📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Mãi Như Ngày Nào - Tố Uyên

10 trả lời, 1.600 lượt xem — Trang 1 / 1
Mãi Như Ngày Nào
Tố Uyên



Chương 1



Năm 12 tuổi tôi theo gia đình sang định cư tại Mỹ ở thành phố Portland, tiểu bang Oregon. Còn nhớ thời gian đó tuy đã 12 tuổi nhưng tôi rất ngây thơ, tâm hồn trong trắng chưa biết gì về chuyện đời. Con gái 12 tuổi ở Việt Nam đồng trang lứa với tôi thường giỏi về mọi mặt, nào là nấu cơm, giặt giũ, chăm sóc đàn em, chợ búa, v.v. Riêng tôi không phải là tiểu thơ con nhà giàu, nhưng sự thực được may mắn sinh ra trong gia đình cũng gọi là đầy đủ khả năng cho sinh hoạt đời thường nên tôi chẳng phải làm gì động đến tay chân.

Gia đình tôi sống với bà ngoại gồm có ba mẹ, và bốn chị em gái chúng tôi. Vậy là chỉ có duy nhất một người đàn ông trong nhà đó là ba. Tôi sinh ra đời khi ba tôi được thả về từ trại tù cải tạo, vì vậy tuổi tác của tôi so với các chị có một khoảng cách thật dài. Năm tôi 12 tuổi thì chị lớn tên Tường Vân năm ấy đã 25 tuổi, lập gia đình và có hai con, một trai một gái. Chị thứ hai tên Tường Lan 23 tuổi đang làm thợ may cho một tiệm quần áo thời trang trong thành phố. Chị Tường Mai là chị thứ ba cũng cách hai năm với chị Lan ở tuổi 21, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì đi buôn bán ở chợ Tân Bình với mẹ tôi. Thế là còn lại cô con gái út, Tường Vi, bé bỏng nhất nhà là tôi đây.

Ký ức về tuổi thơ của tôi ở Việt Nam rất đơn giản và ngây thơ một cách hồn nhiên. Cho đến bây giờ tôi có thể khẳng định rằng suốt 12 năm ở Việt Nam là khoảng thời gian duy nhất tôi không hề biết buồn, không hề biết cô đơn, không biết đến tình yêu, và không hề quan tâm đến chuyện đời ngoài sự vui đùa và học hành. Tuy sinh ra là con gái, nhưng ít nhiều tôi cũng biết cả nhà thầm mong tôi là con trai. Gia đình tôi theo đạo Công Giáo được truyền xuống từ tổ tiên đến đời tôi là thứ sáu. Mẹ tôi kể rằng lúc có mang tôi trong bụng, mẹ thường ngày đêm cầu nguyện lời này:

"Lạy Đức Mẹ Maria, xin Mẹ ban cho con sanh đứa con này được khỏe mạnh, mẹ tròn con vuông. Sau khi sanh nó ra rồi, dù là con trai hay con gái, xin Mẹ gìn giữ và ban phước cho con đừng mang thai nữa."

Và đúng theo lời nguyện của mẹ tôi, sau khi sanh tôi ra rồi, dù lại là con gái, nhưng sau đó mẹ tôi không hề cấn thai lại, mặc dù so với tuổi tác thì hồi đó ba mẹ tôi còn trẻ và khả năng sinh con không có gì khó khăn. Điều này khiến mẹ tôi tin Đức Mẹ Maria và cảm mến Ngài nhiều lắm. Riêng ba tôi thì chẳng biết lúc đầu có thất vọng hay không khi nhìn thấy tôi, nhưng suốt thời gian thơ ấu ba lại là người thân nhất của tôi hơn cả mẹ.

Sau khi được về nhà từ trại tù cải tạo thì ba liền mở một tiệm bán tạp dịch cho làng xóm ngay trong sân nhà. Từ lúc tôi bắt đầu hiểu chuyện thì mẹ tôi đã lăn lộn buôn bán ngoài chợ đời nên không thường có mặt ở nhà. Sáng sớm mẹ đã dậy đi bán khi tôi còn mê ngủ. Khuya mẹ về thì tôi lại sắp sửa chuẩn bị đi ngủ nên tình mẹ đối với tôi lúc đó là một cái gì xa xăm... có nhưng lại không thực. Ba tôi dành nhiều thời gian chăm sóc cho tôi nhất vì lẽ ông đã không có cơ hội chăm sóc cho các chị tôi thời xưa khi ông đi lính. Được ba dồn tất cả tình thương vào mình, tôi thật chẳng còn thiết đến tình mẹ.

Ba dạy tôi học hành, đọc chữ, và tôi nhớ nhất là những lúc ông cõng tôi trên vai đi dạo khắp xóm. Hai cha con tôi cùng tuổi Gà, cách nhau ba con giáp nên ba thường gọi tôi là "con gà con", còn ba là "con gà lớn". Khi con gà lớn cõng con gà con đi chơi thì trong lòng tôi bao giờ cũng nở rộ niềm kiêu hãnh và hạnh phúc. Sự thật thì ba tôi là người đóng vai trò lớn nhất trong suốt cuộc đời của tôi, mặc dù ông không hề biết đến điều này.

Thời gian chuẩn bị đi Mỹ gia đình tôi ai cũng hồi hộp và lo lắng, riêng tôi thì vẫn vui đùa chẳng hề coi đó là chuyện quan trọng. Trong đầu óc đơn giản của tôi lúc đó chỉ cho rằng chuyện đi Mỹ như là một chuyến du lịch, chứ nào biết rằng đó lại là một cuộc đổi đời của tất cả mọi người di cư. Một buổi chiều vừa học bài xong tôi liền xuống nhà sau tìm ba. Thấy ông đang cầm sách tiếng Anh lẩm nhẩm đọc những câu đối thoại phát buồn cười. Tôi chạy lại gần ba nhõng nhẽo.

-Ba ơi, ba dạy cho con tiếng Anh đi.

Ba tôi nghe vậy liền cười xòa bỏ sách xuống, dơ tay xoa đầu tóc tôi bù xù, ngắn ngủn như một thằng con trai rồi đáp.

-Mai mốt qua Mỹ con sẽ được học mà.

Tôi cười rồi thắc mắc hỏi những điều mà bấy lâu tôi chưa có dịp hỏi ba.

-Ba à, nhà mình sắp đi Mỹ là đi đâu vậy ba?

Ông lôi ra từ trong đống sách vở một tấm bản đồ thế giới rồi mở rộng dưới đất, chỉ tay vào vùng đất Mỹ cho tôi thấy.

-Là chỗ này đó con. Còn mình ở Việt Nam là ở chỗ này, cách nhau cả một biển Thái Bình Dương. Xa lắm đó con.

Nhìn trong bản đồ thì tôi thấy hai mảnh đất đó thật là gần lắm, ở giữa là vùng biển tô màu xanh cũng chẳng rộng là bao nhiêu nên ý nghĩ xa xôi không đến trong đầu tôi. Tuy vậy tôi vẫn tin tưởng tuyệt đối những gì ba đã nói. Đối với tôi lúc đó ba mãi là một thần tượng duy nhất biết hết mọi việc trên đời. Tôi lại dò hỏi.

-Rồi mình sẽ ở tiểu bang nào vậy ba?

-Mình sẽ đến ở Oregon.

Lần đầu tiên nghe cái tiếng "Oregon" xa lạ tôi không hiểu.

-Oregon là ở đâu vậy ba?

-Là tiểu bang nằm ngay trên Cali nè con.

Ông vừa nói lại vừa chỉ tay vào bản đồ trên một hình chữ nhật nhỏ. Tiếng "Cali" thì tôi đã biết vì lúc đó phong trào di cư sang Mỹ thật rầm rộ khắp Saigon nên ai cũng nhắc đến tiểu bang Cali. Tôi lại thêm nhiều câu hỏi thắc mắc.

-Tại sao mình không ở Cali mà lại ở Oregon vậy ba?

-À, tại vì gia đình bác Khúc ở bang Oregon nên bảo trợ cho mình sang đó.

-Gia đình bác Khúc là ai vậy ba?

-Bác gái Khúc là bạn thân của mẹ con bán ở chợ.

-Ồ, vậy sao bác Khúc không ở Cali?

Ba tôi vừa buồn cười với sự ngây thơ của tôi lại vừa không biết trả lời làm sao cho tôi hiểu nên ông nói lơ đi.

-Mai mốt con qua gặp bác rồi con tự hỏi bác ấy, chịu không? Thôi ra ngoài chơi đi con để ba học tiếp.

Nghe vậy tôi vâng lời "dạ" một tiếng rồi phóng nhanh ra ngoài. Tuy vẫn còn thắc mắc trong bụng nhưng tôi mặc kệ, mai mốt gặp bác Khúc thì hỏi sau có sao đâu. Đó cũng là lần đầu tiên tôi biết về bác Khúc, một người mà trước giờ tôi chưa hề gặp mặt hay nghe ai trong nhà nhắc đến.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 2





Ngày 19 tháng 5 năm 1994, gia đình tôi đáp chuyến bay xuống thành phố Hoa Hồng, Portland, cùng với một số gia đình Việt Nam khác. Người ra đón chúng tôi dĩ nhiên là có cả gia đình bác Khúc và một số bạn cũ của ba cùng quân ngũ năm xưa. Trong khi mọi người tay bắt mặt mừng thì tôi bẽn lẽn núp đằng sau ba nhìn khắp lượt quan sát.

Bác Khúc trai năm xưa là một phi công trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa nên có một thân hình to lớn, tướng cao thật sang trọng. Tiếng nói của bác rõ ràng và mạnh mẽ tỏ uy quyền nhưng bác lại có một nụ cười rất hiền, dễ mến. Bác đang đứng cùng các chú bác khác hỏi thăm ba tôi. Họ bắt tay nhau nói chuyện sang sảng.

Mẹ tôi thì đang ôm bác Khúc gái vừa khóc vừa cười vui mừng sau ba năm gặp lại. Tôi để ý thấy bác Khúc gái tướng tá mập mạp, quý phái, vừa vặn trông thật xứng với bác Khúc trai. Hôm ấy bác gái mặc một bộ đầm rất Tây làm chúng tôi bỗng thấy quần áo trên người mình thật quê mùa. Điểm khác biệt rõ ràng nhất giữa hai bác và ba mẹ tôi là cái ốm và cái mập. Mấy chị em tôi đều giống ba ở cái tướng cao như cổ thụ mà lại gầy như lá liễu. So sánh hai bên thật không giống một chút nào.

Trong lúc mấy người đàn ông đứng sang một bên chào hỏi nhau thì mẹ tôi liền giới thiệu hai chị Tường Lan và Tường Mai với bác gái. Đến lúc mẹ muốn giới thiệu tôi thì nhìn quanh chẳng thấy tôi đâu . Một hồi mẹ mới phát hiện tôi đang đứng bên ba nhìn sang thì mẹ chỉ tay cho bác gái thấy rồi nói.

-Còn nó là đứa con út, Tường Vi đó chị.

Bác gái nhìn tôi cười hiền lành. Nụ cười bác thật phúc hậu và dịu dàng khiến tôi cũng vui nhe răng cười lại nhưng mắc cở không dám bước qua. Tôi lại thấy bác quay lại hỏi mẹ.

-Thế còn đứa lớn đâu?

-Nó lập gia đình, có hai con rồi nên không qua được. Thôi vậy cũng tốt chị ạ, vì ở nhà chỉ còn bà ngoại nên có đứa cháu ở lại chăm sóc cũng đỡ buồn tuổi già.

Nghe mẹ nói tâm trí tôi chợt thấy nao nao trong dạ khi nghĩ đến ngoại, chị Tường Vân và hai đứa cháu mình. Lúc chia tay ở phi trường mọi người ai cũng khóc bù lu bù loa làm tôi phát khóc theo. Nhưng cho đến lúc này tôi mới hiểu thế nào là chia cách. Ngồi trên máy bay di chuyển ba lần trong vòng 24 tiếng đồng hồ qua Mỹ, tôi mới cảm nhận thế nào là xa xôi và khoảng cách ấy không phải như tôi tưởng khi được ba chỉ cho thấy trên bản đồ ngày nào.

Tiếng bác trai Khúc nói với ba thật lớn làm cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.

-Anh Nhân, đây là Văn Khải, thằng con trai thứ hai của tôi nè.

Tôi tò mò quay lại nhìn thì liền bắt gặp một gương mặt với những nét thật giống bác trai Khúc. Lần đầu tiên nhìn thấy Văn Khải tôi đã có một ấn tượng thật tốt. Tướng anh cũng cao lớn giống như ba mình, gương mặt không quá cương nghị nhưng nụ cười thân thiện quả là bản sao của bác trai Khúc. Đôi mắt anh nhỏ nên mỗi lần cười đều chỉ còn thấy hai đường vằn ngang trông thật dễ thương. Tôi đã thích nụ cười của anh từ ấy. Văn Khải lễ phép chào ba tôi với một giọng trầm mới lớn.

-Dạ chào bác.

Ba tôi cười giơ tay ra bắt tay với anh. Ông ngó quanh thì liền thấy tôi đứng bên cạnh nên vội giới thiệu lại với một giọng hãnh diện khiến tôi mắc cở.

-Còn đây là con gái út của tôi, Tường Vi. Con chào bác Khúc và anh Khải đi con.

Tôi ngoan ngoãn cúi đầu chào bác rồi chào anh Khải. Vừa chào xong thì mấy người lớn lại bỏ mặc chúng tôi, tiếp tục trở lại câu chuyện dang dở.

Văn Khải đưa ánh mắt đầu tiên nhìn tôi cười. Không hiểu sao tôi bỗng cảm thấy mặt mình nóng lên. Có lẽ tôi đã đỏ mặt ở cái nhìn của một người con trai đầu tiên cười thân thiện với tôi. Lần đầu tiên tôi biết mắc cở với người khác phái. Chúng tôi chưa kịp nói gì với nhau ngoài nụ cười thì có một đứa bé trai khác chạy ào lại bên Văn Khải kêu lớn lên.

-Anh Khải, anh Khải, mẹ gọi anh kìa.

Vừa nói đứa bé vừa kéo tay anh nó sang bên kia về phía mẹ, bỏ mặc tôi đứng ngơ ngác nhìn theo. Tôi còn đang lưỡng lự không biết nên tiếp tục đứng với ba hay chạy sang bên mẹ thì đôi bên đã đi lại gọi nhau ra về. Tôi bỗng vui mừng chạy lại nắm tay mẹ bên cạnh chị Tường Mai. Tất cả cùng đi xuống tầng dưới phi trường lấy những túi hành lý nặng trịch rồi ra xe chia nhau về nhà bác Khúc.

Ra đến sân đậu xe chúng tôi nhanh chóng phân chia ai về chung xe nào. Bình thường thì tôi nhất định sẽ theo ba nhưng lúc này ba đang bận rộn trò chuyện với bác trai Khúc nên tôi đành phải đi với mẹ. Trên đường đi tôi ngồi đằng sau xe giữa mẹ và đứa bé trai lúc nãy. Bác gái Khúc ngồi phía trước với một người con trai khác đang lái xe. Tôi nghe bác gái giới thiệu chúng tôi với nhau.

-À Tường Vi, con chưa gặp anh Khiêm phải không? Đây là con trai lớn của bác.

Vừa nói bác vừa vỗ nhẹ lên tay anh đang lái xe rồi quay xuống chỉ vào đứa bé.

-Còn thằng út là bé Khương. Bác còn đứa con trai nữa tên Khải. Nhà bác thì toàn con trai không, nhà con thì toàn gái.

Rồi bác chắt lưỡi đùa với mẹ tôi.

-Chị Nhân, hay là chị với tôi đổi nhau một đứa đi.

Hai người nói đùa qua lại với nhau nhưng cũng tránh không dám nói thẳng sợ tôi và bé Khương hiểu được lại buồn. Tôi cũng cười cho vui vẻ nhưng sự thực trong lòng tôi bỗng bối rối.

Ngày đầu tiên đặt chân đến Mỹ với bao nhiêu niềm háo hức, hồi hộp, và lo sợ. Gặp gỡ những người thân mới nên quan hệ thay đổi, đường xá và cảnh vật thay đổi, cộng những ngỡ ngàng trong tất cả mọi chuyện làm tôi phải chạnh lòng suy nghĩ. Lần đầu tiên tôi biết xuyến xao trong dạ. Tôi nhìn ra ngoài đường ngắm bầu trời trong xanh chợt thấy một sự đổi thay lớn dần, lớn dần ngay trước mắt. Những tòa nhà thật cao, hàng cây cũng cao xanh ngắt. Xe hơi chạy đầy đường theo trật tự giao thông. Người đi bộ chẳng mấy ai. Tất cả im lìm, yên bình đến xa lạ.

Thành phố Portland đối với tôi như một vòng tay hiền hòa nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng. Không còn những tiếng ồn ào của đám trẻ trong xóm. Không còn những tiếng vội vã của những người thức khuya, dậy sớm. Tiếng ê a học bài, tiếng gọi nhau chí chóe, tiếng xe Honda rùm rùm chạy ngang qua nhà. Tất cả mới hôm qua còn xảy ra trước mắt tôi, nay đã như đi lùi vào dĩ vãng một cách hối hả, vội vàng. Lần đầu tiên tôi bắt gặp mình suy tư đến những điều ấy. Ngay ngày đầu tiên đặt chân đến Mỹ, tôi đã biết mình thay đổi. Cách nhìn và sự suy nghĩ của tôi đã hiện hình rõ ràng. Cuộc đời tôi từ nay đã sang một trang mới, hoàn toàn mới.

