Diệp Khai hiện tại đã đột phá tới tầng thứ hai Đại Vu chi thân.
Thực tế, bản thân cậu cũng không lo lắng việc bị vây công.
Hai sợi xích phù văn mang theo lôi điện cuồng hóa to lớn vô cùng, chồng lên cao bằng một ngôi nhà, dùng nó để làm lá chắn phòng ngự cũng là dư dả.
Nhưng, cậu thì cản được.
Căn nhà Khâu Tố Tố và Đinh Linh Linh đang ở thì không cản nổi.
Năng lượng trận pháp tính theo lượng cấp, đã chỉ còn lại chưa đầy một phần trăm, lung lay sắp đổ, rất nhanh sẽ tiêu tan sạch.
Diệp Khai không có nắm chắc dưới sự vây công của nhiều cường giả địa phương như vậy, có thể bảo toàn cho hai nàng mà vẫn không mảy may tổn hại.
"Xoảng xoảng—", một đống linh thạch được ném vào bên trong trận pháp.
Ánh sáng của Chu Thiên Tiểu Tinh Đấu Trận lại lần nữa tỏa sáng.
Trình độ trận đạo của Diệp Khai đặt ở đó, đây tuyệt đối không phải thứ mà Khâu Tố Tố và Đinh Linh Linh có thể so sánh, thậm chí là tưởng tượng nổi.
"Khai nhi, con sao lại ra ngoài lâu như vậy? Làm ta lo chết đi được."
Đợi Diệp Khai bố trí xong xuôi, trận pháp lại trở nên ổn định, Khâu Tố Tố ôm chầm lấy Diệp Khai, rất chặt, rất chặt, cánh tay còn đang khẽ run rẩy, thậm chí còn hôn một cái lên mặt cậu.
Nếu chiều cao cho phép, bà đã hôn lên trán con trai rồi.
Nhưng chiều cao của Diệp Khai nhỉnh hơn bà, thời gian gần đây lại cao thêm chút nữa, nên muốn hôn lên trán thì hơi khó khăn.
Sau khi hôn xong, Khâu Tố Tố "bệnh cũ tái phát", kéo đầu Diệp Khai xuống, cho cậu "làm sữa rửa mặt".
"Ư ư ư—", con trai cuối cùng cũng quay lại bên cạnh mình rồi, thật tốt, thật tốt, không muốn trải qua những ngày tháng nơm nớp lo sợ đó nữa.
"Nương, con đã đi một chuyến đến Tẩy Long Trì, gặp phải chút sự cố bất ngờ, Tẩy Long Trì sau này không cần đi nữa, bởi vì nó không còn tồn tại nữa rồi!" Diệp Khai nói chuyện, giọng ồm ồm, cảm giác "sữa rửa mặt" chui vào mũi rồi.
Vội vàng gạt ra.
"A—, đây là chuyện gì thế?"
"Để sau rồi nói, trước tiên xử lý sạch đám rác rưởi đó đã." Diệp Khai nói, trước khi đi đã dự liệu sẽ có kẻ địch tìm tới cửa, nhưng không ngờ lại nhiều như vậy, càng không ngờ là mình lại rời đi tới ba ngày.
May mà lúc bố trí trận pháp đã dụng tâm một chút.
Nếu không trận pháp vỡ sớm, thì hậu quả kia hơi khó mà chịu đựng nổi.
Cậu thấy Tiểu Bạch cũng ở trong nhà, thoi thóp hơi thở.
Mấy con sói con khác đã chết từ lâu.
Nộ hỏa trong lòng càng hừng hực.
Lấy ra một viên đan dược, đưa cho Đinh Linh Linh: "Cái này đem cho Tiểu Bạch ăn, chắc vẫn còn cứu được một mạng cho nó."
Nói xong, lại xông ra ngoài.
Mà lúc này, bên ngoài tám đại gia tộc, bởi vì chết mấy chục người, từng kẻ vốn còn hơi căng thẳng sợ hãi, vì áp lực Diệp Khai mang lại cho bọn họ thật sự quá lớn; thế nhưng động tác cậu chạy vào trong trận pháp để trốn, lại khiến bọn họ nhìn thấy hy vọng.
Tây Môn Tuyết lớn tiếng hét lên: "Hắn hết sức rồi, loại bùng phát đó chắc chắn chỉ có thể trong thời gian ngắn, mọi người cố lên, phá vỡ trận pháp hoàn toàn đi."
Thế nhưng lời còn chưa dứt.
Diệp Khai đã lại lần nữa xông ra.
Lúc xông ra là không có binh khí, nhưng rất nhanh hai sợi xích phù văn lại lần nữa xuất hiện trong tay... so với Lôi Thần Chi Chùy, đây mới là đại sát khí.
Một tên trưởng lão của Vương gia, đang tấn công trận pháp.
Tên này không biết dùng bí thuật gì, có thể ngưng tụ tu vi của mấy người Vương gia lên trên người một mình hắn, lực phá hoại khi tấn công là mạnh nhất; mà số linh thạch Diệp Khai vừa ném vào thực ra không nhiều, nhiều nhất chỉ có thể duy trì trận pháp năm phút.
Cho nên cậu bắt buộc phải giải quyết khốn cục trong vòng năm phút!
"Chát—", sợi xích phù văn không chút lưu tình đập xuống đầu tên trưởng lão Vương gia kia.
Tại chỗ mất mạng.
Ngay sau đó, múa xích, như một đám mây tiên.
Thần chặn giết thần, Phật chặn giết Phật.
Thời điểm này, người Hồng gia gặp họa rồi.
Vì cao thủ Hồng gia hầu như không còn, trong tất cả trưởng lão cũng chỉ còn lại một người sống, những người khác tu vi không tính là cao; nhưng đám người này lại đều chạy tới vây công Khâu Tố Tố và Đinh Linh Linh.
