Hành động của nhà họ Cầm quả thực là nhanh nhất.
Lần này không giống như đi Thần Mộ, lại thêm không cần lo lắng sẽ bị quy tắc không trọn vẹn ở Quy Nguyên Đại Lục ăn mòn, cho nên Cầm Tiểu Tiểu lập tức dẫn theo năm trăm cao thủ trong gia tộc, chuẩn bị đi qua truyền tống trận.
Nửa ngày sau.
Phía trước truyền tống trận bí mật từ Thanh Nguyên Đại Lục thông tới Quy Nguyên Đại Lục, năm mươi người đang bận rộn trước trận pháp.
Thế nhưng đã trôi qua tròn hai tiếng đồng hồ, trận pháp phong cấm được bố trí sau khi trở về lúc trước, vậy mà đến tận bây giờ vẫn không mở ra được.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Trận pháp phong cấm này không phải là trận pháp do ta thiết lập lúc trước, ai đã đụng vào rồi?” Cầm Tiểu Tiểu tức đến dậm chân, không ngờ lại bị trận pháp do chính mình thiết lập ngăn cản. Sau khi kiểm tra qua nhiều mặt, nàng có thể khẳng định trận pháp này đã bị thay đổi, nhưng ở Thanh Nguyên Đại Lục này, còn ai có tạo nghệ trận pháp sánh bằng nhà họ Cầm, sánh bằng nàng Cầm Tiểu Tiểu chứ?
“Tiểu thư, liệu có phải là lão bất tử nhà họ Hoàng không?” Một thủ hạ nói. Ý của hắn là gia chủ nhà họ Hoàng - Hoàng Bất Động, đó cũng là một tên am hiểu trận pháp, chỉ là không hay thể hiện ra ngoài.
“Ừm, rất có khả năng! Lúc chúng ta tới Quy Nguyên Đại Lục, vốn nghe đồn Hoàng Thiên Nhi đang bế quan, không ngờ nàng ta đã sớm tới Quy Nguyên Đại Lục rồi. Nhà họ Hoàng chắc chắn đã sớm biết động tĩnh bên phía Quy Nguyên Đại Lục, vậy thì tạo nghệ trận pháp của Hoàng Bất Động... Hừ, các ngươi tránh ra hết đi, ta không tin là không phá được cái trận rách này. A Tam, ngươi dẫn vài người ra ngoài cảnh giới, phòng ngừa có người tới, phát hiện người lạ thì trực tiếp tru sát.”
“Rõ!”
---❊ ❖ ❊---
Cùng lúc đó, khi Cầm Tiểu Tiểu đang phá giải trận pháp phong cấm, Diệp Khai cũng đã sớm đến hòn đảo nhỏ giữa Vô Tận Hải nơi lúc trước được Hoàng Thiên Nhi dẫn vào.
Khi đó tự hắn đã ghi nhớ vị trí, huống chi bây giờ còn có một Hoàng Như Vân làm nô tỳ.
Phu nhân Ninh vốn muốn cùng Diệp Khai làm chuyện ân ái trước đã, dù sao hôm qua bị hắn trêu chọc đến không chịu nổi, cả người đều khó chịu, nhưng bây giờ bên cạnh có Hoàng Như Vân, Tiểu Thiên Nhi và cả Hồng Miên, bà ta không dám bộc lộ khao khát trong lòng, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Bà ta hoàn toàn mù tịt về trận pháp. Chỉ có thể trố mắt nhìn Diệp Khai và Hồng Miên nghiên cứu, thực sự quá chán, liền ngồi bên cạnh thổ nạp tu luyện... Sự bùng nổ của Giếng Quy Tắc khiến quy tắc ở đây cũng dần hoàn thiện, đối với bà ta cũng rất có lợi.
Nửa ngày sau, Hồng Miên lên tiếng: “Cách bố trí trận pháp này cực kỳ phức tạp, hoàn toàn khác với những thứ ta từng thấy trước đây, ta hoàn toàn không có chút manh mối nào.”
