Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 6722 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2845
Tranh giành bảo vật

❊ ❊ ❊

"Ông ông ông——"

Đang đắm mình trong ánh kim quang của lôi kiếp, Diệp Khai nhìn hình chiếu Lôi Thần đã biến mất nơi chân trời, trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ. Rõ ràng hắn có sát ý nồng đậm, muốn giết mình bằng được, nhưng tại sao lại không tiếp tục nữa?

"Lẽ nào, giữa đất trời này lại có thứ gì hạn chế hắn?"

"Xem ra, Chủ Thần cũng không phải có thể muốn làm gì thì làm."

Khi Diệp Khai đang thầm nghĩ như vậy, mắt hắn nhìn thấy trong hư không này có không ít vật phẩm đang trôi nổi, nhẫn trữ vật, binh khí, chiến giáp...

"Mẹ kiếp, nhiều đồ tốt thế này!"

Diệp Khai nhìn mà thèm nhỏ dãi. Phải biết rằng, những thứ có thể tồn tại sót lại này, chắc chắn món nào cũng là cực phẩm, thần khí cao cấp. Những thứ tầm thường hơn đều đã bị một kích của Lôi Kiếm phá hủy từ lâu... Nhục thân của chính hắn có thể sánh ngang với nhân cấp, thậm chí là địa cấp thần khí, nhưng vào khoảnh khắc Lôi Kiếm giáng xuống, dù là Long Huyết Chiến Thần của Viêm Hoàng Chiến Thần Thể, hay là Cửu Chuyển Đại Vu Chi Thân, đều không chống đỡ nổi dù chỉ một giây.

"Quá hung tàn, thật sự là quá hung tàn mà!"

Trong lòng Diệp Khai thực sự vẫn không khỏi sợ hãi. Vừa rồi một kích kia, Lục Đạo Thần Thụ đã tiêu hao rất lớn; nếu là trước kia, vào khoảnh khắc Lục Đạo Thần Thụ vừa mới hình thành, có lẽ bây giờ hắn đã chết hẳn rồi.

Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ tới, Lôi Thần, cũng chính là Chủ Thần chưởng quản lôi kiếp, lúc này đang tức đến giậm chân, đang nổi trận lôi đình——

Lôi Thần nổi giận, có thể nói là thanh thế to lớn.

Một kích Lôi Kiếm vừa rồi, thực tế cái giá hắn phải trả là rất lớn.

Thập Phương Cửu Giới, nơi nào cũng có quy tắc, có quy củ. Một kiếm kia của hắn đã sớm vượt quá giới hạn mà lôi kiếp của Tam Thiên Thế Giới có thể đạt tới; mà muốn phá vỡ quy tắc, thì bắt buộc phải trả giá. Cái giá hắn trả lần này còn lớn hơn cả lần trước tổn thất một phân thân hình chiếu, trực tiếp mất đi ba thành bản nguyên.

Nếu như vừa rồi hắn chém ra thêm một kiếm nữa, cực kỳ có khả năng thần cách của Chủ Thần cũng sẽ tiêu tan.

Sở dĩ phải làm như vậy, không tiếc tổn hao bản nguyên lớn như thế, đương nhiên không phải vì báo thù, mà là vì... Hoang Thụ!!

Chỉ cần Diệp Khai chết, hắn có thể dùng vô thượng thần lực khống chế Hoang Thụ, thu nó làm của riêng! Thứ này, ngay cả Chủ Thần cũng phải đỏ mắt... Hắn cũng nhờ thân phận Lôi Thần, chưởng quản lôi kiếp, mới có cơ hội biết được sự tồn tại của Hoang Thụ.

Đáng tiếc——thằng nhóc kia mẹ nó đúng là loài gián bất tử, vậy mà như thế cũng không chết, còn có thứ gì có thể giết được hắn nữa chứ?

