Hơn năm ngàn người cùng cảm ngộ khí tức, quy mô đó thật sự rất đáng sợ. Dân số ở Côn Hạo vị diện không thấp, nhưng diện tích lại quá lớn, rất hiếm khi xuất hiện hiện tượng đông đúc.
Nơi Phùng Quân độ kiếp, khí tức tương đối rõ rệt, cũng chỉ trong vòng bán kính bốn năm dặm. Tuy nói dung nạp năm ngàn người là chuyện dễ dàng, nhưng ai lại muốn khi đang cảm ngộ khí tức mà xung quanh có người quấy rầy chứ?
Thế nên mọi người vẫn phân chia một chút, tu vi cao thì ở gần nơi kết đan nhất, tu vi thấp thì lùi lại phía sau một chút. Về cơ bản là mỗi mẫu đất một người, dù sao kiến trúc và cây cối xung quanh đều đã bị kiếp lôi quét sạch, khí tức sẽ không bị cản trở quá nhiều.
Hơn nữa Phùng Quân cũng đã yêu cầu, có ai muốn rời đi thì hãy lẳng lặng mà đi ra ngoài, chạy còn không được phép, chứ đừng nói đến chuyện bay.
Tuy nhiên cũng không ai phản đối yêu cầu của hắn. Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, tự ước thúc bản thân cũng chính là ước thúc người khác, nhỡ đâu có thu hoạch gì đó thì không cần phải lo lắng bị người khác làm gián đoạn việc cảm ngộ.
Còn về những kẻ Luyện Khí sơ giai và trung giai, Phùng Quân không cho phép bọn họ lại gần— cứ cảm ngộ từ xa đi, có thể nhận được gì thì coi như các người may mắn.
Trên thực tế, những người này thực sự không cảm ngộ được gì. Ở xa thì đúng là bảo vệ được họ, nhưng khí tức cũng đã nhạt đi. Chỉ cần nghĩ một chút là biết, đến cả Xuất Trần đỉnh phong còn phải cố gắng lại gần mới có thể có thu hoạch, những tu sĩ Luyện Khí nhỏ bé ở xa như vậy thì có thể nhận được gì cơ chứ?
Phùng Quân dặn dò Mai Cửu Sơn, bảo hắn giúp trông chừng những người này xong, liền phóng ra hành tại, bắt đầu tiếp tục củng cố cảnh giới.
Trong lòng Mai Cửu Sơn đầy chua xót: "Mẹ kiếp, thế này thì khó cho mình quá... Ngươi bắt ta giám sát nhiều tu sĩ Xuất Trần kỳ của các đại thế lực như vậy ư?"
Khi còn ở Chú Kiếm Phong, cảm giác của Mai Cửu Sơn về bản thân vẫn rất tốt. Mai gia là một trong tám họ lớn của Chú Kiếm Phong, trong tộc tuy không có Kim Đan, nhưng Chú Kiếm Phong không chỉ có một vị Kim Đan. Hắn ra ngoài chỉ cần báo danh tính là đã rất tự hào.
Đặc biệt là hắn trong Mai gia cũng là kẻ xuất chúng trong thế hệ hậu bối, cảm thấy thiên hạ tuy lớn nhưng người xứng để hắn nhìn thẳng vào chẳng có mấy ai.
Tuy nhiên trong đám Xuất Trần thượng nhân này, hắn mới thực sự cảm nhận được thế nào gọi là "tầm mắt bóp chết trí tưởng tượng của tôi".
Những người có mặt ở đây, tính từng người một... cơ bản là hắn đều không đắc tội nổi.
Thế mà Phùng Quân lại bắt hắn giám sát những người này, hắn có chút dở khóc dở cười: "Ta thật sự không muốn gây rắc rối cho Mai gia mà."
Thực ra điều hắn muốn làm hơn chính là được nghiêm túc cảm ngộ khí tức kiếp lôi như những người này, thế nhưng điều này lại không phụ thuộc vào ý chí của hắn.
Cũng may là những người này đủ tôn trọng Phùng Quân. Tuy biết Mai Cửu Sơn chỉ là người của Mai gia ở Chú Kiếm Phong, nhưng vì đã đại diện cho Phùng Sơn chủ nên mọi người đối với hắn có độ bao dung khá cao.
