Lý Tiêu thu hồi ánh mắt, không ai phát hiện, bất quá khi hắn đem ánh mắt hướng về phía xa xa nào đó, nơi đó, một nữ tử toàn thân mặc trường váy màu tím đang mở trừng trừng hai mắt, kinh ngạc nhìn qua, ánh mắt hai người chạm nhau.
Thần hồn Lý Tiêu chấn động, thể xác cùng linh hồn đều bị kinh động! Hư vô linh hồn ở mi tâm càng đột nhiên mở tung đôi mắt hư vô, như mở ra một dòng sông dài của kỷ nguyên tinh vũ, tựa hồ có vô cùng thời gian không gian đang diễn biến trong dòng sông đen kịch.
Trong chớp mắt, tựa như vĩnh hằng! Trong lòng chấn động, Lý Tiêu lấy lại tinh thần, liền thấy nữ tử áo tím kia hướng về phía hắn cười tinh nghịch, lộ ra chiếc răng khanh khách trắng ngọc trong suốt đáng yêu.
Trên má nàng điểm xuyết hai điểm ửng hồng cùng lúm đồng tiền xinh xắn, như dung nạp tất cả các yếu tố duy mỹ như thần thánh, kiều diễm, đáng yêu vào một thân, một cái nhíu mày một nụ cười, đều móc hồn đoạt phách người ta.
Với nhãn lực của Lý Tiêu, không chỉ nhìn không ra thực lực của thiếu nữ mới mười lăm mười sáu tuổi này, mà ngay cả một chút khí tức năng lượng của nàng cũng không bắt giữ được, nhưng trực giác cho biết, người này tuyệt đối thâm bất khả trắc.
Bên tay trái nàng, có một nam tử áo trắng dáng người thon dài, bóng lưng như vực sâu, nam tử áo trắng này chỉ là một bóng dáng nghiêng, Lý Tiêu đã có cảm giác 'giật mình thon thót', đây, rõ ràng cũng là một vị 'cự đầu' thực sự.
Theo ánh mắt Lý Tiêu chú ý lên người này, bả vai người này khẽ động không thể nhận ra, một cỗ năng lượng lưu chuyển, Lý Tiêu chợt đã không thể nhìn thấy bóng dáng của hai người nữa.
Vì sự thay đổi này, Lý Tiêu mới chợt phát hiện, hóa ra bên cạnh nữ tử áo tím kia, vậy mà còn đứng một người nữa!
Phát hiện này lại khiến trong lòng Lý Tiêu kinh hãi, bởi vì cách ăn mặc của người này, với lai lịch của Lý Tiêu, tuyệt đối sẽ không bất cẩn, nhưng ban nãy hắn lại tiềm thức xem nhẹ người này, điều này chỉ có thể chứng minh, người này càng thêm không đơn giản.
Người này mặc chiến giáp, nhưng không hóa thành dạng trường bào, mà hóa thành bộ dạng đồ thể thao, quần thể thao, giày thể thao màu đen. Không những thế, tóc của người này chỉ để dài một thước, phía trên cắt phẳng lì như vừa vạt một nhát, tuyệt đối phẳng phiu, không có một chút nhấp nhô, đây là kiểu tóc 'đầu chổi' chuẩn mực.
Tóc dài màu vàng của hắn dựng thẳng tắp, như một chiếc quạt đang xòe ra, lại giống như một cái chổi màu vàng, hai tai mỗi bên đeo hai chiếc khuyên tai bằng bạc. Nếu không phải ở vào thời điểm này và địa điểm này mà nhìn thấy nhân vật như vậy, Lý Tiêu tuyệt đối sẽ cho rằng mình đã quay về thế giới cũ, nhìn thấy một vị 'phi chủ lưu'.
Khoảnh khắc Lý Tiêu chằm chằm đánh giá người nọ, người nọ bỗng nhiên quay phắt lại, tròng mắt như hai đạo phi kiếm, đột ngột bắn ra hai đạo kiếm quang.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Cút!"
Lời nói của người này không nhiều, một thân vương bát chi khí theo tiếng quát lớn của hắn, tức khắc cuồn cuộn kéo đến như chấn động vạn cổ, lay trời chuyển đất! Một số nhân vật thiên tài các lộ đang chìm đắm trong ngộ đạo, nhất thời vì tiếng quát giận này mà hộc máu tươi, bay ngược ra ngoài!
Mà hai đạo ánh mắt kia lại như kiếm hồn khủng bố, một mẻ đánh tới, với tốc độ cực hạn, như muốn trong chớp mắt tiêu diệt Lý Tiêu!
