Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 4706 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1323
Bàn Vương Cổ Thần Đăng

❊ ❊ ❊

“Hả?” Diệp Khai hơi ngẩn người, nhìn về phía Tống Sơ Hàm.

Chỉ thấy nàng lúc này sau khi bơi một vòng thì lặng lẽ lơ lửng trong nước, bất động, trên người có linh lực lan tỏa, hắn có thể cảm nhận được dường như đang có từng luồng năng lượng vô hình tràn vào cơ thể nàng.

“Kắc kắc!”

Cùng lúc đó, cơ thể hắn lại truyền đến tiếng vỡ vụn, da dẻ bên ngoài thi nhau nứt toác, tuy không đóng băng nhưng cũng chẳng có máu tươi chảy ra, Cửu Long Thần Hỏa Tráo trong cơ thể lập tức phát động, chủ động phòng hộ.

“Nhanh nhanh nhanh!”

Lão Quỷ truyền âm cho hắn, vừa dùng hai tay hai chân bơi kiểu chó bò hết sức bình sinh lao xuống dưới.

Diệp Khai không làm phiền Tống Sơ Hàm, lập tức bơi theo, sau khi lặn khoảng mười phút thì tới đích.

Lúc trước nhìn từ trên xuống đã thấy bên dưới khá sáng, giờ mới nhìn rõ, thì ra ở sâu dưới đáy giếng có một ngọn đèn cổ kính đặt ở đó, hình dáng trông như đèn dầu, mà bên cạnh ngọn đèn ấy, chín sợi xích vàng đang khóa chặt một con rồng đỏ.

Không nhìn lầm đâu, đó thực sự là một con rồng.

Mà ánh sáng của ngọn đèn đã chống đỡ nên một vùng không gian hình bán nguyệt, bên trong khu vực này không hề có Nguyệt Hoa Ngân Quang Thủy.

“Bộp —”

Một tiếng động nhẹ, Lão Quỷ đã xuyên qua tầng nước, dễ dàng tiến vào vùng chân không bên trong.

Diệp Khai theo sát phía sau, vừa thoát khỏi thủy vực, cảm giác đau đớn như bị cắt xẻ trên người liền giảm bớt rất nhiều, hắn vội vàng thi triển một đạo Thanh Mộc Chú lên người, những vết thương nứt toác kia mới nhanh chóng lành lại.

“Nhóc con, nhanh lên, ngươi cũng thi triển pháp thuật đó cho ta một cái.”

Lão Quỷ dậm chân kêu lên.

Diệp Khai ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên phát hiện trên người Lão Quỷ cũng chằng chịt vết thương, nhìn da gà da vịt nổi lên khắp người, từng mảng từng mảng như vùng đất vàng bị nắng gắt hong khô.

Khi nhìn thấy vật “khủng” phía trước của lão, hắn mới nhận ra lúc cả hai ở trong nước, quần áo trên người đều bị đóng băng cứng ngắc, theo quá trình bơi nhanh mà rơi hết cả rồi.

Diệp Khai kinh ngạc nhìn chằm chằm chỗ đó của lão: “Lão Quỷ, đây là cái đuôi của ông à?”

“Mẹ kiếp, ngươi từng thấy cái đuôi nào mọc ở phía trước chưa?”

“Cái này… ông có bị bệnh gì không đấy?”

“Ngươi mới có bệnh ấy, ngắn ngủn, của lão tử đây mới gọi là roi dài khó với tới… dài đến mức không có đàn bà nào chịu nổi đấy!”

Diệp Khai bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc, trên thế giới này đúng là không tìm đâu ra người phụ nữ nào sâu được hơn nửa mét, không biết voi cái có được không… Trong lúc ý nghĩ kỳ quặc này xẹt qua trong đầu, hắn vừa thi triển Thanh Mộc Chú cho lão, vừa chuyển ánh mắt tò mò nhìn về phía con rồng đỏ.

Con rồng đỏ cuộn tròn toàn thân, nằm khoanh trên mặt đất.

