📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Truyện tuổi học trò

3 trả lời, 1.456 lượt xem — Trang 1 / 1
Em và "Bạch Mã Hoàng Tử"

Tặng P. Gia Vinh lớp 10Z PTTH Kim Liên, Hà Nội

Em 16 tuổi và em muốn... yêu. Chẳng sao cả. Đơn giản là em chỉ muốn không viết sai chính tả chữ "iêu" mà thôi. Cái Nguyên - bạn thân của em trợn mắt, (khiếp, mắt nó to dã man) sờ trán em:
- Điên à ? Dở hơi à ? Khùng à ? Mày bao nhiêu tuổi hả ?
Choáng váng, em không thể hiểu nổi con bé gầy gò đó lấy đâu ra calo để tuôn ra cả tràng "à" như vậy . Kinh dị thật! Nhưng em mặc kệ em vốn có cái trán đi trước tóc lả lướt theo sau mà. Em quyết tâm tìm đối tượng để cùng "chết trong lòng một ít".
Gã ngồi bàn trên cao hơn em một cái đầu (vặt cổ bây giờ), đẹp trai hơn em và đeo kính cận (tuyệt, cực kỳ trí thức - 10,5 điểm). Em đụng nhẹ vào lưng gã, gã quay xuống, hơi nhíu mày:
- Gì vậy bạn ?
Em cố gắng biến mình thành một viên đường cực kỳ ngọt ngào:
- Long cho Ngọc mượn thước kẻ một chút.
Gã cau có đưa thước kẻ cho em:
- Đi học phải mang thước kẻ chứ!
Viên đường bỗng chốc tan nhanh (quá lửa rồi, đắng quá). Em suýt chết vì tức. Quả mận trong tay em bị bóp nát đến thảm hại . Đau tay quá! Tức mình, em bỏ tọt vào miệng nhai (Em có phải Trần Quốc Toản đâu!) Quay xuống cái Nguyên nói chuyện cho bõ tức. Nó cứ một mực nói rằng cuối cùng Kim Jong Ho sẽ không quay về với Li Seng Ha đâu! (đồ vô lương tâm). Tức chết đi được, em gào lên:
- Đố mày 8-2 là ngày gì ?
Nguyên tròn mắt:
- Sinh nhật tao . Mà sao cơ ?
Em cười đắc thắng:
- Sai toét! Ngày lo tương ớt nhà tao hết hạn.
Nguyên đỏ mặt (tương ớt có khác):
- Kệ tao!
- Hi ... hi ...
Gã bất ngờ quay xuống, cau có:
- Các bạn im lặng cho tôi làm bài được không ?
Em suýt hét lên "không" nhưng cái hột mận chết tiệt lại lọt vào họng là em ho sặc sụa . Đồ tinh tướng, đồ ông cụ non... Thích vắng vẻ, thích yên tĩnh để tụng kinh thì lên Trúc Lâm Thiền Tự ấy, tha hồ mà "mênh mênh mang mang" với "vi vi vu vu". Em loại ngay gã vì hai lý do:
1. Gã làm em suýt chuyển địa chỉ xuống âm cung với lũ đầu quỷ mặt vịt (mà chết chỉ vì cái hột mận thì có hận đời không cơ chứ!).
2. Em chẳng có nhu cầu "đóng đô" tại Yên Tử Sơn mênh mênh mang mang, vi vi vu vu đó!
Vậy là bye bye "mối tình đầu của tôi"
Gã thứ hai "được" em đưa vào tầm ngắm là gã hàng xóm nhà em. Gã nhỏ con, không cận cũng chẳng đẹp trai nhưng được cái hay cười và vui tính. Nhưng khốn khổ cho em, chiến dịch chưa bắt đầu thì em đã bắt gặp "chàng" bị chó đuổi cắn rách quần. Nhà em không phải viện Pasteur và em cũng chẳng phải tiệm bán kim chỉ nên đành chia tay người "iu" bé nhỏ (hic hic...)
Em lên Phủ Tây Hồ ăn ốc và thắp nhang rút thẻ. Em "cao số" thẻ nói vậy . Ừm... ừm! Cao số - số cao, cao số - số cao ... Em cao tới 1m65, một con số cũng khá cao đấy chứ! Sao đến giờ này em mới nhận ra nhỉ ? Nhưng không sao, cũng dễ khắc phục thôi mà. Em lao vào tập tạ và ăn chocolate nhiều tới mức Trư đại ca Toàn béo cũng phải bái phục.
Sắp tới giờ học thêm, em tranh thủ đi ăn... chè. Hì hì, có ai biết đâu mà sợ ngượng. Đang ăn thì một chiếc xe máy phóng vụt qua . Mù mịt bụi . Cái gã ngồi trên xe chắc chỉ bằng tuổi em là cùng. Đồ tinh vi, đồ tinh tướng, đồ trẻ con, đồ... đồ... Hết từ để rủa, em hầm hầm ngồi xuống ghế. Loại người như gã chắc chẳng bao giờ có thể là chàng "Bạch Mã Hoàng Tử" của em được. Trút hết cơn tức giận vào cốc chè, em ăn liền hai cốc rồi đứng dậy . Mất cả ngon, bụi ơi là bụi . Vào lớp, chật kinh khủng. May mắn cho em là những bài tập tạ và chục kilôcalo chưa phát huy tác dụng. Lạy tạ trời, nhờ thế mà em lọt vào nổi và ngồi yên vị ở một góc phòng. Một người đi vào . Không đẹp trai lắm nhưng cao lớn, bụi bụi và... Ôi! Hoàng tử của em. Ôi!... gọi chàng là gì bây giờ. Em quýnh lên. Nguyên góp ý:
- Gọi nó là "Con Sư tử oai hùng của em" ấy!
