Nắng vừa lên, vòm trời xanh cao và rộng mây từng đụn lang thang bay đi rồi tan biến thành muôn hình vạn trạng. Như lệ thường mẹ con Thư vẫn đều đặn sáng chiều rong ruỗi khắp nẻo đường, mẹ Thư luôn nguyện cầu bán cho hết vé để có thu nhập dư giả mong cho Thư được đến trường, học tập, lòng chị lúc nào cũng nguyện cầu như thế.
Nhắc lại, kể từ khi anh Hồ cha của Anh Thư bị tai nạn, gia cảnh nhà khó quá, bé Anh Thư đành nghỉ học phụ mẹ cùng bán vé số, em rất buồn nhưng rồi công việc làm em cũng quên đi nỗi buồn ấy, hôm nào bán hết vé em lại vui, trẻ con là vậy. Một hôm em tung tăng hồn nhiên cùng mẹ đi bán, cô bé mời khách thật hồn nhiên: Chú mua giúp con vài tấm vé cho mẹ con có tiền nuôi cha và con đi học.
Trong quán ăn, đôi vợ chồng nhìn thấy cháu Thư dễ thương mời khách, ông bà khách có linh cảm rất khác hoàn cảnh này, có thể giúp được gì không? Ông gọi Thư lại để mua vài tấm vé cầu may, cũng như sẻ chia niềm vui cho cô bé Thư, sau khi đưa xấp vé cho cô vợ ông, ông hỏi:
- Cháu học lớp mấy mà đi bán phụ mẹ?
- Cháu học lớp một, nhưng cha cháu bị tai nạn liệt, nằm nhà, mẹ và cháu đi bán để nuôi ba và em Hùng đang học lớp Lá, nên cháu nghỉ học gần cả năm rồi. Mẹ mong có tiền để cho cháu đến trường trở lại, cháu muốn được đi học.
- Thế à, cháu giỏi quá. Cháu muốn đi học, phải không?
- Dạ, khi cháu nghỉ học, cháu buồn lắm vì thương cha nên cháu cùng mẹ phải đi bán hai buổi sáng chiều.
- Mẹ cháu đâu rồi?
- Mẹ cháu bán ở hàng café bên kia đường.
- Con gọi mẹ qua chú hỏi thăm, được không?
- Dạ được.
Ra ngoài, Thư um đôi bàn tay chút xíu làm loa gọi mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ. Có cô chú muốn gặp mẹ, mẹ qua ngay đi.
- Mẹ qua ngay con à.
Dòng người trên quốc lộ hơi đông, khi vắng xe chị vội qua với Thư. Hai mẹ con lòng hân hoan, linh tính như có điềm lành tuy chưa biết điều gì sắp xảy ra. Thư dắt mẹ đến chào ông bà:
- Dạ, ông bà gọi tôi?
- Vâng, chị là mẹ cháu? Nghe cháu nói anh bị liệt, chân tay trái, không đi lại làm việc kiếm thêm thu nhập để cháu được trở lại trường học tập?
- Dạ, ba cháu siêng năng làm việc lắm, anh là thợ cả xây tô, nhưng từ ngày bị tai nạn rơi xuống dàn giáo nên không thể đi lại nhiều, chỉ quanh quẩn trong vườn nhà. Vốn nhà đã khó càng khó hơn, nên tạm thời cho cháu phụ bán, cũng mong bán khá có thu nhập tôi sẽ cho cháu Thư đi học trở lại, ông bà à.
- Tôi là chủ hãng sản xuất xe lăn, thương cháu và gia đình chị, tôi có nhã ý tặng anh chiếc xe lăn lắc tay, tôi nghĩ anh cũng có thể đi bán cùng chị để thêm thu nhập, đồng thời giúp cháu đến trường như nguyện vọng anh chị và cháu Thư. Chị nghĩ sao?
- Ông bà có lòng thương tưởng cháu và gia đình tôi, biết nói gì, chỉ chân thành cảm ơn ông bà.
- Nhà anh chị gần đây chứ? Có thể cho vợ chồng chúng tôi vào nhà thăm anh được không?
- Dạ, quý hóa quá, nhưng mẹ con tôi lội bộ.
- Không sao tôi sẽ chở mẹ con chị về, xe để bên ngoài. Ăn cũng sắp xong rồi.
- Dạ, tôi sẽ chờ bên ngoài.
Chiếc xe bon bon trên đường. Lần đầu tiên mẹ con chị ngồi trên chiếc xe hơi bóng loáng, máy lạnh, mắt nó tròn xoe, bất chợt nó nói với mẹ: “Nhà bác giàu quá có xe ô tô đi mát sướng đã luôn, con cảm ơn bác”. Chẳng mấy chốc vào khúc quanh của nhà anh chị. Các ông bà dừng xe vào nhà, đường vào hẹp ông bà cố gắng cho.
