Ý của Long Bá Thiên, Diệp Khai hoàn toàn hiểu rõ.
Chính là giống như chính quyền quốc gia vậy, từng cấp từng cấp kiểm soát xuống dưới. Long Bá Thiên là sủng thú của Diệp Khai, đương nhiên phải nghe lời hắn; sau đó để Long Bá Thiên kiểm soát cửu cấp đại yêu bên dưới, cửu cấp lại kiểm soát bát cấp, bát cấp kiểm soát thất cấp, cứ như thế mà suy ra.
Kết quả cuối cùng, tương đương với việc Diệp Khai kiểm soát tất cả yêu thú.
Nhưng cách này có một nhược điểm, cấp bậc tầng tầng lớp lớp quá nhiều, chưa nói đến các tầng lớp phía sau dễ xảy ra hỗn loạn, mà còn gây ra tình trạng sau khi mệnh lệnh ban xuống, lời không truyền tải đúng ý, hiểu sai, thậm chí là không thể thực thi.
Ngoài ra, còn có một vấn đề nghiêm trọng hơn...
Nếu một người ở tầng trên của chuỗi liên kết tử trận, thì toàn bộ nhánh thuộc về kẻ đó sẽ xảy ra phản ứng dây chuyền, tất cả đều chết. Đây không phải là điều Diệp Khai muốn nhìn thấy, cũng là điều mà đông đảo yêu tộc không thể chấp nhận. Như vậy đồng nghĩa với việc yêu thú cấp càng thấp, đối mặt với tỷ lệ tử vong càng cao.
"Không cần phải làm vậy, ta có một cách tốt hơn."
Diệp Khai mỉm cười truyền âm. Hắn nghĩ tới 《Phong Hồn Bảo Lục》 vừa mới nhận được, đối mặt với hàng triệu yêu thú lớn nhỏ ở đây, thứ đó quả thực được "đo ni đóng giày" cho tình huống này.
Hắn vốn cho rằng 《Phong Hồn Bảo Lục》 chỉ là đồ bỏ đi.
Không ngờ ngay lập tức đã có thể dùng được việc lớn.
Lần trước nhìn thấy lượng lớn đại yêu như vậy, hắn đã vô cùng động tâm, muốn thu phục chúng. Bây giờ cơ hội bày ra trước mắt, làm sao hắn chịu buông tha?
Thế là hắn đứng ra, dõng dạc nói: "Các vị, ta quả thực có thể mang các ngươi rời khỏi đây, hơn nữa có thể cung cấp cho các ngươi không gian tu luyện tốt hơn, đan dược ăn không hết, thậm chí, ta còn có thể giúp các ngươi độ kiếp. Nhưng có một điều kiện, đó là... phải hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh của ta."
Một lời khơi dậy ngàn đợt sóng.
Diệp Khai có thể mang bọn họ rời khỏi Không Ly Giới đã khiến họ vô cùng kinh ngạc. Còn về đan dược thì chắc chắn không thành vấn đề, nếu là bậc thầy luyện đan mà còn không lấy ra nổi đan dược thì có thể đi đâm đầu vào tường cho rồi.
Nhưng giúp chúng độ kiếp... chuyện đó không phải nói đùa.
Yêu tộc tu luyện, kỳ thực đáng sợ nhất chính là độ kiếp, vì uy lực của lôi kiếp chỉ đứng sau Ma tộc, cao hơn đạo tu rất nhiều. Vô số yêu tộc đã chết trong lôi kiếp, nếu không thì đại yêu ở Không Ly Giới còn nhiều hơn nữa.
"Thật sự có thể giúp chúng ta độ kiếp sao? Nhưng, tu vi của ngài cao như vậy, một khi dẫn động lôi kiếp, e là sẽ xưa nay chưa từng có, tùy tiện một đạo điện hồ chạm vào chúng ta thôi là chúng ta đã hồn phi phách tán rồi." Bạch Nhãn Hổ lên tiếng nói.
Diệp Khai nói: "Yên tâm, ta nói được tất sẽ làm được, lẽ nào ta lại tự tìm đường chết sao? Các ngươi ở đây đông đảo yêu tộc thế này, hẳn là có rất nhiều kẻ đã chạm đến ngưỡng cửa độ kiếp rồi chứ? Đứng ra đây, ta giúp các ngươi độ."