"Xoẹt——"

"Xoẹt xoẹt xoẹt——"

Lúc này, Diệp Khai đang đắm mình trong kim quang lôi kiếp, cảm thấy toàn thân vô cùng thoải mái, có một loại vật chất thần kỳ được sinh ra, tiến nhập vào thần thể. Hắn biết rõ Đại Vu Chi Thân của mình lại nâng lên một tầng cao mới.

Nhưng đúng lúc này, hắn phát hiện có một bóng người ló ra, lén lút thập thò nhìn ngó Diệp Khai đang đắm mình trong kim quang lôi kiếp.

"Bất Tử Lão Ông!!"

Diệp Khai hơi giật mình, sau đó liền nghe thấy tiếng của Bất Tử Lão Ông: "Nhóc con, mạng ngươi lớn thật đấy, người khác đều chết cả rồi, ngươi vậy mà vẫn sống, lại còn độ kiếp thành công, ngươi làm sao mà sống sót được vậy?"

Diệp Khai lười nói chuyện, tranh thủ cảm ngộ kim quang lôi kiếp, đem năng lượng bên trong hóa thành năng lượng của chính mình.

Bất Tử Lão Ông hừ một tiếng, lúc này ánh mắt quét về phía không ít nhẫn trữ vật và thần khí đang trôi nổi trong hư không, trong mắt tràn đầy tham lam và vui mừng... Vừa rồi Bất Tử Lão Ông đã sớm bỏ chạy không biết bao xa, trả giá bằng việc tiêu hao một linh phù chế tạo từ Hỗn Độn Thần Ngọc để dịch chuyển bản thân tức thì đi xa vạn dặm, né tránh một kích chí mạng của Lôi Kiếm hình chiếu; nhưng hắn không cam tâm rời đi như vậy, nhìn từ xa thấy nơi này xuất hiện kim quang lôi kiếp, biết lôi kiếp đã tan, liền chạy lại đây, vẫn chưa từ bỏ ý định với Hoang Thụ.

Nào ngờ, trong hư không lại treo lơ lửng nhiều bảo vật như vậy, có thể đoán được, những thứ còn sót lại này, món nào cũng là bảo vật ghê gớm.

"Phát tài rồi, lần này thực sự phát tài rồi!"

Bất Tử Lão Ông la hét om sòm, vội vàng đi vơ vét những nhẫn trữ vật và thần khí kia.

Diệp Khai tuy đang tắm mình trong kim quang, nhưng Bất Tử Lão Ông đang làm gì, hắn nhìn rõ mồn một. Nhất thời có cảm giác muốn thổ huyết. Mẹ nó chứ, những thứ đó đều là do lão tử mượn sức mạnh lôi kiếp đánh ra đấy, tất cả nhất định phải là của ta, sao có thể bị ngươi lấy đi chứ? Đó đều là tiền xương máu cả đấy!

"Làm sao bây giờ?"

"Một khoản tài sản khổng lồ như vậy, không thể để mất được."

Chỉ là hiện tại hắn vẫn đang đắm mình trong kim quang lôi kiếp, động đậy cũng không được, cũng không thể ném Bộ Nguyệt Thiền ra khỏi Tử Phủ thế giới.

Trơ mắt nhìn Bất Tử Lão Ông nhặt từng món bảo vật vương vãi kia đi, tim Diệp Khai như đang rỉ máu.

Tuy nhiên, Bất Tử Lão Ông cũng không cách nào độc chiếm.

Rất nhanh, lại một Thần Hoàng xông tới đây, người này chính là Long Cửu của Thanh Long tộc, vừa rồi cũng đã thoát được một kích Lôi Kiếm.

Long Cửu nhìn thấy hành động của Bất Tử Lão Ông, lúc đó máu dồn lên não, hung hăng lao về phía Bất Tử Lão Ông, gầm lên: "Bất Tử Lão Ông, mấy thứ này ai thấy thì chia, ngươi không được độc chiếm, lấy ra đây, chia đều."

