Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 6663 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2711
Gần đây hay mộng du

❊ ❊ ❊

"Cha mẹ... họ, có phải, đã..."

Sở Mộ Tình cắn chặt môi dưới, muốn nói lại thôi, thần tình đau khổ. Cô cũng là người cực kỳ thông minh linh tuệ, ở lại Chiến Thần bình đài đã lâu, cha mẹ gia nhân không thể nào không có tin tức, theo lý mà nói chắc chắn sẽ tìm tới. Cô hối hận nhất chính là đã không về nhà cũ tìm ngay lập tức.

Diệp Khai an ủi cô: "Anh sẽ sớm tìm cách ra ngoài. Hiện tại thất đại thế lực trên địa cầu đã bị tiêu diệt sạch, trên Chiến Thần bình đài vẫn còn người của chúng ta, ngũ đại ẩn môn hay Cửu Phiến Môn quan hệ với chúng ta đều không tệ, nếu họ... tìm tới cửa, chắc chắn sẽ được đối đãi tử tế, nên không cần quá lo lắng."

Sở Mộ Tình nói: "Thế nhưng, nếu như họ đã... đã..."

Diệp Khai ôm lấy cô, dịu dàng hôn lên môi cô.

Cô cảm thấy sợ hãi, trong lòng trống rỗng, không dám tưởng tượng đến kết quả đó. Nếu thật sự là như vậy, thì cô... đã trở thành kẻ cô độc rồi, còn ai yêu thương, nuông chiều, dỗ dành cô... À, là người đàn ông trước mắt này.

Cô đột nhiên ôm chặt lấy anh, quấn lấy cổ anh. Cô trở nên vô cùng kích động, nhiệt tình như lửa, vô cùng chủ động... Cô tận tình đáp lại, thôn thổ, giao triền quấn quýt... Sau đó hai người lăn ra đất, sự việc không thể kiểm soát, rất nhanh đã phát ra những tiếng kêu kiều mị cao thấp bất nhất.

Nghĩ lại thuở ban đầu... Diệp Khai đã chiếm đoạt thân thể cô bằng một cách khó lòng chấp nhận, nhưng nay thời gian trôi qua, Sở Mộ Tình cũng đã chấp nhận anh từ trong thâm tâm, thậm chí ngày càng sâu đậm. Có lẽ, chính là cái gọi là càng ở bên càng yêu, càng yêu càng sâu đậm chăng!

Lần thân cận này kéo dài suốt một ngày một đêm.

Diệp Khai cũng không quên chính sự, tiện thể giúp Sở Mộ Tình nâng cao tu vi. Anh hiện tại đã tới cảnh giới Tiên Đế, hơn nữa không phải sơ kỳ mà một bước đã lên tới đỉnh phong, toàn thân mười Tiên Linh mệnh luân tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả, ngay cả Bạch Tinh Tinh cũng vô cùng kinh ngạc, chưa từng thấy bao giờ.

Dùng loại bổn nguyên thiên vạn tuyệt xướng như vậy để giúp Sở Mộ Tình nâng cao tu vi, quả là chuyện dễ như trở bàn tay; Thiên Long Ngự Tiên thuật không ngừng vận chuyển, Tiên lực âm dương viên mãn liên tục dũng mãnh đổ vào, không cần quá nhiều, vì cực hạn thân thể cô cũng chỉ dung nạp được vạn phần một tiên lực của Diệp Khai mà thôi.

Tiên Linh chi khí, Hồng Hoang chi khí, âm dương viên mãn!

Thậm chí Diệp Khai dùng Tiên căn vô thuộc tính của mình, trực tiếp chuyển hóa thành Tiên Linh thuộc tính phù hợp với linh căn của cô, mạnh mẽ quán nhập vào cơ thể cô, kết thành Kim Đan, toái đan thành Anh, Anh phá Phân Thần, Phân Thần độ kiếp...

Trong lúc triền miên, vô tri vô giác đã tới độ cao của độ kiếp đỉnh phong.

Chỉ còn thiếu bước cuối cùng: lịch lôi kiếp, là có thể thành tựu Hóa Tiên, trở thành một nàng tiên tử, thọ nguyên vạn năm, thanh xuân vĩnh trú, mệnh luân ngưng tụ, phiên vân phúc vũ.

"Chồng... A, anh là chồng em, không thể, không thể rời bỏ em!"

Mà đây, mới chỉ là bắt đầu.

Diệp Khai làm kẻ "năng giả đa lao", giải quyết xong một mình Sở Mộ Tình mới chỉ là hoàn thành bước đầu của trường chinh. Khi anh quay lại, liền bị các nàng vây chặn trong một con ngõ...

Mộc Hân, Hàn Uyển Nhi, Hồ Nguyệt Như, Nạp Lan Vân Dĩnh, Christine, Khổng Nhụy, cùng với Đào Mạt Mạt, Lam Ngọc phu nhân, Tiểu Vân... đúng chín vị phu nhân vây lấy anh, không cho chạy, cũng không biết họ đã có ước định gì, từng người một lộ ra biểu cảm dục cầu bất mãn, động tác kiều mị, ăn mặc thì lại gợi cảm bạo lộ.

"Chồng ơi, người ta không chịu nổi rồi!"

"Chồng ơi, anh yêu thương người ta đi!"

"Chồng ơi, anh mà còn lãnh đạm với em, em là "xuất quỹ" thật đấy!"

"Không nói nhiều nữa, không có ba ngày ba đêm, hừ hừ, anh tự liệu mà xem!"

Từng người phụ nữ một, người này bưu hãn hơn người kia, người này lộ liễu hơn người kia.

