Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 3810 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1074
Sắc phong làm Hiền giả

❊ ❊ ❊

Một đời Tiên môn Tiên chủ để thu nhận một đệ tử mà có thể nói ra đến mức này, quả thực không dễ dàng gì. Ô Hằng cũng khâm phục tấm lòng của vị tiền bối này, buông bỏ tôn nghiêm Tiên chủ, cầu hiền như khát nước.

Các vị trưởng lão Thiên Môn Sơn nói: "Tiên chủ, ngài tất có thể sống thêm ngàn năm, không cần phải vội vã như vậy."

"Tình trạng cơ thể của mình, ta là rõ ràng nhất, không quá vài ngày nữa sẽ tọa hóa, đến lúc đó vị trí Tiên chủ cứ truyền cho Hoắc Chân đi." Lão tổ Thiên Môn Sơn xua tay nói.

Hoắc Chân là sư phụ của Tinh Vũ, được đệ tử Thiên Môn Sơn tôn xưng là Hoắc lão.

"Tiểu tử, ngươi có nguyện ý gia nhập Thiên Môn Sơn không?" Lão tổ Thiên Môn Sơn lại hỏi Ô Hằng.

Ô Hằng lắc đầu nói: "Tâm ta không ở Thiên Môn Sơn, gia nhập cũng vô dụng."

"Vậy ngươi có nguyện ý trở thành Hiền giả của Thiên Môn Sơn không? Thân phận địa vị ngang hàng với Tiên chủ!" Lão tổ Thiên Môn Sơn lên tiếng.

Lời này vừa thốt ra, cả đại điện liền xôn xao náo loạn.

Từ xưa đến nay, Hiền giả Tiên môn đều là cường giả Đăng Tiên bát cảnh trở lên, nay sao có thể nhường vị trí như vậy cho một đứa nhãi ranh?

Hạc lão Hạc Thường Sơn vội nói: "Tiên chủ, tuyệt đối không được a, Hiền giả Tiên môn từ xưa tới nay không dưới Đăng Tiên bát cảnh, hắn chỉ là một đứa nhãi ranh mà thôi, nếu chuyện này truyền ra ngoài, chẳng phải khiến người ta cười rụng răng sao?"

"Hắn là cường giả Đăng Tiên bát cảnh trong tương lai, hơn nữa còn mạnh mẽ hơn." Lão tổ Thiên Môn Sơn bình tĩnh nói.

"Tiên chủ, ngài tự tin hắn sẽ trưởng thành đến mức độ đó như vậy sao?" Hoắc Chân lộ vẻ nghi ngờ. Vị lão tu sĩ trước mặt vừa là Tiên chủ Thiên Môn Sơn, cũng là sư phụ của mình, theo lý mà nói, Hoắc Chân sẽ không nghi ngờ lời của ông. Nhưng hôm nay lời Tiên chủ nói có phải hơi khoa trương quá mức rồi không?

Lão tổ Thiên Môn Sơn không vui không buồn, sắp sửa giá hạc tây đi, nhìn thấu tất cả, ông nói: "Nghe lời ta, có lợi cho tương lai Thiên Môn Sơn, đây cũng là chút việc cuối cùng ta có thể làm cho Thiên Môn Sơn."

"Vậy ta có chỗ tốt gì?" Ô Hằng hỏi lại.

Một mảnh yên tĩnh...

Tu sĩ khắp cả đại điện đều dùng ánh mắt khác lạ nhìn Ô Hằng, giống như đang nhìn một gã quê mùa vậy, Tinh Vũ cũng không ngoại lệ, trừng to mắt nhìn Ô Hằng.

Thứ nhất, hắn lại không biết chỗ tốt khi trở thành Hiền giả Tiên môn!

Thứ hai, hắn lại dám công khai thách thức lão tổ Thiên Môn Sơn, mặc cả với ông ta!