Bác Khúc đã mướn cho chúng tôi một căn apartment trong khu Halsey gần nhà bác, nhưng lúc đó căn hộ đang được sơn sửa nên tạm thời chúng tôi không thể dọn vào. Thế là cả gia đình tôi phải ở nhờ nhà bác suốt một tháng đầu tiên đặt chân đến Mỹ. Nhà bác Khúc bỗng trở thành chật chội so với số người quá đông của hai gia đình cộng lại, nhưng niềm vui trùng phùng khiến sự nhộn nhịp làm tan đi điều bất tiện ấy. Nhà bác chỉ có ba phòng ngủ nên nhường cho cả gia đình tôi phòng lớn nhất. Lần đầu tiên bước vào căn phòng tôi đã phải ngạc nhiên đến thích thú. Nó thật sự không rộng, chỉ vừa đủ kê hai chiếc giường twin lại với nhau là chừa ra một lối nhỏ bước vào. Không bàn, không ghế, nhưng có một tủ quần áo riêng rộng rãi.

Hồi đó đối với tôi cái gì cũng mới và thành ra cái gì cũng đẹp. Nhưng bây giờ đôi khi nhìn lại căn phòng ấy ở nhà bác Khúc, tôi không khỏi ngạc nhiên nghĩ lại năm xưa cả nhà tôi đã ở đó suốt một tháng mà không hề thấy khó khăn gì. Bốn mẹ con ngủ trên giường nệm thao thức cả một tuần vừa không quen, vừa xa lạ. Ba tôi thì ngủ ở dưới thảm, đôi lúc lại ra phòng khách ngủ. Hai phòng còn lại trong nhà bác Khúc thì một dành cho hai anh Văn Khiêm và Văn Khải. Một phòng dành cho hai vợ chồng bác và bé Khương.

Cuộc sống dần dần trôi qua với sự học hỏi thích nghi và lo lắng. Tháng Sáu năm đó chúng tôi được dọn vào căn apartment riêng của mình để thực sự bắt đầu cuộc sống mới của người di cư. Gia đình bác Khúc và gia đình tôi đã có một mối quan hệ thân thiết như ruột thịt. Nhà hai bên lại gần nên sự qua lại trở thành thường xuyên không mấy khó khăn. Thật may cho tôi trong thời gian đầu đến Mỹ lại đúng vào mùa Hè nên không phải đi học ngay. Tôi có ba tháng vui đùa thỏa thích dưới ánh nắng dịu hiền nơi xứ lạ. Trong khi ba mẹ và hai chị tôi bận rộn với công việc cho cuộc sống mới nhiều lo toan, thì tôi lại được tạm quên trong những điều mới lạ xảy ra trước mắt.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 3





Mùa Hè năm đó kết thúc thật mau trong trí nhớ của tôi. Tôi chẳng có dịp đi chơi nhiều vì bị chứng say xe, nhức đầu nên chỉ quanh quẩn ở nhà đọc sách, dạo bộ quanh khu chung cư, và làm quen với cuộc sống mới. Giữa tháng Chín trời đã bắt đầu trở lạnh đón Thu về là lúc tôi bắt đầu những ngày đi học nơi xứ Mỹ. Hồi còn ở Việt Nam tôi đã tựu trường ba tháng đầu tiên của khối lớp 7 nên đáng lẽ năm đó tôi phải lên lớp 8, nhưng vì muốn tôi được học lâu hơn nên ba tôi đã xin cho tôi được lùi lại một năm học tiếp lớp 7. Chuyện này không gì khó khăn vì tôi sinh cuối năm nên được chấp thuận liền. Thế là tôi cắp sách những ngày đi học.

Thời gian đầu ở trường Gregory Heights Middle School tôi rất lo sợ nhưng không khỏi háo hức. Chẳng có một chữ tiếng Anh trong đầu nên tôi phải học những lớp ESL đầu tiên. Ê a từng chữ Tây như thuở học cấp I đến buồn cười và mắc cở. Bù lại, nhờ tính tình mạnh dạn và thân thiện, tôi kết bạn rất nhanh nên không bị cô đơn hay buồn chán trên trường. Hồi đó cũng có nhiều gia đình di cư sang cùng thời gian hoặc chênh lệch vài ba năm nên các bạn đồng trang lứa với tôi nhiều vô số. Trai có, gái có, cả đám đứa người Việt nhét vào những lớp ESL học chung với những đứa khác người Lào, Cambốt, Liên Xô.... vui thật vui. Không những thế, dần dần chúng tôi chợt nhận ra những gia đình Việt Nam mới qua hầu hết đều ở khu chung cư Halsey như gia đình tôi. Vì vậy tôi vừa có bạn đi chung đến trường, lại có bạn cùng chơi khi ở nhà. Cuộc sống mới thật dễ thích nghi không mấy khó khăn.

Việc học của tôi coi như đã được sắp xếp tạm ổn. Nhưng cùng lúc việc nhà tôi lại chẳng được vui vẻ. Gia đình tôi không hiểu sao bắt đầu có những cuộc gây gổ nho nhỏ rồi đâm ra cãi vã. Cả nhà chia thành hai phe mà một bên là mẹ và hai chị, còn bên kia chỉ có mình ba. Đời sống mới làm con người lo toan, tính toán từng đồng bạc một. Lúc đó tôi thật quá nhỏ để hiểu tường tận những chuyện ấy. Chỉ đến khi sau này lớn lên hỏi mẹ, tôi mới được biết rõ mà thôi. Nhưng lúc đó thấy cảnh xây xát trong gia đình, tôi không khỏi bị ảnh hưởng đến cách nhìn về cuộc sống.

Từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ thấy gia đình tôi cãi nhau. Chưa bao giờ thấy ba tôi giận đến đỏ cả mặt, thấy mẹ tôi khóc, thấy các chị tôi lớn tiếng tranh luận những sự việc liên quan đến gia đình qua nước mắt. Tôi không hiểu. Tôi thực mù mờ không hiểu. Nhưng từ trong tri thức tôi cảm nhận sự bất hòa của gia đình đều một phần lớn là do ba tôi gây ra. Ôi người cha mà tôi hằng kính trọng! Người cha mà tôi hằng đặt lên hàng đầu làm mẫu gương cho tôi noi theo. Ông thật đã thay đổi. Tôi không hiểu được sự thay đổi của ông. Chỉ biết rằng ông càng lúc càng xa lạ với tôi. Tình cha con từ ấy mất đi, không bao giờ có thể quay trở lại.

Mọi việc xảy ra trong gia đình cùng một lúc đã là bước ngoặt đổi đời lớn nhất của tôi. Phải chăng nên nói là hoàn cảnh ở xứ lạ đã thay đổi cuộc đời tôi? Hay nên nói chính là những con người chung quanh, những người thân thương nhất đối với tôi, đã lột bỏ lớp áo ngây thơ của tâm hồn tôi, để rồi tự tay họ lại khoác lên cho tôi tấm áo trưởng thành, con mắt nhìn đời một cách chua xót, lạ lẫm?

Năm 13 tuổi tôi đã bắt đầu hiểu thế nào là buồn. Chứng kiến cảnh đổ vỡ hạnh phúc của gia đình, tôi âm thầm một mình đứng trong bóng tối quan sát và nhận thấm những nỗi đau riêng. Không một ai biết! Không một ai trong gia đình tôi để ý đến con bé 13 tuổi vô tư tên Tường Vi. Nó thấy ba nó giận dữ, thấy mẹ nó khóc, thấy hai chị nó kêu la, thấy người thân hầm hè nhau, thấy ba mẹ đòi ly dị nhau, thấy những cách mà hai bên cố ý canh chừng nhau, thấy nỗi lo sợ, buồn bực, u ám phủ lên căn nhà mới. Tất cả hồn nhiên trong một thoáng chợt sụp đổ hoàn toàn. Tất cả những vô tư của tuổi thơ, những ước mơ bong bóng màu hồng đều như tan đi trong nước mắt cô đơn.

Từ lúc nào không biết, hai chữ "cô đơn" đã bắt đầu hiện hình trong đầu tôi. Chẳng còn ai để ý, quan tâm đến tôi nữa. Cả nhà lo cãi nhau, lo tranh giành quyền lợi cho nhau mà quên mất đứa con gái út đang vào tuổi mới lớn. Để rồi tôi một mình tự học những bước nhảy vượt trội để bước vào đời. Một mình tôi sa ngã vào vực sâu của cuộc đời đen tối, hai mặt trắng đen rõ ràng trong những tư tưởng điên loạn của con người sống. Tôi càng đi tìm tình thương và sự trong sáng, càng phát hiện những điều thất vọng của thế gian và cuộc đời. Có phải do tôi quá thông minh? Có phải do tôi quá tự cao nên bây giờ mới té đau khi nhìn thấy những sự thực phũ phàng ấy? Nhiều đêm nhắm mắt lại, tôi mới thực thấy mình đã già trước tuổi. Ngây thơ và hồn nhiên từ từ vuột khỏi mảnh hồn đứa trẻ mới lớn, để chợt ùa về bao suy nghĩ, trăn trở của cuộc đổi đời.

Cả nhà lục đục những chuyện cãi vã nhỏ thành lớn, lớn thành quá lớn suốt hơn một năm trời. Đến độ bác Khúc cùng một số gia đình thân quen phải thường xuyên đến giảng hòa mới được tạm yên. Gia đình tôi từ ấy đã thôi không cãi nhau mỗi ngày, chỉ khi có chuyện mới lại tranh luận đến nhức đầu. Nhưng vết thương cho mỗi thành viên trong gia đình đều sâu nặng, và khoảng cách từ đó cũng dần lớn thêm. Nếu như có một ngày tôi có đủ can đảm đến thưa với ba mẹ và hai chị, thì chắc chẳng ai dám tin vết thương sâu nhất năm ấy lại là vết thương in hằn lên tôi, một vết thương của niềm đau gia đình ngăn cách mà tôi đã cảm nhận trong bao ngỡ ngàng, chua xót.

Đến năm tôi 14 tuổi thì mọi người đã tạo cho mình một cuộc sống riêng. Ba tôi đi làm ca ngày, mẹ tôi đi làm ca chiều đến sáng mới về. Hai chị tôi cùng đi học rồi đi sinh hoạt trong nhà thờ hay đi chơi với các nhóm bạn của họ. Một mình tôi lại càng cô đơn, lạc lõng trong căn nhà quen thuộc nhưng không mang lại hơi ấm. Năm tôi 14 tuổi thì chị Tường Lan đã 25, chị Tường Mai thì 23. Hai người chị tôi ở một lứa tuổi quá lớn so với đứa con nít bé bỏng như tôi. Họ có cuộc sống riêng, bạn bè riêng và bận rộn riêng của họ. Hai người chị lại không thích ở nhà đụng mặt ba tôi, nên khi về lại cùng nhau vào phòng riêng trò chuyện hay học bài. Ba mẹ tôi cũng bận rộn với việc làm và lo toan của riêng họ nên tôi như không còn hiện hữu hay cần thiết trên đời. Cảm giác bị bỏ rơi lần đầu tiên đến trong cuộc đời tôi.

Cuối năm ấy gia đình tôi may mắn trong sự giúp đỡ của nhiều người nên mua được căn nhà trả góp gần nhà bác Khúc. Hai nhà đã gần nay lại càng gần hơn vì chỉ cách nhau chừng mười căn. Có nhà mới cũng như một sự thay đổi mới để hàn gắn tất cả. Gia đình tôi làm một bữa cơm mời tất cả bạn bè thân quen của ba mẹ, và của hai chị tôi đến dự. Tiện dịp cám ơn tất cả những giúp đỡ, chăm sóc, ủi an mà mọi người đã dành cho chúng tôi từ ngày đầu đặt chân đến đây. Đó là một trong những ngày vui nhất trong đời mà tôi chờ đợi, mong mỏi.

Buổi tiệc đó tôi đã được ngồi bên cạnh chị Tường Lan và Tường Mai, cùng ăn uống vui vẻ với bạn bè của hai chị. Trong số những người đó dĩ nhiên là có cả anh Văn Khiêm và Văn Khải. Lúc đầu bé Khương còn lại ngồi với tôi nhưng sau một lúc thì nó lại chạy sang ngồi với mẹ hay kiếm một góc nào có TV để coi chương trình hoạt hình thứ Bảy. Thế là vô tình tôi chợt nhận ra mình trở thành người nhỏ nhất trong bàn giữa nhóm các anh chị chung quanh. Người ngồi đối diện tôi không ai khác lại là Văn Khải với nụ cười dễ mến và đôi mắt nhỏ khiến tôi mỗi lần lén nhìn đều phải thầm cười.

Đã lâu rồi gia đình tôi mới có cảnh nhộn nhịp, vui vẻ như hôm ấy. Trong lòng tôi có lẽ là vui hơn gấp ngàn lần tất cả mọi người vì cảm giác bị bỏ rơi bấy lâu đã được quên đi, bù đắp lại là bao tình thương trong tiếng cười, tiếng nói rộn ràng. Đó cũng là lần đầu tiên tôi thực sự ngồi đối diện và có dịp nhìn kỹ Văn Khải. Năm ấy anh đã tròn 20, lớn hơn tôi sáu tuổi nhưng đối với tôi anh thật giống một người đàn ông chững chạc, trưởng thành. Tuy anh nhỏ hơn chị Tường Mai ba tuổi nhưng vì theo cách xã giao bên Mỹ, họ vẫn gọi nhau bằng tên cho thân mật. Anh lớn Văn Khiêm, con trai cả của bác Khúc năm ấy 23 bằng tuổi với chị Tường Mai, cũng cách tôi chín tuổi ngồi đối diện với chị Mai nói cười không ngớt. Quả thật ba người con của bác Khúc ai cũng giống bác nụ cười, chỉ có đôi mắt là giống mẹ không quá cương nghị nên trông hiền hòa, dễ mến. Ngay cả bé út Khương năm đó 9 tuổi cũng nghịch phá mà lại hiền lành, đáng yêu.

Bên bàn người lớn cũng xum tụ những sĩ quan chế độ cũ cùng vợ của các ông đến dự tiệc. Vài ba đứa bé trai, gái được ba mẹ chúng dắt theo hùa lại với nhau coi TV hoặc chơi games. Mỗi thế hệ một câu chuyện nên mạnh ai nấy vui, chẳng còn cần thiết đến những gì khác xảy ra chung quanh. Tôi ở giữa hòa nhập với tất cả mà chưa thực sự hiểu rõ mình ở vị trí nào, nhưng trong lòng thật vui vì được ngồi ở bàn gọi là lớp trẻ chứ không phải cùng đám con nít. Khái niệm làm người lớn của tôi bắt đầu hợp lại từ lúc ấy.

Suốt buổi tiệc tôi chỉ ngồi nghe các anh chị nói rồi cười với mọi người một cách ngây thơ, thích thú. Tôi thật sự được vui trong vai trò mới này. Đôi lúc chợt giật mình khi chạm mắt với Văn Khải, rồi lại e lệ, một thoáng suy tư qua hồn như có gì đó man mác chưa thể hiểu rõ. Bạn bè của chị tôi phần lớn đều chênh lệch nhau vài năm. Trong đó dĩ nhiên là có một số người đang để ý hai chị tôi hoặc ngược lại. Văn Khải cũng thuộc tuổi nhỏ hơn họ nhưng so với tôi thì vẫn lớn hơn rất nhiều nên dễ hòa hợp. Ngày hôm đó tôi còn khù khờ chưa thể nhận ra những điểm này cho đến một thời gian sau.

Buổi tiệc kết thúc được vui vẻ trong tình thân thêm khắng khít giữa mọi người. Gia đình tôi có cơ hội chụp hình đầu tiên giống như bao gia đình hạnh phúc đứng bên nhau. Tất cả mọi giông tố đã qua như chưa hề đến bao giờ. Cả nhà bác Khúc cũng họp lại chụp chung với gia đình tôi những tấm hình làm kỷ niệm. Rồi hình của bạn bè, nhóm này nhóm kia, và nhất là có một tấm khi chụp tôi đã đứng bên Văn Khải thật dễ thương làm dáng mà tôi không sao quên được. Bao cảm giác ngu ngơ trong niềm vui sướng xâm chiếm hồn mình thật nhanh, lan rộng ra từng tế bào muốn được mau lớn ngay lập tức.

Và rồi từ đó tôi đã có những cảm xúc lạ, những vu vơ, mộng mơ đầu tiên của đời con gái. Tôi thích đọc sách, thích chuyện tiểu thuyết và chết mê mệt với những câu chuyện tình của nữ văn sĩ Quỳnh Dao. Chẳng hiểu sao mọi cảm xúc và sự cảm nhận ấy đến với tôi thật nhanh, như thể tâm hồn tôi đã từ lâu khao khát được như vậy. Tôi ao ước được người khác biết đến, ao ước được đón nhận. Những cảm xúc trong người tôi phát dậy lên bao đợt sóng vô hình tràn lan không cách nào thoát được. Suy nghĩ tôi miên man lần trên những trang sách, vượt qua những so sánh với đời thường để rồi mạnh dạn phóng lao theo xã hội mới. Tôi hân hoan như người bắt được niềm tin, mang nặng một hy vọng có một ngày phát sáng để ai cũng có thể nhìn thấy mà thương và cảm mến chạy đến bên tôi.