Em giãy nảy . Chàng ư ? Sư tử ư ? Không! Chàng thanh mảnh thế cơ mà. Với lại tóc chàng cắt cao . Sư tử mà không có bờm có mà là... sư tử cái!
- Hay "con gà gô yêu quý của em" ?
Em chu mỏ lên. "Mỏ chàng có nhọn đâu . Vớ vẩn!" Cuối cùng em cũng nghĩ ra một cái tên rất kêu: "Con vịt xiêm yêu quý của em". Em thích loài vịt. Vịt biết bơi còn em thì không nên rất có thể chúng sẽ cứu em và... thịt vịt tiềm cũng... rất ngon. Ôi! Con vịt xiêm yêu quý của em. Tuy thế, trước mặt tụi bạn, em vẫn nói xấu chàng tơi bời hoa lá. Lũ bạn trố mắt mhìn, chúng nó tin sái cổ (lũ nhẹ dạ cả tin). Chỉ có Nguyên là cười "đầy ẩn ý".
Kệ, chàng đâu có nghe thấy . Em nói xấu sau lưng chàng cơ mà. Hôm nay chàng lên hùng biện trước toàn trường, em tặng cho chàng cả "đống" hoa . Phải! Cả "đống" vì chúng còn chằng chịt rễ. Ngạc nhiên à ? Em "bứng" trộm đấy! Đừng trố mắt lên, em có điên đâu mà đưa cái cổ xinh xắn của mình ra cho mấy bà hàng hoa "cắt", "chém" chứ. Nhưng "đống" hoa của em bị chàng bỏ đó để nâng niu một đóa hoa còi cọc của con bé đáng ghét ngồi gần chàng. Thế rồi, em chợt nhận ra chàng chính là gã đã cho em hít bụi thỏa thích hôm trước khi chàng đèo cái con bé ấy phóng qua trước mặt em. Một lần nữa em hét lên: đồ tinh vi, đồ tinh tướng, đồ... vịt quay rồi chạy thẳng về nhà lôi nhật ký ra hành hạ . Em đau khổ nhận ra chàng và nó mới thật sự đôi bạn lý tưởng còn em chỉ là kẻ tội đồ mải mê chạy theo mũi tên Cupid (*) một cách tuyệt vọng mà thôi . Sit... t... t... hic hic. Nỗi đau này to tát quá (hừ, to tướng ấy chứ). Rồi em bỏ nhật ký đi ăn chè và tự nhiên thấy rằng không có bụi, chè ăn ngon hơn - điểm 10 cho chất lượng! Mà lo gì, em còn ối thời gian để tập viết lại chữ "IÊU" ấy chứ!

Tác giả : Ngọc Anh

(*) Cupid : Thần tình yêu.
***
Đăng nhập để trả lời
0
Huấn Luyện Viên Dễ Thương


Cái thông tin nằm lọt thỏm ở cuối tờ báo, khiêm tốn nhưng đầy vẻ hấp dẫn :
"BẤT NGỜ : QUÀ TẶNG MÙA HÈ"
Phiếu vào cửa ở góc trang báo này sẽ thay cho vé vào của (trị giá 30.000đ) ở sân băng Kỳ Hòa . Có một phiếu, bạn sẽ được chơi trượt băng trong vòng một giờ".
Nội dung chỉ vỏn vẹn bấy nhiêu đó nhưng cũng đủ làm tôi mừng rơn. Từ trước đến nay, có bao giờ tôi đi trượt băng đâu ? Thỉnh thoảng, mới thấy trên ti-vi các cặp nam nữ biểu diễn trượt băng nghệ thuật, lả lướt như những thiên thần, đẹp làm sao ! Thú thật, cách đây không lâu, tôi cũng nghe loáng thoáng ở Kỳ Hòa mở sân trượt băng, nhưng tiền vé, tiền thuê giày, vớ ... thì ôi thôi, giá cứ cao ngút tận trời . Nghĩ đến viễn cảnh chi tiêu ... hơi bị thâm thủng ấy, mong muốn "thử chơi một lần cho biết" của tôi tiêu tan như bọt xà phòng. Nhưng bây giờ thì khác. Trong tay tôi đã có tấm phiếu vào cửa hẳn hòi, khỏi phải mua vé, chỉ tốn tiền thuê giày . Kể ra cũng hơi hao, nhưng không sao, tất cả vì nghệ thuật mà ! Chẳng lẽ tôi đi trượt băng trơ trọi một mình, buồn và ... lạnh lẽo lắm. Rủ ai nhỉ Hình ảnh những đứa bạn từ năm lớp một đến hết thời phổ thông được tôi lôi ra, rà soát từng đứa như trên màn hình máy vi tính, và cuối cùng dừng lại ở gương mặt Nam, thằng bạn thân từ thời học cấp hai của tôi .
Thằng Nam đón tôi với nụ cười cầu tài:
- Có chuyện gì không bồ?
- Không có chuyện kiếm mày làm chi. Mày đi trượt băng chưa? - Tôi hỏi ngược lại Nam.
