Thực ra ngay khoảnh khắc linh thạch được đặt vào Thiên Cơ Bàn, trong lòng Phùng Quân đã nảy sinh một tia cảm giác tim đập hồi hộp.
Tia cảm giác hồi hộp này ập đến vô cùng đột ngột, nhưng trực giác bảo cho hắn biết: chắc không phải chuyện xấu gì.
Hắn cảm thấy, có lẽ là do đối phương vì yêu cầu của mình mà đẩy tính thiên cơ, cho nên bản thân đã... nhiễm phải nhân quả gì đó, mà tu vi của hắn lại vượt xa đối phương, cho nên mới nảy sinh chút cảm ứng.
Về sau, cảm giác này càng lúc càng rõ ràng, nhưng vì không liên quan đến an nguy bản thân, hắn cũng không mấy lo lắng.
Cho đến khi Thiên Cơ Bàn nổ tung, hắn lập tức phản ứng lại: Vật này có duyên với ta.
Đây không phải cái cớ cho việc cưỡng đoạt, mà là hữu duyên thực sự, vật liệu chế tạo nên Thiên Cơ Bàn, chắc hẳn có liên quan đến chiếc vòng đá trên cổ tay trái của hắn.
Quả nhiên như vậy, Thiên Cơ Bàn nổ tan tành thành mảnh vụn, mà một điểm thanh quang lại chui vào trong cánh tay hắn.
Phản ứng đầu tiên của Phùng Quân, không phải là kiểm tra xem trên cánh tay có biến hóa gì, mà là... mẹ nó, mình nên đối mặt với Đổng Tằng Hồng thế nào đây?
Cho nên hắn vô thức biểu lộ sự kinh ngạc vừa phải —— mình chỉ muốn biết về Bitcoin, những cái khác không liên quan đến mình nha.
Đổng Tằng Hồng lại trực tiếp ngẩn người, hồi lâu sau mới kêu thảm thiết một tiếng, "Thiên Cơ Bàn... a, sao lại thế này!"
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn nghi hoặc nhìn Phùng Quân, sầm mặt hỏi, "Phùng Thượng nhân có gì chỉ giáo tại hạ không?"
"Ngươi là biểu cảm gì thế này?" Phùng Quân vô cảm nhìn hắn, "Thiên Cơ Bàn này là đồ của ngươi..."
Vừa nói đến đây, bên ngoài có người bước nhanh lại gần, "Đổng đại sư, xảy ra chuyện gì vậy?"
"Không có gì!" Đổng Tằng Hồng đáp lại vô cùng cáu kỉnh, "Giải tán hết đi, không liên quan đến các người."
Tiếng bước chân dần xa, sau một hồi quậy phá như vậy, Đổng Tằng Hồng cũng khôi phục chút lý trí, bắt đầu đi nhặt mảnh vỡ Thiên Cơ Bàn xung quanh, trông có vẻ muốn tìm ra nguyên nhân.
Phùng Quân ngồi đó bất động, thậm chí còn châm một điếu thuốc, trầm tư nhìn đối phương.
Nhìn thì như hắn đang suy ngẫm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thực tế là hắn đang cân nhắc —— chuyện này nên xử lý hậu quả thế nào?
Đổng Tằng Hồng lục tung tủ hòm thu dọn nửa ngày trời, cũng không tìm ra mảnh nào lớn hơn hạt đậu.
Nửa tiếng sau, hắn ủ rũ ngồi phịch xuống ghế sofa, mắt nhìn trân trân, miệng lẩm bẩm khẽ khàng, "Xong đời rồi... Quỷ Cốc truyền thừa... thật là... ta là tội nhân mà."
"Được rồi," Phùng Quân cuối cùng cũng mất kiên nhẫn lên tiếng, "Phiền ngươi giải thích cho ta, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Đổng Tằng Hồng phiền não gãi gãi tóc, "Ta cũng rất muốn biết chuyện gì đang xảy ra, sao lại... sao lại thành ra thế này chứ?"