Càng ngày tôi càng cảm thấy những người bạn đồng trang lứa trở thành xa lạ. Tôi thấy họ không theo kịp ý nghĩ của tôi. Những sự hiểu biết của họ không làm phục lý trí của tôi ở bất cứ trường hợp nào. Chẳng biết tôi học ở đâu, và học những gì qua sách vở, chỉ biết rằng tâm hồn tôi như càng lúc càng mở lớn ra thêm mà không ai biết đến, không ai hiểu thấu. Thế rồi tôi rơi vào một trạng thái cô đơn, một nỗi buồn da diết không cách nào bày tỏ cho ai hiểu. Tôi đứng giữa nhịp cầu mới lớn và trưởng thành không có người dẫn dắt, chỉ bảo cho biết đường nào nên đi, đường nào không nên đi.

Mọi người trong nhà ai cũng vẫn coi tôi là một đứa con nít 14, 15 tuổi. Sự thực trong mắt họ chỉ coi tôi là một đứa 10, 11 tuổi thì đúng hơn. Tôi không còn thích ra ngoài đường chơi những trò đùa nghịch nữa. Một mình nhốt trong phòng đọc sách, suy tư, mộng mơ những điều không bao giờ xảy ra. Mỗi lần thấy hai chị tôi sửa soạn đi ăn tối hay ra ngoài chơi với bạn bè của họ, tôi lại thèm thuồng, lại khao khát ước gì được đi chung. Và rồi có một buổi chiều khi chị Tường Lan vừa định ra khỏi nhà thì chợt bắt gặp tôi một mình ngồi ngoài phòng khách suy tư, mắt hướng ra cửa sổ trông thật buồn. Chị dừng lại đến bên tôi âu yếm hỏi.

-Bé làm gì đó?

Tôi giật mình ngạc nhiên quay nhìn chị và thấy vui mừng khi lần đầu nghe có người hỏi đến mình. Nhưng rồi nỗi buồn lại tràn về, tôi không biết nói sao cho chị hiểu nên chỉ ấp úng.

-Không có gì. Em chỉ nhìn ra cửa sổ.

Có lẽ chị Lan ngạc nhiên lắm khi nghe tôi nói vậy. Chị vén mái tóc dài ngang vai của tôi chăm chú nhìn như chợt nhận ra tôi đang bắt đầu lớn. Trong một thoáng chị như đang suy nghĩ chuyện gì và rồi buột miệng hỏi.

-Bé không muốn ra ngoài chơi à?

Tôi lắc đầu mà nước mắt muốn rớt ra. Đầu hơi cúi xuống cố kềm lại không để cho chị thấy niềm u uẩn trong lòng bấy lâu nay. Chị Lan bất giác thở dài như đã hiểu. Giọng chị như một vị thiên thần ra mệnh lệnh để cứu thoát tôi.

-Hay là bé đi thay đồ rồi ra ngoài chơi với chị, chịu không?

Tôi ngước mắt lên thật nhanh mà có cảm tưởng như đôi mắt chợt sáng lên một niềm vui vô bờ bến. Cuối cùng cũng đã có người nhìn đến tôi, hiểu được nỗi buồn trống vắng của tôi rồi. Ôi chị Lan vĩ đại nhất trên đời! Chị chính là người cho tôi niềm vui và cầm tay dắt tôi vào một thế giới mới. Thế giới mà tôi hằng mong đợi bấy lâu nay.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 4





Ngày đầu tiên được chị Tường Lan cho đi chơi chung với nhóm bạn của chị cũng là ngày đầu tiên trong giai đoạn trưởng thành của tôi. Nhóm bạn của chị có trai có gái, có cả chị Tường Mai và anh Văn Khiêm, đôi lúc anh Văn Khải cũng tham gia cho thêm vui nhộn. Tôi theo họ đi uống cafe, ngồi ngóng tai nghe những câu chuyện họ kể, những trăn trở suy tư trong đời sống. Thích nhất là những khi chúng tôi ngồi lại ca hát với nhau vào những đêm mùa Hè mát rượi. Và rồi những buổi cắm trại, những ngày picnic, những lần ra công viên hay đi biển bắt ốc, bắt sò. Tất cả khoảng thời gian ấy tôi đã được đóng vai trò một thành viên nhỏ nhất trong nhóm.

Từ ngày ấy tôi thật sự có một nhóm bạn các anh chị rất thân, dù lứa tuổi của họ ai cũng lớn hơn tôi ít nhất là sáu năm trở lên. Tư tưởng của tôi cũng bắt đầu bị ảnh hưởng với những anh chị ấy. Tôi học hỏi những suy nghĩ của người lớn, học cách nhìn của người đã và đang bước vào đời. Tất cả những điều ấy dần dần thấm nhuần vào đầu óc bé nhỏ của tôi lúc nào không hay. Tâm hồn tôi vươn lên như cây non gặp nước. Nhờ tình thương của mọi người che chở, mở rộng đón tôi vào, đầu óc tôi càng có dịp đi vào thế giới người lớn mà so với tuổi tác tôi đã là một khoảng cách quá xa.

Con người tôi chính thức dần dần thay đổi từ độ ấy.

Một buổi chiều mùa hè cả nhóm các anh chị lại rủ nhau ra bờ sông Columbia dạo mát. Chúng tôi chia nhau kẻ đi mua nước, người đi mua đồ ăn vặt, người phụ trách mang khăn trải bạt để ngồi hoặc mang đàn theo. Hôm ấy Văn Khải dẫn theo bé Khương nên tôi không còn là thành viên nhỏ nhất nữa. Buổi chiều đã dần xuống thế mà nắng vẫn gắt. Thật là một ngày tốt để ra sông hóng gió, trốn tránh cái nóng cháy da cháy thịt ở nhà. Ra đến bờ sông mọi người đều cảm thấy hớn hở, thoải mái khi được hít thở bầu không khí trong lành. Chung quanh bãi đất đông đảo nhiều người khác cũng đến hóng gió làm cảnh thêm nhộn vui.

Sau khi chọn một chỗ thoáng để trải bạt và bỏ đồ, mỗi người chia tán nhau đi chơi riêng. Anh Văn Khiêm đã đi sang bên trái với chị Tường Mai. Hai ba người khác cùng chị Tường Lan đi kiếm củi chuẩn bị đốt lửa vào buổi tối. Có hai anh chị khác ngồi lại trông đồ. Còn tôi thì cùng bé Khương chạy thẳng ra bờ sông nô đùa với nước. Chúng tôi chơi trò chạy đua với những con sóng. Tôi nắm tay bé Khương chạy lại gần sát bờ nước, đợi đến khi sóng đánh vào thì cả hai cùng ùa chạy vào bờ xem ai chạy nhanh nhất mà không bị nước cuốn vào chân. Hai chị em đùa vui thỏa thích vì đã lâu tôi không có dịp gặp bé Khương. Chợt từ xa có tiếng gọi thật lớn vọng lại.

-Tường Vi và bé Khương chơi trò gì vui thế? Cho anh chơi với được không?

Tôi hất mái tóc dài quay lại thì thấy Văn Khải đang chạy đến bên chúng tôi. Nhìn anh vừa xắn đôi quần dài lên đến đầu gối vừa nhảy lò cò làm tôi bật cười. Bé Khương thấy vậy thì chạy lại đứng giữa chúng tôi. Nó giải thích cho Văn Khải hiểu trò chơi như thế nào rồi một tay nắm tay anh, tay kia lại nắm tay tôi kéo ra bờ nước đợi sóng xô đến.

Thế là chúng tôi có thêm một người cùng chơi trò chạy nước. Ba người nghịch ngợm hò hét theo tiếng gió làm tiếng cười vang mãi xa. Hồi lâu sau Văn Khải chợt ngỏ ý ăn gian để chọc bé Khương nên liền bày kế.

-Này bé Khương, bây giờ mình đổi trò này một chút nhé. Nếu như ai chạy sau cùng khi sóng đến thì sẽ bị đè xuống nước cho ướt hết quần áo. Anh và chị Vi sẽ nhường em trước một đoạn đường, bé Khương chơi không?

Thằng bé ngây thơ không biết gì nên vui thích nhảy thót lên đồng ý liền. Thế là xảy ra một cuộc thi đấu xem ai thắng, ai thua. Văn Khải nháy mắt với tôi tỏ ý cho biết anh cố tình làm vậy để có dịp bắt bé Khương bị thua nên tôi cũng nháy mắt lại vui vẻ làm theo. Khi nước chưa đến tới chân thì tôi và Văn Khải đã cùng hẹn nhau chạy ào vào bờ. Bé Khương lúc đó đứng cách chúng tôi chừng năm bước chân hốt hoảng thấy chúng tôi chạy thì liền chạy theo. Nhưng đôi chân bé thì nhỏ làm sao chạy lại chúng tôi chứ nên dĩ nhiên bé bị thua. Thằng bé nhảy lên nói chúng tôi ăn gian rồi đòi thi lại. Tôi và Văn Khải ôm bụng cười ngặt nghẽo khi thấy nó tức giận thật dễ thương.

Bé Khương đòi chúng tôi phải thi lại nhưng rồi cả Văn Khải và tôi cứ tìm cách ăn gian làm lúc nào cũng thắng khiến những trận cười liên tiếp đến đau bụng. Cuối cùng bé Khương cũng hiểu ra là chúng tôi hội đồng với nhau để chọc nó. Bé tức lắm nhưng không làm gì được. Nào ngờ một lúc sau nó dụ chúng tôi ra đứng gần bờ nước, giả bộ nói là không chơi nữa, rồi cùng lúc ôm ghì lấy tôi té nhào vào dòng nước khi sóng bắt đầu ùa lên.

Tôi hốt hoảng không kịp đỡ nên mất thăng bằng té xuống nước trong khi vòng tay bé Khương càng lúc càng siết chặt eo tôi. Văn Khải thấy vậy thì cũng la lên rồi nhào theo hai đứa kéo cho đứng dậy. Nhưng đã không kịp vì sóng đánh quá nhanh và mạnh nên cả ba đứa ướt mèm từ đầu đến chân. Vật lộn một hồi lâu trong nước chúng tôi mới trở lại bờ. Lúc này bé Khương tỏ ra thật thích chí. Nó nhảy lên vui mừng như đã thanh toán được món nợ, mặc kệ cả việc nó cũng ướt mèm như chuột lột. Thằng bé vui sướng hét to rồi chạy ào đi chơi chỗ khác vì sợ anh nó đập cho một trận cái tội láu cá.

Tôi nhìn theo nó rồi vừa cười vừa sặc vì nước vào đầy mũi. Văn Khải cũng cười nhưng liền tỏ ra lo lắng hỏi tôi.

-Bé có sao không? Quần áo ướt hết rồi kìa.

Tôi giơ tay vén mái tóc dài ướt nước ra đằng sau gọn gàng rồi nhìn anh cười đáp lại.

-Anh cũng ướt giống em mà.

Văn Khải bật cười gật gù.

-Mình định chọc nó ai ngờ nó làm mình ướt hết. Thằng nhóc láu cá thiệt.

Tôi cười ngất vì sự cố không ngờ mới xảy ra. Chợt hai bàn tay thấy lạnh vì nước sông thấm vào nên tôi vội xoa chúng vào với nhau. Văn Khải thấy vậy liền ngỏ lời.

-Trong xe anh có cái áo khoác, thôi để anh đi ra lấy cho bé mặc kẻo bị lạnh rồi bị cảm bây giờ.

Không hiểu sao tôi bỗng buột miệng nói theo.

-Em đi với anh.

Văn Khải cười nhìn tôi tỏ ý tán thành.

Chúng tôi sánh bước đi bên nhau ra ngoài xe lấy áo khoác. Văn Khải cẩn thận giúp tôi mặc vào khiến lòng tôi thấy nao nao qua cử chỉ tỉ mỉ ấy. Từ trước đến giờ tôi vẫn coi Văn Khải là một người anh vì tôi nghĩ anh cũng coi tôi là một đứa em gái không hơn không kém. Tôi vốn không có anh trai trong nhà, Văn Khải lại chẳng có em hay chị gái nên có lẽ sự chăm sóc của anh đã khiến tôi bối rối. Từ trước đến giờ chưa có một người con trai nào đối tốt với tôi như vậy. Văn Khải là người đầu tiên khiến trái tim tôi rung động.

Đối diện với sông Columbia là phi trường Portland với những đường bay thẳng tắp . Con đường ở giữa ngăn cách hai bên đôi khi chừa ra những khu đất trống cho xe đậu vào nhìn máy bay hạ và cất cánh. Bãi đất của bờ sông thì có sân đậu parking riêng . Chúng tôi đáng lẽ là phải trở lại bờ cát để gặp mọi người thì bất chợt Văn Khải ngó sang bên kia đường rồi hỏi tôi một câu lơ đãng.

-Bé có bao giờ coi máy bay hạ cánh chưa?

Tôi nhìn theo hướng mắt của anh thì liền thấy một chiếc phi cơ đang từ từ hạ cánh xuống đường băng bên kia. Tôi lắc đầu đáp.

-Chưa.

Văn Khải liền ngỏ ý.

-Hay là mình qua bên kia coi một chút nhen?!

Tôi gật đầu đồng ý liền. Trong lòng rộn lên một niềm vui không hiểu nổi. Chúng tôi lại một lần sánh bước băng qua đường để coi máy bay hạ cánh. Đứng trước một hàng rào ngăn cách, chúng tôi hớn hở như hai đứa trẻ lần đầu tiên nhìn thấy máy bay. Văn Khải kể cho tôi nghe những điều anh biết về phi cơ. Tôi đoán có lẽ anh giống ba anh ở điểm này vì ngày xưa bác Khúc cũng là một phi công lái máy bay trong quân đội. Anh say sưa kể cho tôi nghe về công việc anh đã làm một thời trong hãng máy bay Boeing. Còn tôi chỉ biết im lặng và cũng say sưa nghe từng lời anh nói. Đó là lần đầu tiên chúng tôi thật sự đứng riêng với nhau.

Những cảm xúc trong lòng tôi lúc đó thật khó tả. Vừa vui sướng lại vừa hồi hộp, con tim giao động mà lòng trí lại lửng lơ. Có lẽ đó là cảm giác khi mình thích người khác phái. Ý nghĩ ấy thoáng qua đầu tôi đã đỏ mặt mắc cở không dám nghĩ tiếp. Tôi lo sợ mình sai, lại càng lo sợ tỏ ra cử chỉ gì khiến Văn Khải biết. Ôi thì bao nhiêu cảm xúc đủ mọi khía cạnh xảy ra trong đầu tôi mà không cách nào cưỡng lại. Tôi cứ đứng đó nhe răng cười, đầu gật gù rót từng lời anh vào lòng như một thần tượng mà tôi ngưỡng mộ đã lâu.

Gần nửa tiếng sau chúng tôi mới nhớ đến phải quay trở lại bên kia đường để tụ họp với các anh chị. Lúc băng qua đường đầu óc tôi còn đang suy nghĩ đâu đâu nên không để ý, vừa dợm chân định bước thì Văn Khải chợt kéo tay tôi lùi lại. Anh nói lớn.

-Coi chừng xe!

Tôi giật mình hốt hoảng chưa kịp định thần thì một chiếc xe chạy vụt qua trên xa lộ. Thật không ngờ tôi lại sơ ý như vậy. Xém tí là đã xảy ra tai nạn không may. Văn Khải cũng ngỡ ngàng trong giây phút ấy nên tay anh lúc nãy kéo tôi vẫn để nguyên. Bàn tay anh siết lấy tay tôi thật chặt khiến cả người tôi như có một đường dây điện xẹt qua, gương mặt tôi nóng lên một cách rộn rã. Tôi ngơ ngác vừa thoát khỏi tai nạn vừa được anh nắm tay nên trái tim đập một cách loạn xạ không ngừng. Lại cũng là Văn Khải, người con trai nắm tay tôi đầu tiên trong đời. Anh lo lắng nhìn tôi chăm sóc.

-Bé có sao không? Sao vô ý vậy?

Tôi lúng túng trong trạng thái mắc cở, lại cố dấu diếm đến vụng về đáp lại.

-Em không sao. Cám ơn anh!

Anh thở ra như trút khỏi niềm lo âu, và rồi cho chắc ăn, Văn Khải không nói gì, vẫn nắm tay tôi bước sang đường khi đã nhìn kỹ hai bên không có chiếc xe nào đang phóng tới. Lúc ấy đầu óc tôi lộn xộn bao ý nghĩ trong cái nắm tay rất thân mật ấy. Tôi không dám nhìn Văn Khải, lại càng sợ hãi trong nỗi vui mừng khôn tả. Không hiểu sao đã qua bên kia đường rồi mà anh vẫn nắm tay tôi không chịu buông ra. Chúng tôi cùng bước lên bờ cát ấm đi gần lại chỗ các anh chị đang tập họp nói cười. Cách một khoảng xa trong tầm mắt nhìn, Văn Khải mới chịu buông tay ra. Anh không nhìn tôi, cũng chẳng nói gì, tiếp tục bước lên phía trước như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Cả buổi chiều hôm ấy tôi ngồi bên Văn Khải cùng các anh chị ăn uống, hát hò, và đốt lửa bên sông Columbia. Tinh thần tôi phấn khởi một cách lạ kỳ. Tôi hát hò muốn đứt gân cổ cho thoát đi những niềm vui trào dâng. Văn Khải lúc ấy cũng đang học đánh đàn guitar. Đôi lúc anh dành lấy cây đàn gẩy vài nhịp trông giống như một anh chàng nghệ sĩ phong lưu phiêu bạc. Và tôi ngồi bên cạnh anh, lắc lắc cái đầu hát rất ngu ngơ theo tiếng đàn rời rạc của anh. Ánh lửa hồng ở giữa soi sáng từng gương mặt. Đôi má tôi ửng hồng dù gió từ bờ sông mỗi lúc lại mang hơi lạnh ùa vào bờ. Đêm ấy tôi rất vui. Mọi người chung quanh ai cũng vui. Tôi nhìn Văn Khải trong nụ cười rạng rỡ mà nghe lòng ấm dần.

