Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 40708 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2140
Triệu Kiến

❊ ❊ ❊

Cùng với món đồ áp trục cuối cùng được đấu giá thuận lợi, buổi đấu giá tại Vạn Chúc đảo lần này cũng chính thức hạ màn. Tất nhiên, buổi tụ hội tu sĩ quy mô lớn tại Vạn Chúc đảo lần này cũng không vì thế mà kết thúc, sau đó các buổi giao lưu trao đổi do bốn tòa phường thị tổ chức vẫn sẽ tiếp tục diễn ra.

Những tu sĩ chưa thu hoạch được nhiều trong buổi đấu giá, tự nhiên có không ít người sẽ đến tham gia.

Sau khi buổi đấu giá kết thúc, lệ thường là các tu sĩ tự do trao đổi vẫn tiếp tục diễn ra. Tất nhiên cũng có một số tu sĩ rời khỏi đại sảnh sơn động này.

Tần Phượng Minh không ai chú ý tới, cũng đứng dậy rời đi.

Nhưng hắn cũng không ra khỏi sơn động này, mà thân hình xoay chuyển, đi từ một lối đi khác vào trong một gian mật thất. Gian mật thất này chính là nơi Vạn Chúc đảo đã hẹn trước với Tần Phượng Minh.

"Ha ha ha, chúc mừng Tần đạo hữu, món đồ áp trục cuối cùng của đạo hữu lần này lại đấu giá được ba trăm triệu linh thạch, đây là lần đầu tiên trong suốt hàng ngàn năm qua tại các buổi đấu giá của Vạn Chúc đảo chúng ta. Lần này có thể mượn bảo vật của đạo hữu để làm rạng danh Vạn Chúc đảo, lão phu đại diện cho Vạn Chúc đảo gửi lời cảm ơn tới đạo hữu."

Theo một vệt sáng huỳnh quang của cấm chế lóe lên, Tần Phượng Minh cất bước đi vào trong mật thất. Vừa vào đến trong động, một giọng nói sảng khoái liền vang vọng bên tai.

Trong gian mật thất này có ba tu sĩ, chính là ba vị trưởng lão cảnh giới Hóa Anh đỉnh phong của Vạn Chúc đảo, những người đã chủ trì buổi đấu giá suốt năm ngày qua. Người vừa lên tiếng chính là lão giả nọ, tên gọi Đông Bang.

Một nam một nữ, hai vị đại tu sĩ khác cũng lộ vẻ tươi vui nhìn về phía Tần Phượng Minh.

"Lần này Tần Phượng Minh phải đa tạ mấy vị đạo hữu. Để đấu giá viên Yêu Đan kia, Tần mỗ đã tiêu sạch toàn bộ linh thạch trên người. Nếu không có linh thạch bên mình, sau này đi sấm đãng Vô Vọng Hải cũng sẽ gặp nguy hiểm, việc đem đấu giá rễ linh thảo kia cũng là chuyện bất đắc dĩ. Bây giờ chư vị có thể giao linh thạch cho Tần mỗ được chưa?"

Biểu cảm hắn không có gì thay đổi, ôm quyền hành lễ, lập tức nói vào trọng tâm.

Tuy rằng ba trăm triệu linh thạch có lẽ không lọt vào mắt của Vạn Chúc đảo, nhưng hắn cũng không muốn ở lại lâu.

"Tất nhiên rồi, đây là hai trăm bảy mươi triệu linh thạch. Trong đó một trăm triệu linh thạch, Vạn Chúc đảo đã đổi sang trung phẩm linh thạch giúp đạo hữu, tỷ lệ quy đổi là giá phường thị, một đổi năm trăm, nghĩ là đạo hữu sẽ không để ý chứ?"

Nghe Đông Bang nói vậy, trong lòng Tần Phượng Minh không khỏi khổ tiếu. Cái gọi là nhạn qua nhổ lông, Vạn Chúc đảo đúng là kẻ dẫn đầu trong chuyện này.