- Tưởng gì, cắt phiếu trên báo phải không? Tao đi rồi.
- Chắc vui lắm hả ?
- Cũng thường thôi.
- Tao với mày đi nữa, nha!
- Mày đi lần nào chưa? - Nam nhìn tôi, dò xét.
- Chưa .
- Có biết đi patin không?
- Không.
- Vậy mà cũng rủ. Nói cho mày biết, dân đi patin xịn như tao vô đó còn té lên té xuống, huống chi là mày. Thôi đi, tao không muốn tao với mày thành hai thằng hề cà giựt, té sấp ngửa xuống dưới để đo độ lạnh của băng.
Rồi thằng Nam tiếp tục huyên thuyên về nghệ thuật trượt băng khó như thế nào, mối liên quan giữa patin và trượt băng... Tôi bực mình đứng dậy, bỏ về một nước, để lại sau lưng bộ mặt ngơ ngác của thằng Nam cùng với mớ lý thuyết hỗn độn. Thế đấy, vậy cũng gọi là bạn thân, thân cái mốc xì ! - Tôi lầm bầm. Đúng là đồ phát xít. Nó dám chê tôi là chậm tiến, là quê mùa chứ gì . Được rồi, hãy đợi đấy, nhà ngươi sẽ biết tay ông !
*
Nghe tin tôi sắp đi chơi trượt băng, mẹ tôi cuống cuồng chuẩn bị mọi thứ . Nào áo lạnh, nào vớ, khăn quấn cổ, dầu gió ... được mẹ tôi nhồi nhét vào cái túi đi học. "Ở trong đó lạnh lắm, nên cẩn thận vẫn hơn". Mẹ tôi bảo thế . Hình như nhớ còn thiếu thứ gì, mẹ tôi lôi từ trong tủ ra đôi găng tay, thứ mà mẹ thường đeo khi đi làm nhằm khỏi đen tay, đưa cho tôi: "Đeo vào để đỡ lạnh tay, con ạ !". Trời đất, mẹ đúng là lo xa. Trên tivi, các diễn viên vẫn ăn mặc bình thường, có sao đâu . Tôi đi trượt băng ở ngay Kỳ Hòa, mà mẹ cứ làm như tôi đi thám hiểm Bắc Cực không bằng. Rõ khổ!
Tôi đi trượt băng vào một ngày đẹp trời, nắng trải dài xuống đường như một tấm thảm vàng. Ai cũng có vẻ bận rộn. Tôi thì khỏi nói . Diện chiếc quần jean dày cộm, bên ngoài khoác áo lạnh, trên cổ quấn thêm chiếc khăn dài thõng, trông tôi như đang sống trong thành phố ở vùng Bắc Âu vào mùa đông, chứ không phải ở cái thành phố đầy xe cộ, khói bụi và nóng nực như thế này. Hì hục đạp xe, tôi cố tạo một cảm giác nóng trước khi tiếp xúc với cái lạnh. Người tôi hừng hừng. May mà nhà tôi cách Kỳ Hòa không xa.
Gửi xe xong, tôi tới quầy bán vé thuê giày. Người bán vé nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ. Mặc kệ, tôi đã quen ánh mắt đó suốt từ nhà đến đây. Trước khi bước vào phòng trượt băng, tôi còn nghe tiếng cười khúc khích của hai cô bán vé.
Quầy thuê giày đông nghẹt người. Tôi cố chen vào, giành cho mình một đôi hạp nhãn. Tìm chỗ trống, tôi bắt đầu mang giày. Quái lạ, đôi giày to là thế mà vẫn không vừa. Tôi bặm môi, trợn mắt, dùng hết sức đưa lọt chiếc chân, hệt như điệu bộ của hai người chị Lọ Lem khi ướm thử chiếc giày pha lê trong phim hoạt hình. Cuối cùng thì cũng xong. Tôi buộc vội dây giày sao cho chắc là được. Tôi liếc nhìn đồng hồ . Hai mươi phút đi tong.
Tranh thủ bốn mươi phút còn lại, tôi xuống sân trượt băng. Bình thường thì không sao, nhưng khi đi giày vào, cái sân cứ trơn như thoa mỡ. Tôi phải vịn vào thành, dò dẫm đi từng bước một. Đôi giày chết tiệt lại không tuân theo ý tôi. Nó cứ sụp lên sụp xuống khiến bàn chân tôi hết nghiêng trái rồi lại nghiêng sang phải. Thằng Nam nói đúng. Trông tướng đứng cà giựt của tôi, ra giữa phòng trượt dám làm trò hề chứ chẳng chơi. Mà đứng mãi một chỗ, "khiêu vũ" hoài thì chán chết. Tôi đánh liều đi ra giữa sân, lò dò đi từng bước, y như người mới tập đi. Tình hình cũng chẳng khả quan hơn. Tức mình, tôi cho chân trượt một đường dài. Đôi giày kéo tôi đi với vận tốc không ma sát, mà mục tiêu trước mắt là một "khối thịt" lù lụ. "Bịch" - tiếng kêu khô khốc vang lên. Tôi nhắm mắt, chờ đợi cơn thịnh nộ từ người đối diện, nhưng chẳng nghe gì lạ ngoài tiếng nhạc xập xình vặn hết cỡ. Lạ thật, chẳng lẽ "người ấy" không sao, hay vì ... lạnh quá nên "người ấy" mở miệng không được? Tôi hé mắt. Một đứa con gái có khuôn mặt bầu bĩnh, tóc xõa ngang vai, đứng ngay ngắn trên đôi giày trượt, mở to mắt nhìn tôi nghi hoặc.
