Đại Dữ Liệu Tu Tiên

Lượt đọc: 2570 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1115
Điền Uyển Quân

❊ ❊ ❊

Phùng Quân phát hiện hai cái Đăng Tiên Giám đều không có hiệu quả, cũng bắt đầu khó xử – có nên sử dụng "Người ở gần đây" không?

Đúng lúc này Lang Chấn dẫn theo hai đứa con trai của mình xuất hiện, cũng không nói lời nào, cứ thế dầm mưa quỳ ở đó.

Lưu Phỉ Phỉ thấy vậy, cũng lấy hết can đảm bước ra khỏi tiểu viện, quỳ xuống phía sau Lang Chấn, còn không màng sống chết vẫy tay gọi đệ đệ.

Đệ đệ của nàng đã sáu tuổi, bắt đầu hiểu chuyện, thấy tỷ tỷ quỳ ở đó, tuy không biết có ý gì, nhưng vì tỷ tỷ đã ra hiệu, nó cũng chạy tới, "bịch" một tiếng quỳ xuống.

Phùng Quân trước đó từng đo thuộc tính của Lưu Phỉ Phỉ, biết nàng là người mang thuộc tính âm dương, đồng thời ngũ hành cân bằng.

Thuộc tính này đúng là loại đại trà, nhưng thật sự có thể tu tiên, Ngũ Hành Thoát Phàm công pháp chính là lựa chọn tốt nhất, hơn nữa khả năng tấn cấp Luyện Khí kỳ không hề thấp, khác biệt chỉ nằm ở chỗ tấn cấp Luyện Khí vào độ tuổi nào mà thôi.

Khuyết điểm của thể chất này là "giới hạn thấp", muốn tấn cấp Xuất Trần kỳ đã không dễ dàng gì, còn như muốn tấn cấp Kim Đan, thì bắt buộc phải có đại cơ duyên.

Tuy nhiên trên vị diện này, thật sự có người sở hữu tư chất tương tự mà vẫn tấn cấp Kim Đan, hơn nữa còn không chỉ một người.

Cho nên ở trong các tiểu gia tộc, nếu không có hạt giống tu tiên nào, trong tình thế không còn lựa chọn nào khác thì có thể cân nhắc trọng điểm bồi dưỡng loại người này, còn ở đại thế lực, loại người này chỉ có thể mặc cho tự sinh tự diệt – có thể tu tiên, nhưng đừng hòng trông mong nhận được quá nhiều tài nguyên.

Cho nên mày Phùng Quân nhíu lại, thiếu kiên nhẫn lên tiếng: "Phỉ Phỉ, con gây rối cái gì? Ta đã có sắp xếp cho con, đợi đến mười hai tuổi, ta tự sẽ cho con một cơ hội, hiện tại… dẫn đệ đệ của con tránh ra đi."

Lưu Phỉ Phỉ nghe vậy dập đầu ba cái – đây là nàng cảm kích sự chiếu cố của Sơn chủ, sau đó dẫn theo đệ đệ, chạy biến mất dạng.

Phùng Quân lại nhìn Lang Đại Đệ và Lang tiểu đệ một cái: "Lão Lang, ông cứ dạy hai đứa nó tập võ là được, lấy võ nhập đạo cũng không khó lắm đâu."

Tư chất người nhà họ Lang hắn biết rõ trong lòng, chỉ là trước đó không nói huỵch toẹt ra mà thôi, hiện tại thái độ của hắn đã rất rõ ràng: Hai người các ngươi tư chất không phù hợp, lấy võ nhập đạo cũng chẳng phải chuyện gì mất mặt.

Ngay cả người bên cạnh mình hắn còn giữ thái độ này, người nhà họ Điền thấy vậy, lại càng tuyệt vọng hơn.

Điền Dương Nghê lấy hết can đảm bước lên phía trước: "Đều… không phù hợp sao?"

Phùng Quân lắc đầu: "Không có ai đặc biệt xuất sắc, nhưng nói thật, điều này thật sự quá bình thường."

Điền Dương Nghê lấy hết can đảm lên tiếng: "Còn hơn một trăm đệ tử bị loại, Sơn chủ có thể giúp xem qua một chút không?"

