỏi bến MÊ
TRĂM NĂM MỘT CÕI ĐI VỀ CÓ, KHÔNG .
 
Dương Lam
 
 *

Hôm qua viết vội bài thơ cảm tác sau  khi đọc Mai ly, tặng vdn nhưng có mấy chữ không  vừa ý ,nay dl đã sửa và bổ túc thêm mấy đoạn  cho bài thơ có hậu , để vdn vui…  dl.
 
 
.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

ANH LÀ GIÓ.

Anh là GIÓ sẽ dìu Em!
Đến vùng sương hạnh phúc thèm khát trao,
Như men rượu chát sủi trào,
Đền bù giá buốt, Bồ đào tửu tiên.
GIÓ xoa vờn khắp mọi miền,
Qua từng lũng núi, khe triền ngất say.

Em là MAI...

nguyên hoang
13.10 2010
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-17 18:57:48Viet duong nhan>
Trích đoạn: Nguyên Hoang

ANH LÀ GIÓ.

Anh là GIÓ sẽ dìu Em!
Đến vùng sương hạnh phúc thèm khát trao,
Như men rượu chát sủi trào,
Đền bù giá buốt, Bồ đào tửu tiên.
GIÓ xoa vờn khắp mọi miền,
Qua từng lũng núi, khe triền ngất say.

Em là MAI...

nguyên hoang
13.10 2010


[8|]Woa ! Vào đây mà "nhậu nhẹt" bị quở à nghen ![:)]
Cám ơn anh NH để lại bài thơ "tình tự" lãng mạn quá..[sm=cwm38.gif]
Kính chúc anh vui khỏe & hồn thơ luôn lai láng.
Thân
vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-17 17:55:06Viet duong nhan>
Trích đoạn: duonglam


  
  
Em Là THƠ

Em là THƠ, đã đưa tôi
Qua sông, qua những núi đồi hiểm nguy
Lòng này luôn mãi khắc ghi
Nhờ em tôi được tứ thi giải sầu.
.........!
vdn
 
 *** 
 
EM LÀ THƠ
                           Tặng vdn
                       Cảm tác sau khi đọc Mai ly      
 
             1        
 
Em là hoa cuả nhiệm mầu,
Ươm thơ tươi thắm ,dạt dào ý xuân .
Em là mái tóc giai nhân,
Dệt trang tình sử muôn phần diễm trang.
 
Em về xuân cũng bàng hoàng,
Em đi thu cũng dung nhan héo mòn.
Thì thôi em , mộng phù vân .
Trăm năm thôi cũng có ngần ấy thôi .
 
Gặp nhau một thoáng bên đời,
Tiễn nhau một thuở bồi hồi nhớ thương .
Sông kia rồi cũng xa nguồn,
Bên dòng nước chảy cánh buồm xa xa.
 
Ta về tắm giọt mưa sa,
Tìm trong kỷ niệm ánh tà huy bay.
Năm xưa em đến chốn này;
Có ngôi nhà nhỏ , có cầu lại qua.
 
Có vườn , có bướm , có hoa,
Có nàng thơ thẩn bên ta tháng ngày.
Rượu vào thơ dệt liền tay,
Sương sương nàng mới giải bày nhỏ to:
 
“Em xưa  tiền kiếp nàng thơ,
Nhân duyên nên mới đợi chờ gặp anh,
Bây giờ hoa thắm lá xanh,
Cõi trăm năm đó duyên lành từ đây “
 
Ta về nhặt nắng hiên tây,
Gửi hương cho gió gửi mây cho ngàn.
Gửi thơ cho khắp nhân gian,
Con tằm vạn kiếp con tằm vương tơ…
 
 Ai đem tơ dệt thành thơ ?
Ai đưa con sáo bên bờ sang sông ?
Ai xui nàng đã có chồng ?
Ai đem con sáo sỗ lồng bay xa ?
 
Chiều nghiêng bóng xế chiều tà,
Nắng nghiêng bóng xế ngàn hoa héo tàn .
Cũng đành một kiếp hồng nhan.
Trách thay con tạo đa đoan trêu người …
      
            2         
 
 Nàng về gõ cửa Chân Như ,
Khép trang huyễn mộng ,giã từ phồn hoa .
Từ em giũ áo ta bà ,
Tóc mây xưa cũng theo tà huy bay .
 
Trăng về ngõ trúc hiên tây ,
Vàng thu mấy độ hoa gầy ,liễu nghiêng .
Từ em thắm đượm mùi thiền,
Sáng qua Vô Ngã , tối miền Hoa Nghiêm .
 
