Tiêu Trầm thật ra đã có dự cảm từ trước, nhưng tu vi của Hoa Ngôn lại cao hơn hắn quá nhiều, với lối tập kích đột ngột này, hắn căn bản không cách nào né tránh.
"Phập —"
Trường kiếm rút ra, máu tươi bắn tung tóe.
Tiêu Trầm trợn trừng hai mắt nhìn Hoa Ngôn, chết không nhắm mắt.
Nếu Diệp Khai ở đây, hắn có thể nhìn rõ người đàn ông trung niên bên cạnh là ai, chính là đương kim minh chủ của Tu Chân Liên Minh, Thân Đồ Tế. So với trước đây, tu vi của lão rõ ràng đã tăng vọt một đoạn. Hơn một năm trước vẫn chỉ là Kim Đan đỉnh phong, vậy mà nay lại tăng hẳn một đại cảnh giới, đã đạt đến Nguyên Anh đỉnh phong.
Thân Đồ Tế nhìn cũng không thèm nhìn đệ tử Tàng Kiếm Các đã chết này, quay sang cười hì hì với Hoa Ngôn: "Hoa Ngôn hiền chất, dẫn đường đi. Hôm nay bản minh chủ sẽ thu phục Tàng Kiếm Các, sau này ngươi chính là một vị Các chủ của Tàng Kiếm Các."
"Vâng, đa tạ chưởng môn!"
"Ha ha ha ha..."
Đám người dưới sự dẫn dắt của Hoa Ngôn tiến vào bên trong Tàng Kiếm Các, gặp ai giết nấy.
Thân Đồ Tế nghe tin Tàng Kiếm Các suýt bị diệt môn, nay chỉ còn lại vài đệ tử tu vi không cao, đến cả mặt mũi cũng không gánh nổi, lão đương nhiên đã động tâm. Dù sao so với Tu Chân Liên Minh, sơn môn của Tàng Kiếm Các tốt hơn quá nhiều. Ngay cả khi lão là minh chủ, tài nguyên tu luyện cũng không bằng một vị phó các chủ của Tàng Kiếm Các. Cơ hội ngàn năm có một này, lão tất nhiên sẽ không bỏ qua.
Mà kẻ tiết lộ tin tức này, không ai khác chính là Hoa Ngôn.
Vốn dĩ Thân Đồ Tế còn hơi lo lắng không biết tin tức có thật hay không, nếu có cao thủ xuất hiện thì lão sẽ phải trải qua một trận đại chiến. Thế nhưng dọc đường đi, lão phát hiện đệ tử Tàng Kiếm Các lác đác không mấy người, tu vi nhìn chung đều thấp kém, thậm chí không cần lão ra tay, đám đệ tử này đã bị giết sạch, quả thực như đi vào chỗ không người.
Ba ngọn phong phụ trợ ở vòng ngoài là Lạc Nhật Phong, Phi Điểu Phong, Linh Thụ Phong, đệ tử trên đó gần như bị diệt sạch, máu chảy thành sông.
Chỉ còn lại ngọn núi cuối cùng là Hồi Kiếm Phong.
Hoa Ngôn toàn thân đẫm máu, gã này còn hung tàn hơn cả Lãnh Ngôn, giết hại đồng môn mà không hề nương tay.
Gương mặt đang cười tủm tỉm, chớp mắt đã đâm ra nhát kiếm đoạt mệnh... Kiếm đạo của gã chính là cười trong giấu kiếm, là loại kiếm chuyên để giết người.
Nhìn thấy biểu hiện của Hoa Ngôn, Thân Đồ Tế cũng có chút kinh ngạc. Gã này giết người như giết gà, xuống tay với đồng môn mà căn bản không có chút chướng ngại tâm lý nào. Loại người này, lão cần phải đề phòng, hơn nữa sau khi lợi dụng xong, nhất định phải giết chết. Lão cười hì hì nói: "Hoa Ngôn hiền chất, thủ đoạn của ngươi quả thật không hề thua kém sát thủ Bạch Kim trong Ám Sát Điện của Tuyệt Tiên Các ta đâu. Có hứng thú đảm nhiệm chức Điện chủ Ám Sát Điện của ta không?"