Kỷ niệm ấy ở bên Văn Khải là kỷ niệm đẹp nhất giữa hai người chúng tôi. Suốt đời này tôi sẽ chẳng bao giờ có thể quên được.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 5





Mùa Giáng Sinh năm tôi gần 16 tuổi đánh dấu thêm một kỷ niệm rất dễ thương giữa tôi và Văn Khải. Hai tuần trước Noel chúng tôi cùng nhóm các anh chị rủ nhau đi coi một khu nhà giăng đèn trong thành phố. Chỗ đó gọi là Peacock Lane gần đường 39th. Theo truyền thống suốt bao năm qua, gia đình nào có nhà nằm trong khu ấy đều phải giăng đèn thật đẹp vào mùa này. Những ngày gần Giáng Sinh khu này tập họp đông đảo mọi người đến coi đèn và chụp hình. Trẻ con kéo theo ba mẹ chúng đi xem từng nhà trang trí một cách hớn hở. Mùa này cả khu Peacock Lane đường xá tấp nập xe cộ. Thậm chí phải có người bảo vệ đến lo trật tự giao thông khi xe muốn vào hay ra khỏi khu này.

Năm đó chúng tôi cả đám hơn mười người rủ nhau đến xem đèn thật đông vui. Parking chung quanh đã chật ních nên chúng tôi phải đậu xe ở một khoảng xa rồi từ từ đi bộ lại. Lòng tôi nở rộ vui mừng khi đứng trước tấm bảng lớn lấp lánh ánh đèn với những dòng chữ "Welcome to Peacock Lane - Celebration the Festival of Light". Tôi nối đuôi theo các anh chị đi trên vỉa hè ngắm các căn nhà. Hàng ngàn, hàng vạn ánh đèn được giăng khắp mọi chỗ trông huy hoàng, rực rỡ. Những bảng trang trí in chữ "Merry Christmas!" hay những câu chúc tụng "Happy Holidays!" càng tăng thêm không khí của mùa Giáng Sinh. Mỗi nhà có một cách trang trí riêng. Nơi đâu cũng đẹp, cũng rực rỡ không muốn thua kém nhà bên cạnh hay đối diện. Tiếng vó ngựa lộc cộc trên đường kéo theo chiếc xe chở những người sang trọng đi ngang khu này coi đèn làm tôi nhớ lại những cảnh của các nhà quý tộc trong phim ảnh. Vài người mặc trang phục ông già Noel rung chuông đâu đây để xin lòng hảo tâm của mọi người giúp đỡ các trẻ em không nhà. Mùa Đông đêm ấy trời không lạnh lắm nên càng thêm nhiều người tụ họp đến đây. Ai cũng trầm trồ hết lời khen ngợi ánh đèn rực rỡ.

Một số người trong nhóm mang theo máy ảnh nên vội kéo nhau lại chụp hình. Tiếng réo gọi thân mật xen lẫn tiếng cười rộn lên làm lòng tôi vui lây. Chị Tường Lan cũng kéo tôi theo chụp chung rất nhiều hình. Hôm ấy tôi cũng có dịp chụp riêng với Văn Khải mấy tấm. Có lẽ chúng tôi là hai đứa nhỏ nhất trong nhóm nên các anh chị cứ vô tình kéo hai đứa lại chụp chung. Mỗi lần như thế tôi lại mắc cở, má hồng hồng nghe tim rộn vui. Đi ngang một máng cỏ có Chúa Hài Đồng Giêsu nằm ở giữa Đức Mẹ Maria và Thánh Cả Giuse, chung quanh xếp đặt những con bò, con lừa trông thật đẹp mắt, chợt chị Tường Lan vẫy chúng tôi lại kêu lên.

-Cảnh này đẹp quá. Bé với Khải lại đây cho chị chụp một tấm.

Cả đám mọi người ùa lại trầm trồ ngắm hang đá lần lượt đợi chụp hình. Đến phiên chúng tôi thì chị Tường Lan liền nảy ý bắt chúng tôi mỗi đứa một bên quỳ xuống. Chị còn bắt chúng tôi chắp tay lại như hai thiên thần bên hang đá, miệng cười thật tươi rồi chụp một tấm. Tôi nhìn Văn Khải ngượng ngịu nhưng cũng vui vẻ làm theo. Có nhiều người đi ngang thấy cảnh ấy vội cười chỉ vào chúng tôi khen ngợi.

-Xem hai đứa nó giống thiên thần không kìa.

-Tụi nó dễ thương quá.

-Trông thật giống một cặp bé con.

Những câu đùa giỡn ấy khiến chúng tôi càng thêm mắc cở. Bây giờ không những chỉ có chị Tường Lan bấm máy chụp chúng tôi, mà còn có nhiều người khác thấy dễ thương quá nên cũng chụp ké. Tôi không biết có bao nhiêu người chụp hình nhưng cứ hết máy này chớp đến người kia kêu đợi để họ nhắm rồi chụp. Cảnh tượng ấy khiến chúng tôi thật không biết phải xử sự sao, đành phải quỳ bên hang đá chấp tay cho đến khi vừa lòng tất cả rồi mới đứng lên. Văn Khải nhìn tôi cười một cách khó hiểu. Tôi cũng nhìn anh cười với nụ cười ngây thơ vô số tội.

Sau lần đi coi đèn về, càng ngày tôi càng biết rõ lòng mình đã thích Văn Khải. Và tôi cũng tin rằng anh ấy đã thích tôi. Qua những cử chỉ chăm sóc rất nhẹ nhàng, những lời nói vu vơ, những ánh mắt nhìn ấy thì làm sao có thể khác hơn được? Tuy rằng tôi chưa hề biết đến tình yêu, chưa có một chút kinh nghiệm gì về chuyện cặp kè trai gái, nhưng tôi đâu phải một đứa con gái quá khù khờ mà không nhận ra? Tôi âm thầm ở bên Văn Khải suốt hơn hai năm trời đợi anh ngỏ lời với tôi. Nhưng càng ngày thì lại càng bị thất vọng. Văn Khải vẫn cứ đối xử thân mật với tôi như vậy, nhưng chưa hề một lần nói đến vấn đề tình cảm giữa hai đứa.

Tôi không hiểu anh ấy đang làm gì. Tôi càng không hiểu lý do tại sao. Ban đầu tôi nghĩ có lẽ anh ấy thích người khác, hay là có bạn gái rồi chẳng hạn, nhưng hết lần này đến lần khác, suốt hai năm trời ở gần nhau, anh ấy chưa hề nhắc đến cô bạn gái nào, càng không mang bất cứ bạn khác phái nào khi đi chơi chung với nhóm. Điều này càng khiến tôi rối mù. Và rồi tôi lại tiếp tục chờ đợi, tiếp tục hy vọng.

Giáng Sinh năm ấy Văn Khải mời tôi đi dự tiệc Noel với nhóm Huynh Trưởng trên nhà thờ. Anh đã sinh hoạt với nhóm này hơn hai năm nay nên có thể gọi là rất thân. Nhóm gồm các anh chị trẻ cỡ tuổi Văn Khải hoặc nhỏ hơn nên mọi người đùa nghịch rất thoải mái, không hề cương nệ bất cứ điều gì. Đêm ấy đi chung với Văn Khải, tôi có cảm tưởng mình đang đóng vai trò bạn gái của anh vì ai cũng nhìn tôi với ánh mắt ấy. Trong lúc ăn tiệc nhiều người còn cố tình nói những câu đùa chọc chúng tôi là một cặp. Cả hai đứa mắc cở, tỏ ra ngượng ngịu không dám trả lời, nhưng cũng chẳng dám lớn tiếng phủ nhận điều chi. Sự việc này càng khiến tôi thêm phần chắc chắn về tình cảm của Văn Khải dành cho tôi.

Tiệc xong, mọi người mở nhạc để khiêu vũ. Tôi chưa hề ra nhảy lần nào nhưng khi Văn Khải mời tôi cũng vui vẻ nắm tay anh cùng ra sàn. Đa số mọi người trong nhóm cũng chẳng mấy ai biết nhảy nên hầu như các bản nhạc đều là điệu Slow hay Rumba nhè nhẹ. Lần đầu tiên tôi nhảy với Văn Khải là đêm ấy. Cũng là lần đầu tiên nhảy điệu Slow với người khác phái trong đời mình. Trong vòng tay anh xoay xoay, đầu óc tôi liên tiếp quay lại những cái lần đầu với anh khiến nỗi buồn từ đâu tràn về. Không hiểu sao tôi lại thấy buồn muốn khóc. Đôi mắt tôi cúi xuống không muốn nhìn anh nữa, rồi lại ngó lơ khi bắt gặp anh cố tình ngó mình. Sự thật Văn Khải đang chờ điều gì? Hay chính tôi đang buồn về chuyện chi? Tôi thực sự không biết.

Nhảy được hai bản thì Văn Khải đã nhận ra tôi có thái độ thay đổi. Gương mặt buồn của tôi đã hiện ra rõ nét không hề dấu diếm. Anh vội đưa tôi vào một chỗ khuất với mọi người rồi lo lắng hỏi.

-Bé sao vậy?

Tôi không dám ngước lên nhìn anh. Đầu vẫn hơi cúi xuống đáp lại nhỏ nhẹ.

-Em đâu có sao.

Văn Khải chưa kịp hỏi gì thêm thì một người bạn trong nhóm đã lớn tiếng gọi anh lại. Anh miễn cưỡng nói xin lỗi tôi rồi phải đi lại bên người ấy vì họ cần anh để chuẩn bị cho những trò chơi kế đến. Và từ lúc ấy tôi đã hoàn toàn mất hết hào hứng với buổi tiệc. Mọi người vây quanh lại chơi games. Tiếng cười hòa lẫn tiếng la hét thật vui nhộn nhưng lòng tôi lại lạnh băng. Tôi vẫn cố gắng cùng hòa đồng gượng cười vui vẻ để dấu diếm nhưng càng lúc tôi càng muốn chạy ra ngoài để bật khóc. Gắng gượng cho đến hơn mười giờ thì tôi thật tình chịu không nổi. Tôi vốn không quen những cách giả tạo như vậy ở chính mình nên liền kéo Văn Khải qua một bên nói nhỏ.

-Anh Khải, em muốn đi về, anh có thể chở em về được không?

Trán Văn Khải lấm tấm mồ hôi vì anh đã tham gia hết mình vào từng trò chơi một cách nhiệt thành nhất. Có lẽ anh đã quên và không hề nhận ra việc tôi có thay đổi. Bây giờ nghe tôi nói vậy anh bỗng giật mình sững sờ. Nụ cười trên môi chợt tắt. Anh nhìn tôi dò xét, giọng lo lắng.

-Sao bé đòi về sớm vậy? Tiệc còn nhiều chương trình lắm. Bé không được khỏe à?

Tôi lắc đầu cố gắng giải thích.

-Không, em không sao. Chỉ là em muốn về sớm chút. Hay là anh chở em về rồi trở lại nhé . Đâu có lâu đâu.

Văn Khải như đã hiểu ra chuyện gì. Anh hơi buồn nhưng rồi cũng gật đầu.

-Thôi được. Đợi anh vào lấy áo và nói với mấy người đó chút nhé.

Anh vừa đi thì tôi liền chạy nhanh ra ngoài không muốn tiếp tục đứng trong bữa tiệc thêm một giây nào. Hai giọt nước mắt nóng hổi từ đâu chảy xuống má khiến tôi bàng hoàng. Lần đầu tiên tôi khóc vì một lý do nào đó không hiểu. Vội vàng dơ tay lên gạt nước mắt, tôi hít thở bầu không khí ban đêm lạnh ngắt để bình tĩnh lại. Ba phút sau Văn Khải đã ra ngoài. Tay anh cầm áo khoác của tôi trên tay nên liền giúp tôi mặc vào như ngày nào. Lòng tôi chợt xúc động. Nước mắt muốn trào ra thêm nhưng tôi cố kềm lại. Chúng tôi yên lặng sánh bước ra parking đậu xe. Chợt có tiếng người đi ngang hỏi lớn.

-Ủa, Khải, mày về rồi à?

Văn Khải quay lại nói trấn an bạn mình.

-Không, lát nữa tao quay lại. Tụi mày chờ chút nhen.

Tự dưng trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi buồn khó tả. Vậy là vì tôi không tốt mà anh ấy phải bỏ về ngang xương rồi mới quay lại tiệc. Không biết những người bạn của anh sẽ nghĩ sao khi lát nữa không thấy tôi bên cạnh anh? Họ có nghĩ rằng tôi thuộc loại không vui vẻ, không hòa đồng với họ không? Những ý nghĩ ấy cùng lúc bao vây tôi khiến tâm hồn tôi trùng xuống. Lại một lần nữa nước mắt muốn rơi ra.

Nhưng Văn Khải không hiểu, không biết gì hết. Anh ấy vẫn im lặng ngồi bên tôi trong xe nhắm hướng chạy về nhà. Tôi nghĩ có lẽ anh buồn vì tôi đòi về sớm làm mất hứng buổi tiệc của anh. Có lẽ anh đang giận tôi nên không muốn nói chuyện. Hay có lẽ anh vốn chẳng biết nói gì với tôi những lúc hai đứa ngồi riêng rẽ với nhau. Đã hơn hai năm qua tôi đợi chờ và đợi chờ một lời tỏ tình ở nơi anh nhưng cũng không có. Đêm nay cũng không có. Chúng tôi đã quen biết hơn bốn năm. Trong bốn năm ấy có hai năm tôi nhận ra mình thích anh. Có hai năm tôi mang bao cảm xúc lạ lẫm ở bên anh. Chẳng lẽ anh không hiểu? Chẳng lẽ anh không nhìn thấy?

Đang suy nghĩ miên man một mình trong cơn buồn dâng trào thì tiếng Văn Khải chợt hỏi.

-Bé nghe bài "Dòng Sông" của Trịnh Nam Sơn chưa?

Tôi lắc đầu thở dài lơ đãng.

-Chưa.

Văn Khải liền thay CD bỏ vào dĩa nhạc mới rồi mở bài ấy cho tôi nghe. Giọng ca trầm ấm của ca nhạc sĩ Trịnh Nam Sơn cất lên với bài hát "Dòng Sông" do chính ông sáng tác khiến nỗi buồn tôi như trải ra theo với.


Dòng sông nay đã êm trôi
Dòng sông thay hết cuộc đời
Vì cuộc đời nhiều khúc quanh
Đã bao lần nếm những muộn phiền
Nhờ dòng sông kia đã thay hết cuộc đời

Tình yêu em đã cho anh
Nhiều hơn mơ ước trong đời
Vì cuộc đời nhiều xót xa
Đã bao lần nước mắt trong đêm
Nhờ tình yêu em đã thay hết cuộc đời

Đã biết có bao lần
Nhìn dấu chân đi hoang đậm mầu
Đã có những đêm dài
Nhìn khói thuốc bay như làn mây
Phù du như áng tương lai ngày mai

Mưa rơi nhanh trên đường
Thầm nhắc tên em yêu thật lâu
Mưa rơi trong trời hồng
Làm ấm áp cho đôi tình nhân
Cho lòng tôi mãi yêu thương dòng sông
...Yêu em ngàn năm....


Nghe xong bài nhạc mà tôi vẫn lơ đãng chẳng hiểu gì. Quả thực lúc đó đầu óc tôi đang hỗn loạn với bao ý nghĩ buồn bã nên còn tâm hồn nào để nghe nhạc chứ? Văn Khải yên lặng hát nhè nhẹ theo tiếng nhạc. Bài hát vừa xong anh lại bấm nút cho quay lại và chúng tôi nghe hoài bản nhạc cho đến khi về nhà. Tâm hồn tôi rã rời trong cơn buồn. Bài nhạc với âm điệu nhè nhẹ càng buồn hơn. Tôi giận Văn Khải với thái độ dửng dưng của anh. Tôi giận chính tôi giữ mãi tình cảm dành cho anh suốt hơn hai năm trời qua mà không dám nói. Nỗi buồn bực dâng tràn trong lòng khiến tôi không còn để ý bất cứ điều gì xung quanh.

Xe dừng trước nhà tôi thì Văn Khải liền với tay mở nhỏ âm thanh rồi nói.

-Bé mệt thì nhớ về ngủ sớm nhé.

Tôi đưa mắt nhìn anh lần cuối, chờ đợi lần cuối một lời nào hơn thế nữa, nhưng anh vẫn giữ im lặng không nói gì. Niềm thất vọng dâng trào nhưng tôi vẫn giữ được bình tĩnh trước mặt anh. Tôi mỉm cười đáp lại.

-Em biết rồi. Anh chơi vui vẻ nhé. Thanks!

Chúng tôi chào nhau, gửi lời chúc Giáng Sinh vui vẻ rồi tôi đến cửa nhà mình đi vào. Cánh cửa vừa đóng sau lưng tôi thì tiếng bánh xe anh cũng vừa rời đi. Tôi chạy vào phòng ngã lên giường bật khóc.