Nhẹ tênh quên hết ưu phiền ,
Muối dưa , rau quả tùy duyên tháng ngày .
Mắt em hiền tựa Như lai ,
Môi em nở nụ tựa ngày mới quen.
 
Hoa lòng đẹp tựa hoa sen ,
Tay lần tràng hạt , TÂM nghiêng bồ đề .
Thuyền từ lạc khỏi bến MÊ
TRĂM NĂM MỘT CÕI ĐI VỀ CÓ, KHÔNG .
 
Dương Lam
 
 *

Hôm qua viết vội bài thơ cảm tác sau khi đọc Mai ly, tặng vdn nhưng có mấy chữ không vừa ý ,nay dl đã sửa và bổ túc thêm mấy đoạn cho bài thơ có hậu, để vdn vui…  dl.
 
 
Vdn chân thành cám ơn anh DL đã chia xẻ nỗi lòng "Mai Ly" (nhân vật trong truyện dài &gt;&gt; "Mai Ly" ).
 Kính chúc anh luôn an vui
vdn
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-19 23:07:10duonglam>
[:D]    EM LÀ THƠ
                          Viết cho nàng Mai ly,
                                  Tặng vdn.        


Em là hoa của nhiệm mầu,         
Ươm thơ tươi thắm ,dạt dào ý xuân .
Em là mái tóc giai nhân,
Dệt thiên tình sử, muôn phần diễm trang.

Em là hoa của núi ngàn,
Gửi mây cho gió, thêm hương cho đời.
Trăng tà bóng xế mây trôi,
Em còn thơ thẩn, bên trời thở than ?

2
                       
Thì thôi em, mộng phù vân .
Trăm năm thôi cũng có ngần ấy thôi .
Gặp nhau một thoáng bên trời,
Tiễn nhau một thuở, trọn đời tiếc thương .

Sông kia rồi cũng xa nguồn,
Bên dòng nước chảy, cánh buồm xa xa.
Nàng từ gió táp mưa sa ,
Tấm thân đào liễu, như hoa bềnh bồng.

3

Thương thay một kiếp má hồng,
Thuyền tình sóng vỗ, giữa dòng lênh đênh.
Bên bờ vực thẳm vô minh ,
Tấm thân cát buị, như hình phù du.

Đêm nằm xõa tóc hoang vu,
Sương rơi nặng hạt trăng thu đầu ghềnh.
Nàng về sớm kệ khuya kinh,
Bồ đề Tịnh độ, một cành hóa duyên.

4

Sen vàng đậu cánh hoa đêm
Sang xuân có kẻ bên thềm dõi trông.
Ngày xưa má thắm, môi hồng,
Hạ khoe áo đỏ, bềnh bồng tóc mây.

Thu về chuốc chén rượu say,
Sang Đông còn rạng, hoa bay nét cười.
Ngày Xuân có kẻ sang chơi ,
Câu thơ nét nhạc, bên trời hàn sương
 
5
 
Một mai đời cũng vô thường,
Cầm như con én lượn vòng mà thôi.
Chiêm bao dỡ khóc dỡ cười,
Tỉnh ra thức giấc, bồi hồi nhớ trông.
 
Từ em bỏ phố theo chồng,
Con chim thôi hót, trong lồng ngẩn ngơ.
Người về lối cũ hoang sơ,
Dấu hài xưa đọng bên bờ trúc mây.
 
6
 
Sương đông trĩu cánh hoa gầy,
Nửa đêm con nhạn lạc bầy kêu sương.
Canh khuya giấc điệp mơ màng,
Sáng ra thức dậy vô thường sắc không.
 
Trông vời trời đất mênh mông,
Quê cha đất mẹ, ngày trông mai chờ.
Đêm buồn nhặt cánh thư xưa,
Chép dòng dư lệ, cũng rời rạc hoa. 
 7
 
                     Nàng về tắm giọt mưa sa,                       
Tìm trong kỷ niệm ánh tà huy bay.
Ta về nhặt nắng hiên tây,
Gửi hương cho gió gửi mây cho ngàn.
Gửi thơ cho khắp nhân gian,
Con tằm vẫn kiếp con tằm vương tơ…
 Ai đem tơ dệt thành thơ ,
Ai đưa con sáo bên bờ sang sông ? 
                   
8

Em từ bỏ xứ tha hương,
Dấu xưa xe ngựa, phố phường vào thu.
Đêm về nhỏ lệ thành thơ,
Bao năm sầu đọng, úa tờ thư xanh .

