Đại Dữ Liệu Tu Tiên

Lượt đọc: 4465 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1458
Nhạc Thanh Giữ Lời

❊ ❊ ❊

Đệ tử Xích Phượng phái vây xem việc dẫn dắt địa mạch của Thái Thanh phái hai ngày, sau đó liền tỏ ý: Chẳng qua cũng chỉ có thế mà thôi.

Đương nhiên, các nàng không phải cảm thấy địa mạch chi thuật của Thái Thanh kém cỏi, chỉ là cho rằng thao tác hiện tại này, cũng chỉ như thế mà thôi.

Sau đó, các nàng bắt đầu dẫn dắt địa mạch của biệt viện, đồng thời mời Phùng Quân quan sát.

Trong thời gian này, nếu Phùng Quân đưa ra câu hỏi, các nàng trả lời cũng rất dứt khoát, hơi chậm một chút là Tôn Vinh Huân liền bắt đầu thúc giục.

Chả trách Phùng Quân lại có ấn tượng tốt với Xích Phượng phái hơn? Quả thực là rất nể mặt.

Dẫn dắt địa mạch, quy hoạch giai đoạn đầu và hai ngày sau khi khởi công là mấu chốt, đến về sau chính là thủy ma công phu.

Ngày thứ tư khởi công, sáng sớm đã có người tới, lại chính là một vị Vinh Huân khác của Xích Phượng tới.

Sau khi nhìn thấy người này, Tôn Vinh Huân không nhịn được khóe miệng giật giật, đành lấy hết can đảm tiến lên chào hỏi: "Nhiếp sư tỷ khỏe."

Nhiếp sư tỷ liếc nhìn nàng một cái, mặt không cảm xúc nói: "Đều là Vinh Huân, không có cách gọi sư tỷ sư muội gì cả, Chưởng môn nói tình huống liên quan đến nhiệm vụ hỏi cô là được... sống sờ sờ gọi ta ra khỏi bế quan, tên gia hỏa này rốt cuộc quan trọng tới mức nào?"

Tôn Vinh Huân nhíu mày, Nhiếp sư tỷ tên là Nhiếp Xích Phượng, lấy tên phái làm tên, ở trong phái cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa vì vài đoạn tình cảm trải qua lúc trẻ, nên căm ghét nam tu nhất.

Tôn Vinh Huân hiểu bà ta khá rõ, vì Nhiếp sư tỷ lớn hơn nàng bốn mươi tuổi, từ khi nàng nhập phái, luôn đè đầu cưỡi cổ nàng, đánh nàng không dưới năm lần.

Cho đến khi nàng vào Vinh Huân đường, Nhiếp Xích Phượng đã vào Vinh Huân đường từ lâu liền bày tiệc mời nàng một lần, nói ân oán trước kia xóa bỏ tại đây, vào Vinh Huân đường chính là người chết rồi, không còn tồn tại tranh chấp về tu vi nữa, mục tiêu duy nhất của chúng ta chính là chết có giá trị một chút.

Vốn là chuyện khá tốt đẹp, kết quả hai người uống rượu uống hồi lại đánh nhau, lần này Tôn Vinh Huân rốt cuộc báo được mối thù bị đánh năm lần trước, hung hăng giáo huấn đối phương một trận.

Kết quả là nàng bị phạt một vạn linh thạch, Chưởng môn lúc đó tỏ ý: "Nếu không phải Nhiếp Vinh Huân thọ số không còn nhiều, không muốn lãng phí, Quản Hồng Tụ, ngươi thật sự chưa chắc là đối thủ."

Hai con người như vậy, quan hệ trong Vinh Huân đường đều không tốt, bây giờ lại để nàng tới tiếp đón?

Thế nhưng rất nhanh, Tôn Vinh Huân liền phản ứng lại, tại sao trong phái lại phái Vinh Huân vô cùng căm ghét đàn ông này tới bảo vệ một người đàn ông – Nhiếp Xích Phượng đã bốn trăm sáu mươi tuổi rồi, nếu không kết đan thì thật sự không còn cơ hội nữa.