Phùng Quân muốn cho hắn chút đền bù, nhưng chuyện này... phải chú ý phương thức phương pháp.
Hắn trầm ngâm một lát rồi hỏi, "Quỷ Cốc nhất mạch các ngươi, tổng cộng có mấy cái Thiên Cơ Bàn?"
"Thiên Cơ Bàn có thể có mấy cái? Một cái đã là nhiều rồi," tâm trạng Đổng Tằng Hồng không tốt, cũng không màng để ý việc Phùng Quân là Thượng nhân Xuất Trần kỳ, "Vấn đề là... bây giờ một cái cũng không còn."
Sau đó hắn ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Phùng Quân, "Thượng nhân chắc là biết nguyên nhân chứ?"
Phùng Quân sa sầm mặt, "Tằng Hồng đạo hữu, ngươi nói vậy thì vô nghĩa quá, là ta muốn tới xem Thiên Cơ Bàn à? Tâm trạng ngươi không tốt, ta có thể hiểu, nhưng vu khống vô căn cứ người khác thì rất không phải phép đâu, biết phạm thượng Thượng nhân là tội gì không?"
Đổng Tằng Hồng kỳ lạ nhìn hắn một cái, "Phạm thượng Thượng nhân... có tội à?"
"Thôi bỏ đi," Phùng Quân dở khóc dở cười lắc đầu, "Ngươi chưa từng nghe qua, ta cũng không trách ngươi. Vào thời thượng cổ, phạm thượng Thượng nhân là tội chết... dĩ nhiên, Thượng nhân cũng không được vô cớ lấy lớn hiếp nhỏ."
"Cái này ta biết, trong sư môn truyền thừa có cách nói này, nhưng đó là chuyện thời thượng cổ rồi," Đổng Tằng Hồng tùy ý gật đầu, sau đó nhướng mày, "Trong truyền thừa của ngài còn nhấn mạnh điều này ư?"
"Yêu cầu mỗi nhà mỗi khác," Phùng Quân không cho là đúng đáp, "Ngươi bây giờ phải chịu tổn thất, ta rất đồng cảm với ngươi. Đứng từ góc độ Thượng nhân, ta nguyện ý cho ngươi một cơ hội giảm bớt tổn thất, nhưng mà, ta có một yêu cầu."
Vừa nghe có thể giảm bớt tổn thất, Đổng Tằng Hồng rõ ràng nhẹ nhõm hẳn, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, hắn vẫn nghi hoặc nhìn Phùng Quân một cái, "Yêu cầu gì? Ngài cứ nói ra nghe thử xem."
"Ta muốn biết chân tướng!" Phùng Quân giơ tay chỉ về phía trước, nơi đó có một đống mảnh vỡ Thiên Cơ Bàn được gom lại, hắn thản nhiên bày tỏ, "Rốt cuộc chuyện này là thế nào, ta cần một lời giải đáp."
Hắn vừa đánh vừa xoa như vậy, ngược lại khiến Đổng Tằng Hồng khó xử, sau khi suy tư nửa ngày, hắn phiền não đáp, "Ta thật sự không biết, nếu biết thì sao lại để nó nổ chứ? Ta còn tưởng là ngài đã làm gì đó."
"Ta làm gì?" Phùng Quân hừ lạnh một tiếng, rồi có vẻ rất tức giận lên tiếng, "Ta không có ý mạo phạm Quỷ Cốc nhất mạch các ngươi, nhưng cứ cho là Thiên Cơ Bàn này đi, ha ha, ta hỏi ngươi... nó so với tiểu thế giới của Đan Hà Thiên thì thế nào?"
Đổng Tằng Hồng rõ ràng ngẩn người, sau đó lẩm bẩm thấp giọng, "Quả nhiên... đúng thật là tiểu thế giới."
Thực ra cái cớ "Linh thú viên" của Đan Hà Thiên kia, lừa người ngoài thì được, đối với các đạo thống truyền thừa lâu đời mà nói, không khó để đoán ra. Lừa một hai lần thì còn có thể, thời gian dài ra, mọi người tự nhiên sẽ biết chuyện gì xảy ra.