Con chim nó hót trên cành,
Em thay áo mới, áo xanh da trời .
Thu vàng bóng nguyệt đầy vơi,
Nhìn trăng có kẻ, bên trời ngẫn ngơ.       
                               
 9
      
 Nàng về gõ cửa Chân Như ,
Khép trang huyễn mộng, giã từ phồn hoa.
Từ em giũ áo ta bà,
Tóc mây xưa cũng theo tà huy bay .

Trăng về ngõ trúc hiên tây ,
Vàng thu mấy độ, hoa gầy liễu nghiêng .
Từ em thắm đượm mùi thiền,
Sáng qua Vô Ngã, tối miền Hoa Nghiêm . 
                      
10
 
Nhẹ tênh quên hết ưu phiền ,
Muối dưa rau quả, tùy duyên tháng ngày .
Mắt em hiền tựa Như Lai ,
Môi em nở nụ, như ngày mới quen.

Hoa lòng đẹp tựa hoa sen,
Tay lần tràng hạt, TÂM nghiêng bồ đề .
Thuyền từ lạc khỏi bến MÊ
TRĂM NĂM MỘT CÕI, ĐI VỀ CÓ KHÔNG .

Dương Lam
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-23 16:32:12Viet duong nhan>
THIỀN SƯ VÀ CÔ LÁI ĐÒ.



          Kính Đại Lão HT-LTT,


[/align]Tiểu tử mới xin theo học Đại lão Hoà Thượng (hôm qua).
Hôm nay đã giác ngộ và xin kính gửi tới sư phụ một
chuyện vui để gọi là có chút lễ NHẬP MÔN.



[/align]Ký tên


[/align]Tiểu tử Thích Đủ Thứ,
[sm=ex29.gif][sm=praying.gif]


[/align]

[/align]
====================== 


                                   Nhà sư và cô lái đò ...
 

[/align]
Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.

Cô lái đò đưa khách qua sông. Đò cập bến cô lái thu tiền từng ngườì, sau hết đến nhà sư.

- Cô lái đò đòi tiền "gấp đôi."

- Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao?

Cô lái mỉm cười:

-  Vì Thầy nhìn em…

Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.

Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền "gấp ba."

- Nhà sư hỏi vì sao?

Cô lái cười bảo:

- Lần nầy Thầy nhìn em dưới nước.

Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.

Lần khác nhà sư lại qua sông. Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định. Đò cập bến cô lái đò thu tiền "gấp năm" lần.

[/align][/align][/align]
- Nhà sư hỏi vì sao?

Cô lái đáp:

- Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em.

Nhà sư trả tiền và lên bờ.

Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò… Đò cập bến, nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu?

Cô lái đáp:

- Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền.

Thiền sư hỏi:

- Vì sao vậy?

Cô lái cười đáp:

- Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa…

Do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi...

Nói một cách khác - (mọi sự từ TÂM mà ra)...

Sống ở đời chỉ có chữ TÂM là đáng quý!

Một phút suy tư: Chữ TÂM

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người:

- Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngả đảo điên.
- Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
- Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù..
- Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
- Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá …

Cho nên , ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:

- Đặt trên tay để giúp đỡ người khác.
- Đặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
- Đặt trên trán để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
- Đặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
- Đặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
- Đặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.

Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi người.


[/align]Tác giả: Vô Danh


[/align]Nguồn : i-meo

[/align]
:: Phủi Bụi Trừ Dơ ::

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-24 16:21:05duonglam>

BUỒN TÀN THU





 
Mùa thu không bao giờ chết , muà thu sẽ tàn ...rồi mùa thu sẽ trở lại...như mùa xuân , mùa  hạ , mùa đông...như tình yêu bao la , đất trời ,  hoa lá ,trăng sao... Xin tặng vdn và [:D]các bạn  bài  "BUỒN TÀN THU" sau đây:


BUỒN TÀN THU


...Thu về có gả ngồi say ,
Dốc nghiêng bầu rượu thơ bay dạt dào...


…Đầu thành tiếng vạc lao xao ,
Sườn non dế goị mây vào ngỏ thu .
Chiều hoang ướt lũng sương mù ,
Đêm qua phố chợ  trăng thu uá vàng.



Ừ thôi em , cũng quan san ,
Non xanh, nước biếc  mây ngàn  từ  đây.
Gặp nhau còn ở hội nầy ,
Tìm nhau rồi cũng cỏi nầy mà thôi .



Sông nào nước chảy mây trôi,
Thuyền nào lờ lững bên trời tuyết pha.
Trăng nào hát khúc cầm ca ,
Lệ nào chảy giữa  giang hà xanh xao.