Vậy thì, còn cần phải tồn tại sao?
Hồng gia còn cần phải tồn tại sao?
Trước kia là chừa cho bọn họ một con đường sống, hiện tại, đường đã bị bọn họ tự mình đi vào chỗ chết rồi.
Vậy thì đi một đường đến chỗ chết đi!
Cho nên, đám người Hồng gia tu vi không cao này, chết nhiều nhất, nhanh nhất, sợi xích phù văn có kèm chân lôi đụng vào là chết, đập trúng là vong.
Hai phút sau, đội ngũ tụ tập của tám đại gia tộc đã bị đánh tan hoàn toàn.
Tiêu Tân Phong và Tây Môn Tuyết đứng ở vòng ngoài, liếc nhìn Diệp Khai đang phát điên, không nói hai lời, trực tiếp rút lui.
Điều bọn họ không ngờ tới là, binh khí trong tay Diệp Khai lại mạnh mẽ đến thế.
"Đi! Mau đi!"
Người tám đại gia tộc đều muốn thổ huyết.
Truyền thừa của cao thủ Phân Thần nha, tận mắt nhìn thấy sắp đắc thủ rồi, không ngờ đột nhiên giết ra một người đàn ông... mọi người đều biết, đây là con trai Khâu Tố Tố, không phải thế lực thứ ba chen chân vào.
Sau đó, lại nhìn thấy Thành chủ cùng vợ ông ta đều rút lui.
Ai mẹ nó còn ở đây tìm chết nữa hả?
Chốc lát sau, một đám người chạy không còn sót một ai.
Chỉ còn lại trên mặt đất hơn trăm cái xác bỏ lại.
"Vút—"
Diệp Khai không đuổi theo người khác, mà trực tiếp lao về phía tên trưởng lão Hồng gia đang chạy trốn kia, chính là một trong số những kẻ từng bị cậu thả đi ở Hắc Phong Trấn.
"Vị của Hồng gia kia, huynh đệ của ngươi đều chết hết rồi, chỉ còn thiếu mỗi ngươi thôi, người một nhà, luôn cần phải chỉnh chỉnh tề tề mới tốt nha!"
Sau khi giọng nói của Diệp Khai truyền ra, vài người vốn đang chạy cùng tên trưởng lão Hồng gia, đều lần lượt né tránh.
Trưởng lão Hồng gia hồn phi phách tán.
Ông ta thật sự có chút không dám tưởng tượng, gia đình này trước đó chẳng phải còn cần dựa vào trận pháp mới bảo toàn được bản thân sao? Cho dù thanh niên này trước đó quả thực có thể một quyền đánh chết một tên trưởng lão của bọn họ, nhưng hiện tại là mấy trăm vị cao thủ nha!
Sao hắn có thể mạnh đến thế? Mà lại là đột nhiên biến nên mạnh như vậy, chuyện này không có lý lẽ gì cả!
"Vù, xè xè xè—", sợi xích mang theo lôi điện mãnh liệt quất ra ngoài.
Trưởng lão Hồng gia biết không tránh được nữa, đột nhiên "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất.
Cầu xin: "Đừng giết tôi, tôi nguyện làm trâu làm ngựa, làm chó cho ngài!"
"Phập—", một đầu sợi xích, nặng nề đập xuống.
Trong nháy mắt một kích lấy mạng ông ta.
"Ta không cần chó!"
Diệp Khai nhìn đám người đã chạy xa, hừ lạnh một tiếng.
Chạy được hòa thượng, chạy không được miếu.
Để xem các ngươi chạy đi đâu.
Nhìn lướt qua cái tên trưởng lão Hồng gia đầu đã thành tương hồ, tiện tay lấy đi túi trữ vật trên người hắn, quay trở lại trong nhà.
Nguy cơ, tạm thời giải trừ.
Khâu Tố Tố và Đinh Linh Linh mở to mắt nhìn Diệp Khai ở bên ngoài đại khai sát giới, trong lòng vô cùng kích động, vô cùng sảng khoái, sự uất ức khi bị vây khốn trước đó quét sạch sành sanh.
Nửa tiếng sau.
Chiến trường dọn dẹp sạch sẽ, thu được bốn mươi chín cái túi trữ vật.
Bởi vì không phải ai cũng dùng nổi túi trữ vật.
Linh thạch bên trong cộng lại số lượng vượt quá hai ngàn vạn.
Xem ra, người Thiên Võ Quận cũng không nghèo nha!
Rất nhanh, vài vị lão nhân trong tộc Hồng gia chạy tới, tới đủ bảy vị, chạy đến trước mặt Diệp Khai, Khâu Tố Tố, Đinh Linh Linh, "bịch" một tiếng quỳ xuống, một người nói: "Đại nhân tha mạng, phu nhân tha mạng, tộc nhân tấn công các vị trước đó, đều là bị Hồng Báo ép buộc, không liên quan gì đến chúng tôi cả!"
Diệp Khai một cước giẫm gãy đùi ông ta: "Ngươi không mang họ Hồng sao?"
"Nghe cho kỹ, trước ngày mai, ta cần các ngươi Hồng gia lấy ra hai ngàn vạn linh thạch để bồi thường, thiếu một khối, Hồng gia các ngươi diệt vong toàn bộ!"
"Nương, chúng ta đi thôi!"
Khâu Tố Tố hỏi: "Đi đâu?"
Diệp Khai trong mắt bắn ra tia lạnh: "Tám đại gia tộc Thiên Võ Quận, liên hợp lại ức hiếp mẹ con chúng ta, chúng ta dễ nói chuyện vậy sao? Bây giờ, đi đòi nợ từng nhà!"