Do Long Cửu đến muộn một chút, nên nhìn thấy hành động này của Bất Tử Lão Ông, liền cho rằng hắn chắc chắn đã lấy được nhiều hơn trước đó... Nghĩ cũng phải, vừa rồi nơi này tụ tập hàng chục vạn đại quân Thần giới, vị nào cũng là nhân vật cấp Thái Cổ Giáo Chủ, nay thân chết đạo tiêu, nhẫn trữ vật, thần khí v.v. để lại, chí ít cũng phải vài vạn món chứ nhỉ! Hắn lại không hề nghĩ tới, đại đa số nhẫn trữ vật và pháp bảo đều đã bị một kích Lôi Kiếm phá hủy sạch sẽ rồi.

"Cái gì? Long Cửu, não ngươi có bệnh à, mấy thứ này ai thấy thì chia, đó là ai tay nhanh thì được, tay chậm thì mất, lão tử dựa vào cái gì mà phải chia cho ngươi?" Bất Tử Lão Ông kêu to, vừa nói vừa tiếp tục nhặt.

Sau khi Lôi Kiếm đi qua, rất nhiều nhẫn trữ vật, thần khí đều bị đánh văng ra rất xa, cũng rất phân tán. Nếu không tìm kỹ thì không cách nào tìm thấy, cho dù là tu vi Thần Hoàng cũng phải tốn không ít công sức.

Long Cửu cười ha hả, "xoẹt" một tiếng, triệu hồi ra binh khí thuận tay của mình.

"Trong từ điển của ta không có mấy chữ ai nhanh thì được, ai chậm thì mất, chỉ có ai nắm đấm to thì người đó là đại ca." Long Cửu lạnh lùng nói, "Bất Tử Lão Ông, Thần giới tổn thất cực lớn, bao nhiêu Thần Hoàng chôn thây nơi này, ta không ngại để ngươi cũng trở thành một thành viên trong đội quân tử trận đâu."

Nghe thấy lời này, Bất Tử Lão Ông lập tức giật mình, lúc này mới nhớ ra bây giờ không phải lúc trước. Người của Thánh Dược Môn tới đây đều chết sạch, chỉ còn mình hắn còn sống. Nhưng nếu vứt bỏ thân phận Đệ tam Luyện Đan Đại Sư Tam Thiên Thế Giới, thì xét về chiến lực, hắn hoàn toàn không thể so sánh với kẻ hung tàn giết chóc đi lên như Long Cửu.

Cho nên... "Được rồi, ta lấy ra chia đều với ngươi." Bất Tử Lão Ông cuối cùng cũng thỏa hiệp, không còn cách nào khác, "Nhưng mà, ta cũng mới tới, nhặt được chẳng mấy món."

"Mở ánh xạ Tử Phủ thế giới của ngươi ra, ta muốn kiểm tra." Long Cửu nói.

"Cái gì?" Bất Tử Lão Ông nhảy dựng lên, "Long Cửu, ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày à, Tử Phủ thế giới, sao ta có thể để ngươi xem?"

Bất Tử Lão Ông đã sống hai triệu năm, cho dù là kẻ nhặt rác, hiện tại cũng là siêu cấp phú ông rồi. Tài sản tích lũy trên người không biết bao nhiêu mà kể, hơn nữa tuyệt đối đều là đồ tốt. Mở ánh xạ Tử Phủ thế giới ra, chẳng khác nào để Long Cửu thấy hết mọi thứ bên trong mà không sót một chi tiết nào, hắn đương nhiên không thể đồng ý.

"Điều này cũng đúng!" Long Cửu gật gật đầu. Ngay khi Bất Tử Lão Ông vừa thở phào nhẹ nhõm, Long Cửu liền nói, "Thật ra ta cũng không muốn chia đều với ngươi như vậy. Chi bằng thế này đi, ngươi đem tất cả những thứ đáng giá trên người giao hết cho ta, rồi ta tha cho ngươi một mạng, thế nào?"

Đúng lúc này, lại một giọng nói khác truyền tới: "Ý tưởng này không tồi, cho ta góp một phần vào được không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2839
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.