Lúc này, lão giả họ Trương và tu sĩ Âu Dương đều bị ba món vật phẩm trước mặt hấp dẫn, chút biến hóa nhỏ của Tần Phượng Minh không hề lọt vào mắt hai người bọn họ.
Lão giả họ Trương đưa tay cầm hai khối ngọc giản lên, thần thức quét vào, chốc lát sau liền đặt hai ngọc giản trở lại vào hộp ngọc ban đầu. Sau đó lão cầm mảnh vỡ đen sì kia lên, tỉ mỉ quan sát, một lúc sau trên mặt thoáng hiện vẻ khó hiểu. Cuối cùng, lão cũng xem qua vài cuốn bí tịch một lượt.
"Hai khối ngọc giản này, một cái là ngọc giản giới thiệu trận pháp, một cái là bộ tu tiên công pháp tên là: Tịnh Thanh Quyết. Công pháp này lão phu cũng từng nghe qua, là một loại công pháp thượng phẩm của Ẩn Dật Tông. Còn về mảnh vỡ kia, lão phu không nhìn ra nó có điểm gì kỳ lạ cả."
"Mấy cuốn điển tịch còn lại, một cuốn là giới thiệu về đan phương, hai cuốn về nuôi dưỡng linh thảo, hai cuốn là kỳ văn dị sự về tu tiên, còn một cuốn là về luyện khí. Các loại tài liệu luyện khí khác và bình đan dược kia, chỉ đành nhờ đạo hữu tự mình phân biệt."
Lão giả họ Trương không hề giấu diếm, đem nội dung ba món vật phẩm và mấy cuốn điển tịch nói rõ từng cái một, đợi Tần Phượng Minh lựa chọn: "Không biết Tần đạo hữu muốn chọn loại vật phẩm nào?"
Nhìn đống vật phẩm trân quý chất cao như núi trước mặt, Tần Phượng Minh thầm suy tính trong lòng. Nếu nói về đống vật phẩm này, thứ khiến hắn tâm động nhất chính là mảnh vỡ đen sì kia. Mảnh vỡ này, hắn vừa nhìn là nhận ra ngay, nó cực kỳ giống với hai mảnh vỡ trong nhẫn trữ vật của hắn, chắc chắn là xuất phát từ cùng một món pháp bảo.
Trước kia hắn từng nghe tàn hồn của Bắc Đẩu Thượng Nhân nói, mảnh vỡ này là mảnh vỡ linh bảo, nếu có thể thu thập đủ, liền có thể dùng bí pháp để tu bổ nó. Linh bảo, là vật của thượng giới, uy năng cực lớn, đã vượt ra ngoài phạm trù pháp bảo.
Lúc này đối mặt với mảnh vỡ thứ ba, trong lòng Tần Phượng Minh tự nhiên vui mừng khôn xiết. Nhưng nếu chọn mảnh vỡ đó trước, chắc chắn sẽ khiến tu sĩ họ Trương và người kia nghi ngờ. Hắn do dự một chút rồi đưa tay cầm lấy một hộp ngọc.
"Ha ha, Tần đạo hữu đúng là có con mắt tinh tường, nghĩ tới Quy Nguyên Trận do Huyễn Ảnh thượng nhân bố trí, uy lực quả thực mạnh mẽ, trong ngọc giản pháp trận này, chắc chắn có đề cập đến. Nếu có thể tu tập được một hai phần, chắc chắn sẽ thu hoạch không nhỏ." Lão giả họ Trương ánh mắt lóe lên dị quang, cười ha ha nói.
Vẻ khác lạ của lão giả họ Trương không thoát khỏi thần thức của Tần Phượng Minh, nhưng hắn không hề biểu hiện ra chút nào, chỉ thầm nâng cao thêm vài phần cảnh giác.
"Ha ha, đạo hữu quá khen, Tần mỗ cũng chỉ nghiên cứu một chút về trận pháp, nhìn thấy ngọc giản này nên muốn nghiên cứu kỹ càng một chút. Nếu đạo hữu có lòng, đợi sau khi Tần mỗ nghiên cứu xong, đem ngọc giản này cho đạo hữu mượn xem cũng không phải không thể." Tần Phượng Minh không hề lộ chút dị thường nào, thản nhiên trả lời lão giả họ Trương.
Lão giả họ Trương không nói gì thêm nữa, mà ánh mắt sáng rực chăm chú nhìn bảo vật trước mặt, trong lòng cân nhắc tới lui.
Hai vật phẩm khác trong hộp ngọc, một là Tịnh Thanh Quyết, mặc kệ phẩm giai thế nào, hắn cũng sẽ không tu tập, vì công pháp Vân Cấp Bí Quyết mà hắn đang tu luyện vốn đã là một loại công pháp thượng phẩm, hơn nữa còn có hiệu quả gia tăng đối với thuộc tính linh căn của hắn.
Mảnh vỡ màu đen còn lại, nhìn qua giống như là mảnh vỡ pháp bảo, nhưng vừa rồi khi truyền linh lực vào, nó không hề có chút biến hóa nào, khiến hắn vô cùng khó hiểu. Xem ra, mảnh vỡ này cũng không có ích lợi gì lớn. Những vật trân quý khác, không gì hơn ba món pháp bảo và viên đan dược kia.
Ba món pháp bảo này, một món là tì bà, một là ngọc tiêu, món còn lại là một chiếc trâm ngọc. Chỉ nhìn ba món pháp bảo này, liền biết hai món đầu thiên về công kích.