Đó là lần cuối cùng tôi để tình cảm mình yếu đuối vì Văn Khải. Đó là lần cuối cùng tôi khóc vì anh, vì chuyện tình cảm mong manh giữa hai người chúng tôi.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 6





Sau mùa Giáng Sinh năm đó tôi đã hoàn toàn mất hết niềm hy vọng vào sự ngỏ lời của Văn Khải. Tôi bắt đầu thấy buồn và bắt đầu những ngày tháng lang thang. Chẳng ai biết vì sao tôi buồn. Chẳng ai biết cái thời gian lang thang dài đăng đẳng ấy của tôi nguyên do là ở đâu. Kể cả chị Tường Lan, kể cả Văn Khải. Không một ai biết. Đã có bao chiều tôi đi dạo dưới phố cho đến khi mệt nhoài. Bao ngày ngồi một mình tương tư trong công viên. Bao lần khóc vì bực, lại vừa giận, vừa thất vọng trong nỗi niềm sầu kín. Tôi dấu hết mọi người. Tôi dấu cả chính tôi. Và tôi xa lánh Văn Khải, không còn muốn gặp anh nữa.

Dần dần tôi đâm ra chai đá, đâm ra bất cần đời. Con người tôi lại thay đổi đến không ngờ được. Văn Khải tuy không phải là người tình đầu tiên trong đời tôi một cách chính thức, nhưng vết thương anh ấy mang đến cho tôi thật đau, thật sâu sắc vì trái tim tôi lúc đó chỉ trao về cho một mình anh. Là khoảng thời gian của trái tim còn trinh. Một trái tim bắt đầu yêu. Đó là thời gian duy nhất tôi chung tình với một người con trai một cách hoàn toàn, tuyệt đối trong đời mình. Vì sau này dù tôi có yêu ai, có ở chung với người nào thì bao giờ tim tôi cũng còn hình bóng Văn Khải và những người trước đó.

Khi trái tim tôi vỡ và bị một vết rạn nứt như thế, tôi thực sự bắt đầu lao vào những cuộc tình đuổi bắt. Tôi đã thề không để cho mình cô đơn và không bao giờ để trái tim bị ngoài lề như thế nữa. Sau Văn Khải, tất cả những người đàn ông đến trong đời tôi đều có một phần do tôi chủ động lấy về. Tôi đã thích ai là phải tìm mọi cách để bắt người đó thích mình. Nhưng nói vậy không có nghĩa là tôi dùng thủ đoạn hay làm điều gì xấu để lấy người ta. Cũng chẳng phải họ là những người con trai tuyệt đối nhất trên đời, mà đơn giản chỉ là tôi biết đi tranh thủ cho tình cảm của mình. Không một ai có thể mang lại cho tôi cảm giác bị bỏ rơi như Văn Khải đã từng làm.

Rong chơi trong đường tình cảm một thời gian ngắn và cuối cùng tôi đã quyết định dừng lại. Tôi đã có một cuộc tình bốn năm trời với một người con trai tuyệt hảo. Anh ấy rất dễ thương, rất giỏi, và chiều chuộng tôi đủ mọi thứ. Chúng tôi quen nhau đến năm thứ hai thì đã coi nhau như vợ chồng vì mối quan hệ rất thân thiết. Không những thế, gia đình hai bên đã gặp nhau và đôi bên lại có nhiều sở thích giống nhau nên trở thành thân quen không mấy khó khăn. Năm thứ ba chúng tôi quen nhau, lúc đó tôi đã 19 tuổi và anh ấy 24. Đến khi chúng tôi định đám cưới vào năm kế tiếp thì lại chia tay.

Cuộc chia tay lần này lại là một vết thương sâu đậm trong tim tôi cho đến cuối đời. Có quá nhiều lý do. Có quá nhiều đau khổ và nước mắt. Có quá nhiều trách móc và thất vọng. Thế giới của hai người chúng tôi đã hoàn toàn trái biệt nhau không cách nào quay lại để đi cùng. Khi quyết định chia tay được đề ra, đó là ngày tôi hoàn toàn mất hết niềm tin vào hạnh phúc gia đình mai sau. Tôi không còn tin bất cứ giấc mơ màu hồng nào. Tôi chôn vùi tất cả những niềm vui đơn giản và ngây thơ. Tôi xóa bỏ những cái mộng mơ không thực tế, xóa hết những yêu đương ngu ngơ của mối tình sâu đậm đầu tiên trong đời.

Điều may mắn nhất cho tôi đó là việc tôi còn trẻ nên còn nhiều cơ hội và thời gian. Thế là lại một lần nữa lăn vào cuộc chơi cút bắt của Tình Yêu. Nhưng tôi thật đã không còn biết yêu là gì. Tất cả chỉ là một trò chơi cho qua ngày tháng. Một cái gì giải trí cho tâm hồn khuây khỏa khi cần đến. Một thứ ảo tưởng để đời sống bớt đi những sự thật phũ phàng xảy ra không ngừng.

Nhiều năm kế tiếp tôi tiếp tục việc học rồi ra trường, đi làm. Mọi thứ coi như đã ổn định và tình cảm tôi lúc đó lại cũng bắt đầu đi vào quỹ đạo. Tôi quen với một anh chàng chững chạc rất hợp với tôi trong nhiều mặt cần thiết. Quen đến năm thứ ba thì chúng tôi dự định làm đám cưới vào mùa Hè kế đến. Lúc này tôi đã trưởng thành và không còn thời gian vu vơ, mộng mơ của ngày nào. Hoàng Danh lại một lần thật sự thay đổi con người tôi. Anh là một người đàn ông thực thụ duy nhất trước nay tôi gặp mà đã khiến tôi có lại niềm tin tưởng để cùng xây dựng mái ấm gia đình.

Tôi quen Hoàng Danh trong một trường hợp rất ngộ. 5 năm trước đó chúng tôi gặp nhau trong một bữa tiệc sinh nhật của Văn Khải mà Hoàng Danh lại là một trong những người bạn thân của Văn Khải lúc bấy giờ. Lần đầu tiên chạm ánh mắt với Hoàng Danh tôi đã có cảm tình với anh nhưng vì lúc đó chúng tôi ai cũng đang quen biết người khác nên không có cơ hội đến gần. Mãi đến 5 năm sau, trong một dịp tiệc tùng khác tôi mới gặp lại Hoàng Danh và phát hiện anh cũng như tôi đang là hai tâm hồn đơn côi, trống vắng. Chúng tôi không ngần ngại tranh thủ tình cảm của nhau và từ ngày ấy chẳng hề xa lìa.

Tình cảm giữa tôi và Hoàng Danh trải qua rất nhiều thử thách từ chuyện gia đình đến chuyện khác đạo nên càng thêm khắng khít. Còn nhớ những lần tôi đòi chia tay với anh vì không muốn tiếp tục đối diện với những thử thách này thì anh lại nhào đến ôm tôi như một đứa trẻ thơ, miệng không ngớt thủ thỉ những lời vỗ về, an ủi.

-Tường Vi, hãy tha thứ cho anh yếu đuối. Tha thứ cho anh vì quá yêu em mà làm khổ em. Nhưng cũng xin em tha thứ cho anh vì quá nặng tình cảm gia đình mà không dám cãi lại lời cha mẹ.

Tôi thật giận và thật buồn. "Tại sao anh ấy nói yêu tôi mà không thể chọn tôi ?? Chẳng lẽ tôi không xứng đáng cho anh ấy chống lại ba mẹ anh đến cùng hay sao?" Những mâu thuẫn như thế liên tiếp xảy ra trong một thời gian rất dài, rất dài mà đến giờ tôi không tưởng tượng nổi là ngần ấy khó khăn đã đè nặng trên hai đứa chúng tôi. Nhưng rồi có một đêm mùa Đông. Đêm ấy các đài TV, báo chí đều báo rằng là đêm lạnh nhất trong năm nên khuyên mọi người nên ở nhà đừng ra ngoài đường. Khoảng nửa đêm tôi đang còn mơ màng trong giấc ngủ thì từ nơi cửa sổ có tiếng gõ dồn dập. Tôi còn tưởng mình mơ nhưng sau một hồi thật lâu, từng hồi gõ ấy khiến tôi phải choàng tỉnh giấc.

Chậm chạp, từ từ tôi bước ra khỏi giường mà thấy toàn thân chuyển lạnh thật mau, mặc dù trong phòng đang mở heat và các cửa sổ đều đóng kín. Tôi kéo dây tấm mành nhựa lên một chút vừa đủ để nhìn ra bên ngoài xem chuyện gì thì thấy ngay Hoàng Danh đang đứng ngoài xoa hai tay vào với nhau. Tôi trố mắt nhìn anh như không tin rồi vội kéo tấm kiếng cửa sổ ra để nói chuyện với anh qua mành lưới.

-Anh làm gì vậy? Anh có biết mấy giờ rồi không?

Người Hoàng Danh run lên từng chập trong chiếc áo khoác mỏng manh, miệng thở ra khói đáp lại.

-Anh muốn nói chuyện với em. Em ra ngoài với anh chút đi nhen. Anh đợi.

Tôi vừa ngạc nhiên vừa hốt hoảng.

-Anh có biết hôm nay là ngày gì không? Có chuyện gì mai nói không được à?

Hoàng Danh đưa ánh mắt thật sáng nhìn tôi như không hề hấn gì.

-Anh biết chứ. Hôm nay là ngày lạnh nhất trong năm. Nhưng chuyện này không thể đợi đến ngày mai. Hôm nay cho dù anh chết cóng cũng phải gặp em để nói.

Tôi lo lắng nhìn anh rồi vội gật đầu.

-Okay. Anh vào xe đi kẻo lạnh. Em mặc thêm áo rồi ra ngoài gặp anh.

Hoàng Danh cũng gật đầu rồi bước lẹ vòng ra phía trước. Vừa đóng cửa sổ mà tay tôi vừa run từng cơn. Có lẽ vì lạnh. Có lẽ vì hồi hộp. Lòng tôi vun lên hàng ngàn câu hỏi về chuyện anh muốn nói với tôi. Không thể nghĩ ngợi lâu, tôi bèn kiếm thêm áo mặc hai ba lớp rồi khoác thêm chiếc áo lạnh thật dầy. Vừa định ra cửa thì chợt nhớ đến Hoàng Danh, tôi quay lại tủ đồ lấy ra một cái áo khoác dầy khác.

Ra đến ngoài tôi đã thấy xe anh đậu bên lề dưới ánh đèn đường màu vàng. Tôi vội vàng đi lại rồi nhảy lên xe anh vào băng ghế sau trốn cơn gió lạnh đang ùa quanh mình. Nhìn thấy anh còn đang run ngồi bên cạnh nhưng nụ cười vẫn nở trên môi, tôi đưa chiếc áo khoác cho anh rồi trách yêu.

-Anh mặc vào thêm đi kẻo lạnh. Thật là hết nói nổi muh. Chọn ngày nào không chọn anh lại chọn ngày lạnh nhất trong năm, nửa đêm nửa hôm đòi em ra mà nói chuyện.

Hoàng Danh lại cười rồi bất chợt kéo cả thân hình tôi nhào lại bên anh ôm thật chặt. Vòng tay anh siết lấy tôi khiến tâm trạng tôi xôn xao không hiểu lòng anh đang nghĩ gì. Chưa kịp phản ứng ra sao thì môi anh đã đè lên môi tôi. Nụ hôn lạnh băng từ da thịt trên môi từ từ được hâm nóng nhanh chóng bằng hơi thở và nhịp đập con tim. Huyết quản và máu nóng chạy rần rần khắp người. Cơn hồi hộp và vui sướng cùng lúc khiến tôi vừa say đắm hôn anh vừa ngỡ ngàng trong bối rối. Anh hôn tôi thật lâu, thật lâu như thể chưa bao giờ hôn, hay như thể đó là lần cuối anh được hôn. Tôi cũng đón nhận nụ hôn anh bằng tất cả tâm hồn mình. Chúng tôi cứ thế ôm và hôn nhau mà không nói gì. Hình như anh đã quên mất những gì anh muốn nói. Và tôi cũng quên mất cuộc gặp mặt này bởi do đâu.

Dưới ánh đèn màu vàng trên đường phố xa xa, hai người chúng tôi chìm trong bóng tối ở giữa âu yếm bên nhau, trao cho nhau yêu thương qua từng nụ hôn và những cái siết tay thật chặt. Ngoài trời vẫn lạnh. Gió vẫn lạnh. Nhưng tâm hồn chúng tôi bắt đầu ấm dần, ấm dần. Phải gần một tiếng đồng hồ sau Hoàng Danh mới buông tôi ra. Anh ngồi lại ngay ngắn nắm tay tôi và nói.

-Tường Vi, hãy tha thứ cho anh bấy lâu nay khiến em đau khổ, đợi chờ.

Tôi mỉm cười lắc đầu không đáp. Anh lại cất giọng nói tiếp.

-Đêm nay trong lúc đang ngủ thì anh mơ. Mà em biết anh mơ thấy ai không?

Tôi lại lắc đầu dù trong lòng nghĩ rằng người trong giấc mơ của anh là tôi. Nhưng anh lại nói.

-Anh mơ thấy nội. Em biết nội anh mất cách đây nhiều năm rồi. Chắc em cũng còn nhớ anh đã từng kể ngày xưa nội thương anh nhiều nhất trong đám cháu. Và khi nội mất anh cũng có mấy lần mơ về nội. Nhưng suốt bao năm trời nay anh không còn mơ thấy nội nữa. Không ngờ đêm nay lại gặp được nội. Anh thật là vui mừng.

Tôi cười chia sẻ niềm vui với anh mà vẫn không nói, chỉ để nghe anh tiếp tục kể.

-Trong giấc mơ anh thấy nội dắt tay anh đi chợ mua trái cây và bánh kẹo cho anh như hồi còn nhỏ. Đi cả buổi lúc về mệt hai bà cháu liền ngồi xuống một gốc cây mát mẻ nghỉ ngơi. Nội giở nón ra quạt cho anh rồi bỗng nói. "Mai mốt nội mất rồi con có nhớ nội không?" Lúc đó anh hốt hoảng nắm tay nội thật chặt. "Không, con không cho nội đi đâu." Rồi nội cười xòa tiếp tục quạt cho anh nói tiếp. "Khờ quá! Nội già thì phải mất thôi." Nói xong bỗng dưng nội không còn cười mà gương mặt thật buồn. Anh cũng buồn nhưng chưa kịp nói gì thì nội đã biến mất. Anh la lớn lên kêu nội thì giật mình thức dậy.

Đôi mắt Hoàng Danh vừa kể đến đó thì chợt nhìn ra xa thoáng buồn. Tôi vuốt nhẹ lên bàn tay anh tỏ cử chỉ an ủi. Anh lại nhìn sâu vào mắt tôi rồi nói.

-Tường Vi, anh không muốn mất em. Lúc giật mình tỉnh dậy anh thật sự cảm giác sợ hãi và cảm thấy cần có em bên cạnh. Anh không muốn mất em đâu. Anh muốn em biết điều này. Anh không thể nào không có em bên cạnh suốt cả cuộc đời. Anh cần em, cần tình yêu của em. Anh cần em! Tường Vi, em có nghe không?

Nước mắt tôi muốn trào ra khi nghe anh thốt lên những lời ấy. Tôi nở một nụ cười hạnh phúc gật đầu với anh. Hoàng Danh siết tay tôi trong tay anh thật chặt rồi đưa lên môi hôn nhẹ. Anh ngước lên nhìn vào mắt tôi với hai giọt lệ nóng hổi chảy ra từ hai khóe mắt. Tiếng nói anh thật nhẹ chỉ đủ cho hai đứa tôi nghe.

-Hãy lấy anh nhen. Tường Vi, em có chịu làm vợ của anh không?

Tôi mở mắt lớn trong cơn ngỡ ngàng tột đỉnh với lời cầu hôn bất ngờ ấy. Bao nhiêu lo lắng cùng lúc dồn lại làm choáng ngợp đầu óc tôi. "Chuyện gia đình hai bên sẽ ra sao? Đạo nghĩa sẽ như thế nào? Anh ấy có phải xúc động nhất thời không? Tôi có phải suy nghĩ quá nhiều không?" Và rồi câu hỏi cuối cùng đã đánh thức tôi. Đúng là tôi suy nghĩ quá nhiều. "Tại sao không thể sung sướng trong hạnh phúc ở tầm tay cơ chứ? Chúng tôi yêu nhau và cùng muốn đến với nhau thì ngại gì những khó khăn, thử thách. Mặc kệ gia đình. Mặc kệ đạo nghĩa." Tôi nghẹn lời nói với anh trong dòng nước mắt cứ mãi tuôn.

-Em chịu. Em chịu làm vợ của anh.

Và rồi tôi nhào vào lòng anh khóc sướt mướt như chưa từng được khóc. Cuối cùng anh ấy đã hiểu ra cái nào là quan trọng. Cuối cùng anh ấy cũng chọn tôi, chọn tình yêu của chúng tôi. "Cám ơn nội. Cám ơn nội yêu mến của con. Người mà tuy con chưa gặp bao giờ nhưng con tin nội đã phù hộ cho chúng con. Phù hộ cho tình cảm chúng con được đến ngày hôm nay." Trong nhịp tim của hạnh phúc, tôi nghe Hoàng Danh thủ thỉ bên tai tiếng gọi đầu tiên thật âu yếm, thân thiết.

-Mình ơi, anh yêu em!

Tôi nhắm mắt lại mãn nguyện thì thầm đáp khẽ.

-Em yêu anh!

