Đạo Sĩ Hèn Mạt

Lượt đọc: 1854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 450
Cái tên quê mùa

❊ ❊ ❊

Trước đó lão quái vật từng nói, dù là gặp phải nhân vật cấp Thành chủ, lão cũng phải cung cung kính kính. Cho nên ta đánh cược một phen, báo ra cái tên của Thành chủ thành Kurs - Philomena, không ngờ lại thực sự trấn áp được lão già đó!!

Ngưng Nhu và Vũ Gia cũng thể hiện rất tốt, không hề để lộ chút biểu cảm hoảng loạn nào.

Cửa biệt thự tự động mở ra, ta ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Ngưng Nhu, một bước nhảy vọt lên trên, Vũ Gia cũng theo sát phía sau.

Trong căn phòng vẫn còn thoang thoảng mùi vị kỳ quái đó, góc tường vẫn chất đống hài cốt, ánh mắt lão già vẫn trống rỗng, lão ngồi đó bất động rồi nói: "Trong căn phòng thứ hai bên phải tầng ba có để rất nhiều bảo vật, mỗi người các ngươi có thể chọn hai món. Nếu vận may tốt, chọn trúng thần khí, ta cũng sẽ không chút do dự mà tặng các ngươi. Nếu vận may kém, chọn trúng rác rưởi, sau khi về rồi cũng đừng có đi nói với Philomena rằng ta bắt nạt con nít."

"Tiền bối cứ yên tâm." Nói xong, ta dẫn theo Từ Tiểu Linh và hồ yêu dọc theo cầu thang đi lên, rất nhanh đã đến căn phòng mà lão già nhắc tới.

Mở cửa phòng ra, ta sững sờ... Đây đâu phải là phòng chứa bảo vật? Đơn giản chính là một bãi rác! Trong phòng có rất nhiều đồ nát, chất cao như núi. Lá rau, vũ khí, đá, yêu đan, hộp đựng vứt lung tung khắp nơi, hỗn loạn vô chương.

Thực ra ta vốn không muốn vào đây chọn bảo vật, trong nhẫn không gian màu bạc vẫn còn rất nhiều bảo bối, ta còn chưa nghiên cứu rõ ràng, nên không có hứng thú với bảo vật của lão già, ta chỉ muốn dẫn Ngưng Nhu và Vũ Gia nhanh chóng rời khỏi cái thế giới dưới lòng đất này mà thôi.

Nhưng nếu không chọn, quỷ mới biết lão già có cho rằng ta không nể mặt mà ra tay kết liễu chúng ta ngay tại chỗ hay không.

Vũ Gia bước vào phòng, từ trong 'bãi rác' lôi ra một bộ giáp toàn thân màu bạc, tỏa ra ánh sáng trắng nhàn nhạt.

Vũ Gia làm nũng hỏi: "Ông nội dưới lầu kia, những phần còn lại của bộ giáp này đâu ạ?"

Lời vừa dứt, từ trong bãi rác bay ra hai cái hộ vệ (bảo vệ chân) màu bạc, một cái hộ thủ (găng tay) màu bạc, một cái mũ giáp màu bạc, một chiếc áo choàng màu đỏ, rồi giọng nói trống rỗng của lão già truyền tới: "Nhãn quan không tệ, giá trị của bộ giáp này có thể xếp vào top mười trong tất cả bảo vật. Chỉ có điều bộ giáp thiếu mất một chiếc găng tay, là một điều đáng tiếc."

Hồ yêu tiếp tục làm nũng hỏi: "Ông nội, mấy thứ này chỉ tính là một món bảo vật thôi chứ ạ? Cháu có thể chọn thêm một món nữa không?"

"Ừm."

Từ Tiểu Linh mỉm cười nói: "Vũ Gia nhặt được bảo rồi, bộ giáp này rất đẹp đấy, mặc vào cho chúng ta xem đi."