Phùng Quân xua tay, cụt hứng lên tiếng: "Vậy thì dẫn hết tới đây xem sao, ta ngược lại thấy khá lạ, rốt cuộc là ngươi sàng lọc bọn họ kiểu gì… Đúng rồi, các ngươi cũng đừng đi, vào tiểu viện đứng đi."

Hắn gật đầu với Tố Miểu Chân nhân ở không xa, xoay người trở lại tiểu viện, bước vào trong phòng, đồng thời đóng cửa phòng lại.

Những người khác thấy vậy, rón rén bước vào trong tiểu viện, thậm chí ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Tố Miểu Chân nhân thực sự rất muốn biết, Phùng Quân đang làm gì trong phòng, tuy nhiên, cuối cùng nàng vẫn không tung thần thức ra để quan sát.

Chẳng bao lâu sau, giọng nói của Phùng Quân từ trong phòng truyền ra: "Được rồi, các ngươi có thể ra ngoài, đợt tiếp theo vào đi."

Đợt thứ hai đi vào, xấp xỉ cũng có hai trăm người, lần này Phùng Quân ngay cả cửa cũng không bước ra, cũng không sử dụng Đăng Tiên Giám, hắn chỉ thiếu kiên nhẫn bày tỏ: "Người nhà họ Ngu, nhà họ Trần và nhà họ Mộc đều lui xuống đi, đừng đùa, đây là nhân quả giữa ta và nhà họ Điền."

Ngay lập tức có mấy chục người mặt đỏ bừng lên, hướng về phía căn phòng chắp tay, lùi dần ra khỏi tiểu viện.

Họ cũng là thấy Phùng Quân bắt đầu kiểm tra đợt thứ hai, trong lòng đoán rằng loại kiểm tra này chắc không gây áp lực gì lớn cho Sơn chủ, cho nên mới đi theo tới đây, xem có thể nhân cơ hội ké chút vận may hay không.

Hiện tại Phùng Quân đã phát hiện ra, hơn nữa còn chỉ rõ là "nhân quả giữa hắn và nhà họ Điền", ai còn dám tiếp tục lạm ngu sung số?

Qua một hồi, trong phòng truyền đến một tiếng "hửm" nhẹ: "Cái này… Điền Uyển Quân này, rốt cuộc là sao đây, đã hai mươi tuổi rồi?"

Hắn từng nói với Điền Dương Nghê, đệ tử tới kiểm tra tốt nhất là dưới mười lăm tuổi, nếu thật sự không được thì nới lỏng tới mười tám tuổi cũng được, tốt nhất đừng quá mười tám tuổi.

Như Điền Uyển Quân này, đã hai mươi tuổi rồi, nếu Phùng Quân chọn nàng, thì thời gian lưu lại cho nàng tu luyện, chưa đầy năm năm.

Nghe thấy lời này, khóe miệng Điền Nhạc Văn co giật một cái, Điền Dương Nghê lại không chút giấu giếm vẻ đắc ý liếc hắn một cái, sau đó cung kính đáp: "Uyển Quân thiên tính thông tuệ, kiên nghị, đã quyết chí không gả ra khỏi Điền gia, lần kiểm tra này, xem như là phần thưởng của tộc đối với con bé."

Hồng tỷ và Hảo Phong Cảnh lúc này đang ở trong phòng, cách một lớp kính nhìn cảnh tượng này, nhìn nữ tử mặt đỏ bừng đang cúi đầu kia, hai người đồng loạt khẽ thở dài một tiếng, lại nhìn nhau một cái, trong lòng nảy sinh cùng một suy nghĩ: "Kẻ đến không thiện, người thiện không đến."

Phùng Quân ở trong phòng dùng "Người ở gần đây" để suy tính, cũng không biết những chuyện xảy ra bên ngoài, nghe vậy lại hiếu kỳ hỏi: "Cái gì gọi là 'quyết chí không gả ra khỏi Điền gia', lại sao được tính là phần thưởng?"

"Chuyện này nói ra thì dài dòng," Điền Dương Nghê cười đáp, sau đó lên tiếng hỏi: "Dám hỏi Sơn chủ, tư chất của Uyển Quân thế nào?"

Tiếng cửa vang lên, Phùng Quân đẩy cửa bước ra ngoài, chỉ một cái liếc mắt, hắn đã nhìn thấy Điền Uyển Quân.

