Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 2565 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 526
Dùng để bắn muỗi

❊ ❊ ❊

Diệp Khai nghe thấy giọng điệu quan tâm của Tử Huân, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Cậu nói: "Chị, nếu em không gọi điện thoại về, chẳng lẽ chị cứ thức mãi không ngủ sao?"

Tử Huân nói: "Em cùng Hàm Hàm ra ngoài, nói là đi đối phó cái gì mà Tiểu Đao Hội, làm sao chị ngủ được chứ, bây giờ xong việc rồi hả?"

Diệp Khai cười nhẹ: "Đó chỉ là mấy tên tiểu tốt không ra gì, chẳng có bản lĩnh gì cả, một mình Hổ Nữu là giải quyết được rồi, em chỉ đứng ngoài quan sát thôi. Bây giờ xong việc cả rồi, chị ngủ sớm đi, lát nữa cô ấy còn phải xử lý cái đuôi phía sau, chắc là tối nay không về được đâu."

Tử Huân hỏi: "Thế còn em?"

"Em á..." Diệp Khai hơi sững người, sau đó nói đùa: "Em đến chỗ các chị cũng đâu có phòng, chẳng lẽ ngủ chung giường với chị sao?"

Tử Huân im lặng vài giây, nhỏ giọng nói: "Tiểu đệ, từ khi em đi làm bạn đọc cho Đào Mạt Mạt, chúng ta rất ít khi gặp mặt. Hay là em qua đây đi, chúng ta vẫn giống như lần trước, ngồi nói chuyện trong xe."

"Bây giờ trời lạnh, lại muộn thế này rồi, hay là thôi đi!" Khi Diệp Khai nói câu này, trong lòng Tử Huân hơi hụt hẫng, nhưng ngay sau đó lại nghe cậu nói: "Thế này đi, chị mở cửa sổ ra, em leo cửa sổ vào, chị chuẩn bị sẵn cho em cái ghế là được."

Cúp điện thoại, Tử Huân ngẩn người trên giường một lúc, rồi lập tức bật dậy, chân trần chạy đi mở cửa sổ.

Đã là tháng Mười Một, tuy chưa đến mức gió lạnh thấu xương nhưng cũng có chút tê tái. Thế nhưng Tử Huân đứng bên cửa sổ, nhìn màn đêm tĩnh mịch bên dưới lại cảm thấy mặt nóng bừng. Nàng tự sờ lên mặt, rồi chợt nhớ ra điều gì, vội vàng kiểm tra xem phòng ốc có gọn gàng không, quần áo đang mặc có phù hợp không, trong thùng rác có thứ gì lộn xộn không...

Đúng lúc nàng đang vội vàng chuẩn bị thì cửa phòng vang lên tiếng gõ nhẹ.

Tử Huân ngạc nhiên, thầm nghĩ chẳng lẽ tiểu đệ đến nhanh vậy sao, lại còn đi cửa chính? Nàng nhỏ giọng hỏi: "Ai đó?"

"Là chị đây, Huân Huân, em ngủ chưa?" Đó là giọng của Hàn Uyển Nhi.

"Cái này... sao thế, Uyển Nhi?" Tử Huân có chút ngẩn người.

"Chị hơi khó ngủ, nên qua ngủ cùng em." Hàn Uyển Nhi thật ra cũng lo lắng cho Diệp Khai và Tống Sơ Hàm, nằm trên giường mà không sao ngủ được, vừa rồi nghe thấy trong phòng Tử Huân có động tĩnh nên chạy qua.

Tử đại mỹ nữ lúc này rối bời, nếu để Uyển Nhi vào, lát nữa Diệp Khai leo cửa sổ vào thì giải thích thế nào đây?

Nhưng không cho vào thì hình như cũng không ổn.

Trong lúc cấp bách nảy ra ý hay, Tử Huân lập tức đổ một cốc nước lên giường, sau đó mới ra mở cửa, nói: "Uyển Nhi, em cũng đang phân vân không biết có nên sang tìm chị không, vừa rồi dậy uống nước lỡ tay làm đổ lên giường rồi. Chỗ em không ngủ được nữa, hay là em sang ngủ cùng chị nhé!"

Nàng thầm nghĩ, lát nữa tiểu đệ vào thấy mình không có ở đó chắc sẽ về thôi, hoặc là qua phòng Hàm Hàm ngủ.

Thế nhưng nàng đâu ngờ, lúc này Diệp Khai đã đến dưới lầu. Gã này vòng ra phía nam nhìn lên, vừa vặn thấy Tử Huân ngồi xuống trong phòng Hàn Uyển Nhi, còn Uyển Nhi lại đang ở trong bếp rót nước, khiến Diệp Khai tưởng lầm đó là phòng của Tử Huân. Gã cười hì hì, thân hình lộn vài vòng trên không trung, nhẹ nhàng leo lên bệ cửa sổ. Cánh cửa sổ vừa hay lại đang hé mở, gã lập tức chui tọt vào trong.

Oái oăm thay, ngay khoảnh khắc gã nhảy vào, Hàn Uyển Nhi cũng bước vào. Vừa nhìn thấy Diệp Khai, tim nàng đập thịch một cái, thầm nghĩ: Tiêu rồi, cái đồ oan gia này, nửa đêm nửa hôm về mà lại leo vào phòng mình, cũng không báo trước một tiếng, biết giải thích thế nào đây?