Dưới đất vung vãi một đống giấy tờ, đều là dùng để diễn toán.
Nhưng đây là truyền tống trận, liên quan đến không gian, không phải trận pháp bình thường, nàng tính thế nào cũng không ra.
Diệp Khai cười cười, cũng không mấy để tâm: “Truyền tống trận ứng dụng quy tắc không gian, vốn dĩ huyền ảo khó hiểu, cần phải có sự hiểu biết nhất định về không gian, hơn nữa trận pháp này không thể nào do người bên Thanh Nguyên Đại Lục bố trí được. Nó vận dụng cả Đạo văn, ngược lại có thể dùng để học tập nghiên cứu. Như vậy đi, chúng ta trước tiên bố trí một trận pháp phong cấm, cái này chắc không khó.”
“Được!”
Đối với hai người mà nói thì đây chỉ là chuyện nhỏ, bên trong Chu Thiên Tiểu Tinh Đấu Trận có sẵn một số mô-đun liên quan đến phong cấm, lấy ra dùng là đủ rồi.
Khi vừa bố trí được một nửa, đột nhiên truyền tống trận sáng lên những gợn sóng.
“A, sao lại sáng lên rồi?”
“Thiếu gia, có người muốn từ bên kia truyền tống tới.” Hoàng Như Vân vội vàng kêu lên. Nàng bây giờ đã chấp nhận số phận, hơn nữa sau khi biết Diệp Khai thực sự có thể giúp người độ kiếp, trong lòng cũng nảy sinh mong đợi, cộng thêm quan hệ khế ước, có cảm giác gần gũi tự nhiên, nghe lời hơn lúc mới bắt đầu nhiều.
Diệp Khai lập tức gọi Tiểu Thiên Nhi: “Mau lại đây, hễ có người truyền tống vào, lập tức đánh văng họ trở lại cho ta.”
Kẻ đến kia chắc chắn không phải Tiên Quân thì cũng là Tiên Đế, dựa vào mấy người bọn họ thì không đủ trình độ đối phó.
Tiểu Thiên Nhi xách trọng thuẫn, đứng trước truyền tống trận.
Còn Diệp Khai và Hồng Miên thì càng tăng tốc độ bố trí trận pháp.
Ở đầu bên kia, Cầm Tiểu Tiểu cuối cùng cũng mở được cấm chế, mấy chục người cùng nhau khởi động truyền tống trận. Nàng là người đầu tiên bước vào. Một cảm giác truyền tống quen thuộc ập đến, nàng hoàn toàn không để tâm, trong lòng còn đang đắc ý nghĩ thầm: Hoàng Bất Động, đồ lão bất tử nhà ngươi, uổng công tính toán, bây giờ Hoàng Thiên Nhi không còn nữa, nhà họ Hoàng các ngươi định sẵn là sẽ bị ta Cầm Tiểu Tiểu giẫm dưới chân.
Sau đó trước mắt nàng xuất hiện ánh sáng, biết là sắp truyền tống ra ngoài rồi.
Nhưng vừa lúc đôi mắt sáng lên, mũi đi trước cảm nhận được không khí bên ngoài, thì bất ngờ một luồng kình phong ập tới. Ngay khi nửa thân người nàng vừa ló ra khỏi mặt truyền tống trận, một tấm đại thuẫn hung hăng đập vào người nàng.
“Ầm ——”
Đau đớn, một cảm giác muốn hộc máu, còn cả nỗi đau bị đánh văng ngược lại vào trong thông đạo truyền tống bị xé rách. Nàng kinh hãi nhìn về phía trước, kết quả nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc — Hoàng Thiên Nhi.
“Vậy mà không chết?!”
“Ông ——”
Cầm Tiểu Tiểu truyền tống thất bại, trực tiếp bị trận pháp văng ngược trở lại chỗ cũ.
“Bộp” một tiếng rơi xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi, bụng thậm chí co rút từng cơn, sau đó càng là “oẹ oẹ” nôn mửa, đó là những thứ ô uế lẫn máu.
