3-1=mấy?

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
Phục Sinh

❊ ❊ ❊

Thằng bé độc ác ấy tự thiêu đã hơn một tháng.

Những người tốt đều đang sống. Mọi người cũng dần dần ít bình luận bàn tán về thằng bé. Ai đi làm cơ quan, ai buôn bán kinh doanh, ai đi làm thuê, ai trông giữ trẻ... đều tiếp tục làm phần việc của mình. Thị trấn nhỏ Tuyệt Luân Đế dường như đã trở lại cuộc sống yên ả mọi ngày.

Tuy nhiên, có một số vết thương vẫn không thể lành trở lại.

Mấy quả tim bất hạnh kia vẫn còn đang rỉ máu. Mùa đông đã đến, thị trấn nhỏ này trở lên lạnh lẽo. Bầu trời mặt đất đều giá lạnh, người ta ít ra khỏi nhà, quan hệ giữa mọi người cũng trở nên xa cách.

Mấy người phụ nữ ở dãy nhà 17 vẫn tập trung đánh mạt chược vào các buổi tối thứ ba và thứ năm.

Trong số họ, có người bị tước đoạt thú vui tình ái, có người bị mất con gái cưng, có người bị tan vỡ hôn nhân... Họ đánh mạt chược ăn tiền để tự làm tê liệt mình. Ngày trước họ đánh bạc ăn tiền rất nhỏ, bây giờ tiền đặt cửa càng ngày càng lớn. Họ đang cố ép mình chuyển hướng chú ý, phân tán tinh thần.

Mùa đông đã đến.

Có một bài hát có những câu như thế này:

Có những khúc mắc giá băng, cô quạnh, trời xanh đất trắng,

Có những khúc mắc như hoa hướng dương, nở rộ sắc vàng tươi khắp thế gian...

Thị trấn nhỏ Tuyệt Luân Đế nằm ở miền cực Bắc của lãnh thổ Trung Quốc, là nơi giá lạnh nhất. Những câu chuyện phát sinh như phía trên miêu tả, đều xảy ra vào mùa thời tiết ấm áp, không thấy rõ nét đặc trưng này. Giờ đây mọi người đã có thể cảm nhận thế nào là nỗi cô quạnh tịch mịch của miền băng tuyết.

Thị trấn nhỏ đã có tuyết rơi, rất dày, rất dày. Bên dưới là gạch lát xanh, là ngói đỏ.

Muỗi, ruồi, dòi bọ... những thứ bẩn thỉu đều bị tuyệt diệt. Cả thị trấn như bước vào một thế giới của chuyện cổ tích. Cuộc đời này trở nên thuần khiết hơn, khoan dung hơn, chậm rãi hơn và hạnh phúc hơn.

Những ngôi nhà bị tuyết trắng bao phủ, tối đến lại sáng đèn, những ánh đèn êm ả hết sức ấm cúng và cũng hết sức thương cảm.

Phía trong một ô cửa sổ, bốn người phụ nữ đang ngồi đánh mạt chược. Rèm cửa kéo thật kín, không một chút khe hở. Họ đã bắt đầu đề phòng bóng đêm. Ánh đèn hắt vào bức rèm hiện rõ những hoa văn hoa, lá, chim, cá...

Đêm nay, vận của chị Biên rất đen, chị thua liên tục.

Chị Lý nói đùa: “Có phải chị đang bị đèn đỏ không đấy?”

Chị Biện: “Đúng thế! Nếu không, tôi đâu có xui xẻo thế này?”

Chị Lý: “Nếu tiếp tục thua, coi chừng chị phải gán cả người chị cho chúng tôi đấy!”

Chị Biện: “Tôi vẫn còn khối tiền, các chị thắng người tôi thế nào được?”

Chị Lý: “Chưa chắc đâu!”

Ván bài này chị Lý lại ù, ù bộ nhất đồng, ba nhà kia thua. Đến lượt chị Biện cầm cái, chị thua luôn gấp đôi, chị lục túi áo, đã hết sạch tiền. Chị cười nhăn nhó: “Đúng là đã bị các chị vét sạch. Tôi phải về nhà lấy tiền đã.”

