Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 4999 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1601
Kỳ Lân Nữ Vương

❊ ❊ ❊

“Mau nhìn xem, đó là cái gì? Đó là màn hình tinh thể lỏng đặc chế à? To quá vậy.” Có người nhìn thấy cảnh đó liền lớn tiếng kinh ngạc.

“Đây là Đông Hoa Tông, môn phái tu chân đấy, anh tưởng là khu thương mại chắc? Sao có thể là màn hình tinh thể lỏng được.” Một người phụ nữ bên cạnh khinh bỉ nói.

“Nếu lão hủ đoán không lầm, đây hẳn là một loại thủ đoạn tiên gia, là hình chiếu của thông tin, hiểu nó như một cái màn hình cũng không có gì lạ.” Một ông lão lên tiếng.

Thứ họ đang chú ý chính là bức tường thông tin kia.

Thế nhưng, người của bốn đại môn phái và Tu Chân Liên Minh lại quan tâm nhiều hơn đến những cái tên trên đó —

Có người lớn tiếng đọc danh sách tham chiến trên đó: “Mễ Nhiên, Vi Anh, Tề Khai Sướng, Hướng Đống…”

Rồi có người kêu lên: “Trời ạ, Mễ Nhiên cũng đến sao? Cô ta chính là thủ tọa Kỳ Lân Bảng của hai khóa trước, sự đáng sợ của người phụ nữ đó tôi vẫn còn nhớ mãi, không ai có thể chịu nổi một chiêu trong tay cô ta, không, phải nói là một ngón tay mới đúng, cô ta chính là dựa vào một đầu ngón tay mà trở thành Kỳ Lân Nữ Vương đáng sợ nhất.”

“Đúng vậy, đúng vậy, chính là Mễ Nhiên đó, nghe nói đã sớm đạt đến cảnh giới Tông Sư rồi, thiên tài như vậy mà chẳng lẽ cũng không phi thăng thành tiên sao?”

Trong bốn đại môn phái, cũng có những người lần đầu tiên nhìn thấy danh sách này.

Tại vị trí của Côn Luân Môn, Nghê Hồng ngạc nhiên hỏi Huyền Chân Tử: “Chẳng phải Mễ Nhiên đã đi Đại La Thiên rồi sao? Sao lại xuất hiện trong danh sách này? Lẽ nào cô ấy quay lại rồi?”

Hóa ra Mễ Nhiên xuất thân từ Côn Luân Môn.

Huyền Chân Tử lắc đầu: “Ta cũng chưa nghe tin tức gì.”

Mà những cái tên phía sau cũng dần được những người có hiểu biết kể ra lai lịch…

Vi Anh là á quân khóa trước, thiên tài của Thục Sơn Phái.

Tề Khai Sướng, cũng là người của Thục Sơn.

Hướng Đống, của Tàng Kiếm Các.

Tên hiển thị trên bia hiển thị vách đá khổng lồ kia, thứ tự xếp hạng có lẽ cũng dựa trên thành tích hoặc tu vi trước đây, những kiêu tử của Kỳ Lân Bảng hai khóa trước xếp phía trước, phía sau là của khóa trước, xa hơn nữa là tên người do các thế lực báo lên.

Điều kiện cơ bản để tham gia lần này là: dưới năm mươi tuổi, trên Thần Động Cảnh.

Cho nên tổng số tên hiển thị trên Linh Tường cộng lại cũng chưa đến ba trăm người.

Đương nhiên, nếu có người cảnh giới chưa đủ nhưng tự tin có thể đánh bại người ở Thần Động Cảnh thì cứ việc lên đài khiêu chiến.

Để chọn ra sự công bằng và thực lực tuyệt đối, giải đấu áp dụng cơ chế tính điểm, giống như vòng bảng World Cup, thi đấu vòng tròn một lượt, mỗi người thắng một trận được 3 điểm, hòa một trận được 1 điểm, thua một trận được 0 điểm.

Tôn chỉ của cuộc thi là: Không cố ý giết người.

Nhưng quyết đấu giữa những người tu chân rất khó tránh khỏi cái chết, chỉ có thể cố gắng hạn chế, trọng tài trên sân cũng sẽ can thiệp giữa chừng.

Ngoài ra, mỗi trận đấu đều có giới hạn thời gian, dài nhất là mười phút, mười phút không phân thắng bại thì tính là hòa.

“Đông đông đông…”

Tiếng chuông rung trời lại vang lên chín hồi, nhân viên tham gia thi đấu vào vị trí, trên Linh Tường hiển thị bảng đối đầu.

Vòng đầu tiên —

Lôi đài số 1: Kim Nghị Thành (363) vs Lý Vĩ (362)

Lôi đài số 2: Tằng Sĩ Vinh (361) vs Hồ Vu Khiêm (360)

Lôi đài số 3…

Nhân viên phục vụ do Đông Hoa Tông phái ra cũng khá bắt kịp thời đại, không chỉ cung cấp trái cây, đồ uống cho khách quý, lo chuyện ăn uống sinh hoạt, còn mang theo một thiết bị tra cứu thông tin bên mình, thuận tiện cho một số người tham chiến không tìm thấy lôi đài, không biết mình thi đấu với ai.

“Phịch —”

Một người bị đánh văng ra khỏi lôi đài, nhưng cơ thể còn chưa rơi xuống nơi xa hơn đã bị một luồng sức mạnh vô hình chặn lại, giống như đâm vào thủy tinh vậy, trượt thẳng xuống dưới. Đây là vì trên lôi đài đã được bố trí trận pháp, ngăn chặn các đòn tấn công rơi ra ngoài lôi đài, tránh làm tổn thương người không liên quan.