- Bạn không biết trượt băng à? - Nhỏ mở lời .
- Ơ ... ơ ... dạ .
Nhỏ quay đi, cố giấu nụ cười ... mím chi .
- Xin lỗi, vì hồi nãy ... - Tôi ấp úng.
- Không sao . Bạn mang giày như vậy sao mà trượt ?
Tôi nhìn xuống chân mình. Đôi giày thật thảm hại. Dây quá dài nên đã tuột hơn nửa. Hai chiếc quay đầu vào nhau như trêu tức.
- Bạn phải thắt chặt vào, kéo miếng kia lên, ừ, như thế ...
Có lẽ thấy mặt tôi hiền lành, nhỏ nhận lời chỉ tôi cách mang giày và trượt băng. Nhỏ chỉ từ tốn, giọng thanh và đều. Qua tiếp xúc, bằng cách làm quen dạn dĩ của nhỏ, tôi được biết nhỏ tên Xuân, tuổi đời thua tôi hai tháng. Xuân có người anh làm trong đây, thuộc thành viên đội tuyển trượt băng nên được vào miễn phí . Anh của Xuân đã chỉ cho Xuân những đường trượt đầu tiên. Hèn gì, Xuân vẫn trụ được dễ dàng khi bị tôi đụng phải. Xuân chỉ bảo tôi rất nhiệt tình, nhưng mãi cho đến giờ, tôi chỉ mới ... đứng được. Thế là đành hẹn Xuân buổi trượt ngày mai.
Về nhà, tôi chạy mua thêm chục tờ báo và lật đật cắt phiếu trượt băng. Hôm sau, tôi đến đã thấy Xuân trong sân. Và lại tập, lại trượt. Cứ thế, công việc xoay vần theo từng ngày. Hết phiếu, tôi đi mua, có khi bấm bụng bỏ tiền mua vé. Dần dà, "khả năng nghệ thuật" của tôi được nâng cao. Tuy chưa bằng các diễn viên chuyên nghiệp, nhưng xem ra tôi trượt băng cũng không đến nỗi tồi. Hằng ngày, nỗi đam mê của tôi là lướt trên sân trượt và quay cuồng theo điệu nhạc. Càng về sau, lúc đi trượt băng chung với Xuân, tôi đọc được trong ánh mắt Xuân có chút gì khó hiểu. Tôi cố tránh nhìn tia mắt ấy, tiếp tục bám theo những đường lả lướt...
Chiều nay cũng vậy. Tôi xách xe đến nhà Xuân, rủ đi trượt băng. Xuân mở cửa, e ngại :
- Vinh à, Xuân nói thật Vinh đừng buồn nghen! Đam mê một môn thể thao là điều tốt, nhưng đừng nên phung phí tiền bạc vì nó một cách vô ích. Vẻ đẹp con người chính là bên trong tâm hồn, chứ không phải vì những đường biểu diễn hấp dẫn. Hôm nay Xuân bận, hẹn Vinh hôm khác vậy.
Tôi cười gượng, nói vài câu lấy lệ rồi cáo từ ra về. Thật quá quắt, ỷ tập cho tôi trượt băng rồi nhân thể dạy đời luôn chắc ? - Tôi thầm nghĩ. Lúc nằm trên giường, nhớ lại lời nói của Xuân, tôi thấy không phải là vô lý. Càng suy nghĩ, phân tích, tôi càng thấy Xuân nói đúng. Phải rồi, nhất dịnh ngày mai tôi sẽ rủ Xuân đi đâu đó, mua sách chẳng hạn, được không "cô huấn luyện viên dễ thương" của tôi ?

NGUYỄN XUÂN VIỆT HÙNG
(Bút nhóm Vòm Me Xanh)
***
Đăng nhập để trả lời
0
THỢ CẢ

Đã rất nhiều lần tôi cầm bút lên để viết lại câu chuyện về Hạng, nhưng lần nào cũng vậy, tôi không thể viết được bởi không biết nên bắt đầu từ đâu . May sao, lần này tôi lại nhận được thư của Hạng, và chính lá thư của nó đã gợi ý cho tôi . Trong thư, Hạng kể về cuộc sống của nó ở Xavannakhẹt, kham khổ lắm nhọc nhằn lắm. Ở bên ấy bây giờ nó không còn được làm thợ cả như khi ở Việt Nam. Vì thế, nó nhấn mạnh rằng nó nhớ và ân hận về những gì nó đã đối xử không phải với tôi trước đây ...
Hồi ấy, trong khi chờ đợi kết quả thi Đại học, tôi xin vào làm trong xưởng mộc của ông Năm Công ở Đà Nẵng thông qua một người quen. Xưởng mộc có 3 máy cưa tất cả, riêng máy do Hạng đứng thợ cả còn khuyết một người nên ông chủ đưa tôi về đó . Ngay từ phút đầu tiếp xúc với Hạng, tôi đã thấy ớn ớn. Nó kém tôi hai tuổi, người đen thui và lì lợm, nhưng nó là xếp, nó là thợ cả của tổ cưa . Thấy tôi lớ ngớ, lại trắng trẻo nên ngay từ đầu, Hạng đã có ý chê :
- Này, ông anh có đủ sức làm không đó ? Làm ở đây không đơn giản như ôm vở đi học đâu nghe .
