Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 38732 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1009
Tổng Quan Man Châu

❊ ❊ ❊

Ai, mấy ngày nay Hư Chân viết lách thật sự không ổn, cho nên chỉ có thể đảm bảo hai chương, tuy nhiên, kể từ hôm nay trở đi, những ngày còn lại trong tháng này, Hư Chân xin đảm bảo sẽ đăng ba chương. Đến lúc đó mong các vị đạo hữu đón đọc.

Đối với loại tu sĩ cấp thấp lấy việc giới thiệu phong tình địa phương làm kế sinh nhai này, Tần Phượng Minh đã từng gặp qua ở rất nhiều nơi, tuy rằng nghề này thu nhập không nhiều, nhưng lại quý ở chỗ an toàn, không cần phải tiến vào những nơi nguy hiểm kia.

Vì vậy, Tần Phượng Minh nhìn thấy nam tu trẻ tuổi từ trong mấy người dưới lầu các đi ra, trong lòng cũng không hề có chút nghi ngờ nào, khẽ gật đầu, thản nhiên nói:

"Ừm, không tệ, Tần mỗ là lần đầu tiên đến Bạch Thạch Thành này, vậy làm phiền tiểu hữu giới thiệu đôi chút."

"Hồi bẩm Tần tiền bối, tòa Bạch Thạch Thành này, chính là một trong mười lăm tòa thành bên trong Man Châu chúng ta, hơn nữa tòa thành này là Châu thành của Man Châu, cũng là tòa thành có quy mô lớn nhất..."

Lắng nghe sự kể lại của nam tu trẻ tuổi trước mặt, Tần Phượng Minh và Ly Ngưng đều không hề lên tiếng chen ngang.

Sau khi nghe nam tu trẻ tuổi này giới thiệu, Tần Phượng Minh và Ly Ngưng mới hoàn toàn hiểu rõ. Hóa ra, Man Châu này hoàn toàn khác biệt so với các châu quận khác.

Man Châu, tuy rằng phương viên rộng đến một hai ngàn vạn dặm, nhưng trên vùng đất rộng lớn bao la này, có tới bảy tám mươi phần trăm diện tích bị núi non rừng rậm, núi cao vực thẳm bao phủ, ngay cả hai ba mươi phần trăm còn lại, cũng phần lớn là đồng cỏ đầm lầy.

Địa vực như thế, đã không còn thích hợp cho phàm nhân sinh sống. Bởi vậy, tại vùng đất Man Châu này, bốn phía chỉ xây dựng mười lăm tòa thành quách, hơn nữa những người cư trú bên trong các thành trì này, chủ yếu là tu sĩ.

Mười lăm tòa thành trì này, vì khoảng cách giữa chúng quá xa, nên cũng đối lập lẫn nhau.

Bởi vì Man Châu ít có nơi để sinh sôi nảy nở, cho nên, phàm nhân từ bên ngoài muốn đến được nơi này, thì chặng đường xa xôi chính là một bức bình phong tự nhiên. Tất nhiên, không phải nói nơi này không có phàm nhân, chỉ là số lượng phàm nhân cực kỳ ít ỏi mà thôi.

Ngay cả số ít phàm nhân bên trong mười lăm tòa thành trì ở Man Châu, thông thường cũng là thành viên gia tộc của tu sĩ nơi đây.

Trải qua kinh niên vạn năm, hậu duệ do tu sĩ để lại mặc dù đa số có thể tu luyện, nhưng cũng có số ít là người có đầy đủ Ngũ linh căn, cho nên, lâu dần, những phàm nhân này cũng bắt đầu đâm chồi nảy lộc.

Nơi hoang dã như vậy mà có thể xây dựng được mười lăm tòa thành trì, thì không thể không kể đến vô số yêu thú cùng linh thảo, khoáng thạch trân quý bên trong châu quận này.

Man Châu tuy không thích hợp cho phàm nhân cư trú, nhưng lại là thiên đường của yêu thú. Bởi vì bên trong Man Châu, số lượng và phẩm cấp linh mạch khó lòng so sánh với các châu quận khác. Vì bên trong Man Châu này, tất cả núi non đều tràn ngập yêu khí, cực kỳ thích hợp cho các loại yêu thú sinh sống và sinh sôi.

