Không còn cách nào khác, Đào Mạt Mạt đành chắt lọc kể lại sơ qua chuyện ngày hôm đó, nhưng vẫn khiến Đào Đại Vũ giận dữ lôi đình. Ông vỗ mạnh một chưởng xuống bàn ăn, tức thì chiếc bàn ăn hiện đại đắt tiền bị vỗ cho vỡ tan tành, bát đĩa chai lọ phía trên đều nảy lên rồi rơi xuống.
Diệp Khai vội kéo Mộc Bảo Bảo bên cạnh lùi lại hai bước.
"Ba... ba làm con sợ chết khiếp!" Đào Mạt Mạt ôm ngực nói.
"Ồ ồ... ngoan, con gái ngoan, ba tức quá thôi, con không sao chứ?" Đào Đại Vũ lập tức thu lại vẻ giận dữ trên mặt. Diệp Khai đứng bên cạnh cũng thấy hơi bất an, không biết ông ấy có trút giận lên mình hay không, may mà ông chỉ an ủi con gái vài câu rồi nói với Diệp Khai: "Tốt, diệt rất tốt! Cái Thiên Diệp Tông này, thứ gì chứ, lần trước ta đã bảo cứ trực tiếp lên giết sạch nó rồi, may mà các con đều bình an vô sự."
Đào Mạt Mạt tò mò hỏi: "Ba, lần trước ba định diệt Thiên Diệp Tông là khi nào vậy?"
Đào Đại Vũ sa sầm mặt nói: "Lần trước, dì Mộc Hân của con bị người của chúng bắt cóc, may mà Tiểu Diệp đến kịp."
Bảo Bảo kinh ngạc nhìn Diệp Khai, thầm nghĩ, biểu ca và cô nhỏ chẳng phải vốn không ưa nhau sao? Chẳng lẽ trong đó còn có chuyện gì khác? Tào Tháo vừa nhắc Tào Tháo đã tới.
Mấy người vừa nhắc tới Mộc Hân thì cửa chống trộm đã bị người mở từ bên ngoài, một nhóm người vừa nói vừa cười bước vào. Ba chị em nhà họ Tịch: Tịch Kỳ Ngọc, Tịch Kỳ Thiên, Tịch Kỳ Hương; theo sau là Mộc Hân và Mộ Dung Xảo Xảo. Năm người phụ nữ vừa vào cửa đã nhìn thấy bốn người ngồi trong phòng ăn, cùng bãi chiến trường lộn xộn dưới sàn.
Tịch Kỳ Ngọc vội bước nhanh hai bước, chỉ vào sàn nhà ngạc nhiên hỏi: "Chuyện này là sao?"
Đào Đại Vũ chưa kịp mở miệng, Đào Mạt Mạt đã nhanh nhảu đáp: "À, vừa rồi có con gián bò lên bàn, ba con dùng tay đập một cái, thế là thành ra thế này."
Ngay lập tức, một người phụ nữ hét lên: "Á, có gián —"
Diệp Khai nhìn lại, vãi thật, lại là dì nhỏ của Đào đại tiểu thư - Tịch Kỳ Hương. Phải nói vị này cũng không còn trẻ gì nữa rồi, vậy mà vẫn sợ gián sao?
"Ối, bụng con đau quá, có khi đến tháng rồi, con đi vệ sinh đây!" Đột nhiên, Mộc Bảo Bảo nhảy dựng lên, che mặt chạy thẳng vào phòng, tốc độ nhanh như chuột. Diệp Khai lại một lần nữa câm nín, đến tháng thì che mặt làm gì? Ồ, có lẽ là thẹn thùng!
Mấy người phụ nữ vừa vào cửa, căn nhà lập tức trở nên náo nhiệt, kẻ xướng người họa ồn ào:
"Sao trong nhà này lại có gián được nhỉ? Bẩn quá đi mất, tối sao mà ở được?"
"Mộc Hân à, hay tối về nhà cậu ở đi, nhà cậu chắc sạch sẽ hơn."
"Ai da, hôm nay tuyết rơi lớn thật, đường sá khó đi quá, xem này, đôi giày tớ mới mua không biết có bị bong keo không nữa?"
"Ơ, sao điều hòa này không thấy nóng nhỉ?"
Diệp Khai ngồi trên ghế, lướt ánh nhìn qua khuôn mặt mấy người phụ nữ, cuối cùng tự nhiên dừng lại trên người Mộc Hân. Dạo gần đây bản thân anh xảy ra quá nhiều chuyện, dù mới cách nhau chưa đầy một tuần nhưng cứ như đã rất lâu rồi không gặp; nhìn thấy cô, mắt anh bất giác rơi xuống bụng dưới của cô. Mùa đông mặc nhiều quần áo, thị trưởng đại nhân hôm nay mặc đặc biệt cồng kềnh, chiếc áo khoác phao màu vàng dày cộm khiến bụng không nhìn ra to nhỏ thế nào, trên cổ quấn một chiếc khăn len đỏ, trên đầu đội một chiếc mũ lông màu đen, phía trên còn vương vài bông tuyết chưa tan. Mới mấy ngày không gặp, mẹ của con mình dường như lại xinh đẹp hơn.
Khi Diệp Khai nhìn cô, cô cũng đang nhìn lại, đôi mắt như nước chớp chớp, ẩn chứa nhiều điều, mang theo chút thẹn thùng và tinh nghịch.
Ôi chao, mẹ dạ xoa đang quyến rũ mình!