- Không sao, chị và cháu đi trước nhé.
- Dạ, còn cách nhà chừng hơn 30 mét. Thư thả tay mẹ chạy vù vào nhà, báo tin cho cha:
- Cha ơi, có ông bà nhà giàu vào thăm ba, ông bà chở mẹ và con về.
- Ai vậy con?
- Con không biết, con bán vé số gặp ông bà ăn sáng con mời, ông bà mua hết vé trên tay con, còn cho thêm tiền con nữa.
- Ai mà tốt bụng vậy?
Mẹ Thư và ông bà cũng đến ngoài ngõ nghe Thư nói vọng ra, ai cũng vui.
Mời ông bà vào nhà, nhà chỉ vậy, tuyềnh toàng, bên ngoài có bàn nhỏ là tấm gạch men đẹp hồi ấy anh làm thợ lấy về làm thành bàn phía trước để uống café hoặc bạn bè nhậu nhẹt khi có bạn. 4 cái ghế cũng bằng xi măng đặt bốn góc, Thư luyến thoắng vào lấy ly và bình tích nước ông thọ trong ấm dừa, rót hai ly nước rồi lui ra đứng nhìn ông bà cơ sở chủ xe lăn.
- Nghe chị nói anh cũng đã được gần cả năm, tập vật lý trị liệu, có khả quan hơn không?
- Khi mới tập cho đến tháng thứ ba thì không có tiền tập nữa, sáng chiều tôi tự tập đi từ nhà ra ngõ, hôm nay cũng được được anh à.
- Anh đi cho chúng tôi xem thử.
- Dạ, anh bước đi hơi khó mấy bước rồi trở lại trò chuyện.
- Được rồi, có thể tôi giúp cho anh xe lăn lắc, anh phụ chị đi bán kiếm tiền sinh hoạt nhé. Có dư tí đỉnh cho bé Thư và cháu nhỏ đi học, được không?
- Em cũng định vậy, chỉ nghĩ tới đi bộ ra quán bán, nhưng hôm nay có ông bà đến dang tay giúp phương tiện, còn gì quý bằng. Xin chân thành cảm ơn lòng tốt ông bà, điều ấy tôi hy vọng cháu Thư sẽ đến trường cùng chúng bạn.
- Trước mắt, chúng tôi giúp anh ít tiền để ngày mai chị nghỉ bán lên trường xin Ban Giám hiệu cho cháu học lại. Chi phí cho năm học mới cũng cả triệu, chị hả?
- Dạ, năm ngoái em phỏng tính cũng chừng ấy, nhưng không có tiền tôi nên để cho cháu Thư nghỉ học, bán phụ, em lúc nào cũng nguyện cầu buôn bán để có tiền cho Thư đi học. Ông trời chẳng phụ ơn lòng của vợ chồng em và Thư. Xin tạ ơn lòng tốt của hai ông bà.
- Chúng tôi may mắn hơn anh chị, chỉ biếu anh chị vậy, rồi anh nhanh nhẹn lấy trong ví ra gửi mẹ Thư một triệu. Thư mắt tròn xoe nhìn ông bà như vị cứu tinh gia đình. Và ông nói tiếp:
- Chị ghi cẩn thận địa chỉ vào giấy, khi tôi về sẽ gửi bưu phẩm cho anh chị, phí giao hàng tôi trả trước, nên nhà mình chỉ nhận xe, không có khoảng phí nào đâu nhé.
- Dạ, địa chỉ nhà em đây ông bà à. Chị đưa cho ông bà chủ rất kính cẩn.
- Ô, cả điện thoại để tôi liên lạc nữa.
- Anh Hồ đọc cho chính ông chủ ghi, sợ nhầm lẫn nên anh gọi, tôi là Vĩnh anh nhé. anh Hồ đã lưu số lại. Vĩnh gọi bé Thư lại, Thư rón rén lại bên Vĩnh, sự hồn nhiên vẫn luyến thoắng:
- Chú gọi con.
- Đúng rồi. Ngày mai con sẽ đi cùng mẹ lên nhà trường trình bày để nhà trường giúp con được đi học lại.
- Dạ, con cảm ơn hai bác giúp ba mẹ và con.
Ông chủ vuốt đầu Thư: “Cháu giỏi lắm, bác hy vọng con chăm ngoan, học thật giỏi nhé”
Chia tay hai người ân nhân với niềm vui lớn, anh chị Hồ hân hoan đã đành, bé Thư cùng nắm tay mẹ để bán nốt số vé còn lại trên tay chị, vui vẻ nói với mẹ:
- Mẹ à, vậy là năm học tới con được đến trường với chúng bạn. Hai bác ấy giàu và giúp nhà mình, con hứa sẽ học tập tốt, chăm chỉ để không phụ lòng tốt của hai bác, mẹ à.
