Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 39870 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1659
Yêu Kiếp

❊ ❊ ❊

Thần thông của Bích Lân Thú này quả nhiên bất phàm. Nếu không phải Tần Phượng Minh lúc này tu vi đại tiến, thân pháp cấp tốc, nếu như lúc trước chưa vào Vô Vọng Hải mà gặp phải nó, có lẽ ngay cả thân pháp của nó hắn cũng chưa chắc theo kịp.

Bích Lân Thú ngoài thân pháp cấp tốc khiến Tần Phượng Minh vô cùng chấn kinh ra, còn có một điểm càng làm Tần Phượng Minh kinh ngạc hơn, đó chính là thân thể của nó vô cùng kiên cố, lại còn mạnh mẽ hơn yêu thú Hóa Hình cảnh giới thông thường mấy phần.

Trong tiếng "bành bành", Tần Phượng Minh tuy dựa vào bản thân mạnh mẽ, cứng rắn chống đỡ được công kích hung hãn của Bích Lân Thú.

Nhưng mỗi lần hắn muốn thi triển Bích Hồn Ty hoặc là bí thuật khác để trọng thương yêu thú trước mắt, đều vì tốc độ của nó quá nhanh mà khó lòng ra tay độc ác.

"Oanh!" Ngay khi Tần Phượng Minh đang thầm cạn lời, đột nhiên từ trong miệng yêu thú đang xoay chuyển cấp tốc kia bắn ra một quả cầu lửa mang theo thuộc tính nóng bỏng cực kỳ to lớn.

Chỉ vừa mới lóe lên, liền oanh kích lên trên Long Văn Quy Giáp Thuẫn của Tần Phượng Minh.

Theo tiếng oanh minh rung trời chuyển đất này, thân hình Tần Phượng Minh không khỏi lắc lư dữ dội, lùi lại phía sau hơn mấy chục trượng.

Cúi đầu nhìn Long Văn Quy Giáp Thuẫn trước người, cẩn thận đánh giá một chút, một tia kinh ngạc đột nhiên xuất hiện trên gương mặt trẻ tuổi của hắn.

Chỉ thấy lúc này trên Long Văn Quy Giáp Thuẫn lại có một tầng gợn sóng năng lượng vô cùng tán loạn. Tình cảnh này bày ra, thực sự khiến Tần Phượng Minh kinh chấn đến cực điểm.

Uy lực phòng ngự của Long Văn Quy Giáp Thuẫn mạnh thế nào, trong lòng Tần Phượng Minh đã rõ như ban ngày.

Tuy một kích này của Bích Lân Thú không gây ra tổn thương quá lớn cho pháp bảo Long Văn Quy Giáp Thuẫn, nhưng có thể khiến bề mặt của nó gợn sóng năng lượng tán loạn, điều này đã buộc Tần Phượng Minh phải cực kỳ coi trọng.

Có thể dùng tấm thuẫn chặn được một kích này, cũng là nhờ Tần Phượng Minh tập trung tinh thần cao độ.

Ngay lúc vừa rồi khi hắn cận chiến với Bích Lân Thú, đột nhiên thấy yêu thú kia thân hình lóe lên, lùi lại mấy trượng, vừa thấy cảnh này, Tần Phượng Minh liền có dự cảm. Tuy Tần Phượng Minh trong lòng không cho rằng một con thất cấp yêu thú có thể làm gì được hắn, nhưng vì cẩn thận, hắn vẫn tâm niệm vừa động, để Long Văn Quy Giáp Thuẫn vốn lơ lửng bên người chắn ở trước mặt.

Cũng chính vì như thế, nếu không, một kích này của Bích Lân Thú mà thực sự đánh lên thân thể, Tần Phượng Minh liệu có thể chống đỡ được hay không, cũng là chuyện khó nói.

"Hừ, thủ đoạn của yêu nghiệt quả nhiên bất phàm, xem ra nếu Tần mỗ không thi triển thủ đoạn bắt ngươi ngay lập tức, nói không chừng còn phải chịu thiệt trong tay ngươi."

