Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 37816 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 442
Biến Cố Bất Ngờ Nổi Lên

❊ ❊ ❊

Dường như Nam Vũ thi triển bí thuật này khiến hắn cũng khó lòng chịu đựng, dưới sự gắng sức khống chế của hắn, thân hình mới hơi vững vàng lại.

Bàn tay khổng lồ kia rời khỏi trước người Nam Vũ thì đột nhiên biến mất không thấy đâu, gần như cùng lúc đó, phía trên không trung của hai con ô xà chấn động một trận, lóe lên một cái, một bàn tay vàng kim cực kỳ to lớn đột ngột hiện ra. Từ trên xuống dưới, chụp xuống hai con hắc xà.

Linh lực ba động mà bàn tay khổng lồ này thể hiện ra tuyệt đối không phải thứ mà tu sĩ Trúc Cơ hiện nay có thể phát ra, uy áp khổng lồ của nó lan tỏa ra bốn phía, nhất thời trong vòng vài trượng xung quanh, một luồng khí tức khiến người ta phải quỳ lạy tràn ngập bên trong.

Nếu có tu sĩ Trúc Cơ lúc này đang nằm trong phạm vi tấn công của bàn tay khổng lồ kia, chắc chắn sẽ khó lòng khởi lên nổi dù chỉ một chút tâm ý phản kháng.

Tần Phượng Minh vẫn luôn chú ý cuộc chiến, thấy bí thuật Nam Vũ thi triển kinh người như thế, trong lòng cũng chấn động, bí thuật này của Nam Vũ uy lực vô cùng, nếu hắn rơi vào tình cảnh đó, liệu có thể thuận lợi né tránh hay không, trong lòng hắn cũng không chắc chắn.

Người kinh ngạc cùng lúc đó không chỉ có một mình Tần Phượng Minh, lúc này, Phương Kỳ Anh đang đứng cách đó không xa trong lòng cũng run lên, đòn tấn công mà tu sĩ trước mặt tế ra này cũng là điều hắn chưa từng nghĩ tới.

Đối mặt với đòn tấn công loại này, hắn có cảm giác như đang đối mặt với gia tổ. Đối với đòn tấn công này, tuy hắn có rất nhiều thủ đoạn, nhưng cách hóa giải duy nhất hắn nghĩ tới chính là sử dụng lá bùa đặc biệt mà gia tổ ban tặng. Những thủ đoạn khác đối mặt với đòn tấn công này đều tỏ ra có chút tái nhợt vô lực.

Đúng lúc này, hai con ô xà đang giao chiến đang nằm trong phạm vi tấn công của bàn tay vàng kim, chỉ thấy bàn tay kia vừa xuất hiện, hai con ô xà liền lập tức lơ lửng bất động, run rẩy không ngừng trên không trung. Dường như đã mất đi tâm ý phản kháng.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, bàn tay vàng kim đột ngột quét qua thân thể hai con hắc xà, trên không trung nhất thời rải xuống một trận mưa máu đỏ tươi.

Hai con ô xà cấp bốn, cho dù là linh khí đỉnh cấp chém lên thân thể chúng cũng không thể làm gì được, thế mà lại không thể chống đỡ bàn tay vàng kim kia mảy may, liền tan xương nát thịt.

Đối với đòn tấn công uy lực to lớn này của tu sĩ Nam Vũ, lão giả họ Chu dường như cũng chưa từng thấy qua, lão chỉ nghe nói trong công pháp Nam Vũ tu luyện có một bí thuật uy năng cực lớn, cụ thể thế nào thì vẫn chưa từng được thấy.

Lần này nhìn thấy, khiến lão cũng vô cùng kinh ngạc. Tuy nhiên, lão biết bí thuật này của Nam Vũ phải đánh đổi bằng một nửa linh lực của bản thân. Sau cuộc chiến dài như vậy, lúc này Nam Vũ trong cơ thể linh lực đã không còn tới ba thành.

Cho dù hắn có phục dụng đan dược cũng khó lòng bổ sung được bao nhiêu. Lúc đầu lão để Nam Vũ đi vào điện đường thu lấy bảo vật trước, đã sớm có tâm tính kế Nam Vũ. Giờ thấy cảnh này, trong lòng kinh ngạc nhưng cũng vô cùng vui mừng.

Nam Vũ lúc này đã không còn khiến lão phải kiêng dè nữa. Thấy tu sĩ đối diện đang chấn động vì đòn tấn công vừa rồi của Nam Vũ, còn người thi triển thì đang gắng sức ổn định trạng thái bản thân.

Lão giả họ Chu thân hình khẽ động, mang theo bốn kiện linh khí, thân pháp cực kỳ nhanh chóng lao về phía điện đường.

Thân pháp lúc này của lão thế mà lại không hề thua kém thân pháp Bích Vân Mê Tung của Tần Phượng Minh, trong phạm vi nhỏ đặc biệt tỏ ra nhanh nhẹn vô cùng, chỉ một cái lắc mình đã lướt qua Nam Vũ.

Nhìn thấy cảnh này, Nam Vũ trong lòng đã hoàn toàn hiểu rõ, lão giả họ Chu đây là muốn đi thu lấy bảo vật trong điện, không ngờ, bản thân vốn luôn cẩn thận lại vẫn rơi vào tay lão giả họ Chu có biệt danh Thần Toán Tử này.