- Mẹ mãi nguyện cầu cho con được đi học, mẹ tin là như vậy. Niềm vui bây giờ dâng trào, bỗng nhiên chị long lanh tròng mắt. Bé Thư nhìn thấy:
- Sao mẹ lại khóc, lẽ ra, vui chứ mẹ, con sắp được đến trường để học lại mà.
- Khi người ta vui quá đổi, niềm hy vọng tràn đầy cũng có thể khóc con à, cảm xúc con người là vây. Mẹ vui vì sự nỗ lực của mẹ con mình được ông trời khiến vợ chồng Bác Vĩnh đến cứu giúp. Đâu phải ai cũng được vậy.
- Hai bác tốt quá, nhà mình chịu ơn bác. Làm sao gặp được hai bác mẹ?
- Ba con đã có điện thoại bác rồi. khi con lớn con muốn gặp lên Sài Gòn là có thể.
Sáng nay, gần hết buổi sáng đã bán xong 100 tấm vé. Tuy vậy, chị vẫn để lại một tấm vé chị thích nhất sâu trong bọc tiền và nguyện cầu. Trên đường vẫn nhộn nhịp xe cộ qua lại, học sinh lũ lượt ra về, các chị áo dài trắng từng hàng chạy trên đường trông thật đẹp. Hai mẹ con mua ít thức ăn và ghé lấy vé số mới cho ngày mai tiếp tục cuộc mưu sinh.
- Mai mốt con lớn sẽ như các chị bây giờ, mẹ à.
- Con hãy nuôi dưỡng mơ ước, mẹ nghĩ nuôi dưỡng và phát triển sẽ được con nhé.
Lòng hai mẹ con lại dấy lên niềm tin yêu một ngày mai tươi sáng. Con gió hạ làm tung mái tóc bồng bềnh của vài cô nữ sinh trong gió trông đẹp, nét phơi phới của tuổi mười tám, một thời mẹ của Thư mơ ước nhưng không thành hiện thực. Rất may là mẹ Thư được một lần mặc áo cô dâu về nhà anh Hồ.
- Con à, một thời mẹ mơ ước được mặc chiếc áo dài trắng ấy tung tăng cùng chúng bạn nhưng cả đời mẹ không có được, mẹ tin con sẽ làm được, con sẽ là một nữ sinh cấp III nghĩa là con phải chăm chỉ từ mái trường tiểu học, con hứa với mẹ nhé.
- Dạ. Con hứa với mẹ ba. Con thích học tập.
Buổi chiều, trong bàn ăn tương đối thịnh soạn hơn mọi ngày, như cách ăn mừng của người nghèo, mẹ Thư thỏ thẻ cùng Hồ, không khẽ khàng như lần cho Thư nghỉ học, phụ bán cùng mẹ, thái độ lần này có vẻ cương quyết. Chị nói với anh Hồ rất thong thả, nhưng đầy cương nghị:
- Anh à, em nghĩ trời đất hộ trì chúng ta, tự nhiên hôm nay có bác Vĩnh, một ông chủ sản xuất xe lăn mua vé số cho Thư vì tình thương, nhưng trọn duyên lành từ đó dắt vào nhà và hứa giúp anh chiếc xe lăn. Lòng tốt của vợ chồng bác cao cả quá anh à, em nghĩ anh có thể dùng phương tiện này kiếm sống, thu nhập sẽ tăng thêm, tằn tiện và chăm chỉ có thể cho hai con Thư và Hùng học đến cấp III anh à.
- Anh cũng chỉ mong vậy thôi. Ông trời có mắt, anh phải cố gắng và nỗ lực hơn nữa, em à.
Như thường lệ, anh Hồ ở nhà chuẩn bị nấu cơm trưa cho cả nhà cùng ăn, khi cắm nồi cơm điện xong, lòng anh cảm thấy bồn chồn khó tả, điện thoại reo anh anh bắt máy, chắc là vợ anh gọi về nhắc nấu cơm trưa. Nhưng không, bác Vĩnh gọi từ Sài Gòn:
- Anh Hồ à, nhân viên tôi đã gửi xe và hai chiếc cặp cho hai cháu chuẩn bị năm học mới. Đã gửi mấy hôm rồi, gia đình nhận được chưa?
- Dạ chưa bác Vĩnh à, chắc nay mai sẽ đến thôi. Vợ chồng em cảm ơn lòng tốt của hai bác. Chúc hai bác khỏe mạnh và làm ăn phát đạt.
- Không có gì đâu anh, nhắc hai cháu chăm học, khi nào bác Vĩnh xuống sẽ ghé thăm. Cố gắng lên anh nhé.
- Dạ, mong khi nào hai bác có dịp xuống xem kết quả. Em sẽ cố gắng bác à.