Đám yêu ngẩn người nhìn hắn, vì nỗi sợ hãi đối với lôi kiếp, không kẻ nào dám bước ra.
"Hừ, đám nhát như chuột!"
Long Bá Thiên hừ lạnh một tiếng, sau đó thân hình lóe lên, bắt đầu "bắt người". Kẻ nào sắp phải độ kiếp, hắn nhìn một cái là biết ngay. Chỉ trong vài giây, hắn đã bắt ra mười tên, tất cả đều là tu vi bát cấp đỉnh phong.
Còn về cửu cấp, tạm thời đừng mơ tới.
Ở Viêm Hoàng thế giới hiện tại, cửu cấp yêu thú hoặc là tiến giai thập cấp, còn muốn đột phá gông cùm xiềng xích để đạt tới Hóa Tiên cấp, đó là chuyện viển vông.
Diệp Khai nhìn mười kẻ bị bắt ra, nói: "Các ngươi dẫn động lôi kiếp đi!"
Long Bá Thiên đá một cước lên người một tên yêu thú: "Nhanh lên, không nghe thấy lời thiếu gia nhà ta nói sao? Không dẫn động lôi kiếp thì đi chết quách đi cho rồi, nhát gan như vậy, sống cũng chỉ lãng phí tài nguyên."
Như vậy, mười tên yêu tộc nào còn dám nói nhảm.
Chết thì chết, hơn nữa Diệp Khai nói đúng, hắn không thể nào tự tìm đường chết được.
Một tên ngưu yêu thú hỏi: "Là dẫn động cùng lúc, hay là từng tên một?"
Diệp Khai nói: "Cùng lúc đi."
Mười tên yêu tộc đi xa ra một chút, dẫn động lôi kiếp.
Rất nhanh, bầu trời của vùng đất này mây đen dày đặc, lôi võng chồng chất lên nhau. Mười tên bát cấp yêu thú cùng lúc độ kiếp, uy lực không hề kém cạnh so với lần trước Diệp Khai giúp ba mươi ba người thử luyện độ kiếp. Nhưng đối với Diệp Khai mà nói, càng mạnh càng tốt, lôi kiếp hiện giờ đã khó lòng làm tổn thương hắn, cuối cùng chỉ có thể trở thành dưỡng chất để hắn tu luyện tấn cấp.
"Xoẹt——"
Diệp Khai bay người lên, đứng lơ lửng trên không trung phía trên mười tên yêu thú.
Như vậy, sự bất an trong lòng đám yêu thú đó cũng vơi bớt đi đôi chút, ít nhất chứng minh Diệp Khai không phải đang nói đùa, mà là thật sự muốn giúp bọn họ độ kiếp.
"Ầm ầm ầm, ầm ầm ầm——"
Lôi kiếp khổng lồ lập tức oanh xuống, mỗi đạo đều mang theo hắc hỏa và thanh quang.
"Đây là Tam Nguyên Sát Thần Lôi!"
Long Bá Thiên kinh ngạc nói, trong lòng cũng có chút lo lắng cho Diệp Khai. Hắn là sủng thú của Diệp Khai, nếu Diệp Khai chết thì hắn cũng không sống nổi.
Thế nên, hắn hơi hối hận vì vừa rồi bắt toàn là bát cấp yêu thú, lẽ ra nên tìm loại cấp thấp hơn mới phải.
Tuy nhiên, nỗi lo của hắn chỉ kéo dài đúng một giây.
Khi lôi kiếp oanh xuống, Diệp Khai không sử dụng bất kỳ pháp bảo hay binh khí nào, mà là giơ hai tay lên cao, dẫn toàn bộ lôi kiếp vào trong cơ thể mình.
Vô số bạch quang quấn quýt, sấm chớp gầm vang.
Người bên dưới ai nấy đều ngẩn ra như phỗng, bọn họ chưa từng thấy ai độ kiếp như vậy bao giờ.