Khi Vũ Gia mặc giáp cũng không quên làm nũng, bộ giáp này đã là bảo vật thì tất nhiên có thể biến hình, rất nhanh liền biến thành bộ giáp nhỏ vừa khít với vóc dáng của Vũ Gia.

Vẻ ngoài của Vũ Gia chỉ chừng mười hai mười ba tuổi, sau khi mặc giáp, đội mũ vào, lại có một phong vị riêng. Mái tóc đỏ và áo choàng màu đỏ rất tương đồng, phối với nhau vô cùng hài hòa, kiểu dáng của găng tay và hộ vệ cũng rất đẹp, điểm trừ duy nhất là chỉ có tay phải đeo găng, tay trái lại trống trơn chẳng có gì.

Cả bộ giáp tỏa ra ánh sáng trắng nhàn nhạt, ta thưởng thức một hồi lâu mới nói: "Vũ Gia, sau này muội cứ gọi là 'Quang Minh tiểu la lỵ' đi."

Hồ yêu trợn tròn đôi mắt to, làm nũng hỏi: "Em có thể từ chối cái tên quê mùa này không?"

"Không được." Mặt ta lúc đỏ lúc trắng nói.

Từ Tiểu Linh thì đứng một bên khẽ cười: "Vũ Gia mặc bộ giáp này rất đẹp, em tự thấy thế nào? Có cảm thấy khó chịu không?"

"Giáp rất tốt." Hồ yêu nói: "Sau khi mặc nó vào, em cảm nhận được quang nguyên tố vô tận, thậm chí còn có tự tin đánh bại Igor đấy."

Đánh bại Igor? Không phải chứ? Hồ yêu chỉ là một tu giả cấp hai cửu đoạn thiếu kinh nghiệm chiến đấu, đánh với 'giả Ross' còn rất vất vả, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với Igor.

Bộ giáp này lợi hại đến thế sao? Sau khi mặc vào có thể khiến Vũ Gia sở hữu thực lực sánh ngang Igor?

Ta giữ vẻ mặt thản nhiên nói: "Thích là được rồi, năm món còn lại, cũng để muội chọn đi."

"Được ạ được ạ." Hồ yêu cúi người lục lọi trong 'bãi rác', rất nhanh đã tìm thấy một thứ giống như cánh tay cơ khí, rồi lẩm bẩm: "Có vẻ rất hợp với tu giả hệ sức mạnh, cái này tặng cho mẹ."

Sau đó lại lôi ra một chiếc vòng tay nói: "Trong vòng tay chứa rất nhiều phong nguyên tố, vừa khéo hợp với bố. Số còn lại, các anh chị tự chọn đi."

"Ngưng Nhu, nàng đi chọn đi." Ta nói.

Từ Tiểu Linh tìm một lát, lấy ra một bộ đồ bảo hộ, bước đến trước mặt ta: "Tiểu Long, là đồ bảo hộ cấp hai, là cho anh đấy, anh phải mặc vào." Nàng nhìn cái lỗ thủng lớn trên giáp ngực của ta, kiên định nói.

Ta cảm động gật đầu: "Ừm, anh mặc, em tiếp tục đi tìm đi."

Từ Tiểu Linh lại tìm một hồi, lại tìm thấy một bộ đồ bảo hộ cấp hai nữa, nàng hơi nhíu mày nói: "Chỉ còn một bộ thôi, nếu như còn một bộ nữa thì tốt biết mấy."

Ta biết ý của nàng, nàng muốn tìm thêm một bộ nữa rồi gửi tặng cho bố mẹ, chỉ có điều, lão già vẫn còn ở phía dưới, nàng không tiện nói ra.

Hiện tại chúng ta vẫn đang giả làm hậu duệ của nhân vật lớn, hậu duệ của nhân vật lớn mà lại thiếu đồ bảo hộ cấp hai sao?