Hoa Ngôn đáp: "Đa tạ chưởng môn, Hoa Ngôn nguyện ý."
Thân Đồ Tế cười lớn, giọng vang dội: "Tốt! Bây giờ chỉ còn lại Hồi Kiếm Phong. Nghĩ lại năm xưa ta đến bái phỏng chưởng môn Tàng Kiếm Các, kết quả đến cửa còn không vào được. Không ngờ hôm nay Thân Đồ Tế ta lại nhập chủ Hồi Kiếm Phong của Tàng Kiếm Các, đúng là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây mà, ha ha ha ha! Hồi Kiếm Phong không cần làm phiền Hoa Ngôn động thủ đâu, lão phu bây giờ sẽ đích thân đi thu phục nó."
Hồi Kiếm Phong, chủ điện.
Người ở đây cũng không còn lại bao nhiêu. Hồng Miên mang theo Đại Kim Điểu đi du ngoạn khắp nơi trong Tàng Kiếm Các để thăm dò địa hình; chỉ còn vài đệ tử vừa mới nhận được linh thú làm thú cưng đang tụ tập cùng nhau.
Đúng lúc này, Thân Đồ Tế cười lớn xông vào.
Mọi người đều kinh hãi, ngẩng đầu nhìn lại.
Một đệ tử lớn tuổi hơn trông thấy Thân Đồ Tế liền nhíu mày, quát lên: "Thân Đồ Các chủ, tại sao ngươi lại xuất hiện ở Tàng Kiếm Các của ta? Ai dẫn ngươi đến?"
Hóa ra hắn từng xuống núi rèn luyện nên đã gặp qua Thân Đồ Tế.
"Ta tại sao lại xuất hiện ở Tàng Kiếm Các? Ha ha ha, vậy ta nói cho ngươi biết, từ hôm nay trở đi, toàn bộ Tàng Kiếm Các đều là của ta... Ồ không đúng, Tàng Kiếm Các cần phải đổi tên. Sau ngày hôm nay, Viêm Hoàng sẽ không còn Tàng Kiếm Các nữa, nơi này sẽ trở thành nơi đóng quân của Tuyệt Tiên Các ta."
"Láo xược!"
Đệ tử kia lập tức rút kiếm xuất chiêu.
Trận chiến nổ ra ngay lập tức, nhưng tu vi của Thân Đồ Tế cao hơn hắn quá nhiều. Tu vi Nguyên Anh đỉnh phong có thể ngang ngửa với Hạ Thiếu Hoa - chưởng môn tiền nhiệm của Tàng Kiếm Các, huống hồ là đệ tử này?
Một tiếng "Bộp" lớn vang lên, kiếm của đệ tử này không đâm trúng Thân Đồ Tế, nhưng đầu của hắn đã bị Thân Đồ Tế đấm nát bấy.
Còn con yêu thú vừa mới ký kết khế ước với hắn mới là xui xẻo nhất. Chủ nhân chết đi, nó thậm chí không có cơ hội giãy giụa, bị ảnh hưởng dây chuyền mà chết thẳng cẳng.
"A — Trương sư huynh?!"
"Mau, đi thông báo cho chưởng môn, có cường địch xâm nhập Tàng Kiếm Các chúng ta."
Mấy người còn lại thi nhau chạy về phía cửa đại điện.
"Muốn chạy? Kiếp sau đi!"
"Chết!"
Sát khí trên người Thân Đồ Tế ngút trời. Hôm nay lão đến đây là để giết người, người Tàng Kiếm Các phải chết sạch thì lão mới có thể hoàn toàn khống chế. Nếu không, một khi tin tức lọt ra ngoài sẽ gây ra sự phản kháng của bốn môn phái lớn còn lại, thậm chí năm đại Ẩn Môn cũng sẽ can thiệp.
"Bộp bộp bộp —"
Nắm đấm của lão cực kỳ lợi hại, mang theo một loại tà tính cuồn cuộn. Một quyền đánh ra, quỷ khóc thần sầu, căn bản không ai đỡ nổi một chiêu.