Đổng Tằng Hồng đã sớm nghi ngờ rồi, nhưng người khác đều nói là Linh thú viên, hắn cũng chỉ có thể "thấy mà không nói".
Nghe Phùng Quân tự miệng thừa nhận, hắn không có quá nhiều bất ngờ, ngược lại nghiêm túc suy tư: Tiểu thế giới và Thiên Cơ Bàn, rốt cuộc cái nào có giá trị hơn?
Đứng từ góc độ truyền nhân Quỷ Cốc, đương nhiên hắn cho rằng Thiên Cơ Bàn quan trọng hơn một chút —— dù sao cũng có thể dò xét thiên cơ, nhưng đối với người ngoài mà nói, có lẽ vẫn là tiểu thế giới quan trọng hơn nhỉ?
Tiểu thế giới là vương quốc độc lập thực sự, giống như tiểu thế giới Đan Hà Thiên kia, chiếm diện tích mấy vạn km vuông, đúng thật là cho làm hoàng đế cũng không đổi.
Lạc Hoa trang viên của Phùng Quân đã rất ngầu rồi, thủ vệ nghiêm ngặt người thường không được vào trong, nhưng nếu thực sự có tiểu thế giới, việc gì phải làm cái Lạc Hoa trang viên nữa? Chuyển thẳng vào tiểu thế giới là được.
Đổng Tằng Hồng nghĩ đến đây, nhìn Phùng Quân một cái, cười khổ, "Ngài cứ thế mà tiết lộ cho Quan chủ trì rồi?"
"Không phải tại ngươi muốn oan uổng ta, ta có cần thiết phải vậy không?" Phùng Quân gắt gỏng lườm hắn một cái, sau đó phất tay, không quan tâm nói, "Dù sao việc nàng bị lộ tẩy cũng là chuyện sớm muộn, ngươi đừng nói ra ngoài là được... ta nói này, ngươi có thể đừng đánh trống lảng không?"
Đánh trống lảng? Đổng Tằng Hồng nghĩ lại chủ đề trước đó, im lặng.
Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi lên tiếng, "Bitcoin này, là của nước ngoài... ở Cửu Châu thuộc về vật bất hợp pháp, dùng Thiên Cơ Bàn để dò xét nó, có thể dẫn đến những biến hóa không thể đo lường."
Phản ứng này được đấy, Phùng Quân thản nhiên nhìn hắn, trong lòng âm thầm giơ ngón tay cái lên, không hổ là nhất mạch Quỷ Cốc tử, nhanh như vậy đã nhận rõ hiện thực, lại còn tìm ra lý do nữa chứ.
Thấy hắn không phản ứng gì, Đổng Tằng Hồng tiếp tục nói, "Tiếp theo, bất kể thứ gì cũng có tuổi thọ sử dụng, Thiên Cơ Bàn là dùng để đo lường thiên cơ, rất có thể hao tổn sẽ lớn hơn một chút."
"Còn một điểm cũng rất quan trọng, hiện tại Xuất Trần Thượng nhân đã là tồn tại đỉnh cao, được coi là giới hạn của thế giới này. Trước kia Thiên Cơ Bàn tuy cũng từng đo lường Xuất Trần kỳ, nhưng thời thế thay đổi rồi, lúc đó Kim Đan kỳ mới là giới hạn."
Nói đến đây, hắn hắng giọng, "Ba điểm này, có lẽ điểm nào cũng không quan trọng lắm, nhưng nếu cả ba cùng xuất hiện, Thiên Cơ Bàn sụp đổ cũng không tính là chuyện quá bất ngờ... Phùng Thượng nhân, đây chính là nguyên nhân ta có thể nghĩ ra."
Phùng Quân xoa cằm, trầm tư nhìn hắn, vẫn không nói gì.
