Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 38893 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1121
Trảm Họa (Hạ)

❊ ❊ ❊

Mặc dù nói ra nghe rất rườm rà, nhưng ba người lần này ra tay, lại chỉ hoàn thành trong hai ba cái chớp mắt.

Đối mặt với tình hình lúc này, Hoàng Tu Tử lại vô cùng uất ức. Trong tình cảnh thân hình không thể di động dù chỉ một chút, hắn cùng Khâu Vĩnh Thiên giống như hai cái bia sống, dưới sự tấn công bằng bùa chú mạnh mẽ tầng tầng lớp lớp của đối phương, chỉ có nước chịu đòn.

"Bành, á!" Ngay khi Hoàng Tu Tử lần nữa tế ra hai đạo bí thuật thủ chưởng cùng bản mệnh pháp bảo, hướng về phía hai đạo kim mang kia ngăn cản, thì một tiếng hét thảm bỗng nhiên vang lên.

Trong chớp mắt, máu tươi tung tóe, Khâu Vĩnh Thiên cách hắn vài trượng đã ngửa mặt ngã gục xuống tảng đá nham thạch nóng bỏng. Lửa bốc lên, toàn bộ thi thể lập tức hóa thành tro bụi.

"Á, Tần đạo hữu dừng tay!" Nhìn Khâu Vĩnh Thiên bên cạnh đã thi cốt không còn, Hoàng Tu Tử lúc này đã hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo ban đầu. Mặc dù vừa rồi nhờ vào hai đạo bí thuật và bản mệnh pháp bảo mà chặn được hai đạo kim mang của đối phương, nhưng ở nơi cấm chế trùng trùng điệp điệp này, hắn lại không hề có chút nắm chắc nào để đối kháng với đối phương.

Tấm kim sắc bùa chú kia khiến Hoàng Tu Tử có cảm giác không cách nào đối kháng. Nếu ở bên ngoài, hắn còn có thể dựa vào bí thuật để đại chiến một trận với đối phương, nhưng lúc này, tất cả bí thuật của hắn đều đã giảm uy lực đi rất nhiều.

"Hừ, lúc này mới nói lời này, Hoàng đạo hữu có chút muộn rồi, ngươi vẫn là sớm đi đuổi theo Khâu đạo hữu đi." Tần Phượng Minh không chút do dự nữa, pháp quyết trong cơ thể vận chuyển, lập tức chỉ thấy một con rồng và một con chim hiện ra trước mắt. Thần niệm vừa động, giao long màu xanh biếc khổng lồ cùng con cự điểu to lớn vươn mình, lao thẳng về phía Hoàng Tu Tử.

Nhìn con giao long màu xanh biếc và con cự điểu màu xanh hiện ra trước mắt, Hoàng Tu Tử lập tức chết lặng tại chỗ.

Với nhãn quan của hắn, tự nhiên một cái nhìn là nhận ra ngay, hai linh vật này không nghi ngờ gì chính là do một loại dị hỏa huyễn hóa thành. Tại nơi nóng bỏng này, uy năng của dị hỏa này lại càng bạo tăng thêm không ít, độ nóng của ngọn lửa này khiến hắn có cảm giác như cái chết đang cận kề trước mắt.

"Hừ, tiểu bối, lão phu dù có chết, cũng phải kéo ngươi theo!"

Sau khi liên tiếp tế ra mấy đạo công kích, Hoàng Tu Tử lộ vẻ dữ tợn, căm hận lên tiếng. Đến lúc này, hắn đã không còn nghĩ đến khả năng sống sót nữa. Theo tiếng nói của hắn, hắn muốn điều khiển bản mệnh pháp bảo trước người chém về phía Tần Phượng Minh, rồi tự bạo nó đi.

Nhưng ngay khi tiếng nói vừa dứt, bỗng nhiên trong tai hắn vang lên một tiếng quát nhẹ, tiếp đó đầu óc choáng váng, đã khó mà suy nghĩ thêm được chút gì nữa.