Cuối cùng là bình ngọc kia, bên trong chứa hai viên đan dược, dược dụng thế nào thì không được biết.
Nhìn bảo vật trước mặt, lão giả họ Trương trầm ngâm rất lâu, cuối cùng phất tay một cái, thu chiếc trâm ngọc vào tay rồi biến mất, sau đó cười ha ha nói:
"Ha ha, lão phu suy đi tính lại, vẫn là món pháp bảo này thích hợp dùng nhất. Đã vì Tần đạo hữu và lão phu đã chọn trước bảo vật rồi, tiếp theo, ba người chúng ta sẽ chia đều những thứ còn lại."
Tần Phượng Minh đứng một bên, thấy lão giả họ Trương cuối cùng cũng chọn đi một món pháp bảo, trong lòng lập tức nhẹ nhõm, nhưng khuôn mặt hắn không hề thay đổi chút nào. Đợi lão giả dứt lời, hắn thản nhiên lên tiếng:
"Trương đạo hữu nói rất đúng, ba người chúng ta trải qua gian khổ cuối cùng cũng có thu hoạch, bảo vật tiếp theo đương nhiên nên chia đều. Tuy nhiên, Tần mỗ đề nghị, hai viên đan dược trong bình ngọc kia, nên tách ra mà tính, không biết ý hai vị đạo hữu thế nào?"
Nghe thấy lời này của Tần Phượng Minh, lão giả Âu Dương lập tức lộ vẻ vui mừng trên mặt. Lần này hắn đồng ý đến đây thám bảo, chủ yếu là muốn chuyến đi này có thể đạt được một ít linh đan, để hy vọng có thể đột phá bình cảnh thành đan đã khốn nhiễu hắn hàng chục năm qua. Đề nghị này của Tần Phượng Minh, đúng ý hắn rồi.
"Ha ha, vẫn là Tần đạo hữu nghĩ chu đáo, nghĩ lại đan dược này chỉ có hai viên, chắc là vô cùng trân quý, tính là hai món bảo vật thì cũng chắc chắn không phải là quá đáng." Lão giả họ Trương ánh mắt lóe tinh quang, lập tức lên tiếng đồng ý.
"Đống tài liệu luyện khí kia số lượng đông đảo, chúng ta tạm thời không bàn tới, lúc này, chúng ta hãy phân chia hai hộp ngọc, hai món pháp bảo và hai viên đan dược này trước, còn những thứ khác để sau thế nào?"
Sau khi liếc nhìn một vòng, lão giả họ Trương tiếp tục lên tiếng nói.
Tần Phượng Minh và người kia đối với việc này không có bất kỳ dị nghị gì, đều gật đầu đồng ý. Đối với việc lão giả họ Trương phân chia như vậy, hắn đã sớm đoán trước trong lòng rồi.
"Lão phu và Tần đạo hữu đã lấy đi một món bảo vật trước rồi, tiếp theo, cứ để Âu Dương đạo hữu chọn bảo vật trước đi." Lão giả họ Trương tỏ ra vô cùng đại độ, công chính, trước hết để tu sĩ Âu Dương lựa chọn những thứ còn sót lại.
Lão giả Âu Dương không hề từ chối, nhìn về phía đám bảo vật bên dưới, thần niệm vừa động đã thu món pháp bảo tì bà kia vào. Hắn là người đã sống hơn một trăm năm mươi, sáu mươi tuổi, trong lòng sớm đã có tính toán. Tu sĩ họ Tần tuy thủ đoạn kỳ lạ rất nhiều, nhưng hắn lại không xem trọng đan dược, trước kia yêu đan của Lăng Lý Thú cấp năm đều để hắn chắp tay nhường lại. Viên đan dược này, nếu hắn đạt được, bản thân mình bỏ linh thạch ra đền bù, chắc cũng không phải chuyện gì khó khăn.
Quá trình phía sau, quả nhiên không thoát khỏi dự liệu của lão giả Âu Dương. Sau khi lão giả họ Trương thu đi một viên đan dược, Tần Phượng Minh suy nghĩ rất lâu mới thu hộp ngọc đựng công pháp bí tịch kia lại.
Lúc này, còn sót lại một viên đan dược, một món pháp bảo và mảnh vỡ màu đen chưa được phân chia.
Tần Phượng Minh và lão giả Âu Dương đều đã chọn trước một lần rồi, lần này, lão giả họ Trương không còn khiêm nhường nữa mà giành lấy pháp bảo kia trước. Sau đó lão giả họ Trương đề nghị để Tần Phượng Minh, người tốn sức nhiều nhất trong chuyến tìm bảo lần này, được chọn trước lão giả Âu Dương.
Tần Phượng Minh lần này không chút do dự, phất tay một cái, viên đan dược kia liền biến mất.
Nhìn mảnh vỡ đen sì duy nhất còn sót lại trên mặt đất, lão giả Âu Dương không hề cầm lấy nó, mà quay sang Tần Phượng Minh, mặt lộ vẻ tươi cười chắp tay nói: "Tần đạo hữu, lão hủ có một bất chiỉnh chi thỉnh, không biết đạo hữu có thể đáp ứng hay không?"
Tần Phượng Minh sắc mặt sửng sốt, vẻ mặt vô cùng bối rối, dường như không biết lão giả trước mặt vì sao lại hỏi như vậy: "Không biết đạo hữu có lời gì muốn nói, nếu Tần mỗ có thể làm được, nhất định sẽ không từ chối."