Em xưa má thắm môi đào,
Hạ khoe áo đỏ , thu chào aó bông.
Bây giờ  trời sắp sang đông,
Em còn thơ thẩn… áo hồng , aó hoa…




Mây xưa về dỗ nắng tà,
Em xưa giấc ngủ thềm hoa hững hờ...
Ta về gác vắng làm thơ.
Buồn len lén  đọng mấy tờ thư xanh.



Hoa nào ươm nụ đầu cành ,
Trăng nào chếch bóng tần ngần lệ sương.
Thu về chếch bóng tà dương,
Non phai nét ngọc nắng vàng pha phôi.



Từ em cuối phố mây trờì ,
Ta qua biển bắc em dời biển đông,
Chim quyên ăn trái nhản lồng,
Trăm năm gở mối tơ  lòng hỏi ai.


Tình cờ như gió gặp mây,
Rừng thu lá đổ hoa bay xạc xào.
Lá vàng rơi rụng lao xao,
Trăm con mộng đó  mộng nào cho em.



Hoa nào đẹp  tựa hoa tim,
Tình nào đẹp tựa đóa Quỳnh tinh sương.
Ừ trăm năm , cũng vô thường,
Xa nhau…rồi cũng lược gương hững hờ.




Ta về ngỏ vắng năm xưa,
Gói trong kỹ niệm những tờ thư xanh.
Dẫu mai đời có vô tình ,
Lật trang thơ cũ  bóng hình là đây…



Nhớ xưa em dáng hao gầy,
Hoa thua nét ngọc, má hây nắng hồng.
Bây giờ trời sắp sang đông ,
Em còn thơ thẩn  tơ hồng đem hong .



Ngày nao em chửa theo chồng.
Thơ anh  em đọc, chỉ hồng em đan .
Bây giờ em đã sang ngang,
Câu thơ mối chỉ  còn đang tơ vò.



Thu đi từ độ bao giờ,
Thuyền  trăng  lặng lẻ  bên bờ vô minh,
Từ em sáng kệ chiều kinh,
Hồi chuông thức tĩnh hồn anh lặng tờ.



Sông trăng từ độ đề thơ,
Thuyền trăng em có bao giờ đi qua.
Tình trăng dù có thiết tha,
Thơ trăng em có thềm hoa thẩn thờ.




Mốt mai dẫu có bao giờ,
Thềm trăng chờ đợi người thơ chạnh lòng.
Yêu nhau thương nhớ vô cùng,
Xa em vạn dặm muôn trùng chẳng xa.



Đường về vỗ nhịp hàm ca,
Quan san mấy dặm , quan hà là đây.
Ngập ngừng tay lại cầm tay,
Rừng phong thu lá rụng đầy trước sân.








Sao em tay ngọc   tần ngần,
Sao em mắt lệ  thâm quầng dáng hoa .
Sao em buồn chẳng nói ra ,
Mà trong lòng đó xót xa bao điều... [ còn tiếp ]


Dương Lam 





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-06 02:16:23duonglam>
[:D]

VÔ NGÃ
Như ngọn núi kiên cố
Không gió nào lay động
Cũng vậy giữa khen chê
Người trí không giao động. (Pháp Cú câu 81)

 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duonglam

[:D]

VÔ NGÃ
Như ngọn núi kiên cố
Không gió nào lay động
Cũng vậy giữa khen chê
Người trí không giao động. (Pháp Cú câu 81)

 

Chào anh DL,

4 câU Kệ Kinh "Pháp Cú câu 81" thật đúng.
Thân mời anh & tất cả cùng xem nghe youtube nảy.
Chúc ngày AN LÀNH.
VDN

[sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-13 12:15:37Viet duong nhan>