Hừ lạnh một tiếng, Tần Phượng Minh không khỏi lộ chút giận dữ, hắn cũng không ngờ tới, một con thất cấp yêu thú nho nhỏ lại có thể tạo thành chút uy hiếp đối với hắn. Đây là chuyện ngay cả nghĩ hắn cũng chưa từng nghĩ tới.

Đối với một kích vừa rồi của Bích Lân Thú, với kiến thức của Tần Phượng Minh, tự nhiên hiểu rõ đó chắc chắn là Nguyên Đan trong cơ thể yêu thú.

Nguyên Đan của yêu thú tuy có thể công địch, nhưng yêu thú thông thường nếu không đến tình thế vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không tế xuất nó ra, vì nếu Nguyên Đan có tổn hại gì, sẽ gây ra tổn thương không thể đong đếm cho bản thể của nó. Hơn nữa lúc tế xuất còn cần tích tụ một lát.

Mà con Bích Lân Thú trước mắt này, khi đang tranh đấu lại không hề có dấu hiệu gì liền tế xuất ra. Điều này thực sự khiến trong lòng Tần Phượng Minh hơi cảm thấy lạnh lẽo.

Bích Lân Thú một kích không trúng, lại dừng thân ở ngoài mấy chục trượng, không lập tức bay nhào tới lần nữa, mà là hai mắt lộ hung quang nhìn chằm chằm Tần Phượng Minh, trong miệng gầm nhẹ liên hồi không dứt.

"Vù!" Ngay khi pháp quyết trong cơ thể Tần Phượng Minh vừa động, hai tay nhấc lên, muốn tế xuất hai đạo Phệ Hồn Trảo, bắt giữ trực tiếp Bích Lân Thú trước mắt. Đột nhiên một trận tiếng xé gió "vù vù" vang dội lên trước mặt.

Theo tiếng xé gió vang lên, lập tức một mảnh trảo ảnh xanh biếc đột nhiên xuất hiện trước mặt. Ánh sáng xanh biếc điên cuồng lóe lên, lập tức bao phủ nửa bầu trời trước mặt Tần Phượng Minh vào trong đó.

"Yêu nghiệt, ngươi dám!"

Đột nhiên nhìn thấy công kích hiển lộ uy năng to lớn như vậy xuất hiện trước mắt, sắc mặt Tần Phượng Minh đại biến, tiếng quát lên, thân hình lóe lên, liền cấp tốc lùi về phía sau. Đồng thời hai tay cũng đã vung vẩy ra đầy tốc độ.

Từng đạo kiếm mang to lớn lóe lên uy năng đón lấy hàng trăm trảo ảnh đang ập tới kia mà công kích.

"Bành! Bành!" Trong một chuỗi tiếng nổ, tuy từng đạo Thanh Lân kiếm mang chỉ cần chạm vào trảo ảnh là có thể đánh tan nó. Nhưng đối mặt với hàng trăm hàng ngàn trảo ảnh che lấp bầu trời, uy năng đủ để tương đương với một kích của Hóa Anh tu sĩ, hơn trăm đạo kiếm mang Tần Phượng Minh tế xuất, gần như trong nháy mắt đã bị trảo ảnh nhấn chìm vào trong.

Thân hình lóe lên cấp tốc, Tần Phượng Minh liền lui ra ngoài trăm trượng, nguy hiểm hết sức mà tránh thoát đợt công kích này.

Nhìn đỉnh núi trọc lóc không còn một ngọn cỏ trước mặt, lòng Tần Phượng Minh rùng mình. Thất cấp yêu thú lại có thể tế xuất ra công kích mạnh mẽ như vậy, nếu không phải hắn nhờ vào thần thức cực kỳ mạnh mẽ, xác định yêu thú trước mắt chỉ ở thất cấp đỉnh phong, chỉ dựa vào một kích này, nhất định phải cho rằng đây là một con cửu cấp thậm chí thập cấp yêu thú không chừng.

"Hừ, lại muốn chạy trốn, đâu có dễ dàng như vậy."

Thân hình còn chưa đứng vững, thần thức nhanh chóng phóng ra, lập tức một tia giận dữ lộ rõ trên gương mặt Tần Phượng Minh. Thân hình rung lên, hắn không thèm để ý đến trảo ảnh xanh biếc vẫn đang lao tới trước mặt nữa, Tần Phượng Minh toàn thân bao bọc một tầng Ngũ Sắc Hà Quang, liền bắn nhanh về phía trước.

