“Được thôi!” Dù sao thằng béo cũng còn trẻ, đối nhân xử thế không lão luyện bằng Đường Phi. Nó chỉ biết rằng bạn học cùng lớp có nhiều đứa quan hệ tốt, cứ gọi đến giúp là xong. Mấy chuyện khác thì thằng béo biết cái quái gì đâu. Cơ mà nó có một điểm tốt là rất nghe lời Đường Phi, biết Đường Phi lợi hại hơn mình gấp N lần, cứ theo Đường Phi là chẳng sai vào đâu được. Đường Phi thì thừa biết, trước lợi ích, rất nhiều anh em sẽ trở mặt, huống hồ chỉ là bạn học. Dẫu sao, làm anh em như thằng béo thì hiếm lắm.
Thực ra Đường Phi cũng có thể gọi anh ruột đến giúp, nhưng không dám gọi. Với cái tính khí của ông anh đó, đợi đến lúc biết mình có hai bà vợ xinh đẹp thế này, trong lòng ghen tị, rồi anh ta không có tiền, mình cũng không cho tiền, thì sẽ cực kỳ phiền phức.
Người ta thì phải tự dựa vào chính mình. Anh em cũng chỉ là giúp đỡ thôi, làm anh em thì không có lý do gì phải nuôi đối phương cả. Nếu đến nhận thức này còn không có thì mệt lắm. Hơn nữa, ông anh đó làm việc nông nổi, tự cho là đúng, lúc nào cũng cảm thấy mình ghê gớm lắm. Mặc dù Đường Phi cũng rất lo lắng cho anh, nhưng có vài chuyện, đúng là không còn cách nào khác. Lo lắng vì là anh em ruột thịt, máu mủ tình thâm, nhưng không dám tìm anh là vì tính cách đó của anh, bản thân mình thật sự không biết phải nói thế nào, cũng chẳng quản nổi.
Nếu là cô em gái học xong đại học mà gọi đến giúp thì còn tạm được. Đường Ninh rất nghe lời, làm việc lại cẩn thận, là cô gái rất tốt. Nhưng em gái hơi hướng nội, gan dạ cũng nhỏ. Còn cậu em trai thì sao? Ham chơi, không hiểu chuyện, bảo cậu em giúp thì chắc là vô vọng. Nhưng đợi khi cậu em không học cấp hai nữa, dẫn nó theo, dạy nó làm chút việc, làm anh trai thì chăm sóc nó, thế còn được, chứ bảo nó giúp đỡ thì thôi dẹp đi, nó mới mười lăm tuổi, biết cái gì đâu!
“Béo này, cứ thống nhất vậy đi. Đợi tao sắp xếp xong chỗ ở cho nhân viên công ty, mày có thể qua đây rồi. Đến lúc đó, mày ở ký túc xá nhân viên hay đi ngủ với vợ mày thì tao không quản nhé, ha ha... Cái thằng đê tiện này, giờ một mình bên ngoài, có nhớ vợ mày không?”
“Đệt... hỏi thừa!” Thằng béo mặt đầy ức chế. Số tích tụ suốt hai mươi năm qua của nó vẫn chưa xả hết lên người Lý Lệ Lệ. Cái thằng đê tiện này, cái khác thì không giỏi, nhưng cái khoản đàn bà thì nó thích cực kỳ. Mà mỗi lần đến tìm Lý Lệ Lệ, cứ thấy trong người như có một luồng hồng hoang chi lực, cần được giải tỏa gấp vậy.
Thằng béo đó, dẫu không bền bỉ nhưng tần suất lại nhiều, hơn nữa đặc biệt ham hố. Tóm lại đúng là một cái đầu heo đê tiện. Thằng béo là do vô năng, không có mấy người phụ nữ coi trọng nó. Chứ nếu nó mà được như Đường Phi, có tài năng, lại được nhiều phụ nữ coi trọng, mẹ kiếp, thằng đê tiện đó chắc sẽ quan hệ với cả đống đàn bà mất. Giống như một nhà văn nào đó của một quốc gia nọ, cơ thể tàn tật, nhưng mẹ kiếp, số phụ nữ có quan hệ với ông ta lên tới năm sáu mươi người, đáng sợ thật! Đường Phi đọc tin tức thấy chuyện này, từ đáy lòng hắn cũng ngưỡng mộ nhà văn tàn tật kia, cái tài tán gái này đúng là bậc thầy. Đường Phi còn cảm thấy mình phải học hỏi ông ta, phải bái sư mới được! Kỹ năng tán gái của mình so với nhà văn này, đến tư cách làm tiểu đệ cũng chẳng có.
“Béo à... không nói nữa, tao còn bận, còn phải đi xem công ty mới đây. Hôm qua mới đi công tác về, bận tối mắt tối mũi. Mày mà qua được thì cứ sớm đến Giang Ninh đi, cuối tháng chắc là có thể sắp xếp công việc cho bọn mày rồi.”
“Được!” Thằng béo cũng không làm phiền Đường Phi. Đường Phi là người làm việc lớn, từ trường học ra ngoài chạy đôn chạy đáo, chẳng giống hồi trước nữa. Trước kia Đường Phi chỉ là một tên trạch nam, lại không có tiền đồ, ngoài việc lên mạng mỗi ngày thì chẳng làm gì cả, đến cả Dương Dĩnh có ý với hắn mà Đường Phi cũng không dám theo đuổi. Hồi ở trường, còn là thằng béo đá đít hắn mới chịu đi tìm Dương Dĩnh đấy.