Chị Lý bảo: “Đừng về. Nói đùa thôi mà! Dù chị thua nữa thì cũng cho chị nợ tiền.”

Chị Biện: “Thế không được.”

Chị Lý: “Hay là, tôi cho chị vay, chị cứ chơi đi!”

Chị Biện vay chị Lý ít tiền, rồi tiếp tục chơi. Nhưng vận chị quá đen, đã lại thua sạch tiền rất nhanh. Chị nói: “Không ổn! Tôi phải về nhà lấy tiền!”

Chị Lý nói: “Thôi nào, tôi lại cho chị vay nữa.”

Chị Biện nói: “Thế còn ra sao nữa? Tôi sẽ quay lại ngay thôi.”

Nói rồi chị đứng dậy bước ra ngoài.

Ánh trăng trải trên nền tuyết, sáng trăng. Nhà cửa, hàng rào, cây cối... đều trông rõ như ban ngày, bóng của của chúng đều rất sâu đậm. Thế giới này có quá nhiều những cái bóng, chúng đều là một phần của vật chất. Phía sau chị Biện cũng là một cái bóng, dài dài, kỳ quái, rất không giống thân hình của chị.

Tuyết rất dày, chân chị giẫm trên tuyết rất vang, cứ như phía sau có một người đang bước theo.

“Xạch... xạch... xạch...” Chị nhìn thấy thằng bé ác độc đẩy Thiều Thiều ngã xuống cái giếng.

“Xạch... xạch... xạch...” Chị nhìn thấy thằng bé ấy xén cái của quý của Lý Ma cứ như là cưa mẩu gỗ.

“Xạch... xạch... xạch...” Chị nhìn thấy thằng bé ấy áp người bên cửa sổ nhà Liên Loại, giở trò ma quỷ.

“Xạch... xạch... xạch...” Chị nhìn thấy thằng bé ấy trong bóng tôi đang nhai rau ráu đám tiền Nhân dân tệ của nhà chị, cứ như nhai củ cải, rồi nuốt vào bụng.

“Xạch... xạch... xạch...” Chị nhìn thấy thằng bé ấy nhăn răng lè lưỡi, quằn quại trong đám lửa...

Đầu chị dần dần hóa đá.

Chị muốn quay trở lại, nhưng lại sợ các chị kia hiểu lầm rằng rằng chị không muốn về nhà lấy tiền sang nên viện cớ vớ vẩn. Mặt khác, lúc này dù đi tiếp hay quay lại thì quãng đường cũng na ná nhau, hình như quãng đường đến nhà chị còn ngắn hơn một chút. Chị mím môi, tiếp tục bước đi.

“Xạch... xạch... xạch... xạch... Xạch... xạch...”

Cửa sổ nhà chị tối om, chị nghĩ bụng, bước vào rồi, động tác đầu tiên là bật đèn lên.

Chị rảo bước, vừa đặt chân vào nhà thì chị rụng rời hồn vía chỉ muốn ngất luôn: thằng bé ấy chết rồi nhưng bây giờ nó đã sống lại, nó đang ngồi trước cái bàn của nhà chị và gõ máy tính!

Trong nhà rất tối, ánh sáng màn hình hắt vào mặt thằng bé trắng nhợt. Nó đang chăm chú gõ chữ “tạch tạch tạch tạch...”

Chị Biện bỏ chạy ra ngoài, chạy thục mạng, vừa chạy, vừa kêu ầm lên: “Mọi người ơi, cứu tôi với...”

Nhưng đôi chân của chị đã không chịu nghe lời nữa, vừa chạy ra đến sân thì chị trượt ngã trên nền tuyết, không thể đứng dậy nữa. Chị vừa bò trên tuyết vừa kêu lên thảm thiết: “Mọi người ơi...”

Lý Ma chạy ra, anh xông đến trước mặt chị Biện, lớn tiếng hỏi: “Sao thế?”