Tiên chủ nói: "Ngươi có thể hưởng thụ đãi ngộ của Hiền giả Thiên Môn Sơn, mở Thiên Thư Các cho ngươi quan sát tu luyện bí pháp, nghĩa là nói, ngươi không cần trở thành đệ tử Thiên Môn Sơn, nhưng cũng có thể tu luyện ở nội môn Thiên Môn Sơn, tới lui tự do."

Ô Hằng nghi ngờ hỏi: "Trên thế gian này làm gì có chuyện tốt như vậy? Nếu ta trở thành Hiền giả Thiên Môn Sơn, vậy ta cần làm gì cho các người?"

Tiên chủ nói: "Nếu Thiên Môn Sơn có nạn, ngươi phải giúp đỡ!"

"Ta bất quá chỉ là tiểu tu sĩ Thông Thiên tam cảnh mà thôi, nếu Thiên Môn Sơn gặp nạn, ta cũng không giúp được gì a!"

Trong phút chốc, lão tổ Thiên Môn Sơn đang bệnh tật ốm yếu bỗng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, hóa thân thành cường giả cái thế, khí tức khủng bố cực điểm, đè ép khiến Ô Hằng suýt chút nữa không thở nổi.

Ông thần sắc kích động nói: "Ngươi, ngươi quả nhiên là tu sĩ Thông Thiên tam cảnh, Thông Thiên tam đã thức tỉnh Tiên mạch, tài năng tuyệt thế!"

"Hắn thật sự chỉ ở Thông Thiên tam? Vẫn chưa Phong Thần?" Ánh mắt Hoắc lão, Hạc lão cùng các tu sĩ Thiên Môn Sơn khác thay đổi, không còn là loại ánh mắt nhìn gã quê mùa, mà là ánh mắt nhìn quái vật.

Dòng sông lịch sử năm vạn năm của Đại thiên thế giới tới nay, chưa từng có ai có thể thức tỉnh Tiên mạch ở Thông Thiên cảnh, cũng có quy tắc bất biến "Tiên mạch không dưới Phong Thần cảnh", điều này tương tự với đạo lý Hiền giả Tiên môn không dưới Đăng Tiên bát cảnh.

"Chết tiệt, lại nói hớ rồi." Ô Hằng trong lòng giật thót, sao mình có thể để lộ cái này ra ngoài chứ.

"Hít..." Tinh Vũ hít một hơi lạnh, kinh ngạc nói: "Ô Hằng huynh, ngươi lại mạnh mẽ như vậy, Thông Thiên tam đã thức tỉnh Tiên mạch? Bảo sao khí tức trên người ngươi lại kỳ lạ như vậy, chưa Phong Thần, lại vô hạn tiếp cận Phong Thần, hóa ra vẫn còn bồi hồi ở Thông Thiên tam a!"

"Không thể tưởng tượng nổi, Thông Thiên tam đã thức tỉnh Tiên mạch!"

"Khó mà tin nổi!"

Từng vị cự phách của Thiên Môn Sơn đều thực sự kinh ngạc, rớt cả cằm xuống đất.

Tiên chủ nói: "Từ khi tiểu tử này gây ra động tĩnh ở ngoại môn, ta đã luôn quan sát hắn, thiên phú vô cùng yêu nghiệt, nay càng xác định hắn ở Thông Thiên tam đã thức tỉnh Tiên mạch, tương lai chắc chắn là cường giả có thể hoành tảo Đại thiên thế giới!"

"Hóa ra lão già này luôn âm thầm quan sát mình." Ô Hằng thầm thấy sợ hãi, trọng địa Tiên môn quả nhiên không phải thổi phồng, nhất cử nhất động của mình đã sớm lộ dưới mí mắt lão tổ Thiên Môn Sơn, mà mình lại hoàn toàn không hay biết.

Hạc lão lộ vẻ nghi hoặc nói: "Nhưng quy tắc Hiền giả Tiên môn không dưới Đăng Tiên bát cảnh cứ như vậy mà phá bỏ sao?"

"Ngay cả quy tắc Tiên mạch không dưới Phong Thần cảnh đều bị phá rồi, chúng ta còn cần để ý quy tắc Hiền giả này làm gì?" Tiên chủ phản vấn một câu.