Từ cái đêm lạnh nhất đó, chẳng còn gì có thể chia cách chúng tôi được nữa. Giá lạnh như một lớp băng cuối cùng làm đông cứng những nỗi lo sợ và đóng kín những điều mâu thuẫn trong lòng Hoàng Danh và tôi.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 7





Thời gian chuẩn bị cho đám cưới của tôi và Hoàng Danh thật bận rộn đến không ngờ. Tôi đã từng làm phụ dâu hai lần trong đời nhưng đến khi mình thực sự đóng vai trò của cô dâu, tôi mới hiểu hết những nỗi băn khoăn, toan tính và lòng hồi hộp mỗi ngày mỗi tăng. Từng chi tiết lớn, nhỏ đều phải qua tay tôi định đoạt và xem xét, vì dầu sao tôi cũng là con gái nên vẫn tỉ mỉ, kỹ càng hơn con trai. Riêng Hoàng Danh thì có lẽ cũng vui mừng trong niềm hồi hộp không kém gì tôi. Cả hai đứa đều bận rộn với công việc nên phải mất gần một năm mới sửa soạn xong đám cưới. Chúng tôi đã định sẵn mọi việc và chỉ còn gần nửa năm nữa là đến ngày hạnh phúc ấy.

Đám cưới chúng tôi định vào mùa Hè ngày 3 tháng 8 vì đó là ngày kỷ niệm tôi và Hoàng Danh chính thức cặp kè. Giáng Sinh cuối cùng trong cuộc đời độc thân của tôi đến thật vui nhộn. Trước Noel ba ngày thì một buổi chiều mẹ tôi vào phòng hỏi chuyện. Hai mẹ con lâu ngày mới có dịp tâm sự với nhau nên nói chuyện huyên thuyên không muốn dứt. Bất chợt tôi nghe mẹ thốt lên như nhớ ra điều gì.

-À, con có biết thằng Khải nó cũng mới về hôm qua hay không?

Trong một thoáng tôi không nhớ ra người nào tên Khải mà mình quen biết nên đôi mày nhíu lại ra chiều suy nghĩ. Mẹ tôi thấy thái độ đãng trí của tôi nên bà đánh khẽ vào tay tôi mắng yêu.

-Con không nhớ thằng Khải à? Nó là con trai thứ hai của bác Khúc đó. Trời đất ơi! Con nhỏ này mau quên thật. Chưa già mà đã vậy rồi.

Tôi chợt bật lên một tiếng "à!" rồi cười khúc khích với mẹ. Nhắc đến Văn Khải đã bao lâu không gặp, lòng tôi xen một chút hồi hộp lẫn tò mò.

-Con nhớ rồi má à. Chỉ tại anh Khải đi lâu quá nên hôm nay má nhắc tên anh ấy làm con lỡ quên béng đi thôi.

Mẹ tôi cười nụ cười hiền hòa, phúc hậu rồi chắc lưỡi nói như vừa tâm sự với tôi mà lại như vừa tự kể cho chính mình.

-Thằng Khải cũng lạ thiệt. Có nhà, có gia đình thì không chịu ở mà cứ đòi đi học xa. Ở tiểu bang khác lạ nước lạ cái, không bà con thân thuộc thì cũng buồn chứ mà sao bác Khúc kêu nó về hoài nó cũng chẳng chịu về. Cũng may má không có con trai chứ không nó đi như vậy má cũng buồn lo mỗi ngày đến chết.

Tôi nghe mẹ nói liền nhào đến ôm mẹ vào lòng, lắc qua lắc lại rồi nói giọng nũng nịu an ủi bà.

-Thì vậy ông trời mới thương má không cho sanh con trai đó muh. Mà thôi má lo gì. Dầu sao anh Khải cũng là con trai trưởng thành rồi. Chắc ảnh muốn ra sống ngoài đời chứ không muốn bị tù túng trong nhà thôi.

Mẹ tôi cười hạnh phúc với lời an ủi và cách nhõng nhẽo của tôi. Bà vỗ nhẹ lên cánh tay tôi đang ôm chặt ngang người bà rồi nói.

-Con cũng sắp đi lấy chồng bỏ má rồi còn gì.

Tôi la lớn lên.

-Má nói vậy thôi con khỏi lấy chồng, suốt đời ở nhà với má chịu không?

Mẹ bật cười rồi lại mắng yêu tôi.

-Cái con ranh này. Nói bậy không hà. Con đến tuổi này mà còn chưa chịu lấy chồng thì khéo coi chừng ế. Ở đó còn nói ở nhà với má suốt đời.

Tôi buông mẹ ra rồi bật cười ngất ngưởng giơ hai tay lên xua đi.

-Trời! Má lo gì con gái má ế. Con còn trẻ chán. Vả lại không lấy anh Danh thì con còn thiếu gì người khác mà lấy.

Mẹ tôi vừa cười nhưng vừa nghiêm giọng lại.

-Con năm nay 26 rồi đó chứ ít gì. Nhưng con nói đùa với má vậy thì được chứ đừng nói những lời này trước mặt thằng Danh, biết chưa? Kẻo nó buồn!

Tôi giả bộ xụ mặt xuống giận hờn.

-Chưa chi má đã lo người ta buồn. Bộ má không cho con gái má có giá chút nào sao?

Mẹ lại bật cười lắc đầu chịu thua tôi. Hai mẹ con cứ thế tiếp tục những câu chuyện vui đùa qua lại cả hơn hai tiếng đồng hồ. Rồi Hoàng Danh đến xin phép ba mẹ đưa tôi ra ngoài ăn tối và dạo phố. Tôi vui mừng được gặp anh vì hôm nay nói chuyện với mẹ thật vui nên tâm trạng tôi cũng háo hức muốn cùng anh chia sẻ. Hoàng Danh là người duy nhất trong đời cho tôi cái cảm giác háo hức mỗi lần hai đứa gặp mặt. Chẳng hiểu sao mỗi khi bên cạnh anh, tôi vẫn có cảm tưởng đó là lần đầu. Từng cử chỉ, từng ánh mắt và từng nụ hôn đã trải qua hàng ngàn, hàng vạn lần thế mà vẫn còn mới lạ, xao xuyến như là lần đầu tiên. Chẳng trách chi tôi yêu anh đến như vậy và chỉ muốn chọn anh để làm chồng mình.

Trong câu chuyện giữa bữa ăn tối hôm đó, tôi cũng vô tình nhắc với Hoàng Danh tin mẹ mới báo hồi chiều.

-Anh nè, anh còn nhớ Văn Khải không?

Vừa nghe qua tên ấy thì phản ứng của Hoàng Danh cũng như tôi. Anh hơi nhíu mày có vẻ suy nghĩ nhưng không nhớ ra. Tôi liền nói để giải vây cho anh.

-Văn Khải là bạn xưa của anh đó. Là một trong những người con của bác Khúc gần nhà em. Anh không nhớ mình gặp nhau lần đầu tiên trong bữa tiệc sinh nhật của anh ta à?

Nói đến đây thì Hoàng Danh đã kịp thời nhớ lại. Anh tươi cười cũng tò mò hỏi lại tôi.

-À, anh nhớ rồi. Ủa mà không phải thằng Khải nó ở tiểu bang khác lâu rồi à?

-Phải, nhưng anh ấy mới về hôm qua.

-Oh, em gặp anh ta à?

-Không, hồi chiều mẹ vào nói chuyện rồi kể cho em nghe nên em biết vậy thôi.

-Vậy có phải anh ta về ở luôn hay không?

-Em không biết. Nhưng mẹ nghe bác Khúc nói là anh Khải về lần này chắc cũng lâu. Ít nhất là qua năm mới rồi mới xem có đi nữa hay không.

Hoàng Danh cười nói vui.

-Nếu anh ta ở qua mùa Hè thì mình mời him đi dự đám cưới luôn. Anh nhớ hồi xưa nó cũng quậy vui lắm.

Nghe Hoàng Danh nói, đầu óc tôi liền vụt qua một loạn những ký ức về Văn Khải của ngày xưa. Một Văn Khải thật dễ thương, có nụ cười quyến rũ với hai má lúm đồng tiền. Đôi mắt nhỏ làm cho nụ cười anh càng có duyên. Đang miên man suy nghĩ thì tiếng Hoàng Danh liền xen vào.

-Em nhắc làm anh mới nhớ. Nghĩ lại mình cũng phải cám ơn Văn Khải vì nhờ nó mình mới có ngày hôm nay.

Tôi lơ đãng hỏi lại.

-Tại sao lại nhờ anh ta?

-Thì nhờ nó mời hai đứa mình đi dự sinh nhật năm xưa nên mình mới có dịp gặp đó.

-À. Vậy lần sau có gặp Văn Khải anh nhớ đãi him một bữa nhé.

Hoàng Danh nhìn tôi cười gật đầu ra vẻ đồng ý. Chúng tôi tiếp tục ăn uống rồi sau đó đi dạo phố.

Trời đêm mùa Đông thật lạnh nhưng tôi rất thích cùng Hoàng Danh nắm tay đi dạo. Những đêm trước Giáng Sinh là những đêm lãng mạng nhất để dạo phố. Ánh đèn huy hoàng, rực rỡ được mở sáng suốt đêm. Những chiếc xe ngựa chở người đi ngắm cảnh. Trời lành lạnh khiến những cuộc dạo bộ thêm phần ấm cúng nhờ những vòng tay choàng bên người yêu. Mặc dù Hoàng Danh không mấy hưởng ứng những cuộc dạo bộ trong trời lạnh thế này vì anh sợ nhất là cái lạnh, nhưng để chiều ý tôi nên anh cũng ráng đi. Chúng tôi thật đúng là một đôi vợ chồng sắp cưới, cái gì cũng có thể chiều ý nhau một cách dễ dàng không ngần ngại.

Bước đi bên nhau đến gần khu Front Avenue có dòng sông bắc ngang phố, chúng tôi chọn một chiếc ghế cùng ngồi xuống nhìn ra hàng cây trụi lá lung linh ánh đèn vàng. Hoàng Danh bất chợt quay lại hỏi sau khi đặt một nụ hôn lên má tôi để sưởi ấm.

-Mình ơi, em có yêu anh không?

Tôi âu yếm dụi vào lòng anh tìm hơi ấm rồi khẽ nói.

-Em yêu anh lắm.

Anh cười và hôn lên trán tôi.

-Anh cũng yêu em. Bỗng dưng anh cảm thấy mình thật hạnh phúc.

Tôi nũng nịu muốn nghe thêm.

-Anh cảm thấy hạnh phúc sao nà?

-Hạnh phúc vì có em bên cạnh. Hạnh phúc vì mình được ngồi đây ngắm cảnh phố lãng mạng thế này với em. Hạnh phúc được hôn em, được nhìn em, được ôm em vào lòng. Và nhất là anh cảm thấy hạnh phúc vì biết được sau này, hai đứa mình sẽ được ở bên nhau mãi mãi đó.

Tôi miên man cảm giác đê mê trong từng lời nói yêu của anh. Trong khung cảnh này, trong tình yêu này, tôi đã có tất cả những gì tôi mong muốn trong cuộc đời . Thủ thỉ bên tai anh, tôi đáp lại.

-Tất cả những hạnh phúc của anh cũng chính là hạnh phúc của em.

Chúng tôi lại ôm ghì lấy nhau, và rồi lại tìm môi nhau để hôn say đắm. Hạnh phúc của chúng tôi vẫn bất tận trong yêu đương nồng thắm ấy.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 8





Ngày hôm sau cũng là hai đêm trước Giáng Sinh, Hoàng Danh đưa tôi đến nhà một người bạn của anh để dự tiệc. Chúng tôi đến nơi thì đã gần tám giờ tối nên trong lòng hơi e ngại sợ mình tới trễ, nhưng cũng may tiệc làm theo kiểu self-serve đồ ăn nên không ai phải đợi ai. Mọi người tụ họp thật đông trong căn nhà hai tầng rộng rãi. Tầng trên để thức ăn bên cạnh phòng khách trang trí với một cây thông thật cao lớn. Tầng dưới basement mở một quầy rượu với một khoảng rộng mở ra giữa làm sàn nhảy. Ai cũng lấy cơ hội đi lại chào hỏi chúng tôi và gửi lời chúc mừng việc đám cưới. Một hồi thì hai đứa đã bị tách rời nhau vì đám bạn của Hoàng Danh đã kéo anh qua một bên chuốc rượu, còn tôi thì chen vào giữa đám con gái nói cười chuyện trên trời dưới đất.

Khi tôi đang trò chuyện với cô bạn gái thì chợt tiếng cell phone của cô reng lên. Cô liền xin phép cáo từ để ra ngoài nghe điện thoại. Còn lại một mình ngồi với dĩa đồ ăn trên tay, tôi hướng mắt nhìn quanh tìm người quen khác để trò chuyện thì bất chợt phát hiện một gương mặt thân thuộc hiện ra giữa đám đông đang nhìn về hướng tôi với nụ cười. Trong một phút ngỡ ngàng tôi nghe tim mình đập mạnh khi người ấy rẽ đám đông tiến lại phía mình. Thật không ngờ Văn Khải cũng có mặt trong bữa tiệc này. Có lẽ bạn của anh cũng là bạn của Hoàng Danh bấy lâu nay. Văn Khải đã đến đứng trước mặt tôi, một tay cầm ly rượu đỏ, tay kia giơ ra chào.

-Tường Vi, em có khỏe không?

Giọng nói anh trầm ấm và đặc biệt thấp xuống thật khác năm xưa. Con người anh toát ra một vẻ phong trần của kẻ xa nhà, lưu lạc nơi đất khách suốt bao năm dài. Nhưng hai tiếng "Tường Vi" ở nơi anh vẫn khiến tôi xúc động như ngày nào. Chỉ có anh và Hoàng Danh là hai người con trai duy nhất gọi tôi với hai tiếng ấy. Tôi vừa hồi hộp vừa sung sướng bắt tay anh đáp lại.

-Em vẫn khỏe. Cám ơn anh. Còn anh dạo này sao rồi?

Tay tôi trong tay anh bỗng dưng có cảm giác như bị siết nhẹ. Có phải là anh cố tình siết nhẹ tay tôi? Hay là tại bàn tay chai đá ấy đã quen bắt tay với sức mạnh như vậy mà quên mất tôi là con gái? Trong thoáng chốc tôi bị ngỡ ngàng với cái siết tay ấy. Nhưng rồi anh liền buông ra và ngồi xuống chiếc ghế trống của cô bạn tôi lúc nãy một cách tự nhiên. Anh cười vẫn nụ cười của ngày nào trả lời.

-Anh cũng bình thường. Lâu quá anh không gặp em.

Tôi đáp lại như nói riêng cho một mình.

-Anh đi xa nhà mấy năm nay nên đâu có dịp gặp.

-Ờ!

Tiếng "ờ!" của anh đáp lại như có nhiều tâm sự. Bỗng dưng tôi muốn hỏi anh thật nhiều những điều thắc mắc trong lòng. Tôi muốn biết tại sao anh lại đi xa? Tôi muốn hỏi anh sống có vui không? Tôi muốn nghe anh nói lần này anh về sẽ ở lại bao lâu? v.v. và v.v. Trong lòng tôi vun lên hàng ngàn câu hỏi mà chẳng biết có nên nói ra không. Tôi bỗng thấy ái ngại. Có một cái gì đó chặn lại tất cả những ý muốn trong đầu tôi lúc bấy giờ. Điều này làm tôi sững sờ vì bấy lâu nay tôi có bao giờ ngại chuyện gì đâu, nhất là những việc vu vơ ấy. Tiếng Văn Khải lại nhỏ nhẹ hỏi.

-Dạo này em có gì mới không? Nghe nói em có tin mừng gì hả?

-Phải, em cũng định nói với anh....

Chưa dứt lời thì tôi đã thấy Hoàng Danh đang tiến lại phía chúng tôi. Ánh mắt chúng tôi vừa chạm thì Văn Khải cũng quay lại và nhìn thấy Hoàng Danh. Tôi đứng lên cùng Văn Khải khi Hoàng Danh đã đến trước mặt. Tôi liền giới thiệu để hai người nhận ra nhau.

-Anh Danh, đây là anh Khải nè. Chắc anh nhận ra muh huh? Còn đây là anh Danh. Anh Khải có nhớ không? Ngày xưa hai người là bạn thân đó.

Hoàng Danh và Văn Khải liền bắt tay nhau rồi cùng bật cười gật đầu khi đã nhớ lại đối phương. Tôi đứng giữa cũng cảm thấy vui trong cảnh họp mặt bất ngờ này. Hoàng Danh liền hỏi.

-Mày dạo này sao rồi? Đi hoang lâu quá mới về. Vợ con gì chưa?

Văn Khải cười lắc đầu hỏi lại.

-Vợ con gì đâu. Tao cũng mới về thôi. Còn mày thì sao?

Hoàng Danh nghe hỏi liền giơ tay qua choàng vai tôi kéo lại gần rồi hớn hở nói.

-Thì tụi tao gần sắp đám cưới nè. Mùa Hè này đó. Mày nhớ ở lại cho đến ngày đó để dự đám cưới nhen.

Văn Khải tỏ ra hơi bất ngờ với tin này. Anh đưa mắt nhìn chúng tôi khắp lượt nhưng rồi vội vàng giơ tay ra lần nữa với lời chúc mừng.

-Oh, vậy huh? Wow, thật không ngờ đó nhen! Chúc mừng hai người nhé.

Tôi cũng bắt lấy tay Văn Khải rồi nói.

-Cám ơn anh. Tụi em cũng mong anh ở lại dự đám cưới.

Hoàng Danh chen vào nói thêm.

-Nhất định vậy mà. Cũng nhờ mày mà tụi này mới quen. Coi như là ông mai đó nhen.

Văn Khải cười đùa.

-Vậy ông mai có được cái đầu heo không?

Hoàng Danh bật cười.

-Được mà.

Văn Khải chợt tò mò hỏi.

-Ờ muh sao tui làm mai cho hai người hồi nào dzậy?

Hoàng Danh nhìn qua tôi như có ý để tôi nói.

-Tụi em gặp nhau lần đầu là ở tiệc sinh nhật của anh năm xưa đó. Chắc anh không nhớ thôi.