Chị Biện ôm chặt lấy chân Lý Ma, lắp bắp: Ma! Có ma! Có ma...”

Rất nhanh, ba người phụ nữ đánh mạt chược cũng đều chạy tới.

Chị Biện đã bình tĩnh hơn một chút, bám vào Lý Ma, đứng dậy, rồi chỉ vào cái cửa sổ tối om của nhà mình, run rẩy nói: “Thằng bé ấy đã sống lại, nó đang ở trong nhà tôi...”

Lý Ma nhặt một khúc gỗ, trợn mắt, bước từng bước về phía nhà chị Biện. Anh co chân đạp tung cửa, rồi xông vào...

Mấy người phụ nữ đứng ngoài trời tuyết nhìn theo, ai cũng thót tim. Họ nhìn thấy đèn nhà chị Lý bật sáng. Rồi Lý Ma cầm khúc gỗ bước ra.

Anh không thấy thằng bé nào hết, máy tính thì vẫn tắt.

Anh bước lại trước mặt mấy người phụ nữ, ném khúc gỗ xuống, nói: “Chị Biện, có phải thần kinh của chị quá căng thẳng không?”

Chị Biện nói chắc như đinh đóng cột: “Hoàn toàn chính xác, chính mắt tôi nhìn thấy nó!”

Lý Ma: “Thế thì đúng là chị gặp ma rồi!”

Lúc này Trương Cổ cũng đi đến nơi.

Lý Ma kể lại sự việc vừa nãy cho anh nghe.

Trương Cổ nói, hết sức nặng nề: “Tôi vừa nhận được một bức thư điện tử trên mạng, do thằng bé gửi đến. Tôi tin rằng chị Biện đã không nhìn nhầm. Có điều, tôi không biết nó là thằng bé nào, tôi cũng không biết hiện giờ có mấy thằng bé và đứa nào còn sống, đứa nào đã chết.”

Mấy người phụ nữ lại kinh hãi hoảng sợ.

Lý Ma hỏi: “Nó có nói rằng nó định làm gì không?”

Trương Cổ cảm nhận rất rõ vẻ lo lắng hồi hộp trong giọng nói của Lý Ma. Anh bèn nói: “Nó đang định hại tôi, các vị đừng sợ gì.”

Lý Ma: “Tại sao nó lại muốn hại anh?”

Trương Cổ nói: “Có thể là tại vì tôi đối đầu với nó.”

Tất cả đều lặng người. Họ đều đang đứng phơi ra dưới ánh trăng vằng vặc, đứng trên nền tuyết sáng lóng lánh.

Trương Cổ cố gượng cười: “Ta về đi ngủ thôi! Có chuyện gì, mình tôi sẽ gánh tất!”

Lý Ma vỗ vai Trương Cổ, nói: “Anh hãy cẩn thận.” Rồi Lý Ma lại nói nhỏ với vợ: “Đừng chơi bài nữa, về mà ngủ đi!”

Chị Lý gật đầu như một đứa trẻ con.

Chị Mộ Dung kéo áo chị Biện, nói: “Chị sang nhà tôi mà ở.”

Chị Biện vẫn chưa hết sợ, chị cầm tay cô điện thoại viên, nói: “Đêm nay cô sang nhà tôi ngủ, được không?”

Cô điện thoại viên mếu máo: “Dù chị bảo tôi về nhà, tôi dám về chắc?”

Chương 21 - Kinh hãi cùng cực

Thằng bé ấy lại xuất hiện!

Nó gửi thư điện tử cho Trương Cổ từ hòm thư sau:

yongyuandeyinger@yahoocn

Mọi người đều đã ngủ, thì thằng bé ấy thức.

Nó đã bắt đầu mở to đôi mắt lạc loài của mình, tựa như mắt cú mèo, cú mèo có ba con mắt. Nó nhìn thấu suốt thế giới trong đêm tối. Nó rụt cổ lại thu mình ngồi trên cành cây, lặng lẽ như một bức tượng. Nó chất chứa âm mưu, vẻ mặt của nó chẳng lành, nó có thể nằm vùng mai phục cả ngàn vạn năm.