Vừa rồi Vũ Gia tìm được hai món bảo vật, nói muốn tặng cho bố mẹ, nhưng nó là yêu thú, lão già sẽ cho rằng bố mẹ mà nó nói cũng là yêu thú. Còn ta và Từ Tiểu Linh thì không giống, quà chúng ta lấy tuyệt đối không thể nói là tặng cho người nhà, nếu không rất dễ bị lộ tẩy.

Ta nhẹ vỗ hai cái lên lưng Từ Tiểu Linh, tặng nàng một nụ cười, rồi nhìn sang Vũ Gia nói: "Vũ Gia, món bảo vật cuối cùng, muội chọn đi, muốn cái gì thì chọn cái đó, không cần bận tâm đến chúng ta. Muội nên hiểu, anh cái gì cũng không thiếu."

Ta ám chỉ bí mật nhẫn không gian màu bạc, trên thế giới chỉ có Vũ Gia và ta biết. Nó hiểu, trong nhẫn không gian của ta có rất nhiều bảo vật.

Về bí mật này, trước kia không nói cho người nhà biết là vì sợ họ bị tổn thương bởi bí mật đó, bây giờ ta đã có thực lực và thế lực, ngược lại có thể nói bí mật cho họ biết, nhưng ta vẫn chưa có cơ hội mở lời.

Bí mật này không thể giấu vợ và bố mẹ, ta nhất định sẽ tìm thời gian kể cho họ nghe.

Vũ Gia lại lục lọi một hồi, tìm thấy một thanh đoản đao màu đỏ, trên đoản đao khắc những đường vân huyền ảo. Nó dùng bàn tay trái không có găng tay cầm đoản đao, trông cũng khá là hài hòa.

"Chọn xong rồi, chúng ta xuống thôi." Vũ Gia làm nũng nói.

Quay lại tầng một, ba chúng ta hơi cúi người, cung kính nói: "Đa tạ tiền bối ban bảo vật."

Lão già với giọng điệu trống rỗng nói: "Trong sáu món bảo vật các ngươi chọn, chỉ có giáp của tiểu yêu thú và đoản đao màu đỏ là có giá trị, những món khác đều là đồ rác rưởi. Hy vọng các ngươi cũng có thể thực hiện lời hứa, đừng để Philomena gây rắc rối cho ta, ta chỉ đang chờ một người kế thừa mà thôi. Đáng tiếc, người phù hợp quy tắc quá ít, đống xương ở góc tường kia, đều là những kẻ có may mắn bước vào biệt thự, nhưng lại kế thừa thất bại..."

"Hóa ra là vậy, tiền bối cứ yên tâm, đã lấy bảo vật của ngài, chúng ta tự nhiên sẽ thực hiện lời hứa. Bây giờ... không biết tiền bối có thể thả chúng ta ra ngoài không?"

"Sau khi rời khỏi biệt thự, các ngươi sẽ thấy một con đường hầm, đi xuyên qua con đường hầm này, là sẽ trở về thế giới bên ngoài."

"Đa tạ tiền bối, có duyên lần sau chúng ta lại gặp." Ta thuận miệng nói một câu, nhưng trong lòng lại rất bài xích, thầm nghĩ đời này không bao giờ muốn gặp lại lão già này nữa, bí mật gì trước mặt lão cũng không phải là bí mật, thật quá đáng sợ.

Nhảy ra khỏi biệt thự, nhờ vào ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra từ biệt thự, trước mặt chúng ta quả nhiên có một đường hầm, ta lại cúi người chào biệt thự biết bay một cái, rồi dẫn Ngưng Nhu và Vũ Gia nhanh chóng rời đi...

---❊ ❖ ❊---

Mười mấy giờ sau.

Chúng ta cuối cùng cũng đi ra khỏi đường hầm, quay về thế giới bên ngoài, nhìn thấy bầu trời màu đỏ sẫm, ta lại có cảm giác thân thiết đến lạ!