Đối mặt với vẻ mặt hung dữ của đối phương, Tần Phượng Minh cũng lập tức kinh hãi. Nếu để đối phương tự bạo pháp bảo hoặc pháp thể ở nơi chật hẹp thế này, thì dù hắn có thủ đoạn lợi hại đến đâu cũng tuyệt đối khó lòng chống đỡ.

Vì vậy, Tần Phượng Minh không chút do dự tế ra bí thuật Kinh Hồn Hú.

Hoàng Tu Tử cũng thật xui xẻo, đối với loại âm ba công kích này, hắn vốn dĩ đã chuẩn bị từ sớm, nhưng hắn không ngờ rằng, thi thể luyện chế cao lớn mà hắn vẫn luôn vô cùng kiêng dè lại không hề xuất hiện, mà tu sĩ thanh niên đối diện lại cũng có một loại âm ba bí thuật cực kỳ giống với gã luyện thi kia.

Trong lúc không chút phòng bị, Hoàng Tu Tử rơi vào trạng thái hôn mê mờịt.

Đến lúc này, Tần Phượng Minh tự nhiên sẽ không lưu thủ nữa. Theo tiếng quát nhẹ của hắn vang lên, một tấm Phá Sơn Phù trong tay hắn cũng đã được tế ra, kim quang lóe lên, đã tới trước mặt Hoàng Tu Tử.

Hoàng Tu Tử vẫn chưa kịp hoàn hồn, trong tình trạng không hề hay biết gì, đã bị diệt sát ngay tại chỗ.

Nhìn thấy hai đại địch thủ dễ dàng mất mạng như vậy, Tần Phượng Minh trong lòng cũng thở phào một hơi dài.

Nếu ở bên ngoài mà gặp phải hai người này, Tần Phượng Minh tuy tự tin có thể diệt sát cả hai, nhưng hắn bắt buộc phải có sự giúp đỡ của Dung Thanh trong luyện thi túi mới được.

Tần Phượng Minh đi đến gần hai gã tu sĩ đã hóa thành tro bụi, tay nhấc lên, hai bàn tay khổng lồ bắn ra. Khi thu hồi lại, trong hai tay hắn đã có thêm hơn mười cái trữ vật giới chỉ và vài cái linh thú túi.

Quét nhìn qua mấy chiếc trữ vật giới chỉ trong tay một chút, vẻ mặt vui mừng lộ rõ trên khuôn mặt Tần Phượng Minh.

Lần này những trân quý bảo vật mà hai người phân chia được, lại hoàn toàn rơi vào tay Tần Phượng Minh, hơn nữa thân gia vốn có của hai người bọn họ, cũng không sót một món nào đều được Tần Phượng Minh thu vào trong tay.

Tần Phượng Minh cũng không ngờ tới, hai người này lại có thân gia phong phú đến thế. Trân bảo vật liệu luyện khí tạm thời không bàn tới, chỉ riêng linh thạch thôi đã có tới mấy triệu, điều này khiến Tần Phượng Minh vô cùng vui mừng một phen.

Thu hồi Phệ Linh U Hỏa, Tần Phượng Minh không ở lại đây lâu, thân hình khẽ động, liền chậm rãi đi về phía lối ra.

Ngay lúc Tần Phượng Minh diệt sát Hoàng Tu Tử và Khâu Vĩnh Thiên, trong một thông đạo khác, cũng đang diễn ra một trận chiến đấu sống còn. Hai phe giao chiến chính là huynh đệ họ Văn và phía Tân Như phu nhân.

Tân Như phu nhân lúc này, bên cạnh nàng đang đứng một người trung niên trông chỉ chừng ba mươi tuổi. Người trung niên này, thế mà lại là một tu sĩ Thành Đan đỉnh phong.

