Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 38415 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 801
Ngư Bạng Tương Tranh

❊ ❊ ❊

Tần Phượng Minh trốn bên trong pháp bảo Bích Tằm Ti nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng cũng vô cùng kinh hãi.

Cậu không hề ngờ tới, cách mình hai dặm lại có hai tu sĩ tu vi đỉnh phong Thành Đan kỳ đang ẩn nấp. Nếu như mình không phát hiện mà đột ngột đi ngang qua vị trí của hai người kia, rất có khả năng sẽ bị hai kẻ đó phát giác rồi đánh lén.

Nghĩ đến đây, lòng Tần Phượng Minh không khỏi run sợ. Mặc dù nếu bị hai kẻ này đánh lén, cậu dựa vào pháp bảo Bích Tằm Ti để chống đỡ thì sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng sau khi lộ diện, một trận ác chiến là điều khó tránh khỏi.

Lúc này, trong lòng Tần Phượng Minh lại cảm thấy vô cùng cảm kích Hồng Ma thượng nhân. Việc Hồng Ma thượng nhân bị tấn công lần này, không nghi ngờ gì đã giúp Tần Phượng Minh hóa giải được một lần nguy cơ.

Khi nghe ba người đối đáp, Tần Phượng Minh mới biết được, ba người này vốn dĩ đã quen biết nhau từ trước.

Thấy vậy, Tần Phượng Minh cũng không dám nán lại đây lâu, thân hình khẽ động, chậm rãi lui về phía xa ba người kia. Đã có người đứng ra đối phó với Hồng Ma thượng nhân, cậu tất nhiên sẽ không ra tay nữa.

Đồng thời, chuyện "thành môn thất hỏa, ương cập trì ngư" (thành cháy làm liên lụy đến cá trong hồ) là điều Tần Phượng Minh không hề muốn làm.

"Hừ, hai lão già khốn kiếp này đúng là âm hồn bất tán, vậy mà trốn ở đây, lại còn đánh lén bổn thượng nhân. Các ngươi thực sự nghĩ bổn thượng nhân dễ bắt nạt sao?"

Sau khi nhìn rõ diện mạo kẻ đánh lén, Hồng Ma thượng nhân lộ vẻ tức giận, hừ lạnh một tiếng, giọng điệu âm lãnh cực độ quát lên.

"Ha ha, không phải huynh đệ ta muốn đánh lén ngươi, mà là thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại đâm đầu vào. Huynh đệ ta vốn nghỉ ngơi ở đây, ngươi lại cứ nhất quyết thò đầu tới, cái này thì không thể trách người khác được."

Nghe lời Hồng Ma thượng nhân, một trong hai lão già cười ha hả, giọng điệu ôn hòa, không hề có chút tức giận nào đáp lại.

"Lần trước đạo hữu đi vội vã, huynh đệ ta vẫn chưa được thỉnh giáo thần thông của đạo hữu thì đạo hữu đã biến mất không dấu vết, hy vọng lần này đạo hữu không tiếc chỉ giáo cho mới phải."

Một lão già khác cũng lên tiếng, giọng điệu vô cùng khách khí.

Tần Phượng Minh ở xa nghe thấy ba người đối đáp như vậy, trong lòng không khỏi thầm mỉm cười. Hóa ra Hồng Ma thượng nhân hung hăng ngang ngược kia, trước đó đã từng tranh đấu với hai lão già này một trận.

Nghe ý tứ của hai lão già, Hồng Ma thượng nhân hình như không địch lại nên đã bỏ chạy thục mạng.

Nghe đến đây, Tần Phượng Minh không khỏi vô cùng khâm phục hai lão già có ngoại hình giống hệt nhau kia.

Đối với Hồng Ma thượng nhân, Tần Phượng Minh tất nhiên biết rõ sự lợi hại của lão. Những bí thuật uy năng cực lớn của Hồng Ma thượng nhân, đến giờ nghĩ lại cậu vẫn còn thấy sợ hãi.

Hai lão già này có thể chống đỡ được, đủ để chứng minh thủ đoạn của hai người họ cũng lợi hại vô cùng.

"Hừ, ỷ vào sức của hai người để tranh đấu với lão phu, thì tính là thủ đoạn gì chứ? Nếu là một chọi một với bổn thượng nhân, các ngươi sớm đã bỏ mạng tại đây rồi."

"Ha ha ha, đạo hữu nói sai rồi, huynh đệ ta vốn cùng sinh cùng dưỡng, cùng nhau tu luyện, những gì tu tập cũng chủ yếu là hợp kích chi thuật. Dù là đối chiến với đạo hữu hay với vài tu sĩ khác, hai người chúng ta đều cùng tiến cùng lùi, tuyệt đối không có lý nào lại tách rời."

Hồng Ma thượng nhân nghe đối phương nói vậy, lòng biết dùng khích tướng pháp cũng khó lòng đạt được hiệu quả, nhưng khi đối mặt với hai tu sĩ cùng cấp bậc có công thủ hỗ trợ lẫn nhau thế này, trong lòng lão cũng hết sức do dự.

Lão cũng biết rõ, đối mặt với hai kẻ này, muốn giành chiến thắng là không có chút nắm chắc nào, có thể chạy thoát khỏi tay hai kẻ này đã là kết quả có lợi nhất rồi.