Một chữ XẢ



Đề tài hôm nay là một chữ XẢ. Quí Vị biết ngược với xả là gì không? Là cố chấp, nắm chặt. Cố là chặt, chấp là nắm; cố chấp là nắm chặt. Khác với nắm chặt là buông bỏ. Mới nghe đơn giản quá nhưng xét kỹ, Quí Vị sẽ thấy tất cả chúng ta sống trên thế gian này, ai cũng than buồn than khổ, gốc tại cố chấp thôi, chớ không có gì khác. Bây giờ muốn hết buồn, hết khổ thì chúng ta phải làm sao? Phải xả, phải buông bỏ. Buông bỏ thì hết khổ.. Như vậy quá giản đơn, quá tầm thường. Chỉ cần Quí Vị thực hiện được điều chúng tôi nhắc thì sẽ bớt khổ ngay trong cuộc sống hiện tại này.Lâu nay chúng ta cố chấp những gì mà bây giờ phải buông xả ?Người thế gian luôn luôn nghĩ ai làm trái ý mình thì mình buồn, mình giận. Buồn giận nên bỏ liền hay nên giữ mãi? Có người thường hay nói: “Con giận người đó hai, ba chục năm không quên.” Giận hai, ba chục năm không quên thì nghe như khẳng khái lắm nhưng thật ra là dại, là khổ, chớ có hay gì đâu.Quí Vị nghĩ trên thế gian này chung quanh mình nào xóm giềng, thân tộc v.v… có bao giờ hoàn toàn không đụng chạm nhau đâu? Người ta nói vợ chồng như chén trong sống. Chén úp trong sống thế nào cũng có khua, huống là xóm giềng, thân tộc làm sao vừa ý mình hết, mà trái ý thì mình giận. Giận rồi chứa trong tâm. Chứa là cố chấp. Giận một người chứa trong lòng, giận hai người cũng chứa trong lòng. Nếu giận một trăm người thì sao? Chứa cả một trăm cái giận trong lòng, làm sao chịu nổi.Quí vị xét khi mình đang vui vẻ mà bỗng nhớ tới người mình giận thì lúc đó gương mặt quạu xuống liền. Sở dĩ chúng ta ngủ không ngon là cũng tại giận đó. Khi nào nằm nhớ lại hôm qua, hôm kia ai làm trái ý mình liền nổi giận lên, thì hết ngủ. Đó là chứa chấp oán hờn. Chứa chấp là khổ. Ta đang vui vẻ tươi mát mà chứa một cái giận, cũng như đem cục than bỏ trong tay hay trong da, trong thịt mình vậy. Nếu cục than bỏ trong tay, trong da, trong thịt thì sao? Nóng, khó chịu. Vậy mà lòng mình chứa một trăm cục than thì người này khổ nhiều ít? Khổ thứ nhất là khô héo vì ngủ không ngon, ăn không ngon. Giận quá làm sao ăn ngon, ngủ ngon được. Khổ thứ hai là giận làm cho mình dễ xấu. Quí vị thấy mỗi lần nổi giận lên gương mặt mình thế nào? Nổi giận lên thì con mắt đỏ ngầu, mặt đổi màu đổi sắc, không còn tốt đẹp nữa. Cả trăm cái giận ở trong lòng thì nó đốt riết mình khô héo, xấu xa. Như vậy ôm ấp cái giận mấy chục năm là khôn ngoan hay thiếu khôn ngoan?Bởi vậy nên người biết tu ai nói gì trái ý, mình giận chút rồi bỏ đi, xả đi. Giận làm chi, ngu! Ôm cái giận là ngu chớ không phải khôn, tội gì ôm cho khổ. Trong nhà Phật có câu: “Tăng hận bất cách túc” nghĩa là Tăng (người tu) giận không quá một đêm. Chúng ta là Phàm tăng nên tham sân si cũng còn, vì vậy gặp việc trái ý cũng giận. Nhưng giận chút thôi rồi bỏ, chớ không nên chấp chứa. Người thế gian thường thích chứa, chứa năm này qua năm nọ. Họ tưởng như vậy là hay, là khôn mà không ngờ đó là tự chuốc họa vào mình, tự đeo khổ cho mình chớ không có lợi gì hết. Vì vậy nên Phật dạy phải XẢ hết những giận hờn. Chứa chấp vừa bị khổ trong hiện tại, mà còn khổ cả vị lai nữa.Trong kinh Phật dạy, người khi sắp bỏ thân này qua đời khác thì nghiệp thương và nghiệp ghét sẽ đi theo. Bởi vì thương ai thì ta nhớ người đó, ghét ai cũng nhớ kẻ đó. Như chúng ta ngồi ôn lại trong lòng, thì nhớ những người mình thương và những người mình ghét nhiều nhất phải không? Ghét không mất, thương cũng không mất. Vì vậy càng chứa sâu thì khi nhắm mắt các nghiệp đó dẫn mình đi đến chỗ thương hoặc chỗ ghét.Do đó khi chúng ta thọ thân sau, nếu ôm ấp nghiệp ghét nhiều quá thì đến những gia đình gặp toàn chuyện buồn phiền, hờn giận, không vui. Có bao giờ chúng ta muốn gặp những người mình ghét không? Không muốn. Ai cũng muốn gặp người mình thương. Nhưng trong lòng thù oán nhiều quá thì nó sẽ dẫn mình gặp lại những người thù oán. Nên hiện tại khổ mà vị lai cũng khổ luôn. Điều này rất thiết yếu.Chúng ta phải khéo đừng nuôi dưỡng oán thù trong lòng, nên buông bỏ hết. Cái gì qua rồi không chứa chấp nữa. Hơn thua, phải quấy, chuyện đó không có gì quan trọng. Quan trọng ở chỗ làm sao cuộc sống mình bình an, thanh thản, tươi vui. Đó mới là điều đáng lưu tâm. Chúng ta sống muốn hạnh phúc, muốn được an lạc thì nên giữ hay nên xả? Nên xả.. Vì vậy tôi nói tu muốn cho hết khổ thì phải xả, đừng chứa chấp. Đó là điều thứ hai.Điều thứ ba, chúng ta đừng cố chấp ý kiến mình là đúng, ý kiến người khác là sai. Bởi vì ở thế gian này không có gì là đúng cố định mà cũng không có gì là sai cố định. Chúng ta mở miệng nói với ai cũng “Tôi nghĩ thế này là đúng”. Nếu nói tôi nghĩ như vậy là đúng, người thứ hai nói tôi nghĩ thế khác mới đúng, thì hai cái đúng nó đụng nhau. Mình đúng theo cái nghĩ của mình, người khác đúng theo cái nghĩ của họ. Ai cũng đúng hết thì cãi lộn hay huề? Thế gian không ai chịu thua ai, mình đúng thì người khác sai, mà người khác đúng thì mình sai. Cho nên khi người ta nghĩ khác với mình, mà họ cho rằng họ đúng thì mình bực lên liền, và người kia cũng nổi tức vậy. Hai cái nổi tức sẽ đi đến khẩu chiến. Khẩu chiến không xong thì tới thân chiến.Như vậy chỉ một chữ Xả mà chúng ta được an ổn vui tươi. Cần gì phải nhiều. Một chữ mà biết tu là cả cuộc đời sống thoải mái, an vui. Ngược lại quí vị sẽ thấy mặt mày nhăn nhó hoài, bất mãn cái này, bất mãn cái nọ, bất mãn con cái, bất mãn vợ chồng, bất mãn xã hội… Mấy chục năm cứ nhăn nhó hoài, uổng một cuộc đời. Cho nên mình phải vui tươi xả bỏ, có mấy mươi năm ngắn ngủi, sống làm sao cho thảnh thơi, tạo phước lành để khi nhắm mắt được đến cõi lành, ở đó mà buồn giận làm chi cho khổ.Vậy mong Quí Vị nghe hiểu, ứng dụng tu để tất cả chúng ta sống trên thế gian này lúc nào cũng tươi cười, không còn buồn bực. Đến lúc nhắm mắt ra đi chúng ta cũng vui luôn. Đó là kết quả tốt đẹp của người Phật tử khéo tu.