Tuy nhiên, thái độ của ba chị em nhà họ Tịch không ổn lắm nha. Theo lý mà nói, mình cũng là khách, khách đến nhà thì chí ít cũng phải chào một tiếng chứ, sao cứ như thể coi mình không tồn tại thế kia? Được rồi, có lẽ là do mình vừa làm lá chắn cho Đào đại tiểu thư, lại vừa làm bạn trai hờ của Mộc Bảo Bảo, người nhà họ có ý kiến cũng là chuyện dễ hiểu.
"À, đại tiểu thư, đây là chiếc vòng tay lần trước cô để quên ở chỗ tôi, mấy hôm trước tôi quên mất." Diệp Khai nhớ ra việc này, vội lấy chiếc vòng tay phòng ngự trả lại cho cô.
Đào Mạt Mạt gật đầu nhận lấy, thứ này dù sao cũng là món đồ trang sức của con gái, để ở chỗ Diệp Khai không phù hợp, hơn nữa đối với nhà họ Đào mà nói, đây cũng là vật vô cùng trân quý, không thể tùy tiện tặng người được.
Lúc anh đang bàn giao với Đào Mạt Mạt, ba chị em nhà họ Tịch đều vô tình liếc mắt nhìn sang đây, nhưng rồi coi như không thấy gì, sau đó tiếp tục tán gẫu.
"Đào thúc thúc, thời gian cũng không còn sớm, cháu cũng nên về thôi... Bên kia, đã xảy ra chuyện lớn như vậy, cháu muốn qua xử lý một chút." Diệp Khai đứng dậy nói.
Nghe tin tình hình bên dãy núi Ngọa Long, anh bắt buộc phải đi một chuyến. Chu Thiên Tiểu Tinh Đẩu Trận dựa vào nửa cái linh mạch đó, nếu thực sự có một đám người vì cứu chưởng môn một phái mà kéo lên tấn công, thì tổn hao chính là linh mạch của anh, anh sẽ xót chết mất.
Đào Đại Vũ nói: "Hay là để ta đi cùng cháu một chuyến nhé? Nhà họ Đào ta ở trong Tu Chân Liên Minh vẫn có chút tiếng nói."
Diệp Khai vừa định trả lời thì Hoàng ở phía sau đã truyền âm cho anh: "Không cần người khác giúp đỡ. Đã muốn khai sơn lập phái thì tự nhiên phải thiết lập uy nghiêm, dựa vào người khác đứng ra giải quyết thì chẳng có ý nghĩa gì cả. Đã có nhiều người kéo tới cửa như vậy, vừa vặn lấy đó làm quảng cáo miễn phí."
"Hơn nữa, ngươi cũng không cần vội qua đó, kẻ kia bị nhốt càng lâu thì hiệu quả tuyên truyền càng tốt."
Hoàng đã lên tiếng, Diệp Khai đương nhiên không còn lời nào khác, khéo léo từ chối ý tốt của Đào Đại Vũ, cáo từ rời đi.
Từ đầu đến cuối, ba chị em nhà họ Tịch đều không chào hỏi anh, điều này ít nhiều khiến Diệp Khai cảm thấy hơi khó chịu trong lòng. Dù sao mình cũng đã bỏ ra không ít sức lực vì Đào đại tiểu thư, tính ra cũng đã cứu cô vài mạng rồi còn gì? Thôi bỏ đi, dù sao cũng là diễn kịch, không cần so đo nhiều làm gì.
Lúc sắp ra cửa, Mộc Hân lên tiếng: "Diệp Khai, chờ một chút, tôi vừa vặn có chút việc muốn hỏi anh, liên quan đến một vụ án giết người ngày hôm qua. Thế này đi, chúng ta xuống dưới nói."
Mộc Hân là thị trưởng, trên người có công vụ, người khác cũng không nghi ngờ gì.
Đi đến dưới lầu trong sự im lặng, Diệp Khai mới lên tiếng hỏi: "Chuyện tối qua, cô cũng biết rồi sao? Cô sẽ không phải cũng tới đòi người từ tôi đấy chứ?"
"Đòi người gì cơ?" Mộc Hân hơi sững sờ, "Vừa rồi chỉ là cái cớ thôi, anh thực sự dính líu đến vụ án giết người nào à?"
Diệp Khai xua xua tay: "Không có gì, tôi làm ở Cửu Phiến Môn mà, án giết người ngày nào chẳng có."
Cô ậm ừ một tiếng, dường như có chút không tập trung, ngược lại nhìn ra ngoài trời tuyết lớn, vẻ mặt buồn bã khó hiểu.
"Sao vậy? Không phải là lạnh rồi chứ?" Diệp Khai nhìn cô, do dự một chút rồi can đảm chạm vào bàn ngọc của nữ thị trưởng, cảm giác tinh tế mềm mại mà mang theo hơi lạnh.
Mộc Hân giãy vài cái không thoát, trái lại còn khiến mặt mình đỏ bừng.
Diệp Khai cười hắc hắc: "Cô nhìn xem, cũng sắp làm mẹ người ta rồi mà vẫn không biết giữ gìn, sau này con trai chúng ta sinh ra chắc chắn sẽ không thân với cô đâu, chỉ thân với tôi thôi."
"Dựa vào cái gì chứ? Sao anh biết không phải là con gái?" Mộc Hân hiếm khi lộ ra vẻ nữ tính.
"Bởi vì mông cô to, dễ đẻ mà. Người xưa đã nói rồi, phụ nữ mông to sẽ sinh con trai." Diệp Khai cười nói, mắt không ngừng liếc về phía mông cô.