“Tiểu thư, đây, đây là chuyện gì vậy?” Một bà lão vội vàng đỡ Cầm Tiểu Tiểu dậy, kinh ngạc và hoảng hốt hỏi.
“Hoàng Thiên Nhi!!” Cầm Tiểu Tiểu nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt đầy oán độc.
“Cái gì? Hoàng Thiên Nhi, chẳng phải nàng ta chết rồi sao?”
“Nàng ta đang ở đầu kia truyền tống trận, đánh ta văng trở về... Không ổn, vừa nãy ta hình như thấy có người đang bố trí trận pháp, bọn họ muốn phong bế trận pháp đầu bên kia. Mau, bảo mọi người ở tư thế chiến đấu, mười người một tổ, lập tức truyền tống, ngay khi truyền tống ra ngoài, lập tức phát động đòn tấn công mạnh nhất về phía bên ngoài.”
“A ——, được.”
Những kẻ được truyền tống qua đều là cao thủ lợi hại nhất, bởi vì Cầm Tiểu Tiểu biết bây giờ là lúc tranh từng giây từng phút, phải dốc toàn lực.
“Ầm ——”
“Ầm ầm ầm ——”
Cổng truyền tống bên phía Quy Nguyên Đại Lục không ngừng sinh ra gợn sóng, thậm chí có những đòn tấn công đánh ra ngoài. May mắn là tấm thuẫn trong tay Tiểu Thiên Nhi đủ mạnh, đủ cứng cáp, từng lần từng lần chặn lại. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nàng dù sao cũng không phải là Hoàng Thiên Nhi bản thân, sức chiến đấu và ý thức chiến đấu đều kém hơn một bậc, theo việc người bên kia không ngừng tấn công, nàng bắt đầu có chút chật vật.
Lúc này, phu nhân Ninh và Hoàng Như Vân cũng ra tay giúp đỡ.
Chỉ là đòn tấn công của hai người có chút không đạt yêu cầu.
“Hồng Miên, ngươi tiếp tục bố trí trận pháp!” Diệp Khai hét lớn một tiếng, lập tức gọi cả Nhan Nhu, Mễ Hữu Dung và Hoàn Nhi trong Địa Hoàng Tháp ra ngoài.
“Chiến Tranh Chi Hoàn, mở!”
“Đằng Mạn Cuồng Triều, phong cấm!”
“Ca ca, muội, muội phải làm gì?” Hoàn Nhi kêu lên.
“Hoàn Nhi, có năng lực gì có thể tăng sức tấn công cho vị tỷ tỷ này không?” Diệp Khai chỉ chỉ Tiểu Thiên Nhi, chủ yếu là nàng ấy.
Hoàn Nhi suy nghĩ một chút rồi nói: “Một người sao? Nếu là một người thì chắc không vấn đề gì... Nhân danh thần thánh quang minh, triệu hoán Vương Giả Chi Kiếm, ngăn cản mọi tà ác, gia trì!”
Lần trước, nàng sử dụng một loại pháp thuật quần thể gọi là Quang Minh Chi Dực, tăng phòng ngự; lần này là một loại hỗ trợ đơn thể gọi là Vương Giả Chi Kiếm, tăng sức tấn công. Với năng lực hiện tại của nàng, tăng sức tấn công lên hai mươi phần trăm, duy trì hai mươi giây. Trên người Tiểu Thiên Nhi, mơ hồ hiện thêm một đạo hư ảnh của thánh kiếm.
Hoàng Như Vân kinh ngạc nhìn về phía Hoàn Nhi, thốt lên: “Thần thánh hệ?”
“Tập trung phòng ngự, nhanh lên!”
Diệp Khai lườm nàng một cái, rồi bản thân vội vàng gia nhập đội ngũ bố trí trận pháp. Một lát sau, “Hồng Miên, ngươi cùng phu nhân Ninh hợp thể phòng ngự, trận pháp còn lại giao cho ta.”