Binh Giả Vi Vương

Lượt đọc: 1331 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 771
Binh Nhân Đến Nơi

❊ ❊ ❊

Công nghệ gen nhân tạo, những tàn dư sót lại của việc phối hợp những cá thể ưu tú nhất để tạo ra nguồn gen ưu tú. Tất cả nguồn gen đều là những nhân tài ưu tú trong các lĩnh vực, thông qua quá trình phối đối và phân tổ để đản sinh ra gen mới.

Có thể nói rằng, mỗi một cá thể gen đều có thân sinh mẫu thân. Còn những cá thể gen nữ giới trưởng thành không có giá trị quá cao, dưới sự tiến bộ của khoa học, sẽ trở thành mẫu thể cho những cá thể gen khác.

Đều được sinh ra từ trong bụng mẹ, đều là phân vân bình thường mà ra đời.

Vào thời đại đó, vẫn chưa có khí mãnh chuyên môn bồi dưỡng phôi thai, hoàn toàn dựa vào sự phối đối kết hợp giữa các gen với nhau, sau đó do gen nữ giới hoàn thành việc sinh sản.

Sau khi sinh sản, gen bị lấy đi, và gen nữ giới đóng vai trò sinh mẫu cũng sẽ bị tống đi.

Hầu như tất cả mọi người sau khi rời đi đều chọn cách quên sạch mọi chuyện đã xảy ra ở nơi này, cho dù đó là đứa trẻ do chính mình dứt ruột đẻ ra. Bởi vì đứa trẻ này vốn dĩ là thứ dư thừa, chỉ là sản vật của sự phối đối mà thôi.

Nhưng chỉ cần là con người thì sẽ có tình cảm, sẽ sản sinh ra những cặp gen phối đối tương ái hiếm hoi. Những gen không tình nguyện sau khi sinh con sẽ chọn cách vĩnh viễn vứt bỏ, thế nhưng những người yêu nhau sau khi sinh con, dù thế nào đi nữa cũng sẽ khắc ghi trong lòng.

Tiêu Viễn Triều không biết lời phu nhân Victoria nói là thật hay giả, thậm chí còn luôn cho rằng đối phương đang diễn kịch. Ngoài ra, cậu còn muốn nhìn thấy kết quả kiểm tra DNA của A, nếu A thực sự là con trai của phu nhân Victoria, cậu đương nhiên không thể chặn đứng con đường mẫu tử nhận nhau.

Về phương diện này, Tiêu Viễn Triều vô cùng coi trọng. Bởi vì bản thân người Trung Quốc rất xem trọng điểm này, tình cốt nhục, huyết nồng hơn nước.

“Tiểu đệ, tao thật vô dụng, a a……”

Nhìn thấy Tiêu Viễn Triều, Đào Đào bật cười tự giễu. Anh cảm thấy bản thân mình rất vô năng, trọng hình cơ giới ngoại cốt cách vẫn chưa nghiên cứu thành thục, bản thân còn bị bắt giữ, trở thành gánh nặng.

Rất rõ ràng, Tiêu Viễn Triều vì cứu mình đã trả giá rất nhiều, đã thực hiện những giao dịch hoặc trao đổi không cam tâm tình nguyện với đối phương.

“Biến hình kim cương ngầu lắm!” Tiêu Viễn Triều bước nhanh tới, dùng lực ôm chặt lấy Đào Đào: “Ca, về nhà rồi chế tạo thật tốt Biến hình kim cương cho em, đây không phải nơi anh nên đến.”

“Được, không vấn đề gì.” Đào Đào gật đầu nói: “Chú mày không chết được, anh cũng không cần phải lo lắng gì nữa. Chỉ hy vọng có một ngày chú mày có thể mặc lên người bộ trọng hình cơ giới ngoại cốt cách mà anh chế tạo!”

“Đúng rồi, trọng hình cơ giới ngoại cốt cách sao lại xảy ra vấn đề? Nếu không xảy ra vấn đề thì anh không thể nào bị bắt được.” Tiêu Viễn Triều kéo Đào Đào ngồi xuống, hỏi về vấn đề của trọng hình cơ giới ngoại cốt cách.

“Vấn đề này rất phức tạp, chú mày phải biết, một bộ trọng hình cơ giới ngoại cốt cách cần phải tải rất nhiều thứ. Thứ nhất, hệ thống động lực; thứ hai, hệ thống vũ khí; thứ ba, hệ thống trinh sát; thứ tư, hệ thống tính toán; thứ năm, hệ thống thông tin; thứ sáu, hệ thống chỉ huy…… Nghĩa là trên một bộ trọng hình cơ giới ngoại cốt cách của đơn binh nền tảng này cần phải đồng thời vận hành quá nhiều hệ thống như vậy, yêu cầu đối với hệ thống trung tâm là vô cùng cao, nó cần phải……”

Hai người đã lâu không gặp, sau khi gặp lại liền lập tức chìm đắm vào cuộc thảo luận về cơ giới ngoại cốt cách. Mà cơ giới ngoại cốt cách chính là hình ảnh thu nhỏ mối quan hệ của hai người, việc họ quen biết hoàn toàn bắt nguồn từ Biến hình kim cương, trong hơn hai mươi năm, Đào Đào vẫn luôn chế tạo Biến hình kim cương cho Tiêu Viễn Triều; còn Tiêu Viễn Triều thì luôn chờ đợi được mặc lên bộ cơ giới ngoại cốt cách mà đối phương chế tạo cho mình.

