Chuyện Tình Không Tên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tình Thư Tạm Biệt
Tình Thư Tạm Biệt

❊ ❊ ❊

Ngày mai rồi mình cũng già

Nhưng đời người không thể hết…

Em yêu dấu,

Tháng 7 năm 2002, anh được mời tham dự Đại hội Giới Trẻ Thế Giới tại Toronto, Canada. Dịp này anh có mang theo nhiều CD, trong đó có 3 CD Thánh Ca: Teresa Ơi, Mẹ rất Thánh và Con nâng tâm hồn lên tới Chúa. Nhiều bạn trẻ đã ủng hộ nhiệt tình 3 CD này. Anh nghĩ không thể dùng cho riêng mình số tiền đã bán được từ các CD Thánh Ca, nên quyết định dành số tiền đó làm việc từ thiện.

Trong khoảng thời gian đi học tập cải tạo ở miền Bắc, anh đã được rất nhiều anh em giúp đỡ, từ những chén cơm đến vài viên đường. Một chút no lòng trong lúc đói khát, anh không thể nào quên được. Rồi sau này trên bước đường định cư ở Mỹ, anh cũng được rất nhiều bạn bè giúp đỡ, không biết có thể lấy gì đền ơn họ.

Anh cảm ơn Em đã đồng ý cho anh đi học để trở thành Phó Tế đạo Công giáo. Được dâng mình cho Chúa là ước vọng của anh từ năm 1981 khi anh tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời. Đó là sống vì người khác. Nhiệm vụ Phó Tế là đi phục vụ. Anh tạ Ơn Trời đã cho anh được làm từ thiện giúp đỡ các cụ già. Anh cám ơn các thân hữu đã cùng với anh trong Sứ Vụ Teresa từ năm 2002 đến nay. Anh hân hạnh đã có dịp để báo đáp biết bao Ơn Lành anh nhận từ Thiên Chúa qua những ân nhân của anh. Những ân nhân mấy chục năm từ những ngày trong trại cho đến sau này khi bắt đầu cuộc sống mới tại Mỹ. Anh rất vui vẫn tiếp tục được giúp các cụ cao niên trong khi chính anh cũng đã ở trong độ tuổi trên 70.

Ngày mai rồi mình cũng già

Không thể nào níu lại nữa!

Ngày xưa như mới hôm qua

Một đóa hoa trong cơn phong ba.

Thời gian tựa cánh chim bay

Tiếng cầu kinh đời đời vẫn vậy

Từ nghìn trùng ta gặp nhau đây

Rồi thiên thu mãi mãi sum vầy.

Ngày mai rồi mình cũng già

Thân thể này sẽ tàn úa

Được thua thì cũng thế thôi

Lời nói yêu xin trao cho nhau.

Còn dăm ngày nữa vui chơi

Hãy nhìn xem vẻ đẹp cõi đời

Được làm người ôi kỳ diệu thay

Tạ ơn trên ta sống chốn này.

Ngày mai rồi mình cũng già

Nhưng đời người không thể hết

Hồn ta là đốm tinh hoa

Về viễn phương bay xa bay xa.[1]

Anh vẫn nhớ câu ca dao Mợ anh vẫn thường hay hát: Thương người như thể thương thân. Chúng ta hãy sống nhân ái với nhau. Hãy chia sẻ miếng cơm, manh áo với những người nghèo khó cơ hàn. Một mai chúng ta ra đi cũng chẳng thể đem theo được gì. Vậy hãy mở rộng vòng tay nhân ái với đồng loại cho tâm hồn được mênh mông và để ấm lòng nhau. Người sẽ biết ơn, Trời sẽ thưởng công.

Thương người như thể thương thân

Xin ai hạnh phúc dư đầy

Chia cho người quá đau khổ

Một miếng cơm, một tấm áo.

Mai rồi cũng phải ra đi

Lâu rồi cũng phải đi thôi!

Bao năm chỉ sống cho mình

Xuôi tay rồi chẳng còn gì

Cũng đành về với tay không.