“Lão già họ Chu, ngươi muốn làm gì?”

Miệng nói, ba kiện linh khí đã nhanh chóng chém về phía lão giả họ Chu ở phía sau.

Mặc dù chấn động vì linh xà của mình không có lấy chút sức chống cự nào đã bị giết chết, nhưng Phương Kỳ Anh cũng là người phi phàm, trong chớp mắt đã hồi phục lại từ cơn kinh ngạc. Nhưng thấy lão giả họ Chu đang giao chiến với mình lại bỏ mặc mình mà chạy về phía đại điện, trong lòng hắn cũng đã hiểu rõ nguyên do.

Thế là thân hình hắn động một cái, mang theo bốn kiện linh khí, cũng bắn nhanh về phía đại điện. Đồng thời hai kiện linh khí càng nhanh chóng chém về phía lão giả họ Chu đang ở phía trước nhất.

Xuất hiện cảnh tượng quỷ dị như vậy, Tần Phượng Minh đứng ở đằng xa không khỏi lộ ra một tia vẻ châm chọc, người tu tiên quả nhiên là lấy mình làm tôn, chẳng có chút tín nghĩa nào để nói tới. Trước lợi ích khổng lồ, lúc nãy còn cùng nhau đối địch, lúc này đã là binh nhung tương kiến.

Đối mặt với đòn tấn công liên thủ của hai người phía sau, lão giả họ Chu thân hình không hề dừng lại chút nào, mà là giơ tay một cái, một tấm khiên đen sì đột nhiên xuất hiện, rời tay hóa thành kích thước hai trượng, bảo vệ toàn thân lão.

Theo vài tiếng "bành, bành" to lớn, tấm khiên khổng lồ lập tức vỡ nát, rơi trên mặt đất đá. Nhưng lúc này lão giả họ Chu đã mang theo linh khí cấp bốn, thân hình lão động một cái liền tiến vào trong đại điện, đối với tấm khiên kia, lão thế mà chẳng còn chút luyến tiếc nào.

Chân vừa chạm đất, tiếp đó thân hình lại động, lập tức bay về phía pho tượng kia. Toàn bộ quá trình hành vân lưu thủy, tựa như đã thi triển qua mấy lần rồi vậy.

Nhưng đúng lúc thân hình lão còn đang ở trên không trung, đột nhiên trước mặt lão lóe lên, chỉ thấy một con giáp trùng màu trắng, nhanh chân hơn lão một bước, đã ôm lấy một cái hộp ngọc trong suốt trên bàn tay pho tượng, tiếp đó đôi cánh rung lên, tốc độ cực nhanh bay về phía một bức tường của đại điện.

Tốc độ con giáp trùng này thật sự nhanh như chớp, ngay lúc lão giả họ Chu nhìn thấy con giáp trùng màu trắng, còn chưa kịp có động tác gì, giáp trùng đã bay ra từ một ô cửa sổ của đại điện.

“Không xong, có một linh trùng đã lấy mất hộp ngọc kia rồi.”

Theo tiếng kêu của lão giả họ Chu, ba kiện linh khí phía sau lưng lão thế mà nhanh chóng chém về phía nơi con giáp trùng biến mất, nhất thời, một cái lỗ hổng to lớn xuất hiện trên bức tường, thân hình lão giả lướt đi, thế mà cũng bay ra từ lỗ hổng đó, nhanh chóng đuổi theo phía trước.

Theo tiếng kêu của lão giả họ Chu, hai người bên ngoài điện lúc này cũng đã phát hiện biến cố trong điện, trong cơn kinh hãi, Nam Vũ càng lắc mình một cái, từ một phía ngoài điện, nhanh chóng đuổi theo hướng con giáp trùng màu trắng bay đi.

Trong chớp mắt, điện Cảnh Hoành vừa rồi còn ồn ào, chỉ còn lại một mình Phương Kỳ Anh.

Lúc con giáp trùng màu trắng bay đi, Phương Kỳ Anh đã phát hiện cái hộp ngọc trong suốt kia đã biến mất không thấy đâu. Đối với con giáp trùng màu trắng đó, hắn cũng vẻ mặt ngơ ngác, không biết nó tiến vào đại điện từ khi nào.

Đối với việc hai người kia đi đuổi theo con giáp trùng màu trắng, Phương Kỳ Anh không hề động tâm chút nào, hắn trái lại tâm niệm vừa động, thu vài kiện linh khí về tay, lật bàn tay một cái, liền biến mất không thấy. Sau đó thân hình động một cái, rơi vào trong đại điện.

Tiếp đó thân hình không hề dừng lại, bay về phía pho tượng khổng lồ kia. Hắn vừa mới bay đến gần đó, tay phải đã vung ra, một thanh bảo kiếm màu xanh dài nửa trượng rời tay bay ra, chém về phía bàn chân trái đang nhấc lên của pho tượng.

Sau một tiếng ‘bành’, một cái hộp gỗ màu đỏ rực xuất hiện trong vết nứt do bảo kiếm chém xuống.

Sắc mặt Phương Kỳ Anh hơi vui mừng, tay vung lên một cái, chộp cái hộp gỗ này vào tay, rồi tay vung lên một cái cùng với bảo kiếm biến mất không thấy. Thân hình động một cái, cả người liền biến mất ngoài đại điện.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:325
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.