Tỷ lệ quy đổi một đổi năm trăm, tuy không nói là cao nhưng cũng tuyệt đối không thấp. Tuy nhiên đã đối phương đã nói vậy, Tần Phượng Minh tự nhiên sẽ không nói thêm điều gì nữa.

Khách sáo một tiếng, hắn thu lấy hai chiếc nhẫn trữ vật. Thần thức quét qua, trong lòng hắn không khỏi khẽ động.

Hai chiếc nhẫn trữ vật này, thế mà đều là nhẫn trữ vật cực phẩm dung lượng gấp hai trăm năm mươi sáu lần. Vật như vậy, ở trên Khánh Nguyên đại lục tuyệt đối thuộc hàng trân bảo, nếu đem đấu giá, nhất định có thể trị giá mười mấy vạn thậm chí hàng chục vạn linh thạch.

Không ngờ trong Vô Vọng Hải, loại nhẫn trữ vật này lại có thể được tùy tiện đem tặng như vậy.

Vẫn giữ vẻ mặt không chút gợn sóng, Tần Phượng Minh thu hai chiếc nhẫn trữ vật vào trong ngực.

"Đa tạ mấy vị đạo hữu, nếu không có chuyện gì khác, Tần mỗ xin cáo từ."

"Tần đạo hữu xin dừng bước." Đang định ôm quyền cáo từ rời đi, nhưng ngay khi Tần Phượng Minh còn chưa kịp xoay người, Đông Bang đã giơ tay ngăn hắn lại.

"Ừm, chẳng lẽ mấy vị đạo hữu còn có chuyện gì muốn nói với Tần mỗ sao?" Sắc mặt trầm xuống, Tần Phượng Minh không khỏi nheo mắt, trong ánh mắt tinh mang lóe lên, cất tiếng hỏi.

"Khà khà khà, Tần đạo hữu đừng nghi ngờ, không phải ba người chúng ta muốn giữ Tần đạo hữu lại, mà là Đường đảo chủ truyền âm, yêu cầu chúng ta dù thế nào cũng phải đưa đạo hữu đi gặp mặt một chuyến. Tần đạo hữu cứ yên tâm, Đường đảo chủ tự nhiên sẽ không có bất lợi gì với đạo hữu đâu, chỉ là muốn trò chuyện với đạo hữu vài câu mà thôi."

Nhìn ba vị đại tu sĩ trước mặt, Tần Phượng Minh dù muốn từ chối cũng không được.

Nơi này là Vạn Chúc đảo, hắn dù đang ở nơi nào cũng đều nằm trong sự giám sát của đối phương. Một vị đảo chủ cảnh giới Tụ Hợp trung kỳ nếu muốn gây bất lợi cho hắn, thì hắn sẽ không có đường trốn thoát.

"Đã là tiền bối Đảo chủ triệu kiến, vãn bối tự nhiên không dám không tuân. Xin đạo hữu dẫn đường là được."

Nói không kiêng dè tu sĩ Tụ Hợp trung kỳ thì đúng là tự lừa mình dối người. Cho dù cộng thêm Thạch Xương, gom sức hai người lại cũng khó mà đối kháng được với một vị Tụ Hợp trung kỳ. Nhưng đến lúc này, nếu muốn từ chối ba người trước mặt thì tuyệt đối không thể nào.

Tần Phượng Minh tuy luôn cẩn trọng, nhưng lại không phải kẻ nhát gan yếu đuối. Biết rõ đã không thể né tránh, hắn liền hạ quyết tâm, tâm thái đã hoàn toàn bình ổn trở lại.

Bốn người rời khỏi Thúy Trúc cốc, chuyển hướng, bay về phía sâu trong hòn đảo.

"Sư bá, Yến Châu đã đưa Tần đạo hữu tới nơi này."