Mà hai người họ Văn lúc này, chỉ còn mỗi Văn Tâm Bằng là còn đứng vững. Cách đó không xa, Văn Tâm Minh đã ngã gục không dậy nổi, sống chết khó phân biệt.

"Tốt, tốt! Tính toán đủ đường cũng không ngờ tới, kẻ giao hảo với ta gần trăm năm, lại có thể ra tay độc ác sau lưng như vậy. Tân Như phu nhân, ngươi thật là tâm cơ tốt lắm!"

Nghiến răng nghiến lợi, Văn Tâm Bằng mắt đỏ như máu, chỉ tay về phía nữ tu xinh đẹp trước mặt nói.

"Ha ha ha, cái gọi là người vì tiền chết, chim vì mồi ăn mà vong. Bồi Nguyên Đan trong tay hai người các ngươi, đối với sư huynh muội chúng ta có đại dụng, nhưng muốn hai người các ngươi nhường lại, nghĩ tới cũng tuyệt đối không thể như nguyện. Sư muội dùng hạ sách này, cũng là chuyện bất đắc dĩ. Lúc này chỉ còn lại một mình ngươi, muốn rời khỏi nơi đây còn sống, nghĩ tới ngươi cũng khó mà làm được. Nếu ngươi ngoan ngoãn giao Bồi Nguyên Đan kia ra, Vũ mỗ cam đoan, có thể tha cho các ngươi tự mình rời đi!"

Không đợi Tân Như phu nhân đáp lời, gã tu sĩ trung niên đứng bên cạnh nàng đã ha ha cười lớn, giọng điệu có chút âm lãnh lên tiếng.

"Sư huynh muội? Các ngươi thế mà lại là sư huynh muội! Xem ra, lão phu vẫn là đánh giá thấp ngươi rồi, Tân Như phu nhân. Hóa ra ngươi không phải là tán tu. Hừ, cho dù lúc này nhị đệ khó mà giúp sức, thì chỉ bằng hai người các ngươi, chẳng lẽ tự nhận là có thể chiến thắng lão phu sao!"

Ánh mắt lóe lên vẻ âm lãnh, Văn Tâm Bằng đã bình ổn lại cơn giận trong lòng. Quét mắt nhìn hai người một cái, hắn cất giọng lệ thanh nói.

"Hắc hắc, nếu ở nơi khác, sư huynh muội ta quả thực không nắm chắc việc diệt sát Văn đạo hữu, nhưng ở nơi âm khí cực kỳ tinh thuần này, thì cũng chẳng tốn bao nhiêu sức lực!"

Nghe đối phương nói vậy, lòng Văn Tâm Bằng chợt giật mình tỉnh ngộ. Nữ tu trước mặt này, lúc trước từng thi triển ra một loại bí thuật, có thể triệu hoán ra hàng ngàn âm hồn quỷ vật. Nghĩ đến đây, nét mặt hắn bỗng chốc trầm xuống, vẻ sợ hãi trong mắt cũng lóe lên rồi vụt tắt.

"Hì hì, nếu Văn đạo hữu có thể chủ động giao Bồi Nguyên Đan kia ra, Vũ mỗ có thể làm chủ, tha cho huynh đệ hai người các ngươi một mạng, không biết ý đạo hữu thế nào!"

Thấy vẻ mặt đối phương hơi đổi, gã tu sĩ trung niên lại tiếp tục dụ dỗ nói.

"Hừ, nằm mơ! Hươu chết về tay ai còn chưa biết được đâu. Đến lúc đó Văn mỗ bắt được hai người các ngươi, nhất định sẽ rút hồn luyện phách, tra tấn trăm năm để tiêu mối hận trong lòng!"

Lời đã đến nước này, đôi bên tự nhiên sẽ không nói thêm điều gì nữa, đều thi triển thủ đoạn, vận dụng bí thuật, giao chiến cùng nhau trên quảng trường trước một tòa đại điện cao lớn...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1070
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.