Mọi người đều ngủ rất sâu, rất say và không hề có cảm nhận gì về đôi mắt ấy.

Chỉ có một mình Trương Cổ vô tình ngẩng đầu nhìn lên cây, thoạt đầu anh không phát hiện ra điều gì, anh chỉ thấy cành lá um tùm rậm rạp. Rồi bỗng nhiên anh nhìn rõ một vùng trong đó không phải lá cây mà là một con vật cổ quái đang sống nguyên lành! Anh vốn không có sự chuẩn bị tâm lý nên anh giật mình sợ hãi. Rồi anh định thần lại, và phát hiện ra cả tán cây xum xuê rậm rì ấy không phải lá cây gì hết, mà toàn là những con vật cổ quái y hệt như nhau! Có vô số con mắt đang nhìn anh chằm chằm, rồi người anh bỗng bủn rủn...

Toàn thể dân chúng ở thị trấn nhỏ này cảm thấy bất lực.

Có rất nhiều người lò dò đến dãy nhà 17 hỏi han mọi nguồn cơn câu chuyện, họ muốn biết thêm càng nhiều thông tin. Trương Cổ biến thành một tiêu điểm trong tiêu điểm, anh trả lời các câu hỏi, như ứng xử trong các cuộc phỏng vấn.

Cuối cùng, anh chàng tốt bụng Trương Cổ an ủi bà con: “Nó muốn đến hại tôi, chứ không liên quan gì đến các vị cả! Mọi người đừng nên quá sợ hãi, hoang mang.”

Mọi người ra về rồi, một mình Trương Cổ ngồi trên nền tuyết trắng phía sau nhà, suy tính mưu kế đối phó.

Anh vốn định nói chuyện với Thiết Trụ, nhưng Thiết Trụ là cảnh sát, anh ta sẽ không tin bất cứ chuyện ma quỷ nào. Nên Trương Cổ chỉ có thể dựa vào chính mình.

Nhưng anh ngồi cho đến khi trời tối, cũng chưa nghĩ ra bất cứ cách gì có tính khả thi.

Trở vào nhà, lòng anh trống trơn như không còn điểm tựa nào nữa.

Anh không dám mở máy tính.

Anh sợ lại gặp phải Đứa Bé Vĩnh Viễn.

Anh tưởng nó đã biến thành một cái xác đen thui thì tất cả sẽ đều bình an vô sự cả rồi... Sai to, quá sai! Không đời nàoo nó tan biến, nó sẽ vĩnh viễn không tan biến, vì nó là Đứa Bé Vĩnh Viễn!

Trương Cổ đã biết nó là kẻ lợi hại ra sao.

Trước đây nó uy hiếp mọi người trong thị trấn nhỏ này, Trương Cổ cảm thấy mình chỉ là một người trong đám đông dân chúng, anh cũng chỉ là một mục tiêu rất nhỏ. Nhưng ngày nay, thằng bé ấy không bận tâm đến bất cứ ai nữa, nó chỉ muốn hại một mình anh.

Trương Cổ chợt cảm thấy mình rất cô độc.

Anh đứng lên, bước ra đóng chặt cửa sổ phía sau. Ngoài đó là bạt ngàn tuyết trắng trải ra vô tận, là những bãi cao cao, cỏ khô đang chao đi chao lại trong gió, rất hoang vu, trời tối, ngoài đó càng trở nên âm u ghê rợn. Cuối cùng, anh cài then cửa lại.

Anh lên giường nằm, tắt đèn.

Bóng tối lập tức bao vây Trương Cổ. Lúc này không nhìn thấy gì hết, cảm thấy sợ hãi cùng cực, anh lại bật đèn lên.

Ánh đèn quái ác xộc thẳng vào mặt. Bây giờ anh lại không nhìn thấy gì nữa, càng khiếp sợ hơn, anh lại vội tắt đèn. Sau đó kéo chăn trùm kín đầu...