Ngày hôm sau, có một Xuất Trần trung giai của Tùng Bách Phong cảm thấy thần trí hơi mơ hồ. Mai Cửu Sơn cẩn thận phán đoán một chút, cho rằng đối phương có thể đã xảy ra vấn đề, liền bước tới dùng thần thức đánh thức đối phương.
Vị này quả thực đã xảy ra vấn đề. Truyền thừa của Mai gia không tệ, nhãn lực cũng không tồi, nhưng vị này sau khi bị gọi tỉnh từ trong trạng thái mơ màng, phản ứng đầu tiên vẫn là tức giận. Hắn hừ nhẹ một tiếng, "Ừm?"
Thế nhưng chính vì tiếng hừ này, Mai Cửu Sơn ngược lại xác định mình không nhầm, liền mỉm cười không tiếng động, giơ ngón trỏ lên, "Suỵt!"
Vị ở Tùng Bách Phong kia thấy là hắn, ngọn lửa giận trong mắt càng thêm bùng cháy. May mà hắn biết rõ tình hình hiện tại là thế nào, cho nên chỉ trừng mắt nhìn đối phương.
Mai Cửu Sơn vẽ một vòng tròn ở vị trí đan điền của mình, sau đó im lặng nhún vai— ngươi gặp vấn đề rồi!
Vị kia ngẩn người ra, suy nghĩ một chút, bừng tỉnh đại ngộ gật đầu, sau đó lại nhắm mắt lại, cảm nhận khoảng một phút rồi đứng dậy rời đi.
Bước ra khỏi khu vực đó, hắn chắp tay với Mai Cửu Sơn, "Mai thượng nhân, đa tạ. Vừa nãy thái độ ta không tốt, xin ngài bao dung."
Mai Cửu Sơn liên tục xua tay, khách sáo vài câu, trong lòng cũng thấy tự hào lây: Người của Nhan gia mà cũng khách khí với mình kìa.
Tuy nhiên chuyện khó xử đã xảy ra vào ngày hôm sau, người của Mai gia tới, chính là Mai Dạ Vũ, kẻ bão đan thất bại kia.
Mai Dạ Vũ cũng tới để cảm nhận khí tức kiếp lôi, đáng tiếc là đến hơi muộn, đã quá thời hạn.
Mai Cửu Sơn chỉ đành đón tiếp hắn cho ở lại tiền viện của trang viên, đãi ngộ như những "lô đỉnh được cứu vớt" kia, thậm chí còn không bằng Vân Bố Dao và Mễ Vân San, nhưng không còn cách nào khác, đây đã là quyền hạn cao nhất của hắn rồi.
Hơn nữa hắn không khỏi tiếc nuối nói, ngươi tới muộn rồi, thực sự không vào trong được nữa, cứ ở tiền viện cảm nhận một chút là được rồi.
Mai Dạ Vũ lại chẳng quan tâm, lần này hắn tới, mục đích chính là: năng lực giúp người bão đan của Phùng Quân quá mạnh.
Nhưng thần thức của Phùng Quân giáng xuống, "Mai Dạ Vũ à... vào trong cảm nhận một chút đi."
Hắn hiện tại đang trong trạng thái củng cố cảnh giới, chịu hạn chế không quá lớn, thần thức thỉnh thoảng cũng ra ngoài hóng gió.
Mai Dạ Vũ lập tức sững sờ, ngược lại Mai Cửu Sơn lên tiếng hỏi một câu, "Phùng Sơn chủ, làm vậy... có thỏa đáng không ạ?"
Phùng Quân căn bản không trả lời, hắn đã biểu thái rồi, đối phương có nắm bắt được cơ hội hay không thì liên quan gì đến hắn?
Mai Cửu Sơn nghĩ một chút, đành đánh liều dẫn Mai Dạ Vũ đi vào.
Chân nhân vây xem bên cạnh không ít, tuy mọi người sẽ không rảnh rỗi mà xúm lại gần, nhưng thần thức vẫn có thể cảm nhận được. Công Dương Hữu Tình rất không khách khí giáng thần thức xuống, "Mai Cửu Sơn, ngươi có ý gì, thời hạn đã qua rồi mà còn dẫn người vào?"
