Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 6133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2441
Lời cầu nguyện của Mộ Dung Xảo Xảo

❊ ❊ ❊

“Á——”

Gã bị Diệp Khai đá một cước vẽ nên một đường parabol trên không trung.

Cuối cùng “bõm” một tiếng rơi tõm xuống dòng sông hôi thối nồng nặc ở phía trước.

Tô Tiểu Hổ và đám đồng bọn quay đầu nhìn người anh em rơi xuống nước mãi không thấy ngoi lên, nhất thời ngây người. Bởi vì tu vi của tên đó không hề yếu, là Địa Tiên trung kỳ, trong khu vực này, bản lĩnh chỉ kém Tô Tiểu Hổ một chút mà thôi.

Sững sờ mất tròn năm giây, Tô Tiểu Hổ mới quát lớn: “Mẹ kiếp, mày là đứa nào? Mộc Ngư, mau đi cứu Thiết Hùng, kéo nó lên.”

“Ừm... Đại ca, nước đó…”

“Đi mau, đứng ngẩn ra làm cái quái gì?” Tô Tiểu Hổ gầm lên, rồi hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Khai. Nhưng trong ánh mắt ấy đã lộ rõ vẻ căng thẳng và nhút nhát, người có thể đá văng Thiết Hùng bằng một cước như vậy, bản thân gã dường như cũng không đối phó nổi.

“Nước với nôi cái gì, mày cũng xuống dưới đó luôn đi!” Diệp Khai động thân, cười lớn đá văng gã thanh niên tên Mộc Ngư xuống dòng sông, nối gót kẻ trước.

Ngay sau đó, là tiếng “bình bình bình…” liên hồi.

Một chuỗi tiếng động vang lên, tiếp theo là một loạt bóng người bị ném xuống sông. Chớp mắt, nhóm tổng cộng tám người này chỉ còn lại một mình Tô Tiểu Hổ vẫn đang đứng.

“Mày mày mày… mày rốt cuộc là ai?”

“Mày muốn thế nào?”

“Tao, tao là người của Sử gia, mày dám đụng đến tao, Sử gia nhất định sẽ không tha cho mày…”

Tô Tiểu Hổ sao còn không biết mình đã gặp phải cao thủ. Đám người bọn chúng, ở khu vực Không Tương thành này có thể đi ngang dọc, nhưng giờ thì tất cả đều bị quăng xuống sông cho cá ăn, nói không sợ là giả.

Diệp Khai hỏi Tô Tiểu Khê: “Tên này, không phải là người anh mà cô nói chứ?”

Vừa nãy hắn nghe thấy gã này muốn gọi cha của Tô Tiểu Khê là chú, tưởng đây là anh trai của cô, nên mới không ném gã xuống cùng.

Tô Tiểu Khê lắc đầu: “Không phải, sao hắn có thể là anh tôi, hắn chỉ là một kẻ lòng lang dạ sói vô lương tâm.”

Tô Tiểu Hổ lùi lại từng bước: “Tiểu Khê, Hổ ca là vì tốt cho cô thôi. Đợi cô gả vào Sử gia, làm thiếu phu nhân, thì coi như một bước lên mây, sau này… á—”

Lời còn chưa dứt, Diệp Khai đã tung cước, đá văng hắn xuống sông.

Lần này còn bay xa hơn mấy tên kia, thậm chí Diệp Khai còn phong ấn kinh mạch của hắn ngay lập tức, đợi khi hắn bò lên được, chắc chắn là đã uống no nê nước sông rồi.

Tô Thái ngơ ngác nhìn Diệp Khai và Bạch Tinh Tinh cách đó không xa, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

“Tiểu Khê, hai vị này là…”

“Cha, hai vị này là đại nhân vật, họ…”

Tô Tiểu Khê thì thầm bên tai Tô Thái, chẳng qua là kể lại đơn giản sự việc xảy ra tại điểm đổi thưởng lúc trước. Tô Thái là người tầng lớp dưới đáy ở Không Tương thành, chưa từng gặp đại nhân vật nào, tên thiếu gia ăn chơi của Sử gia kia đã được coi là nhân vật có thân phận rất cao rồi. Vừa kinh ngạc vừa lo lắng cho hậu quả phía sau, ông nói: “Tiểu Khê, tên thiếu gia ăn chơi của Sử gia đó chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu, cho dù lần này không làm gì được con, nhưng lần sau hắn vẫn sẽ phái người tới thôi.”

“Cha, cha không cần lo lắng, con hiện tại có tiền rồi… Vì có đại ca Phương Tây, con đã nhận được năm nghìn tám trăm sáu mươi hai điểm Huyễn Cảnh, món nợ kia rất nhanh là có thể trả sạch.”

“Năm nghìn… tám trăm… sáu mươi hai… điểm…” Tô Thái cũng suýt phát điên.

---❊ ❖ ❊---

Cha con họ xúc động một hồi lâu không cần nhắc tới nữa.

Cuối cùng đợi được ông lão bình tĩnh lại, Diệp Khai lúc này mới mở lời hỏi: “Tô Tiểu Khê, vậy người anh mà cô nói, hiện giờ không có ở nhà?”

Tô Thái muốn mời Diệp Khai và Bạch Tinh Tinh vào nhà, nhưng vừa nãy bị đám người Tô Tiểu Hổ đập phá lung tung, trong nhà lộn xộn, ngay cả chỗ đứng cũng không có, đành phải nói chuyện ở ngay cửa.

Sau đó, Diệp Khai biết được, anh trai của Tô Tiểu Khê tên là Tô Đại Trụ.

Sáng nay vừa mới ra khỏi nhà đi đến Bì Bì sâm lâm (rừng lột da), Tô Thái chỉ biết anh ta đi kiếm tiên linh thạch, nhưng khi nào về thì không chắc chắn.