Lơ lửng dừng lại trước đỉnh một ngọn núi cao lớn xanh mướt, nữ tu nọ lập tức hướng về phía ngọn núi cao lớn kia cúi mình hành lễ, cung kính lên tiếng.

"Tốt, ba vị sư điệt vất vả rồi, ở đây không còn việc của các ngươi nữa, Tần tiểu hữu mời vào động phủ của lão phu một chuyến."

Theo ba vị đại tu sĩ cúi mình lui đi, ngọn núi cao lớn trước mặt Tần Phượng Minh đột nhiên xuất hiện một đợt năng lượng dao động. Những gợn sóng nhanh chóng khuếch tán, một lối đi tối đen như mực xuất hiện ngay trước mặt hắn.

Không chút do dự, Tần Phượng Minh thân hình lóe lên, bay vào trong lối đi đó.

Lối đi không dài lắm, chỉ đi xuống khoảng năm sáu mươi trượng, một cánh cửa đá khổng lồ cao hơn ba trượng đã xuất hiện trước mặt.

"Tần tiểu hữu mời vào." Theo giọng nói vang lên, cánh cửa đá cao lớn không một tiếng động tự mở ra.

Nhìn động phủ rộng lớn, Tần Phượng Minh cũng không khỏi chấn động, toàn thân cảm thấy nhẹ nhàng đi vài phần.

Nơi này nói là động phủ, chi bằng nói là một sơn cốc thì đúng hơn. Trước mắt chim hót hoa thơm, suối chảy róc rách, tùng xanh bách biếc nhiều vô kể. Hai nhãn linh tuyền ở cách mấy chục trượng đang tuôn trào róc rách. Trên một tảng đá bằng phẳng, lúc này đang có một thanh niên da trắng trẻo, nhìn tuổi tác chỉ khoảng ba mươi đang ngồi xếp bằng.

Thanh niên này trông anh tuấn hơn Tần Phượng Minh rất nhiều.

Một tia sương mù ngũ sắc nhàn nhạt bao quanh thân người thanh niên, khiến hắn trông vô cùng thần thánh, không thể xâm phạm.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tần Phượng Minh trong lòng vô cùng kinh ngạc. Không bàn tới tu vi của người thanh niên kia cao thấp ra sao, chỉ riêng nơi tu luyện này thôi cũng đã khiến hắn phải bội phục không thôi.

Nhìn những viên đá phát sáng được khảm dày đặc trên đỉnh sơn động cao mấy chục trượng, Tần Phượng Minh tin chắc rằng nơi này chính là bên trong một sơn động khổng lồ. Chỉ là sơn động này lại khác với những sơn động khác, dường như là dùng đại thần thông cưỡng ép dời cả một sơn cốc nhỏ vào đây.

Nhìn động phủ trước mặt, Tần Phượng Minh không khỏi ngẩn người đứng tại cửa vào.

"Vãn bối Tần Phượng Minh, bái kiến Đường tiền bối." Phải mất mấy hơi thở, Tần Phượng Minh mới bừng tỉnh, vội vàng cúi mình về phía thanh niên đang ngồi đằng xa, cung kính lên tiếng.

"Không cần câu nệ, tiểu hữu mời tới gần đây nói chuyện."

Giọng của thanh niên kia tuy trong trẻo nhưng bên trong lại ẩn chứa một loại lực lượng khiến người ta khó lòng chống cự. Dù Tần Phượng Minh muốn từ chối cũng dường như không thể.

Đến lúc này, Tần Phượng Minh thầm hít sâu một hơi, thân hình lóe lên, bay về phía tảng đá khổng lồ rộng tới hai ba mươi trượng ở đằng xa.

"Vãn bối xin hành lễ với tiền bối. Không biết lần này tiền bối triệu vãn bối tới đây, là có việc gì muốn phân phó vãn bối làm?"

[Dịch từ bản vi] ChuongId:2091
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.