Có thể nói, chỉ cần yêu thú sống trong khu vực này, thì có thể trực tiếp hấp thụ yêu khí bên ngoài, không cần phải luyện hóa chuyển đổi, liền có thể hóa thành một phần yêu lực của bản thân. Điều kiện thuận lợi như vậy, khiến cho Man Châu này trở thành thiên đường của yêu thú.

Nghe nói trong những cánh rừng núi cao thâm sâu kia, chỉ riêng số lượng yêu thú các loại, các cấp bậc đã đạt tới con số thiên văn. Ở sâu trong lòng núi, ngay cả yêu thú đã hóa hình cũng không phải chuyện hiếm gặp. Tính theo con số hàng ngàn hàng trăm cũng không hề quá lời.

Theo điển tịch truyền lại, ngay cả yêu thú Tụ Hợp kỳ cũng tồn tại ở bên trong Man Châu này. Nhưng cụ thể có thật hay không, ngoại trừ mấy vị lão quái Tụ Hợp kỳ trong Nguyên Phong đế quốc hiện nay ra, thì đã không còn ai biết được nữa.

Mặc dù yêu thú ở châu này nhiều như vậy, nhưng ngàn vạn năm qua, hai tộc nhân yêu chưa từng bùng nổ cuộc đại chiến quá thảm khốc. Tương truyền nguyên nhân trong đó, chính là sau trận đại chiến Tam Giới, những đại năng yêu tộc lưu lại nhân giới nơi đây đã từng có ước định với nhân tộc.

Vào thời điểm đó, đại năng tu sĩ hai tộc nhân yêu đã ký kết hiệp nghị vĩnh viễn, Man Châu này được quy về yêu tộc thống lĩnh, tuy rằng tu sĩ nhân tộc có thể tiến vào trong đó, và có thể tranh đấu lẫn nhau, nhưng tuyệt đối không được thực hiện chuyện cử tộc tấn công yêu tộc. Nếu vi phạm, thì đại năng yêu tộc ở thượng giới sẽ cưỡng ép phá giới, đến đây diệt chủng nhân tộc.

Mặc dù đây là lời đồn đại suốt vô số vạn năm qua, nhưng các vị đại năng tu sĩ ở nhân giới nơi này, đều tuân thủ nghiêm ngặt, không hề có chút vi phạm nào.

Yêu tộc Man Châu có thể cho phép nhân tộc xây dựng mười tòa thành trì ở đây, cũng là kết quả của nguyên nhân này.

Mặc dù châu quận rộng lớn này chỉ có vỏn vẹn mười lăm tòa thành trì, nhưng mỗi tòa thành đều vô cùng phồn vinh, bởi vì có thể nói, nơi đây là một trong số ít những nơi tập trung và phân phối yêu đan, linh thảo cùng các loại tài liệu luyện khí trân quý trong Nguyên Phong đế quốc.

Tần Phượng Minh vừa rồi chỉ mới dạo quanh Bạch Thạch Thành một lát, đã nhìn thấy hàng chục cửa tiệm của các thương minh và đại tông phái khác nhau. Điều này chứng tỏ sự phồn vinh của nơi đây.

Mặc dù nam tu trẻ tuổi trước mặt kể lại vô cùng chi tiết, nhưng Tần Phượng Minh cũng biết, với tu vi cảnh giới của người này, thì tình hình cụ thể bên trong vùng bụng địa Man Châu như thế nào, nam tu trẻ tuổi này hoàn toàn không biết chút nào.

"Tần tiền bối, nếu tiền bối muốn tiến vào vùng Man Hoang, thì tốt nhất nên kết bạn cùng vài vị tiền bối khác, bởi vì chỉ cần rời khỏi phạm vi bảo vệ của Bạch Thạch Thành, đó sẽ là thế giới của yêu thú. Chỉ cần đi sâu vào vài ngàn đến hơn vạn dặm, liền có thể đụng độ yêu thú cấp năm trở lên. Ngay cả với tu vi của tiền bối, cũng là cực kỳ nguy hiểm."