Vì quá kinh ngạc, chiếc cốc nước trong tay nàng tuột xuống, mắt thấy sắp rơi xuống đất.

Diệp Khai nhanh mắt lẹ chân, thân hình lóe lên đã đến trước mặt nàng, mũi chân vươn ra khẽ móc một cái, chiếc cốc được đỡ lấy một cách nhẹ nhàng khéo léo, chuẩn xác đến mức không đổ một giọt nước nào ra ngoài.

Thế nhưng Hàn Uyển Nhi vẫn chưa hoàn hồn. Đúng lúc Tử Huân cũng đang nghĩ "Toi rồi, tiểu đệ này thật là, đến leo cửa sổ mà cũng leo nhầm", nàng vội vàng lên tiếng: "Huân Huân, ừm, cái đó... em đừng hiểu lầm, Diệp Khai... là do chị nhờ cậu ấy tiện thể mang giúp chị ít đồ."

Khi nói chuyện nàng không dám nhìn vào Tử Huân, mặt đỏ bừng. Cái cớ này thực sự không ra sao cả.

Nhưng trong tình cảnh này, nàng thực sự không nghĩ ra được cái gì khác, vừa giơ tay ra vừa hỏi Diệp Khai: "Đồ... đồ đâu?"

Diệp Khai cũng ngẩn người, nhìn Tử Huân rồi mới đưa cốc nước cho Hàn Uyển Nhi. Gã thầm nghĩ đồ gì cơ chứ? Đưa tay vào túi sờ soạng, ngoại trừ điện thoại di động thì ngay cả đồng xu cũng không có. Vừa suy nghĩ về tình huống hiện tại, gã vừa tùy tay móc bừa một thứ gì đó từ Địa Hoàng Tháp ra, kết quả lôi ra lại là một khẩu súng lục đen sì.

Hàn Uyển Nhi nhìn thấy súng, đầu óc hơi choáng váng, lúc này cũng chẳng nghĩ được gì nhiều, cầm lấy khẩu súng, gượng cười: "Ha ha, chính là... chính là cái này, cái này dùng để bắn muỗi, hiệu quả tốt lắm, trong phòng chị có muỗi..."

Nàng tiện tay bấm vài cái, kết quả nghe thấy tiếng "Pằng" một cái, một viên đạn bay ra ngoài.

"Á——"

"Cạch!"

Hàn Uyển Nhi kêu lên một tiếng thất thanh, khẩu súng rơi xuống đất, cả người ngẩn ngơ như mất hồn.

Tử Huân cũng sững sờ, nhìn Hàn Uyển Nhi với vẻ kinh ngạc tột độ.

Lúc này, Hồ Nguyệt Như đang ngủ phòng bên cạnh cũng bị đánh thức, hớt hơ hớt hải chạy sang: "Chuyện gì vậy, chuyện gì vậy... Á——, Diệp, Diệp Khai!"

Hồ Nguyệt Như vừa đang ngủ, trên người chỉ mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu hồng nhạt cực mỏng. Điều chết người hơn là cô có một thói quen, đó là không thích mặc đồ lót khi ngủ. Kết quả lúc chạy ra như vậy, không chỉ hai bầu vú đung đưa đầy rõ rệt, nhũ hoa lộ rõ, mà cảnh xuân bên dưới cũng thấp thoáng ẩn hiện.

Diệp Khai nhìn thẳng không chớp mắt.

Hồ Nguyệt Như bị ánh mắt trần trụi của gã nhìn chằm chằm, cũng không chịu nổi, vội vàng che người lại: "Các người, đang làm cái gì vậy?"

Diệp Khai sực tỉnh, vội vàng nhặt khẩu súng dưới đất lên, nói: "Ừm, không có gì, chỉ là đang bắn muỗi thôi... Hồ quản lý, cô mặc ít thế này, cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy, hay là mau quay về giường ngủ đi!"

Hồ Nguyệt Như có chút khó hiểu, nhưng cũng biết mình ăn mặc như vậy, nhất là bên dưới mát mẻ thế này mà đứng trước mặt Diệp Khai thì thực sự không ổn, liền chạy về phòng. Diệp Khai vội vàng đóng cửa lại, nhìn hai người phụ nữ bên trong, cuối cùng quyết tâm, nắm lấy tay Hàn Uyển Nhi đi tới bên giường, ngồi xuống cạnh Tử Huân; rồi lại cắn răng, vươn tay ôm lấy eo Tử Huân.

Hai người phụ nữ đều cứng đờ người, sắc mặt thay đổi liên tục.

Còn Diệp Khai thì cười gượng hai tiếng rồi nói: "Chị, cái đó... thật ra, gã bạn trai khốn kiếp kia của Uyển Nhi, chính là em."

Lời vừa thốt ra, Tử Huân thì kinh ngạc, còn Hàn Uyển Nhi thì mặt đỏ bừng, xấu hổ che mặt mình lại: "Huân Huân, chị không phải cố ý lừa em đâu..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:515
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.