Nếu duỗi thẳng toàn bộ cơ thể ra, chắc chắn phải dài đến mấy chục mét. Khác với Ngũ Trảo Kim Long hắn thấy trong phim thần thoại, con rồng đỏ này có hai đôi cánh thịt to lớn, toàn thân mọc đầy vảy rồng, nhưng từ giữa lưng đến chân sau lại có một vết sẹo dài, chín sợi xích vàng xuyên qua cơ thể nó, ghim chặt xuống đất.

Ngoài ra, đôi mắt nó nhắm nghiền, dường như đang chìm vào giấc ngủ sâu.

Dù Diệp Khai và Lão Quỷ có nói chuyện lớn tiếng bên cạnh, nó cũng chẳng mảy may động đậy.

Thế nhưng đứng cạnh đó, có thể nghe thấy tiếng tim nó đập, ầm ầm ầm ầm, rất chậm.

Diệp Khai thấy biểu cảm của Lão Quỷ khi nhìn con rồng đỏ có chút kỳ quái, con mắt độc nhất đảo liên hồi, dường như đang hả hê.

“Lão Quỷ, con rồng này là sao?” Diệp Khai hỏi.

“Đây là một con Vu Long, là chìa khóa quyết định việc chúng ta có ra ngoài được hay không lần này, may mà nó vẫn còn sống. Mẹ kiếp, lão tử bị nhốt ở cái quỷ nơi này cả ngàn năm, chính là nhờ phúc của lão khốn kiếp này.”

“Hả?” Diệp Khai ngơ ngác.

“Được rồi, thời gian không nhiều, ta đã cảm nhận được Ngưng Thần Thuật của mình đang dần tan biến. Gọi người của ngươi ra đây, ta phải phá giải cấm chế của ngọn đèn kia trước, mới có thể phóng thích nó, rồi để nó đưa chúng ta ra ngoài.”

“Khoan đã, khoan đã!” Diệp Khai vội vàng ngăn lão lại, “Ông nói ông bị con Vu Long này hãm hại nên mới bị nhốt ở đây cả ngàn năm, giờ ông muốn thả nó ra? Thứ này bị giam giữ còn nghiêm ngặt hơn cả ông, chắc là lợi hại lắm nhỉ? Thả nó ra rồi nó ăn thịt chúng ta thì sao? Trên tivi chẳng phải đều nói thế sao, thả trùm cuối ra thì thường người chết đầu tiên chính là kẻ giải thoát cho nó.”

Lão Quỷ nói điểm này không cần lo lắng, chuyện giữa lão và Vu Long không thể giải thích đơn giản trong vài câu.

Thực ra Vu Long cũng là bị lừa tới đây.

Cả hai đều vì tham ăn nên mới bị một con Mị Ma của Minh Ma tộc dụ dỗ.

“Nhanh lên, đợi cảnh giới của ta tụt xuống thì thật sự là tiêu đời rồi.” Lão Quỷ không chần chừ thêm nữa, chạy tới bên cạnh “đèn dầu”, tích tụ sức mạnh, rồi dùng Phá Thiên Kim Toa trong tay đâm mạnh vào nó.

“Nhanh, giúp một tay!” Lão Quỷ hét lớn.

Diệp Khai đáp một tiếng, không có dư thời gian để suy nghĩ xem có nên hay không, lập tức gọi các nữ tử trong Địa Hoàng Tháp ra ngoài, rót linh lực vào Phá Thiên Kim Toa.

---❊ ❖ ❊---

Bên ngoài Cửu Lê Thiên Long Trận.

Con bò cái lông đen bị gãy mất một chiếc sừng đang vô cùng giận dữ, nhất là bên ngực trái còn bị cào mất một mảng thịt lớn. Da thịt ở chỗ này vô cùng đặc biệt, muốn tu bổ cực kỳ khó khăn, sau này không chừng sẽ thành một bên to một bên nhỏ. Tình trạng như vậy đối với một nữ tu Độ Kiếp kỳ mà nói, quả thực là nỗi sỉ nhục cực lớn.