Không đợi tôi trả lời trả vốn, Hạng ấn vào tay tôi 3 que sắt có hai móc nhọn hai đầu, sau này tôi biết cái đó gọi là con đỉa (1), bảo :
- Theo tôi, định vị gỗ .
Thế là tôi cầm 3 que sắt theo nó chui vào giàn cưa . Sau khi nheo mắt xem lại sớ gỗ lần nữa, Hạng đưa thêm cho tôi một cái búa tay . Bằng vẻ mặt bắt cần đời, nó lấy chân đá đá vào thân gỗ, bảo tôi :
- Đóng đỉa vào đây . Nhớ đóng cho thẳng tay và dứt khoát, nếu không thì gỗ sẽ lệch, giằng đứt lưỡi cưa thì bỏ đời .
Tôi cúi đầu và lầm lì đóng, cảm thấy cay đắng khi bị một thằng nhóc con xài xể . Trong giây lát, tôi định vứt búa bỏ về, nhưng nghĩ lại, ai đi học nghề mà không phải nếm ít nhiều tiếng này tiếng nọ, nên tôi lại bậm môi làm tiếp. Trong khi tôi lom khom đóng đỉa, nó ở đâu xông tới giật phắt cái búa trong tay tôi và quát :
- Ông điên à . Phải bắt đỉa từ cây gỗ xuống đế máy chứ . Chỉ đóng trên gỗ không thôi thì đóng làm gì ?
Sau sự việc này, tôi nhận được quyết định "làm chạy ván vĩnh viễn", sẽ không bao giờ được vào đứng máy nữa . Mà chạy ván (2) là công việc nặng nhọc nhất trong một xưởng cưa .
Chỉ ba ngày chạy ván, hai bàn tay tôi đã sưng tấy lên vì những vết xước, vì những va chạm do gỗ gây ra . Cuối mỗi buổi làm việc, tôi lại ngồi xức thuốc, xuýt xoa vì đau . Có lần thằng Hạng nhìn thấy tôi ngồi nhăn nhó, tư dưng nó đổi giọng thân mật :
- Anh Nhân đau lắm phải không ?
Tôi chợt nghe nỗi bực dọc tăng lên, sẵng giọng :
- Nhằm nhò gì, chuyện nhỏ .
Nghe tôi trả lời như vậy, thằng Hạng cười hì hì, vỗ vai tôi một cái thật mạnh rồi nói :
- Không phải, đau lắm. Tôi làm trước anh nên tôi biết hết. Hơn nữa, lâu nay anh sống với cha mẹ, được cưng chiều, có biết lao động là gì đâu . Còn tôi, không mẹ, không cha, làm từ nhỏ đến giờ nên rành lắm, quen rồi ...
Tôi ngước mắt lên nhìn Hạng. Cái dáng vẻ lì lợm, anh chị thường ngày ở nó biến mất.
- Thế... Hạng không bao giờ đi học à ?
- Có chứ, hết lớp năm. Nhưng mà nội tôi bảo đi học thì không làm ra tiền, thế là tôi bỏ học đi làm thợ xẻ .
Mấy ngày sau đó, tay tôi càng sưng tấy lên hơn. Hạng cho tôi nghỉ việc và chính nó vừa đi cỡ (3) vừa lo chạy ván thế chân tôi . Cuối tần, Hạng xỉa cho tôi một xấp tiền và bảo đấy là tiền công. Tôi không chịu nhận vì cả tuần tôi có làm lụng gì đâu . Thấy tôi cương quyết từ chối, nó nổi xung :
- Anh cũng sĩ diện hả . Đi làm thuê mà... Anh tưởng tôi vui lắm khi thấy anh thế này chứ gì ? Nhận đi, nếu không tôi lại điên lên đấy .
Tôi lắc đầu :
- Không, Hạng cất đi, tôi phải cám ơn Hạng mới phải .
Hạng lại cười hì hì chứ không điên lên như nó đã nói .
- Thôi, anh cầm lấy đi . Tôi biếu anh, cầm lấy mà lo tiền thuốc.
Đến khi tay tôi lành lặn hẳn, Hạng hội ý với cả tổ cho tôi ra đứng máy . Công việc chạy ván được giao lại cho một người khỏe mạnh hơn. Hạng lại bày tôi đóng đỉa, bày tôi "tút" lưỡi cưa, bày tôi cách xem sớ gỗ cũng như đoán tên từng loại gỗ khác nhau ...
Trong các công việc của thợ xẻ, phải nói rằng đi cỡ là công việc khỏe nhất nhưng khó nhất. Khỏe vì nhẹ nhàng nhưng khó vì nếu lỡ tay để cỡ sai một ly thì miếng gỗ cưa ra dù có tốt đến đâu cũng có thể thành gỗ bỏ . Thế mà Hạng lại quyết định cho tôi đứng cỡ sau một buổi chỉ vẽ qua loa . Nó giải thích với mọi người trong tổ :
- Anh Nhân đây là người có học, sắp tới ảnh sẽ vào Đại học đấy . Do đó tôi rất tin tưởng nên giao việc này cho ảnh làm thử. Tôi có việc ở nhà, phải về gắp. Anh Nhân có làm gì sai, tôi chịu .
