Có lẽ chiếc ấn này đã nằm ngủ kỹ dưới lớp bụi thời gian trong hầm chứa bảo vật của điện Cần chánh cho đến ngày Kinh đô Huế thất thủ ngập tràn trong khói và Hoàng cung bị toán lính Pháp của tướng de Courcy lục soát. Chiếc ấn có được vua Hàm nghi khi xuất bôn dắt đem theo hay không ? Hay de Courcy đem về Pháp ?
Còn nhớ lời của vua Minh Mạng khi cất ấn này vào kho đã phán rằng giữ chiếc ấn này truyền cho ức muôn đời sau… Bấm đốt tay thì chỉ mới có gần non hai trăm năm kể từ đó mà ấn đã không còn ai tìm thấy nữa ! Vanitas vanitatum, et omnia vanitas… Hư vô rồi lại trở về Hư vô ! Tất cả là hư vô !
L’Homme propose mais c’est Dieu qui dispose ! Thế nhân xây đắp mộng đời ; Mộng thành hay bại ? Ý Trời định cho ! Mộng của Tần thủy hoàng đế khi tạo chiếc ấn truyền quốc là muốn truyền đến vạn thế. Mộng của vua Minh Mạng khiêm nhường hơn là truyền ngôi qua 20 đời với bài thơ « Đế hệ thị », nhưng có lẽ ý Trời chỉ cho Nguyễn triều hưởng đến chữ « Vĩnh » mà thôi. Dầu sao anh linh của Ngài cũng phần nào thỏa mãn vì trên phương diện chữ nghĩa thì « Vĩnh » bao hàm ý nghĩa muôn đời đó.