Nhưng điều tiếp theo càng khiến họ ngẩn ngơ. Bạch quang trên người Diệp Khai biến mất, sấm chớp cũng không còn nữa. Hễ lôi kiếp trên trời oanh xuống là trực tiếp chui tọt vào thiên linh cái của Diệp Khai, tựa như bùn ném xuống biển, oanh vào trong là không còn động tĩnh gì nữa.
"Hùng Hạt Tử, mau tát ta một cái, xem ta có phải đang nằm mơ không." Bạch Nhãn Hổ nói.
"Chát!"
Cơ hội tốt như vậy, Hùng Hạt Tử đương nhiên sẽ không bỏ qua. Ngươi bảo ta đánh, ta không đánh thì đúng là đồ ngốc.
Trong chớp mắt, một bên mặt của Bạch Nhãn Hổ đã sưng vù lên như cái mông.
"Ái chà, đau quá, là thật, không phải đang nằm mơ."
"Phải rồi! Thật quá chấn động, quả nhiên không hổ là đại năng, đơn giản là vượt xa tưởng tượng của chúng ta." Hùng Hạt Tử vội vàng nói, sợ Bạch Nhãn Hổ ghi thù, tát lại mình một cái, vì thế còn bước xa ra một chút.
Thế nhưng, Diệp Khai lúc này lại muốn chửi thề.
Bởi vì, căn bản không phải Lôi Trì của hắn đang hấp thụ lôi kiếp, mà là Địa Hoàng Tháp đang hấp thụ. Nó hoàn toàn hút sạch lôi kiếp vào trong động thiên thế giới, không chừa lại cho hắn chút nào. Hy vọng muốn nhờ đó nâng cao tu vi, thậm chí mong chờ chính mình cũng độ kiếp của hắn, hoàn toàn tan thành mây khói.
Lôi kiếp nhiều như vậy, coi như chẳng liên quan gì đến hắn nữa.
Cùng lúc đó.
Thế giới bên ngoài cũng xuất hiện biến cố lớn.
Không biết vì nguyên nhân gì, bước chân xâm lăng Viêm Hoàng thế giới của Minh Ma tộc lại một lần nữa đẩy nhanh. Tại nơi bày ra Chu Thiên Tiểu Tinh Đấu Trận ở Hàn Quốc, lần này đã bị mở ra một cánh cổng. Tuy cánh cổng không lớn lắm, nhưng có Minh Ma tộc tuôn ra từ trong cổng không dứt.
"Minh Ma xâm lăng rồi, Minh Ma xâm lăng rồi!"
Tu sĩ trấn giữ bên phía trận doanh Hàn Quốc lớn tiếng hét lên.
"Đùng đùng đùng, đùng đùng đùng——"
Vô số tín hiệu cảnh báo được phát ra, nở rộ trên không trung.
Cũng có hàng trăm người bóp nát ngọc phù cảnh báo thuộc về Chiến Thần Điện, truyền tin tức lên trên Chiến Thần Điện.
"Kiểm soát đại trận, giảo sát Minh Ma!" Có người hét lớn.
Kỳ thực Chu Thiên Tiểu Tinh Đấu Trận vẫn luôn mở. Nhưng, nếu có người chủ trì trận pháp bên trong, uy lực sẽ càng lớn hơn. Vì thế, khi Diệp Khai và Hồng Miên bày trận, đã cố ý thiết lập hai mươi bốn lá trận kỳ, để hai mươi bốn người kiểm soát, như vậy có thể khiến uy lực đại trận tăng lên gấp bội.
"U u u, u u u——"
Trong Chu Thiên Tiểu Tinh Đấu Trận, vô số thần binh lợi khí bay ra, lao vào giảo sát Minh Ma tộc đang truyền tống vào.
Thế nhưng, tu sĩ của liên minh lập tức phát hiện một vấn đề nghiêm trọng: lần này cánh cổng truyền tống mà Minh Ma tộc mở ra hơi lệch, nằm ngay vị trí rìa của đại trận. Theo đà cánh cổng truyền tống mở rộng thêm, một nửa đã thoát ra khỏi phạm vi đại trận.
Như vậy, một số Minh Ma đã xông ra khỏi đại trận.
"Giết——"