“Ôngng —”

Ả lấy ra một chiếc gương kỳ lạ, phía sau được tạo thành từ những đoạn xương quái dị.

Sau khi đánh vào một loạt pháp quyết, trong gương lóe lên một làn sương đen, sau đó xuất hiện bóng lưng của một ngưu đầu nhân nam giới.

“Chuyện gì?” Ngưu đầu nhân trong gương không ngoảnh đầu lại, truyền tới một luồng ý niệm.

Chiếc gương này lại có thể là thiết bị liên lạc từ xa.

Bò cái lông đen vẻ mặt cung kính nói: “Mộc Nhĩ Đại Vu, Cửu Lê Thiên Long Trận sắp bị người ta phá rồi.”

“Cái gì?” Ngưu đầu nhân đó lập tức quay người lại, cũng là đầu trâu mặt người, chỉ là mũi hơi giống mũi bò, “Cửu Lê Thiên Long Trận liên quan đến sự an nguy của Cửu Lê thế giới, hơn nữa còn liên quan đến sự ổn định của Viêm Hoàng đại thế giới, tuyệt đối không được xảy ra sai sót. Bất chấp mọi giá, bảo vệ Cửu Lê Thiên Long Trận, ta lập tức phái người qua giúp ngươi.”

---❊ ❖ ❊---

“Ầm ầm ầm ầm —”

Phá Thiên Kim Toa tấn công ngọn đèn dầu hết lần này đến lần khác.

Khiến không gian hình bán nguyệt được ngọn đèn chống đỡ xuất hiện những đợt rung chuyển và dao động.

“Cố lên, toàn lực đi, cấm chế sắp phá rồi, chuẩn bị cú đánh cuối cùng!” Lão Quỷ hét lớn. Mọi người đều dốc hết sức bình sinh, đây là chuyện liên quan đến tính mạng, ngay cả các nữ tử thuộc Lam Ngọc Thiên Phủ vừa mất đi hai vị tỷ muội thân thiết cũng đều dốc toàn lực.

“Ầm —”

Cuối cùng, sau cú đánh cuối cùng, ngọn lửa to bằng hạt đậu trên “đèn dầu” vụt tắt, toàn bộ không gian chìm vào bóng tối, không gian được chống đỡ cũng lắc lư chao đảo.

“Soạt —”

Giang Bích Lưu nâng cây quyền trượng lên, từ trên đó bắn ra ánh sáng màu lam, miễn cưỡng chiếu sáng xung quanh.

Lão Quỷ dùng Phá Thiên Kim Toa quét mạnh một cái, lập tức chộp lấy ngọn đèn dầu đó.

“Nhóc con, cầm lấy cho kỹ, đây chính là Bàn Vương Cổ Thần Đăng.”

Diệp Khai đón lấy, nhìn kỹ thì thấy hình dáng của nó quả thực rất giống với những chiếc đèn dầu dùng ở nông thôn.

“Rào!”

Đột nhiên trên đỉnh đầu vang lên một tiếng động, không gian bong bóng chống đỡ vỡ tan, vô số Nguyệt Hoa Ngân Quang Thủy ập xuống đầu họ.

Lão Quỷ hét lớn một tiếng: “Nhanh, thu mấy cô nương của ngươi vào động phủ đi!”

Nhưng lời còn chưa dứt, tất cả mọi người đều đã bị dội ướt sũng cả người, tốc độ quá nhanh.

Thế nhưng chuyện kỳ lạ đã xảy ra, những dòng nước này không còn lạnh lẽo như trước nữa. Nếu như trước đó có thể âm tới vài trăm độ, thì giờ cùng lắm chỉ âm mười mấy độ, nằm trong phạm vi chịu đựng của tất cả mọi người.

“Đây là…?”

Lão Quỷ ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tống Sơ Hàm như đang nhàn tản dạo bước từ trong nước đi tới.

Sau lưng nàng, một ảo ảnh cái đuôi khổng lồ đang đung đưa. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy bên cạnh còn một cái nữa, tuy nhiên ảo ảnh đó rất nhạt, thoắt ẩn thoắt hiện trong nước.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1307
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.