Đây là cách biểu đạt tình cảm giữa họ, nếu như không có cơ giới ngoại cốt cách, có lẽ họ sẽ trở nên xa lạ.

Hình Tranh chán nản ngồi đó, mấy lần muốn chen lời vào nhưng không chen được. Bởi vì Tiêu Viễn Triều và Đào Đào hoàn toàn chìm đắm vào cơ giới ngoại cốt cách, không hề quan tâm đến mọi thứ xung quanh.

“Khinh hình cơ giới ngoại cốt cách không có vấn đề gì cả, còn mạnh hơn, hung hãn hơn cả trước đây.”

“Thật chứ?”

“Nói nhảm, tao đã bao giờ lừa mày chưa?”

“Khi nào đưa cho tao?”

“……”

Rất ít người biết món đồ chơi yêu thích nhất của Tiêu Viễn Triều chính là Biến hình kim cương, cậu đã dồn quá nhiều tình cảm vào Biến hình kim cương. Trong đó có anh trai ruột của cậu, có Đào Đào……

“Ca!”

Cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra, A cùng Reddy dẫn đầu vài tên bảo vệ sắc mặt lạnh lùng bước vào.

“Thấy chưa, tao đâu có lừa mày? Thằng nhãi Tiêu ở đây chứ đâu!” Không nhìn thấy Tiêu Viễn Triều, Reddy lớn tiếng nói: “Sao tao có thể lừa mày được chứ? Tao với thằng nhãi Tiêu quan hệ tốt lắm…… Hê, mỹ nữ, chào buổi sáng!”

Lời nói mới chỉ được một nửa, ánh mắt Reddy đã bị một nữ nô hấp dẫn, nhiệt tình chạy tới chào hỏi đối phương.

“Tên tôi là Reddy, tôi là một chàng trai tràn đầy năng lượng, rất vui được làm quen với cô.” Reddy hai tay đút túi, mỉm cười nhìn cô gái: “Thân ái, đôi môi của cô thật mê người, giống như là…… Ôi, thiên chúa ơi, tôi lại lỡ bỏ qua đôi mắt của cô! Chết tiệt, sao tôi có thể lỡ bỏ qua đôi mắt cô được chứ? Nói cho tôi biết, có phải cô là thiên sứ không? Có phải là thiên sứ vô tình rơi xuống phàm trần không! Nhìn xem, đôi mắt của cô còn rực rỡ hơn cả viên bảo thạch lộng lẫy nhất! Thâm thúy mê người, dường như ẩn chứa vô tận bí ẩn, hấp dẫn người ta không tự chủ được mà say đắm, chìm đắm trong đó…… Chẳng lẽ không có ai từng nói với cô như vậy sao? Tôi xin thề, tôi nói là thật, trên người tôi đang mang theo một viên bảo thạch, tuyệt đối không đẹp bằng đôi mắt của cô!”

Reddy rút từ túi áo ra một viên lam bảo thạch đưa cho cô nữ nô xinh đẹp, bắt đầu dùng những lời ngon tiếng ngọt để tán tỉnh.

A đứng bên cạnh sau khi nhìn thấy Tiêu Viễn Triều, gật đầu với cậu, rồi đứng lặng như một tảng đá tại chỗ.

Trên mặt A không có biểu cảm, trong mắt không có màu sắc, dường như mọi thứ đều không liên quan đến hắn.

Nhưng Tiêu Viễn Triều biết A vẫn còn sống, chỉ là hắn phong tỏa mọi tư duy tình cảm vào nơi sâu nhất trong trái tim mình.

Bởi vì hắn đã sớm quen với cuộc sống của một binh nhân, sớm đã quen với việc không tồn tại tình cảm.

“A, cảm ơn anh.” Tiêu Viễn Triều đứng dậy, bước đến trước mặt A, vươn tay phải vỗ vai đối phương: “Có được người anh em như anh, là vinh hạnh của đời tôi.”

Trải qua sự việc lần này, Tiêu Viễn Triều đã thay đổi hoàn toàn cách đề phòng A. Đối phương có thể vì cậu mà không màng tính mạng, cứu cậu với tư thế đơn thương độc mã xông vào bộ tư lệnh châu Phi, đã đủ khiến cậu công nhận.

“Mệnh lệnh.” A lạnh lùng lên tiếng.

“Mệnh lệnh? Tôi không có quyền ra lệnh cho anh, hơn nữa anh có lẽ không cần mệnh lệnh nữa rồi, bởi vì anh có thể sẽ có mẹ.” Tiêu Viễn Triều mỉm cười.

Nghe thấy câu này, trong mắt A lóe lên một tia nghi hoặc mơ hồ, hắn nhìn phu nhân Victoria đang đứng ở một góc phòng khách, nhìn thấy đối phương đang cười với mình, rồi lại rơi lệ vì mình.

“Paul, con của ta…… con của ta……”

Phu nhân Victoria ngay khoảnh khắc nhìn thấy A, một lần nữa mất kiểm soát. Gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng của bà bị nước mắt làm cho nhòe nhoẹt, bởi vì bà đã nhìn thấy đứa con của mình, đứa con do chính cơ thể bà sinh ra!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:769
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.