Văn Khải cười lắc đầu.

-Thật tình là không biết. Thôi cũng chúc mừng hai người trăm năm hạnh phúc nhé.

Ba người chúng tôi nán lại trò chuyện thêm vài phút rồi Văn Khải xin phép cáo lui để trở lại với đám bạn mình. Hoàng Danh nhìn tôi âu yếm tươi cười vì có dịp nhắc lại chuyện năm xưa. Anh lại bàn rót cho tôi và anh hai ly rượu đỏ. Tôi cụng ly với anh rồi đưa lên môi uống một chút. Mùi rượu thơm nồng khiến tôi say say . Hoàng Danh chắc đã bị chuốc rượu cũng nhiều nên anh cũng say say. Chợt ánh mắt tôi hướng ra xa và thấy Văn Khải đang đứng ở một góc cũng đang nhìn về phía tôi. Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau thì tay anh cầm ly rượu đỏ chợt đưa lên như chúc mừng hay có ý cùng tôi cụng ly. Tôi nhìn anh lặng đi không phản ứng vì Hoàng Danh vẫn đang đứng trước mặt cùng tôi uống rượu. Văn Khải đưa ly lên rồi liền uống cạn ly rượu đỏ. Mắt tôi chợt cay cay không hiểu vì sao. Tôi che dấu một cách vội vã. Giơ ly lên cụng với Hoàng Danh thêm một lần, tôi cũng uống cạn ly rượu trong một hơi mà nghe cả người mình nóng lên rần rần theo men say chặn lại tất cả những cảm xúc dâng trào.

Khi hai vợ chồng chủ nhân của buổi tiệc kêu gọi mọi người xuống tầng dưới để khiêu vũ thì tôi và Hoàng Danh liền đi theo. Từ lúc ấy tôi không còn thấy Văn Khải đâu nữa. Có lẽ anh không xuống khiêu vũ. Có lẽ anh đã đi về sớm . Tôi không biết mà cũng chẳng dám hỏi bất cứ ai. Tôi cố gắng không nghĩ đến anh mà chỉ muốn cùng Hoàng Danh vui cho trọn đêm. Những điệu khiêu vũ quay cuồng và vui nhộn chẳng mấy chốc đã khiến tôi quên đi Văn Khải mau chóng. Hoàng Danh bao giờ cũng thu hút tôi trên sàn nhảy với vòng tay rắn chắc và bước nhảy lả lướt. Anh là người bạn nhảy tâm ý nhất của tôi suốt cuộc đời. Và cũng là người bạn đồng hành với tôi sau này trong suốt quãng thời gian còn lại.

Tiệc tan rồi mọi người chia tay nhau ra về. Ai cũng cảm thấy vui với bữa tiệc nên hết lời cám ơn hai vợ chồng chủ nhân đã bỏ công mở tiệc đón tiếp chúng tôi. Những lời chúc Noel và Năm Mới xôn xao tưởng chừng không cách nào dứt. Khi ra đến ngoài xe nhìn đồng hồ thì đã gần ba giờ sáng. Tôi dựa đầu lên vai Hoàng Danh nhắm mắt thiu thiu ngủ trong màn đêm tĩnh mịch. Anh chạy xe chầm chậm rồi hôn lên đầu tôi một cách trìu mến. Tôi ngồi lại ngay ngắn nhìn anh cười hạnh phúc rồi hỏi.

-Anh có say lắm không thì để em lái xe cho?

Hoàng Danh cười lại trấn an tôi.

-Em còn say hơn anh mà. Đừng lo, anh còn tỉnh táo lắm. Nếu em mệt thì ngủ chút đi. Khi nào về đến nhà anh sẽ đánh thức em dậy.

Tôi cười hơi nhắm mắt giả bộ thiu thiu ngủ một chút nhưng rồi lại mở mắt trò chuyện với anh. Tôi đâu muốn để anh lái xe về đường xa buồn hiu chứ. Chúng tôi nhắc đến những người bạn trong bữa tiệc thì Hoàng Danh chợt nói.

-Nhìn thằng Khải khác quá em huh? Đúng là người sống xa nhà có khác. Anh xém là không nhận ra nó.

Nhớ đến Văn Khải tôi cũng gật đầu đồng ý.

-Anh ấy xa nhà cũng sáu, bảy năm rồi chứ bộ. Sao không khác cho được nè. Cũng may là anh ấy nhận ra em nên lại chào hỏi, chứ không em sợ cũng không nhận ra anh ấy.

-À, đúng rồi, hình như em và nó hồi xưa cũng thân lắm phải không?

Nghe Hoàng Danh hỏi câu ấy tôi bỗng ngạc nhiên đến bật cười.

-Sao anh hỏi vậy?

-Thì hỏi thôi. Muh không phải sao?

-Thì ngày xưa gia đình em và gia đình anh Khải thân nhau lắm nên em cũng gọi là có thân với anh ấy.

Hoàng Danh bất chợt tỏ ra tò mò.

-Em chưa bao giờ kể cho anh nghe chuyện giữa em và Khải.

Tôi vội nói trớ đi.

-Có gì đâu mà kể.

-Thật không có gì?

Tôi quả quyết.

-Không!

-Vậy mà anh còn tưởng em với Khải có cặp kè chứ.

Tôi hốt hoảng thốt lên trong bất ngờ.

-Anh tưởng hồi nào vậy?

-Thì cái hồi anh mới gặp em lần đầu đó. Trong sinh nhật của Khải, anh thấy hai người tỏ ra thân mật lắm. Nên anh nghĩ em và Khải lúc đó đang cặp nhau. Bộ không phải à?

Tôi lại khẳng định lần thứ hai.

-Không! Em với anh Khải chưa bao giờ cặp kè.

Hoàng Danh bật cười nói.

-Ngộ hen! Hồi đó thằng Khải thích em như vậy mà em không chịu nó à?

Tôi mở mắt lớn sửng sốt trong lời của Hoàng Danh liền thốt lên.

-Anh nói cái gì anh Khải thích em?

Hoàng Danh quay sang nhìn tôi cũng ngạc nhiên với điệu bộ bất ngờ của tôi.

-Bộ em không biết nó thích em à? Có thật không đây?

-Thật. Mà sao anh biết anh Khải thích em? Muh hồi nào?

Tôi nói lung tung như chẳng hiểu mình muốn nói gì. Hoàng Danh chậm rãi giải thích.

-Khỏi cần hỏi anh cũng biết muh. Nhìn cử chỉ của nó trong bữa tiệc sinh nhật năm đó là anh đã biết rồi. Thậm chí hôm đó anh có lén hỏi nó sơ sơ về em và nghe nó thú nhận đôi chút. Well, nó không thực sự nói ra nhưng con trai với con trai nói vậy là đủ hiểu rồi. Vì vậy anh tưởng hồi đó hai người đang cặp kè. Bây giờ hình như nó vẫn còn thích em đó.

Tôi chưa hết bất ngờ nên lúng túng hỏi tiếp.

-Có thiệt không đây? Anh chọc em phải không? Hồi nào đến giờ có nghe anh Khải nói thích em đâu? Em nghĩ he chỉ coi em là đứa em gái.

Hoàng Danh chợt bật cười to như chọc tôi.

-Cái gì mà em gái? Em thật không biết đó huh? Ai lại đối với em gái mình như vậy? Nhưng mà thôi! Chuyện Khải nó có thích em hay không cũng chẳng thành vấn đề nữa. Bây giờ em là bà xã của anh rồi, phải không nè? Nó có thích hay còn thích em thì cũng muộn. Ai biểu hồi đó nó không chịu tranh thủ với em thì ráng chịu. Anh không ngờ nó lại nhát như vậy. Thân với em mấy năm mà không nói gì.

Chúng tôi cùng bật cười siết tay nhau thôi không bàn tới Văn Khải nữa. Thế nhưng đầu óc tôi lại cứ quay cuồng với những lời thổ lộ của Hoàng Danh về Văn Khải. Thật không ngờ! Bấy lâu nay chẳng lẽ nào đó là sự thật? Văn Khải thật có ý với tôi hay sao? Lòng tôi nửa tin nửa ngờ. Càng muốn đó là sự thật nhưng lại càng không dám nghĩ đến. Vô tình Hoàng Danh đã khơi lại chuyện năm xưa trong lòng tôi. Văn Khải ơi! Có thật anh đã yêu em mà không nói? Có lẽ nào.....?
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 9





Từ sau bữa tiệc Giáng Sinh năm ấy, trong lòng tôi không lúc nào yên mỗi khi nghĩ đến Văn Khải. Vết thương năm xưa như bị khơi lại đôi lúc cảm thấy nhức nhối và khó chịu vô cùng. Tôi muốn biết sự thật về tình cảm của anh ấy. Tôi muốn đích tai nghe lời thú nhận của Văn Khải với tôi. Nhưng bây giờ sự việc đã khác. Tôi đang ở trong một hoàn cảnh khác. Tôi là một đứa con gái sắp lấy chồng thì không thể nào đi tìm hiểu về chuyện tình cảm năm xưa của mình. Chẳng phải tôi đã từng nhiều lần tự nhủ rằng: "Tường Vi một khi đã lấy chồng thì sẽ một lòng chung thủy và yêu thương chồng mình, không bao giờ có ý niệm về người đàn ông khác" hay sao? Đó là lời tự hứa của bản thân mà tôi rất tôn trọng, không bao giờ muốn làm trái lại.

Nhưng đối với Văn Khải thì khác. Anh ấy còn nợ tôi một câu trả lời. Anh ấy còn nợ tôi một mối tình đầu suốt bao năm không thể nào quên. Tại sao lại như vậy? Tại sao phải đợi đến khi tôi sắp lấy chồng Văn Khải mới xuất hiện bên cạnh tôi? Tại sao anh ấy không nói gì trong suốt bao năm qua? Tại sao lại để tôi một mình cô đơn, đợi chờ? Tôi giận Văn Khải. Nhưng càng giận lại càng bực mình vì không cách nào có cơ hội để hỏi anh. Càng không cách nào để lòng mình có lỗi với Hoàng Danh.

Tôi yêu Hoàng Danh . Điều này không thể phủ nhận và sẽ không bao giờ thay đổi. Tôi sẽ lấy Hoàng Danh trong nay mai. Điều này cũng là tâm nguyện của tôi chứ chẳng phải do ai ép buộc. Nhưng tính tôi từ xưa đến nay vốn hiếu thắng nên sau khi biết chuyện Văn Khải thích mình thì tôi lại không thể làm ngơ như không hề hay biết. Thà là tôi vẫn chẳng hay biết gì có phải hơn không? Để rồi tôi có thể không màng suy nghĩ, lấy Hoàng Danh và không mang nặng bất cứ điều gì trong lòng. Càng nghĩ tôi càng giận, lòng càng nôn nao muốn đi hỏi Văn Khải cho ra lẽ. Tôi không thích cái cảm giác này một chút nào. Tôi chỉ muốn một lòng một dạ với Hoàng Danh mà thôi. Nhưng sao hình bóng Văn Khải cứ lảng vảng như bóng ma?! Ôi thật là con tim có nhiều ngõ ngách.

Sau lần hội ngộ vô tình của tôi và Văn Khải ở bữa tiệc Giáng Sinh, phải đến hai tuần sau chúng tôi mới gặp lại. Trong bữa tiệc mừng Tết Tây hôm ấy gia đình tôi mời cả gia đình Văn Khải và một số gia đình thân quen khác đến dự thật đông đảo. Sau phần ăn thì mọi người tụ lại trong phòng khách uống nước trò chuyện. Lúc ấy tôi đang từ trong phòng mình bước ra thì chợt nghe tiếng mẹ tôi đứng ở một góc riêng hỏi chuyện Văn Khải.

-Lâu quá bác mới gặp con. Sao dạo này có tin gì vui chưa?

Mặc dù tôi không muốn nghe lén nhưng tự dưng đôi chân không chịu nhấc đi thêm. Tôi xoay mình dựa vào tường lắng nghe hai người họ trò chuyện vì tôi biết rõ họ đứng khuất một bên với bức tường tôi đứng nên không thể thấy tôi. Tiếng Văn Khải trả lời.

-Dạ đâu có tin gì đâu bác. Con cũng vẫn vậy thôi à.

-Vẫn vậy là sao nè? Con cũng lớn rồi chứ nhỏ gì. Khi nào mời bác uống ly trà cô dâu đây?

Tôi nghe Văn Khải cười rồi đáp.

-Chuyện đó còn lâu lắm bác.

Mẹ tôi lại lên tiếng.

-Bác đã nói ở xứ người không quen biết thì khó chọn bạn. Chứ bác nghĩ hồi xưa con đừng dọn đi thì chắc giờ đã có mấy đứa ẵm bồng rồi đấy.

-Mẹ con cũng nói vậy.

-Thì đó, ngay cả mẹ con cũng có ý giống bác. Mà sao năm xưa con dọn đi chi mà xa xôi giữ vậy? Bộ ở đây không được vui à?

Tim tôi giật thót mình khi nghe mẹ hỏi Văn Khải câu này, vì đó cũng chính là điều tôi muốn biết từ lâu. Tôi hồi hộp nghe anh ấp úng một đôi giây.

-Dạ đâu có bác. Tại vì con muốn dọn đi thôi.

Mẹ tôi nghe vậy liền chắt lưỡi theo thói quen của bà.

-Vậy mà hồi đó bác còn mong con làm con rể nhà bác chứ.

-Con không có phước đó bác à.

-Sao lại không nè? Thiệt tình mà! Con gái bác mới là không có phước.

-Dạ không phải đâu. Con thấy Tường Vi với Danh hạnh phúc lắm.

-Oh ý bác không phải là vậy. Bác không có chê gì thằng Danh. Nhưng thật có lẽ con Vi nó không có duyên với con sao đó. Hồi ấy bác cứ tưởng....

-Dạ thôi chuyện xưa rồi bác cũng đừng nghĩ đến. Bây giờ Tường Vi cũng sắp lấy chồng.

-Ừ, bác biết chứ. Chỉ là với con bác vẫn coi như đứa con trong nhà nên nói vậy thôi. Chứ bác đâu có nói với nó hay nói trước mặt thằng Danh nè. Bác cũng thấy tụi nó vui vẻ thì bác mừng. Nhưng nhìn thấy con bác lại tiếc. Ước gì bác có thêm đứa con gái nữa, nhất định sẽ gả cho con.

Tiếng Văn Khải bật cười nói.

-Dạ cám ơn bác. Con cũng coi bác thân như mẹ con vậy. Thôi cho con làm con nuôi của bác nhé.

-Được mà. Con nói đó nhen. Con nuôi thì phải ở gần mẹ chứ không nên đi xa hoài như vậy. Mẹ con cũng mong con về lắm đó. Thôi con nghe lời hai bà mẹ này đừng đi nữa nhé.

-Dạ con sẽ cố gắng nghe lời.

Văn Khải vừa nói xong thì có tiếng chị Tường Mai gọi mẹ từ sau bếp. Cuộc trò chuyện giữa hai người phải cắt ngang giữa chừng. Tâm trí tôi bần thần trong suy nghĩ cho đến lúc ấy vẫn chưa nhúc nhích. Lưng vẫn dựa sát vào tường mà đầu óc để đâu đâu. Chợt Văn Khải đi hướng về chỗ tôi. Anh đứng lại ngó tôi sững sờ khi bắt gặp thần trí tôi lơ đễnh. Có lẽ anh không biết nơi tôi đứng có thể nghe hết những gì anh vừa nói với mẹ. Hay có thể anh không biết tôi đã đứng đó bao lâu và có nghe được gì không. Anh dừng lại chăm chú quan sát gương mặt tôi và lo lắng hỏi.

-Tường Vi, em sao vậy?

Tôi giật mình như người vừa ra khỏi cơn mộng liền vội vàng trả lời anh.

-Oh, không gì.

Anh không tin nên tiếp tục dò xét.

-Vậy sao đứng thẫn thờ ở đó làm gì thế?

Tôi đành phải kiếm cách nói dối.

-À, em cảm thấy hơi nhức đầu nên đứng lại thở chút thôi. Bây giờ không sao rồi.

Văn Khải càng tỏ ra quan tâm hơn.

-Em bị nhức đầu à? Có cần uống thuốc hay đi nằm nghỉ không? Chắc trong nhà nhiều người quá nên em bị ngộp đó.

Tôi áy náy vì đã lỡ dối anh, giờ nghe anh bận tâm càng khiến tôi thêm bức rức. Nhưng không còn cách nào hơn nên đã lỡ phóng lao đành phải theo lao.

-Em không sao đâu. Hết nhức đầu rồi. À anh định đi đâu đó?

Vừa hỏi xong câu đó tôi mới thấy mình hết sức lơ đãng. Hướng đi này chỉ về phòng tôi, phòng ba mẹ, hoặc phòng vệ sinh thôi thì dĩ nhiên Văn Khải phải đi vệ sinh rồi, chứ chẳng lẽ anh định vào phòng tôi hay phòng ba mẹ sao? Thật là ngớ ngẩn hết sức. Tôi thấy mình bỗng dưng ngu ngơ nên bật cười một mình. Văn Khải như hiểu ra. Anh cũng cười lại rồi đùa giỡn.

-À, anh định vào phòng em trộm đồ.

Tôi ngước mắt nhìn anh càng thêm buồn cười ở lời đùa ấy. Tôi cũng hùa theo.

-Anh định trộm món nào?

-Nếu anh nói ra cho em biết thì làm sao trộm được nữa?