Trên chặng đường đã qua, Đường Phi thực ra cũng khá cảm kích thằng anh em này. Ngoài chị gái và Lục Vũ Tình, người Đường Phi cảm kích nhất chắc chính là thằng đê tiện đó. Thằng này tuy đê tiện, nhưng đối với anh em thì thật sự rất tốt. Đáng tiếc, xã hội thực tế này, cái sự tốt đó ngoài Đường Phi ra, chắc cũng chẳng mấy ai biết trân trọng.
Ngồi ở quảng trường Thuận Đức một lát, Đường Phi vẫy một chiếc taxi, đi đến quảng trường Vạn Gia, công ty mới nằm ngay cạnh quảng trường Vạn Gia mà. Nhưng trước khi qua đó, phải gọi điện cho chị Tử Câm đã.
Ngồi trong taxi, Đường Phi bấm số của Liễu Tử Câm, rất nhanh đã thông, Liễu Tử Câm hỏi: “Đường Phi, cậu tìm chị à, có chuyện gì thế?”
“Không có chuyện gì, chị Tử Câm, công ty mới trang trí xong chưa? Em đang định qua xem thử đây!”
“Vẫn chưa hoàn toàn xong, cảm thấy có vài chỗ trang trí còn phải sửa sang lại một chút. Chị đang ở ngoài, đi chọn bàn làm việc đây!”
“Ồ... vậy à? À đúng rồi, nghe chị Vân nói, kinh phí Vũ Tình đưa cho chị tiêu hết rồi, phải không?”
“Đúng vậy, gần hết rồi. Nhưng chị bảo bạn trai chị rút từ phân công ty Tinh Huy qua một ít, cái này đã được sự đồng ý của Lục tổng, khi nào Lục tổng về sẽ bù tiền vào phân công ty Tinh Huy.”
“Thế cũng được, em về rồi, không có tiền thì cứ bảo em là được.”
“Khúc khích... chẳng phải tại cậu cũng đi công tác một tuần rồi sao! Đúng rồi, Đường Phi, cậu về lúc nào thế?”
“Hôm qua ạ, chị Tử Câm, bao giờ chị đến công ty? Em qua đó đợi chị, muốn xem công ty mới làm ăn thế nào!”
“Chắc nhanh thôi, nửa tiếng nữa chị đến.”
“Được, vậy em qua đó dạo một chút, tiện thể đợi chị luôn.”
“Ừ!”
Giọng nói của Liễu Tử Câm vẫn cho người ta cảm giác có chút ngọt ngào. Cô ấy cũng rất xinh đẹp, nhưng cô ấy là đàn bà của Trương Dương, giọng nói đó hơi giống giọng Bảo Bảo. Giọng Bảo Bảo cũng rất ngọt, tất nhiên là chỉ khi Bảo Bảo dịu dàng thôi, chứ lúc Bảo Bảo nổi giận thì hung dữ cực kỳ.
Taxi đến quảng trường, xuống xe, vì Liễu Tử Câm vẫn chưa về nên Đường Phi cũng không vội lên lầu, dạo quanh phía dưới. Thế nhưng dạo được một lát, hắn phát hiện một bóng dáng quen thuộc, đó chính là Hàn Tuyết, cô ấy cũng đến đây. Vốn đang chán chường một mình, không ngờ lại gặp vợ mình ở đây! Mẹ kiếp, có mỹ nữ đi cùng, cả người Đường Phi phấn chấn hơn hẳn. Chính Đường Phi cũng cảm thấy mình hơi giống phiên bản thứ hai của thằng béo, cứ gặp mỹ nữ là lại hừng hực khí thế. Một mình thì như cây cà bị sương muối, có chút nhạt nhẽo vô vị.
Từ xa, Hàn Tuyết cũng nhìn thấy Đường Phi. Mỹ nữ này nhìn Đường Phi đứng đó cười quái dị, nụ cười đó rất mê hoặc. Hàn Tuyết là cô gái có khuôn mặt trái xoan, lúc cười lên trông cái miệng nhỏ nhắn vô cùng đáng yêu. Hơn nữa, trên dái taikiều nộn (nõn nà) đó, đeo hai chiếc khuyên tai tinh xảo. Cô ấy cũng giống chị gái, là kiểu khuyên tai nhỏ, còn Lục Vũ Tình thì hay đeo hoa tai, hoa tai phải to hơn một chút. Khuyên tai nhỏ cũng giống như đinh tán tai vậy, thứ đó tuy rẻ nhưng rất đẹp, nhìn vào cực kỳ có khí chất.
Đường Phi đúng là đã thành phiên bản thằng béo lỗi thời, nhìn thấy cô gái xinh đẹp kiểu này, hắn cảm thấy trên người chỗ nào cũng không đúng chỗ. Được hôn lên cái miệng nhỏ của mỹ nữ kiểu này, hay sờ vào mông hoặc ngực một cái, thì sẽ thấy phê lắm! Đúng là có chút giống thằng đê tiện kia. Nhưng mấy cô mỹ nữ này đúng là nhìn rất đẹp, kiều diễm, dáng người lại đặc biệt chuẩn.