Nghĩ đến đây, Hồng Ma thượng nhân nghiến răng, một kế hiện lên trong đầu. Sắc mặt lão u ám, hận giọng nói:

"Đã như vậy, nếu không cho hai lão già các ngươi nếm chút mùi đau khổ, xem ra là không xong rồi. Chúng ta cứ mỗi người thi triển thủ đoạn, xem rốt cuộc ai mới là người lợi hại hơn."

"Ha ha, vậy thì tốt, lời của đạo hữu cũng chính là ý của huynh đệ chúng ta."

Hai lão già vừa dứt lời, thần niệm khẽ động, hai món pháp bảo vừa đánh lén Hồng Ma thượng nhân lập tức lóe sáng, mang theo làn sóng năng lượng khổng lồ, chém về phía Hồng Ma thượng nhân cách đó mười trượng.

Hồng Ma thượng nhân nhìn thấy vậy, tất nhiên sẽ không để cho hai món pháp bảo uy năng bất phàm kia đến gần người. Vung tay lên, một cái đầu lâu to lớn màu đỏ tươi liền xuất hiện trên đỉnh đầu lão. Con rối này to bằng cả một căn phòng, thất khiếu đầy đủ, trông vô cùng quỷ dị.

Cái đầu lâu con rối này vừa hiện thân, một làn sương đỏ đậm từ thất khiếu trên chiếc đầu lâu khổng lồ kia phun trào ra, chớp mắt đã lan tỏa ra xung quanh.

Chỉ trong chớp mắt, sương đỏ đậm đặc đã bao phủ phạm vi sáu bảy mươi trượng.

Dưới sự bao bọc của sương đỏ, hai món pháp bảo mà hai lão già tế ra đều bị nó cuốn vào trong.

Pháp bảo đầu lâu con rối mà Hồng Ma thượng nhân tế ra này trông uy lực vô cùng mạnh mẽ. Ngay lập tức, từng tiếng gào khóc thê lương cực độ vang lên kèm theo những âm thanh va chạm cực lớn, đinh tai nhức óc vô cùng.

Nhìn trận tranh đấu từ xa, Tần Phượng Minh cũng kinh chấn trong lòng. Lúc trước khi tranh đấu với Hồng Ma thượng nhân, đối phương không hề tế ra món pháp bảo có uy năng kinh người thế này. Xem ra, món pháp bảo có uy năng mạnh mẽ nhường này, là vật lão mới có được trong những năm gần đây.

Nếu không, với món pháp bảo này, chỉ cần lão tế ra ngay từ đầu, cậu chắc chắn đã sớm rơi vào tay lão rồi.

Hai lão già kia, đối mặt với món pháp bảo uy năng bất phàm này của Hồng Ma, lại không hề có vẻ hoảng loạn, vẫn chỉ điều khiển pháp bảo của mình, tranh đấu với đầu lâu con rối của đối phương trong làn sương đỏ đậm đặc.

Trong chốc lát, ba người dường như đều rất ăn ý, không ai tế ra thêm bảo vật gì để tham gia tấn công.

Thời gian chậm rãi trôi qua, ngay khi Tần Phượng Minh đang cảm thấy nghi hoặc, thì đột nhiên phát hiện, hai lão già đằng xa kia bỗng lộ vẻ nghi hoặc, dường như đã phát hiện ra điều gì khó hiểu.

Một trong hai người còn vẩy tay, một tia sáng vàng lóe lên, một món pháp bảo trông giống như một bức tường đất cao lớn xuất hiện trước mặt hai lão.

"Đại ca, không hay rồi, lại để lão già mặt ác kia chạy thoát rồi."

Ngay khi hai người vừa phòng ngự xong, làn sương đỏ vừa nãy còn vô cùng đậm đặc kia lại bắt đầu chậm rãi tan biến. Chỉ vài ba nhịp thở, sương mù đã biến mất trước mặt hai người.

"Ai, để kẻ mặt ác đó chạy thoát thì cứ cho là vậy đi, hai người chúng ta muốn giết kẻ đó cũng chẳng phải chuyện dễ dàng, không chừng còn phải tổn thất không ít pháp lực. Ở nơi này, hành động đó cũng chẳng phải là khôn ngoan."

Thấy tại chỗ quả nhiên không còn bóng dáng Hồng Ma thượng nhân, lão già còn lại ánh mắt lóe lên, thở dài một tiếng, thản nhiên nói. Dường như đối với Hồng Ma thượng nhân, lão cũng có phần kiêng dè.

Tần Phượng Minh đang trốn đằng xa thấy ba vị tu sĩ đỉnh phong Thành Đan kỳ kết thúc như vậy, trong lòng cũng vô cùng thất vọng. Cậu cứ tưởng rằng dựa vào sức của hai tu sĩ cùng cấp bậc, chắc chắn có thể giết chết kẻ thù Hồng Ma thượng nhân của mình, không ngờ lại để Hồng Ma thượng nhân chạy thoát dễ dàng như vậy.

"Xem ra, muốn giết chết Hồng Ma thượng nhân để toại nguyện, chỉ có thể tìm cơ hội khác sau này thôi."

Trước mặt hai tu sĩ đỉnh phong Thành Đan kỳ, lúc này Tần Phượng Minh dù có phát hiện ra tung tích của Hồng Ma thượng nhân cũng không dám cưỡng ép điều khiển pháp bảo Bích Tằm Ti để đuổi theo.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:518
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.