📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Văn

Hy Vọng

0 trả lời, 1.743 lượt xem — Trang 1 / 1
Hy Vọng

Cảm tác từ bức tranh do George Frederick Watts (British, 1817-1904) vẽ với tựa đề Hope


Người thiếu phụ ngồi nghiêng trên trái đất
Áo tả tơi rách rưới đến thảm thương
Mắt đui mù ai dẫn lối đưa đường
Chiếc đàn thụ chỉ một dây chưa đứt (1)

Đưa tay gảy tiếng đàn nghe day dứt
Lúc say sưa, lúc đằm thắm, đam mê
Như độc cầm tiếng nhạc cứ tỉ tê
Muôn tâm sự trải ra qua tấu khúc

Còn hy vọng là còn gieo hạnh phúc
Còn đi lên, còn phấn đấu, tương lai
Còn cảm thông, còn cố gắng miệt mài
Vì hy vọng là động cơ tiến tới

Hãy hy vọng, tự tin xây đời mới
Dù hôm nay, quá khứ thất bại, hư
Hãy hy vọng, phấn đấu, chớ chần chừ
Vì hy vọng, Mẹ thành công, bạn ạ!


Nguyên Đỗ

(1) Đàn thụ( thụ cầm) : Harp (English)


Cuộc sống đầy dẫy những niềm vui bất ngờ cho những ai hy vọng. Một trong những danh hoạ của George Frederick Watts (British, 1817-1904) là bức hoạ với tựa đề Hope (Hy vọng). Bức tranh vẽ một người phụ nữ ngồi trên quả địa cầu. Nàng ăn mặc rách rưới tả tơi, mắt bị băng bó, không còn nhìn thấy gì trước mặt. Trên tay nàng là một chiếc thụ cầm dây đã đứt hết chỉ còn một dây. Những dây đã đứt là những ước mơ đã tan tành vì cuộc sống. Chỉ còn một dây còn sót lại. Đó là dây hy vọng. Nàng đưa tay gảy. Tiếng đàn huyền diệu bay xa tận cùng trái đất, vượt qua đêm đen, lên tới tinh tú muôn sao. Thật là bức tranh tuyệt đẹp diễn tả một chân lý tuyệt vời là dù mất tất cả nhưng nếu còn hy vọng mọi sự sẽ đổi thay và đời sẽ khá hơn.

Một vài năm sau khi hoạ sĩ Watts vẽ bức hoạ Hy Vọng, ông nhận được một bức thư của một thiếu phụ đã chán chường với cuộc sống vì những thất bại, khổ đau của đời bà. Bà viết bà đang trên đường ra sông tự trầm khi bà thấy một số người đang đứng trước cửa kiếng của một cửa tiệm. Bà hiếu kỳ dừng lại và nhìn vào. Trên cửa kiếng là bức hoạ Hope. Người thiếu phụ trong tranh trông thật thảm hại với đôi mắt bị ràng rịt băng bó và những dây đàn đã đứt. Chợt bà thấy một dây còn sót lại, đó là sợi dây hy vọng. Bà cảm động đến tận đáy lòng. Bà quay về, quên đi ý định tự tử và tiếp tục phấn đấu. Bà kết thúc bức thư với lời viết như sau:

Các con tôi từ lâu đã biết rằng tôi rất thích bức tranh đó và chúng gọi bức tranh đó là Hy Vọng Của Mẹ.

Lúc còn nhỏ, mỗi lần đi xe đò ở Việt Nam, tôi thường gặp những người mù vừa đánh đàn cò vừa hát những điệu hát rất hay để kiếm sống. Trong những người đó có anh Hội có gia đình vợ con sống rất là hạnh phúc. Xin cám ơn Anh đã làm tấm gương phấn đấu!

Khi tất cả những dây đời khác đã đứt, ta vẫn còn sợi dây hy vọng, và khi ta gảy dây hy vọng đó, mọi sự sẽ khá hơn, nhất là những người có niềm tin vào Thượng Đế, và các đấng thiêng liêng. Niềm tin vào tương lai, vào cuộc sống là động cơ thành công!

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0