Con Bích Lân Thú đó, sau khi thi triển một đại thần thông, thân hình giãn ra, lại lóe thân bắn nhanh về hướng lúc đến. Một vầng sáng xanh biếc lóe lên liền biến mất không thấy tăm hơi.

"Bành!" Lý lão giả chỉ cảm thấy trước mặt ánh xanh lóe lên, một đoàn thú ảnh xanh biếc đã hiện ra trước mặt. Không chút do dự, trong lòng Lý lão giả thần niệm vừa động, một kiện pháp bảo trường kiếm lóe lên gợn sóng năng lượng mạnh mẽ liền chém về phía thú ảnh xanh biếc đang hiện ra trước mắt.

Điều khiến Lý lão giả cạn lời là, chỉ cảm thấy trước mặt ánh xanh bùng phát, một tiếng "bành" vang lên, đạo ánh sáng xanh biếc kia đã nhảy vọt qua, bắn nhanh về phía xa.

Còn chưa đợi Lý lão giả kịp kinh hô lên, một đạo Ngũ Sắc Hà Quang cũng từ trước mặt hắn lóe qua, thẳng hướng về phía đạo ánh xanh kia đuổi theo.

Nhìn gợn sóng mạnh mẽ vừa tiêu tán tại chỗ, ba tên tu sĩ Quỷ Quân cảnh giới nhìn nhau, đều lắc đầu không thôi. Yêu thú thất cấp đỉnh phong như vậy, họ cũng là lần đầu nhìn thấy. Ba người nhìn nhau, cũng tự mình thi triển thân pháp cấp tốc của mình, đuổi theo hướng hai đạo độn quang đã biến mất kia.

Sau một chén trà, Khoáng Phong dẫn theo Lý lão giả và tu sĩ họ Nghiêm dừng chân ở bên rìa một sơn cốc, nhìn cảnh tượng trước mắt, không khỏi ngây người tại chỗ.

Chỉ thấy ở cách đó mấy trăm trượng, Tần Phượng Minh đang đứng lơ lửng trên không trung, trong tay từng đạo kiếm mang uy năng mạnh mẽ cực kỳ không ngừng bắn ra, nhắm thẳng xuống một màn sáng xanh biếc khổng lồ lớn hai trượng bên dưới.

Dưới đòn tấn công của từng đạo kiếm mang bàng bạc uy áp, màn sáng xanh biếc kia lại chỉ khẽ lay động một chút, cũng không hề có chút ý tứ nào sắp vỡ nát.

Mọi người không cần hỏi cũng biết, bên trong màn sáng xanh biếc kia, chính là con Bích Lân Thú đó không thể nghi ngờ.

Dựa vào thủ đoạn mạnh mẽ của Tần Phượng Minh, lại không thể phá vỡ được hộ tráo năng lượng do một con yêu thú thất cấp đỉnh phong hóa thành, đây là chuyện mà ba tên tu sĩ Quỷ Quân cảnh giới chưa từng nghĩ tới.

Ngay khi ba người vừa đến sơn cốc, màn sáng xanh biếc kia đột nhiên bùng phát ánh sáng không dứt, theo ánh sáng xanh chói mắt bắn ra, một luồng uy áp khổng lồ khiến Khoáng Phong và ba người đều cảm thấy kinh tâm đột nhiên từ màn sáng xanh biếc bắn vọt lên không trung, cùng lúc đó một luồng cương phong mạnh mẽ nhanh chóng lan tỏa ra. Theo uy áp mạnh mẽ này hiển lộ, sơn cốc rộng mấy dặm xung quanh, lập tức như nổi lên một trận cuồng phong không gì cản nổi, một cuốn sạch, liền cuốn cây cối, vụn đá trong cốc vào trong đó, bay nhanh về phía xa.

"Ba vị đạo hữu mau lùi lại, con Bích Lân Thú thất cấp này sắp độ Hóa Hình Yêu kiếp rồi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1497
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.