ST
i-meo

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Ảnh và Thơ

Lâu rồi không ảnh chẳng thơ
Xác hồn lửng thửng dật dờ như ma

Nam Mô Từ Phụ Thích Ca
Giúp con thoát cảnh Ta Bà mau mau
Xa lìa cái kiếp khổ đau
Quy hồi Tịnh Độ - mai sau trở về...

TRẦN GIAN này ...

[/align][/align]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-17 12:20:53Viet duong nhan>
ĐÚNG & Sai

Đúng Sai tìm đếm mấy ngón tay
Loay hoay tìm Đúng chẳng tìm Sai
Đúng Sai đếm suốt mấy tháng ngày
Mỏi mệt đời thấy cả Đúng Sai

Đúng Sai trong suốt quãng đường dài
Hỏi đời lý giải “Đúng hay Sai ?”
“Đúng là tao, Sai phải là mày”
“Tranh cho quyền lợi chẳng có Sai ?”

Đúng Sai cứ thế mà tranh cãi
Mãnh lực tiền tài Đúng trong tay
Không lực, không tiền, Sai chối cãi
Ngẩng mặt nhìn trời “Thấu đắng cay...”

Phải chăng trong Đúng lẫn trong Sai ?
Đúng Sai phân biệt khéo vẽ bày
Bày đen, bày trắng, bày nhân tánh
Bày Đúng, bày Sai, hỏi lòng ngay ?

Lòng đang yên lắng chẳng mảy may
Đúng trong ta, Sai vẫn trong ta
Cứ sao lại trách đời tha hoá ?
Chuốc phiền hà để ta hại ta…..

D.CoCo
Duyên CôCô
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc Mừng Sinh Nhật - Việt Dương Nhân

Niềm vui sức khoẻ.