Một trăm năm là kiếp người

Khổ đau kia luôn chồng chất

Cùng sẻ chia một chút tình

Một chút tình ấm lòng nhau.

Tâm hồn sẽ rộng mênh mông

Khi mình biết mở tay ôm

Ôm ai nghèo khó cơ hàn

Thương ai sầu khổ hơn mình.

Người biết ơn, Trời thưởng công

Người biết ơn, Trời thưởng công

Người biết ơn, Trời thưởng công.[2]

Nếu tính từ năm 2005 là thời điểm anh về thăm lại Việt Nam lần đầu tiên thì cho đến nay anh đã về quê nhà được 10 lần. Anh cũng ghé qua Phi Luật Tân được 10 lần. Anh đã đi Úc châu, đi Canada, đi Na Uy. Anh đã đi Hòa Lan đến thành phố Hilversum để tìm lại những kỷ niệm năm 1974 khi anh tu nghiệp ở đây, rồi đến thành phố Amsterdam. Anh cũng có dịp đi Pháp ghé qua Paris - Kinh đô Ánh sáng; đến được hai nơi hành hương nổi tiếng: Lourdes - nơi Đức Mẹ Maria hiện ra và Lisieux - quê hương của Thần Tượng muôn đời của anh, Thánh Nữ Teresa. Rồi anh có dịp đi Anh quốc, đi Ý, Thụy Sĩ... Đi đâu anh cũng cố gắng gặp lại các người bạn cũ và có dịp được quen biết thêm các bạn mới.

Anh đã sống một cuộc đời quý báu. Anh từng được vút lên trời cao và cũng đã ngã chúi xuống vực sâu. Từng bị gói lại trong bốn bức tường rồi đến lúc được vươn rộng ra vạn dặm. Rồi sau này sẽ tới muôn trùng nào? Anh cũng không biết nữa! Lắm lúc anh cũng thấy hơi ái ngại vì có cảm giác rằng mình nhận hết ơn phúc của các em trong nhà. Nhưng nghĩ lại chắc gì các em anh có thể chịu được những đau khổ mà anh đã phải gánh chịu?

Giờ đây anh đã lớn tuổi rồi, đã yếu rồi và chắc sẽ không thể đi lại nhiều như thế được nữa. Trong cuộc đời này từ đây anh sẽ khó còn được gặp lại những bạn bè, người thân quen ở nơi xa. Anh cũng có thể sẽ ra đi thật xa vào bất cứ giờ phút nào. Cho nên anh có lời muốn nhắn nhủ với Em, với mọi người…

Nếu không gặp lại ở thế gian

thì xin hẹn ước tìm nhau bên kia đời

Cũng thôi, phải vậy mà thôi

Đời ta thoảng đó một cơn gió thổi

Cám ơn mọi sự gửi đến nhau

Tạ ơn được nếm buồn vui với người

Biết ơn sầu hận khổ đau

để cho vị muối ngọt hơn ong mật.

Đã sống bảy chục năm

vẫn thấy còn trẻ thơ

tâm hồn ngu ngơ quá.

Sống nữa vài chục năm

có thấy được gì hơn

xin người thương xót người.

Nếu không gặp lại ở thế gian

thì xin cầu chúc bình an cho đời.

Hãy vui từng ngày còn nhau

Một hơi thở cũng là ơn cao vờ.

Ngàn năm xưa đã bắt đầu bước trên đường lữ thứ

Ngàn năm sau ta vẫn còn phiêu du theo tinh cầu…

Cầu mong Em luôn được bình an.

❀ ❀ ❀

[1] Ca từ trong ca khúc Ngày mai rồi mình cũng già.

[2] Ca từ trong ca khúc Thương người như thể thương thân.

Thành An Tự truyện —★— Chuyện Tình Không tên ebook©MotSAch TVE-4u© nguyenthanh-cuibap —★— Nhà xuất bản: NXB Văn Hóa Văn Nghệ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vũ Thành An

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.