Đối với Mai Cửu Sơn mà nói, Công Dương gia tộc là sự tồn tại mà hắn phải ngước nhìn, cho nên hắn đành phải đánh liều trả lời, "Đây là ý của Phùng Sơn chủ, ngài ấy từng gặp vị tộc nhân này của Mai gia ta."
"Phùng Sơn chủ cũng phải nói quy củ chứ?" Công Dương Hữu Tình càng thêm không khách khí, "Quy củ do chính hắn đặt ra mà không cần tuân thủ à?"
Đây không phải là do nàng cứng nhắc, mà là rất nhiều gia tộc bí cảnh rất coi trọng quy củ— không có quy củ thì không thành hình tròn vuông mà.
Một tiếng hừ lạnh truyền đến, chính là Quản Hồng Tụ phát hiện sự khác thường. Nàng vừa bão đan thành công, củng cố cảnh giới, lại có thêm năm trăm năm thọ nguyên, đang là lúc hưng phấn tột độ. Cho dù lúc này Phùng Quân muốn "làm chuyện ấy" với nàng, ước chừng nàng cũng... chỉ tượng trưng giãy giụa một chút mà thôi.
Thần thức nàng nhìn quanh, phát hiện nơi này không ổn, lập tức biểu thái, "Nơi này là Bạch Lịch Than, Phùng Sơn chủ quyết định."
Công Dương Hữu Tình giận dữ, "Ta Công Dương Hữu Tình chưa đến lượt một kẻ vừa mới bão đan như ngươi đến dạy dỗ!"
Quản Hồng Tụ lại không chút do dự, "Công Dương gia các ngươi muốn khiêu khích, cô nãi nãi ta tiếp chiêu. Ở Bạch Lịch Than, ý nguyện của Phùng Sơn chủ là lớn nhất... Xích Phượng phái chúng ta trên dưới, đều là ý này!"
Phải biết rằng, năm xưa nàng cũng là kẻ vô pháp vô thiên, bão đan không thành chỉ đành co cụm. Nhưng hiện tại, ngay cả Nhiếp Xích Phượng cũng cảm thấy nàng "ý khí phong phát" rồi, cho nên sự bành trướng của nàng có thể tưởng tượng được.
Tuy nhiên, đối mặt với sự khiêu khích của nàng, Công Dương Hữu Tình hừ nhẹ hai tiếng, nhưng rồi lại im bặt.
Bởi vì nàng đã phản ứng lại, khí tức kiếp lôi này đến từ Phùng Quân, Bạch Lịch Than cũng là địa bàn của Phùng Quân, có muốn mở ra khí tức hay không, ai có thể vào cảm ngộ, chẳng phải là Phùng Quân quyết định hay sao?
Không còn sự cản trở của Công Dương Hữu Tình, những người khác tự nhiên cũng sẽ không phản đối nữa— không chỉ một vị chân nhân chú ý tới màn này, nhà Công Dương còn không cản nổi, chúng ta còn cản cái gì nữa?
Mai Cửu Sơn lại cảm thấy vô cùng vinh hạnh, hưng phấn đến mức toàn thân run rẩy: Người khác đều không thể chen ngang được, mà Mai gia mình lại có thể?
Thần thức của Phùng Quân có chút mơ màng, bởi vì phần lớn tâm tư của hắn vẫn đặt vào việc củng cố cảnh giới, cho nên những chuyện xảy ra bên ngoài, hắn không quá để tâm.
Tuy nhiên, việc cho Mai Dạ Vũ vào, hắn vẫn tương đối để tâm— bởi vì việc này ngoài việc hắn khá thưởng thức Mai Dạ Vũ ra, còn liên quan đến một thí nghiệm của hắn.
Nguồn gốc của thí nghiệm là vì lúc trước hắn và Chung Lệ Tinh nảy sinh tình cảm. Sau đó, hắn liền tưởng tượng bản thân trở thành ý chí thế giới của Lạc Hoa Trang Viên, cảm thấy mình ở Lạc Hoa muốn làm gì, cần làm gì, đều là điều nên làm, đều không được phép bị nghi ngờ.