Nguyên Thạch

📎 whitelotus
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
Thân Chúc  Chị 7 - Việt Dương Nhân
 
Một mùa Sinh nhật thật trọn vẹn_nhiều sức khoẻ và tràn đầy niềm vui
 
 
 
 
Tú_Yên
       
       
Đăng nhập để trả lời
0





Mừng Sinh Nhật Cô 7

Sinh nhật Cô lại đến
Xin chúc mừng đôi câu
Những tình thân qúy mến
Luôn trân qúy trong đầu

Ngọn nến hồng thắp sáng
Bên ánh lưả bập búng
Nét mặt cô rạng rỡ
Môi cười như hồng nhung

Chúc Cô Bảy mạnh khoẻ
Thân tâm thật an thường
Trí lực luôn phấn chấn
Lòng đầy những yêu thương

Sưong Anh 19.08.2011

Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
WOW [:D] rất vui, NT, T_Y & SA ghé chúc sn Bảy. Giờ quên 7 mấy tuổi rùi ? [:)][:D]

Xin mời cả nhà dùng càlem & sinh tố cho mát.





Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Huyền Minh thân mến chúc sinh nhật chị Bảy vạn sự yên lành & khoẻ mạnh và tâm luôn an nhiên & thiền định.
Nhân có bài thơ em mới làm, post ké lên trang chị nhe.
Quý mến,
Huyền Minh
 
 
Tâm thơ lồng lộng tim người
Xóa tan cát bụi bên trời hư vô

TÂM THƠ

Thơ ơi! Đừng bỏ ta đi
Hãy là khung cửi cho người dệt mơ
Mong em chớ có hững hờ
Quên chàng "thi sĩ" khù khờ ngày xưa

Bốn mùa nóng lạnh nắng mưa
Vần thơ tôi vẫn đong đưa nhịp đời
Với tay nhặt chữ giữa trời
Gieo vào lòng đất hạt cười thế nhân

Đêm nay thơ đến ân cần
Bàn tay xoa dịu ung mầm đớn đau
Tình em gói tận thâm sâu
Tâm thơ hiện hữu nhịp cầu tương giao

Huyền Minh
Aug.14/11




 

Tóc em dài buông xõa giữa dương gian Còn sợi nào để buộc nhánh tim anh Và níu giữ cánh hồng nhung một thuở



Đăng nhập để trả lời
0
TỰ HUẤN
 
Thế lực dù có lớn lao
Nếu ta tận dụng thế nào cũng nguy
Lời nói cất tiếng mỗi khi
Đừng nên quá đáng còn gì tình thân

 
Phước lộc dù có quây quần
Đừng nên khoe dáng dễ gần nạn tai
Quy củ có thể đổi thay
Chớ nên lạm dụng quá tay làm gì

 
Việc gì cũng nghĩ, cũng suy
Ở đời nên biết lúc đi, lúc dừng
Nếu không duyên tận, phước ngừng
Tất cả chấm dứt nửa chừng tiêu tan

 
Đừng nên quá quắt cực đoan
Nhường người một bước tính toan chi nhiều
Thị phi phải trái dệt thêu
Ta nên tránh nói những điều không hay

 
Đã lâu rồi không về thăm cô Bảy, cô vẫn khỏe chứ? Kính chúc sức khỏe cô dồi dào nhé!
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0

[:)] 7 cám ơn HM & JJ ghé thăm.
Mời 2 em "nhậu" sinh tố.


Chúc tất cả an vui & hồn thơ lai láng.
Thân
7_vdn


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn Buồn Buồn !!

Sao mà buồn thế hỡi em ?
Cái buồn hãy ráng khiêng đem khỏi lòng

Buồn buồn hãy liệng xuống sông
Cho trôi biệt tích, nếu không sẽ cuồng

Vẳng nghe tiếng mõ hồi chuông
Niệm câu lục tự xả buông cơn buồn !

[:(].........!!

vdn

(Khuya buồn khủng khiếp 23.11.2011)

"Đừng lấy dối trá làm lẽ sống"&gt;&gt; Aleksander Isayevich Solzhenitsyn (1918 - 2008)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn Buồn Buồn !!

Sao mà buồn thế hỡi em ?
Cái buồn hãy ráng khiêng đem khỏi lòng

Buồn buồn hãy liệng xuống sông
Cho trôi biệt tích, nếu không sẽ cuồng

Vẳng nghe tiếng mõ hồi chuông
Niệm câu lục tự xả buông cơn buồn !

.........!!

vdn

(Khuya buồn khủng khiếp 23.11.2011


Buồn (cảm tác ) bài thơ buồn VDN

Đếm từng canh nỗi buồn ê ẩm


Chăn gối nào hay biết giá đêm!