Diệp Khai phát hiện mười năm trôi qua, anh sắp không chịu nổi áp lực mỹ diệu này nữa rồi. Sau đó anh nhớ lại lời Mai Nhã Nhạn nói trước kia, chinh chiến nhiều chiến trường như vậy, chẳng lẽ thật sự thiệt thòi rồi sao? Phải biết rằng, những người phụ nữ này đều không phải dạng vừa, tố chất cơ thể bày ra trước mắt, cộng thêm bao nhiêu năm tích lũy... oán niệm, không hư, tịch mịch, chao ôi!

Đây là muốn khiến anh mệt chết tươi mà!

"Cái đó, chồng từ bốn năm trước đến nay chưa từng tắm rửa, các em..." Diệp Khai yếu ớt nói, kết quả liền nghe thấy Hồ Nguyệt Như nói: "Không sao, phòng tắm đã chuẩn bị xong, anh muốn tắm bao lâu cũng được. Chị em, cùng lên!"

"..."

Diệp Khai hai mắt phát sáng, nhiệt huyết bành trướng.

Đãi ngộ như vậy, trước kia chưa từng có, cũng chỉ khi Bảo Bảo nổi hứng mới có được đãi ngộ mà đối với nam nhân là cầu còn không được thế này, mà trước mắt là tận chín người, đại bị đồng miên, thật là hiếm có trên đời!

Kết quả, lý tưởng rất phong mãn, hiện thực rất cốt cảm.

Diệp Khai bị đẩy vào phòng tắm, không hề có "đại bị" siêu cấp như tưởng tượng, cũng không có tửu trì nhục lâm, mà là đủ loại "khổ hình" thảm không nỡ nhìn, ví dụ như... thôi được, đây cũng là thú vui khuê phòng của người ta, thổi kéo đàn hát quỳ, người ngoài sao có thể biết được?

Dù sao thì đủ loại dụ hoặc, đủ loại dẫn dắt, nhưng nếu muốn "thứ đó" thì xin lỗi, anh đã gây ra chúng nộ, đến cả quyền tự tay làm cũng bị tước đoạt. Suốt ba ngày ba đêm khổ hình, Diệp Khai đồng học bị bỏ rơi, bị trói vào cột, quy định không được dùng sức mạnh phá hoại, không được trốn thoát, không được gọi người phụ nữ khác. Chúng nữ hi hi ha ha rời đi, dáng vẻ liếc mắt đưa tình, cuồng phóng quyến rũ.

"Trời ơi!"

"Đám... đám thiếu phụ này, thật quá độc ác!"

Đầu óc Diệp Khai quay cuồng, nhưng thật sự không dám làm trái ý các phu nhân, chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Cho đến khi màn đêm buông xuống, một bóng người lén lút tiến vào, tóc vàng mắt xanh, eo thon dáng đẹp, chân dài miên man, chính là công chúa Phi Châu - Christine.

"Em vẫn chưa đủ à?" Diệp Khai hỏi, "Thôi được, có thủ đoạn gì thì cứ sử dụng hết đi."

"Suỵt —"

Christine đưa ngón tay ngọc thon dài, áp lên môi Diệp Khai, nói: "Anh yêu, anh hiểu lầm em rồi, em lúc nào cũng nhớ anh, nhớ đến mức đêm không thể chợp mắt, trà cơm không nghĩ tới, nửa đêm giật mình tỉnh giấc cũng phải khóc mấy lần, không có anh em không sống nổi. Diệp, em yêu anh, em muốn anh yêu em, được không?"

Lời tỏ tình thật thắm thiết làm sao!

Rất nhanh, Diệp Khai đã bị Christine hôn môi, rất mạnh mẽ, rất kích động. Chỉ là cô không thể cởi trói cho anh, vì một khi cởi ra sẽ kinh động đến chủ nhân của sợi dây thừng kia. Cô dùng hết khả năng, đảo ngược càn khôn, cùng Diệp Khai đạt đến đỉnh cao.

Cảnh này tình này, tiểu biệt thắng tân hôn.

"Chi nha" một tiếng, cánh cửa bên ngoài đột nhiên bị đẩy ra, Christine kinh hãi, hoảng loạn đứng dậy, thì thầm: "Chồng ơi, có người tới rồi, em trốn trước đây."

Cô nhìn trái nhìn phải, cuối cùng trốn xuống bể bơi.

Diệp Khai vội vàng thi triển một đạo kết giới lên người cô, như vậy dù người tới cũng không thể phát hiện ra sự tồn tại của cô, chỉ là mẹ nó thật sự khó chịu quá, cơ thể như tích lũy lửa vạn năm, sắp bốc cháy cả lên rồi...

Trong phòng tắm này, còn ai tới nữa chứ, không thể đến muộn hơn chút được à?

"Chồng ơi, chồng ơi..."

Là một người phụ nữ.

Diệp Khai định thần nhìn lại, đây chẳng phải là Mộc Hân sao?

Mộc Hân vừa tới cũng vô cùng áy náy, nói trước đó như vậy là chủ ý của Uyển Nhi, chị em họ một nhà, không thể phản bác, chỉ đành diễn kịch, nhưng trong lòng không biết hối hận thế nào, hiện tại là lén lút tới bù đắp giải phóng cho anh. Nói xong cũng lại ôm lại hôn, sau đó bù đắp cho anh.

Nào ngờ, giữa chừng lại có người xuất hiện.

Mộc Hân nhìn quanh một trận, cũng vội vàng chui vào bể bơi.

Hai người phụ nữ chạm mặt trong bể bơi, lập tức sững sờ —

"Nha? Christine, em, sao em lại ở đây?"

"Hả, ha ha, em... em cũng không biết nữa... có lẽ là, có lẽ là mộng du... Chị Mộc Hân, chị cũng mộng du à?"

"A? Ha ha, có lẽ... có lẽ là vậy, gần đây hay mộng du."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2710
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.