Tuy nhiên, con Bá Vương Dương cấp sáu đã lập công, đỡ thay chủ nhân của nó một đòn. Đệ tử Tàng Kiếm Các kia trốn thoát khỏi đại điện, vừa ra ngoài liền lập tức phóng ra pháp khí tín hiệu cảnh báo. "Ầm ầm ầm —", trên không trung Hồi Kiếm Phong, tựa như pháo hoa cỡ lớn liên tiếp nổ tung, âm thanh lớn kinh người, những làn sóng xung kích lan tỏa ra xung quanh.
Tiếc là, Thí Kiếm Trường là một sự tồn tại đặc biệt.
Diệp Khai đang ở bên trong đó, tựa như bị tách biệt hoàn toàn, không hề hay biết động tĩnh bên ngoài.
Điều này cũng bình thường, Thí Kiếm Thạch một khi bắt đầu truyền thừa thì tự nhiên không thể bị người ngoài quấy nhiễu, toàn bộ không gian đều bị phong tỏa, chỉ người cầm Âm Dương Lệnh mới có thể mở cửa rời khỏi đây.
Thế nhưng, Hồng Miên và Đại Kim Điểu đang ở đằng xa lại nghe thấy.
"Chủ nhân, phía đó hình như có động tĩnh gì, cái thứ này ta biết, là tín hiệu cầu cứu do đệ tử Tàng Kiếm Các bắn ra." Đại Kim Điểu cõng Hồng Miên, nhìn về phía tín hiệu cảnh báo nói.
"Cái gì?" Hồng Miên kinh hãi, trong lòng nghĩ liệu có phải người của Huyết Sát Môn vẫn chưa từ bỏ ý định, lại quay lại nữa không?
"Mau quay về!"
"Vút —"
Đôi cánh khổng lồ của Đại Kim Điểu đập mạnh, lập tức tăng tốc.
Diệp Khai là chưởng môn Tàng Kiếm Các, nếu Tàng Kiếm Các xảy ra chuyện gì, con chim lớn phải làm tọa kỵ cho hắn này là thảm nhất, chắc chắn sẽ là đứa đầu tiên bị đánh đập trút giận.
Rất nhanh, đã về đến Hồi Kiếm Phong.
"Ồ, quả nhiên có cao thủ!"
Thân Đồ Tế trên Hồi Kiếm Phong cảm nhận được sự hiện diện của Hồng Miên, nhưng khi thấy đó là một nữ tu Nguyên Anh, lão liền trút bỏ sự lo lắng.
Vì lúc này, người của lão mang theo cũng đã đến.
Hồng Miên liếc mắt đã nhận ra Thân Đồ Tế, lại nhìn thi thể trên mặt đất, liền hiểu ra vài phần. Nàng đứng trên lưng Đại Kim Điểu, không trực tiếp xông xuống, vì khí tức trên người Thân Đồ Tế khiến nàng có chút kinh tâm, tu vi của lão lại còn cao hơn cả nàng, hơn nữa, nàng có thể cảm nhận được tà khí bất thường tỏa ra từ người Thân Đồ Tế.
"Tà tu?"
"Minh chủ Tu Chân Liên Minh từ bao giờ lại biến thành tà tu rồi? Thân Đồ Tế, gan ngươi cũng lớn thật, lại dám chạy đến Tàng Kiếm Các giết người."
Hồng Miên nhìn chằm chằm Thân Đồ Tế, lạnh lùng nói.
Chỉ riêng một mình Thân Đồ Tế đã khiến nàng không nắm chắc phần thắng, huống hồ bên cạnh còn không ít thủ hạ của lão, chỉ riêng Kim Đan đã có năm tên, nếu nàng trực tiếp xông xuống thì đúng là không có não.
"Ha ha ha, hóa ra lại là một đại mỹ nữ, vậy thì tốt nhất. Vừa hay bản chưởng môn vừa mất con trai, ngươi về làm chưởng môn phu nhân cho ta, sinh vài đứa con trai đi!" Thân Đồ Tế cười tà ác, chân dậm mạnh một cái, tà khí ngút trời, lao thẳng về phía Đại Kim Điểu và Hồng Miên trên không trung.