"Tìm chết!"
Sắc mặt Lý Tiêu lạnh lẽo, tâm thần run rẩy, như gặp phải đả kích to lớn chưa từng có, tuyệt đối không dám bất cẩn.
Hắn cũng quát lớn một tiếng, toàn thân chấn động, tuy không diễn hóa Tử Huyết Thần Long Đấu Chiến Thể, nhưng lại trực tiếp thi triển thần thông thiên phú thần thú 'Viêm Long Bào Viêm Hếu'.
Liền thấy một đạo hư ảnh lóe lên sau lưng Lý Tiêu, tức khắc tử khí ngợp trời, tử quang rung chuyển mặt đất, một đạo tử huyết quang hoa trong nháy mắt đánh ra, như xuyên thủng một phương hư không, tức khắc tiêu diệt hai đạo ánh mắt kia.
"Hửm? Rất tốt, rất tốt! Không ngờ ngoài ta ra, lại còn có nhân vật như ngươi, đáng tiếc, ngươi chưa thành khí!"
Trong ánh mắt nam tử này, một tia dị sắc xẹt qua rồi biến mất, sau đó nói một câu thoạt nhìn có vẻ khó hiểu.
Nhưng Lý Tiêu đã hiểu, đối phương đã có sát tâm.
"Châu Diễn, ngươi đang làm gì vậy?"
Tên đầu chổi này bùng nổ khí tức, huyết khí toàn thân như khói sói, xông thẳng lên trời, đánh thức các lộ thiên tài đang chìm đắm trong cảm ngộ tại hiện trường. Mọi người không ai là không mang sắc mặt khác thường, kinh hãi tột độ nhìn về phía này, sắc mặt hoặc là khó coi, hoặc là âm trầm ngưng trọng.
Mà hắn sát ý lẫm liệt, vừa định ra tay, bên cạnh liền truyền tới một tiếng ca du dương.
Âm thanh này phiêu dâng như tiếng trời, lại giống như ngọc trai rơi mâm ngọc, gợi lên sự tưởng tượng vô biên.
"Ảnh Thiền, bất quá chỉ là một con kiến hôi nhỏ bé mà thôi, không cần bận lòng." Nam tử đầu chổi Châu Diễn này cười tươi rạng rỡ, ánh mắt như ẩn chứa sự ôn nhu vô hạn.
“Ngươi nghĩ ngươi là gì trong mắt những đại nhân vật thực sự? Cũng chỉ là kiến hôi mà thôi! Lần này ngươi đi theo ta tới đây, thì hãy an phận thủ thường, nơi này không phải Thục Sơn Kiếm Tông do ngươi sáng lập.”
Nữ tử áo tím tên 'Ảnh Thiền' sắc mặt hơi lạnh, ngữ khí không mấy thiện cảm.
"Hì, Ảnh Thiền, với giao tình của chúng ta, ngươi lại vì một tên phế vật kiến hôi như thế này mà nói chuyện với ta như vậy, cũng được, ngươi biết tính cách của ta, đợi xong việc ở đây, chúng ta lại thảo luận sâu hơn!"
Nam tử đầu chổi lộ ra một nụ cười vừa âm u vừa tà ác.
Nữ tử áo tím lạnh lùng nhìn người này một cái, không thèm để ý tới nữa, bất quá nàng cũng không quay đầu lại nhìn Lý Tiêu lần nào nữa.
Ngược lại, màn giao thủ chớp nhoáng giữa Lý Tiêu và Châu Diễn, lại khiến Giang Thủy Yên ở bên cạnh Lý Tiêu vừa tỉnh lại cảm thấy vô cùng kinh hãi.
Phải biết rằng, 'Kiếm Thánh Chân Nhân' Châu Diễn này, chính là cảnh giới đỉnh phong Phá Đan Cảnh Nhất Trọng Thiên, có thể chiến đấu với cường giả cấp trưởng lão Thừa Không Nhị Trọng Thiên, vô địch Phá Đan Cảnh, chỉ bằng ánh mắt đã có thể giết chết vô số cường giả, thiên tài kinh thế. Mà nay, Lý Tiêu đối đầu với hắn, vậy mà không bị một chiêu xóa sổ!
Điều này quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Giang Thủy Yên đang còn suy nghĩ, ở đằng kia, nam tử đầu chổi Châu Diễn đã chắp hai tay sau lưng bước tới đây. Trên đường đi, các lộ nhân vật thiên tài lần lượt im lặng nhường đường, không dám chạm vào phong mang của hắn.