Các tu sĩ trong đại điện đều không thốt nên lời!

Đúng vậy, hắn đã phá vỡ quy tắc Tiên mạch không dưới Phong Thần cảnh, mình hà tất phải chết giữ lấy quy tắc Hiền giả...

Tiên chủ lại nói: "Ta quan sát hắn rất lâu, phát hiện tiểu tử này có nhiều lần cơ hội đều có thể đột phá Phong Thần nhất cảnh, nhưng chính là không đột phá, cưỡng ép đè nén bản thân, nghĩ hẳn là muốn ở Phong Thần nhất cảnh thức tỉnh ra đường Tiên mạch thứ hai!"

"Nếu hắn thành công, đó chính là người đứng đầu tuyệt vô tiền khoáng hậu ở Tiên vực a, có thể ở Phong Thần nhất cảnh sở hữu hai đường Tiên mạch!" Một vài trưởng lão Thiên Môn Sơn kinh hô.

"Không sai, cho nên thành tựu tương lai của hắn chắc chắn sẽ vượt trên tất cả mọi người ở đây, bao gồm cả Tinh Vũ!" Tiên chủ gật đầu, sau đó lại nói: "Nay Viễn Cổ Cự Nhân tộc cùng Phượng Hoàng Sơn liên hôn, nhìn có vẻ như có xu thế nhắm vào Thiên Môn Sơn ta, bộ xương già này của ta lại đã chống đỡ không nổi, nếu không chiêu hiền nạp sĩ, Thiên Môn Sơn sợ là cuối cùng sẽ suy sụp không dậy nổi."

Chỉ dựa vào Tinh Vũ của thế hệ trẻ Thiên Môn Sơn thì khó mà chống đỡ, trong thế hệ trẻ nhất định phải có một người khác có thể quật khởi!

Đã Ô Hằng không nguyện ý gia nhập Thiên Môn Sơn, vậy sắc phong hắn làm Hiền giả Thiên Môn Sơn, cũng là đạo lý tương tự.

"Nhưng một Hiền giả trẻ tuổi như vậy, thật sự có chút hoang đường." Một vài vị trưởng giả vẫn có chút lo lắng, nghĩ đến sau này phải ngồi ngang hàng với tiểu nhãi ranh Ô Hằng này, trong lòng liền thấy khó chịu.

"Thời kỳ phi thường, đối đãi phi thường." Tiên chủ nói như vậy.

"Được, đã Tiên chủ đã quyết định, vậy thì sắc phong Ô Hằng làm Hiền giả!"

Ô Hằng không có dị nghị, đây chính là món hời lớn a, tới lui tự do, khi chưa trưởng thành cũng không cần giúp Thiên Môn Sơn làm việc gì. Hơn nữa tài nguyên Thiên Môn Sơn, mình có thể sử dụng bất cứ lúc nào.

Rất nhanh, chuyện Thiên Môn Sơn xuất hiện Hiền giả mới liền truyền khắp toàn bộ môn phái.

Người đó lại chính là Ô Hằng!

Chính là vị yêu nghiệt trẻ tuổi đại náo ngoại môn ngày hôm qua.

Khi Lục Hồng, Lục Chiêu nghe tin Ô Hằng được sắc phong làm Hiền giả, như sét đánh ngang tai, ngẩn người hồi lâu, lòng nguội lạnh.

Thân phận địa vị của Hiền giả ngang hàng với Tiên chủ, tuy nói quyền lợi chắc chắn không bằng Tiên chủ, nhưng cũng đủ để đè chết Lục Hồng - vị ngoại môn môn chủ này rồi, mà Lục Chiêu thì càng không đủ tư cách...

"Tiên chủ chẳng lẽ đầu óc bị úng nước rồi sao, lại phong tên ma tu đó làm Hiền giả?" Lục Chiêu sắc mặt tái nhợt, không nhịn được chửi ầm lên, ngay sau đó là hoảng sợ, những ngày tiếp theo, sẽ ngày càng nơm nớp lo sợ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:892
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.