Bên ngoài nhà, con chó mọi hôm lại sủa ầm ĩ, hết sức cấp thiết, tiếng tru tréo như xé họng, hình như nó nhìn thấy thứ gì đó mà loài người không nhìn thấy. Chẳng rõ sau đó bao lâu, tiếng chó sủa mới thấp dần, nhỏ dần, rồi ngừng hẳn.

Bốn bề yên tĩnh một cách không bình thường.

Trương Cổ nghe thấy những tiếng loạt soạt lẹt xẹt...

Anh từ từ, từ từ, rất chậm, kéo chăn xuống, mở mắt ra nhìn. Máy tính của anh nó tự bật sáng!

Tiếp đó, anh nhìn thằng bé kia - nó đang từ từ, dần dần hiện rõ trên màn hình máy tính, miệng nó lẩm bẩm như tụng kinh: “Cũng như mụ già độc ác kia, ngươi đã vứt bỏ ta... Ngươi muốn phanh phui ta... Ngươi ép ta đến chỗ phải tự thiêu...”

Trương Cổ lập tức nhào ra khỏi giường, hốt hoảng chạy ra cửa, lóng ngóng mở then cửa, rồi chạy ra ngoài kêu to: “Bà con ơi... Cứu tôi với...”

Thằng bé con cũng chạy ra đuổi theo anh.

Trời tối đen như mực, không một bóng người. Con chó kỳ quái kia cũng chạy đi đâu rồi không biết.

Trương Cổ nhanh chóng chạy vụt ra ngoài đường đang phủ tuyết, không ngớt kêu to cầu cứu. Thằng bé con đi chân đất, vẻ mặt rất đanh, bám sát phía sau anh. Hình như nó không hít thở, giữa trời băng tuyết lạnh giá mà miệng nó không hề thấy phả ra hơi nước.

Thế rồi Trương Cổ cũng đã nhìn thấy mọi người, một người, hai người, ba người, họ mặc áo bông dày sụ đứng ở bên đường, không nhìn rõ khuôn mặt và thái độ của họ, họ bình thản nhìn cuộc rượt đuổi này, hết sức lạnh lùng.

Họ làm sao thế? Họ đã biến thành tượng gỗ hay sao?

Chuyện này không liên quan gì đến họ, không liên quan đến bất cứ ai. Thằng bé con không thèm bận tâm gì khác, nó chỉ truy đuổi một mình Trương Cổ.

Rất nhanh, Trương Cổ đã chạy ra ngoại vi thị trấn. Không gian thoáng rộng, không một bóng người.

Nhưng anh đã không chạy nổi nữa, hai chân mỗi lúc một nặng như đeo đá. Ngoái lại, thấy thằng bé vẫn bám theo anh, mặt nó tái xám, dán mắt vào Trương Cổ, đôi chân nhỏ của nó thoăn thoắt với tốc độ cực nhanh. Nó không chạy, nó di chuyển giống như khi đi bộ.

Trương Cổ bỗng nhìn thấy căn nhà cô độc giữa đồng không mông quạnh ở phía Tây thị trấn! Anh không biết đây là phúc hay họa, có bệnh thì vái tứ phương, anh lao về hướng đó. Thằng nhóc miệng còn hơi sữa kia như một cỗ xe tăng bất chấp gai nhọn, đá sắc, vẫn bám riết anh.

Căn nhà ấy không đèn đóm gì, tối om.

Trương Cổ đẩy cửa bước vào luôn, rồi nhìn thấy bà già đồng nát đang ngồi thu lu trên giường, trên giường trải manh chiếu rách.

Anh nói: “Bà mau cứu tôi với!”

Bà già cười nhạt nhìn anh, rồi đột nhiên quát lên: “Ba Trừ Một Bằng Mấy?”

Trương Cổ ngớ ra, không biết nên trả lời thế nào.

Tiếp đó bà già lại rít lên gay gắt: “Đứa nào đang sống? Đứa nào đã chết? Ngươi có làm rõ được không?

Thế là hết.