Cảnh đông tuyết rụng trắng thềm,

Thương đời phiêu bạc, thương em càng nhiều.

Nơi đất khách điều hiu bóng nguyệt

Nhớ quê nhà, nhớ tiếng lá rơi

Đêm nay thao thức bên đời

Bóng em xa quá trăng vời vợi trông.

Tình cứ tưởng, mà lòng lo sợ

Ngày trôi mau tình ngỡ mơ hồ

Thuyền em gió thổi bến mô?

Anh về sông nước nhấp nhô cỏ rều.

Dĩ vãng xa cảnh nghèo thiếu hụt

Sợ em buồn thân buộc tha phương

Mộng còn ngây ngất người thương

Biển đời sáng tối phố phường đổi thay.

Tay vịn gió – ào – bay vạn nẻo…

Người mong tình dạ héo thâu đêm

Bao giờ tay nựng má em?

Nỗi buồn bốc khói đâu thèm kiếm ta.

* Chào thi nhân
Hoang Trúc không mời mà tự đến, có gì xin miễn xóa nhé!
đồng thời cám ơn sự chú ý đến các bài thơ của HT . mong được giao lưu cùng bạn trong những ngày tới...
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Lê Hoàng Trúc

Buồn Buồn Buồn !!

Sao mà buồn thế hỡi em ?
Cái buồn hãy ráng khiêng đem khỏi lòng

Buồn buồn hãy liệng xuống sông
Cho trôi biệt tích, nếu không sẽ cuồng

Vẳng nghe tiếng mõ hồi chuông
Niệm câu lục tự xả buông cơn buồn !

.........!!

vdn

(Khuya buồn khủng khiếp 23.11.2011


Buồn (cảm tác ) bài thơ buồn VDN

Đếm từng canh nỗi buồn ê ẩm
Chăn gối nào hay biết giá đêm!
Cảnh đông tuyết rụng trắng thềm,
Thương đời phiêu bạc, thương em càng nhiều.

Nơi đất khách điều hiu bóng nguyệt
Nhớ quê nhà, nhớ tiếng lá rơi
Đêm nay thao thức bên đời
Bóng em xa quá trăng vời vợi trông.

Tình cứ tưởng, mà lòng lo sợ
Ngày trôi mau tình ngỡ mơ hồ
Thuyền em gió thổi bến mô?
Anh về sông nước nhấp nhô cỏ rều.

Dĩ vãng xa cảnh nghèo thiếu hụt
Sợ em buồn thân buộc tha phương
Mộng còn ngây ngất người thương
Biển đời sáng tối phố phường đổi thay.

Tay vịn gió – ào – bay vạn nẻo…
Người mong tình dạ héo thâu đêm
Bao giờ tay nựng má em?
Nỗi buồn bốc khói đâu thèm kiếm ta.

* Chào thi nhân
Hoang Trúc không mời mà tự đến, có gì xin miễn xóa nhé!
đồng thời cám ơn sự chú ý đến các bài thơ của HT . mong được giao lưu cùng bạn trong những ngày tới...

Chào thi sĩ LHT,

Vdn rất vui được thi nhân ghé "Nhà TÂM" và cho thưởng thức bài thơ "Buồn"...
Cứ tự nhiên HT nha !
Chúc vui & sáng tác nhiều.
Thân
vdn




Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-22 16:54:23LuânTâm>


Xin chân thành thân kính chúc Chị Bảy cùng toàn thế quý quyến vui hưởng Mùa Lễ Giáng Sinh & Năm Mới 2012 thật Yên Bình Hạnh Phúc An Khang Thịnh Vượng Vạn Sự Như Ý Thân Tâm An Lạc Trọn Vẹn Mãi Mãi !
Thư bất tận ngôn ! Rất trân quý trân trọng vô cùng đặc biệt ! LuânTâm.

TB: Xin mạn phép mạo muội múa rìu đôi câu quê mùa thô thiển gọi là...

CHUNG LÒNG QUÊ HƯƠNG
(Thân tặng Việt Dương Nhân)

Người ơi..
Phù sa chín nhánh tiên rồng
Năm châu bốn bể chung lòng quê hương
Nẻo đi trăm nhớ ngàn thương
Nẻo về vá áo văn chương đội trời
Gót gió thoảng tóc mây trôi
Câu kinh kệ khói sương cười bướm hoa
"Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tai..."(1)
Người ơi..

MD.12/22/11
LuânTâm
(1) Nguyẽn Du , Truyện Kiều.





http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0


Chúc Bảy mùa giáng sinh an lành và năm mới tràn đầy niềm vui...

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0