Thế là chiều hôm đó, Hạng về thật. Hai, ba, rồi năm ngày sau vẫn chưa thấy Hạng quay lại xưởng. Tôi thật sự thấy lo lắng khi đợt gỗ mới về xưởng chờ xẻ toàn là gỗ quí. Nếu mình không đủ tinh tường xem sớ gỗ và đi cỡ mà lỡ tay thì không biết lấy gì mà đền cho ông chủ . Nhưng rồi nổi lo của tôi cũng xẹp xuống, thêm ba ngày nữa thì Hạng quay trở lại . Vừa đến nơi, nó đã chỉ tay lên ngực mình - nơi có chéo vải xô màu đen - nói tỉnh queo :
- Bà nội em chết rồi .
Tôi và mọi người cho dừng máy và xáp lại phía nó . Chỉ có mấy ngày mà Hạng gầy tọp hẳn đi . Nét cương nghị thường ngày trên gương mặt Hạng giờ đây là nét khắc khổ . Đêm đó, Hạng kể với tôi :
- Chiều hôm ấy, em nghe tiếng lưỡi cưa xé vào gỗ mà tự dưng thấy lạnh sống lưng. Em đoán ở nhà thế nào cũng có chuyện. Em về, một ngày sau thì bà nội qua đời ...
Từ dạo đó, Hạng càng lầm lì, ít nói . Nó chỉ chăm chú làm, rồi ăn, rồi ngủ . Vài ba ngày nó lại đón xe về Thăng Bình thăm mộ bà nội, thắp mấy nén nhang. Có đêm, nó nằm khóc tấm tức.
- Làm thuê mãi như em, khổ quá. Ước gì được như anh, có cha mẹ, được đi học, chẳng gì sung sướng bằng... Mai mốt anh đi học Đại học, em sẽ kiếm gỗ nhờ người ta đóng cho cái rương đựng sách vở, áo quần...
Tôi bảo :
- Biết có đậu không mà nói vậy .
Hạng nạt :
- Người như anh, phải đậu chứ. Không thể làm thuê được.
... Rồi tôi có giấy báo đậu Đại học, mẹ tôi từ trong quê đón xe ra kêu tôi về . Tôi sung sướng nhảy cẫng lên, bỏ máy chạy ào ra bãi gỗ . Đến khi tôi sực nhớ nhiệm vụ của mình, vội vã quay vào thì thấy Hạng vừa đi cỡ vừa khóc. Nó bảo tôi :
- Thôi, anh nghỉ đi cho khỏe rồi về .
Mặc kệ lời Hạng nói, tôi hăm hở lao vào chạy ván. Thấy tôi xốc vác, nhanh nhẹn, mẹ tôi cứ đứng ngây ra mà nhìn.
Đến lúc chia tay, Hạng lẳng lặng giúi vào tay tôi một xấp tiền.
- Anh cầm lấy cái này mà đi học, em không có nhiều lắm đâu .
Tôi ái ngại đẩy ra, không nhận. Hạng nói thêm, cay đắng :
- Bây giờ, em chỉ nuôi có một mình em thôi chứ có nuôi ai nữa đâu mà lo ... với lại, lương thợ cả như em cũng đâu đến nỗi ...
Nửa năm sau, tôi quay lại xưởng cưa tìm Hạng nhưng không gặp. Hạng đã sang Lào, tiếp tục làm nghề xẻ gỗ thuê . Tôi viết vội một lá thư, kèm theo dòng địa chỉ của mình nhờ ông Năm Công chuyển sang lên đó. Và rồi tôi đã nhận được thư hồi âm, Hạng nhắc lại chuyện chưa kịp tặng cho tôi cái rương đựng sách vở áo quần...
Những lá thư của Hạng được viết trên giấy học trò, chữ còn chưa thẳng hàng, lá thư nào cũng dính đầy mồ hôi . Những lá thư ấy luôn bắt đầu bằng chữ Savannakhẹt, gởi anh Nhân, nhưng không ghi ngày tháng...

Huế, 7-4-96
PHAN CHÍN

(1) Con đĩa : Dụng cụ bằng sắt dùng để định vị gỗ khi xẻ .
(2) Chạy ván : Đưa gỗ thành phẩm ra ngoài và phân loại thành phẩm.
(3) Đi cỡ : Xác định kích cỡ cho từng đơn vị gỗ cần xẻ .
***
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi Bạn Nhiều Chuyện

Năm 16 tuổi, tôi có một "dị tật bẩm sinh"! Thật lòng, tôi không hề cảm thấy đó là dị tật, nhưng bạn bè khẳng định: "Chắc chắn không bình thường"! Và đặt để một cái tên mà chúng cho rằng chả sai vào đâu được: "Tật nhiều chuyện"!
Quá phi lý !
Trên đời, biết bao người "nhiều chuyện" thuộc hàng sư tổ, sao không ai bảo họ có tật mà lại cho rằng họ có tài? Đấy, anh nhà báo, suốt ngày cứ lặn lội tò mò tỉ chuyện thiên hạ . Kìa, ông hùng biện, ung dung trước mi-cờ-rô thao thao bất tuyệt cả giờ chưa dứt. Đó, chị nhà văn, có mỗi câu chuyện kể hàng mấy nghìn trang giấy mà vẫn còn "xin xem tiếp phần 2"... Họ được phong tặng đủ thứ "nhà". Còn tôi, nói rất ngắn gọn, vấn đề cần nói cũng cụ thể hẳn hòi, sao mắng mỏ tôi "nhiều chuyện"?