"Nếu tiền bối muốn tìm tu sĩ đồng cấp để kết bạn, vãn bối có thể giới thiệu đôi chút cho tiền bối."

Nam tu trẻ tuổi kia giới thiệu xong Man Châu, cuối cùng dặn dò Tần Phượng Minh như vậy.

Nhìn nam tu trẻ tuổi trước mặt, Tần Phượng Minh lại thấy được một tia thần tình khác lạ từ trong gương mặt đang mỉm cười của hắn. Trong lòng chấn động, Tần Phượng Minh liền mở miệng nói:

"Đa tạ tiểu đạo hữu nhắc nhở, Tần mỗ vốn đã quen độc hành, không cần kết bạn với người khác. Đây là năm khối linh thạch, xin tiểu hữu hãy cất kỹ."

Vung tay lên, Tần Phượng Minh liền đưa năm khối linh thạch vào tay nam tu trẻ tuổi trước mặt, sau đó cùng Ly Ngưng đi về phía một cửa tiệm cực kỳ to lớn gần đó.

Năm khối linh thạch, đối với tu sĩ Tụ Khí kỳ mà nói, đã có thể coi là một khoản thu nhập không nhỏ rồi. Tần Phượng Minh tin chắc rằng, ngay cả tu sĩ khác cũng rất ít khi vừa ra tay đã cho tên thanh niên đó năm khối linh thạch.

Nhìn bóng lưng rời đi của Tần Phượng Minh và Ly Ngưng, nam tu trẻ tuổi vừa rồi còn mang gương mặt tươi cười, sắc mặt liền trở nên âm trầm. Hắn vuốt ve một viên ngọc tròn màu xanh biếc trong tay, đứng ngẩn ra một lát, bàn tay nâng lên, một tấm truyền âm phù liền xuất hiện trong tay.

"Ngũ sư thúc, có một tu sĩ Thành Đan sơ kỳ, dẫn theo một nữ tu Trúc Cơ đỉnh phong, vừa mới truyền tống từ trong trận pháp truyền tống tới, nói là muốn tiến vào vùng Man Hoang, lúc này đang đi đến Vạn Bảo Lâu..."

Thì thầm vài câu, tay vung lên, đạo truyền âm phù đó liền bắn nhanh về phía xa.

Đứng bên trong Vạn Bảo Lâu, Tần Phượng Minh phát hiện ra, cửa tiệm khí thế vô cùng này, cách bài trí bên trong cũng không có gì khác biệt so với các cửa tiệm ở phường thị những nơi khác, điểm khác biệt là, hàng hóa bán ra trong cửa tiệm này chủ yếu là linh khí và pháp bảo. Các loại thượng phẩm như pháp khí thì một món cũng không có.

Đối với điều này, Tần Phượng Minh không hề ngạc nhiên, tại Man Châu này, người có thể tiến vào vùng Man Hoang, tu vi thấp nhất cũng phải là tu sĩ Trúc Cơ, tu sĩ Tụ Khí kỳ chỉ có thể hoạt động trong vòng mấy trăm dặm quanh Bạch Thạch Thành. Những lợi ích mà tu sĩ cấp thấp thu được, đương nhiên không thể so với tu sĩ từ Trúc Cơ trở lên. Cho nên, các đại thương phô đều lấy khách hàng từ Trúc Cơ trở lên làm chủ.

"Vị tiền bối này, không biết Vạn Bảo Lâu của chúng ta có gì có thể giúp được tiền bối không?"

Vừa mới đứng ở cửa điện Vạn Bảo Lâu, liền lập tức có một tu sĩ Tụ Khí kỳ lanh lợi chạy tới, vừa nhìn thấy tu vi của Tần Phượng Minh, liền lập tức cung kính nói.

"Không biết chỗ các ngươi có ngọc giản bản đồ khu vực Man Châu hay không?"

"Ngọc giản bản đồ của Man Châu? Tất nhiên là có, mời hai vị tiền bối đợi một chút, vãn bối đi lấy ngay đây."

Tu sĩ Tụ Khí kỳ đó vô cùng nhanh nhẹn, nghe lời Tần Phượng Minh nói, không hề có chút do dự nào, liền lập tức đi về phía sau một quầy hàng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:985
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.