Thật ra bây giờ đã không còn cơ hội rồi được chứ? Tôn Vinh Huân trong lòng điên cuồng nhả rãnh, thật sự không biết nên giải thích với bà ta thế nào, chỉ đành nói: "Giá trị cụ thể của hắn... có lẽ Khúc chân nhân hiểu rõ hơn một chút."

"Khúc Giản Lỗi... đó là vận cứt chó," Nhiếp Xích Phượng khinh thường hừ lạnh một tiếng, "Nếu không phải Tiêu Manh sư muội giúp hắn một tay, hắn lấy đâu ra cơ duyên kết đan?"

Bà ta mới là Xuất Trần tầng chín, Tiêu Manh chân nhân là Kim Đan tầng bốn, mặc dù bà ta lớn hơn chừng hai mươi tuổi, nhưng dám gọi chân nhân là sư muội, thì cũng là không ai bằng rồi.

Thế nhưng trong Vinh Huân đường, những người tương tự thế này thật sự không ít, căn bản không quan tâm ngươi có lai lịch gì, chính là sống cho phóng khoáng, dù sao cũng chỉ là cái chết, có gì đâu?

Tôn Vinh Huân chính là không ưa dáng vẻ này của bà ta, cho nên cũng hừ lạnh một tiếng: "Ta đúng là biết một số chuyện của Phùng sơn chủ, nhưng hắn là Càn ta là Khôn, ngươi muốn biết nhiều hơn, vẫn phải tìm Khúc chân nhân hỏi một chút... hắn đang ở hành tại của Tiêu Manh chân nhân."

"Ta tự sẽ đi hỏi," Nhiếp Xích Phượng đối với nhiệm vụ lần này, thật sự rất không thoải mái, thầm nghĩ ta vốn không ưa nam tu, cũng không biết Chưởng môn hồ đồ cái gì, lại phái ta tới bảo vệ một nam tu.

Thế nhưng thầm trách cứ thì cứ trách, bà thực thi nhiệm vụ vẫn rất kiên quyết – đây là đặc chất của tất cả Vinh Huân: "Đó chính là Phùng Quân sao, ta trước bảo vệ hắn, rảnh rỗi lại đi tìm Khúc Giản Lỗi."

Bà thực ra cũng không muốn tìm Khúc Giản Lỗi đặt câu hỏi – đó cũng là nam tu, bà muốn là tìm Tiêu Manh chân nhân để hiểu tình hình.

Thế nhưng, ngay trong đêm đó, bà liền phát hiện ra vấn đề lớn, thậm chí truyền ra tín hiệu bí mật "Vinh Huân tới chi viện".

Trong chớp mắt, Tiêu Manh, Khúc Giản Lỗi và Tôn Vinh Huân liền lặng lẽ tới bên cạnh bà: "Chuyện gì?"

Nhiếp Xích Phượng chỉ chỉ hành tại của Phùng Quân, thấp giọng nói: "Ta nhìn thấy một người đi vào, giống như là... Nhạc Thanh của Thanh Cương phái."

"Nhạc Thanh..." Khúc Giản Lỗi dở khóc dở cười lắc đầu: "Lại tới nữa à?"

Nhạc Thanh lần này tới, quả thực đã sửa xong Tầm Bảo Bàn, vì không muốn bị người chú ý tới, hắn chọn nửa đêm mới vào.

Thế nhưng vì Hạ Nghê Thường không có ở đây, Đại lão liền thả lỏng tự do, sau khi phát hiện khí cơ của hắn, trực tiếp báo cho Phùng Quân.

Phùng Quân đương nhiên sẽ không từ chối cơ hội ra vẻ, thế là lúc Nhạc Thanh còn cách hành tại năm dặm, liền truyền một đoạn ý niệm qua: "Người đông mắt phức tạp, tối hãy vào."

Nhạc chân nhân lần này thực sự bị dọa cho giật mình, hắn đối với năng lực của bản thân vô cùng tự tin – không chỉ tự tin về phòng ngự, tất cả các phương diện đều tự tin, đây cũng là khí độ mà một cường giả nên có.

Hắn thậm chí từng muốn khiêu khích Định Thân Thuật phù bảo, từ đó có thể thấy nội tâm hắn mạnh mẽ tới mức nào.