Hắn cảm thấy mình không sai về mặt logic, những việc mình làm cũng đều là việc đúng đắn.
Nhưng đồng thời, hắn sẽ không cảm thấy "Ta chắc chắn là đúng, người sai đều là người khác".
Suy cho cùng, hắn có lòng kính sợ, cũng luôn nhắc nhở bản thân, đừng quá bành trướng.
Làm sao để đảm bảo bản thân không bành trướng đây? Đó chính là hỏi nhiều tìm hiểu nhiều thôi.
Cho nên hắn biết, cho Mai Dạ Vũ vào, có khi sẽ rước lấy một vài dị nghị, nhưng hắn thực sự rất tán thưởng Mai Dạ Vũ— tán thưởng một cách đơn thuần, đây chính là kẻ xuất chúng chỉ mới Xuất Trần trung giai mà đã dám chiến với Kim Đan.
Thế nên hắn liền tùy hứng làm việc. Trên thực tế, hắn chỉ muốn làm rõ: Các người sẽ nhìn nhận vấn đề này như thế nào?
Bây giờ hắn coi như đã hiểu rõ, suy cho cùng, vẫn là tài nguyên của ai thì người đó quyết định. Quy củ thì cần phải giữ, nhưng ngoài quy củ ra thì không gì ngoài nhân tình, thực ra cũng có chút vị của hệ thống luật Anh Mỹ.
Thực ra hắn cũng hơi bị ma chướng ở vấn đề này rồi. Nói đơn giản, ở Bạch Lịch Than hắn một mình độc bá, nếu như thực sự còn có vài vị Kim Đan đồng môn, hắn thả nước cũng không thể thả rõ ràng như vậy được.
Nghiêm chỉnh mà nói thì qua thêm hai ngày nữa, Thiên Tâm Đài lại tới hơn mười người Xuất Trần trung giai và cao giai, Mai Cửu Sơn lại trực tiếp chặn đối phương lại, biểu thị thời hạn đã qua, các người không thể vào trong được nữa.
Quý Bất Thắng không chịu, nói người Mai gia ngươi có thể vào, tại sao đệ tử Thiên Tâm Đài ta lại không thể?
Tuy nhiên, với tính khí của hắn, có thể kiên nhẫn trao đổi với Mai Cửu Sơn đã là rất hiếm thấy rồi.
Mai Cửu Sơn liền biểu thị, Mai Dạ Vũ kia của Mai gia ta, vốn dĩ ta cũng không dám cho vào, là do Phùng Sơn chủ đặc cách.
Quý Bất Thắng không còn tranh cãi với hắn nữa, mà chắp tay hướng về phía hành tại của Phùng Quân, trầm giọng lên tiếng, "Phùng Sơn chủ, ngươi cũng suýt chút nữa đã trở thành khách khanh của Thiên Tâm Đài ta, mong rằng hãy nể tình tạo điều kiện."
Qua một hồi, thần thức của Phùng Quân truyền tới, "Hôm nay vào sân đã là vô duyên, ta cho ngươi một lần thôi diễn Xuất Trần trung giai."
Suy cho cùng, chuyện ở Bạch Lịch Than phải do hắn quyết định, đây mới là phong thái mà một chủ nhà nên có.
Quý Bất Thắng cũng hơi bất lực, nhưng hắn có thể nói gì chứ?
Ngày hôm sau khi Phùng Quân từ chối đệ tử Thiên Tâm Đài, trong trang viên vẫn còn lại hơn ba mươi người đang cảm ngộ, đột nhiên, một tu giả Xuất Trần bát tầng, khí tức bắt đầu dao động, lập tức thu hút sự chú ý của Mai Cửu Sơn.
Hắn vừa định có hành động, thần thức của Phùng Quân đã bao phủ xuống, vây thành một vòng tròn, tách biệt khí tức của người này ra khỏi những người khác, "Cửu Sơn đi tìm Quý Bất Thắng, đệ tử Thiên Tâm Đài này sắp tấn giai rồi."