Cô gái này… biết nói sao đây? Nếu như nói Mễ Vân San là Lâm muội muội, thì cảm giác nàng mang lại có chút giống Diệu Ngọc, vẻ đẹp diễm lệ dĩ nhiên là có, mấu chốt còn có một loại khí tức siêu nhiên khó tả, khí chất vô cùng cao quý, mơ hồ còn có thể cảm nhận được một tia kiêu ngạo.

Điều này khiến Phùng Quân cảm thấy bất ngờ, so với những thế gia đại tộc kia, Điền gia chỉ là một tiểu gia tộc ở quê không xếp hạng, muốn xưng bá một cái huyện cũng khá là chật vật, vậy mà có thể sinh ra cô gái có khí chất như thế này.

Nếu Điền Uyển Quân sinh ra ở nhà họ Trần, nhà họ Mộc, hoặc là nhà họ Mễ, nhà họ Ngu, Phùng Quân đều sẽ không cảm thấy đặc biệt kỳ lạ, nhưng với nội tình của Điền gia này, lại sinh ra nữ tử có khí chất thanh cao như vậy, thực sự có cảm giác "trong ổ gà bay ra phượng hoàng vàng".

Hắn đang kinh ngạc ở đó, Điền Dương Nghê lại không chút giấu giếm vẻ đắc ý nhìn Điền Nhạc Văn một cái: Thấy chưa? Gừng càng già càng cay!

Điền Uyển Quân này coi như là đường muội của Điền Nhạc Văn, hai người là cùng một ông nội, nàng từ nhỏ đã thông tuệ hơn người, danh tiếng về nhan sắc thậm chí còn truyền tới Tức Âm thành.

Các gia tộc võ tu thời này, đa phần đều trọng nam khinh nữ, Điền gia có ý muốn nàng gả vào nơi tốt hơn một chút, cũng không để nàng luyện võ, mà là tập trung bồi dưỡng về văn tài, lễ nghi.

Tuy nhiên nội tình của Điền gia rốt cuộc vẫn kém một chút, cành cao quá không với tới, năm mười ba tuổi, nàng bị hứa gả cho con trai của một tên Bộ trưởng ở phủ thành.

Kết quả nàng còn chưa qua cửa, Bộ trưởng đắc tội với hãn phỉ, cả nhà bị giết sạch sành sanh.

Năm mười lăm tuổi, nàng lại được hứa gả cho một nhà đại gia ở quận trị, kết quả ngay lúc phu quân sắp sửa cưới nàng, không cẩn thận sẩy chân rơi xuống nước, lúc người ta cứu lên, thân thể đã lạnh ngắt.

Một lần thì thôi, hai lần đều như thế, tiếng xấu "khắc phu" của nàng đồn xa.

Sau này một tộc lão của nhà họ Cố ở Dương Sơn không chê bai nàng, đề nghị nạp nàng làm thiếp, Điền Uyển Quân cảm thấy bị sỉ nhục cực độ.

Nàng trực tiếp từ chối, hơn nữa tuyên bố kiếp này không gả nữa, cứ ở lại Điền gia dưỡng lão.

Để đề phòng sự quấy rầy của nhà họ Cố, nàng trốn về nhà mẹ đẻ của mẹ mình, nghe tin nhà họ Cố diệt vong, mới quay trở lại.

Theo lý mà nói với danh tiếng của nàng, Phùng Quân không nên là chưa từng nghe qua, nhưng nàng rốt cuộc vẫn có chút tiếng tăm không tốt, trước khi nhà họ Cố diệt vong, chắc chắn không có ai nhắc tới, sau khi nhà họ Cố diệt vong, Phùng Quân đã thành tựu Bách Trượng Tiên Thiên.

Vào lúc này, nhắc tới nàng cũng chẳng có ý nghĩa gì, Phùng Quân định sẵn sẽ trở thành một đời hào kiệt, mà nàng thì không có khả năng làm thiếp.

Về sau này, Phùng Sơn chủ một mình một ngựa dẫn đầu, những người khác chỉ còn lại việc ngước nhìn, đâu dám đem nữ tử phàm tục đi nói chuyện này chuyện kia với hắn?

Lần này Phùng Quân chiêu thu đệ tử, Điền Uyển Quân cũng vô cùng động tâm, muốn thử một chút, kết quả bị đường huynh Điền Nhạc Văn của nàng chặn lại.