- Vậy anh Hồ nhé, tôi báo để anh khỏi trông ngóng. Chúc gia đình anh tiến bộ và bình an. Tạm biệt anh.
- Dạ, Em mừng lắm anh à. Mong anh chị vui, cho em chuyển lời cảm ơn chị nữa, anh nhé.
Lòng anh rộn ràng vui như trẻ con được mẹ mua áo mới. Ngoài sân góc phải, cơn gió nhẹ làm xào xạc lá cây xoài lồ lộ cặp xoài sởn sơ, bây giớ anh mới thấy, thật vui mắt. Thì ra, mới bốn năm trước anh trồng bốn cây, mong lớn có tàn lá che ánh nắng phía tây, bây giờ đã kết trái, xoài tơ mùa đầu ít trái nhưng to lớn.
Lại có điện thoại reo, anh nghe máy:
- Alo, ai vậy?
- Tôi là nhân viên bưu điện giao bưu phẩm cho anh, anh chỉ đường tôi vào tận nhà nhé
- Dạ, anh đang ở đâu?
- Tôi đang đứng ngay quán tạp hóa cô Hai Thơm.
- Anh vào thêm một đoạn chừng cây số nữa có một ngã 3 nhỏ, đầu đường có cây dừa lửa quẹo vào 30 met, là nhà tôi. Anh hỏi Hồ thợ hồ ai cũng biết.
- Dạ anh.
Hồ run lên vì xúc động, chiếc xe lăn lắc mới tinh khôi được xếp trong hộp cạc tông. Anh chưa bao giờ dám nghĩ đến, thế mà giờ đây anh đã có trong tay. Mừng đến muốn khóc. Khi chiếc xe được ráp xong, anh nhờ người ráp ngồi lên lắc tay, đi thử rồi chỉ bảo giúp. Anh bước tới chiếc xe, vịn và hôn lên cần lắc, và nói: “Từ nay, tôi sẽ cùng bạn đồng hành trên khắp nẻo đường ngược xuôi”. Người giao hàng bất ngờ và xúc động lắm. Anh thầm cảm ơn Trời Phật đã dung ruỗi cho anh được gặp Vĩnh - Người từ tâm quá đổi. Lòng anh nguyện cầu cho anh chị Vĩnh làm ăn thịnh vượng để giúp được nhiều người như anh.
Từ ngày Hồ có xe lăn, anh tập sự đi gần. Khi chắc tay anh đi xa hơn, vì thế bán được nhiều vé hơn thu nhập cũng tăng dần, nhiều hơn. Cuộc sống gia đình bắt đầu ổn định. Ngày nào anh cũng bỏ vào ống heo 50 ngàn. Đây là tiền để dành, dự liệu cuối năm sẽ đập ống.
Buổi sáng hôm ấy, một buổi sáng đầy nắng gió, con đường rộn ràng hẳn lên, các phụ huynh đưa con đến trường các cháu đồng phục mới toanh, đường làng như vui cùng phụ huynh và học sinh, lòng ai cũng hân hoan trong buổi tựu trường, nhất gia đình anh Hồ. Thư và Hùng vui hớn hở, suốt chặng đường luôn miệng nói cười, cả nhà anh đưa Anh Thư và Minh Hùng đến lớp, hai chị em học cùng trường.
Anh Thư luyến thoắng:
- Ba mẹ à. Năm rồi, con nghỉ một năm con buồn lắm, bây giờ con và em Hùng nữa được đi học cùng chúng bạn, con vui lắm. Từ nay, con sẽ cố gắng học tập, về nhà giúp ba mẹ để có thời gian kiếm tiền cho con và em học hành.
Tới cổng trướng, Hồ ngồi ngoài xe lăn đợi. Vợ anh dắt Thư và Hùng lần lượt vào lớp gửi tận tay các cô giáo phụ trách lớp một và lớp hai, rồi ra về. Lòng chị vui như tết.
Trên đường đi bán chị và anh chuyện trò. Chị nhắc lại: “Anh biết không, cũng ngày này năm ngoái, Thư không được đi học, nó đứng ngoài, cổng trường đã đóng chặt, áp sát cửa nhìn vào các bạn nó trong sân trường như thèm khát được đến lớp, em buồn khôn xiết. Lần đầu trong đời em khóc vì nghèo quá mà không cho con đi học”. Thôi em, ơn trời bây giờ anh tin các con sẽ chăm ngoan học hành.
Niềm vui lớn là anh đã có phương cách để sống, em sẽ bớt khổ và con cái chúng ta bắt đầu một hy vọng mới. Làn giáo nhẹ thổi qua làm mát lòng một người tật nguyền đã bước lại vào đời với hy vọng sẽ cải thiện đời sống gia đình cho tương lai tươi sáng hơn.
Phạm Ngọc Dũ
(Ngã Du Tử)