Ẩn tung nặc tích không tính là sở trường mạnh nhất của hắn, thế nhưng hắn cho rằng người có thể nhìn thấu mình rất ít – dưới Kim Đan không ai có thể nhìn phá.

Thế nhưng trớ trêu thay, cách còn năm dặm, lại bị một thượng nhân Xuất Trần trung giai nhìn phá hành tung, việc này quá xấu hổ rồi.

Lần trước hắn giả vờ rời đi, là bị Hạ Nghê Thường nhìn phá, hắn bao nhiêu còn có thể chấp nhận, vì Hạ Nghê Thường chính là nổi danh nhờ thần thức mạnh mẽ, hơn nữa hắn cũng có thể cảm giác được thần thức bà quét qua.

Thế nhưng lần này, hắn căn bản không hề cảm thấy, có thần thức nào tiếp xúc với mình, kết quả Phùng Quân liền trực tiếp truyền tới ý niệm – năng lực này, ít nhất còn mạnh hơn Hạ Nghê Thường.

Hắn vẫn luôn không cho rằng, Phùng Quân thực sự mạnh mẽ như trong truyền thuyết, càng không cho rằng hắn có thể đe dọa tới mình – vượt cấp giết địch là sở trường của hắn, ai muốn vượt cấp giết hắn, đó thực sự là chuyện đùa.

Đương nhiên, thân là tu tiên giả, mù quáng tự đại là không tốt, hắn cũng sẵn lòng trong phạm vi dung nhẫn, phớt lờ một số khiêu khích vô hại – mặc dù rủi ro không lớn, nhưng thắng thì được cái gì chứ?

Cho nên hắn mới có thể luôn dung nhẫn Phùng Quân, thực ra hắn không hề cho rằng, mình coi thường Phùng Quân – đó là kẻ có thể trảm sát Ma chân nhân, nhưng nếu nói thực sự có thể thắng hắn? Hì hì... ngươi nghĩ thế nào, đó là chuyện của ngươi đó.

Tóm lại, hắn thực sự không muốn trêu chọc Phùng Quân, đây là một cái gai, nhưng hắn cũng không cho rằng mình phải sợ người này – nếu nóng vội, nên diệt khẩu vẫn phải diệt khẩu.

Thế nhưng chiêu này của Phùng Quân, làm hắn có chút không biết làm sao – xem ra còn phải thu liễm hơn một chút?

Dù thế nào đi nữa, hắn vẫn không hề sợ hãi, trực tiếp dùng ý niệm đáp lại: "Đêm xuống ta sẽ tìm ngươi, Tầm Bảo Bàn đã sửa xong rồi, không có vấn đề gì chứ?"

Phùng Quân lập tức đồng ý, nhưng trong lòng không khỏi nghi hoặc – chỉ mười mấy ngày này, Tầm Bảo Bàn đã sửa xong rồi?

Chờ đến khi Nhạc Thanh ban đêm lẻn vào, hắn không thể không thừa nhận, Kim Đan của tứ đại phái, năng lực quả nhiên khác người.

Tầm Bảo Bàn thực sự đã được sửa xong, hơn nữa có thể tìm kiếm địa mạch trong vòng hai mươi dặm xung quanh – qua kiểm tra, nghiêm túc mà nói nó vẫn là Tầm Khí Bàn, chỉ là trong lúc tìm kiếm linh khí, có thể phát hiện một số địa mạch.

Thế nhưng Phùng Quân đối với việc này cũng không bất ngờ, vật này vốn dĩ là dùng để tìm kiếm linh khí, còn nói về việc có thể tìm kiếm địa mạch, chẳng qua là hắn và Đại lão suy diễn một chút, cảm thấy có thể kéo dài ra mà thôi.

Được rồi, những vấn đề đó tạm thời đều có thể vứt sang một bên, vấn đề hắn hiện tại vô cùng tò mò là: "Ngươi tìm ai sửa xong vậy?"

"Cái này ngươi đừng hỏi," Nhạc Thanh mặc dù là lén lút vào hành tại của hắn, nhưng vẫn là khí chất trầm ổn đó, "Biết nhiều quá, chỉ thêm phiền não, ta chỉ muốn hỏi một câu... cái này tính là sửa xong rồi chứ?"