Hắn đi đến cách Lý Tiêu không xa, đứng cao nhìn xuống liếc nhìn Lý Tiêu một cái, sau đó khí tức mang vẻ đẹp quỷ dị tà ác trên toàn thân dần dần thả lỏng ra, trên mặt hiện lên nụ cười đầy hứng thú và tà mị: "Vị cô nương xinh đẹp này, không biết Châu Diễn có vinh hạnh được biết phương danh của cô nương hay không?"
"Ta... tiểu nữ tên Giang Thủy Yên."
Giang Thủy Yên toàn thân chấn động, như kẻ si tình, trong nháy mắt bị lây nhiễm bởi cỗ mị lực độc đáo mà tà dị này, ngay lập tức khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, tình nguyện nói.
"Hóa ra là Giang Thủy Yên cô nương, lần này đi tới tiểu thiên địa Ám Nguyệt Phong, đợi ta giải quyết xong ba nan đề của Hoang Cổ Thanh Thạch, lại cùng cô nương bàn chuyện thú vị tuyệt diệu nhất nhân gian, cùng nhau đến Vu Sơn thì thế nào?"
"Thánh... Thánh Kiếm Chân Nhân, ngài, ngài quá khen Thủy Yên rồi... Thủy Yên chẳng qua chỉ là một đệ tử cốt lõi của Ám Nguyệt Lệnh Các mà thôi."
"Không, với sự thuần khiết duy mỹ 'người say ta tỉnh, thế nhân đều đục một mình ta trong' của Thủy Yên cô nương, hoàn toàn xứng đáng có được tư cách cùng ta ngao du thiên địa, ngắm sao trời nhật nguyệt."
Nam tử đầu chổi cười ha hả, mỉa mai nhìn Lý Tiêu, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt và khiêu khích.
Lý Tiêu đối với việc này chỉ cười lạnh ha hả, cũng không nói gì.
Đúng lúc này, một nữ tử áo trắng như chợt xuất hiện, đi tới trước mặt Giang Thủy Yên, nhẹ nhàng vỗ lên bả vai nàng một cái, tức khắc, thân hình uyển chuyển của Giang Thủy Yên chấn động, thoát khỏi một loại 'mê hoặc' không tên.
Vừa mới tỉnh táo lại, trán nàng lập tức đầm đìa mồ hôi thơm, liền quỳ sụp xuống đất, dập đầu nói: "Đại tiểu thư, đệ tử ngu dốt—"
"Đứng lên đi!"
Nữ tử này không thấy có động tác gì, Giang Thủy Yên đang quỳ sụp bỗng chốc đứng thẳng dậy, không cách nào quỳ xuống được nữa.
"Châu Diễn, ngươi tới nơi này, chúng ta không hoan nghênh, cũng không đuổi ngươi, nhưng ngươi hãy chú ý lời nói hành động của mình, nếu còn như vậy, đánh văng ngươi ra ngoài!"
Giọng nói của nữ tử áo trắng này vô cùng lạnh lùng, không chút tình người.
"Hì hì, thế sao? Với thân phận Châu Diễn ta, dạy dỗ một thứ như chó vậy, lại vấp phải nhiều sự ngăn cản như thế? Chẳng lẽ, ngươi Giang Hồng Y nhất định khẳng định, Thương Hướng Trưng hai người có thể phá giải được điều bí ẩn của Hoang Cổ Thanh Thạch?"
Châu Diễn chắp tay sau lưng, ngữ khí cũng lạnh lùng không kém, khí thế trên người tuy ẩn mà không phát, nhưng trong huyết mạch lại có tiếng chuông trống đỉnh đồng vang lên truyền ra, chấn động không gian, như điềm lành sắp xuất hiện, dị tượng lưu chuyển.
==
Nếu không xin xỏ thì ngay cả bảng xếp hạng click cũng không lọt vào nổi, thành tích này sẽ phụ lòng kỳ vọng lớn của biên tập viên.
Hôm nay nếu lên được bảng click, bùng nổ không giới hạn.
1. Mạt Thế Trùng Sinh Chi Nhân Tộc Vô Địch: Nhận được "Nhân Tộc Không Gian", quay trở lại trước mạt thế Trái Đất.
[bookid=2558396,bookname=《Mạt thế trùng sinh chi nhân tộc vô địch》]
2. Bát Hoang Thần Võ: Vì một trăm triệu tệ, gia nhập nội trắc trò chơi 《Thần Võ》, bắt đầu một cuộc chơi dường như vô tận!
[bookid=2569487,bookname=《Bát Hoang Thần Võ》]