-Hmmm.... có lý ha. Okay, hay là coi như em không thấy anh vào phòng em đi. Bây giờ em xoay lưng lại rồi anh vào lấy thử coi xem tối nay em có biết là mất món gì không.

Văn Khải nhìn tôi ngạc nhiên với lời đề nghị ấy. Có lẽ anh nghĩ tôi đang nói đùa nhưng sự thực lúc đó tôi cũng chẳng biết mình nói đùa hay nói thật. Anh nói vu vơ.

-Cái anh muốn lấy trộm không lấy được nữa.

Lần đầu tiên tôi nghe anh nói một câu chứa đựng bao nhiêu ý nghĩa sâu sa trong đó. Tôi ngỡ ngàng mà chợt đau nhói trong tim. Tôi bỗng trở nên bối rối không biết đáp lại lời nào. Anh vội nói tránh đi.

-Hình như mẹ anh gọi anh ở ngoài thì phải. Thôi mình nói chuyện sau nhé. Em giữ gìn sức khỏe coi chừng bịnh đó.

Anh vội vã đi ngay sau lời nói ấy. Còn tôi đứng đó lại dựa lưng sát vào tường không dám nhìn theo.

Những điều mâu thuẫn trong tôi càng nở lớn sau lần nói chuyện ngắn ngủi ấy với Văn Khải. Nhưng sau đó tôi và anh không có dịp gặp lại cho đến ngày lễ Tết Ta vào hai tháng sau. Mặc dù chúng tôi ở rất gần nhau, chỉ cách hơn mười căn nhà, nhưng lại chẳng đối mặt. Trong bữa tiệc mừng Tết Nguyên Đán ở nhà anh, tôi theo gia đình sang dự chung. Lần ấy, cả hai đứa đều bận rộn với gia đình và bạn bè nên không có dịp ngồi riêng rẽ nói chuyện. Không hiểu sao tôi lại có cảm tưởng rằng Văn Khải có ý tránh tôi một phần nào, vì vậy tôi cũng ít nhiều giữ kẽ khi đứng bên cạnh anh. Chúng tôi như đã tự dựng lên cho nhau một bức tường ngăn cách. Anh không dám với tay qua, và tôi cũng chẳng dám ngỏ lời mời. Mọi việc đã khác xưa, không còn những tháng ngày hồn nhiên vui đùa bên nhau nữa. Cũng không còn những cử chỉ tự nhiên đầy tình cảm dành cho nhau. Giờ đây cả hai chúng tôi đã là người trưởng thành và đối xử với nhau trong vòng xã giao miễn cưỡng. Tôi không quen với cảnh ấy một chút nào. Càng không thích nhìn thấy khoảng cách ấy mỗi ngày một lớn hơn. Nhưng tôi có thể làm gì đây, khi mà hoàn cảnh bây giờ đã đổi khác? Giữa tôi và Văn Khải, bất cứ điều gì cũng đã không còn có thể níu kéo lại.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 10





Đầu tháng Ba Văn Khải lại đi xa thành phố. Tôi cũng nghe tin này ở nơi mẹ sau hai ngày anh ấy đã đi. Chúng tôi không có dịp chào nhau hay gửi lời thăm hỏi. Mẹ thuật lại lời bác Khúc kể rằng Văn Khải đi vội vã vì nói anh bận công chuyện nhưng hứa là sẽ trở lại thăm nhà trong thời gian ngắn sắp tới. Tôi không mấy tin lời anh hứa vì sự thực suốt bao năm qua anh chẳng về thăm nhà thường xuyên. Có những lần anh về chỉ ở lại vài ngày weekend rồi lại đi. Tôi không có dịp nào gặp gỡ riêng anh. Có gặp cũng chỉ thoáng chốc trong giây lát như cơn gió Nồm thổi đến rồi đi. Nghe nói anh đang mở một business gì đó với mấy người bạn bên tiểu bang khác nên rất bận rộn. Chẳng biết có phải thật vậy không nhưng điều đó tôi cũng không có phần quan tâm tới.

Mùa Xuân năm nay qua vội vã vì mùa Đông kéo dài và mùa Hè lại đến sớm. Thời gian cuối tháng Bảy tôi chỉ còn biết đếm từng ngày để cùng Hoàng Danh làm lễ cưới. Mọi việc đã chuẩn bị xong xuôi đâu vào đấy. Nhà cửa hai bên đã được quét dọn, sửa sang, và trang trí thật đẹp. Đồ cưới và áo cô dâu, chú rể cũng đã được mang về. Mỗi đêm trước khi đi ngủ tôi đều ngắm chiếc áo cưới của mình mà thấy nao nao trong dạ . Niềm hồi hộp khi nghĩ đến lúc mình mặc chiếc áo vào người khiến tôi nhiều đêm không ngủ được, thao thức mãi cho đến khi trời sáng. Chiếc áo cưới của tôi được may theo kiểu đơn giản cổ tròn viền những hạt cườm sáng chói. Đuôi áo may dài ra đính những hình bươm bướm và hoa kết hạt thủy tinh thật đẹp. Ở giữa bó lại chiếc eo nhỏ xinh xắn với đường may cũng đính hạt thủy tinh xen kẽ những bông hoa li ti. Tôi đã ngắm chiếc áo này không biết bao nhiêu lần vậy mà mỗi lần nhìn đến nó đều thấy lòng xúc động. Chiếc áo khiến tôi nghĩ đến Hoàng Danh vì chính anh là người lựa kiểu và đặt may. Không những thế, còn có áo dạ hội màu hồng và chiếc áo dài màu đỏ khăn đống. Tất cả mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng cho ngày tôi lên xe hoa đi lấy chồng.

Đêm cuối cùng trước ngày đám cưới tôi không cách nào dỗ giấc ngủ. Mới hơn mười một giờ mà cả nhà ai nấy đã ngủ say vì sáng mai phải dậy sớm. Tôi không muốn gọi cho Hoàng Danh vì sợ làm anh lo lắng rồi mất ngủ giống tôi. Chúng tôi chỉ trò chuyện với nhau ít phút trước chín giờ rồi cúp phone để đối phương đi ngủ sớm. Tôi ngồi trên giường nghĩ đến Hoàng Danh. Không biết anh có ngủ được không hay cũng đang thao thức như tôi mà không dám gọi? Suy nghĩ mãi tôi đã định bấm số phone của anh cả mấy lần nhưng rồi giữa chừng lại cúp. Trong lòng nôn nao càng thấy khó chịu, tôi quyết định lén ra ngoài dạo bộ hóng gió.

Len lén bước chân như kẻ ăn trộm khi đi ngang qua phòng ba mẹ, cuối cùng tôi cũng ra được bên ngoài. Trời mùa Hè tháng Tám thật mát mẻ. Gió đêm thổi nhè nhẹ không quá lạnh làm tinh thần tôi thoải mái nhanh chóng. Tôi đứng trước nhà hít thở bầu không khí trong lành mà thấy khoan khoái lồng ngực. Nhìn tấm bảng "Vu Quy" phía trên đầu khiến tôi mỉm cười một mình. Nếu Hoàng Danh biết được tôi đứng ngoài thế này mà không chịu vào ngủ chắc anh sẽ giận lắm. Anh sẽ lại mắng tôi không biết nghe lời, con gái sắp lấy chồng rồi mà vẫn thích đi hoang. Và rồi tôi sẽ cười lại, di di cái mũi của mình trên mũi anh để nhõng nhẽo rồi nói.

-Tại em hồi hộp và nhớ anh nên không ngủ được chứ bộ.

Hoàng Danh nghe vậy thế nào cũng sẽ lại thở dài nói với tôi.

-Lần nào mắng em thì em cũng nói là tại anh thì làm sao anh mắng tiếp đây? Em thật là hư quá.

Thế rồi chúng tôi sẽ lại cười và ôm hôn nhau làm lành. Chẳng có gì khiến hai đứa giận nhau lâu được. Suy nghĩ những chuyện vu vơ như vậy khiến tôi mỉm cười một mình. Chẳng mấy chốc tôi đã đi ra đến con đường lớn cách nhà mình một block. Ánh đèn đường rọi xuống chung quanh sáng rực. Đêm thứ Sáu mùa Hè nên xe cộ vẫn lên xuống vì mới hơn mười một giờ đêm. Đang còn lang thang với những suy nghĩ vu vơ, chợt có một chiếc xe trờ tới bên cạnh rồi dừng lại. Tiếng cửa kiếng xe từ từ kéo xuống và một cái đầu thò ra nói lớn.

-Tường Vi, là em đó huh?

Tôi giật mình quay lại nhìn và chợt nhận ra Văn Khải. Sao lại trùng hợp thế? Phải rồi! Nhà anh ấy cũng gần đây thì có gì lạ đâu. Tôi lại quên mất! Tươi cười tôi chào anh.

-Hi anh Khải. Ủa, anh mới về huh?

Anh gật đầu cười đáp.

-Phải, anh mới về hôm qua. Em định đi đâu vậy mà sao tối khuya còn lang thang thế này?

Không hiểu sao tôi lại trả lời.

-Em định đi ra mua ly cafe gần đây nè.

Anh la lên.

-Trời! Giờ này còn uống cafe? Thôi lên đây anh chở ra đó cho. Con gái đi bộ đêm khuya một mình không tốt đâu.

Tôi nhìn anh hơi ái ngại nhưng rồi bị nụ cười anh thuyết phục nên cũng lên xe cho anh chở. Chưa đầy năm phút thì chúng tôi đã đến tiệm coffee gần nhà. Cả hai xuống xe cùng bước vào quán. Cũng may quán này mở 24/24 nên chúng tôi mới có dịp đến đây. Tôi gọi ly mocha còn Văn Khải kêu ly espresso. Sau đó hai đứa ngồi xuống chiếc bàn nhỏ trong quán vừa thưởng thức cafe vừa trò chuyện. Thật đã lâu lắm rồi tôi mới có dịp ngồi riêng rẽ với Văn Khải như thế này. Chẳng lẽ đây là duyên phận cuối cùng giữa hai đứa chúng tôi trước khi không còn cơ hội nào nữa? Tôi nhìn anh với một chút vui mừng trong sự hội ngộ rồi mở chuyện.

-Anh uống espresso vậy đêm nay hết ngủ đó.

Anh nhìn xuống ly cafe rồi cười đáp.

-Có uống hay không anh cũng không ngủ được mà. Vả lại anh cũng quen rồi nên không sao.

Rồi anh ngước lên dò xét tôi nói tiếp.

-Đêm nay sao lại đòi ra ngoài uống cafe nửa đêm vậy huh? Đáng lẽ em phải đi ngủ sớm chứ?

Tôi nhún vai trả lời.

-Có gì đâu nè. Em thấy cũng bình thường thôi.

Giọng anh lo lắng.

-Nhưng ngày mai em làm cô dâu rồi.

Tôi cười chọc anh.

-Em còn tưởng anh quên nữa chứ.

Văn Khải thấp giọng xuống thành thật.

-Nếu quên thì anh đã không về.

Chúng tôi lén nhìn nhau rồi lại ngưng giữa chừng không dám nói gì nữa. Tôi lại nghĩ đến suy nghĩ ban nãy về cơ hội cuối cùng ngồi riêng với anh. Bất chợt tôi muốn hỏi những gì dấu kín mãi trong lòng bấy lâu nay. Thở một hơi dài để lấy can đảm. Tôi bưng ly mocha lên cầm trong tay rồi lựa lời nói.

-Anh Khải, em có chuyện muốn hỏi anh.

Văn Khải hơi bất ngờ khi thấy tôi có vẻ nghiêm túc. Anh thận trọng trả lời.

-Có chuyện gì vậy?

-Giữa hai chúng ta có gì để nói với nhau không?

Đôi mày anh hơi nhíu lại tỏ ra lo lắng và ngạc nhiên. Anh thắc mắc.

-Anh không hiểu ý em cho lắm.

Tôi lấy hết can đảm lại hỏi.

-Năm xưa khi không tự dưng anh lại dọn đi xa vậy?

-À, thì ra là chuyện đó à?

Anh trả lời như trút khỏi niềm lo lắng rồi tươi cười trả lời giống như lần anh đã nói chuyện với mẹ tôi.

-Tại anh thích dọn đi thôi chứ không có gì.

Câu trả lời của anh thật khiến tôi mất hết can đảm như trái bong bóng bị cây kim đâm vào đến xì hơi. Chẳng hiểu sao đã bao năm qua, cho đến bây giờ, tôi vẫn không cách nào có thể đối diện với Văn Khải để hỏi anh cho rõ ràng. Và cũng như ngày nào, anh luôn luôn trả lời tôi những lời thừa thãi. Tôi buồn bã không muốn suy nghĩ nữa. Tay mân mê ly cafe vừa uống vừa nhìn ra bên ngoài đường phố yên tĩnh. Bất chợt Văn Khải lên tiếng.

-Tường Vi, em cũng biết anh thích chụp hình muh huh? Năm ngoái anh về Việt Nam và chụp được rất nhiều cảnh lạ, đẹp mắt. Anh thích lắm và quý những tấm hình đó vô cùng. Đôi khi những gì mình không có ở bên cạnh, thì mình có thể chụp hình làm kỷ niệm. Để mỗi khi nhớ đến nó thì mang ra xem cũng cảm thấy an ủi phần nào. Đó là lý do tại sao anh thích chụp hình.

Tôi cười nghe anh kể một câu chuyện chẳng hứng thú chút nào nhưng không nỡ nói ra. Chợt Văn Khải nhìn vào đồng hồ rồi thốt lên.

-12 giờ hơn rồi à? Thôi anh phải đưa em về nhà mới được. Ngày mai cô dâu không được khỏe hay thiếu ngủ hay có chuyện gì thì anh không muốn chịu trách nhiệm đâu. Mình đi về nhé em?

Tôi mỉm cười gật đầu đồng ý. Dầu sao cũng không nên để anh lo lắng hay mình thiếu ngủ. Tôi cũng cần phải về nghỉ vì dầu sao ngày mai là ngày quan trọng nhất trong đời con gái của tôi, nên không thể có điều gì sơ sót.

Văn Khải lại đưa tôi ra xe, mở cửa xe cho tôi vào và rồi lái hướng về nhà hai đứa. Xe vừa dừng trước cửa, tôi liền quay sang nói lời chào anh.

-Thanks anh for the coffee. Goodnight!

Văn Khải vội lên tiếng.

-Đợi anh một chút.

Nói rồi anh lấy ra một phong bì để bên cạnh cửa xe chỗ anh rồi trao cho tôi.

-Cái này tặng cho em.

Tôi mỉm cười nói vui.

-Ngày mai mới đám cưới mà sao anh đưa quà sớm vậy? Có phải là anh không định đến dự?

Văn Khải vội xua tay trấn an tôi.

-Oh, no, không phải đâu. Cái này là anh tặng riêng cho em thôi chứ không phải quà cưới. Lát nữa vào phòng em mở ra coi thì sẽ hiểu liền mà. Còn tiệc ngày mai anh sẽ nhất định đến dự chứ. Không phải anh là ông mai hay sao?

Tôi tươi cười khi nghe anh nhắc đến chuyện ông mai nhưng lòng lại hồi hộp không hiểu trong phong bì thư có gì.

-Okay, thanks anh. Vậy hẹn gặp ngày mai nhé.

-Hẹn gặp ngày mai.

-Bye anh, good night!

-Bye! Chúc em ngủ ngon.... Tường Vi!

Tôi nghe tiếng anh gọi "Tường Vi" mà chợt thấy lòng trôi xa vời vợi. Có lẽ đây là lần cuối anh gọi tôi với giọng tha thiết ấy cho nên đã cố tình cho tôi nghe và hiểu được. Gượng cười tôi vội nhìn anh rồi quay đi mở cửa bước ra ngoài. Gió đêm bỗng từ đâu thổi đến thật lạnh. Trời đã vào nửa khuya. Tôi bước vội đến cửa chính rồi lấy chìa khóa mở ra. Trước khi quay vào tôi còn quay lại vẫy tay với anh. Nhìn thấy anh vẫy lại tôi mới đóng cửa. Tôi đứng bên trong nghe rõ tiếng bánh xe dần dần xa khuất cho đến khi con đường bên ngoài trở về thinh lặng.

Lần mò trong bóng đêm về phòng mình, tôi mở chiếc đèn bàn để rọi ra ánh sáng vừa đủ một góc phòng. Ngồi xuống giường tôi lấy phong bì thư mà Văn Khải đã trao rồi cẩn thận mở ra. Bên trong chỉ có một tấm hình chụp phong cảnh. Người tôi lặng đi khi nhìn thấy trên bức hình là một cây tường vi với đóa hoa mới nở, lóng lánh dưới sương mai. Đằng sau có nét chữ của Văn Khải với bốn câu thơ.


Mãi như ngày nào có trong ta
Một đóa "Tường Vi" dáng ngọc ngà
Ngây thơ... dễ mến.... Ôi đẹp quá!
Sắc màu tình ấy chẳng phôi pha....


Tôi nhìn ra hướng cửa sổ mà cảm thấy đôi mắt có gì vướng vào cay cay. Tiếng tôi thoát ra từ trong tim như vang xa chỉ có một mình anh nghe và hiểu được. "Văn Khải! Em đã hiểu rồi! Mãi như ngày nào anh nhé.... dù chẳng cần phải nói ra...."





Ngày mai.... tôi đi lấy chồng!



HẾT
Truyện này được lấy tại: http://www.maiyeuem.net/vtopic15159.html
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Truyện Mãi Như Ngày Nào của tác giả: Tố Uyên

Đã được mang vào thư viện rồi

Cảm ơn ABCD nhiều nhẹ

Thân ái
Đăng nhập để trả lời
0