Tôi phê phán hiện thực, mạnh dạn vạch cái xấu, sao chẳng ai phong tặng cho tôi cái nhà nào ? Chẳng hạn:
- Thưa cô, chính bạn Thành làm vỡ bình hoa rồi vu oan cho con chó Ki Nô của bác bảo vệ trường!
- Thưa thầy, thằng Sơn dùng máy vi tính thu chữ cực nhỏ, mang vào lớp "quay" trong buổi thi học kỳ hôm qua!
- Các cậu biết tại sao chân thằng Kha bị "xi cà que" không? Đêm qua nó hái trộm xoài nhà bà Bảy.
- Tớ thấy thầy Văn uống rượu chửi thề!
- Tớ gặp chị thằng Bình đi chơi với kép lão!
Nhưng, tất cả đã phủ nhận sự thật, và tệ hại hơn cả phủ nhận nữa là đã áp đặt lên con người lành lặn của tôi cái dị tật đáng ghét đó!
Không hiểu hồi xửa hồi xưa Adam buồn ra sao khi nhìn quanh vườn Địa Đàng không thấy ai giống mình để chuyện trò bầu bạn ? Riêng tôi, tôi vô cùng thẩm thấu nỗi khổ của người bị hàm oan và tâm trạng rũ người của một hiền tài cô độc. Cho đến một hôm...
Chúa đã đem nhỏ ấy đến với tôi, đặt nhỏ ngồi cạnh tôi và chúng tôi trở thành "đôi bạn tật nguyền".
- Nè Huy?
- Gì Thảo?
- Cậu có thấy Bình và Thủy, chúng nó nhìn nhau rất... khác thường không?
- Ừ, có lẽ chúng sắp "quay" bài .
- Trật lất.
- Chớ gì?
- Hình như chúng nó nhìn nhau ... người lớn lắm!
- Úi cha, nhỏ thấy tụi nó già lắm rồi sao?
- Cậu ngu quá! Hình như tụi nó ... "yêu quái" nhau đó, hiểu chưa?
Tôi bỗng hiểu. Hiểu rằng nhỏ bạn của tôi "người lớn" hơn tôi và cũng "nặng tật" hơn tôi gấp mấy lần. Tôi tò mò:
- Thảo này?
- Hả ?
- Người ta buồn vui thương ghét nhau bằng cái đầu chớ, đúng không?
- Còn hỏi!
- Vậy, sao chuyện... "quái" ấy lại bằng trái tim?
- À à ... Nếu máu ngừng chảy, chúng ta chết đúng hôn?
- Đúng.
- Do vậy, nói "cho nhau trái tim" có nghĩa ẩn dụ là sẵn sàng chết vì nhau!
- Trời đất ! Ai mà ác vậy, muốn lấy cả sự sống của người ta. Nếu là mình, tốt nhất nên đem tặng trái tim heo, gà, vịt gì đó xào hai đứa ăn còn ngon hơn. Nhỏ thấy sao?
- Hay! Tụi mình hợp nhau thật đấy. Tớ cũng vậy, chẳng hiểu người ta tặng hoa cho con gái chi hổng biết. Tớ chỉ thích hoa ... tai vàng bốn con chín thôi!
Chuyện ngỡ đùa nhưng không ngỡ nhỏ ấy làm thật. Từ hôm đó, ngày nào nhà nhỏ có thịt vịt, gà thì y như rằng tôi sẽ có một trái tim nho nhỏ nằm gọn gàng trong giấy gói. Còn tôi:
- Mình không thể tặng hoa cho nhỏ được!
Nhỏ cúi mặt lúng túng:
- Sao vậy?
Tôi cũng bối rối không kém:
- Ừ ... ờ ... thì ... bằng "i nốc" được không?
Nhỏ cười, mặt lại tươi như hoa:
- Ừa, cũng xinh đấy chứ!
Chuyện tưởng như ... kỳ quá, nhưng trong khoảng trời nhiều mơ mộng của thời mực tím, có điều gì mà không tưởng như kỳ quá! Thầy giáo dạy "... Ấy là cây nấm...". Học trò hiểu và làm bài đạt điểm mười, nhưng thầy giáo có hiểu không, chúng chỉ thích "ấy là chiếc ô của hoàng tử ếch!". Khoa học không xóa được hình ảnh những bà tiên, những hung thần, những miền nghĩ suy diễn ảo trong tâm hồn chúng. Người lớn cấm trẻ con mơ mộng nhưng chính họ lại hay khát khao ảo tưởng. Người lớn không thích trẻ con nghĩ tới, nhắc tới hai tiếng tình yêu nhưng chính họ lại hành động điều ấy, tệ hơn nữa, nhiều người đã yêu trên nỗi khổ niềm đau của trẻ.
- Huy nè ? Dì ghẻ có ghẻ thật không?
- Thảo ngu quá! Môi đỏ, mắt xanh, da trắng, trẻ đẹp và hoàn toàn chả có tí ghẻ nào!
- Sao cậu biết?
- Mình có dì ghẻ mà! Bữa nào nhỏ đến nhà, mình chỉ cho xem.
- Vậy ... mẹ cậu đâu?
- Ở Thủ Đức.
- Sao cậu không ở với mẹ?
- À, ở đấy cũng có ... dượng ghẻ!
- Ôi ! Sao cậu nhiều ... ghẻ vậy?