Trải nghiệm những ngày qua làm ta mệt bở hơi tai, may mà ba chúng ta đều bình an vô sự, còn về phần ả giả Ross kia... người đàn bà độc ác đó, nguyền rủa ả vĩnh viễn không ra được.

"Tiểu Long, đang nghĩ gì thế?" Từ Tiểu Linh bên cạnh dịu dàng hỏi.

"Anh đang nghĩ, Thành chủ thật lợi hại, chỉ nhắc đến cái tên thôi mà đã có uy lực lớn đến thế. Tất nhiên rồi, lần này mượn tên của Philomena mới có thể an toàn thoát ra, sau này nếu có cơ hội, anh nhất định sẽ báo đáp cô ấy." Ta hơi cảm thán nói.

Hồ yêu bĩu cái môi nhỏ: "Người ta cũng muốn xem Thành chủ trông như thế nào."

Lý do Vũ Gia bĩu môi là vì ta cứ gọi 'Quang Minh tiểu la lỵ' cái biệt danh khiến nó cảm thấy vô cùng quê mùa này.

Ta cười hì hì nói: "Thành chủ đâu phải muốn gặp là gặp được, sau này có lẽ sẽ có cơ hội. Đi thôi, về nhà trước đã, chúng ta bị kẹt trong thế giới dưới lòng đất ba bốn tháng rồi, không biết trung đội 122 thế nào rồi, cũng không biết bố mẹ ra sao nữa."

Ta vừa bay vừa dùng bộ đàm liên lạc với Thái Hổ, qua một lúc lâu, bộ đàm mới được kết nối, hình ảnh lập thể của Thái Hổ hiện ra, cậu ta kích động nói: "Đại nhân, tôi biết ngay mà, ngài nhất định không sao!"

"Ừm, mượn lời cậu, nhiệm vụ lần trước thế nào rồi?"

"Không khả quan lắm, chúng ta tổn thất rất nhiều binh lính, trung đội 74, 98 nguyên khí đại thương, chúng ta cũng có hơn một trăm anh em linh hồn tiêu tán. Lần trước ngài và chỉ huy cao nhất của phe địch cùng biến mất, bặt vô âm tín, bộ đàm cũng không gọi được, rất nhiều người đoán ngài chết rồi, cũng có không ít người nói ngài là nội gián, chạy về Hội Hoàng Hôn cùng với chỉ huy của phe địch. Rất nhiều người ở Luân Hồi Thành bàn tán chủ đề này, tin tiêu cực về ngài rất nhiều, nhưng anh em luôn tin tưởng, đại nhân ngài không phải là nội gián! Thế nhưng... chỉ huy đại nhân lại phái một người tới làm đội trưởng trung đội 122, bây giờ..."

Thái Hổ còn chưa nói xong, trong hình ảnh lập thể lại xuất hiện thêm một thanh niên, thanh niên mặc giáp nhẹ màu trắng, rất rõ ràng, là trang bị chính quy của đội trưởng. Hắn ta mang theo sự mỉa mai trong giọng điệu: "Đây chính là đội trưởng tiền nhiệm của trung đội 122? Hôm nay cuối cùng cũng được gặp ngài, gần đây nghe thấy không ít lời đồn về ngài, tôi rất khâm phục lòng dũng cảm của ngài đấy. Ồ, đúng rồi, cái sân của ngài đó, bây giờ là của tôi rồi, trong sân còn có hai binh lính, bị tôi đuổi đi rồi, nghe nói là bố mẹ ngài, ừm... tôi thì không làm ra chuyện đặc cách giống ngài, không để người thân của mình chấp hành nhiệm vụ. Cho nên, nhiệm vụ lần này, tôi để bố mẹ ngài làm tiền trạm, thăm dò nguy hiểm phía trước, hừ hừ, coi như bù đắp lỗi lầm lần trước không tham gia nhiệm vụ đi."

Ta hơi nheo mắt lại, lộ ra ánh nhìn lạnh lẽo: "Ngươi đang ở đâu?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:452
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.