"Tính... là vậy đi," Phùng Quân không thể trái lương tâm mà nói, hắn cũng không phải người dễ bị lừa gạt, ít nhất điện thoại nói cho hắn biết, thứ này thực sự sửa xong rồi, nhưng hắn chắc chắn phải giãy dụa một chút, thể hiện nhãn giới của mình: "Thực ra còn có không gian thăng cấp."

"Sửa xong là tốt rồi," Nhạc Thanh căn bản không nói chuyện thăng cấp với hắn, muốn làm việc, không thể quan tâm những chi tiết vụn vặt đó, phải nắm bắt tuyến chính – không thể đi theo tiết tấu của người khác, "Vậy ta có phải đã thể hiện ra thành ý của mình rồi không?"

Phùng Quân hít sâu một hơi, sau đó gật gật đầu: "Thể hiện ra rồi, ngươi có thể nói cho ta biết, định đối phó Phong chân nhân thế nào."

Hắn vẫn không dám nói ra tên của Phong Nghị Thư.

Nhạc Thanh trầm ngâm một chút, sau đó nói: "Giúp ta đối phó hắn, ngươi định muốn cái gì?"

Hắn nhất định phải đối phó Phong Nghị Thư, nhưng hắn không xác định, con bài mặc cả của mình, có thể đả động Phùng Quân hay không.

Phùng Quân nghe vậy liền cười, không phải vì thái độ của đối phương, mà là hắn cảm giác được, Nhạc Thanh thực sự muốn cầu mình giải quyết vấn đề – nếu không sẽ không mặc cho mình đưa ra điều kiện.

Hắn suy nghĩ một chút sau đó nói: "Một vạn trung phẩm linh thạch... không biết ngươi có không?"

"Ta chắc chắn không có," Nhạc Thanh cũng không tức giận, mà là rất thản nhiên nói: "Vị diện này, không có mấy chân nhân có thể lấy ra nhiều linh thạch như vậy."

Cũng thực sự không tức giận, vì chỉ cần Phùng Quân chịu ra giá, thì có nghĩa chuyện này có thể thương lượng – giá cả chỉ là con bài mặc cả, chỉ cần đối phương chịu bàn, con bài mặc cả bao nhiêu đó là vấn đề thứ yếu.

"Được rồi, không đùa nữa," Phùng Quân xua xua tay, cười nói: "Nói một chút đi, ngươi và Phong chân nhân rốt cuộc xảy ra chuyện gì."

Suy cho cùng, hắn cũng là muốn xem thái độ của Nhạc Thanh – ai lại ăn no rửng mỡ, không có việc gì đi trêu chọc một Kim Đan đỉnh phong?

Nếu thái độ của Nhạc Thanh không có vấn đề gì quá lớn, hắn sẽ cân nhắc ủng hộ một chút, thực ra đây là do nhân tố bất an phận trong lòng hắn dẫn tới – suy diễn của điện thoại, có thể đảm bảo hắn sẽ không rơi vào nguy cơ quá lớn, nhưng cái hắn muốn không chỉ là những thứ này.

Đối với việc có nhúng tay vào chuyện này hay không, hắn cũng không sao cả, cùng lắm thì trả cho Nhạc Thanh phí sửa chữa pháp bảo.

Thế nhưng sau khi Nhạc chân nhân kể ra nhân quả, hắn dựa theo logic suy tính một chút, việc này cơ bản không tồn tại khả năng giả.

Khi hắn nghe thấy Nhạc Thanh đã trảm sát Hàn Cơ chân nhân, trong lòng lại kinh ngạc – hóa ra chân nhân chết ở Âm Sát kia là do ngươi làm?

Chả trách lúc hắn nghe tin tức, cảm thấy có chút quái dị, hóa ra bên trong còn có thiên đạo nhân quả của mình.

Thế nhưng Nhạc Thanh này cũng không phải loại hiền lành gì, Phùng Quân nghe xong, cười híp mắt hỏi: "Ta đã biết nhiều như vậy, muốn từ chối ngươi, e là cũng khó rồi phải không?"

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.