Nàng không đồng ý, bèn đi tìm Điền Dương Nghê, nói rằng con đã không định gả đi nữa rồi, sống là người của Điền gia, chết là ma của Điền gia, không thể coi con như người sẽ gả đi được, tuy con lớn tuổi hơn một chút, nhưng con chỉ cầu một cơ duyên này thôi.

Trong lòng Điền Dương Nghê, luôn có chút tính toán không tiện nói ra, nhưng ông ta cũng không dám chọc giận Phùng Quân, bèn nói con lớn tuổi hơn một chút, ta cứ để con tới Chỉ Qua sơn trước đã, con có thể tham gia được hay không, vẫn phải xem tình hình cụ thể.

Kết quả đúng lúc vừa rồi, ông ta nghe nói cô bé nhà quê nấu cơm cho Phùng Quân, Phùng Sơn chủ đều cho một cơ duyên, thế là cắn răng một cái, định đánh cược một phen – Mễ Vân San là thế, Lưu Phỉ Phỉ cũng là thế, Uyển Quân nhà ta kém hai đứa nó nhiều lắm sao?

Điền Nhạc Văn muốn ngăn cản ông ta, bởi vì việc này có hiềm nghi khiêu khích Phùng Quân, Điền Dương Nghê cuống lên: "Nếu hắn có thể chọn được đệ tử, chắc chắn sẽ không bận tâm đến sự khiêu khích này, nếu hắn không chọn được đệ tử, chưa biết chừng còn cân nhắc Uyển Quân một chút."

Ông ta là coi Phùng Sơn chủ thành kẻ háo sắc rồi, nhưng lời này không cách nào nói thẳng ra, chỉ có thể biểu đạt như vậy.

Hiện tại… quả nhiên đúng như dự đoán, sự thật chứng minh ông ta đoán đúng rồi, người Phùng Quân ở trong phòng, câu hỏi chính là về Điền Uyển Quân – rõ ràng, đây là dùng thần thức quan sát được tướng mạo và khí chất của Uyển Quân.

Nếu Phùng Quân có thể nghe được tiếng lòng của ông ta,Đoán chừng chắc chắn sẽ tung một cước đá bay qua: Thần thức Xuất Trần Thượng nhân nhà ngươi mà lại có thể nhìn thấy tướng mạo người khác à?

Tuy nhiên sau khi hắn nhìn thấy tướng mạo của Điền Uyển Quân, thì cảm thấy… chưa biết chừng ta sẽ bị người khác hiểu lầm.

Hắn nhìn xung quanh một cái, phát hiện mọi người đều không dám nhìn thẳng mình, trong mắt Mễ Vân San vẫn mang theo một tia u oán như trước đây, tuy nhiên hắn cảm thấy, hôm nay sự u oán của nàng dường như đã sâu sắc thêm một chút.

Lại nhìn Điền Dương Nghê một chút, lão già này xụ mi mắt xuống, trên mặt cũng không có biểu cảm gì, nhưng khóe miệng lão, có hơi nhếch lên một chút – rõ ràng, điều này xuất phát từ sự đắc ý trong lòng lão.

Phùng Quân vô cùng phản cảm với biểu cảm này của lão, nhưng xét thấy mình là Xuất Trần Thượng nhân, không cần phải chấp nhặt với những người này.

Nói thẳng hơn một chút, những người này nhìn nhận hắn thế nào, đối với hắn mà nói thì quan trọng sao?

Cho nên hắn hắng giọng một tiếng: "Đám đệ tử này của nhà họ Điền các ngươi, thật sự là không có cơ duyên gì."

Sau đó hắn lại giơ tay chỉ Điền Uyển Quân: "Ngược lại thì Điền Uyển Quân tuổi tác vượt tiêu chuẩn này, vẫn còn ba phần khả năng tạo tác… duy chỉ có điều đáng tiếc là, sớm muộn gì nàng cũng phải gả đi."

Điền Dương Nghê nghe vậy, vội vã lên tiếng: "Sơn chủ, vừa rồi ta đã giải thích với ngài rồi, con bé sẽ không gả ra khỏi Điền gia, vĩnh viễn sẽ không."

Phùng Quân nghe vậy, đánh giá ông ta từ trên xuống dưới một cái, biểu cảm vô cùng quái dị: Mẹ kiếp… ông coi ta thành hạng người gì rồi?

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.