Trương Cổ ngoảnh lại, nhìn thấy thằng bé kia đã bước vào, nó ngồi trên bậu cửa chặn lối ra của anh, mặt nó lầm lì nhìn anh...

Trương Cổ bèn ngồi tót lên cái giường.

Anh sợ hãi nhìn về phía trước rồi lại nhìn về phía sau. Các cửa đều đóng chặt cả. Toàn thân anh toát mồ hôi.

Cơn ác mộng qua rồi, đã trở về đời thực, lẽ ra nên thở phào nhưng trước tình thế này Trương Cổ không thể lạc quan, nó chẳng khá hơn ác mộng là mấy. Thằng bé kia đã trở lại thị trấn Tuyệt Luân Đế này thật rồi!

Lòng anh càng nặng nề gấp bội.

Thằng bé ấy thiên biến vạn hóa, nó có mặt ở khắp nơi, không thế ngăn nổi nó!

Trương Cổ thà hy vọng hiện giờ lại là cơn ác mộng còn hơn!

Anh mong được tỉnh lại một lần nữa. Thế giới hiện thực oanh hót én bay, ánh dương rực rỡ, giống như lời bài hát - có khúc mắc nhưng không yêu ma quỷ quái, có khúc mắc nhưng người dân hiền lành sáng trong...

Trong cái thế giới hiện thực ấy, anh còn có một người bạn gái xinh đẹp, hai người ngồi trò chuyện bên bờ sông. Anh nói: “Anh vừa mơ một giấc mơ, giấc mơ kỳ quái có tên là ‘ba trừ một bằng mấy’, mơ thấy thị trấn xuất hiện một thằng bé đáng sợ, anh đã làm mếch lòng nó, nó lên mạng thông báo với anh rằng nó sẽ lấy mạng anh. Trong giấc mơ ấy, anh thấy mình nằm ngủ trên giường và đã mơ một giấc mơ. Trong giấc mơ của giấc mơ ấy, thằng bé đó đã chết nhưng lại sống lại, nó không truy đuổi ai, chỉ truy đuổi một mình anh, anh không được ai giúp đỡ. Anh bỏ chạy, chạy miết, rồi thằng bé đó đã đuổi anh vào một căn nhà tối om... Lúc này anh bỗng nhiên tỉnh lại từ trong giấc mơ của giấc mơ ấy. Trong mơ, anh đã nghĩ bây giờ mình đã tỉnh lại rồi, mình không mơ nữa, thằng bé kia sẽ rất nhanh chạy đến lấy mạng anh... Anh sợ ơi là sợ!”

Trong cái thế giới hiện thực ấy, Trương Cổ còn gặp nhà văn rất nổi tiếng chuyên viết tiểu thuyết kinh dị Chu Đức Đông, thậm chí còn bắt tay ông ấy... Trương Cổ kể với Chu Đức Đông về giấc mơ của mình, Chu Đức Đông nói: “Câu chuyện

này quá bình thường, không đáng sợ”.

… Tất cả phía trên chỉ là tưởng tượng mà thôi. Trương Cổ không thể tỉnh lại nữa.

Và đây mới là hiện thực: thằng bé đã lại xuất hiện!

Hiện thực nữa là: Chu Đức Đông hay tự nhận là không sợ ma, thì đang ở tận thủ đô, và, nghe nói ban đêm ông ta không bao giờ dám ngồi viết tiểu thuyết kinh dị cả! Xem ra, không thể mượn ông ta một chút sức mạnh tinh thần nào hết!

Trương Cổ bỗng có cảm giác muốn khóc.

Nhớ lại lời nói của bà già trong giấc mơ ấy, Trương Cổ thót tim. Đúng thế, mình không bao giờ có thể biết Ba trừ một bằng mấy.

Tác giả: Chu Đức Đông 3-1=Mấy? Nhà xuất bản: NXB Văn Học Nguồn TVE 4U Đánh Máy: Eleanor Nguyen Nguyễn Trần Phan Shi Béo Lyan Trinh Thể loại: Kinh dị, Ma Quái, Tiểu thuyết, Văn học phương Đông Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.