Đổng Tằng Hồng cũng cầm một điếu thuốc lên, châm lửa hút hai hơi rồi dập tắt, "Tâm trạng không tốt, tạm thời không nghĩ ra gì khác."
Phùng Quân trầm giọng hỏi, "Vậy việc Thiên Cơ Bàn sụp đổ này, sẽ gây ra bất lợi gì cho ta?"
Đổng Tằng Hồng lại cầm một điếu thuốc châm lửa, ậm ừ lên tiếng, "Xin lỗi, ta cảm thấy... đối với ngài có lẽ là chuyện tốt."
"Ồ?" Phùng Quân hứng thú nhìn hắn, phải nói rằng, vị truyền nhân Quỷ Cốc này đã mang lại cho hắn bất ngờ cực lớn, gạt bỏ cơ duyên Thiên Cơ Bàn sụp đổ, cách ăn nói, tư duy và khả năng ứng biến của người này đều mang lại cho hắn cảm giác khác biệt.
Phải nói, đạo thống có thể truyền thừa ngàn năm, không có mấy ai là đơn giản, "Tại sao lại là chuyện tốt?"
Đổng Tằng Hồng vừa hút thuốc vừa chậm rãi nói, như là đang cân nhắc từng chữ, "Bởi vì... nếu ta đoán không lầm, truyền thừa của Lạc Hoa tuy không tệ, nhưng vẫn thiếu đi một ít sự tích lũy nội hàm. Ngài có lẽ không thiếu linh thạch, nhưng pháp khí, pháp bảo thì khó nói."
"Lần này Thiên Cơ Bàn của ta là sụp đổ, tuy không liên quan đến ngài, nhưng ngài với tư cách là Thượng nhân, nguyện ý đền bù cho ta một ít, tin tức này một khi truyền ra ngoài, có thể xây dựng hình tượng tích cực cho Lạc Hoa, cũng có thể coi là 'thiên kim mãi mã cốt'..."
"Sau này ai có bảo vật không thể giám định, cũng có thể sẽ chủ động tìm đến Lạc Hoa, giúp ích cho việc tăng cường nội hàm của Lạc Hoa."
"Ha ha," Phùng Quân nghe vậy liền cười rộ lên, hắn càng ngày càng thấy người này thú vị.
Hắn cười nói, "Thực ra mục đích của ngươi, chính là muốn ta đền bù thêm cho ngươi một chút, lại nói nghe hay như vậy, giống như là đang suy nghĩ cho ta, đúng không hổ là truyền nhân Quỷ Cốc."
"Ai," Đổng Tằng Hồng thở dài một hơi nặng nề, khó khăn lên tiếng, "Đồ cũng đã hỏng rồi, còn có thể làm sao đây? Khóc lóc gào thét cũng vô dụng, chỉ có thể cố gắng vớt vát chút tổn thất thôi... Nếu có thể lựa chọn, ta thà không cần đền bù, chỉ cần Thiên Cơ Bàn."
Phùng Quân im lặng, bất kể hắn ngoài miệng có cứng rắn thế nào, nhưng trong lòng hắn biết, bản thân đã nợ đối phương.
Im lặng một lát sau, hắn cất tiếng, "Thế này đi, ta dựng cho ngươi một tòa Tụ Linh Trận, lại cho ngươi năm khối linh thạch?"
"Tụ Linh Trận..." Đổng Tằng Hồng phiền não chép chép miệng, điều kiện này nếu là đưa ra trước nửa ngày, hắn có thể cười không khép miệng được —— đây là gốc rễ cho sự truyền thừa và kéo dài của bất kỳ đạo thống nào.
Nhưng bây giờ, lại có cảm giác hơi "kê lặc" (bỏ thì thương, vương thì tội).
Phùng Quân bình thản hỏi, "Sao... không đủ sao?"
Đổng Tằng Hồng không muốn chọc giận đối phương, nhưng hắn vẫn lấy hết can đảm đáp, "Thượng nhân, Quỷ Cốc truyền thừa của ta... không lấy tu luyện làm sở trường."