Chúng tôi quen nhau, thân thiết và nhiều chuyện với nhau như thế. Điều này khiến bạn bè trong lớp chả thích tí nào . Vì sao ? Vì ampli hai loa phải khuếch âm xịn hơn máy một loa chớ còn sao nữa ! Vì hành tinh vốn dĩ đã lắm chuyện nên chỉ thích kẻ nói hay chớ chả khoái người hay nói . Và, cũng vì vậy "phản ứng bước một" được thành lập: Bạn bè bắt đầu nói xấu nhỏ ấy cho tôi nghe và nói xấu về tôi cho nhỏ biết. Chả "ép phê", bởi khó ai tách ra được sự tương lân của hai kẻ tật nguyền ! Tiếp tục "phản ứng bước hai" được triển khai:
- Thưa cô, bạn Huy, bạn Thảo đem tim vào lớp ạ!
Cô giáo chủ nhiệm mỉm cười:
- Thế, ai trong chúng ta để tim ở nhà?
- Dạ, nhưng đây là tim gà, tim vịt ạ!
Cô giáo cười lớn:
- Đừng ăn trong lớp thì tốt rồi, còn thú ăn vặt cứ tùy thích. Kẻ bánh kẹo mứt chè, người mít xoài ổi mận. Khoái xơi tim gà thì kể cũng lập dị đấy, nhưng cô nghĩ đấy cũng là thức ăn ngon ngoại trừ trường hợp chưa được nấu chín!
- Nhưng thưa cô, tụi nó hay nói xấu bạn bè lắm ạ!
Cô chủ nhiệm không cười nữa:
- Nói xấu có hai nghĩa, nói ra điều xấu hay đặt điều nói xấu. Người nói ra điều xấu thì làm người khác tốt, còn kẻ đặt điều nói xấu thì chính họ đã tự làm xấu họ . Các em nghĩ sao?
Cả lớp im lặng. Nhưng sau đó, "phản ứng bước 3" được xếp đặt. Ôi, chính cái chiêu ly gián này mới hiểm độc làm sao!
- Mình đi ăn chè nhé, Thảo!
- Rủ Huy đi với?
- Nó ghét ngọt lắm, bọn mình đi riêng thôi!
Vào lúc khác:
- Huy à, bọn tao đãi mày chầu phở.
- Gọi Thảo cùng đi nhé?
- Làm sao đủ tiền, hôm khác sẽ gọi cậu ấy vậy!
Bạn bè trong lớp bỗng "tình thương mến thương" tôi và nhỏ ấy đến lạ thường. Nhưng, chỉ một tuần sau . Trên thân cây phượng, trên khắp vách tường, trên cửa phòng vệ sinh... Mọi nơi đều nhan nhản những mẩu giấy ghi:
"Có cha có mẹ thì hơn
Hai cha hai mẹ như đờn Huy ta"
Chuyện gia đình, tôi chỉ tâm sự với mỗi mình nhỏ ấy, thế mà ... Tôi mất bình tĩnh:
- Cậu là một con bé nhiều chuyện, từ đây đừng nhìn mặt tôi nữa!
- Không, không! Tớ không hề có ý nói xấu cậu...
- Khỏi cần biết không hay có, cố hay vô, tình hay ý ! Dứt khoát, tôi và cậu không còn là bạn.
Tôi quay mặt. Nhỏ khóc rấm rứt. Nhưng ngay hôm sau, hành tinh học trò lại xuất hiện thêm những mẩu giấy tinh quái khác:
"Hỡi cô nấu cháo sau nhà
Sao cô giấu quả tim gà cho ai
Hoa tai chưa có hoa tai
Mà cô vội quá để bay tim gà".
Vừa đọc xong, như thấy quỉ giữa ban ngày, nhỏ trợn mắt chết sững mấy giây rồi cắm đầu chạy ào ra khỏi trường. Nhỏ nghỉ học luôn từ hôm ấy!
Không. Không. Không. Nhỏ ơi! Mình chưa từng mến ai như đã yêu mến nhỏ, nhưng mình hiểu, mình vừa phạm một sai lầm khó quên là đã trót tâm sự với những kẻ có trái tim không lớn hơn trái tim gà!
Sau đó ít lâu, cô chủ nhiệm cho biết nhỏ ấy đã xin chuyển trường. Cô nói với cả lớp, giọng rưng buồn:
- Các em có nghĩ rằng mình vừa loại được một kẻ thù? Không. Các em vừa đánh mất một tình bạn! Bao giờ qua khỏi tuổi học trò, các em mới hiểu đấy là kỷ niệm tuyệt vời, trong đó, tất cả giận hờn đều đáng yêu, tất cả những người dễ ghét đều là bạn tốt...


*
Định dứt truyện ở đây, nhưng có lẽ nhiều bạn rất muốn hỏi tôi và nhỏ ấy hiện giờ ra sao? Đừng lo, chúng tôi vẫn là đôi bạn tốt và những khi có dịp dự tiệc cùng nhau, "nhỏ ấy" vẫn nhường tôi xơi trọn quả tim gà! Sẽ có bạn muốn hỏi thêm liệu chúng tôi có "yêu quái" nhau không? Ồ không. Mỗi chúng tôi đều có riêng mái ấm cho mình. Có gì lạ đâu, thời mực tím, tất cả những mơ mộng đầu đời đều chỉ là một thoáng "tưởng chừng như ...".

NGUYỄN TẤN HUY

Trích từ Báo Mực Tím
***
Đăng nhập để trả lời
0