“Số 362, Lý Vĩ thắng, cộng ba điểm.”

“Số 321, Cao Viễn thắng, cộng ba điểm.”

“Số 313, Ứng Hải Anh thắng, cộng ba điểm.”

“…”

Trên Vấn Thiên Đài, từng hồi tin thắng trận vang lên như tiếng chuông đồng.

Trên Linh Tường cũng hiển thị thông tin cùng lúc.

Điều này làm các hãng truyền thông tin tức bận tối tăm mặt mũi, các phóng viên ai nấy đều sốt sắng như kiến bò trên chảo nóng, vì kết quả một trận đấu có quá nhanh, màn hình lớn vừa mới hiển thị, phóng viên chạy sang phía lôi đài muốn quay lại quá trình chi tiết thì kết quả chạy hì hục sang đó, người ta đã đánh xong rồi, đến sợi lông cũng không thấy.

“Mẹ kiếp, đây gọi là thi đấu gì thế này? Long tranh hổ đấu đâu? Đại chiến ba trăm hiệp đâu? Tất cả đều đi đâu cả rồi?”

“Sao cái nào cũng như đánh chớp nhoáng thế, vừa ra tay là phân thắng bại, chênh lệch thực lực lớn quá.”

Mấy phóng viên than vãn dở khóc dở cười.

Một người tu chân bên cạnh vừa hay đi ngang qua, tốt bụng nhắc nhở một câu: “Các anh chắc chắn xem phim võ hiệp nhiều quá nên bị hiểu lầm rồi, cao thủ thực sự, quyết đấu vừa bắt đầu là đã có thể phân thắng bại, thắng bại chỉ trong một cái chạm tay, vừa giao thủ là tự mình đã có cảm giác rồi, trừ khi có rất nhiều lá bài tẩy ẩn giấu, lấy ra từng cái một; nhưng cao thủ trên Thần Động Cảnh, tốc độ nhanh đến mức nào? Tin tôi đi, mắt thường của các anh tuyệt đối không nhìn rõ đâu, máy quay cũng chỉ để làm cảnh thôi, trừ khi là loại rất cao cấp, lúc đó mới có thể dùng quay chậm để phân tích.”

Cuối cùng, rất nhiều phóng viên chỉ đành túm tụm trước Linh Tường, chỉ cần đưa tin các dữ liệu hiển thị trên đó là được.

Đương nhiên cũng có những người kính nghiệp, thiết bị cao cấp, chạy qua chạy lại trên sân, dù sao quay trúng ai thì tính người đó, cùng lắm thì về làm chương trình tổng hợp lại.

“Biểu ca, lôi đài số ba mươi sáu tới rồi, ôi chao, chính là chỗ này, chính là chỗ này, mẹ ơi, tìm chết con rồi.” Mộc Bảo Bảo ôm ngực thở hổn hển, lúc nãy màn hình lớn đã hiển thị, số 76 Diệp Khai, đối chiến với một tu sĩ nước ngoài số 77 tên là Draven.

Vẻ đẹp ngây thơ cùng vòng một khủng của Bảo Bảo vốn dĩ đã hút mắt người nhìn, giờ lại dùng tay ôm lấy thì càng quyến rũ, không ít người đàn ông nhìn đến mức trố cả mắt.

Một người đàn ông phương Tây mặc vest lịch lãm tiến lên, dùng tiếng Đại Hạ Quốc lơ lớ nói: “Cô gà (cô gái) xinh đẹp, tôi có thể giết (quen) bạn không?”

“Ông —”

Trọng lực lĩnh vực phát động.

Người đàn ông lập tức ngã rạp xuống đất, mặt đầy bùn đất.

“Anh mới là gà, cả nhà anh là gà, cút ngay!”

Trọng tài lôi đài số ba mươi sáu chỉ liếc nhìn phía này một cái, hoàn toàn không ngăn cản.

“Ầm —”

Một người đàn ông vạm vỡ tóc đỏ, chân dậm xuống đất, thân hình bay lên không trung, lao mạnh lên lôi đài, người này chính là Draven.

“Số 76 Diệp Khai là ai, mau lên đây, đánh xong tôi còn phải đi cổ vũ cho bạn bè, mau lên!” Người này vừa lên đài đã dùng tiếng Anh lớn tiếng quát tháo.

“Vút —”

Một bóng người lóe lên, Diệp Khai đã lên đài.

Thật sự là Diệp Khai!

Bốn vị trọng tài đến từ bốn đại môn phái nhìn Diệp Khai đột nhiên xuất hiện, trong đó một người nheo mắt lại, bên trong chứa đựng sự oán hận không thể hóa giải, người này chính là đến từ Thục Sơn Phái, vì Diệp Khai cũng từng cướp đi phi kiếm của hắn, xóa đi thần thức trên đó, khiến hắn phải chịu một tổn thương nghiêm trọng.

“Chuẩn bị xong chưa, tôi bắt đầu đây, yên tâm, tôi sẽ không đánh chết anh đâu.” Draven vặn vẹo cổ, dùng tiếng Anh nói, “Nhưng tôi muốn tốc chiến tốc thắng, cho nên, đành phải ủy khuất cho anh rồi.”

“Ừm, được!” Diệp Khai gật đầu, cũng trả lời bằng tiếng Anh.

“Rống, Lôi Thần Chi Nộ Quyền!” Nắm đấm to như cái chảo của Draven tấn công dữ dội vào hàm dưới của Diệp Khai, phía trên quả nhiên có chút dư vị của sấm sét.

“Phịch —”

Diệp Khai nhẹ nhàng tung một chưởng.

Thế là, Draven bị vỗ bay khỏi lôi đài.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1581
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.