Khi hỏi đến Tô Thái có biết về Vô Gian chi thủy hay không, Tô Thái cũng lắc đầu, nói hình như từng nghe nhắc qua, nhưng cụ thể thì không rõ.

Đành chịu.

Diệp Khai và Bạch Tinh Tinh đành cáo từ, nhưng để lại một tấm ngọc bài truyền tin, một khi Tô Đại Trụ về nhà, hãy để họ bóp nát ngọc bài, họ nhất định sẽ đến, đồng thời hứa hẹn hậu tạ.

Kết quả, vừa rời đi không lâu, đang định ghé vào một tiệm bản đồ tinh không xem có gì hay không, Diệp Khai đã lập tức cảm ứng được tấm ngọc bài vừa đưa đi bị bóp nát.

“Nhanh vậy sao?”

“Tô Đại Trụ đó về rồi?”

Bạch Tinh Tinh lại không muốn đến con sông thối kia để ngửi mùi hôi thối đó, liền nói: “Anh tự đi đi, tôi không đi đâu.”

Diệp Khai hỏi: “Vậy cô đi đâu?”

Bạch Tinh Tinh ngáp một cái: “Tôi đi ngủ, tiện thể đi xem thành trì bên trong xây dựng thế nào rồi.”

Đợi đến một nơi không người, Bạch Tinh Tinh tiến vào Địa Hoàng tháp.

Trong Địa Hoàng tháp.

Cố Khai Thánh, Chu Trí và những người khác quay trở lại bên trong, tự nhiên là bắt tay vào làm việc ngay, xây dựng thành trì. Nhiều người sử dụng năng lực để kiến thiết như vậy, tiến độ chắc chắn sẽ không chậm. Phải biết rằng lúc trước ở Thanh Nguyên thế giới xây dựng Vong Ưu đảo cũng chỉ mất năm ngày, mà hiện tại, thành trì bên trong đã xây dựng gần được một tháng rồi.

Diệp Khai tranh thủ phóng ý niệm vào trong Địa Hoàng tháp, nhìn vào trong, lập tức nhìn thấy thành trì kia đã ra dáng ra hình, hơn nữa diện tích chiếm dụng vô cùng rộng lớn, không hề kém cạnh so với Không Tương thành mà hắn đang ở… Đường sá rộng rãi, cao ốc chọc trời, nước sông bao quanh, cũng chẳng biết là ai đã làm tổng thiết kế sư.

Sau đó, hắn lại nhìn về phía Mễ Hữu Dung và Hồng Miên, vẫn đang trong trạng thái bế quan tu luyện.

Ánh mắt lóe lên, rơi vào một nơi khác… trong bồn tắm linh hương ngọc…

“Ơ, là ai đây?”

“Cái mông to và trắng quá!”

Hắn vậy mà nhìn thấy một người phụ nữ đang vẫy vùng nghịch nước trong bồn tắm, toàn thân trần như nhộng, một khối trắng tròn và lớn đang nổi trên mặt nước.

“A, buồn chán quá đi, buồn chán quá đi!”

“Diệp Khai, đồ khốn kiếp nhà anh, không thèm để ý đến tôi, không để ý đến tôi, hừ, tôi hận anh, hận chết anh!”

“Cô nương đây hôm nay cầu nguyện với cái bồn tắm này, cầu cho cái đồ khốn kiếp kia nhìn thấy phụ nữ mà không cương lên nổi… không không không, nói sai rồi, cầu cho anh ta ba tháng không cương lên nổi, khóc chết anh ta, làm anh ta sốt ruột chết đi, để anh ta phải đến cầu xin tôi, ha ha ha!”

Diệp Khai lập tức sững sờ.

Người phụ nữ đó, không nghi ngờ gì chính là cô nàng da trắng Mộ Dung Xảo Xảo, không ngờ lại vô tình nhìn thấy cảnh tượng như thế này.

Hắn trước đây còn chưa phát hiện ra, hóa ra Địa Hoàng tháp còn có thể dùng để làm chuyện rình mò kỳ diệu thế này.

“Hừ, cô nàng da trắng này, thật đúng là thiếu đòn, không, là thiếu yêu thương rồi!”

Nhìn trái nhìn phải không có ai.

Diệp Khai lập tức lóe thân vào trong, “bộp” một tiếng, vỗ lên nơi phấn nộn tròn trịa to lớn của cô.

Sau đó biến mất ngay lập tức.

“Á——”

“Ai, là ai đánh tôi?”

Mộ Dung Xảo Xảo giật bắn mình, vội vàng quay người lại, nghi thần nghi quỷ.

Mà Diệp Khai cũng lập tức nhìn thấy chính diện của cô, chỉ là sự cảnh giác này khiến cô hai tay ôm lấy ngực, nhưng hai khối lớn kia căn bản không che chắn hết được, một mảng phong cảnh lớn lộ ra bên ngoài.

“Mẹ kiếp, cô nàng da trắng này thật sự có hàng, đúng là quả đào chín mọng!”

“Có nên hái không nhỉ?”

“Thôi bỏ đi, tìm Tô Tiểu Khê trước đã.”

Mà Mộ Dung Xảo Xảo cuối cùng cũng hoàn hồn lại, nơi này, ngoài Diệp Khai có năng lực làm như vậy ra, thì không có người thứ hai, thế là giận dữ hét lên: “Diệp Khai, đồ khốn kiếp nhà anh, anh mau bước ra cho tôi, có bản lĩnh thì anh đánh tôi trước mặt tôi đi, tới đây, tới đây… tôi nguyền rủa anh đấy, thì sao nào… ối…”

Lần này, ngực bị véo một cái, đau quá!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2430
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.